CHƯƠNG 20: HỘI NGHỊ TRIỀU CHÂU - SINH TỬ LỆNH XUẤT THẾ
9 giờ sáng. Biệt thự Dakao.
Nắng sáng Sài Gòn rực rỡ len lỏi qua những tán cây xà cừ cổ thụ, rải những đốm vàng nhảy múa xuống khoảng sân rộng lát đá xanh của căn biệt thự kiểu Pháp bề thế. Bên ngoài, tiếng xe cộ, tiếng rao hàng của phố phường vẫn náo nhiệt, nhưng bên trong cánh cổng sắt hoa văn uốn lượn kia là một thế giới hoàn toàn khác: Tĩnh lặng, lạnh lẽo và sặc mùi sát khí.
Phòng khách chính của Hiếu "Nhỏ" rộng thênh thang, được bài trí theo phong cách quý tộc suy đồi. Những bộ sofa da bò nhập khẩu từ Ý, những tủ rượu gỗ mun chưng đầy các loại rượu mạnh đắt tiền, và lẩn khuất đâu đó trong không khí là mùi trầm hương thượng hạng cố gắng che đi cái mùi tanh tưởi vô hình của tội ác.
Tám Sọ ngồi chồm hổm trên chiếc ghế sofa da màu nâu đỏ, nhưng tư thế của hắn chẳng khác nào một con khỉ bị dồn vào lò bát quái. Đầu hắn quấn băng trắng toát, thấm đẫm thuốc đỏ và dịch vàng, chỉ chừa lại hai con mắt sưng húp híp như hai hạt nhãn lồng vào cái miệng méo xệch, sưng vều lên vì cú đấm trời giáng đêm qua từ đại ca.
Hắn không ngồi yên được. Chốc chốc, hắn lại rên hừ hừ, tay chân co giật vì cơn đau thể xác, nhưng cơn đau trong lòng mới là thứ đang giết chết hắn.
Sự nhục nhã.
Cả đời Tám Sọ lăn lộn ở cái đất Quận 4, từ thằng móc túi lên làm trùm bảo kê, chưa bao giờ hắn nếm mùi thất bại ê chề đến thế. Bị đánh úp ngay tại sào huyệt, bị rạch mặt cảnh cáo, bị một thằng ranh con như Trần Đại dạy đời. Cái uy danh "Tám Sọ" mà hắn dày công xây dựng bằng máu và nước mắt giờ đây đang bị người đời cười vào mũi.
– Đụ... đụ má nó... Đau quá... – Tám Sọ rít lên qua kẽ răng, tay run run cầm ly rượu đế hất mạnh vào mồm để giảm đau, nhưng rượu chảy qua vết thương ở môi làm hắn giật nảy người, ném cái ly xuống sàn vỡ tan tành.
XOẢNG!
Tiếng thủy tinh vỡ xé toạc sự im lặng.
Hiếu "Nhỏ" ngồi đối diện, bất động như một pho tượng tạc bằng sáp.
Hắn mặc một chiếc áo lụa tơ tằm màu mỡ gà, ống tay xắn cao để lộ làn da trắng bệch, nhợt nhạt của kẻ nghiện ngập lâu năm nhưng lại toát lên vẻ quý phái bệnh hoạn với những hình xăm rồng phượng, đại bàng múa may, uốn lượn đầy ma quái trên cơ thể gầy guộc. Hắn không nhìn thằng em trai tàn tạ, mà dán mắt vào ly rượu Cognac Hennessy trong tay. Chất lỏng màu hổ phách sóng sánh, phản chiếu ánh mắt thâm sâu, lạnh lẽo hơn cả hầm nước đá của gã trùm ma túy.
Hiếu không gào thét. Hắn không phải loại giang hồ bến bãi dùng tiếng hét để thị uy. Sự đáng sợ của Hiếu nằm ở sự im lặng. Hắn càng im lặng, người xung quanh càng khó thở. Hắn tức giận. Dĩ nhiên là hắn tức. Nhưng không phải vì thương xót vết thương của Tám Sọ. Hắn tức vì cái uy danh của gia tộc họ Nguyễn – đế chế mà hắn đã gây dựng từ những gói thuốc phiện nhỏ xíu cho đến cả đường dây xuyên quốc gia – đang bị lung lay bởi một thằng nhóc vô danh tiểu tốt tên Trần Đại.
Tám Sọ nhìn thái độ dửng dưng của anh trai, cơn điên loạn bốc lên ngùn ngụt. Hắn cảm thấy mình như một đứa trẻ bị bỏ rơi, bị đánh đòn mà không ai bênh vực.
– Anh Hai! – Tám Sọ gào lên, giọng lạc đi vì uất ức. Hắn đập mạnh bàn tay hộ pháp xuống mặt bàn gỗ cẩm lai cái RẦM.
– Anh tính sao? Anh cứ ngồi đó ngắm rượu hoài vậy hả?
Tám Sọ đứng phắt dậy, chỉ tay ra cửa, nước bọt bắn tung tóe:
– Chả lẽ anh để nó ỉa lên đầu mình hoài vậy sao? Giang hồ đồn hà rầm là anh em mình hết thời rồi, bị thằng Đại nó xỏ mũi dắt đi như dắt chó! Nó coi em không ra gì, coi cái danh của anh cũng không ra cái đinh gì hết!
Hiếu "Nhỏ" vẫn không trả lời. Hắn chậm rãi đưa ly rượu lên môi, nhấp một ngụm nhỏ, để vị cay nồng lan tỏa trên đầu lưỡi. Đoạn, hắn đặt ly xuống, thong thả rút chiếc khăn tay lụa trong túi áo ra lau khóe miệng. Chỉ một cái liếc mắt sắc lẹm của hắn sang bên cạnh cũng đủ làm Tám Sọ khựng lại, nuốt cục tức xuống họng.
Căn phòng chìm vào bóng tối nhờ những tấm rèm nhung dày cộp được kéo kín. Từ trong góc khuất tranh tối tranh sáng ấy, một bóng người gầy gò chậm rãi bước ra.
Đó là Minh "Rỗ" – gã quân sư gốc Bắc di cư vào Sài Gòn những năm sau giải phóng, mang theo cái đầu lạnh đầy sỏi đá của kẻ từng lăn lộn khắp các bến cảng Hải Phòng trước khi dạt vào đây đầu quân cho Hiếu Nhỏ. Khuôn mặt gã rỗ chằng chịt như tổ ong bầu, hậu quả của một trận đậu mùa thời thơ ấu, khiến biểu cảm của gã lúc nào cũng nhăn nhúm, thâm sâu khó lường. Đôi mắt ti hí một mí đặc trưng lúc nào cũng đảo liên hồi, ánh lên sự toan tính lọc lõi của một con cáo già đã thành tinh.
Minh "Rỗ" bước tới bàn rượu, cầm chai Cognac rót thêm vào ly cho Hiếu với phong thái điềm tĩnh đến rợn người, rồi mới quay sang Tám Sọ. Gã cất giọng, khàn đặc như tiếng cọ xát của hai tờ giấy nhám, rặt một âm sắc Bắc bộ lạnh tanh:
– Anh Tám bớt nóng. Nóng giận là hỏng việc lớn anh ạ. Anh Hiếu không nói, không phải là anh ấy không lo, mà là đang tính nước cờ chiếu tướng.
Minh kéo ghế ngồi xuống, hạ thấp giọng, phân tích rành rọt từng chữ:
– Anh Hiếu, anh Tám. Tình hình này thật sự không còn đường lui nữa rồi. Thằng Trần Đại này không đơn giản là một tay du đãng thích đánh đấm. Nó có cái đầu của một con cáo già.
Minh xòe bàn tay ra, đếm từng ngón:
– Thứ nhất, nó đánh vào kinh tế: Dùng đám trẻ con ném chất bẩn, phá hoại việc làm ăn, bảo kê của anh Tám, khiến tiểu thương hoang mang, mất niềm tin. Đây là bài "Rút củi đáy nồi".
– Thứ hai, nó đánh vào uy tín: Đánh úp sòng Lò Mổ, hạ nhục anh Tám, cho phao tin nó cắt cổ Phong Lân phô trương thanh teh61. Đây là bài "Thu phục nhân tâm".
– Thứ ba, nguy hiểm nhất, nó dám cấu kết với công an, mượn tay thằng Võ Phong để dọn dẹp tàn cuộc. Thằng này nó chơi bài "Mượn dao giết người".
Minh "Rỗ" ngừng lại, nhìn thẳng vào mắt Hiếu Nhỏ: – Nếu mình không dập nó một trận ra trò, dập cho nó tan nát, thì không chỉ mất địa bàn Quận 4, mà đám đối tác lấy hàng của anh Hiếu cũng sẽ coi thường, nghĩ anh em mình là rơm rác, không bảo vệ nổi nồi cơm của chính mình. Lúc đó, đế chế của anh sẽ sụp đổ như quân bài domino anh ạ.
Hiếu Nhỏ nghe đến đây, bàn tay đang cầm điếu xì gà khẽ siết lại. Tàn thuốc rơi lả tả xuống chiếc quần âu đắt tiền. Hắn biết Minh nói đúng. Trong thế giới ngầm, sự yếu đuối là bản án tử hình.
– Vậy mày tính sao? – Hiếu Nhỏ hỏi, giọng nhẹ tênh nhưng chứa đầy áp lực.
– Kéo quân qua Mi Nhon chém nhau à? Công an đang rình rập, mày muốn tao xộ khám sao?
Minh "Rỗ" cười khẩy, nụ cười méo mó trên khuôn mặt rỗ chằng chịt khiến gã trông càng thêm quỷ quyệt. Gã chồm người về phía trước, thì thào như đang chia sẻ một bí mật chết người:
– Đánh lén không được, đánh úp cũng không xong vì nó đang phòng thủ kỹ. Vậy thì mình đánh công khai. Đánh bằng "luật" của giang hồ.
– Luật gì? Giang hồ thì làm đéo gì có luật– Tám Sọ ngơ ngác hỏi.
– Em đề nghị mở một bữa tiệc tại nhà hàng Triều Châu vào trưa mai. – Minh nói, mắt sáng lên. – Mời đủ mặt "Ngũ Đại Giang Hồ" Sài Gòn tới dự: Ông Pháo, Chị Hai Lan, Vương Xích Thố, Tư Lò Heo. Mình sẽ mượn cái uy của các tay số má, mượn cái danh nghĩa "lập lại trật tự" để ép thằng Đại vào thế chết.
Minh nhếch mép, giải thích cặn kẽ:
– Tại bàn tiệc đó, mình sẽ tố cáo nó phá luật, chơi bẩn, cấu kết công an. Dưới sức ép của Ngũ Đại, nó buộc phải chấp nhận một trận "Quyết đấu sinh tử" để giải quyết ân oán. Một trận đánh công khai, một mất một còn, tại một địa điểm biệt lập do mình chọn. Lúc đó, công an có muốn can thiệp cũng không kịp.
– Tuyên chiến công khai? – Hiếu Nhỏ nhíu mày, vẻ nghi ngại. – Thằng Đại võ nghệ cao cường, lại có đám đệ tử lì lợm như Hùng Boxing, James Tóc Dài. Lỡ mình thua thì sao? Cả đám nó tuổi trẻ hừng hực như trâu nước! Ngộ nhỡ công an hốt trọn ổ thì sao?
Minh cười lớn, tiếng cười khô khốc:
– Anh yên tâm. Đó là lý do em cần chuẩn bị cho "bước 2". Em có mối quen biết với một đường dây "hàng nóng" ngoài đất Bắc.
Minh hạ giọng xuống mức thấp nhất, đầy vẻ bí hiểm:
– Dân anh chị Hải Phòng, gốc thủy thủ tàu viễn dương. Đám này nổi tiếng là "máu lạnh", "lì lợm" và đặc biệt là "không biết sợ". Tụi nó làm việc gọn gàng, súng ống đầy đủ, chém người như chém chuối. Em sẽ mướn một đội 10 thằng, gọi là "Đội Đặc Nhiệm Đen", bí mật đưa vào Sài Gòn ngay đêm nay.
– Đám Bắc kỳ đó có tin được không? – Tám Sọ xen vào, vẻ ngờ vực.
– Tiền trao cháo múc. – Minh đáp gọn lỏn. – Tụi nó là lính đánh thuê chuyên nghiệp. Tụi nó không có dây mơ rễ má gì ở Sài Gòn, không ai biết mặt, không có hồ sơ. Làm xong việc, nhận tiền là tụi nó rút êm ra Bắc hoặc trốn sang Campuchia, không để lại dấu vết. Công an có muốn điều tra cũng bó tay.
Minh quay sang Hiếu Nhỏ, chốt hạ đòn quyết định:
– Trong trận quyết đấu, anh Tám sẽ ra mặt chỉ huy. Nhưng thực chất, đội quân chủ lực sẽ là đám sát thủ Hải Phòng này. Thằng Đại có tài thánh cũng không đỡ nổi súng hoa cải và dao bầu đất Cảng đâu anh. Phần thắng nằm chắc trong tay mình 8 phần rồi.
Căn phòng rơi vào tĩnh lặng. Chỉ có tiếng máy lạnh chạy rì rầm và tiếng thở nặng nề của ba gã đàn ông.
Hiếu Nhỏ ngả người ra sau ghế, nhắm mắt lại. Trong đầu hắn đang cân nhắc lợi hại. Một canh bạc lớn. Nếu thắng, hắn sẽ loại bỏ được cái gai trong mắt, khẳng định lại vị thế bá chủ. Nếu thua... Không, hắn không được phép thua.
Hắn mở mắt ra. Đôi mắt ấy không còn vẻ trầm ngâm nữa, mà lóe lên một tia nhìn quyết đoán, tàn độc và khát máu. Hắn dụi tắt điếu xì gà vào gạt tàn, nghiến nát nó như muốn nghiến nát sọ kẻ thù.
– Được. – Hiếu Nhỏ gật đầu, giọng lạnh băng. – Làm đi. Mày lo liên hệ với đám Hải Phòng ngay lập tức. Giá cả không thành vấn đề, miễn là hàng "chất lượng". Còn Tám, mày chuẩn bị tinh thần đi. Ngày mai mày phải diễn cho đạt cái vai "người bị hại" trước mặt Ông Pháo.
Hắn đứng dậy, đi về phía cửa sổ, nhìn ra bầu trời Sài Gòn đang dần chuyển mây đen, báo hiệu một cơn giông tố sắp ập đến.
– Tao muốn thấy cái đầu thằng Đại đặt trên bàn này trước khi trời sáng ngày mốt. Tao muốn dùng sọ nó làm cái gạt tàn mới cho tao.
Lời tuyên án tử hình được buông ra nhẹ nhàng nhưng sức nặng của nó đè nát cả không gian. Cuộc chiến không còn là những màn dằn mặt vặt vãnh nữa. Nó đã chính thức biến thành cuộc tàn sát đẫm máu nhất lịch sử giang hồ Sài Gòn thập niên 90.
Sáng hôm sau. Vũ trường Mi Nhon.
Nắng sớm xuyên qua những tấm rèm nhung dày cộp, rọi những vệt sáng bụi bặm lên sàn gỗ vẫn còn vương mùi rượu và thuốc lá của đêm hôm trước. Không khí hân hoan chiến thắng sau trận Lò Mổ dường như đã bay hơi, nhường chỗ cho một sự tĩnh lặng căng thẳng đến ngột ngạt.
Trần Đại ngồi trên quầy bar, một mình. Hắn xoay xoay ly cà phê đen đá đã tan hết nước, ánh mắt đăm chiêu nhìn xa xăm ra cửa sổ, nơi dòng người Sài Gòn bắt đầu hối hả ngược xuôi. Hắn biết, đánh thắng một trận chỉ là khởi đầu. Giữ được cái đầu trên cổ sau chiến thắng mới là bản lĩnh.
Kít...
Một chiếc Mercedes-Benz W124 màu đen bóng lộn – đỗ xịch ngay trước cửa vũ trường. Chiếc xe lừng lững, lạnh lùng như một cỗ quan tài di động, át vía tất cả những chiếc xe máy lèo tèo xung quanh.
Cửa xe mở ra. Một gã đàn ông trung niên mặc vest đen, đeo kính râm, dáng vẻ bệ vệ bước xuống. Hắn không phải dạng du côn bến bãi, mà toát lên vẻ "trí thức lưu manh" – hắn là tay hòm chìa khóa, kẻ chuyên lo chuyện ngoại giao của Ngũ đại giang hồ.
Hắn không nói không rằng, đi thẳng vào trong, kẹp giữa hai ngón tay là một phong thư màu đỏ chót, viền đen tang tóc.
Hắn trao tận tay Lý Ngọc phong thư, khẽ nhếch mép cười một cái đầy hàm ý rồi quay lưng bỏ đi, để lại mùi nước hoa đắt tiền vương vất giữa không gian sặc mùi thuốc lá.
Lý Ngọc mở phong thư, tay gã quân sư lão luyện hơi run lên một nhịp. Gã đọc lướt qua những dòng chữ viết bằng mực tàu đen nhánh, rồi ngẩng lên nhìn Đại, mặt biến sắc, mồ hôi rịn ra trên trán:
– Đại ca... Có biến lớn.
Lý Ngọc đặt tấm thiệp lên mặt bàn gỗ.
– Lời mời dự "Tiệc Trà" tại nhà hàng Triều Châu (Chợ Lớn) vào đúng 12 giờ trưa mai. Người mời: Hiếu "Nhỏ". Nhưng cái quan trọng nhất là dòng dưới cùng này... Người bảo chứng: Ông Pháo.
Cái tên "Ông Pháo" rơi xuống giữa phòng như một tảng đá ngàn cân. Hùng Boxing đang lau dọn góc phòng nghe thấy cũng phải khựng lại, siết chặt nắm đấm, khớp xương kêu răng rắc.
– Đây là Hồng Môn Yến. – Lý Ngọc nói, giọng lo lắng tột độ.
– Anh Đại đi là vào hang cọp. Tụi nó đã mượn được cái uy của Ông Pháo để ép mình ra mặt. Nếu anh không đi, tụi nó sẽ rêu rao anh hèn nhát, mất uy tín với giang hồ. Nếu anh đi... tụi nó bày binh bố trận sẵn, lành ít dữ nhiều.
Trần Đại cầm tấm thiệp lên, ngắm nghía nó như một món đồ chơi thú vị. Hắn nhếch mép cười, một nụ cười ngạo nghễ đặc trưng đã làm nên thương hiệu của "con sói khu Mi Nhon":
– Hang cọp cũng phải vào. Nếu không đi, tụi nó sẽ nói tao sợ, tao hèn. Mà có Ông Pháo bảo chứng, thằng Hiếu Nhỏ dù có gan trời cũng không dám làm bậy tại chỗ đâu. Giang hồ có luật của giang hồ, nhất là khi có mặt mấy lão già "chiếu trên".
Hắn đứng dậy, vứt tấm thiệp xuống bàn, chỉnh lại cổ áo sơ mi rồi quay sang góc phòng, nơi có hai cái bóng đang đứng khép nép.
– Hai đứa bay. Ra đây. – Đại ngoắc tay, giọng trầm và đanh lại.
Thái Sơn và Ba Thẹo giật bắn mình, gãi đầu gãi tai bước ra. Ba Thẹo với cánh tay quấn băng trắng toát, còn Thái Sơn thì hai tay đan chặt vào nhau, mồ hôi ịn ra ướt nhẹp. Tụi nó biết không thể giấu đại ca chuyện đêm qua được nữa.
RẦM!
Trần Đại đập mạnh tay xuống quầy bar khiến ly cà phê nảy lên.
– Tụi bây chán sống rồi hả? – Tiếng nạt của Trần Đại vang rền. – Ai cho phép tụi bây lẻn theo xe đàn anh? Ai cho phép tụi bây chui vào cái lò sát sinh đó? Tụi bây tưởng giang hồ là trò chơi con nít hả, chết rồi đầu thai chơi lại hả?
Ba Thẹo run bần bật, lí nhí: – Dạ... tụi em... tụi em chỉ muốn... đi theo học hỏi...
– Học cái con khỉ! Hai thằng mày đứng đó đi! – Đại cắt ngang, mắt trừng trừng nhìn vào vết thương trên tay Ba Thẹo.
Trần Đại đi vòng qua quầy bar, tiến lại gần hai đứa nhỏ. Hắn nhìn chằm chằm vào đôi mắt vẫn còn vương chút hoang dại của Thái Sơn. Hắn đã nghe Hùng Boxing báo cáo lại: Hai thằng nhóc này phối hợp hạ gục một thằng có số má bên Tám Sọ. Một thằng làm mồi nhử, một thằng đâm lút cán.
Bất chợt, vẻ giận dữ trên mặt Đại dịu đi, thay vào đó là sự nghiêm nghị pha chút hài lòng kín đáo. Hắn đặt hai tay lên vai hai đứa, bóp mạnh.
– Gan lì lắm. – Đại gật gù, khóe môi nhếch lên một nụ cười nửa miệng. – Tao không khuyến khích sự ngu dốt, nhưng tao trọng cái gan của tụi bây. Trong cái thế giới này, thông minh chưa chắc đã sống, nhưng gan lì thì có cửa.
Hắn quay lưng lại, đi về phía bàn làm việc: – Nhưng chỉ có gan thôi thì làm tốt thí. Muốn làm đại ca, phải có cái đầu.
– Hùng, James, chuẩn bị xe cho ngày mai. Còn hai đứa bay...
Đại chỉ tay vào Thái Sơn và Ba Thẹo: –
Vô thay đồ đi. Kiếm bộ nào đàng hoàng nhất mà mặc. Trưa mai đi theo xách cặp cho tao.
– Dạ... chi vậy đại ca? – Ba Thẹo ngơ ngác, mắt tròn mắt dẹt. – Tụi em đâu biết đánh đấm gì với mấy ông trùm... lỡ vướng chân đại ca...
Trần Đại bước tới, nhìn thẳng vào mắt Thái Sơn – thằng nhóc đang có vẻ hào hứng muốn đi nhưng cố kìm nén.
– Tao không cần tụi bây đánh đấm. Hùng với James lo vụ đó rồi. – Đại nói tỉnh bơ, nhưng giọng điệu lại chứa đựng một bài học sâu sắc. – Tao mang tụi bây theo để làm "Thư ký".
Đại chỉ vào cái cặp da trên bàn: – Trong này không có súng, chỉ có sổ sách và mấy cây xì gà. Nhiệm vụ của tụi bây là đứng sau lưng tao, châm thuốc, rót nước, và im lặng tuyệt đối.
Thấy Ba Thẹo vẫn chưa hiểu, Đại hạ giọng giải thích, như một người thầy dạy cho học trò bài học vỡ lòng về quyền lực: – Tụi bây muốn làm đại ca, đúng không? Muốn làm đại ca thì phải biết cái bàn tròn của mấy ông trùm nó tròn méo ra sao. Đánh nhau ngoài đường chỉ là hạng tôm tép. Ngồi vào cái bàn đó, dùng cái lưỡi và cái đầu để định đoạt mạng sống của người khác mới là Vua.
Hùng Boxing tiến lại vỗ nhẹ vào má Thái Sơn: – Đi để mở mang tầm mắt. Quan sát cách người ta nói chuyện, cách tụi nó ra đòn tâm lý. Và quan trọng nhất... tụi bây là con nít. Trong mắt mấy lão già đó, tụi bây vô hại như con kiến. Chính vì vậy, tụi bây sẽ thấy được những thứ mà tụi nó giấu giếm, những ánh mắt, những cử chỉ mà tụi nó không đề phòng với người lớn. Hiểu chưa?
Thái Sơn rùng mình. Nó hiểu rồi. Đây không phải là đi làm cu li. Đây là đi "thực tập" ở môi trường khắc nghiệt nhất. Đại ca đang tin tưởng giao cho nó vai trò quan sát viên ngầm.
Dạ hiểu! Em sẽ nhìn kỹ từng thằng một! – Thái Sơn gật đầu lia lịa, mắt sáng rực lên.
– Tốt. – Trần Đại cười nhạt. – Mai đúng giờ có mặt, phải đàng hoàng, bảnh tỏn, để cho tụi nó biết: Phe Trần Đại không chỉ biết chém lộn, mà còn biết chơi sang.
Hai thằng nhóc chạy biến vào trong, lòng rạo rực xen lẫn hồi hộp. Chúng sắp được bước chân vào hang cọp, nơi mà mỗi cái bắt tay đều có thể ẩn chứa một con dao găm.
12 giờ trưa. Nhà hàng Triều Châu - Vùng đất trung lập.
Nắng đứng bóng đổ lửa xuống những mái ngói cong vút của khu Chợ Lớn. Tầng cao nhất của nhà hàng Triều Châu – nơi được mệnh danh là "Tử Cấm Thành" của giới người Hoa Sài Gòn – hôm nay lạnh lẽo đến rợn người.
Toàn bộ tầng lầu được phong tỏa. Dọc hành lang dài hun hút trải thảm đỏ là hàng chục gã vệ sĩ bặm trợn, vest đen kính đen, đứng im phăng phắc như những bức tượng đúc bằng đồng đen. Không ai dám ho he, đến cả tiếng thở cũng phải nín nhịn. Sự im lặng đáng sợ này báo hiệu một cơn bão lớn – cơn bão của quyền lực và máu – sắp sửa ập đến.
Bên trong phòng tiệc VIP rộng thênh thang, mùi trầm hương thượng hạng tỏa ra từ những lư đồng cổ không đủ để át đi mùi sát khí. Một chiếc bàn tròn bằng gỗ lim nguyên khối cực lớn, chạm trổ rồng phượng, được đặt trang trọng giữa phòng.
Ngồi quanh bàn là những nhân vật nắm trùm huyết mạch Sài Gòn – "Ngũ Đại Giang Hồ".
Ghế số 1 (Chủ tọa): Ông Pháo. Người đàn ông quyền lực nhất ngồi chính giữa. Ông trạc lục tuần, mặc bộ bà ba lụa trắng giản dị nhưng toát lên cái uy của một con hổ già đầu đàn. Ông Pháo đi lên từ những trận đánh nhau giành từng bao hàng ở bến cảng, từng bước leo lên đỉnh cao bằng nắm đấm đẫm máu. Đôi mắt ông lim dim, tay vân vê chuỗi hạt trầm hương, nhưng ai cũng biết, chỉ cần con hổ ấy mở mắt, sẽ có người phải chết. Thái Sơn đứng nép sau lưng Trần Đại, mồ hôi tay ịn ra ướt nhẹp chiếc cặp da. Nó không dám nhìn thẳng vào Ông Pháo. Cái uy lực vô hình tỏa ra từ ông già này khiến nó nhớ lại ánh mắt trợn ngược của Năm Gà lúc chết, khiến nó muốn chui xuống đất trốn.
Ghế số 2 (Chủ trì): Hiếu "Nhỏ". Ngồi bên trái Ông Pháo là kẻ đối lập hoàn toàn. Hiếu "Nhỏ" – anh ruột Tám Sọ. Hắn chải chuốt bóng lộn, vest Ý, giày da cá sấu, nhưng vẫn không che giấu được bản chất tàn độc của một trùm buôn thuốc phiện. Hắn đeo kính râm đen sì ngay trong phòng kín, tỏa ra một thứ tà khí lạnh lẽo, thâm hiểm.
Ghế số 3: Mộng Lan. Bà trùm Quận 1 ngồi vắt chân kiêu sa, tay cầm chiếc tẩu dài cẩn xà cừ nhả khói điệu nghệ. Nốt ruồi son nơi khóe môi như một điểm nhấn chết người trên gương mặt lạnh lùng quyến rũ. Bà khẽ gật đầu chào khi thấy Trần Đại bước vào, ánh mắt thoáng chút ủng hộ ngầm.
Ghế số 4: Vương "Xích Thố". Ông trùm Chợ Lớn người Hoa, không quá to cao nhưng khí thế lừng lững như một pho tượng hộ pháp. Lão ít nói, ngồi vững chãi, đôi bàn tay to bè đầy vết chai sạn đặt trên bàn. Lão là người trọng chữ tín, trọng tiền bạc, sòng phẳng.
Ghế số 5: Tư "Lò Heo". Gã trùm vùng ven Bình Chánh ngồi phanh ngực áo, để lộ bộ lông ngực rậm rạp. Gã bốc miếng heo quay nhai ngấu nghiến, mỡ dính đầy mép, thỉnh thoảng lại ợ lên một tiếng sặc mùi rượu. Gã cười hô hố khả ố: "Hà hà! Hôm qua mới dọn một mớ xác dưới kinh, mệt đứt hơi. Bữa nay được ăn tiệc, đã quá xá!"
Trần Đại bước vào, phong thái ung dung tự tại như đi dạo mát giữa rừng gươm giáo. Hắn cúi đầu chào Ông Pháo và các đàn anh đàn chị một cách phải phép:
– Kính chào Ông Pháo, chào các anh chị. Đứa em Trần Đại thất lễ, để mọi người đợi lâu.
Tám Sọ ngồi cạnh Hiếu Nhỏ, đầu quấn băng trắng toát, mặt sưng húp híp tím tái, nhìn Đại với ánh mắt tóe lửa căm hờn. Hắn muốn lao vào xé xác Đại ngay lập tức nếu không có cái tay của Hiếu Nhỏ đè chặt lên vai hắn.
Không khí chùng xuống khi Hiếu "Nhỏ" tháo kính râm, để lộ đôi mắt thâm quầng đầy toan tính. Hắn mở lời trước, giọng nói nhẹ nhàng nhưng chứa đầy nọc độc:
– Thưa chú Pháo, thưa các anh chị. Hôm nay tôi mời mọi người tới đây là để nói chuyện phải quấy với thằng em Trần Đại. Giang hồ có luật, ăn cây nào rào cây nấy. Nhưng có những kẻ ăn cây táo lại rào cây sung, thậm chí còn muốn chặt luôn cả cây táo.
Hắn chỉ thẳng tay vào mặt Trần Đại, giọng đanh lại:
– Tôi cáo buộc Trần Đại là kẻ phá hoại trật tự giang hồ Sài Gòn. Nó dùng thủ đoạn hèn hạ, ném bom bẩn, rải đinh vào quán xá anh em tôi, triệt đường làm ăn của người khác.
Hiếu Nhỏ đứng dậy, giọng nói vang vọng khắp phòng:
– Nghiêm trọng hơn, tôi có bằng chứng nó cấu kết với công an! Nó là chỉ điểm! Vụ bắt bớ anh em ở cảng, vụ tập kích vào chợ đầu mối, và đỉnh điểm là vụ đánh úp sòng bài Lò Mổ đêm qua... tất cả đều có bàn tay của hình sự nhúng vào dọn đường cho nó. Loại người "đi hai hàng", chân trong chân ngoài, bán đứng anh em cho cớm như vậy, có xứng đáng ngồi chung mâm với Ngũ Đại Giang Hồ không?
Lời buộc tội của Hiếu Nhỏ như một quả bom nổ giữa bàn tiệc. "Cấu kết với công an" – hay còn gọi là "làm chó săn" – là tội chết trong thế giới ngầm. Các ông trùm bà trùm xì xào, ánh mắt nhìn Trần Đại bắt đầu thay đổi.
Tám Sọ chớp thời cơ, đập bàn cái RẦM, rên rỉ đóng vai nạn nhân thảm thiết:
– Mấy anh chị coi! Cái mặt em ra nông nỗi này là do nó! Nó dẫn quân đánh úp sòng bài của em, cướp địa bàn, đánh gãy chân thằng Tài, đấm nát hàm thằng Hòa. Nó muốn giết em! Nó muốn đuổi cùng giết tận anh em tôi để độc chiếm cái đất này! Chú Pháo ơi, chú phải làm chủ cho con!
Cả phòng im phăng phắc. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Trần Đại như những mũi dao nhọn.
Trần Đại vẫn bình thản. Hắn chậm rãi rút điếu xì gà, ra hiệu cho Thái Sơn châm lửa. Thằng nhóc tay hơi run, bật lửa tách một cái. Đại rít một hơi sâu, nhả khói trắng xóa vào mặt Tám Sọ, rồi từ tốn đáp:
– Anh Hiếu nói hay lắm. Hay như hát cải lương vậy.
Trần Đại đứng dậy, chống hai tay xuống bàn, ánh mắt sắc lạnh quét qua một lượt:
– Em không chối vụ đánh úp Lò Mổ. Em thừa nhận thẳng thắn: Nó đụng đến chén cơm của em, em phải đá cái nồi của nó. Đó là luật sinh tồn. Giang hồ tranh ăn là chuyện thường tình, mạnh được yếu thua. Anh Tám tài hèn sức mọn, giữ cái Lò Mổ không xong để mất vào tay tôi thì trách ai? Trách mình ngu chứ sao lại trách đối thủ quá mạnh được?
Đại cười khẩy, quay sang nhìn thẳng vào mắt Hiếu Nhỏ, giọng đanh thép:
– Còn vụ cấu kết công an? Anh Hiếu có bằng chứng không hay chỉ ngậm máu phun người? Anh nói tôi là chỉ điểm? Vậy tôi hỏi anh, ai là người để đàn em lộng hành, bán ma túy công khai, bắn súng đùng đùng giữa chợ khiến thằng Võ Phong nó vây ráp anh em?
Đại ném một xấp ảnh lên bàn. Đó là ảnh đàn em Tám Sọ bán thuốc lắc trong bar, ảnh tụi nó cầm súng hoa cải đi nghênh ngang.
– Chính các anh làm loạn, gây mất trật tự, khiến hình sự nó dí vào tận ổ. Tôi chỉ là người đến dọn dẹp đống rác mà mấy anh để lại, thiết lập lại trật tự mới quy củ hơn. Tôi làm vậy là giúp các anh chị ở đây yên ổn làm ăn, chứ không để cái ung nhọt Lò Mổ làm thúi lây cả Sài Gòn!
Mộng Lan nhả một làn khói thuốc hình tròn, giọng bà lanh lảnh, sắc như dao cau, bênh vực:
– Thằng Đại nói có lý đó. Thằng Tám làm ăn bết bát, quản lính không nghiêm, để địa bàn bát nháo như cái chợ trời. Giờ bị người ta đánh cho tuột quần lại chạy về méc anh méc chị. Coi có ra dáng đàn ông không? Giang hồ Sài Gòn này trọng kẻ mạnh, chứ không trọng kẻ hay khóc nhè, Tám à.
Vương "Xích Thố" gật gù, gõ ngón tay xuống bàn:
– Ngộ thấy A Đại làm việc cũng có quy củ. Tiền bạc phân minh, đâu ra đó. Chuyện cấu kết cớm, nói miệng không bằng chứng, khó tin lắm A Hiếu.
Tư "Lò Heo" chen vô cười hô hố:
– Kệ mẹ tụi bay ai đúng ai sai, tao chỉ quan tâm có xác để dọn hay không thôi. Hà hà! Cãi nhau chi cho mệt, giết nhau đi!
Thái Sơn đứng nép ở góc phòng cùng Ba Thẹo, hai tay siết chặt cái cặp da đến mức trắng bệch cả đốt ngón tay.
Lần đầu tiên trong đời, Sơn thấy những "ông trùm" thực sự. Họ không cần la hét như mấy thằng du côn đầu hẻm, không cần múa may mã tấu dọa người. Chỉ một câu nói nhẹ nhàng của Hiếu Nhỏ cũng chứa đầy sát khí. Chỉ một cái nhả khói của Mộng Lan cũng đủ khiến người ta nể sợ. Và cái im lặng của Ông Pháo... cái im lặng đó nặng ngàn cân.
Sơn rùng mình nhận ra: Đây mới là đích đến. Đánh nhau ngoài đường, đâm chém vặt vãnh chỉ là hạng tôm tép. Ngồi ở cái bàn tròn này, dùng cái lưỡi và cái đầu để điều khiển ván cờ, mới thực sự là Vua. Nó nuốt từng lời, ghi nhớ từng cử chỉ. Một hạt giống tham vọng đen tối đang nảy mầm mạnh mẽ trong lòng nó.
Cuộc tranh luận càng lúc càng nảy lửa. Tám Sọ đỏ mặt tía tai, định lao vào ăn thua đủ với Đại. Bị dồn vào chân tường bởi những lý lẽ sắc bén của Trần Đại và sự mỉa mai của Mộng Lan, Hiếu "Nhỏ" không còn giữ được bình tĩnh.
Trong một giây mất kiểm soát, cái bản năng của một trùm buôn hàng trắng trỗi dậy. Hiếu đứng phắt dậy, bàn tay phải thọc nhanh vào vạt áo vest, nơi cộm lên hình dáng của một khẩu K54.
– Đụ má! Tao bắn nát đầu thằng chó này! – Hiếu gầm lên.
Nhưng tay hắn chưa kịp chạm vào báng súng, thì không khí trong phòng bỗng thay đổi đột ngột.
RẮC... RẮC... RẮC...
Hàng loạt tiếng lên đạn khô khốc vang lên đồng loạt từ bốn phía.
Từ những tấm rèm nhung đỏ thẫm xung quanh phòng tiệc, nòng giảm thanh của hơn mười khẩu tiểu liên đen ngòm chĩa thẳng vào đầu Hiếu "Nhỏ". Những gã vệ sĩ của nhà hàng Triều Châu, nãy giờ đứng im như tượng, giờ đây lộ rõ sát khí của những sát thủ chuyên nghiệp.
Vương "Xích Thố" – ông chủ của vùng đất này – vẫn ngồi im, tay cầm tách trà, giọng nói ồm ồm vang lên, chậm rãi nhưng nặng tựa ngàn cân:
– A Hiếu! Dừng tay.
Lão Vương đặt tách trà xuống, ánh mắt sắc lẹm nhìn Hiếu qua làn khói mỏng:
– Ngộ mở cái nhà hàng này mười mấy năm nay, quy tắc của người Hoa ở Chợ Lớn, nị (mày) quên rồi sao?
Lão chỉ tay xuống sàn nhà gỗ bóng loáng:
– "Bước qua cửa Triều Châu, vua cũng phải xuống ngựa." Ở đây, mạng người có thể bỏ lại, nhưng súng thì tuyệt đối không được nổ. Kẻ nào dám rút hàng nóng ở đây, kẻ đó xúc phạm Vương Xích Thố này.
Lão Vương gằn giọng:
– Nị mà rút cây súng đó ra khỏi áo, người của ngộ sẽ bắn nị thành cái rổ trước khi nị kịp bóp cò. Đừng làm bẩn cái khăn trải bàn của ngộ.
Hiếu "Nhỏ" cứng người lại. Mồ hôi lạnh toát ra sau gáy. Hắn nhìn những họng súng đen ngòm xung quanh, rồi nhìn thái độ kiên quyết của Vương "Xích Thố". Hắn biết, ở cái đất Chợ Lớn này, lời của Lão Vương là thánh chỉ. Hắn từ từ buông tay khỏi báng súng, hậm hực ngồi xuống, mặt hầm hầm sát khí.
Không khí căng thẳng đến mức một sợi tóc rơi xuống cũng nghe thấy tiếng.
Chính lúc đó...
CẠCH!
Ông Pháo – người nãy giờ vẫn im lặng quan sát – ném một vật gì đó lên mặt bàn gỗ lim. Vật đó xoay tròn, phát ra âm thanh lạch cạch khô khốc rồi dừng lại ngay giữa bàn.
Tất cả mọi ánh mắt đổ dồn vào vật đó. Thái Sơn đứng trong góc, kiễng chân lên nhìn và thấy tim mình thắt lại.
Đó là một tấm thẻ bài hình chữ nhật làm bằng ngà voi, đã ngả màu vàng ố theo thời gian, bên trên khắc một chữ "TỬ" màu đỏ thẫm như màu máu khô, viền xung quanh chạm trổ hình đầu lâu xương chéo.
– Sinh Tử Lệnh... – Mộng Lan thốt lên, điếu thuốc trên tay bà rơi xuống đất, tàn lửa văng tung tóe. Ngay cả Tư "Lò Heo" đang nhai đùi gà cũng há hốc mồm, ngừng nhai.
Đã mười năm rồi.
Mười năm kể từ trận đại thanh trừng năm xưa, khi các băng đảng Sài Gòn tranh giành bến cảng sau thời bao cấp. Lần cuối cùng tấm thẻ bài này xuất hiện, máu đã nhuộm đỏ cả dòng kênh Tàu Hủ. Hàng chục đại ca số má đã ngã xuống, xác trôi lềnh bềnh ra cửa biển. Nó là biểu tượng của sự hủy diệt, là lời tuyên án tử hình cho một thế lực để thiết lập lại trật tự mới.
Ông Pháo xoay chuỗi hạt, giọng nói trầm đục, vang vọng như tiếng vọng từ quá khứ đẫm máu:
– Mười năm nay, tao cất nó trong két sắt, cứ tưởng không bao giờ phải dùng tới nữa. Nhưng tụi bây làm tao thất vọng quá.
Cả phòng nín thở lắng nghe phán quyết.
Ông chỉ tay vào tấm thẻ ngà voi: – Tao ra Sinh Tử Lệnh.
Cả phòng nín thở. Cái tên này mang sức nặng khủng khiếp. Nó đồng nghĩa với việc "Luật pháp" tạm thời bị vô hiệu hóa trong giới giang hồ, nhường chỗ cho luật rừng nguyên thủy nhất.
– Quy tắc của Sinh Tử Lệnh, tụi bây còn nhớ không? – Ông Pháo hỏi, mắt lim dim.
Trần Đại nuốt nước bọt, gật đầu: – Dạ nhớ. "Đao kiếm vô tình, súng đạn vô đạo."
– Đúng. – Ông Pháo gõ gậy xuống sàn. – Trận chiến này là để giải quyết ân oán giang hồ, để phân định ai là kẻ có bản lĩnh cai quản địa bàn. Súng đạn là đồ chơi của kẻ hèn, nổ đùng đoàng chỉ tổ rước cớm tới hốt trọn ổ.
– Quy tắc như sau: Một trận duy nhất. Tại Bãi Kho Hoang K13, vùng ven sông vắng vẻ, không dân cư. Thời gian: 3 ngày sau, đúng nửa đêm. – Bên nào thắng sẽ nuốt trọn địa bàn bên kia. Bên thua phải vĩnh viễn biến khỏi Sài Gòn... hoặc nằm lại dưới lòng đất. Tuyệt đối không được dùng súng. Chỉ được dùng mã tấu, dao búa, gậy gộc. Sức người chọi sức người. Máu đổi máu.
– Bên nào nổ súng trước, bên đó tự động thua cuộc và sẽ bị cả Ngũ Đại Giang Hồ hợp sức truy sát đến cùng trời cuối đất. Đây là lời thề máu.
Ông trừng mắt nhìn Hiếu Nhỏ và Trần Đại, gằn từng tiếng:
– Điều kiện đặc biệt: Ngũ Đại Giang Hồ sẽ đứng ra làm trọng tài, phong tỏa khu vực bán kính 2 cây số để công an không can thiệp. Đứa nào chơi bẩn, chơi lén trước giờ khai chiến, tao sẽ đích thân xử đứa đó theo luật của giang hồ. Rõ chưa?
Hiếu Nhỏ nghiến răng, mắt giật giật sau cặp kính râm. Hắn biết mình bị Ông Pháo ép vào thế phải đánh công khai, mất đi lợi thế đánh lén sở trường. Nhưng trước uy lực của bố già bến cảng, hắn đành gật đầu:
– Rõ. Tôi theo luật của chú Pháo. Hiếu "Nhỏ" nghiến răng ken két, nhưng trước tấm Sinh Tử Lệnh đã ngả màu vàng ố kia, trước cái uy của cả một lịch sử giang hồ đè nặng, hắn không dám hé răng nửa lời phản đối.
Trần Đại mỉm cười tự tin, cúi đầu:
– Con tuân lệnh Ông Pháo. 3 ngày nữa, con sẽ tiễn vong anh em nhà nó.
Tiệc tàn. Không ai ăn uống gì. Hai phe rời đi với lời hẹn tử chiến sặc mùi thuốc súng. Đêm nay, Sinh Tử Lệnh đã tái xuất. Và ba ngày nữa, Sài Gòn sẽ chứng kiến một cơn mưa máu tanh nồng nhất thập kỷ.
Tám Sọ đi ngang qua Trần Đại, cố tình hích vai một cái thật mạnh. Hắn ghé sát tai đối thủ, hơi thở hôi hám phả vào mặt Đại, rít qua kẽ răng:
– Mày nghe kỹ chưa? Ba ngày nữa. Mày chuẩn bị hòm đi con. Đêm đó tao sẽ băm vằm mày ra trăm mảnh, lấy ruột mày làm dây nhảy.
Trần Đại phủi nhẹ vai áo nơi Tám Sọ vừa chạm vào như phủi bụi bẩn, ánh mắt sắc lạnh đáp trả, giọng nhẹ tênh:
– Tao đặt sẵn hòm cho mày rồi, gỗ Giáng Hương, tốt lắm, vừa khít cái tướng heo nái của mày. Về nhớ tắm rửa sạch sẽ, đừng để xuống dưới đó Diêm Vương chê mày hôi.
Trong chiếc xe Mercedes của Hiếu Nhỏ đang lăn bánh về đại bản doanh dưới cơn mưa tầm tã.
Không gian trong xe đặc quánh, im lìm như nấm mộ xum xuê. Hiếu Nhỏ ngồi lọt thỏm ở ghế sau với Tám Sọ. Hắn tháo kính râm ra, day day đôi mắt thâm quầng vì mất ngủ và lo âu. Vẻ mặt hắn không còn chút nào tôn trọng cái "Sinh Tử Lệnh" thiêng liêng mà Ông Pháo vừa ban ra.
Hắn là kẻ buôn cái chết trắng, hắn chỉ tin vào tiền và hỏa lực, không tin vào dăm ba cái thẻ bài ngà voi cũ kỹ.
– Anh Hai... – Tám Sọ ấp úng, vẻ mặt lo lắng. – Lão Pháo làm căng quá. Cấm súng thế này thì... bên mình thiệt thòi. Thằng Đại quân nó thiện chiến lắm.
Hiếu Nhỏ không đáp. Hắn cúi người, lôi từ dưới gầm ghế ra một cái hộp gỗ dài, nặng trịch. Hắn bật nắp tách một cái.
Bên trong lớp lót nhung đỏ sẫm là một khẩu AK-47 báng gấp – hàng nóng quân dụng đen trũi, sặc mùi dầu mỡ bảo quản, bên cạnh là ba băng đạn cong vút đầy ắp.
Tám Sọ mắt sáng rực lên, nuốt nước bọt cái ực:
– Anh Hai... cái này... Lão Pháo đã cấm tiệt rồi mà? Lỡ lão biết...
Hiếu Nhỏ nhếch mép, nụ cười lạnh tanh như vọng về từ địa ngục:
– Mày ngu lắm Tám à. Luật là do kẻ mạnh viết ra. Cái thẻ bài của lão Pháo chỉ hù được mấy thằng quân tử cải lương thôi.
Hắn vuốt ve thân súng lạnh lẽo:
– Tao đồng ý chơi dao búa với tụi nó để bịt miệng Ngũ Đại. Nhưng tao không bao giờ đặt mạng sống của anh em mình vào tay may rủi. Tao đã thuê một đội "lính đánh thuê" máu lạnh từ đất Bắc và đám Miên bên Campuchia về. Tụi nó sẽ trà trộn vào đám đàn em cầm mã tấu.
Hiếu Nhỏ quay sang nhìn Tám Sọ, ánh mắt rực lửa điên cuồng: –
Súng này là để "bảo hiểm". Nếu phe mình thắng thế bằng dao, thì tốt. Nhưng nếu lỡ sa cơ... hoặc thằng Đại quá mạnh...
Hắn dúi khẩu súng vào tay Tám Sọ, gằn từng tiếng:
– Thì mày lật kèo cho tao. Cho tụi lính đánh thuê xả súng. Giết sạch. Không chừa một mống. Kể cả lão Pháo già hay con Mộng Lan có ý kiến, tao bắn nát sọ tụi nó luôn.
– Đồng quy vu tận hả anh? – Tám Sọ rùng mình, nhưng tay đã siết chặt báng súng.
– Phải. Một là tao làm Vua cái đất Sài Gòn này. Hai là tao cho cái "bàn tròn" đó thành cái bàn thờ luôn. Sài Gòn sắp đổi chủ rồi mấy thằng con chó. Quy tắc cái con cặc gì trong cái giới du đãng chó đẻ này!
Trên chiếc xe hơi của Trần Đại, chạy ngược chiều mưa gió
Thái Sơn ngồi im lặng ở ghế sau, ôm chặt chiếc cặp da vào lòng. Nó nhìn ra đường phố Sài Gòn đang nhòe đi qua cửa kính xe đẫm nước. Nó không nói câu nào, nhưng bàn tay đang nắm chặt đến mức móng tay cắm sâu vào da thịt mà không thấy đau.
Nó cảm giác được sức nóng hầm hập của một trận bão lớn nhất sắp ập đến. Nó vừa chứng kiến những cái bắt tay lịch thiệp, những lời nói đạo lý của các ông trùm, nhưng trực giác mách bảo nó rằng: Đêm định mệnh ở Bãi Kho Hoang K13 sẽ không có chỗ cho đạo lý.
Nó biết, đêm đó sẽ thay đổi số phận của tất cả mọi người, kể cả nó. Con đường trở thành ông trùm của nó... vừa mới bắt đầu từ cái nhìn đầy toan tính hôm nay.