Truyện sex mới_Thư ký, con dâu và người tình.

kebinthai

Yếu sinh lý
Chương 114: Khoảnh khắc của hai cha con

Thật sự thì cả Chi và ông Danh lúc này đều không để ý đến lời gã nói. Vì cuộc yêu bị dừng đột ngột khiến cho hai người trở nên vô cùng hụt hẫng, trong họ đang tồn tại hai cỗ dục hỏa cần được giải phóng ngay. Gã mù vừa nhấc chân đi Danh đã liền thế chỗ, cả thân hình đồ sộ gần như ngay lập tức phủ kín cơ thể mềm mại của Chi.
Và khi đầu khấc đỏ bầm của Danh cọ vào khe thịt đang nóng hổi, sự quen thuộc cùng bao ham muốn tràn về khiến họ mê mẩn quấn lấy nhau. Danh hôn Chi, nụ hôn tham lam và ướt át, lão như đang thổ lộ cho em biết rằng mình thực sự rất muốn em. Chi cũng không ngại ngùng mà đáp trả, lưỡi em lùa sang khoang miệng rồi xoắn cùng lưỡi lão, em dường như cũng đang bày tỏ rằng mình cũng rất khát khao.
Ọt…pạch…ư…con yêu…bố không nhịn nổi nữa… cho bố nha…
Hức…bố ơi …ư hư hư… to quá… bố làm em sướng quá bố ơi… ư ư ư… em cho bố hết…
Tiếng da thịt chạm nhau hòa trong những âm thanh rên rỉ, hai con người đang giao hợp được hưởng khoái lạc trong khi có kẻ dù đứng ngoài vẫn sướng đến lâng lâng.
Hử, vậy là bọn họ chơi nhau rồi hả, nghe giọng thì hình như con bé hơi giật mình thì phải, vậy thì con cặc của lão chắc hẳn sẽ rất to.
Ngay sau đó gã cũng bắt đầu thở hồng hộc, trong đầu có vô vàn những hình ảnh dâm loàn tự tưởng tượng ra. Lão đã chạm vào cơ thể Chi, đã khám phá em để đủ biết rằng vú em ngon còn bướm em là một tuyệt phẩm. Sẽ vô cùng hấp dẫn nếu nó được một khúc dương vật cự đại đâm vào. Lúc đấy hai mép bướm hồng hào của em sẽ đồng loạt rộng mở, rồi toàn bộ những nếp gấp trong thành âm đạo bị chèn ép đến trướng căng. Ắt hẳn lúc đầu cơn thốn sẽ làm em hơi nhăn mặt, nhưng càng về sau khi nước bướm bôi trơn ướt đẫm, sự khoan khoái sẽ chiếm trọn mọi cảm giác trong em.
Mọi thứ diễn ra ngoài thực tế không khác nhiều so với những tưởng tượng của gã ta. Dưới tấm thảm lông, Danh để cả đôi chân nõn nà của con dâu gác lên cổ, hai tay ông thì đặt ở trên vú nàng và bóp, còn vùng hông thì không ngừng đẩy đưa. Chi sướng, cả người đỏ ửng, hơi thở dồn dập cùng những tiếng rên rỉ không ngừng vang lên.
Ôi bố ơi…sâu quá…thốn…ứ ứ ứ ứ… nhưng em thích lắm… ứ ứ ứ… nữa đi ạ… mạnh lên… ư ư ư…
Pạch…pạch pạch pạch… pạch pạch… hừ hừ… em khít quá… ấm và còn rất trơn tru…pạch pạch pạch… bố thích lắm… pạch pạch pạch…
Mẹ, chúng nó chơi nhau hăng thật, mỗi tiếng “pạch pạch” vang lên chắc hẳn là bụng dưới của lão ta va vào bẹn của con bé. Mà với cái con cặc dài ngoằng của lão thì kiểu gì cổ tử cung của nó cũng bị thúc vào. Ôi…chắc là phê lắm, lồn của nó trơn và nóng hổi thế kia mà. Mà con kia chắc cũng phải sướng đến quằn quại, lúc này hẳn là hai môi lồn đang tấy đỏ còn dâm thủy thì chảy dầm dề.
Những âm thanh dâm dục kia dội vào tai gã mù như vẽ lên cả một khung cảnh vô cùng gợi dục. Trong đó cảnh giao hợp của cặp “cha con” kia mãnh liệt vô cùng.
Người “cha” sẽ dùng hết sức bình sinh để liên tục nâng mông lên rồi dập xuống, cây dương vật cứ kéo ra gần hết lại đóng ngập vào trong. Đứa “con gái” nằm dưới lúc này chắc sẽ mở rộng hai chân hết cỡ, cứ mỗi lần lão kia dập xuống thì nàng sẽ phối hợp mà hẩy mông lên. Sự va chạm cuồng nhiệt rất nhanh sẽ làm cả hai tảng mông của cô đỏ ửng trong khi đó nước nhờn từ bướm chảy dọc theo khe đít rồi nhỏ xuống làm ướt cả tấm thảm lông.
Chỉ nghĩ đến đây thôi cũng đủ làm cho máu trong người gã mù trở nên sôi sục, bàn tay to lớn bất giác tự tìm đến khúc thịt đang cộm lên ở trong quần.
Trong khi đó ở bên cạnh bếp lửa, chân của Chi đã không còn trên cổ của bố, mà được gập hình chữ M rồi ấn lên đến tận ngực của em. Ở tư thế này mọi cú dập của Danh đều khiến con cu vào sâu hết cỡ, đầu khấc của ông tưởng chừng như muốn đâm thủng tử cung Chi.
Thế nhưng trong ánh mắt em không phải là sự khó chịu hay đau đớn, mà lại ánh lên sự khao khát cùng đòi hỏi không thôi.
Bố…tuyệt quá… ứ ứ ứ ứ… mạnh nữa lên bố ơi… ứ ứ ứ… Chi sướng… Chi muốn được cùng bố lên tiên… ứ ứ ứ ứ…
Pạch pạch pạch pạch… hự hự… pạch pạch pạch pạch…
Danh chiều chuộng con dâu bằng tất cả sức lực mà mình đang có, dù cho hơi thở đã bắt đầu ngắt quãng và tấm lưng trần đã lấm tấm mồ hôi.
Đúng rồi, địt mạnh lên, địt cho cái lồn kia phải sưng mọng rồi bắn nước thành tia…ư hư… mẹ nó, chết vì thèm mất thôi.
Gã mù cứ tự nghĩ trong đầu rồi lại tự vuốt ve để hạ hỏa. Mới đầu còn e ngại thì gã chỉ sờ ngoài quần rồi lâu lâu hẩy mông trong vô thức. Nhưng khi không khí trong căn phòng càng trở nên nóng bỏng, ham muốn trong lòng cũng càng lúc càng bành trướng thì gã đã kéo khóa quần rồi lôi cả dương vật của mình ra.
Thế là căn phòng hạng sang mất hoàn toàn đi sự đẳng cấp và lãng mạn mà khoác lên một vẻ dâm dục đến vô biên. Ba cơ thể trần truồng kia dập dồn chung một nhịp sướng, hơi thở và dục vọng trong lòng của họ thậm chí còn nóng hơn cả ngọn lửa ở lò sưởi kia.
Cuộc yêu của cặp bố con đã đến hồi cao trào nhất, bỗng lúc này Danh dừng lại, vỗ vào mông Chi rồi nằm ngửa ra.
Con yêu…lên đây, làm tất cả những gì con thích để bố con mình cùng lên thiên đàng.
Nào phải lần 1, lần 2 mà cần e dè nữa, Chi dạn dĩ ngồi dậy rồi trèo thẳng lên bụng bố chồng. Tay cô thành thạo cầm khúc dương vật của ông rồi đặt lên mép bướm, sau đó cô chầm chậm ngồi xuống cho cái lỗ chật hẹp của mình, nuốt trọn khúc thịt lần lẫn của ông.
Ư hư hư… bố ơi to quá… bố làm em không thở nổi mất bố ơi… ư hư hư…
Miệng ỉ ôi nhưng trên vẻ mặt của Chi rõ ràng là sự thoải mái, khi đã nuốt trọn cả khúc dương vật to dài ấy thì nàng mới bắt đầu sàng qua sàng lại như một kỵ sĩ lâu năm. Cả cơ thể em óng ánh một lớp mồ hôi như phủ bạc, cặp vú no tròn rung rinh nhảy múa và con bướm hồng hào lấp ló cùng những sợi lông mảnh lơ phơ. Ánh lửa trong lò một lần nữa chiếu rọi khiến vẻ đẹp của em tăng thêm phần gợi cảm, cũng làm cho cơn hứng tình của Danh cuộn trào hơn.
Nhưng khi Chi muốn tiếp tục di chuyển thì ánh mắt nàng đã lần đầu tiên đối diện với gã mù. Gã ngồi trên chiếc sofa cách đó chỉ hai mét, gương mặt đờ đẫn, miệng há ra thở hổn hển còn đôi mắt mờ đục thì trợn hẳn lên. Nhưng thứ làm Chi cảm thấy chấn động đến khẽ run là bàn tay hắn, nó đang cầm một vật tròn dài đen đúa rồi xục thật nhanh.
Chẳng cần hỏi thêm Chi cũng biết gã đang thủ dâm bằng những hình ảnh tự tưởng tượng, và nàng hiểu nguyên mẫu chính là mình. Một sự xấu hổ dâng lên khiến em vô thức dùng tay che cơ thể, cả người cũng trì trệ chẳng nhúc nhích được chút nào. Danh chờ đợi màn nhún nhảy của con dâu mãi mà chẳng thấy, gã ngước lên thấy cả gương mặt em đỏ ửng, nét khó xử dày đặc thì hiểu được ngay. Vẫn như mọi lần hắn kéo em sát vào người rồi nói những lời nửa thuyết phục nửa dụ dỗ em.
Con yêu, con đang xấu hổ à. Không cần thiết đâu, anh ta đâu thể nhìn thấy, đâu biết được con là ai.
Nhưng…anh ta nghe được tiếng con rên rỉ… rồi lại còn từ đó tự tưởng tượng ra rồi thủ dâm…ghê lắm (bú cu bố chồng tồm tộp thì đéo ghê, thật vl Chi.)…
Khà khà… con yêu sao phải ghê, điều đó chứng tỏ sự quyến rũ của con thấm cả vào trong những tiếng rên… vậy từ giờ con hãy thoải mái mà rên to hơn nữa, để xem anh ta sẽ còn sướng đến mức độ nào…pạp…
Hức…ôi bố… sâu quá…ứ ứ ứ… con thốn lắm…ư ư ư ư.
Nói xong, Danh bất ngờ hất mông thật mạnh, khúc dương vật ngập sâu hết cỡ, còn đầu nấm cũng chọc mạnh vào tử cung. Tiếng nấc nghẹn và rên rỉ của nàng vang lên rồi kéo dài không kiểm soát, cũng khiến cho gã mù tội nghiệp cũng gần như đã phát điên.
Chỉ thấy gã kéo hẳn dương vật của mình ra, bàn tay thô ráp nắm vào rồi xóc cật lực. Dưới ánh nến trên bàn dễ dàng nhìn thấy, khúc thịt của gã ta đã có rất nhiều dịch nhờn chảy ra bóng loáng, đầu khấc phình to tựa như sắp nổ tung.
Ôi, hộc hộc…hình như con bé vừa trèo lên bụng lão…trời ạ, để mình đoán, chắc giờ nó đang nhún nhảy mạnh lắm, cả cơ thể đỏ ửng cũng uốn cong. Mái tóc dài mượt mà của nó sẽ phấp phới ở đằng sau, trong khi ngực ưỡn cao còn bờ mông thì cong vọi. Chậc chậc, nhưng sướng nhất vẫn cứ là lão già nọ. Giờ hẳn lão đang thỏa thuê túm chặt rồi búng vào một bên núm vú, trong khi tay còn lại hết bóp mông thì lại gẩy khe lồn của cô ta. Hừ hừ… thèm quá…
Càng nghĩ nhiều bàn tay gã càng vội vàng di chuyển, con cu gân guốc lại càng trở nên bành trướng và dữ tợn hơn. Những hình ảnh ấy đập thẳng vào mắt Chi và em cũng chẳng còn tránh né. Sự xấu hổ ban đầu đã trở thành thú vị, cũng vô tình làm cuộc yêu của nàng và bố chồng bùng nổ hơn.
Ái chà, đồ nghề của gã ta cũng ghê gớm thật, to dài gân guốc chẳng kém bố là bao…nếu hắn mà làm chuyện đó với ai thì người kia chắc hẳn là sướng lắm, cũng như mình, đang được bố làm cho thoải mái tựa lên tiên… lạ thật sao giờ mình lại không thấy ghê tởm vật ấy nữa, mà càng nhìn mình càng thấy hứng khởi hơn… chắc hẳn rằng hắn ta cũng thế, nhìn động tác mạnh mẽ và vội vàng thế kia cơ mà… hì hì, để mình giúp gã ta thêm một chút…
A A A…PẠP PẠP PẠP… BỐ ƠI… BỐ TUYỆT QUÁ… PẠP PẠP PẠP… MẠNH NỮA ĐI… CON CÒN MUỐN NHIỀU HƠN NỮA… Ứ Ứ Ứ Ứ Ứ Ứ… SƯỚNG CHẾT MẤT BỐ ƠI…A A A…
Vừa tăng tốc nàng vừa la oai oái, những từ ngữ thốt ra cũng gợi dục hơn. Điều đó làm Danh đang nằm dưới cũng trở nên cuồng nhiệt, ông hẩy mông thêm mạnh mẽ, mỗi lần rút cu ra cũng kèm theo cả những vệt nước bướm trong veo. Ông biết cô con dâu của mình cũng gần lên đến đỉnh, vì vậy bàn tay bóp vú em cũng trở nên nhiệt tình hơn.
Giữa lúc ấy tiếng thở của gã mù ở đằng xa cũng hồng hộc như trâu nước, bàn tay nắm dương vật cũng siết lại đến nổi cả gân xanh.
Hộc hộc…ôi mẹ nó, tiếng rên của con bé làm mình muốn phát điên…hừ hừ…cả cuộc đời mình chưa từng thủ dâm sướng thế này… hừ hừ… mình sắp không chịu nổi…
Thật kỳ lạ, ý nghĩ ấy không chỉ của một mình gã, hình như nhịp sung sướng này cộng hưởng cả ba người. Chi và Danh lúc này cũng đều dồn hết sức, nàng nằm rạp trên ngực lão, để Danh đỡ mông mình rồi hất cu mạnh từ dưới lên. Hai cơ thể áp chặt như muốn hòa vào làm một, để không khí ngập mùi nhục dục lan tỏa khắp căn phòng.
A A A A… PẠP PẠP PẠP… PẠP PẠP PẠP… BỐ ƠI… Ứ Ứ Ứ Ứ Ứ… EM SƯỚNG… EM SẮP KHÔNG CHỊU NỔI… Ứ Ứ Ứ Ứ… PẠP PẠP PẠP PẠP… BỐ NHANH NỮA LÊN…Ư Ư Ư Ư… PẠP PẠP PẠP… PẠP PẠP PẠP… HỘC HỘC… EM SƯỚNG LẮM SAO…HỪ HỪ… BỐ CŨNG THẾ…PẠP PẠP PẠP… BỐ CŨNG SẮP LÊN ĐỈNH RỒI… PẠP PẠP PẠP PẠP PẠP PẠP… A A A A A …
Nhưng trong khi cao trào của họ đang kéo đến thì gã mù đã dẫn đầu mà về đích đầu tiên. Chỉ thấy khúc dương vật đen xì trong tay gã giật lên liên tục, tiếp theo một thứ chất lỏng trắng nhờ nhờ, đặc sệt từ đầu nấm không ngừng phun ra.
Ô HÔ HÔ…HỪ HỪ… FAP FAP… SƯỚNG QUÁ… SƯỚNG KHÔNG THỂ NÀO CHỊU NỔI… HỘC HỘC… FAP FAP… PHỤT…A A A A A A…
Gã gồng người cứng ngắc, miệng thì thở hồng hộc trong khi mắt trợn ngược mặt ngửa lên trời. Mọi thứ với gã lúc này đều là vô nghĩa, chỉ có những hình ảnh trần trụi ở trong đầu và cơn sướng khoái chạy khắp trên thân. Gã đâu biết rằng hình ảnh xuất tinh của mình lọt vào đôi mắt của Chi đã cho em sự kích động mạnh mẽ, cộng với những khoái lạc cuồn cuộn mà ông Danh mang lại đã khiến nàng không nhịn nổi mà hét lên.
A A A A A A… ỐI… BỐ ƠI… A A A… SƯỚNG… SƯỚNG CHẾT MẤT… Ư Ư Ư Ư… CON KHÔNG CHỊU ĐƯỢC NỮA RỒI…Ứ Ứ Ứ Ứ… CON RAAAA ĐÂY…
HỪ HỪ… PẠP PẠP PẠP… ĐÚNG RỒI… RA ĐI EM…PẠP… PẠP PẠP… CÙNG NHAU LÊN ĐỈNH ĐI NÀO…BỐ CŨNG…Ư Ư Ư… RAAAA…
Nàng chống tay lên ngực cha chồng gồng người đến nổi cả gân ở cổ. Toàn bộ cơ thể nõn nà trở nên ửng đỏ, giật đùng đùng không kiểm soát. Rồi đến lượt con bướm nhỏ không ngừng co bóp từ trong đó, những dòng dâm thủy bắn theo tia. Danh nằm dưới được hưởng mọi diễm phúc, đến cuối cùng cũng không chịu nổi mà kịch liệt xuất tinh. Sự khoan khoái bao trùm lấy cặp cha con hư hỏng, họ ôm chặt nhau ve vuốt, để cơn ngất ngây kéo dài mà thiếp đi.
Gã mù vẫn nằm dài trên sofa rồi phiêu bồng trong tưởng tượng, buổi hành nghề hôm nay sung sướng đến nỗi cả cuộc đời gã chẳng thể quên.
 

kebinthai

Yếu sinh lý
Chương 115: Khắp nơi thăm dò

Cùng lúc này, trong một góc riêng ở tại quán cà phê gần nhà máy của PBK group. Một người phụ nữ với khí chất thanh cao và vẻ ngoài đẹp đẽ đang ngồi lặng, trước mặt nàng là ly nước cam nóng giờ đây đã lạnh ngắt mà nàng vẫn chẳng động vào.
Người này chính là Tiểu Vân chứ chẳng ai khác, cô vẫn đẹp vẫn quyến rũ đến nghẹt thở với váy ngắn bó sát, kèm tất chân màu đen và áo măng tô màu lông chuột. Nhưng nếu ai quen thân sẽ thấy trong mắt cô dày đặc vẻ u buồn. Dễ hiểu thôi, một người kiêu hãnh như cô với học vấn cao vời, ngoại hình và năng lực đều xuất sắc vậy mà dạo gần đây phải làm đồ chơi cho người khác giải khuây. Ấm ức hơn khi người này lại là một tên già biến thái, chuyên làm những trò bệnh hoạn trên cơ thể mỹ miều của cô.
Đúng vậy suốt cả tháng nay cô thành tình nhân của lão Viễn, ngày ngày phục vụ tình dục cho lão đã đủ làm cô ghê tởm vậy mà lão còn không ngừng bày những trò kinh khủng để hành hạ cô. Như mới sáng nay thôi, khi cô nói rằng muốn đi gặp bạn với mục đích để điều tra về PBK group lão đã cười nham hiểm mà đóng kín cửa phòng.
Tiếp sau, gần 2 giờ đồng hồ, lão dùng roi da, kẹp kim loại liên tục tác động trên núm vú và hai mép bướm, khiến chúng sưng lên thậm chí rỉ cả máu tươi. Chưa hết, lão còn bắt cô quỳ rạp như một con chó, liếm sạch lỗ đít rồi bú cu của lão mỏi mồm, đến khi lão xuất tinh còn phải nuốt hết. Cuối cùng trước khi nàng mặc quần bước ra khỏi cửa, lão còn lấy một dụng cụ inox hình quả trám có điều khiển từ xa rồi nhét luôn vào trong lỗ đít của cô. Nhét xong hắn cười khềnh khệch và nói rằng cái đó để định vị cho cô khỏi chạy đi. Vừa nói lão vừa lắc lư chiếc điện thoại trước mặt, vuốt vuốt mấy lần để thử, làm cả người Vân co quắp đứng không yên.
Nếu là Vân kiêu hãnh của ngày xưa chắc hẳn nàng phải gào thật to hoặc vả thẳng vào mặt lão, nhưng bây giờ thì chỉ biết ủy mị mà nhìn ông ta. Không hiểu vì đau đớn từ đòn roi đã làm cho Tiểu Vân sợ, hay chính những khoái cảm từ những trò chơi quái đản kia đã dần khuất phục được nàng.
Nàng cứ vẩn vơ nghĩ mà không ngờ thời gian đã qua được gần nửa tiếng, sau rất nhiều lần thở dài mới thấy người cần gặp tới đây. Anh ta dong dỏng cao, da trắng gương mặt hiền lành sau cặp kính cận thanh mảnh vừa nhìn thấy Tiểu Vân đã cười rất tươi.
Anh xin lỗi Tiểu Vân, gần tan ca thì lại có giấy tờ cần phải ký, chắc đã làm em phải đợi lâu.
Người đến hóa ra lại là Lâm, anh ta vừa bước đi vừa cười vui vẻ, khi thấy được hết vẻ quyến rũ của Tiểu Vân thì đôi mắt có phần dại đi. Trong khi đó Tiểu Vân bên này thấy vẻ mặt đó của Lâm thì trong lòng có phần đắc ý, cô làm bộ khó chịu, chống tay lên cằm nói với anh.
Chậc chậc, anh dạo này mất hẳn đi vẻ galang tinh tế rồi đấy, em đã phải chủ động hẹn mà còn bắt em phải đợi thế này. Hay là… trong mắt anh, Tiểu Vân giờ đây không còn giá trị như trước nữa.
Thấy người đẹp có vẻ giận dỗi, hắn lập tức thấy bối rối ngay. Cũng bởi vì từ rất lâu rồi nàng là người hắn vô cũng mê mẩn, kể cả quãng thời gian nàng là người yêu của bạn mình.
Ấy, Tiểu Vân đừng nói thế, chỉ tại công việc gần đây của nhà máy quá nhiều khiến anh không thể chủ động, chứ trước nay anh đã có lần nào trễ hẹn với em đâu.
Một phó giám đốc nhà máy, lời nói ra có cả hàng nghìn người răm rắp nghe theo, ấy vậy mà lúc này trước mặt cô lại hóa ra lắp bắp, Vân nhìn thấy cũng hãnh diện tủm tỉm cười.
Thôi, em đùa anh đấy, em cũng biết PBK sắp niêm yết, mọi thứ lúc này phải thật gấp rút chỉn chu. Anh lại còn là phó giám đốc vật tư sản xuất nên trọng trách lại càng nhiều, em rất hiểu.
Vừa nói nàng vừa đưa ánh nhìn dịu dàng về phía hắn, khiến Lâm như được trở lại ngày xưa còn du học và làm việc ở bên Anh. Ngày đó, anh làm cùng công ty với cô gái ngồi trước mặt, và cũng giống hầu hết mọi gã đàn ông khác, anh rất thích cô. Bởi vì cô xinh đẹp, ưu tú, duyên dáng và lại là người Châu Á. Nhưng sau tất cả, người chiếm được trái tim em lại là Phúc cũng là người bạn Việt Nam thân nhất của anh ta. Vì vậy, mọi mộng tưởng với em đành khép lại cho đến ngày về làm việc ở Việt Nam anh cũng chẳng bao giờ nghĩ sẽ gặp lại hay có những buổi hẹn hò thân mật cùng cô.
Ấy thế mà một thời gian trước, cô tự tìm đến và hẹn gặp, rồi sau đó còn dành cho anh thái độ gần gũi. Lúc ấy Lâm đã rất vui, và còn vui hơn nữa khi Vân không hỏi về Phúc mà lại dành nhiều quan tâm cho việc của anh.
Thế nào, mệt mỏi lắm hả anh, em trông anh bơ phờ mà thấy thương. Sau chiến dịch này thì liệu cái ghế giám đốc nhà máy kia sẽ là của anh chứ.
Vân vẫn giữ vẻ dịu dàng trong lời nói, khuấy sẵn cốc cà phê rồi đẩy về phía Lâm. Còn Lâm, có lẽ cái từ “thương” mà nàng nói ra đã lấy đi toàn bộ sự chú ý và cảm xúc, hắn chỉ nhận lấy ly cà phê theo quán tính, mắt vẫn gắn chặt vào cô rồi trả lời với khuôn mặt đỏ gay.
Không…anh không mệt, nhà máy càng lớn mạnh anh càng thấy vui. Cảm ơn em vì…đã quan tâm.
Thấy hắn không nhận ra trọng tâm của câu hỏi, Tiểu Vân một lần nữa phải nhắc lại cho hắn nghe.
Vậy sau khi niêm yết thành công, họ sẽ cho anh lên làm giám đốc nhà máy chứ, hay sẽ đưa anh về trụ sở công ty làm quản lý cấp cao.
Cái này thì anh không biết, cũng chưa từng hỏi. Mà nếu đưa về trụ sở chính thì chắc anh sẽ từ chối thôi.
Nói câu sau trong ánh mắt hắn thoáng hiện lên một vẻ khác lạ, nếu để ý kỹ sẽ nhận ra nó giống như một sự hổ thẹn hoặc tự trách của anh ta. Vân lờ mờ cảm nhận được và thấy hơi khó hiểu, vì vậy cô tiếp tục lân la dò hỏi thêm.
Anh với Phúc có mâu thuẫn hả, cũng phải thôi ánh ấy giờ đâu còn là Philips của ngày ở bên Anh Quốc. Một bước trở thành Thái tử của tập đoàn lớn thì thay đổi cũng là lẽ thường.
Không, với anh Phúc vẫn rất quan tâm và nâng đỡ, bọn anh không mâu thuẫn, chỉ là anh không thích mà thôi.
Nhìn vẻ mặt anh ta trở nên khó xử, lời phân bua thì có phần hấp tấp thì nàng nhận ra có điều gì đó đã xảy ra. Vì mục đích của mình, cô không thể dễ dàng bỏ qua điều đó, vì vậy Vân tiếp tục hỏi sâu hơn.
Em chẳng tin, nếu không có mâu thuẫn thì anh ta không thể không cất nhắc anh lên vị trí cao hơn được, dù gì hai người cũng sát cánh từ những ngày đầu tiên. Hay là anh đã làm gì khiến cha con họ mất niềm tin mà không còn tin tưởng vào anh nữa.
Không, anh đâu có làm gì…trong công việc anh vẫn luôn được họ tin tưởng.
Nhìn hắn trả lời từng câu một cách đắn đo, dè dặt, Tiểu Vân nhất quyết dí không tha.
Có thật là họ còn tin tưởng anh không, nếu còn tin vì sao lại giữ bí mật với anh nhiều chuyện thế.
Bí mật? Trong công việc á, làm gì có chuyện đó, hoặc nếu có thì chắc tại không liên quan đến chức phận của anh.
Vậy em hỏi anh, cái lô hàng dùng nguyên liệu kém mấy năm trước, xuất đi đâu, cho ai họ có nói cho anh biết không.
Biết chứ, anh quản lý cả mảng kho và bến bãi, tất nhiên cái đó anh rất rõ ràng.
Vậy anh nói xem, lô hàng kém chất lượng đấy ông Danh chỉ đạo xuất cho ai.
Lần trước em hỏi anh cũng nói rồi, lô hàng đó nguyên liệu tuy là hàng thải loại, nhưng thành phẩm thì hoàn toàn không có vấn đề, em gọi là hàng chất lượng kém thì không đúng đâu. Còn việc xuất cho ai thì chỉ còn lưu lại trong sổ sách, chứ cái đấy ai cố nhớ mà làm gì.
Mới có 2,3 năm mà sao lại không nhớ, anh thử cố lục lại ký ức của mình xem nào.
Tiểu Vân bất chợt cao giọng và tỏ ra sốt sắng, Lâm thấy vậy thì nhíu mày hỏi lại cô.
Sao tự nhiên em lại quan tâm đến việc đó thế, điều đó có lợi gì cho em sao.
Không, đâu có lợi lộc gì đâu chứ, em chỉ lo rằng anh bị họ lợi dụng, đã tận tâm tận lực làm cho họ mà với mình họ lại còn che giấu.
Lời này cô nói ra rất nhẹ, thậm chí ánh mắt nhìn anh ta cũng rất dịu dàng. Lâm thấy thế thì đứng hình trong chốc lát, nhưng sau khi suy tư ít phút thì câu trả lời của anh ta vẫn y nguyên.
Anh thật sự không nhớ, chỉ biết là thông tin đấy cũng bị hạn chế công khai, còn giấy tờ liên quan sau đó được đem về và lưu lại ở trụ sở chính hết rồi.
Chán anh thật đấy, chuyện nhỏ như thế cũng quên, thế bây giờ anh có xem lại được những giấy tờ kia không.
Nàng đổi giọng và tỏ ra trách móc, không những thế những lời về sau còn mang ý thúc giục rõ ràng. Trước thái độ không ngừng thay đổi đó, Lâm lúc này thật sự đã đem lòng sinh nghi. Tuy hắn rất thích Tiểu Vân nhưng Phúc và PBK cũng là những thứ hắn ta coi trọng, hắn sẽ không vì một lời của nàng mà làm điều gì đó bất lợi với tập đoàn.
Tiểu Vân biết mình vừa thất thố, một lần nữa cô đổi lại thái độ mềm mỏng, cố ý chạm tay mình lên tay hắn vừa định thăm dò thêm lần nữa thì có người gọi điện thoại đến Lâm. Mất vài phút nghe rồi anh ta quay sang nói lời tạm biệt với nàng.
Xin lỗi Tiểu Vân bây giờ anh phải về nhà máy có chút việc, hẹn gặp em lúc khác nha.
Thấy vậy Tiểu Vân thử làm ra vẻ mặt giận hờn để giữ chân anh ta lại, Lâm dù cũng rất lưu luyến nhưng rồi vẫn quay lưng đi. Thấy bóng lưng anh ta ngày càng xa, vẻ mặt Tiểu Vân lúc này mới tỏ ra khó chịu. Sau đó cô lập tức rút điện thoại ra, bấm số rất nhanh rồi gọi đi.
Alo…anh Quân hả, anh có nhớ lần trước nói có người ở dưới nhà máy của PBK có thể giới thiệu cho em không?... Cho em số của anh ta được chứ…đúng vậy, em đang rất cần.
Phải nói thật rằng nàng không hề muốn gọi điện cho Quân một chút nào, bởi vì cứ nghĩ đến việc bị hắn ném cho lão Viễn là nàng lại tức đến phát điên. Thế nhưng vì còn chưa đạt được mục đích mà nàng vẫn cần rất nhiều sự trợ giúp của hắn ta.
 
Bên trên
Tắt Quảng Cáo