NHỮNG CHUYỆN TÌNH CỦA TAO TỪ KHI CẤP 3 ĐẾN LÚC TRƯỞNG THÀNH CÓ GIA ĐÌNH RIÊNG

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
- Em ra tết là thực tập à, thế đã có chỗ xin thực tập chưa? Anh chị hỏi ( anh Thắng – tên cúng cơm không phải tên khai sinh ).
- Em có rồi anh, một chỗ em quen cách đây gần 2 năm ạ.
Ông anh hơi nhíu mày, có vẻ hơi ngạc nhiên
- Năm thứ nhất đã tìm chỗ thực tập rồi cơ á, chuẩn bị cẩn thận và lo xa thế?
- Thì cũng tình cờ em quen, hôm ấy là bị ốm, ở nhà nằm mỏi qua nên đi lang thang sang khu Trung Hòa Nhân Chính, thế là ngồi bắt chuyện ở quán nước chè, sau rồi em có dc gặp lại họ ở quán bia chỗ em làm ngoài giờ, thế là cứ duy trì liên lạc đến bây giờ. Ông anh gật gù , nhìn liếc chị một cái.
- Thế thu xếp kiểu gì mà vẫn nhận dc chỗ làm điều hòa, anh thấy mấy chỗ đó nên đưa số cho nó ( chị ), em có trực tiếp làm hay nhờ ai làm cùng?
Chị cướp lời : “nó á, nó là ai”, ai cho anh bảo em gái anh thế? Sau lần đó, tao mới thấy là chị từng kể là nhà chị không ai dám to tiếng quát nạt hay nói xẵng giọng với chị.
- Em rủ một anh bạn, thực ra gọi bằng chú cũng đúng, anh ấy có cửa hang và đủ phương tiện để làm, cũng cẩn thận và kỹ tính lắm, nên cũng chưa thấy bị gọi phản hồi hay có phát sinh, chỉ có phát sinh việc mới tí chút thôi anh. Với lại là chỗ được giới thiệu nữa, thì cũng không thể làm sơ sài được anh à.
- Uh, thế còn hang họ thế nào, có bán đều không em?
- Cũng tạm tạm anh ạ, bởi em không chuyên tâm được, xác định cũng là chỉ làm them thắp chút, có đồng tiêu vặt với cải thiện chỗ trọ với sinh hoạt thôi.
- Đi buôn như chú ai so được, lắm ông còn thanh lý cửa hang, đây chú còn nuôi được em gái ăn học, rồi phụ ông bà sửa nhà ở quê nữa. Mải mê như thế, thời gian đâu mà chơi được? TRước anh ở nội trú nên cũng chỉ mong dc mở KTX để được ra ngoài đi chơi với bạn ở trường khác.
- Có biết đá bóng không, hôm nào đi đá với đọi cơ quan anh một buổi.
- Em có ạ, các anh đá sân 7 hay sân 11 ạ?
- Em đá được sân 11 á? Vị trí nào?
- Em đá được, em đá tiền vệ giữa hoặc cánh trái.
- Thuận chân trái à?
- Em thuận chân phải thôi, nhưng thích đá cánh trái hơn, mãi thành quen.
- Còn kỳ nữa , tập trung cho chu đáo, học xong rồi tính làm gì làm sau, bạn anh mấy đứa hỏng năm cuối nên bị ra trường muộn hoặc mãi mới lấy được bằng đấy.
- Bố thấy rươi ngon ko? Chiều con đưa một hộp cho bố và anh mang về cho mẹ với chị. Chị lái sang chuyện khác.
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
- Ăn ngon, nhưng ai không biết làm thì sợ hoặc nhìn thấy sợ lại chả dám ăn. Dướ nhà cháu chắc sẵn thứ này. Nhà bác nếu có thì hay nhờ mua dưới Kim Sơn
- Đây là lần đầu cháu làm cái này, trước giờ về nhà là toàn bố mẹ cháu làm thôi.
- Uhm, biết làm cũng không khó lắm, cái chính là gia giảm và rán sao cho vừa phải không ngấy không bị xém cháy
- Con gái bố mà, không lẽ bố lại ám chỉ con á?Cần thì con làm sẵn, bố và anh mang về rán lại ăn xem có khác gì ko. Ông nhìn tao cười .
- Cháu ở cách đây xa không?
- Cháu ở gần siêu thị BigC , chỗ đường Trần Duy Hưng bác ạ.
- Thế thi thoảng qua đây chơi, từ khi nó học năm thứ 2 thì bác để cho nó ở một mình, không chịu ở cùng với anh chị.
- Thì con cũng phải để anh chị ấy dc riêng tư chứ, ai lại em gái mà cứ ở nhà anh chị mãi, anh nhở. Chị đá mắt sang anh Thắng.
- Nói linh tinh – anh cắt lời.
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Tao không thể quên dc buổi hôm đó, dù ăn uống thoải mái cởi mở đồng thời tao cũng tiếp bố và anh chị một chầu rượu đâu vào đó, có điều năm đó vẫn chưa bắt buộc đội mũ bảo hiểm với chưa có kiểm soát nồng độ cồn,anh lại là trong nghành nữa.
Thay vì để mình với tâm thế của một thằng sinh viên, thì tao đã nói chuyện với bố và anh chị một cách khác, có gì đó cứng cáp hơn , xong vẫn lễ phép và lễ độ đúng mực, người lớn là một chuyện, lại là phụ huynh của người mình yêu, thành ra cũng không để chị phải khó xử khi người trong nhà nói chuyện với nhau về tao. Đến đây thì tao thấy, ít nhiều chị cũng đã kể với người nhà về tao khá nhiều thứ. Nên anh mới hỏi tao những câu như vậy.
- Anh có muốn mua lại nhà này của bố em không, thì nay có bố và anh em ở đây, hỏi xem có mua dc giá tốt không? Chị cười ranh mãnh nhìn bố và anh trai mình.
- Chú đã tính mua nhà rồi ah? Chứng tỏ làm ăn buôn bán tốt quá còn gì nữa?
- Tốt gì đâu ạ, cô ấy trêu thế thôi, tại có lần ngồi uống nước dưới kia, em bảo khi nào mới có thể có cái nhà trên này mà ở, nên cô ấy bảo thế thôi anh.
- Kệ chứ, mong muốn ấy có gì viển vông đâu, nhanh nhẹn tháo vát như này thì cũng có cơ sở mà tính toán thôi.
- Em cám ơn anh, còn phải phấn đấu nhiều lắm anh, mà giờ chả cái gì rẻ cả, nói thì nói vậy chứ chả đơn giản tí nào.
- Còn trẻ, nhiều cơ hội mà em, chăm ngoan nỗ lực thì ít nhiều cũng có kết quả mong muốn thôi, dân Kinh tế chắc hẳn phải khác, lại thời kỳ này mọi cái hiện đại và dễ dàng hơn hồi của bọn anh trước kia. ( anh hơn hai đứa tao 6 tuôi )
- Tuần sau bố và mẹ lại lên, hai đứa xuống dưới ấy ăn cơm, xuống sớm giúp chị, anh trực về muộn – anh nhìn chị và nói.
Đến khúc này thì cảm như đã bước qua màn chào hỏi một cách ngon lành, tuy nhiên, mình vẫn cần biết mình là ai và cũng nên có tâm thế riêng cho mình
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Ngồi nói chuyện tầm 40p thì tao cũng phải chạy trước cho kịp công việc.
Như chị nói qua về thằng trời đánh kia thì nó vẫn duy trì công việc, đại khái gửi dc cho chị đâu đó 5-6 chục để trả nợ. Còn chị thì lo cuộc sống hai mẹ con và trả phần vay bank cho căn nhà tao mua cho hai mẹ con.
Tao ko can thiệp hay ý kiến gì về đời sống của họ, tuy nhiên chưa kịp gợi ý thì chị cũng chia sẻ là cuối năm bảo ông bà về ở cùng cho vui, đỡ thuê mướn nhà kia nhưng ông bà ngại ko muốn về.
Có điều về ở thì cái nhà ấy sẽ hơi bí công năng bởi chỉ có 1 gác lửng và một phòng ngủ dưới tầng 1.
Có điều thấy thần sắc chị bây giờ cũng khá hơn trước, mong là mọi thứ bớt chông chênh và lận đận
 
Chỉnh sửa lần cuối:

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Công việc trên bờ thì đang nhôi nhai, dưới sông thì túc tắc nhưng chậm. Anh em tháng cuối năm này đang ntn? Nợ nần cơ cấu sớm dc tí nào hay tí ấy đi anh em. Bắt đầu một chu kỳ mới tiền mặt vẫn là vua
 
Chỉnh sửa lần cuối:

quynhdv861

Yếu sinh lý
Công việc trên bờ thì đang nhôi nhai, dưới sông thì túc tắc nhưng chậm. Anh em tháng cuối năm này đang ntn? Nợ nần cơ cấu sớm dc tí nào hay tí ấy đi anh em. Bắt đầu một chu kỳ mới tiền mặt vẫn là vua
Lãi suất đang tăng . giai đoạn tiền rẻ qua đi thì lạm phát sẽ xuất hiện. Hạn chế vay với tỉ trọng thấp . Tiền mặt là vua . Tài sản sẽ mất giá
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Lãi suất đang tăng . giai đoạn tiền rẻ qua đi thì lạm phát sẽ xuất hiện. Hạn chế vay với tỉ trọng thấp . Tiền mặt là vua . Tài sản sẽ mất giá
Có lý. Giai đoạn 2023-2024 lãi thấp, ngân hàng ế vốn, ai gom dc nhà đất vị trí khá rồi vứt đó, quên đi vài năm nữa là cũng ổn.
Thị trường có biến động nhưng đi qua chu kỳ nhịp ngắn, tài chính cơ cấu và quy hoạch rõ ràng và cụ thể, nên ko còn phù hợp với các cuộc chơi lướt ván như xưa
 
Chỉnh sửa lần cuối:

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Tao tóm tắt cuộc nói chuyện chóng vánh cho anh em nghe nhé.
Lạnh buốt nhưng vì vậy tao vẫn ăn mặc chỉnh tề như đi làm hàng ngày ở cty. Độ này lắm việc, lại dễ dính phạt nguội nên tao nhờ thằng em chạy xe giúp một thời gian để đỡ mất tập trung với cái điệb thoại và tài liệu hồ sơ.
Đang ngồi cafe thì thằng em nó tiến lên cho một cái xe khác có chỗ tấp vào, ngoái lại thì thấy hai chị em xuống xe,tao thì cũng thật ngạc nhiên và chị cũng ngỡ ngàng, ko nghĩ là lại gặp nhau ở đây lúc này.
Chào hỏi nhau xong, thằng lái xe chạy đi lấy giấy tờ còn lại tao với hai chị em cô ấy.
- Hai chị em đi đâu mà lại vào đây?
- em đi hỏi thăm bạn bố em, tiện cũng có thêm tí việc nên tranh thủ nán lại cho xong rồi về. Còn anh?
- anh vẫn còn việc trên này đôi ba năm nữa, đi lên đây thường xuyên mà. Bố mẹ em khoẻ cả chứ?
- bố em yếu anh ạ, mẹ em thì vẫn vậy - thằng em chen lời chị và chị lườm nó.
Thằng này sc cái nhanh mồm miệng tư chất cũng khá, thông minh tinh ý, nhưng đôi khi hơi xấc tính.
- chị nhà anh và các cháu khoẻ cả chứ? Nó hỏi tiếp
- anh cám ơn, bọn anh vẫn bình thường, em công việc sao rồi?
- em vẫn đi làm bình thường, hình như anh cũng quen với sếp em thì phải. Tao tỏ vẻ ngạc nhiên nhìn nó và chị. Nói rồi nó mở dt ra cho tao xem cái ảnh fb của ông sếp nó. Có lẽ nó chưa hề biết chỗ nó làm sau vụ xiết nợ kia là tao setup cho nó, nên tao vẫn thản nhiên coi như tình cờ nó biết.
 
Chỉnh sửa lần cuối:

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Với thằng này, tao cảm giác vẫn còn một cửa cuối để nó thay đổi và dc giáo dục lại để không vứt hẳn, nên một công việc mới chỗ tao giới thiệu và đưa thông tin cho chị bảo nó
Thế nào nó lại nghe làii và gửi hồ sơ và dc nhận đi làm. Trai ngoài 30, sức khoẻ và có tố chất dù học hành lỡ cỡ thì công việc cho nó kiếm loanh quanh hơn chục triệu là chấp nhận dc. Cái chính là cho nó biết thế nào là mài mặt kiếm tiền và nhìn về ông bà già ốm yếu trắng tay vì nó, về người chị đơn thân phải cáng đáng cả gia đình.
Khi nó lánh mặt để lại tao và chị ngồi lại với nhau, để chị dc thoải mái, gọi đồ uống thêm và tao chủ động câu truyện với chị.
- em độ này thế nào, có gì mới không?
- em vẫn vậy thôi, công việc thì có bận hơn trước, cũng có một lần hai mẹ con thay nhau ốm nhưng rồi lại ổn.
- chỗ ở mới bây giờ, có gì phát sinh ko? Hàng xóm rồi trật tư văn hoá khu ấy thế nào. Cái mảnh vườn gần đó giờ đã ai làm nhà chưa hay vẫn bỏ không?
- chị lắc đầu, không có gì biến động, khu này tốt mà, toàn dân ở nơi khác về đây sống nên cũng không phức tạp, em làm xong hộ khẩu rồi cũng quen dần. Thằng bé cũng có thêm bạn mới, cũng khá hơn
- cái mảnh vườn cách nhà một quãng ấy thì vẫn vậy, có bác bảo em dọn một góc để trồng rau rồi.
Thực tế, mảnh đất ấy là một lô góc hơn 200m2 tao đã nhờ người mua hộ cách đây gần 3 năm sau đợt dịch, giá hời. Nên tại sao tao lại chọn mua cho chị căn nhà này thay vì những chỗ khác tao nhờ xem xét.
- em có bảo ông bà dọn về ở cùng, đỡ phải thuê mướn nhưng ông bà không muốn, nghĩ ngại với anh nếu anh biết, rồi còn thằng cậu sợ nó thấy vậy lại tự ái hoặc lại quay lại thói chơi bời.
 
Bên trên
Tắt Quảng Cáo