Đang tính kể tiếp mà thôi để tl tml đã vì tao thật sự ko biết là tao may mắn hay sao mà gặp được toàn quản giáo tốtCó phải quản ngục mới là bọn mất dạy nhất,mất dạy hơn cả tù với nhau ko
Ví dụ cắt bớt khẩu phần để tù phải mua cangteen với giá cắt cổ,bắt khổ sai quá sức để phải chạy tiền,gây khó khăn thăm gặp....
Lúc ở tạm giam, đến ngày đi xử, có 1 cán bộ chở tao đi tòa. Vì là dịch nên gia đình ko được thông báo nên tao xử bơ vơ. Cán bộ tranh thủ cho tao gọi điện thoại về cho gia đình trước giờ xử. Xử xong ông ấy lại cho tao gọi về lần nữa báo kết
quả. Tao cầm điện thoại gọi về mà khóc quá trời.
Tiếp theo là khi xuống trường. Quản giáo đội tao thật sự là 1 người rất tốt. Ông chăm lo cho từng người, hỏi han động viên, đôi khi là chọc tụi tao qua những câu chuyện đùa. Theo quy định, là ngoài 10' gọi hàng tháng ra, sẽ ko được gọi nhưng khi gia đình bọn tao có chuyện, gọi cho thầy thông báo thì thầy luôn kêu bọn tao lên nói lại, an ủi. Đến giờ về tao vẫn giữ liên lạc với thầy. Vô cùng biết ơn.
Còn về câu hỏi của mày: vẫn có nhiều cán bộ quản giáo sống chính là dựa vào tiền của ng nhà phạm nhân gửi lót tay để tạo mối quan hệ. Nhưng cái này là góc khuất, và thật tế chỉ có ở tạm giam thì cán bộ khó bị kiểm tra xử lý hơn, nên họ mới cắt bớt khẩu phần ăn, nhận tiền để xách đồ thăm nuôi thêm. Còn dưới trường lớn thì môi trường lớn, thường xuyên thanh tra, nên kín đáo và có đường dây hơn.



