Chào mấy tml. Nay tao viết này cho anh em đọc chơi suy ngẫm về vết trượt của tao cũng như cách tao đã làm lại. Anh em nào đã từng đi trại thì chào nhau tiếng nhé
Cách đây 5 năm, vào thời điểm 2020 tao có kinh doanh, sau thua lỗ vì dịch nên vướng vào nợ nần. Rồi cũng vì từ nợ nần giấu gia đình mà bắt đầu quay sang mượn tiền xã hội đen. Rồi lại vì từ đó mà bắt đầu có những hành vi phạm tội khác. Tao nhận chở người qua biên giới lúc dịch đang cao điểm nhưng không ngờ mình nằm chung trong 1 đường dây, ban đầu chỉ nghĩ là chở khách có tiền, sau thì nhận ra tội lỗi nhưng đã quá muộn khi bị triệu tập. Tao bị xử 5 năm cho tội "tổ chức cho người khác xuất nhập cảnh trái phép".
Ngày đầu tiên bị bắt tạm giam, bị tước điện thoại và mọi thứ, đưa vào 1 căn phòng tầm 4m2, không có gì ngoài 1 bồn nước nhỏ, 1 cái bồn cầu kế bên và 1 cái sàn xi măng, may mà đây là trại vừa xây xong, nên tuy có nhỏ nhưng vẫn còn mới. Tao cứ nhớ hoài hình ảnh 2 ông anh ở đó trước, tao thì con so, vào rất sợ bị làm luật, nhưng 1 trong 2 ông nói vs tao câu đầu tiên làm tao muốn rơi nước mắt.
- Ăn gì chưa? Chưa tao làm mì gió cho ăn.
Anh em nào đi rồi chắc cũng biết món này

ngâm mì vs nước lạnh rồi chờ nó nở ra. Nhưng đó là món tao ăn đầu tiên trong trại. Và sau đó anh T. (vóc dáng to) nói với tao
- Đây là anh Bé (người nhỏ xíu, đang bị giòi bò do vã đồ), giờ mày vào đây rồi, anh em có gì ăn đó, thương nhau mà sống, trong này ngoài tù thương tù thì không ai thương mày đâu.
Tao nghe mà chua xót, vậy là từ đó tao bắt đầu những ngày tháng ở trại tạm giam Thành phố. Bắt đầu có thời gian suy nghĩ về bản thân, gia đình sau khi thoát khỏi vonhf xoáy cuộc đời. Và cũng sẽ còn nhiều câu chuyện nhỏ vừa vui có, buồn có, nhục nhã có, nhưng tình người cũng có.
*Câu chuyện tình người số 1
Chắc tụi mày không hình dung ra được trong trại tạm giam bọn tao giống như những con thú được nuôi trong chuồng. Chật chội, thiếu ánh sáng mặt trời, thiếu dụng cụ sinh hoạt (3-4 ,người sinh hoạt chỉ vs 2 cái thau và mỗi người một cái bo (tô nhựa) và chèo (muỗng nhựa ăn xôi)).
Tụi tao sống ở 1 dãy giống như 1 dãy lớp học, 8 phòng sát nhau, mỗi phòng 1 cửa chính và 1 cửa sổ. Không bao giờ mở trừ khi lấy cơm và đi ra gặp điều tra viên. Khi những phòng khác có gà mới (là người mới bị đưa vào tạm giam) bọn tao sẽ nghe tiếng mở cửa và chờ đến khi cán bộ đi khỏi thì bọn tao sẽ be đài để hỏi (nghĩa là trên cánh cửa chính có 1 cái lỗ để cán bộ có thể đứng ngoài ngó vào từng phòng, bọn tao sẽ nói ra ngoài lỗ đó, bên những phòng kia sẽ nghe và đáp lại) và tụi tao sẽ vẫn biết tên nhau, nhưng chuyện thấy mặt nhau ở đây là rất hiếm nếu khác phòng.
Mặc dù vậy, nhưng mỗi lần có anh em mà mình quen qua be đài, họ thăm nuôi, thì cũng chia nhau từng con cá khô, từng miếng ruốc thịt để bữa cơm có thêm tí vị. Có thể nói những ngày tháng ấy, chúng tao chia sẻ nhau từng chút một, ko điều kiện, ko vụ lợi. Tao cảm thấy như bản thân trở thành 1 đứa con nít. Vui vì những cái bánh ngọt, những viên kẹo.
Có thể tụi mày sẽ không hiểu được cái cảm giác thiếu thốn đến mức ăn cơm với bột canh thôi cũng là ngon. Vì đợt đó dịch, rất hạn chế thăm nuôi nên rất cực khổ. Nên giờ tao cảm thấy mọi thứ mình ăn đều rất ngon. Dù cho là tô phở bò hay một gói mí tôm.
Tao cũng còn rất nhiều câu chuyện nhưng chắc sẽ từ từ kể. Anh em nào góp vui hay hỏi gì thì cứ hỏi nhé. Tao vừa về năm ngoái. Giờ ổn định rồi. Hôm nay quay lại xam do bữa h không có thời gian tạo nick (chờ hẳn 500 giây