Xem nội dung: 60832
"Lia thia đá bóng trong keo
Ham vui trước mắt quên nghèo sau lưng"
"Chim quyên ăn trái nhãn lồng
Lia thia quen chậu, vợ chồng quen hơi"
Còn nhớ những tháng ngày thơ ấu ấy. Cứ mỗi khi hè về tôi lại có dịp được về quê chơi bời thỏa thích sau một khoảng thời gian dài đi học. Khoảng thời gian này cũng là lúc bắt đầu hai "mùa" - hai thú chơi thú vị nhất thời điểm đó(cái thời chưa có sự xuất hiện của trò chơi điện tử như bây giờ) đó chính là đá dế và đá cá. Tuy nhiên thời điểm giữa tháng 6 đầu tháng 7 thì mới chỉ vừa mưa xuống vài cây, dế non chưa kịp lớn nên chủ yếu là bắt về cho nó gáy nghe cho vui. Chứ tụi nó còn nhỏ xíu, nhe càng còn chưa rộng thì đá đấm nỗi gì.
Vì vậy thú chơi phù hợp nhất đó chính là đi xúc cá lia thia. Thuở đó không chỉ có những đứa trẻ chúng tôi, mà kể cả người lớn cũng đặc biệt yêu thích bộ môn này, thú vui trong những lúc nông nhàn. Cũng vì thế, trò chơi đã biến tướng thành hình thức cờ bạc kèm theo nhiều loại mánh mung trong đó, dẫu cho tiền cược cũng chẳng là bao nhiêu.
Chúng tôi thì không quan tâm đến những thứ phức tạp ấy, chỉ xăm xăm trốn ngủ trưa ra đồng xúc cá về đá với nhau cho vui. Vốn lên thành phố đã lâu, nói đến a,b,c rồi lịch sử, địa lý các thứ thì tôi giỏi lắm. Nhưng hễ mấy đứa nhóc dưới này hỏi tôi về đường sá hoặc giả dưới ao có con gì, dưới sông có cái chi tôi đều mù mờ ráo trọi. Những lúc ấy tôi chỉ muốn đào một cái hố thật sâu rồi chui luôn xuống dưới cho đỡ nhục. Nhưng vì niềm đam mê đá cá, tôi quyết định vén nỗi nhục qua một bên để theo chân một thằng chăn bò lớn hơn tôi khoảng 5 tuổi tên là Nam để bắt đầu công việc xúc cá. Theo chân "thầy" Nam, tôi bắt đầu ngâm chân xuống một ao nước đen ngòm sau nhà ông bảy Khứa. "Thầy" Nam nói rằng:
- Một khi đã bước chưn xuống đây rồi, thì mày không còn là con cưng của ba mẹ mày ở nhà nữa đâu. Ráng đi cho thiệt chậm, thiệt khéo để tránh làm động cá nó chạy. Nhớ ém ém đít lại cho thiệt kỹ, lỡ xui có con đỉa nó chui vô thì thầy chợ cũng bó tay mà anh mày cũng vô phương tiếp cứu!