Chương 117: Tiệc sa đọa
Sáng hôm sau, phá lệ, Đạo đến nhà máy từ sớm, khi lão lên khu văn phòng vừa hay đúng lúc gặp được Lâm. Sau một đêm tăng ca lúc này nhìn anh chẳng chút nào còn giống một phó giám đốc thư sinh tao nhã, trên gương mặt mệt mỏi hiện rõ 3 chữ “cần nghỉ ngay”.
Ô, phó giám đốc, may quá gặp cậu ở đây. Mới hết ca đêm phải không, vậy cùng tôi ra ngoài ăn sáng nhé.
Thôi anh Đạo à, tôi đang mệt lắm chỉ muốn lập tức về nhà ngủ luôn thôi.
Ấy, không thể được, không thể để cái bụng đói meo như thế mà ngủ ngay, hại sức khỏe lắm. Đi ra quán tôi có chuyện quan trọng cần bàn.
Thôi, tôi thật sự mệt, anh tha cho tôi…
Ra đấy tôi kể cậu nghe câu chuyện từ 2 năm trước ở phòng xxx khách sạn yyy.
Nghe hết câu, Lâm cũng chỉ còn biết đơ như tượng, từ số phòng đến tên khách sạn đó đều như kéo lại anh về một đoạn ký ức vô cùng hổ thẹn mà hắn chỉ muốn quên.
Ồ, phó giám đốc Lâm, anh sao vậy, đến quán rồi, xuống xe thôi.
Thấy gương mặt của Lâm lúc này đờ ra, Đạo biết mình đã đoán đúng, vậy thì việc hôm nay chắc chắn sẽ thành. Trong quán lúc này đang đông đúc, thậm chí có một vài công nhân của nhà máy cũng có mặt ở đây. Đạo kiếm được một góc ngồi vắng vẻ, vừa đặt đít xuống là lão đã nói phủ đầu luôn.
Cái chuyện tôi vừa định kể cho anh ấy mà, xảy ra cũng đã gần 2 năm. Người chứng kiến chuyện này cũng rất ít, chỉ có mấy người trong cuộc là biết tường tận mà thôi. Tôi may mắn được một cô gái làng chơi kể lại, tôi vẫn giữ kín, muốn kể cho anh là người đầu tiên. Nghe xong anh giúp tôi giải thích xem các nhân vật trong câu chuyện đó là những ai, vì sao họ lại làm như thế nhé, chứ tôi không muốn tiếp tục hỏi cô gái kia.
Đạo càng nói, Lâm càng trở nên lúng túng, giữa tiết trời se lạnh mà mồ hôi cứ từng giọt từng giọt tuôn rơi. Mọi thứ hình ảnh trong đầu như tua chậm, cảm giác tội lỗi và xấu hổ như quấn chặt lấy anh ta. Nghĩ thử mà xem, anh ta có gì khi trở về từ nước Anh. Không tiền, chẳng quan hệ hay có bất kỳ một ai chìa tay ra nâng đỡ, tất cả những gì anh ta có đấy là một tấm bằng cử nhân và một người bạn tuyệt vời. Người đấy đã trao cho anh ta một niềm tin không toan tính và đặt hắn lên vị trí mà cả triệu người ước ao. Anh ta thì sao, trả lại bạn mình bằng sự phản bội đáng ghê tởm nhất. Lợi dụng vợ bạn say rồi dở trò đồi bại với cô ta.
Cũng chính từ sự mất tự chủ trong đêm say đó, mà suốt gần 2 năm nay anh ta chẳng dám nhìn vào mắt của người bạn kia nữa, tình cảm vì thế cũng càng ngày càng xa cách hơn. Hôm nay khi bí mật dơ bẩn của mình bị Đạo nhắc lại, hắn không những đau khổ trong muôn vàn day dứt mà còn dâng lên một nỗi sợ khôn cùng. Hắn sợ bộ mặt giả tạo của mình bị bóc trần trước người bạn đó, và cũng sợ tất cả những gì mình đang có sẽ bị người kia tước hết đi.
Thấy trong mắt Lâm không ngừng ánh lên vẻ dằn vặt, Đạo lại càng trở nên thích thú, hắn vừa gắp thức ăn vừa cười nửa miệng nói chuyện với Lâm.
Cậu có muốn tôi kể tường tận chuyện đó ra không, thú vị lắm đấy. Một kẻ lợi dụng cơn say rồi…
Nói thẳng ra đi, ông muốn gì.
Lân không để lão nói hết đã vội thỏa hiệp ngay, anh không chịu nổi cái giá khi chuyện năm xưa vỡ lở.
Khà khà, chỉ là mấy chuyện nhỏ tí tẹo thôi ấy mà. Tôi muốn anh tìm thông tin về chuyến hàng hơn hai năm về trước, cái chuyến mà dùng nguyên liệu thải loại ấy, tôi muốn biết khối lượng thành phẩm là bao nhiêu, xuất cho đơn vị nào.
Được, cho tôi mấy ngày rồi tôi sẽ đưa ông mọi thông tin mà ông muốn. Bây giờ tôi có thể về được chưa.
Tất nhiên, à mà nhớ trả tiền bữa sáng nhé, và trong 3 ngày phải cho tôi câu trả lời đấy biết chưa.
Lâm không nói gì mà chỉ cun cút, cắm đầu mà đi thẳng, còn Đạo, hắn đắc chí cười cợt tay vẫn tiếp tục gắp thức ăn bỏ vào mồm. Hắn đang tiếp tục nghĩ cách để làm thân với người mà hôm trước ông Danh đưa về nhà máy.
Thằng đấy nhìn là đã thấy lưu manh rồi, chắc cũng chỉ thích ăn chơi, vậy thì làm quen chắc chẳng khó khăn lắm.
Quả thật như thế, chỉ với 3 ngày học đủ mọi thứ, làm đủ mọi thứ, Tài đã chán ngán đến chẳng thể chán ngán hơn. Vậy nên khi Đạo đến làm quen và dắt hắn đi ăn, đi chơi hắn lập tức đã coi lão như tri kỷ, hôm nay còn hồ hởi nhận lời đến nhà hàng trong thành phố với Đạo và cả Lâm.
Chào cô Tiểu Vân, đã khiến cô phải chờ lâu, chúng tôi xin lỗi nhé. Cậu Lâm chắc cô đã không còn lạ gì nữa tôi khỏi phải giới thiệu, còn bên cạnh tôi thì là cậu Tài, người sau này sẽ thừa kế tập đoàn PBK.
Trong căn phòng tiệc rộng và sang trọng Tiểu Vân đứng đó nở nụ cười chuyên nghiệp, ánh mắt lướt qua Đạo, Lâm một cái nhanh như gió rồi dừng lại ở người đàn ông trẻ đứng cạnh Đạo. Tài cũng đang nhìn cô, không chút che giấu.Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, hai cặp mắt chạm nhau và cùng thu lại rồi ngay sau đó cùng tự nhiên đánh giá ở trong lòng.
Thân hình vạm vỡ, da bánh mật, gương mặt giống bố và em trai đến 7,8 phần nhưng lại thêm mái tóc dài và hàm râu quai nón lởm chởm cả đôi mắt cũng sắc như dao. Không ngờ ông Danh lại còn có một thằng con hoang dã như vậy nữa.
Bên này Tài thì chỉ kịp nghĩ một câu ngắn gọn trong đầu trước khi máu nóng dồn lên đến tận mang tai.
Đệt mẹ… đẹp vãi.
Gương mặt đẹp, cao lãnh và quý phái, càng quyến rũ hơn khi Tiểu Vân diện chiếc váy đen bó sát làm lộ hoàn toàn vòng eo nhỏ đến khó tin và cặp đùi dài trắng muốt. Áo dạ khoác hờ để lộ xương quai xanh tinh mỹ, cổ áo trễ vừa đủ để lộ một chút khe ngực tròn và sâu. Mái tóc dài uốn sóng xõa một bên vai, đôi môi đỏ mọng hơi bóng, mùi nước hoa quyến rũ lướt qua mũi khiến Tài vô thức phải hít hà.
Hai cô gái mà Tiểu Vân dắt theo không phải dạng vừa, mà đều là “hàng tuyển” chuyên tiếp lãnh đạo của khách sạn Anh Quân. Bé Na đi đầu tiên, tuổi chừng 23,24, cao tầm 1m68, dáng người mảnh nhưng ngực và mông thì tròn lẳn như được cố ý bơm căng. Cô ả mặc một chiếc váy lụa đỏ tươi, cổ chữ V sâu gần đến tận rốn, chỉ cần cúi nhẹ là thấy rõ khe ngực trắng nõn và viền ren đen của áo ngực hớ hênh. Váy ả xẻ tà cao tít đến tận háng, mỗi bước đi là cả một mảng đùi trắng lóa lướt qua ánh đèn, cộng thêm đôi giày cao gót 12 phân trong suốt quai mảnh làm đôi chân dài thêm cả gang tay. Tóc nhuộm bạch kim, uốn sóng lơi, môi đỏ chót bóng loáng, mắt vẽ eyeliner đuôi dài sắc lẹm. Vừa thấy đoàn người của Tài bước vào phòng ả đã cười khanh khách, giọng ngọt như mật pha đường phèn.
Hi hi, chào các anh đẹp trai, các anh làm chị em em đợi hơi bị lâu đấy nha, thế này phải phạt rồi.
Nói xong liền chủ động vòng tay qua cánh tay Lâm, ép nguyên bộ ngực căng tròn vào bắp tay hắn, còn cố tình cọ cọ vài cái như mèo con làm nũng, vừa lẳng lơ nhưng cũng đủ đáng yêu.
Bé Thư đi sau, nhỏ nhắn hơn một chút nhưng lại chơi kiểu “ngọt ngào chủ động”. Da trắng như sứ, mắt to tròn long lanh, tóc đen dài nhuộm màu nâu óng ả xõa thẳng xuống lưng. Cô ả mặc một chiếc áo đầm dài bằng lụa trắng mỏng dính, không áo lót, chỉ cần nhìn nghiêng là thấy rõ hai núm màu nâu nhạt đang lấp ló đằng sau. Thư không nói nhiều như Na, chỉ cười mỉm chi, liếc mắt đưa tình, rồi lẳng lơ ngồi phịch luôn xuống đùi Đạo trước khi lão kịp kéo ghế, tay vòng qua cổ lão, miệng chúm chím thủ thỉ rất nhẹ ngay bên tai.
Anh Đạo lâu quá không qua, em nhớ muốn chết nè, hôm nay phải phạt anh ba ly liền đó nghen.
Hai cô ả dường như đã được chỉ đạo từ trước, mỗi cô dính lấy một tên, õng ẹo không rời. Còn Tài vì phút cuối mới đồng ý đến đây nên Tiểu Vân chưa kịp chuẩn bị người tiếp đãi. Vì vậy lúc này nàng đưa ánh mắt có vẻ định xin lỗi thì lại nhìn thấy gương mặt cười toe toét của anh ta. Sau đó Tài kéo cái ghế bên cạnh nàng rồi ngồi xuống, cũng tiện tay với lấy chai rượu rót vào ly của mình.
Đến muộn thì phải chịu phạt, tôi xin uống trước một ly.
Cứ như vậy mà buổi tiệc bắt đầu một cách rôm rả. Thức ăn ngon liên tục được bê lên rồi bị dọn sạch, rượu cũng hết chai này đến chai khác được khui ra. Không khí cũng từ vui vẻ trở nên ngày càng ám muội, tỷ lệ thuận với lượng men nạp vào người của Đạo và cả Lâm.
Rượu đã ngấm, ánh đèn mờ vàng càng làm không khí trong phòng thêm nặng nề, nóng rực. Tiếng nhạc từ loa nhỏ khe khẽ, tiếng chén đĩa va nhau, tiếng cười khanh khách của hai cô gái như một thứ nhạc nền dâm hoan.
Đạo là người đầu tiên mất kiểm soát. Lão kéo bé Thư ngồi sát vào lòng mình, một tay vòng qua eo cô ả, tay kia đã lén luồn vào trong lớp lụa trắng mỏng từ phía dưới cổ áo. Bàn tay thô ráp bóp mạnh một bên ngực Thư qua lớp vải, ngấu nghiến đến mức chiếc váy trắng nhàu nhĩ, hằn rõ năm ngón tay đỏ ửng trên làn da trắng phau. Thư chỉ “ư” một tiếng kiều mị, cố ý ưỡn người ra để lão dễ bề hành sự, miệng vẫn cười chúm chím.
Anh Đạo hư quá, cẩn thận làm đau em à nha…
Nhưng cái cách cô ả vặn vẹo người lại rõ ràng là đang như mời gọi, khiến lão cười khà khà, cúi xuống hôn lên cổ Thư, để lại một vệt nước bọt mờ mờ.
Bên kia, Lâm vẫn còn cố để giữ chút thể diện sau cuối. Hắn ngồi cứng đờ, mắt liếc về phía Tiểu Vân như kẻ trộm. Tiểu Vân chỉ lạnh lùng nhìn lại một cái, rồi dứt khoát quay mặt đi, nhấp một ngụm rượu như chẳng thèm quan tâm.
Chỉ một cái quay mặt ấy thôi đã đủ khiến Lâm buông bỏ, hắn biết cả đời này cũng chẳng bao giờ được nàng thực sự quan tâm. Hắn hít một hơi thật sâu, bàn tay phải lặng lẽ trượt xuống dưới gầm bàn, đặt nhẹ lên đầu gối trần của bé Na đang ngồi ở bên cạnh. Na lập tức hiểu ý, khẽ dạng chân ra thêm một chút, váy đỏ tụt cao hơn, để lộ nguyên mảng đùi trắng mịn màng. Lâm run run, ngón tay chỉ dám lướt nhẹ trên làn da ấy, từ đầu gối đi lên một chút rồi lại rụt về, như sợ bị ai phát hiện. Na cười khẽ, chủ động nắm lấy tay hắn, kéo lên cao hơn nữa, đặt hẳn vào trong vạt váy đã xẻ tà đến tận háng.
Tay anh Lâm lạnh quá, để bé Na ủ ấm cho anh nha.
Cô ả thì thào, giọng ngọt lịm, Lâm cắn môi, cuối cùng cũng để mặc cho Na dẫn dắt bàn tay mình, ngón tay lướt qua lớp ren mỏng của chiếc quần lót, cảm nhận được hơi ấm và độ ẩm nhàn nhạt từ bên trong. Hắn thở dốc, mắt vẫn không dám nhìn ai, chỉ cúi gằm mặt xuống ly rượu. Đạo thấy vậy cười lớn, tay vẫn không rời khỏi ngực Thư.
Cậu Lâm cũng biết chơi rồi đấy, thế mới xứng là phó giám đốc của tôi chứ…ha ha ha.
Thư nghe vậy liền cười khúc khích, chủ động cầm tay Đạo đặt lên đùi mình, rồi từ từ kéo lên cao hơn, mắt liếc sang Tiểu Vân như muốn khoe. Na thì đã tựa hẳn vào vai Lâm, một tay vòng qua cổ hắn, tay kia đặt lên đùi hắn dưới gầm bàn, móng tay sơn đỏ lướt qua lướt lại đầy ý tứ. Như muốn khơi lên con lợn lòng của Lâm.