Truyện sex mới_Thư ký, con dâu và người tình.

LoTriTham1945

Yếu sinh lý
Năng lượng con người có giới hạn.
Trí tuệ, dương khí và năng lượng phải tiết chế để thân thể tráng kiện, tinh thần minh mẫn. Thằng thớt quá hao chân khí, dương tính tán hết nên cơ thể ốm yếu, chắc suy thận giai đoạn cuối. Bảo trọng và nghĩ kỹ nhé tml thơta
 

Conheocon12

Yếu sinh lý
Ch108. Đứa con thất lạc
Nhưng cả hai không được nghỉ quá lâu thì bên ngoài đã có người rầm rầm đập cửa. Vân thì vẫn còn trong cơn mê mệt, hầu như còn chẳng động nổi một cái ngón tay. Cực chẳng đã, Viễn phải khoác tạm cái áo lên, rồi lật đật bước vội ra mở cửa.
Khi cánh cửa mở ra, đập vào mắt hắn là gương mặt nhăn nhó như chiếc bị rách của Quân. Vừa nhìn thấy lão, hắn liền nói với giọng rất khó chịu.
Ôi bác Viễn, bác làm vậy ở đây là chết cháu rồi, bác phải biết là Y Vân là trợ lý cháu phải rất vất vả mới thỉnh được về để phụ tá cháu trong công việc. Chứ nó có phải cái loại gái tiếp khách đâu mà bác lại bắt nó phải làm chuyện ấy chứ, giờ nó mà bù lu bù loa lên thì cháu biết phải làm thế nào.
Vừa nói Quân vừa cố nhìn vào trong, cả người toát lên vẻ vội vã, giống như có thể nhảy bổ vào trong. Viễn vẫn đứng chắn ngay trước cửa, nhìn hắn ra cái vẻ khổ sở mà lão chỉ nhếch môi cười, lão còn lạ gì cái bọn doanh nhân mới nổi này chứ, đây chỉ là cách chúng đang làm tiền lão mà thôi. Nhưng vì một con đàn bà đẹp như Tiểu Vân lão bằng lòng để những kẻ này được một lần lợi dụng, vì thế khi thấy Quân ra vẻ sốt sắng Viễn cũng phối hợp mà diễn theo.
Nào nào, có ai làm gì ai đâu mà chết với cả không chết, chỉ là Y Vân đưa tôi đi thăm căn phòng như lời cậu dặn, chúng tôi không muốn bị làm phiền thì đóng cửa nói chuyện với nhau. Vừa rồi, cô ấy thấy hơi mệt thì lăn ra ngủ, chứ làm gì có chuyện gì mà phải bù lu bù loa lên chứ. Mà tôi cũng nói luôn để cậu biết, tôi với cô ta nói chuyện tương đối hợp, với lại tôi cũng thấy thương cho hoàn cảnh của con bé, vì vậy tôi sẽ nhận nó làm con nuôi. Từ nay cậu không được bắt nạt nó nữa đâu, bù lại tôi sẽ tạo điều kiện cho công ty của cậu trong một vài dự án.
Viễn trắng trợn bịa đặt mà không hề chớp mắt. Quân biết nhưng không hề vạch mặt mà lại vui sướng cười rất tươi, bởi vì những từ ngữ của lão nói ra, đi vào cái đầu ngu ngốc của Quân thì được hắn dịch ra là:
Con hàng ngon nghẻ kia giờ thành nhân tình bí mật của tao, mày phải chăm chút cho nó thật cẩn thận tỉ mỉ, bù lại tao sẽ đồng ý với một vài điều kiện của mày.
Hắn xoa tay và nhau rồi cười hềnh hệch, tiếp tục bày ra công phu nịnh nọt của mình.
Ôi, thế thì còn gì bằng nữa chứ, Y Vân thì có được một người bố vừa tốt bụng lại đầy đủ mạnh mẽ để che chở. Còn bác Viễn cũng có thêm sự quan tâm của cô con gái vừa xinh đẹp lại nhất mực ngoan hiền. Nhưng dù sao cháu cũng có công kết nối hai người lại với nhau, chắc là cháu cũng phải có thưởng chứ.
Cậu muốn gì, nói luôn đi.
Cuối cùng lão cũng nói ra câu mà Quân rất muốn nghe, và như đã chuẩn bị từ lâu, Quân rút ra một bộ hồ sơ rồi chìa ra trước mặt.
Bác đã nói vậy thế thì cháu cũng chẳng khách sáo nữa, cháu mong bác giúp cháu có được mảnh đất ở bãi biển để sắp tới xây dựng khu nghỉ dưỡng. Tất nhiên, vẫn như cũ, bác tự nhiên vẫn sở hữu 20% cổ phần của nơi đây.
Nói rồi hắn lấy bộ hồ sơ như đã chuẩn bị từ trước rồi chìa ra trước mặt lão. Lão lật qua lật lại, hơi nhíu mày nhưng cuối cùng vẫn gật gù khi đóng tập hồ sơ lại và nói.
Thôi được rồi, cậu với bố cậu có thể yên tâm, đầu tuần sau sẽ có quyết định phê chuẩn. Còn bây giờ nếu không còn chuyện gì nữa thì tôi muốn đi nghỉ đây.
Nhận lại tập hồ sơ, Quân cũng không còn dám tiếp tục làm phiền đến lão, hắn quay lưng đi thẳng về căn phòng ở cuối dãy. Vừa gõ cửa đã lập tức có người ra mở, người này không ai khác ngoài lão Quang cha của hắn, đang không thể giấu nổi vẻ dâm tà và háo hức trên gương mặt già nua.
Sao rồi, lão ấy đồng ý chứ?
Tất nhiên, đầu tuần sau là có quyết định chính thức.
Khà khà, tốt quá, con đĩ Tàu này quả thật đáng giá, từ giờ nhớ đối xử tốt hơn với nó đấy nghe chưa.
Lão cười toe toét trong khi Quân có chút bực bội vì phải nhìn vào chiếc màn hình lớn và chứng kiến toàn bộ cảnh ông Viễn đang đưa bàn tay mập mạp của mình, lần sờ trên vú bướm lồ lộ của Vân. Quang thấy thế thì không thể nào lặng im được, lão vỗ vai thằng con rồi lựa lời an ủi hắn.
Thôi tiếc rẻ làm gì hả con, mày cũng chơi chán cả rồi, chứ còn mới mẻ gì cho cam, thôi cứ để nó chiều chuộng lão ta rồi đem về cho công ty nhiều lợi ích, có tiền thì đàn bà loại nào chẳng có.
Chán là chán thế nào, mấy con vừa đẹp cả trong lẫn ngoài được như nó, mà cũng chỉ nó mới có cái giọng nửa Trung nửa Việt lúc rên lên nghe mà chỉ muốn xuất luôn. Chứ cái loại hoa khôi với thí sinh hoa hậu chơi mãi chẳng có hứng.
Mày ngu vừa thôi con ạ, không gì quan trọng bằng quyền với tiền cả đâu. Mày nhìn xem, lão ta thì có khác gì con cóc ghẻ, thế mà đẹp như con Vân vẫn phải ngửa lồn cho lão chơi. Bố con mình thì cũng vậy, không có tiền trong tay thì chó nó nhìn. Thôi, nghe tao, tập trung vào dự án mới để nó đẻ ra tiền, không có Y Vân này thì lại tìm được Y Vân khác. Mà sắp tới tao sẽ tuyển cho mày một con trợ lý mới, để con Vân lên chức cao hơn.
Lão nói xong thì cũng bước ra khỏi phòng cùng tập hồ sơ vừa nãy. Quân biết ông già mình nói đúng nên dù vẫn còn bực dọc thì cũng chỉ biết chửi đổng rồi tắt tivi. Sau đó gã đi ra để tiếp tục lo công việc, cuối năm, làm gì có thời gian rảnh cho gã để ngồi đó mà than phiền.
Ở một nơi khác trong thành phố, cụ thể là căn biệt thự cao cấp của ông Danh. Cặp bố chồng con dâu nhân danh công tác cùng nhau vừa bước chân qua cửa. Phúc nghe thấy tiếng động thì chạy xuống từ trên tầng, anh vẫn đón bố mình bằng thái độ lễ phép còn với vợ thì là vẻ ân cần mọi khi. Nhưng vì đã quá quen với chồng mình nên chỉ thoáng qua Chi cũng nhận thấy, trong mắt anh là chút gì đó lo âu.
Sao vậy anh, ở nhà có chuyện gì mà lại gọi em với bố về gấp vậy.
Ừ, có chuyện, nhưng cũng không phải là khó khăn gì to tát đâu, em với bố cứ nghỉ ngơi đi đã.
Dù cho mấy ngày nay vừa lo bệnh lại thêm cái bất ngờ không mong muốn khiến Phúc phải lo âu, nhưng cứ hễ khi thấy vợ là anh lại có thể cười tươi rói, mọi muộn phiền bỗng cũng hóa hư không. Thế nhưng bị gọi về ngang chừng làm Danh không hề thoải mái, vừa ngồi xuống ghế, lão đã hỏi Phúc luôn.
Có gì thì nói luôn đi, cháy nhà chết người gì mà không tự xử lý mà phải gọi tôi mãi ở Nhật về.
Bị mắng nhưng Phúc vẫn không hề tỏ ra khó chịu, anh vẫn bình tĩnh rót nước mời ông rồi thưa chuyện nhẹ nhàng.
Dạ, không phải cháy nhà chết người gì đâu, nhưng cũng chỉ mình bố mới có thể giải quyết. Một điều chắc hẳn sẽ làm bố bất ngờ lắm đây…
Phúc còn chưa nói hết câu, trên tầng đã có người đi xuống, sự xuất hiện bất ngờ của người này khiến mọi ánh nhìn phải ngước lên. Đó là một người đàn ông cao to, mặc áo da kèm quần jean ống thụng, thêm bộ râu quai nón và mái tóc dài lõa xõa, anh ta toát lên vẻ phong trần bụi bặm rất riêng. Nhưng thứ đáng chú ý là làn da bánh mật, gương mặt góc cạnh, mắt sâu mày rậm và sống mũi cao. Tất cả những đặc điểm này khiến gã nhìn cực kỳ cuốn hút và đặc biệt là…giống hệt Phúc và ông Danh.
Và như có một cảm nhận khác lạ gì đó vừa xuất hiện ở trong lòng, khiến lúc này ông Danh có vẻ đang hồi hộp. Người đàn ông đó rất nhanh thì xuống đến nơi, hắn nhìn Chi hồi lâu rồi dừng lại trước mặt ông Danh và khom người xuống, bằng một cái giọng trầm khàn nhưng đủ lễ độ hắn nói với ông.
Con chào bố, con là Tài, con mẹ Diễm ở đoàn phim (...), con chính là con trai của bố ạ.
Danh gần như chết đứng ngay tại chỗ, cảm giác máu mủ tương thông cùng với cái tên chỉ còn trong dĩ vãng, khiến trong lòng ông như có sóng dậy ầm ầm. Trong nhất thời ông chưa thể bình tâm ngay lại được, vì vậy ông hỏi lại anh ta.
Cậu chắc chứ, việc là con trai tôi ấy.
Tài gật đầu chắc chắn, hít một hơi rồi từ từ kể lại mọi thứ cho Danh nghe.
Con cũng chỉ mới biết được mọi chuyện gần đây, khi mẹ con đã mất. Hóa ra hơn 35 năm về trước, lúc bà đi lấy chồng thì trong bụng đã có con rồi. Nhưng cả bà và chồng đều mặc định con là con chung của họ. Hơn 30 năm chưa từng có ai nghi ngờ điều đó cho đến khi mẹ con đổ bệnh, sau xét nghiệm máu mọi chuyện mới vỡ lở ra. Mẹ con nhóm máu AB, cha nuôi nhóm máu A còn con lại có nhóm máu O khác loại. Điều này đã làm cha nuôi của con nghi kỵ, rồi ông đã bí mật làm xét nghiệm ADN.
Nói đến đây thì anh ta hơi dừng lại một chút, hít vào một hơi thật sâu như lấy đủ quyết tâm rồi mới tiếp tục nhắc đến những việc từng trải qua.
Mẹ con bệnh không bao lâu xong thì mất, sau đám tang con chỉ nhận được một bức thư, kèm theo ít di vật của bà ấy rồi bị đuổi ra đường. Trong thư bà ấy nhắc nhiều về bố, và về cả quãng thời gian ở đoàn phim của ông bà ngoại. Bà nói chắc chắn con là con bố, kèm theo tấm ảnh chụp chung năm đó của hai người, từ lúc ấy con đã bỏ lại mọi thứ ở bên kia để quay trở lại. Giờ con đã ở đây rồi, bố cho con nhận lại họ thật của mình được không. Con chẳng còn nơi nào để đến nữa.
Từ lúc đầu còn bình tĩnh, càng về sau Tài càng kích động, lời nói cũng trở nên thống thiết hơn. Phúc và Chi ngồi bên chỉ biết nhìn nhau rồi quay sang chờ xem phản hồi của bố. Nhưng ông Danh vẫn ngồi yên bất động, trong lòng ông đang bộn bề bao ý nghĩ ngổn ngang.
 

Conheocon12

Yếu sinh lý
Ch109. Phiền phức của gia đình
Mộng Diễm, cái tên mỹ miều mà chỉ vừa cất lên đã cho Danh biết bao là hoài niệm. Vì đơn giản đó chính là người đầu tiên khiến Danh không còn là một cậu bé, mà lột xác trở thành đàn ông kể cả về thể xác lẫn tâm hồn. Một dòng hồi ức bỗng chốc chảy tràn trong trí óc, khiến Danh lơ đễnh nhìn xa xăm.
Có lẽ lúc ấy Danh 16, cũng có khi là 17, thời gian lâu quá, ông chẳng thể nhớ chính xác là khi nào. Chỉ biết Danh khi này là nhân viên trẻ nhất đoàn làm phim nhưng cũng là cậu trai to cao và khỏe mạnh nhất. Cậu có làn da rám nắng, gương mặt non nớt nhưng vẫn ẩn hiện vẻ nam tính đầy phong sương. Năm ấy, cô con gái của ông chủ đoàn phim thường lui tới, cô ta vừa đến tuổi cập kê, cũng đang là diễn viên phụ nổi bật của đoàn.
Cô ta đẹp, đỏng đảnh và có đôi phần dâm đãng khi mới chỉ vừa đôi mươi nhưng đã có rất nhiều anh theo. Cũng chẳng hiểu vì sao cậu nhóc tên Danh năm ấy lại lọt vào mắt xanh của ả. Để rồi trong một buổi đêm trời mưa như trút nước cô ta đã lấy mất lần đầu của cậu, ở ngay cái nhà kho tồi tàn và trên đống đạo cụ xếp ngổn ngang.
Danh vẫn nhớ mình lúc ấy vẫn vô cùng ngờ nghệch, bàn tay run run không biết cởi nịt vú cô ta ra kiểu gì. Và khi miếng vải con con kia rời khỏi thân hình của ả, hắn đã ngỡ ngàng biết bao khi lần đầu tiên chiêm ngưỡng tuyệt tác của tự nhiên.
Không biết đôi vú kia đã bao lần vần vũ, hay cơ thể cô đã bao lần ngụp lặn trên giường, chỉ biết rằng làn da ấy trắng ngần căng bóng, đôi vú tròn to cân đối còn núm vú vẫn rực rỡ màu đỏ tươi. Rồi cũng chính cô ta đã là người đầu tiên chăm sóc cho con cu to bự của Danh và cho nó được ngập trong cái âm hộ trơn mềm ấm nóng. Danh vẫn nhớ như in cái cảnh cô ta trên bụng mình thật hoang dại, vừa liên tục dập hông xuống, vừa luôn mồm chửi như điên.
Đụ má…thằng nhóc… ứ ứ ứ…mày có con cặc dữ tợn quá bay ơi…trời ơi…lồn tao sướng quá… ứ ứ ứ ứ…
Cũng kể từ sau lần ấy, Danh dường như đã trở thành tình nhân bí mật của cô ta. Nói là bí mật bởi vì cô ta vẫn thường xuyên cặp kè với những người đàn ông nhiều tiền khác, chỉ đến khi thèm một lần lên đỉnh thì mới lại tìm đến Danh. Họ không yêu nhau, không ràng buộc tự do của đối phương mà chỉ đến với nhau vì thể xác. Vì vậy mà Danh cũng thoải mái đi tìm những bạn tình ưng ý khác và ở bên với cô ta lúc cơ thể cô ta cần.
Thứ Danh phải cảm ơn cô ả là những chiêu trò và kỹ thuật khi ân ái, vì chính cô đã đem nó truyền thụ cho Danh để khiến một cậu nhóc trở thành một tay chơi lão luyện trên giường. Từ cách bóp vú, xoa mu, cho đến làm thế nào bú âm hộ để bạn tình cực sướng, Danh đã được khám phá từ cô rồi thực hành trên những người đàn bà khác để họ mê đắm chàng đến phát điên.
Họ cứ duy trì mối quan hệ bạn tình như vậy đến khoảng gần 3 năm, thì kết thúc, khi Diễm chuẩn bị lấy chồng rồi cùng cả nhà sang Mỹ định cư. Cái lần làm tình cuối cùng của 2 người cũng là một trận mưa tầm tã, vậy mà tiếng lộp độp trên mái tôn cũng không thể át đi tiếng nàng la hét kèm thêm với tiếng da thịt đập vào nhau.
PẠP PẠP… ĐỤ MÁ…SƯỚNG QUÁ…A A A A… TRỜI ƠI, CON CẶC CỦA MÀY ĐÓNG TẬN VÔ TỚI TỬ CUNG TAO NÈ… PẠP PẠP PẠP PẠP PẠP… Ư Ư Ư Ư… SƯỚNG LỒN QUÁ… ĐỤ NỮA ĐI DANH…ĐỤ MẠNH LÊN…PẠP PẠP PẠP PẠP… SAU HÔM NAY LÀ MÀY KHÔNG CÒN ĐƯỢC ĐỤ TAO NỮA ĐÂU THẰNG CHÓ ĐẺ…PẠP PẠP PẠP PẠP… TAO SẼ NHỚ CON CẶC BỰ CỦA MÀY LẮM ĐÂY…PẠP PẠP PẠP… A A A A A… TAO RA…DANH ƠI MẠNH LÊN…TAO LẠI XUẤT NỮA RỒI…PẠP PẠP PẠP… Ư Ư Ư Ư Ư Ư…
Sau lần ấy nàng lấy chồng rồi đi đến một chân trời khác, còn đoàn phim một thời gian sau cũng tan rã mỗi người về một nơi. Danh cũng chuyển sang Đài Phát thanh để đi tìm những cơ duyên mới, không chút nào lưu luyến đoạn tình cảm cùng người đàn bà đặc biệt kia. Nhưng không thể ngờ mối liên hệ của hai người chưa dứt, để giờ đây đứa con chung của họ đang đứng trước mặt ông.
Danh chợt thoát ra khỏi hồi ức, khi lúc này lời của Phúc lại vọng vào tai ông.
Chuyện này con đã cẩn thận kiểm chứng, xét nghiệm ADN cho thấy con với anh Tài quả thật là anh em.
Anh nói rồi chìa ra tờ kết quả, trên giấy trắng dòng mực đen cuối cùng ghi rất rõ ràng, “khả năng cùng cha 99,76%”. Điều này chứng tỏ không còn nghi ngờ gì nữa, người đàn ông tên Tài đang đứng trước mặt của ông chính là đứa con rơi mà ông đã bỏ sót 35 năm nay. Một chút ngượng ngùng nhưng cuối cùng ông vẫn đứng lên vỗ vào vai gã, lời ông thốt ra sau đó, dẫu không ngọt ngào nhưng cũng có vài phần tình thân.
Con là con ta, hãy ở lại đừng đi đâu cả, từ giờ đây sẽ là nhà của con, chúng ta là một gia đình.
Ông Danh đã tỏ thái độ, tiếp theo Phúc và Chi cũng thay nhau đến chào mừng. Phúc và Tài thì đã làm quen từ trước, lại cùng là đàn ông nên cái ôm của họ cũng đến dễ dàng hơn. Còn Chi, nàng đứng trước mặt Tài muốn chìa tay ra bắt, nhưng hắn lại bất ngờ mở rộng vòng tay siết lấy em. Cả Danh và Phúc đều bất ngờ mà không kịp phản ứng, nhưng rồi khi nghĩ rằng Tài sống quen với văn hóa cởi mở của Phương tây thì cũng thôi. Nhưng chỉ có Chi biết rằng cái ôm kia mang theo đầy xâm lược và nhục cảm. Khi cơ thể Tài nóng bừng áp sát vào vùng mu và bụng dưới, hơn nữa còn cố tình rụi bộ râu rậm rạp của mình lên cổ khiến cả người Chi nhột nhạt hết cả lên. Nàng chỉ để một giây rồi đẩy mạnh hắn, trước khi quay mặt bước thẳng lên phòng.
Bữa ăn tối đó, xôm tụ và mọi người đều cố tỏ ra nhiệt tình để làm thân hết mức, Tài tất nhiên trở thành trung tâm để bố và em trai cùng hỏi thăm. Nhưng ánh mắt gã luôn như có như không nhìn về cô em dâu xinh đẹp, thỉnh thoảng lại còn nở nụ cười ranh ma. Đôi lúc Chi cũng chợt nhìn thấy, nhưng nàng coi như đó là mình nhìn nhầm mà quay đi. Buổi đêm khi trở về phòng cùng chồng Chi mới dám hỏi kỹ hơn.
Anh, anh với bố định sắp xếp anh ta ra sao.
Sao lại gọi là “anh ta”, phải gọi là anh trai hoặc là anh Tài mới đúng chứ. Anh ấy dù nhìn có vẻ hơi phong trần đôi chút, nhưng dù sao cũng là máu mủ tình thâm. Trước mắt cứ để anh ấy nghỉ ngơi vài ngày đã, rồi nếu bố thấy có vị trí thích hợp thì sẽ sắp xếp để anh ấy vào.
Vậy còn chỗ ở thì sao ạ.
Ở đây chứ còn sao nữa em, người cùng một nhà thì phải sống cùng một nơi, với lại anh ấy cũng đâu còn nơi nào để về nữa.
Nhìn thấy vẻ hớn hở trên mặt chồng, Chi không còn gì để nói tiếp, cô chỉ còn biết tự nhủ lòng sẽ cẩn trọng hơn. Nhưng trước khi lên giường anh lại nói, những lời này càng làm nàng thấy lo lắng hơn.
Dạo này việc của công ty nhiều lắm, hết sắp đặt thiết bị để tăng năng suất dưới nhà máy, xong lại còn chuẩn bị IPO. Chắc đợt tới anh phải ngủ lại công ty chứ không về nhà thường xuyên được, vợ đừng trách anh nha.
Đây chỉ là cái cớ vụng về để Phúc dành thời gian tập trung chữa bệnh, vì thứ nhất anh không muốn để vợ biết, thứ hai là để trốn tránh những giây phút bị nàng kích thích đến mức loạn nhịp tim. Giống như lúc này đây khi Chi khoác lên người bộ váy ngủ mỏng manh, ngắn cũn cỡn, những đường cong gợi cảm như đang thiêu đốt máu trong người của anh. Bên cạnh, nghe chồng nói sẽ ít về nhà, Chi khẽ khựng lại. Nụ cười mơ hồ trên môi dần tắt, chỉ còn lại ánh mắt thoáng buồn. Nhưng cô vẫn cố giữ giọng bình thản lời nói kèm thêm chút lưu luyến dành cho anh
Anh phải ở lại công ty… thật sao? Lâu không?
Phúc nhận ra tiếng thở dài kìm nén của vợ, anh khẽ gật đầu, cười nói với cô.
Ừ, chỉ một thời gian thôi. Khi nào kế hoạch IPO hoàn tất anh sẽ lại ở nhà thật nhiều với em
Chi gật đầu, nhưng trong tim lại nặng trĩu, vì sự xuất hiện đột ngột của Tài, cùng ánh mắt thâm trầm làm cô luôn có cảm giác không yên tâm. Nhưng nàng cũng hiểu quãng thời gian này cả gia đình nàng đều phải vì công ty mà cố gắng, vậy nên bản thân cũng chỉ còn biết giúp chồng bằng cách chịu đựng nhiều hơn.
Những ngày tiếp theo cuộc sống trong căn biệt thự gần như đã trở lại quỹ đạo cũ. Ông Danh và nàng vẫn cùng nhau đến công ty từ sáng sớm, và đến gần tối mới mệt mỏi trở về. Chỉ có đôi điều khác lạ, đó là căn nhà thường xuyên vắng bóng Phúc và thêm nữa là sự hiện diện của Tài.
Từ ngày chuyển đến, hắn luôn tỏ ra là một người ít nói, mọi chuyện luôn đúng mực và thỉnh thoảng kèm theo những cử chỉ quan tâm. Nhưng trong những khoảnh khắc nhỏ nhoi, chỉ khi Chi vô tình ngẩng lên, nàng mới bắt gặp được một vài ánh nhìn lạ lẫm, nó sâu, và như đang cố bóc trần cơ thể của nàng ra.
Ban đầu, Chi nghĩ đó chỉ là ảo giác ,đôi khi cô còn tự trách mình quá đa nghi. Nhưng càng ngày, những “vô tình” của hắn lại càng trở nên có chủ ý, ví dụ như thường xuất hiện ở những nơi Chi hay lui tới, và với ánh mắt xâm lược dừng lại trên người của nàng lâu hơn. Hoặc đôi khi từ đằng sau hắn bất ngờ cất giọng, khiến Chi giật thót rồi vội lảng đi.
Một buổi chiều, khi Chi bước ra góc ban công yêu thích của mình để chăm sóc những giò phong lan tím. Cô đang lim dim mắt tận hưởng sự yên tĩnh và cảm nhận chút se se lạnh của đầu đông. Thì từ sau, gã anh chồng của nàng bước tới, lặng lẽ như một con mèo rồi cất tiếng chào khi chỉ còn cách nàng mấy bước chân.
Mấy giỏ hoa này đều là của em sao.
Nàng giật bắn quay đầu lại, rồi gần như ngay lập tức phải nhìn đi chỗ khác luôn. Vì lúc này Tài đứng đó, với độc một chiếc quần cộc trong khi thân trên chẳng mặc gì. Từng thớ cơ bóng loáng mồ hôi như đang ngầm khiêu khích, cùng điệu bộ lơi lả như đang nhắn gửi một tín hiệu gọi mời.
Chi lùi lại nửa bước, tay bám vào lan can để trấn tĩnh, sau đó cố giữ nụ cười xã giao và dùng giọng tự nhiên nhất để trả lời.
Vâng, em chăm cho vui thôi.
Chúng thật đẹp…cũng giống em.
Nàng nhíu mày, trong lòng một thoáng dâng lên sự chán ghét. Cô không muốn tiếp tục câu chuyện vô vị này nữa mà quay lưng bước đi luôn, lúc đi qua trước mặt Tài cô chỉ để lại một câu.
Lần sau, khi tập xong, đi lại trong nhà anh nên ăn mặc kín đáo hơn một tí, mùa đông đến rồi, cảm lạnh đấy.
Câu nói đã đủ hàm ý nhưng Tài chỉ cười khẩy rồi không chút xấu hổ mà trả lời.
Yên tâm, người anh ấm lắm…nhất là lúc ngắm hoa.
Đến lúc này thì Chi có thể khẳng định, ánh mắt của Tài không hề đơn giản, nó không mang vẻ thân tình của một người anh mới gặp mà là của một gã thợ săn khi đã xác định được con mồi.
 
Bên trên
Tắt Quảng Cáo