[ Event T8] Không nghĩ ra tiêu đề.

Kikiki8888

Chim TO
Chủ thớt
ơ thế t sai =)))) nhưng đọc đoạn trên t liên tưởng đến vùng đồng bằng bắc bộ hoặc Nghệ An, Thanh Hóa nhiều hơn :3
chắc m cũng học giỏi Văn nhỉ mới k để những từ nặng vùng miền xen vào :3
K hề giỏi văn. Lúc c2, 3 Có chút khiếu ngoại ngữ. Nhưng k theo học ngoại ngữ
 

quan AND

Chim TO
có ảnh hưởng trong cả văn viết đấy, vì tiếng Việt có nhiều từ đồng nghĩa, sẽ khác nhau ở cách vô tình sử dụng các từ này ở các miền. Trừ khi đọc nhiều sách hoặc học giỏi Văn mới dùng các từ ngữ thiên về tiếng Quốc ngữ nhiều hơn thôi. Đến các nhà văn lớn đọc còn thấy rõ sự khác nhau về cách dùng từ mà
t miền bắc - kikiki8888 miền trung - m thấy viết khác nhau ở chỗ nào không
 

mytom2trung

Tao là gay
t miền bắc - kikiki8888 miền trung - m thấy viết khác nhau ở chỗ nào không
miền Trung là vùng giao thoa văn hóa 2 miền Nam Bắc mà m, t chỉ đoán là miền Trung gần miền Bắc hơn vì văn phong cũng như những đoạn viết về quê hương mang âm hưởng đồng bằng bắc bộ nh hơn. Có lẽ do bài viết chưa đủ dài nên t đoán sai =))
 

Kikiki8888

Chim TO
Chủ thớt
miền Trung là vùng giao thoa văn hóa 2 miền Nam Bắc mà m, t chỉ đoán là miền Trung gần miền Bắc hơn vì văn phong cũng như những đoạn viết về quê hương mang âm hưởng đồng bằng bắc bộ nh hơn. Có lẽ do bài viết chưa đủ dài nên t đoán sai =))
Phân tích logic quá.xưa cũng gần mấy a kiến trúc, nhưng k quen dc a nào cả. Thích trai KT, bk lắm. nghĩ họ học giỏi nên ngưỡng mộ lắm
 

mytom2trung

Tao là gay
Thì bởi thế. Nên rất ngưỡng mộ những người học trường đó
cuối cùng ra cuộc sống k lường trước đc mình sẽ sinh tồn bằng nghề gì :( cơm áo gạo tiền chi phối tất cả :( t trước học xog KT, ra trường thầy hướng dẫn t làm đồ án giới thiệu t vào 1 cty nho nhỏ về KT, lương khởi điểm 1tr5 :( thua cả chạy bàn quán cafe :( đấy là lý do t phải từ bỏ nghề =)))))
 

Kikiki8888

Chim TO
Chủ thớt
cuối cùng ra cuộc sống k lường trước đc mình sẽ sinh tồn bằng nghề gì :( cơm áo gạo tiền chi phối tất cả :( t trước học xog KT, ra trường thầy hướng dẫn t làm đồ án giới thiệu t vào 1 cty nho nhỏ về KT, lương khởi điểm 1tr5 :( thua cả chạy bàn quán cafe :( đấy là lý do t phải từ bỏ nghề =)))))
Có học là được rôi nè. Làm gì cũng dc, đừng vppl.
 

Ngưỡng Thiên

Thượng Thư
Xem nội dung: 60832
"Lia thia đá bóng trong keo
Ham vui trước mắt quên nghèo sau lưng"
"Chim quyên ăn trái nhãn lồng
Lia thia quen chậu, vợ chồng quen hơi"
Còn nhớ những tháng ngày thơ ấu ấy. Cứ mỗi khi hè về tôi lại có dịp được về quê chơi bời thỏa thích sau một khoảng thời gian dài đi học. Khoảng thời gian này cũng là lúc bắt đầu hai "mùa" - hai thú chơi thú vị nhất thời điểm đó(cái thời chưa có sự xuất hiện của trò chơi điện tử như bây giờ) đó chính là đá dế và đá cá. Tuy nhiên thời điểm giữa tháng 6 đầu tháng 7 thì mới chỉ vừa mưa xuống vài cây, dế non chưa kịp lớn nên chủ yếu là bắt về cho nó gáy nghe cho vui. Chứ tụi nó còn nhỏ xíu, nhe càng còn chưa rộng thì đá đấm nỗi gì.
Vì vậy thú chơi phù hợp nhất đó chính là đi xúc cá lia thia. Thuở đó không chỉ có những đứa trẻ chúng tôi, mà kể cả người lớn cũng đặc biệt yêu thích bộ môn này, thú vui trong những lúc nông nhàn. Cũng vì thế, trò chơi đã biến tướng thành hình thức cờ bạc kèm theo nhiều loại mánh mung trong đó, dẫu cho tiền cược cũng chẳng là bao nhiêu.
Chúng tôi thì không quan tâm đến những thứ phức tạp ấy, chỉ xăm xăm trốn ngủ trưa ra đồng xúc cá về đá với nhau cho vui. Vốn lên thành phố đã lâu, nói đến a,b,c rồi lịch sử, địa lý các thứ thì tôi giỏi lắm. Nhưng hễ mấy đứa nhóc dưới này hỏi tôi về đường sá hoặc giả dưới ao có con gì, dưới sông có cái chi tôi đều mù mờ ráo trọi. Những lúc ấy tôi chỉ muốn đào một cái hố thật sâu rồi chui luôn xuống dưới cho đỡ nhục. Nhưng vì niềm đam mê đá cá, tôi quyết định vén nỗi nhục qua một bên để theo chân một thằng chăn bò lớn hơn tôi khoảng 5 tuổi tên là Nam để bắt đầu công việc xúc cá. Theo chân "thầy" Nam, tôi bắt đầu ngâm chân xuống một ao nước đen ngòm sau nhà ông bảy Khứa. "Thầy" Nam nói rằng:
- Một khi đã bước chưn xuống đây rồi, thì mày không còn là con cưng của ba mẹ mày ở nhà nữa đâu. Ráng đi cho thiệt chậm, thiệt khéo để tránh làm động cá nó chạy. Nhớ ém ém đít lại cho thiệt kỹ, lỡ xui có con đỉa nó chui vô thì thầy chợ cũng bó tay mà anh mày cũng vô phương tiếp cứu!
Bài tham gia event đấy hả ông?
 

duynguyenminh

Giáo sư
Tôi thích cảm giác buổi chiều tối trở về nhà,có mẹ ở nhà đang chờ chúng tôi.Trong ký ức của tôi mẹ và các anh chị là hình ảnh gần gũi nhất. Nhà chúng tôi anh em đều cách xa tuổi của nhau, chắc vì ba tôi làm xa nhà , tôi là đứa nhỏ nhất nhà. 5t t mới cai sữa,T hay bám mẹ đi đây đi đó.
Thời điểm đó chắc chắn chúng tôi là niềm an ủi duy nhất của mẹ.Trong những phút yếu lòng của một người đàn ông xa nhà, ba tôi đã phải lòng với một người đàn bà khác. Anh chị đi học, t ở nhà với mẹ, có những chiều tôi ngồi chơi 1 góc, mẹ vừa làm lặt vặt vừa nói những lời than thở trách móc thậm tệ về ba ( mẹ nói một mình không có ai ngoài t ở đó ) . Mãi sau t lớn mới hiểu đó là những lời cay đắng tan nát cõi lòng của một người vợ, người mẹ, người đàn bà bị phản bội. Dù là vì tình yêu hay vì gì khác, t chẳng muốn phán xét nhưng chắc chắn một điều ba đã sai với mẹ. Có lẽ thời gian làm nguôi ngoai, làm giảm đi cảm giác đau đớn sau này mẹ có kể lại trong lúc dọn đống sổ sách, tài liệu của ba đã vô tình thấy bức thư tình của họ gửi cho ba.
Anh t đi học xa nhà, chúng t háo hức chào đón mỗi lần a được về, anh t chỉ về dịp hè và Tết. T cũng nhớ những lúc t và mẹ viết thư tay hỏi thăm a. Mỗi lần nhận được thư hồi đáp của a t đọc cho mẹ nghe.
Những buổi trưa nắng t cùng a chị đi tắm ao, mẹ đi lôi về. Cái ao đầy bùn mà chúng t vẫn bơi lội lấm lem hết người.

Những ngày xưa dấu yêu của chúng ta. Chẳng bao giờ quên được.Xem nội dung: 60782
Đời hãy cho qua đi, cuộc sống sẽ hạnh phúc hơn... Hạnh phúc từ những điều nhỏ nhặt nhất
 
Bên trên
Tắt Quảng Cáo