CHƯƠNG 14: OAI HÙM VANG BÓNG & NHỮNG THẰNG HỌC TRÒ "LƯU BAN"
Sài Gòn. Ba ngày sau đêm huyết chiến.Tin tức lan nhanh hơn đám cháy rừng mùa khô. Từ mấy quán hủ tiếu gõ lụp xụp ở Bến Chương Dương cho tới mấy sòng bài sang trọng ở Đại Thế Giới, đâu đâu người ta cũng kháo nhau về cái tên Trần Đại.
"Đụ mẹ, tụi bây nghe gì chưa? Thằng Đại ở vũ trường Mi Nhon đó, nó tay không bẻ gãy ba cây kiếm của Phong Lân!" Một gã xích lô vừa rít thuốc lào vừa nổ banh xác pháo.
"Xạo bà cố! Tao nghe nói nó dùng thiết đầu công húc lòi ruột lão Phong, xong rồi sai lính quăng xác xuống sông Sài Gòn cho cá rỉa sạch bách rồi!" Một gã bán vé số chen vô, thêm mắm dặm muối.
Dù tam sao thất bản, nhưng có một sự thật hổng ai chối cãi được: Trần Đại, từ một tay giang hồ mới nổi, giờ đã chính thức được xếp vào "chiếu trên", một thế lực đáng gờm mới của đất Sài thành.
Quận 1. Cà phê Givral.
Mộng Lan (Ghế Số 3) ngồi bên cửa sổ nhìn ra đường Đồng Khởi, tay nâng ly cà phê sữa đá, môi nở nụ cười nửa miệng đầy mãn nguyện. Bà biết mình đã đặt cược đúng cửa. Con ngựa chứng Trần Đại này chạy đà quá tốt.
"Chuẩn bị quà cáp đi." Mộng Lan nói với gã cận vệ. "Gửi qua chúc mừng nó. Nói với nó, chị Hai Lan đang chờ coi kịch hay tiếp theo."
Quận 4. Kho hàng Bến Cảng.
Giữa cái nắng chói chang và tiếng còi tàu hụ vang trời, một gã đàn ông lực lưỡng, da đen bóng như đồng hun, đang ngồi nhậu rượu đế với khô mực ngay trên thùng hàng container.
Đó là Ông Pháo (Ghế Số 1) – Anh cả của giới giang hồ Sài Gòn.
Nghe đàn em báo cáo, Ông Pháo ngửa cổ tu ực một hơi hết ly rượu cối, rồi cười ha hả, tiếng cười ồm ồm như sấm rền làm đám phu phen đang bốc vác cũng phải giật mình.
"Đù má! Thằng nhóc Hiếu Nhỏ chuyến này đau hơn hoạn!" Ông Pháo quệt mép, mắt sáng rực. "Thằng Đại này khá! Có gan! Dám vuốt râu hùm mà hổng run tay. Sài Gòn này lâu lắm rồi mới có thằng trẻ trâu mà 'máu' như vậy. Bữa nào nhắn nó qua đây uống với tao ly rượu, tao muốn coi tửu lượng nó ra sao."
Lời khen của Ông Pháo nặng tựa ngàn cân. Được "Ghế Số 1" để mắt tới, vị thế của Trần Đại coi như đã được đóng dấu đỏ.
Quận 5 - Chợ Lớn. Tửu lầu "Tứ Hải".
Vương "Xích Thố" (Ghế Số 4) đang ăn điểm tâm sáng. Lão đập mạnh tay xuống bàn cái RẦM: "Hảo tiểu tử! Ta thích những kẻ mạnh! Để coi con cọp con này chạy đua với con Xích Thố của ta được bao xa!"
Vùng ven Bình Chánh. Lò mổ gia súc Năm Tư.
Tư "Lò Heo" (Ghế Số 5) vừa mổ heo vừa lẩm bẩm: "Thằng Đại này... cái vía nó nặng lắm. Máu nó tanh hơn máu heo. Kệ tụi nó cắn nhau, miễn có xác chở xuống đây là tao có tiền."
Chào bạn, đây là bản mở rộng chi tiết cho phân cảnh tại Sở Cảnh Sát Đô Thành.
Đoạn này sẽ khắc họa rõ nét chân dung Thanh tra Võ Phong – một "kẻ đi săn" lạnh lùng, thông minh, và đặc biệt là giải quyết triệt để vấn đề "hồ sơ tiền án" của Trần Đại mà bạn đã góp ý.
Sở Cảnh sát Đô Thành, Văn phòng Đội Trọng Án. 8 giờ 30 phút sáng.
Sở Cảnh Sát Đô Thành (Nha Cảnh Sát). 8 giờ 30 phút sáng.
Cái phòng làm việc của Đội Trọng Án nóng hầm hập như cái lò bánh mì, khói thuốc Ruby bay lờ đờ, đặc quánh đến mức con muỗi bay qua cũng muốn say.
Thanh tra Võ Phong ngồi gác đôi giày da lấm bụi lên mặt bàn đầy vết xước. Gã còn trẻ, trạc 32 tuổi, tướng tá thư sinh mã diện y như kép hát cải lương, nhưng cặp mắt thì lạnh lẽo và sắc lẻm như dao mổ heo. Dân giang hồ gọi gã là "Phong Điên", bởi cái nết lì lợm, đụng đâu cắn đó, tiền bạc không mua được, gái gú không dụ được.
Sau lưng gã, tấm bảng đen dán hai tấm hình. Bên trái: Hiếu "Nhỏ", mặt búng ra sữa, đeo kiếng trắng. Bên phải: Trần Đại, tấm hình chụp hồi mới nhập khám, đầu trọc lóc, mắt gườm gườm như thú hoang.
"Sếp, cà phê nóng hổi tới!."
Thằng Minh, trợ lý ruột, đặt ly cà phê đen đá lên bàn, tay kia quăng xấp hồ sơ cũ mèm xuống cái bạch:
"Hồ sơ thằng Đại đây."
Phong Điên rít một hơi thuốc sâu.
“Đọc đi”
Minh lật trang giấy ố vàng, đọc rành rọt:
"Trần Đại. Mồ côi, dân gầm cầu Ông Lãnh chính hiệu, đệ tử cũ của Bảy Sấm. Năm 22 tuổi, dính án 'Lụi người gây thương tích nặng'. Vụ đó nó xả một tay anh chị bến Cầu Muối đứt lìa gân tay, máu me be bét. Tòa xử 3 cuốn lịch, tống vô khám Chí Hòa."
Võ Phong nhếch mép, tay xoay xoay cái bật lửa Zippo:
"Ba năm ở Chí Hòa... Chà, cái lò bát quái đó một là luyện ra phế nhân, hai là luyện ra quỷ dữ. Thằng này coi bộ thành tinh rồi."
Minh lật qua trang hồ sơ mới, giọng có chút nể nang:
"Cái ngặt là ở chỗ này sếp à. Hai năm trước nó mãn hạn tù. nó không về Cầu Muối tranh giành với Mạnh 'Cầu Muối' (con nuôi Bảy Sấm). Nó dắt đàn em về cắm chốt ở Khu Cô Giang - Cô Bắc”
Minh vẽ một đường đỏ dọc theo bờ kênh. "Khu Cô Giang nằm ngay mép nước Quận 1, bên kia sông là Quận 4 của thằng Tám Sọ. Thằng Đại trấn giữ ở đó chẳng khác nào 'Kẻ Gác Cổng'. Nó chặn đứng đường làm ăn, đường ma túy của Tám Sọ từ Quận 4 muốn tuồn sang trung tâm Quận 1."
Minh nhấn mạnh:
"Hai năm nay, lính của Tám Sọ cứ ló đầu qua cầu Ông Lãnh hay cầu Calmette là bị lính của Đại đánh bật về bên kia sông. Nhờ vậy mà an ninh khu vực trung tâm Quận 1 ổn định hơn hẳn. Mấy bà trùm như Mộng Lan khoái thằng Đại lắm, vì nó làm lá chắn sống cho bà ta."
Võ Phong gật gù, ánh mắt lóe lên vẻ thích thú:
"Thằng này cao tay. Nó chọn chỗ hiểm để đóng đô. Vừa có chợ Cô Giang để nuôi quân, vừa có tiếng thơm là 'bảo vệ Quận 1', lại nằm sát nách thằng Mạnh 'Cầu Muối' để dễ bề toan tính sau này. Một mũi tên trúng ba con nhạn."
"Nhưng cũng vì vậy mà nó thành cái gai trong mắt thằng Hiếu Nhỏ và Tám Sọ. Tụi nó muốn nuốt chửng cái chốt chặn Cô Giang này để mở thông đường máu từ Quận 4 sang Đakao. Cuộc chiến này không chỉ là ân oán cá nhân, mà là chiến tranh giành lãnh thổ."
Minh chỉ tay vào dòng địa chỉ Vũ trường Mi Nhon:
"Vừa bước chân ra khỏi khám Chí Hòa, nó hổng đi làm thuê làm mướn gì sáo. Nó quay về khu ổ chuột cũ, hú một tiếng là đám đàn em bụi đời năm xưa bu lại như kiến. Tụi nó làm một cú 'đảo chánh', hất cẳng tay trùm cũ Năm Chột cái rụp, chiếm trọn khu này rồi dựng lên cái Vũ trường Mi Nhon làm đại bản doanh."
"Nó làm ăn bài bản lắm sếp. Hổng phải bằng dao búa, mà bằng tiền và luật riêng. Nó thâu tóm bảo kê nhưng lại cấm đàn em trấn lột tiểu thương, thay vô đó là thu tiền 'bảo an' có biên lai đàng hoàng. Hai năm nay, hồ sơ nó sạch bong kin kít. Thuế đóng đủ, hổng gây rối, hổng đánh lộn công khai."
Võ Phong cười khẩy, nụ cười lạnh tanh:
"Sạch bong? Mầy tin nổi hông? Trên đời này làm gì có con quạ nào màu trắng. Nó đang ngụy trang thôi Minh. Nó đang mặc áo vest để che mấy cái hình xăm, dùng cái đầu để lấp liếm cái quá khứ tù tội dơ bẩn của nó thôi."
Gã đứng dậy, bước tới bảng đen, dí điếu thuốc đang cháy dở vô tấm hình Trần Đại:
"Một thằng từng cầm mã tấu chém người năm 22 tuổi, nếm đủ mùi cơm tù, giờ lại biết dùng luật để kinh doanh, biết dùng cái đầu để quản lý đám cô hồn. Loại giang hồ 'có chữ' này mới là thứ xương xẩu nhất. Nó nguy hiểm gấp mười lần mấy thằng hữu dũng vô mưu như Tám Sọ."
"Còn vụ Phong Lân? Giang hồ đồn Đại nó xử đẹp lão Cọp rồi." Minh hỏi.
"Lời đồn là cái cớ để tụi nó 'xả' nhau thôi." Phong nheo mắt. "Tao hổng quan tâm lão Phong Lân sống hay chết, thứ sát thủ đó chết bớt cho rảnh nợ. Cái tao lo là cuộc chiến sắp tới."
Gã hất hàm về phía tấm hình Hiếu Nhỏ:
"Thằng Hiếu Nhỏ ngồi ghế số 2, trùm thuốc phiện, tiền nhiều như quân Nguyên. Nó đang cay cú vì bị thằng Đại vuốt mặt. Hai con cọp cắn nhau, thế nào Sài Gòn cũng có mưa máu."
Phong quay lại bàn, chụp lấy cái nón phớt đội lên đầu, ánh mắt ánh lên vẻ tinh quái:
"Tao ngửi thấy mùi tiền dơ đang chạy trong cái Sở này. Thằng cha Bê, Đội trưởng Kiểm tra văn hóa, dạo này hay lảng vảng khu Đakao của Hiếu Nhỏ, lại mới sắm con Vespa mới cáu. Mầy hiểu ý tao chớ?"
Minh hiểu liền: "Sếp nghi lão Bê ăn tiền của Hiếu Nhỏ để đì thằng Đại?"
"Hổng phải nghi, mà là chắc chắn." Phong dập tắt điếu thuốc. "Tao ghét nhứt mấy thằng cớm bẩn ăn tiền của tội phạm để làm chó săn. Theo dõi sát thằng Đại cho tao. Tao cá là thằng Đại đủ cáo già để hổng đối đầu trực diện với lão Bê đâu. Nó sẽ cắn trộm. Và khi nó cắn... tao muốn là người nắm sợi dây xích."
Võ Phong bước ra cửa, bỏ lại câu nói lửng lơ nhưng nặng trịch:
"Một con sói từng ăn cơm tù, đấu với một con cáo già buôn thuốc phiện, cộng thêm một con linh cẩu biến chất trong ngành. Vở tuồng này coi bộ xôm tụ à nha."
Trường Tư thục Trung học Trí Đức. 7 giờ sáng.
Trong khi cái tên Trần Đại đang "lên hương" như diều gặp gió ở các sòng bài bến cảng, thì đám "hạt giống tương lai" của anh ta đang trải qua một buổi sáng... nhục nhã ê chề chưa từng thấy.
Cổng trường Trí Đức – cái lò luyện thi nghiêm khắc nhất nhì khu Chợ Lớn, nơi quy tụ toàn con em nhà lành và đám công tử bột con nhà giàu – bỗng nhiên náo động.
Một chiếc La Dalat màu xanh đọt chuối, mui trần, pô nổ bạch bạch như tiếng súng máy, đỗ xịch ngay trước cổng, chắn ngang lối đi của đám học trò.
Tâm "Mắt Lộ" bước xuống xe. Hôm nay hắn diện cái áo sơ mi hoa hòe hoa sói chói lói như chim công, quần ống loe quét đất, nách kẹp cái cặp da cá sấu căng phồng. Hắn tháo kính râm, hất hàm ra hiệu.
Theo sau hắn là "Biệt đội Sói Con": Thái Sơn, Huy Lé, Kha Ghẻ và... Ba Thẹo.
Hình ảnh bốn thằng này đứng xếp hàng trước cổng trường làm bác bảo vệ già đang uống trà phải sặc nước, suýt rớt cặp kính lão xuống đất.
Thái Sơn, Huy Lé, Kha Ghẻ (tầm 14-15 tuổi) nhìn còn đỡ, dù mặt mũi tụi nó hơi "già đời", da dẻ sương gió đen nhẻm, khác hẳn cái đám học trò trắng trẻo, thư sinh xung quanh.
Nhưng Ba Thẹo mới là thảm họa thời trang học đường của thế kỷ.
Năm nay nó vừa tròn 17 cái xuân xanh. Cái tuổi bẻ gãy sừng trâu, bắp tay cuồn cuộn như lực sĩ cử tạ, cao hơn mét bảy, cái mặt chằng chịt vết sẹo do mấy lần đánh lộn giành bãi. Vậy mà... trời ơi đất hỡi, nó phải chui tọt vô cái áo sơ mi trắng đồng phục cấp 2.
Cái áo chật ních, bó sát rạt lấy bộ ngực vạm vỡ. Mấy cái cúc áo tội nghiệp căng ra hết cỡ, chực chờ bắn bụp bụp vào mặt người đối diện như đạn lạc. Cái quần tây xanh thì ngắn cũn cỡn, ống quần treo lửng lơ trên mắt cá, lộ ra đôi vớ trắng tinh và bắp chân đầy lông lá đen sì như chân gấu.
Nó đeo cái cặp táp nhỏ xíu sau lưng, dây đeo thắt chặt lấy vai, nhìn y như một con tinh tinh khổng lồ đang tập làm xiếc thú.
"Đụ... à lộn... chèn đét ơi, nhục quá anh Tâm ơi." Ba Thẹo rên rỉ, lấy hai bàn tay to như nải chuối che mặt. "Em 17 tuổi đầu rồi, ở dưới quê là tía má cưới vợ cho, giờ này bồng con rồi đó. Giờ bắt em đi học chung với mấy đứa nít ranh hỉ mũi chưa sạch?"
"Câm cái miệng lại!" Tâm Mắt Lộ nạt khẽ, nhưng miệng cười tủm tỉm, mắt láo liên nhìn mấy em nữ sinh đi qua. "Anh Đại muốn tụi bây có cái bằng cấp 2 lận lưng để sau này làm ông này bà nọ. Mầy dốt đặc cán mai, chữ tác đánh chữ tộ thì phải chịu học lại từ lớp 7 chớ sao. Ráng đi con, học xong năm nay anh thưởng cho đi... massage, có mấy em đấm lưng cho mầy."
Phòng Hiệu trưởng.
Ông Hiệu trưởng già, đeo kính gọng vàng, tay run run cầm hồ sơ nhập học. Ông nhìn xuống giấy tờ, rồi lại ngước nhìn lên... cái tủ lạnh di động đang đứng lù lù che hết ánh sáng cửa sổ.
"Anh... anh Tâm à..." Ông giáo lắp bắp, mồ hôi hột rịn ra trên trán. "Ba em này... Sơn, Huy, Kha thì tôi nhận được vào lớp 8. Nhưng em... em Ba này... 17 tuổi mà xin học lại lớp 8... e là quy chế nhà trường..."
Tâm Mắt Lộ hổng nói gì. Hắn đủng đỉnh tháo kính râm, ghé sát mặt ông giáo. Hắn nhe hàm răng ám khói thuốc cười cầu tài, nhưng đôi mắt lồi long lên sòng sọc, xoáy sâu vào tâm can người đối diện:
"Thầy thông cảm. Thằng em tui nó... phát triển thể chất hơi sớm, ăn cơm sườn nhiều quá nên nó mau lớn. Nhưng trí tuệ nó thì ngây thơ như tờ giấy trắng vậy đó thầy. Nó lưu ban mấy năm do hoàn cảnh mồ côi tội nghiệp, thiếu tình thương. Giờ anh Đại tui muốn nó làm lại cuộc đời, học cái chữ thánh hiền. Thầy là nhà giáo ưu tú, thầy nỡ lòng nào từ chối tấm lòng hiếu học của một thanh niên lầm lỡ sao?"
Vừa nói, Tâm vừa đẩy nhẹ cái phong bì dày cộm, bên trong là tiền "xây dựng trường” về phía tay ông Hiệu trưởng.
"Vả lại..." Tâm hạ giọng, thì thầm. "...nó mà hổng được đi học, nó buồn tay buồn chân, ra đường quậy phá... lúc đó tui hổng cản nổi đâu đa."
Ông Hiệu trưởng nuốt nước bọt cái ực. Nhìn phong bì tiền, rồi nhìn bắp tay như cột đình của Ba Thẹo, ông biết mình không có lựa chọn.
"Dạ... dạ... hiếu học là tốt. Nhà trường luôn mở rộng vòng tay. Tôi nhận, tôi nhận." Ông quệt mồ hôi, ký cái rụp.
Khu Chợ Cô Giang. 9 giờ sáng.
Khu chợ nằm sát bờ kênh Bến Nghé, nơi được mệnh danh là "yết hầu" của Quận 1, hôm nay náo loạn như vỡ tổ ong.
Bình thường, dưới sự bảo kê của Trần Đại, chợ Cô Giang hoạt động nề nếp. Tiểu thương đóng tiền "bảo an", đổi lại không ai dám quấy nhiễu. Nhưng hôm nay, luật lệ đó bị xé nát.
"Đụ mẹ! Dẹp hết! Lấn chiếm lòng lề đường!"
Một toán dân phòng và cảnh sát trật tự – được chỉ đạo ngầm bởi Đội trưởng Bê – hùng hổ xông vào. Tụi nó không dẹp trật tự, tụi nó đi... cướp ngày.
RẦM! XOẢNG!
Sạp cá của dì Ba, sạp rau của chị Tư bị đạp đổ chỏng chơ. Cá tôm nhảy đành đạch trên nền đất đen ngòm nước cống.
"Trời ơi! Chú ơi tha cho tui! Vốn liếng có bao nhiêu đó!" Dì Ba khóc lóc, níu tay gã dân phòng.
"Buông ra! Chống người thi hành công vụ hả?" Gã dân phòng hất dì ngã lăn quay, rồi tịch thu luôn cái cân đồng hồ – cần câu cơm duy nhất của gia đình dì.
Cùng lúc đó, lẩn khuất trong đám đông hỗn loạn là mấy thằng du côn lạ mặt (lính của Tám Sọ cải trang). Tụi nó lợi dụng lúc lộn xộn, ném mắm tôm, ném đá vào các cửa tiệm mặt tiền, rồi hô hoán kích động:
"Bảo kê đâu? Thằng Đại đâu? Thu tiền cho cố vô rồi giờ trốn chui trốn nhủi để dân chịu khổ nè!"
Ở đầu hẻm 100 Cô Giang, một nhóm đàn em của Đại, tay lăm lăm gậy gộc, mắt long lên sòng sọc định lao ra "ăn thua đủ". Máu giang hồ bốc lên não khi thấy bà con mình bảo vệ bị ức hiếp.
"Đứng lại!"
Tiếng quát của Tâm "Mắt Lộ" vang lên đanh thép. Hắn đứng dang rộng hai tay, chắn ngang cửa hẻm, mồ hôi nhễ nhại chảy ròng ròng trên cái áo sơ mi hoa hòe.
"Anh Tâm! Để tụi em ra chém chết mẹ mấy thằng chó đó! Tụi nó đập chén cơm của bà con kìa!" Thằng Hùng "Sẹo" gào lên uất ức.
Tâm Mắt Lộ tát thằng Hùng một cái BỐP nổ đốm mắt:
"Ngu! Mầy nhìn qua bên kia sông coi!"
Tâm chỉ tay về phía bờ kè Quận 4 đối diện. Bên đó, lố nhố hàng chục gã đàn ông xăm trổ đầy mình, tay cầm mã tấu gói trong báo, đang đứng hút thuốc cười hô hố. Đó là quân chủ lực của Tám Sọ.
"Đó là cái bẫy chó đó!" Tâm nghiến răng, giọng rít qua kẽ họng. "Thằng Bê dùng luật để ép mình. Thằng Tám Sọ dùng lực để chờ mình. Chỉ cần tụi bây bước ra khỏi con hẻm này, đụng vô móng tay tụi dân phòng thôi, là thằng Tám Sọ sẽ có cớ tràn qua 'hỗ trợ cảnh sát bắt tội phạm'. Lúc đó là mất hết! Hiểu chưa cái lũ đầu tôm chứa cứt này!"
Đám đàn em khựng lại, nhìn bà con tiểu thương bị ức hiếp mà lòng đau như cắt, nhưng đành nuốt cục tức vào bụng. Uy tín của băng Trần Đại đang bị bào mòn từng giây từng phút.
Văn phòng Trần Đại (Phía sau Vũ trường Mi Nhon). 11 giờ đêm.
Không khí trong phòng họp đặc quánh khói thuốc, căng thẳng như dây đàn sắp đứt.
Trên bàn, sổ sách doanh thu bị gạch chéo đỏ lòm. Lý Ngọc vừa tổng kết xong, lắc đầu ngao ngán:
"Đại ca, tình hình căng lắm. Vũ trường bị kiểm tra hành chính liên tục, khách VIP bỏ qua bên Mộng Lan hết rồi. Chợ Cô Giang thì tiểu thương bắt đầu chửi bới, đòi ngưng đóng tiền bảo an. Cứ đà này, chừng một tháng nữa là anh em mình cạp đất mà ăn."
Hùng Boxing đấm mạnh xuống bàn, cái ly thủy tinh nảy lên:
"Đại ca! Cho em dẫn quân qua Quận 4. Em lấy đầu thằng Tám Sọ! Thà chết vinh còn hơn sống nhục kiểu này!"
"Mầy qua đó là nộp mạng." Trần Đại ngồi trong bóng tối, giọng lạnh tanh nhưng đầy uy lực. Hắn dụi tắt điếu thuốc, ánh mắt sắc lẹm quét qua từng người. "Hiếu Nhỏ giàu nứt đố đổ vách. Nó đang dùng tiền để mua 'Luật'. Mình nghèo hơn nó, mình không thể đua tiền, cũng không thể dùng luật rừng đấu với luật pháp được."
Tâm "Mắt Lộ" ngồi vắt chân chữ ngũ, tháo cái kính râm ra lau lau, thở dài sườn sượt:
"Thằng Hiếu Nhỏ chơi chiêu 'Vây thành diệt viện' thâm quá. Nó dùng thằng Bê làm con chó săn cắn mình ngay tại nhà. Mình đánh chó thì chủ nhà (chính quyền) phạt. Mình không đánh thì chó cắn nát chân."
Trần Đại đứng dậy, bước tới tấm bản đồ Sài Gòn treo trên tường. Hắn nhìn chằm chằm vào vị trí khu Đakao của Hiếu Nhỏ và Sở Cảnh Sát.
Lý Ngọc đẩy gọng kính, giọng trầm xuống:
"Đại ca nhớ con bé Lài không? Em gái ruột của con Bích Thủy – vũ nữ múa chính ở vũ trường mình á?"
Trần Đại nhíu mày nhớ lại: "Con bé 16 tuổi, ở dưới quê mới lên, hồi tháng trước con Thủy có xin tao cho nó đi làm người ở cho một nhà quan chức để kiếm tiền gửi về quê phải hông?"
"Đúng." Lý Ngọc gật đầu, ánh mắt lóe lên sự giận dữ kìm nén. "Nhà quan chức đó chính là nhà thằng Bê."
Cả phòng im phăng phắc. Lý Ngọc tiếp tục:
"Cách đây vài hôm con Thủy khóc sưng mắt chạy lên gặp em. Nó kể, con Lài làm ở trển khổ như chó. Mụ vợ thằng Bê thì đánh đập vì ghen tuông bóng gió. Còn thằng Bê... đêm nào xỉn về cũng mò vô phòng con nhỏ tính làm bậy. Con nhỏ chống cự thì bị nó đạp vô bụng, dọa giết cả nhà."
Hùng Boxing nghe tới đây thì bẻ khớp tay rắc rắc: "Súc sinh!"
Lý Ngọc giơ tay ra hiệu bình tĩnh:
"Cái quan trọng là ở chỗ này. Trong một lần thằng Bê lôi con Lài vô phòng làm việc để giở trò đồi bại, con nhỏ vùng vẫy thoát được, núp sau cái tủ hồ sơ. Lúc sau thằng Bê say xỉn bước vào, nó mở két sắt ra để cất mớ tiền hối lộ mới được cúng. Nó vừa đếm tiền vừa lảm nhảm chửi thề."
Lý Ngọc thuật lại lời kể của con Lài:
"Nó lôi ra một cuốn sổ màu đen, bìa da, dày cộm. Nó hôn lên cuốn sổ rồi cười khằng khặc, con Lài nói thằng chó đó nó vừa đếm tiền vừa ghi vào kĩ càng lắm”
Cả đám nghe xong, đập tay xuống bàn cái BỐP:
"Trời giúp mình rồi! Thằng Bê tự đào hố chôn mình."
Lý Ngọc kết luận:
"Sau vụ đó, con Lài sợ quá trốn về đây cầu cứu chị nó. Em đã cho người giấu hai chị em nó đi chỗ khác an toàn rồi. Giờ mình chỉ việc vô lấy cái 'bùa hộ mạng' đó, biến nó thành 'án tử hình' cho thằng Bê."
"Muốn phá thế cờ này, phải bẻ gãy con chó săn trước." Đại nói chậm rãi. "Thằng Bê tham lam vô độ, nhưng nó cũng sợ chết. Nó ăn tiền hai mang, vừa ăn của Hiếu Nhỏ, vừa lén lút ghi chép lại bằng chứng để phòng khi Hiếu Nhỏ trở mặt thì nó có cái để mặc cả."
"Nhưng nhà thằng Bê canh gác còn kỹ hơn kho bạc." Tâm Mắt Lộ nhăn mặt. "Lính gác cổng 24/24, lại còn nuôi hai con béc-giê Đức dữ như quỷ. Ai mà vô lọt?"
Trần Đại mỉm cười, một nụ cười bí hiểm:
"Người lớn vô không lọt. Nhưng một đứa con nít thì có thể."
Hắn quay sang Tâm:
"Thằng học trò cưng của mầy đâu rồi? Gọi thằng Thái Sơn vô đây."
5 phút sau
Thái Sơn cùng Ba Thẹo cầm tờ sơ đồ, mắt nó lướt nhanh qua các chi tiết, trán cau lại suy tính. Một lúc sau, nó lắc đầu, đặt tờ giấy xuống bàn:
"Đại ca, cách leo tường đột nhập này hổng ổn. Nhà lão Bê nuôi chó béc-giê Đức, loại này thính mũi lắm, chưa leo vô tới sân là nó cắn nát chân rồi. Với lại, cho dù em vô được phòng, cái két sắt đó nặng trịch hổng có mật mã hay chìa khóa thì em cạy bằng răng hả đại ca?"
Trần Đại nhướng mày, có chút bất ngờ nhưng hài lòng vì thằng nhóc không "ngựa non háu đá":
"Khá lắm. Biết sợ là biết nghĩ. Vậy mầy tính sao?"
Thái Sơn chỉ tay vào dòng chữ ghi chú về bà vợ lão Bê: "Vợ: Mê bài tứ sắc, hay rày sòng tứ sắc ở nhà vào ban đêm"
“Em có kế hoạch rồi. Nó là như vậy nè……”
Trần Đại mỉm cười, vỗ vai Sơn:
"Được. Kế hoạch nghe lọt lỗ tai. Mầy đem cuốn sổ về đây, tao hứa danh dự sẽ cho tụi mày tham gia bảo kê từ từ”
Thái Sơn nhăn mặt, nhưng rồi gật đầu cái rụp. Nó gấp tờ sơ đồ nhét vào túi áo ngực.
"Em đi chuẩn bị đồ nghề. Mấy anh chờ tin em."
Bóng hai thằng nhóc khuất sau cánh cửa. Trần Đại nhìn theo, ánh mắt ánh lên sự kỳ vọng. Đêm nay, số phận của gã cảnh sát biến chất sẽ được định đoạt trong một con hẻm tối tăm nồng nặc mùi khai.




