Chương 115: Khắp nơi thăm dò
Cùng lúc này, trong một góc riêng ở tại quán cà phê gần nhà máy của PBK group. Một người phụ nữ với khí chất thanh cao và vẻ ngoài đẹp đẽ đang ngồi lặng, trước mặt nàng là ly nước cam nóng giờ đây đã lạnh ngắt mà nàng vẫn chẳng động vào.
Người này chính là Tiểu Vân chứ chẳng ai khác, cô vẫn đẹp vẫn quyến rũ đến nghẹt thở với váy ngắn bó sát, kèm tất chân màu đen và áo măng tô màu lông chuột. Nhưng nếu ai quen thân sẽ thấy trong mắt cô dày đặc vẻ u buồn. Dễ hiểu thôi, một người kiêu hãnh như cô với học vấn cao vời, ngoại hình và năng lực đều xuất sắc vậy mà dạo gần đây phải làm đồ chơi cho người khác giải khuây. Ấm ức hơn khi người này lại là một tên già biến thái, chuyên làm những trò bệnh hoạn trên cơ thể mỹ miều của cô.
Đúng vậy suốt cả tháng nay cô thành tình nhân của lão Viễn, ngày ngày phục vụ tình dục cho lão đã đủ làm cô ghê tởm vậy mà lão còn không ngừng bày những trò kinh khủng để hành hạ cô. Như mới sáng nay thôi, khi cô nói rằng muốn đi gặp bạn với mục đích để điều tra về PBK group lão đã cười nham hiểm mà đóng kín cửa phòng.
Tiếp sau, gần 2 giờ đồng hồ, lão dùng roi da, kẹp kim loại liên tục tác động trên núm vú và hai mép bướm, khiến chúng sưng lên thậm chí rỉ cả máu tươi. Chưa hết, lão còn bắt cô quỳ rạp như một con chó, liếm sạch lỗ đít rồi bú cu của lão mỏi mồm, đến khi lão xuất tinh còn phải nuốt hết. Cuối cùng trước khi nàng mặc quần bước ra khỏi cửa, lão còn lấy một dụng cụ inox hình quả trám có điều khiển từ xa rồi nhét luôn vào trong lỗ đít của cô. Nhét xong hắn cười khềnh khệch và nói rằng cái đó để định vị cho cô khỏi chạy đi. Vừa nói lão vừa lắc lư chiếc điện thoại trước mặt, vuốt vuốt mấy lần để thử, làm cả người Vân co quắp đứng không yên.
Nếu là Vân kiêu hãnh của ngày xưa chắc hẳn nàng phải gào thật to hoặc vả thẳng vào mặt lão, nhưng bây giờ thì chỉ biết ủy mị mà nhìn ông ta. Không hiểu vì đau đớn từ đòn roi đã làm cho Tiểu Vân sợ, hay chính những khoái cảm từ những trò chơi quái đản kia đã dần khuất phục được nàng.
Nàng cứ vẩn vơ nghĩ mà không ngờ thời gian đã qua được gần nửa tiếng, sau rất nhiều lần thở dài mới thấy người cần gặp tới đây. Anh ta dong dỏng cao, da trắng gương mặt hiền lành sau cặp kính cận thanh mảnh vừa nhìn thấy Tiểu Vân đã cười rất tươi.
Anh xin lỗi Tiểu Vân, gần tan ca thì lại có giấy tờ cần phải ký, chắc đã làm em phải đợi lâu.
Người đến hóa ra lại là Lâm, anh ta vừa bước đi vừa cười vui vẻ, khi thấy được hết vẻ quyến rũ của Tiểu Vân thì đôi mắt có phần dại đi. Trong khi đó Tiểu Vân bên này thấy vẻ mặt đó của Lâm thì trong lòng có phần đắc ý, cô làm bộ khó chịu, chống tay lên cằm nói với anh.
Chậc chậc, anh dạo này mất hẳn đi vẻ galang tinh tế rồi đấy, em đã phải chủ động hẹn mà còn bắt em phải đợi thế này. Hay là… trong mắt anh, Tiểu Vân giờ đây không còn giá trị như trước nữa.
Thấy người đẹp có vẻ giận dỗi, hắn lập tức thấy bối rối ngay. Cũng bởi vì từ rất lâu rồi nàng là người hắn vô cũng mê mẩn, kể cả quãng thời gian nàng là người yêu của bạn mình.
Ấy, Tiểu Vân đừng nói thế, chỉ tại công việc gần đây của nhà máy quá nhiều khiến anh không thể chủ động, chứ trước nay anh đã có lần nào trễ hẹn với em đâu.
Một phó giám đốc nhà máy, lời nói ra có cả hàng nghìn người răm rắp nghe theo, ấy vậy mà lúc này trước mặt cô lại hóa ra lắp bắp, Vân nhìn thấy cũng hãnh diện tủm tỉm cười.
Thôi, em đùa anh đấy, em cũng biết PBK sắp niêm yết, mọi thứ lúc này phải thật gấp rút chỉn chu. Anh lại còn là phó giám đốc vật tư sản xuất nên trọng trách lại càng nhiều, em rất hiểu.
Vừa nói nàng vừa đưa ánh nhìn dịu dàng về phía hắn, khiến Lâm như được trở lại ngày xưa còn du học và làm việc ở bên Anh. Ngày đó, anh làm cùng công ty với cô gái ngồi trước mặt, và cũng giống hầu hết mọi gã đàn ông khác, anh rất thích cô. Bởi vì cô xinh đẹp, ưu tú, duyên dáng và lại là người Châu Á. Nhưng sau tất cả, người chiếm được trái tim em lại là Phúc cũng là người bạn Việt Nam thân nhất của anh ta. Vì vậy, mọi mộng tưởng với em đành khép lại cho đến ngày về làm việc ở Việt Nam anh cũng chẳng bao giờ nghĩ sẽ gặp lại hay có những buổi hẹn hò thân mật cùng cô.
Ấy thế mà một thời gian trước, cô tự tìm đến và hẹn gặp, rồi sau đó còn dành cho anh thái độ gần gũi. Lúc ấy Lâm đã rất vui, và còn vui hơn nữa khi Vân không hỏi về Phúc mà lại dành nhiều quan tâm cho việc của anh.
Thế nào, mệt mỏi lắm hả anh, em trông anh bơ phờ mà thấy thương. Sau chiến dịch này thì liệu cái ghế giám đốc nhà máy kia sẽ là của anh chứ.
Vân vẫn giữ vẻ dịu dàng trong lời nói, khuấy sẵn cốc cà phê rồi đẩy về phía Lâm. Còn Lâm, có lẽ cái từ “thương” mà nàng nói ra đã lấy đi toàn bộ sự chú ý và cảm xúc, hắn chỉ nhận lấy ly cà phê theo quán tính, mắt vẫn gắn chặt vào cô rồi trả lời với khuôn mặt đỏ gay.
Không…anh không mệt, nhà máy càng lớn mạnh anh càng thấy vui. Cảm ơn em vì…đã quan tâm.
Thấy hắn không nhận ra trọng tâm của câu hỏi, Tiểu Vân một lần nữa phải nhắc lại cho hắn nghe.
Vậy sau khi niêm yết thành công, họ sẽ cho anh lên làm giám đốc nhà máy chứ, hay sẽ đưa anh về trụ sở công ty làm quản lý cấp cao.
Cái này thì anh không biết, cũng chưa từng hỏi. Mà nếu đưa về trụ sở chính thì chắc anh sẽ từ chối thôi.
Nói câu sau trong ánh mắt hắn thoáng hiện lên một vẻ khác lạ, nếu để ý kỹ sẽ nhận ra nó giống như một sự hổ thẹn hoặc tự trách của anh ta. Vân lờ mờ cảm nhận được và thấy hơi khó hiểu, vì vậy cô tiếp tục lân la dò hỏi thêm.
Anh với Phúc có mâu thuẫn hả, cũng phải thôi ánh ấy giờ đâu còn là Philips của ngày ở bên Anh Quốc. Một bước trở thành Thái tử của tập đoàn lớn thì thay đổi cũng là lẽ thường.
Không, với anh Phúc vẫn rất quan tâm và nâng đỡ, bọn anh không mâu thuẫn, chỉ là anh không thích mà thôi.
Nhìn vẻ mặt anh ta trở nên khó xử, lời phân bua thì có phần hấp tấp thì nàng nhận ra có điều gì đó đã xảy ra. Vì mục đích của mình, cô không thể dễ dàng bỏ qua điều đó, vì vậy Vân tiếp tục hỏi sâu hơn.
Em chẳng tin, nếu không có mâu thuẫn thì anh ta không thể không cất nhắc anh lên vị trí cao hơn được, dù gì hai người cũng sát cánh từ những ngày đầu tiên. Hay là anh đã làm gì khiến cha con họ mất niềm tin mà không còn tin tưởng vào anh nữa.
Không, anh đâu có làm gì…trong công việc anh vẫn luôn được họ tin tưởng.
Nhìn hắn trả lời từng câu một cách đắn đo, dè dặt, Tiểu Vân nhất quyết dí không tha.
Có thật là họ còn tin tưởng anh không, nếu còn tin vì sao lại giữ bí mật với anh nhiều chuyện thế.
Bí mật? Trong công việc á, làm gì có chuyện đó, hoặc nếu có thì chắc tại không liên quan đến chức phận của anh.
Vậy em hỏi anh, cái lô hàng dùng nguyên liệu kém mấy năm trước, xuất đi đâu, cho ai họ có nói cho anh biết không.
Biết chứ, anh quản lý cả mảng kho và bến bãi, tất nhiên cái đó anh rất rõ ràng.
Vậy anh nói xem, lô hàng kém chất lượng đấy ông Danh chỉ đạo xuất cho ai.
Lần trước em hỏi anh cũng nói rồi, lô hàng đó nguyên liệu tuy là hàng thải loại, nhưng thành phẩm thì hoàn toàn không có vấn đề, em gọi là hàng chất lượng kém thì không đúng đâu. Còn việc xuất cho ai thì chỉ còn lưu lại trong sổ sách, chứ cái đấy ai cố nhớ mà làm gì.
Mới có 2,3 năm mà sao lại không nhớ, anh thử cố lục lại ký ức của mình xem nào.
Tiểu Vân bất chợt cao giọng và tỏ ra sốt sắng, Lâm thấy vậy thì nhíu mày hỏi lại cô.
Sao tự nhiên em lại quan tâm đến việc đó thế, điều đó có lợi gì cho em sao.
Không, đâu có lợi lộc gì đâu chứ, em chỉ lo rằng anh bị họ lợi dụng, đã tận tâm tận lực làm cho họ mà với mình họ lại còn che giấu.
Lời này cô nói ra rất nhẹ, thậm chí ánh mắt nhìn anh ta cũng rất dịu dàng. Lâm thấy thế thì đứng hình trong chốc lát, nhưng sau khi suy tư ít phút thì câu trả lời của anh ta vẫn y nguyên.
Anh thật sự không nhớ, chỉ biết là thông tin đấy cũng bị hạn chế công khai, còn giấy tờ liên quan sau đó được đem về và lưu lại ở trụ sở chính hết rồi.
Chán anh thật đấy, chuyện nhỏ như thế cũng quên, thế bây giờ anh có xem lại được những giấy tờ kia không.
Nàng đổi giọng và tỏ ra trách móc, không những thế những lời về sau còn mang ý thúc giục rõ ràng. Trước thái độ không ngừng thay đổi đó, Lâm lúc này thật sự đã đem lòng sinh nghi. Tuy hắn rất thích Tiểu Vân nhưng Phúc và PBK cũng là những thứ hắn ta coi trọng, hắn sẽ không vì một lời của nàng mà làm điều gì đó bất lợi với tập đoàn.
Tiểu Vân biết mình vừa thất thố, một lần nữa cô đổi lại thái độ mềm mỏng, cố ý chạm tay mình lên tay hắn vừa định thăm dò thêm lần nữa thì có người gọi điện thoại đến Lâm. Mất vài phút nghe rồi anh ta quay sang nói lời tạm biệt với nàng.
Xin lỗi Tiểu Vân bây giờ anh phải về nhà máy có chút việc, hẹn gặp em lúc khác nha.
Thấy vậy Tiểu Vân thử làm ra vẻ mặt giận hờn để giữ chân anh ta lại, Lâm dù cũng rất lưu luyến nhưng rồi vẫn quay lưng đi. Thấy bóng lưng anh ta ngày càng xa, vẻ mặt Tiểu Vân lúc này mới tỏ ra khó chịu. Sau đó cô lập tức rút điện thoại ra, bấm số rất nhanh rồi gọi đi.
Alo…anh Quân hả, anh có nhớ lần trước nói có người ở dưới nhà máy của PBK có thể giới thiệu cho em không?... Cho em số của anh ta được chứ…đúng vậy, em đang rất cần.
Phải nói thật rằng nàng không hề muốn gọi điện cho Quân một chút nào, bởi vì cứ nghĩ đến việc bị hắn ném cho lão Viễn là nàng lại tức đến phát điên. Thế nhưng vì còn chưa đạt được mục đích mà nàng vẫn cần rất nhiều sự trợ giúp của hắn ta.