Ch108. Đứa con thất lạc
Nhưng cả hai không được nghỉ quá lâu thì bên ngoài đã có người rầm rầm đập cửa. Vân thì vẫn còn trong cơn mê mệt, hầu như còn chẳng động nổi một cái ngón tay. Cực chẳng đã, Viễn phải khoác tạm cái áo lên, rồi lật đật bước vội ra mở cửa.
Khi cánh cửa mở ra, đập vào mắt hắn là gương mặt nhăn nhó như chiếc bị rách của Quân. Vừa nhìn thấy lão, hắn liền nói với giọng rất khó chịu.
Ôi bác Viễn, bác làm vậy ở đây là chết cháu rồi, bác phải biết là Y Vân là trợ lý cháu phải rất vất vả mới thỉnh được về để phụ tá cháu trong công việc. Chứ nó có phải cái loại gái tiếp khách đâu mà bác lại bắt nó phải làm chuyện ấy chứ, giờ nó mà bù lu bù loa lên thì cháu biết phải làm thế nào.
Vừa nói Quân vừa cố nhìn vào trong, cả người toát lên vẻ vội vã, giống như có thể nhảy bổ vào trong. Viễn vẫn đứng chắn ngay trước cửa, nhìn hắn ra cái vẻ khổ sở mà lão chỉ nhếch môi cười, lão còn lạ gì cái bọn doanh nhân mới nổi này chứ, đây chỉ là cách chúng đang làm tiền lão mà thôi. Nhưng vì một con đàn bà đẹp như Tiểu Vân lão bằng lòng để những kẻ này được một lần lợi dụng, vì thế khi thấy Quân ra vẻ sốt sắng Viễn cũng phối hợp mà diễn theo.
Nào nào, có ai làm gì ai đâu mà chết với cả không chết, chỉ là Y Vân đưa tôi đi thăm căn phòng như lời cậu dặn, chúng tôi không muốn bị làm phiền thì đóng cửa nói chuyện với nhau. Vừa rồi, cô ấy thấy hơi mệt thì lăn ra ngủ, chứ làm gì có chuyện gì mà phải bù lu bù loa lên chứ. Mà tôi cũng nói luôn để cậu biết, tôi với cô ta nói chuyện tương đối hợp, với lại tôi cũng thấy thương cho hoàn cảnh của con bé, vì vậy tôi sẽ nhận nó làm con nuôi. Từ nay cậu không được bắt nạt nó nữa đâu, bù lại tôi sẽ tạo điều kiện cho công ty của cậu trong một vài dự án.
Viễn trắng trợn bịa đặt mà không hề chớp mắt. Quân biết nhưng không hề vạch mặt mà lại vui sướng cười rất tươi, bởi vì những từ ngữ của lão nói ra, đi vào cái đầu ngu ngốc của Quân thì được hắn dịch ra là:
Con hàng ngon nghẻ kia giờ thành nhân tình bí mật của tao, mày phải chăm chút cho nó thật cẩn thận tỉ mỉ, bù lại tao sẽ đồng ý với một vài điều kiện của mày.
Hắn xoa tay và nhau rồi cười hềnh hệch, tiếp tục bày ra công phu nịnh nọt của mình.
Ôi, thế thì còn gì bằng nữa chứ, Y Vân thì có được một người bố vừa tốt bụng lại đầy đủ mạnh mẽ để che chở. Còn bác Viễn cũng có thêm sự quan tâm của cô con gái vừa xinh đẹp lại nhất mực ngoan hiền. Nhưng dù sao cháu cũng có công kết nối hai người lại với nhau, chắc là cháu cũng phải có thưởng chứ.
Cậu muốn gì, nói luôn đi.
Cuối cùng lão cũng nói ra câu mà Quân rất muốn nghe, và như đã chuẩn bị từ lâu, Quân rút ra một bộ hồ sơ rồi chìa ra trước mặt.
Bác đã nói vậy thế thì cháu cũng chẳng khách sáo nữa, cháu mong bác giúp cháu có được mảnh đất ở bãi biển để sắp tới xây dựng khu nghỉ dưỡng. Tất nhiên, vẫn như cũ, bác tự nhiên vẫn sở hữu 20% cổ phần của nơi đây.
Nói rồi hắn lấy bộ hồ sơ như đã chuẩn bị từ trước rồi chìa ra trước mặt lão. Lão lật qua lật lại, hơi nhíu mày nhưng cuối cùng vẫn gật gù khi đóng tập hồ sơ lại và nói.
Thôi được rồi, cậu với bố cậu có thể yên tâm, đầu tuần sau sẽ có quyết định phê chuẩn. Còn bây giờ nếu không còn chuyện gì nữa thì tôi muốn đi nghỉ đây.
Nhận lại tập hồ sơ, Quân cũng không còn dám tiếp tục làm phiền đến lão, hắn quay lưng đi thẳng về căn phòng ở cuối dãy. Vừa gõ cửa đã lập tức có người ra mở, người này không ai khác ngoài lão Quang cha của hắn, đang không thể giấu nổi vẻ dâm tà và háo hức trên gương mặt già nua.
Sao rồi, lão ấy đồng ý chứ?
Tất nhiên, đầu tuần sau là có quyết định chính thức.
Khà khà, tốt quá, con đĩ Tàu này quả thật đáng giá, từ giờ nhớ đối xử tốt hơn với nó đấy nghe chưa.
Lão cười toe toét trong khi Quân có chút bực bội vì phải nhìn vào chiếc màn hình lớn và chứng kiến toàn bộ cảnh ông Viễn đang đưa bàn tay mập mạp của mình, lần sờ trên vú bướm lồ lộ của Vân. Quang thấy thế thì không thể nào lặng im được, lão vỗ vai thằng con rồi lựa lời an ủi hắn.
Thôi tiếc rẻ làm gì hả con, mày cũng chơi chán cả rồi, chứ còn mới mẻ gì cho cam, thôi cứ để nó chiều chuộng lão ta rồi đem về cho công ty nhiều lợi ích, có tiền thì đàn bà loại nào chẳng có.
Chán là chán thế nào, mấy con vừa đẹp cả trong lẫn ngoài được như nó, mà cũng chỉ nó mới có cái giọng nửa Trung nửa Việt lúc rên lên nghe mà chỉ muốn xuất luôn. Chứ cái loại hoa khôi với thí sinh hoa hậu chơi mãi chẳng có hứng.
Mày ngu vừa thôi con ạ, không gì quan trọng bằng quyền với tiền cả đâu. Mày nhìn xem, lão ta thì có khác gì con cóc ghẻ, thế mà đẹp như con Vân vẫn phải ngửa lồn cho lão chơi. Bố con mình thì cũng vậy, không có tiền trong tay thì chó nó nhìn. Thôi, nghe tao, tập trung vào dự án mới để nó đẻ ra tiền, không có Y Vân này thì lại tìm được Y Vân khác. Mà sắp tới tao sẽ tuyển cho mày một con trợ lý mới, để con Vân lên chức cao hơn.
Lão nói xong thì cũng bước ra khỏi phòng cùng tập hồ sơ vừa nãy. Quân biết ông già mình nói đúng nên dù vẫn còn bực dọc thì cũng chỉ biết chửi đổng rồi tắt tivi. Sau đó gã đi ra để tiếp tục lo công việc, cuối năm, làm gì có thời gian rảnh cho gã để ngồi đó mà than phiền.
Ở một nơi khác trong thành phố, cụ thể là căn biệt thự cao cấp của ông Danh. Cặp bố chồng con dâu nhân danh công tác cùng nhau vừa bước chân qua cửa. Phúc nghe thấy tiếng động thì chạy xuống từ trên tầng, anh vẫn đón bố mình bằng thái độ lễ phép còn với vợ thì là vẻ ân cần mọi khi. Nhưng vì đã quá quen với chồng mình nên chỉ thoáng qua Chi cũng nhận thấy, trong mắt anh là chút gì đó lo âu.
Sao vậy anh, ở nhà có chuyện gì mà lại gọi em với bố về gấp vậy.
Ừ, có chuyện, nhưng cũng không phải là khó khăn gì to tát đâu, em với bố cứ nghỉ ngơi đi đã.
Dù cho mấy ngày nay vừa lo bệnh lại thêm cái bất ngờ không mong muốn khiến Phúc phải lo âu, nhưng cứ hễ khi thấy vợ là anh lại có thể cười tươi rói, mọi muộn phiền bỗng cũng hóa hư không. Thế nhưng bị gọi về ngang chừng làm Danh không hề thoải mái, vừa ngồi xuống ghế, lão đã hỏi Phúc luôn.
Có gì thì nói luôn đi, cháy nhà chết người gì mà không tự xử lý mà phải gọi tôi mãi ở Nhật về.
Bị mắng nhưng Phúc vẫn không hề tỏ ra khó chịu, anh vẫn bình tĩnh rót nước mời ông rồi thưa chuyện nhẹ nhàng.
Dạ, không phải cháy nhà chết người gì đâu, nhưng cũng chỉ mình bố mới có thể giải quyết. Một điều chắc hẳn sẽ làm bố bất ngờ lắm đây…
Phúc còn chưa nói hết câu, trên tầng đã có người đi xuống, sự xuất hiện bất ngờ của người này khiến mọi ánh nhìn phải ngước lên. Đó là một người đàn ông cao to, mặc áo da kèm quần jean ống thụng, thêm bộ râu quai nón và mái tóc dài lõa xõa, anh ta toát lên vẻ phong trần bụi bặm rất riêng. Nhưng thứ đáng chú ý là làn da bánh mật, gương mặt góc cạnh, mắt sâu mày rậm và sống mũi cao. Tất cả những đặc điểm này khiến gã nhìn cực kỳ cuốn hút và đặc biệt là…giống hệt Phúc và ông Danh.
Và như có một cảm nhận khác lạ gì đó vừa xuất hiện ở trong lòng, khiến lúc này ông Danh có vẻ đang hồi hộp. Người đàn ông đó rất nhanh thì xuống đến nơi, hắn nhìn Chi hồi lâu rồi dừng lại trước mặt ông Danh và khom người xuống, bằng một cái giọng trầm khàn nhưng đủ lễ độ hắn nói với ông.
Con chào bố, con là Tài, con mẹ Diễm ở đoàn phim (...), con chính là con trai của bố ạ.
Danh gần như chết đứng ngay tại chỗ, cảm giác máu mủ tương thông cùng với cái tên chỉ còn trong dĩ vãng, khiến trong lòng ông như có sóng dậy ầm ầm. Trong nhất thời ông chưa thể bình tâm ngay lại được, vì vậy ông hỏi lại anh ta.
Cậu chắc chứ, việc là con trai tôi ấy.
Tài gật đầu chắc chắn, hít một hơi rồi từ từ kể lại mọi thứ cho Danh nghe.
Con cũng chỉ mới biết được mọi chuyện gần đây, khi mẹ con đã mất. Hóa ra hơn 35 năm về trước, lúc bà đi lấy chồng thì trong bụng đã có con rồi. Nhưng cả bà và chồng đều mặc định con là con chung của họ. Hơn 30 năm chưa từng có ai nghi ngờ điều đó cho đến khi mẹ con đổ bệnh, sau xét nghiệm máu mọi chuyện mới vỡ lở ra. Mẹ con nhóm máu AB, cha nuôi nhóm máu A còn con lại có nhóm máu O khác loại. Điều này đã làm cha nuôi của con nghi kỵ, rồi ông đã bí mật làm xét nghiệm ADN.
Nói đến đây thì anh ta hơi dừng lại một chút, hít vào một hơi thật sâu như lấy đủ quyết tâm rồi mới tiếp tục nhắc đến những việc từng trải qua.
Mẹ con bệnh không bao lâu xong thì mất, sau đám tang con chỉ nhận được một bức thư, kèm theo ít di vật của bà ấy rồi bị đuổi ra đường. Trong thư bà ấy nhắc nhiều về bố, và về cả quãng thời gian ở đoàn phim của ông bà ngoại. Bà nói chắc chắn con là con bố, kèm theo tấm ảnh chụp chung năm đó của hai người, từ lúc ấy con đã bỏ lại mọi thứ ở bên kia để quay trở lại. Giờ con đã ở đây rồi, bố cho con nhận lại họ thật của mình được không. Con chẳng còn nơi nào để đến nữa.
Từ lúc đầu còn bình tĩnh, càng về sau Tài càng kích động, lời nói cũng trở nên thống thiết hơn. Phúc và Chi ngồi bên chỉ biết nhìn nhau rồi quay sang chờ xem phản hồi của bố. Nhưng ông Danh vẫn ngồi yên bất động, trong lòng ông đang bộn bề bao ý nghĩ ngổn ngang.