CHƯƠNG 29: NHỮNG CON SÓI NON TRONG CHUỒNG CỪU
Trường Trung học Dân lập Bắc Hải, Quận 4. 12 giờ 30 phút trưa.
Ngôi trường nằm lọt thỏm giữa một khu dân cư lao động ồn ào và bụi bặm, cổng trường đối diện ngay với cái chợ cóc nhếch nhác luôn nồng nặc mùi cá tanh và tiếng chửi bới của mấy bà hàng tôm hàng thịt. Tường rào bao quanh trường đã tróc hết sơn vàng, loang lổ những vết vẽ bậy bằng bút xóa và sơn xịt. Sân trường tráng xi măng nứt nẻ, đầy lá bàng khô và vỏ kẹo cao su đen sì bám chặt xuống nền đất.
Đây là trường Bắc Hải – cái tên nghe thì kêu, nhưng trong giới học sinh Quận 4, nó được mệnh danh là "trại cải tạo non". Nơi đây quy tụ con em của dân lao động nghèo, những đứa trẻ bụi đời, và dĩ nhiên, là "lò đào tạo" những thành phần bất hảo mới lớn của khu vực.
TÙNG... TÙNG... TÙNG...
Tiếng trống trường vang lên khô khốc, báo hiệu giờ vào lớp buổi chiều.
Ba bóng người bước qua cổng trường, lạc lõng và kỳ dị như ba tảng đá đen bị ném vào giữa bầy gà con.
Thái Sơn, Huy "Lì" và Kha "Ghẻ".
Cảm giác đầu tiên của tụi nó là... ngứa ngáy. Một sự ngứa ngáy chạy dọc sống lưng, lan ra khắp da thịt.
Chiếc áo sơ mi trắng đồng phục còn thơm mùi vải mới, được sơ vin chỉnh tề trong chiếc quần tây xanh đen, khiến tụi nó cảm thấy như bị bó giò. Cổ áo cài kín mít đến tận nút trên cùng (theo lệnh của Lý Ngọc) để che đi những vết sẹo mờ và những vết xăm trổ vụng về thời đi bụi.
Đau khổ nhất là mái tóc. Mái tóc dài lãng tử kiểu Hong Kong mà tụi nó nuôi bao lâu nay đã bị Lý Ngọc bắt ra tiệm cắt ngắn gọn gàng, chải chuốt ẹp xuống, rẽ ngôi lệch trông cực kỳ "ngố tàu" và quê mùa.
Ba thằng con trai to xác, da đen nhẻm vì nắng gió, đi đứng khệnh khạng với cái dáng của dân bến bãi, lạc lõng hoàn toàn giữa đám học sinh cấp 2 đang chạy nhảy la hét om sòm.
– Mẹ kiếp... – Huy Lì lầm bầm, tay cứ giật giật cái cổ áo như muốn xé toạc nó ra. Mồ hôi rịn ra trên trán nó. – Nóng thấy mẹ. Biết vậy tao xin đi bốc vác với anh Mạnh cho rồi. Vô đây làm gì cho cực cái thân.
– Im đi. – Thái Sơn rít qua kẽ răng, mắt vẫn nhìn thẳng nhưng giọng đầy cảnh cáo. – Ráng mà diễn cho tròn vai. Đại ca cài tai mắt khắp nơi đó. Mày léng phéng cởi nút áo ra là ổng biết liền. Mày muốn bị cắt gân chân à?
Nghe đến "cắt gân", Huy Lì rùng mình, vội vàng chỉnh lại cái cặp táp đen xẹp lép kẹp nách.
– Nhưng mà nhìn tụi mình... – Kha Ghẻ thì thầm, cười méo xệch. – Giống mấy thằng sạc lô quá Sơn ơi. Mày coi tụi nó nhìn mình kìa.
Quả thật, đám học sinh xung quanh đang nhìn tụi nó chằm chằm. Những ánh mắt tò mò, xét nét và cả chế giễu. Trong mắt đám học trò ngây thơ, ba thằng này giống như mấy ông anh lưu ban chục năm mới đi học lại.
Tụi nó tìm đến lớp 9A4 – cái lớp "cá biệt" nằm tuốt cuối dãy hành lang tầng trệt, khuất sau cầu thang và sát ngay nhà vệ sinh nam bốc mùi khai ngấy. Một vị trí hoàn hảo cho những kẻ bị bỏ rơi.
Cô giáo chủ nhiệm – cô Hạnh – một người phụ nữ trung niên gầy gò, đeo kính lão trễ xuống mũi, khuôn mặt hằn lên nét mệt mỏi và nghiêm khắc của người đã quá quen với việc trị học sinh hư. Cô đứng ở cửa lớp, tay cầm thước kẻ gỗ, nhìn ba "tân binh" vừa xuất hiện.
Bà nhìn xuống ba bộ hồ sơ "đẹp như mơ" mà Lý Ngọc đã chuẩn bị: Học bạ làm lại sạch sẽ, hạnh kiểm Khá, lý do chuyển trường hợp lý. Rồi bà ngước lên nhìn ba thằng học sinh mới to xác hơn hẳn bạn cùng lứa, mặt mày lầm lỳ, già chát.
– Các em là học sinh chuyển trường à? – Cô Hạnh hỏi, ánh mắt đầy nghi ngờ soi xét qua cặp kính. – Sao trong hồ sơ ghi sinh năm 1980 mà nhìn các em... lớn quá vậy? Lại còn mới học lớp 9?
Thái Sơn hít một hơi sâu, nhớ lại kịch bản mà Lý Ngọc đã bắt nó học thuộc lòng đêm qua. Nó cúi đầu, vẻ mặt cố tỏ ra hiền lành và tội nghiệp nhất có thể:
– Dạ thưa cô... – Sơn nói, giọng lí nhí. – Tụi em ở dưới quê mới lên. Hồi xưa nhà nghèo quá, ba má bắt nghỉ học đi làm ruộng mấy năm để nuôi em... Giờ kinh tế đỡ hơn chút, ba má em ráng cho đi học lại kiếm cái chữ cho bằng bạn bằng bè...
Kha Ghẻ đứng bên cạnh, thấy Sơn diễn sâu quá thì suýt phì cười. Nó vội vàng cúi gằm mặt xuống giả vờ e thẹn, tay vân vê tà áo (thực ra là để che đi cái điệu cười khinh khỉnh đang chực trào ra).
Cô Hạnh nghe vậy thì thở dài, ánh mắt dịu đi đôi chút. Ở cái trường Bắc Hải này, chuyện học sinh lớn tuổi, lưu ban, bỏ học rồi đi học lại là cơm bữa. Bà cũng chẳng muốn làm khó những đứa trẻ muốn quay đầu.
– Thôi được rồi. Có chí thì nên. Vào lớp đi. – Bà chỉ cây thước vào góc cuối lớp. – Còn ba chỗ trống ở bàn cuối đó. Ráng mà học, đừng có quậy phá, gây gổ đánh nhau nghe chưa. Lớp này quậy lắm rồi, tôi không muốn thêm rắc rối đâu.
– Dạ... tụi em cảm ơn cô.
Ba con sói non lầm lũi bước vào lớp.
Cả lớp 9A4 đang ồn ào như cái chợ vỡ bỗng im bặt. Bốn mươi cặp mắt dồn về phía cửa lớp, soi mói ba "tân binh" khổng lồ.
Những tiếng xì xào bắt đầu nổi lên như ong vỡ tổ: "Ê tụi bây, nhìn ba thằng đó già chát. Chắc lưu ban mấy năm rồi." "Nhìn thằng kia (Huy Lì) cái mặt ngầu quá bây, nhìn như du đãng á." "Cái thằng mặt rổ (Kha Ghẻ) nhìn thấy ghê, chắc bị ghẻ." "Trời ơi, nhìn cái đầu tóc kìa, quê một cục!"
Thái Sơn lờ đi tất cả. Nó đi thẳng một mạch xuống bàn cuối cùng, góc khuất nhất lớp, sát cửa sổ. Nó ném cái cặp táp lên bàn cái bịch, rồi ngồi phịch xuống ghế.
Nó khoanh tay trước ngực, mắt nhìn thẳng lên bảng đen nơi cô giáo đang viết phấn trắng xóa, nhưng hồn vía thì đang để ở... xưởng sửa xe của Ba Thẹo, hay quán cơm của anh Đại.
Nó cảm thấy mình như một con hổ bị nhốt vào chuồng gà. Xung quanh toàn là những con gà con chíp chíp ồn ào, ngây thơ và phiền nhiễu.
CHẠM TRÁN "TRÙM TRƯỜNG": CON CỪU CÓ NANH VUỐT
Giờ ra chơi. 2 giờ 30 phút.
TÙNG... TÙNG... TÙNG...
Tiếng trống vừa dứt, cả cái trường như vỡ trận. Học sinh ùa ra sân như ong vỡ tổ, tiếng la hét, chạy nhảy vang động cả một góc phố.
Thái Sơn, Huy và Kha không ra chơi. Tụi nó ngồi lỳ trong lớp. Kiến thức Toán, Lý, Hóa suốt 2 tiết vừa rồi đối với tụi nó chẳng khác nào tiếng nước ngoài, nghe 5 phút là buồn ngủ díp mắt. Huy Lì đang gục đầu xuống bàn ngáy o o. Kha Ghẻ thì ngồi vẽ bậy lên mặt bàn.
Bỗng nhiên.
RẦM!!!
Một tiếng đập bàn chát chúa vang lên ngay trước mặt Thái Sơn, làm Huy Lì giật bắn mình tỉnh dậy, suýt nữa thì văng tục.
Thái Sơn từ từ ngẩng đầu lên. Đôi mắt nó nheo lại.
Đứng trước mặt nó là một nhóm 5 thằng học sinh nam, đứa nào cũng mặt mũi vênh váo. Thằng cầm đầu tên là Hùng "Chó điên". Nó cao lêu nghêu, gầy nhom như cây sậy, nhưng lại cố tỏ ra sành điệu. Tóc nó để hai mái bổ luống kiểu Đan Trường, mốt thời thượng năm 95, xịt keo bóng loáng, đặc biệt là nhuộm một chỏm vàng hoe ngay trước trán, dấu hiệu nhận biết của dân chơi nửa mùa. Nó mặc quần tây ống loe rộng thùng thình quét đất, áo bỏ ngoài quần phanh ngực lộ mấy cái xương sườn, miệng ngậm tăm xỉa răng, điệu bộ khệnh khạng.
Nhìn là biết dạng "đầu gấu vườn trường", chuyên bắt nạt mấy đứa mọt sách yếu thế để lấy le với gái.
Hùng Chó hất hàm, nhìn xuống Thái Sơn bằng nửa con mắt, cái tăm trên miệng nhịp nhịp:
– Ê! Ba thằng nhóc mới!
Thái Sơn dụi mắt, ngáp một cái dài, vẻ mặt ngái ngủ, chậm rãi hỏi: – Gì vậy mà..y… ủa bạn?
– "Bạn" cái con khỉ khô! – Hùng Chó quát lớn, cố tình để cả lớp nghe thấy, ra oai. – Mày biết tao là ai không? Tao là Hùng Chó điên, trùm cái khối 9 này. Đứa nào mới vô trường cũng phải qua chào hỏi tao một tiếng. Mày vô đây mà không biết phép tắc hả?
Huy Lì bên cạnh bắt đầu nóng mặt. Máu nóng dồn lên não. Tay phải nó theo thói quen thò xuống gầm bàn... tìm con dao bấm hoặc cây mã tấu. Nhưng sờ vào chỉ thấy không khí và mặt gỗ sần sùi. Nó khựng lại. Nó quên mất đây là trường học, và đại ca Trần Đại đã tịch thu hết vũ khí, cấm tiệt mang hàng nóng vào trường.
Kha Ghẻ thì ngồi dựa lưng vào ghế, cười khẩy, quay sang thì thầm với Huy đủ để thằng Hùng Chó nghe thấy: – Trùm khối 9? Ghê ta. Chắc dữ dằn lắm.
Hùng Chó thấy thái độ cợt nhả của Kha, tưởng nó khinh mình. Máu tự ái dồn lên mặt. Nó đá mạnh vào chân bàn của Kha một cái Rầm:
– Cười cái gì thằng mặt rỗ! Mày muốn ăn đòn không?
Nó chống tay xuống bàn, dí sát mặt vào Thái Sơn:
– Luật ở đây là vầy: Lính mới vô phải đóng tiền "bảo trì sân bãi". Mỗi thằng 5 ngàn. Ba thằng 15 ngàn. Nộp mau!
15 ngàn đồng. Số tiền đó mua được 3 tô phở đặc biệt, hoặc chục ổ bánh mì thịt. Đối với học sinh, đó là số tiền trấn lột không hề nhỏ.
Huy Lì nghiến răng ken két. Những đường gân xanh nổi lên trên cổ nó. Nó định đứng phắt dậy, táng cho thằng ranh con láo xược này một cú vào mồm. Trong đầu nó gào thét: "Đụ má, tao chém người ở K13 máu chảy thành sông, đối mặt với cả trăm thằng ngáo đá tao còn không sợ, à cũng hơi sợ, nhưng mà đụ má bây giờ để một thằng nít ranh hỉ mũi chưa sạch trấn lột tao hả?"
Cơ bắp của Huy căng cứng. Nó bắt đầu nhổm dậy. Một cú đấm thôi. Chỉ cần một cú đấm móc hàm là thằng Hùng Chó đẻ này sẽ gãy răng, nằm đo ván.
Nhưng ngay khi Huy định bật dậy...
BỘP.
Một bàn tay rắn chắc như kìm sắt đặt mạnh lên đùi Huy, bóp chặt đến mức Huy phải nhăn mặt vì đau.
Là tay của Thái Sơn.
Sơn quay sang, trừng mắt nhìn Huy. Một cái nhìn sắc lẹm, lạnh lùng và đầy uy lực. Cái nhìn đó nói lên tất cả: "Dừng lại. Ngồi xuống."
Trong đầu Thái Sơn vang lên lời cảnh cáo của Trần Đại sáng nay: "Ẩn mình. Không được lộ thân phận. Đứa nào gây chuyện tao cắt gân nghe chưa."
Nếu đánh nhau bây giờ, tụi nó sẽ bị mời phụ huynh. Mà phụ huynh là ai? Là Đại ca Trần Đại. Lúc đó thì nhục nhã ê chề. Rồi bị đuổi học. Công sức làm lại cuộc đời, công sức Lý Ngọc chạy chọt hồ sơ, niềm hy vọng của đại ca... tất cả sẽ đổ sông đổ biển chỉ vì một thằng trẻ trâu tên Hùng Chó.
Không đáng.
Thái Sơn hít một hơi thật sâu, nuốt cục tức to tướng xuống bụng. Nó thả lỏng cơ mặt, chuyển sang "chế độ diễn xuất" của một con cừu non.
Sơn co rúm người lại, vai rụt xuống, vẻ mặt sợ sệt, giọng run run:
– Dạ... dạ anh Hùng... Tụi em mới ở quê lên... nhà nghèo lắm anh ơi...
– Ba má em bán vé số... chạy ăn từng bữa... tụi em không có tiền đâu... Anh... anh tha cho tụi em...
Hùng Chó điên thấy đối phương sợ hãi, van xin thì đắc ý lắm. Cái tôi của nó được vuốt ve. Nó cười hô hố, quay sang đám đàn em đang đứng sau lưng: – Tụi bây thấy chưa? Tao tưởng thế nào, nhìn cái xác to đùng mà nhát như thỏ đế. Đụng cái là run như cầy sấy.
Nó quay lại, giơ tay lên... CỐC!
Nó cốc mạnh vào đầu Thái Sơn một cái. Một hành động sỉ nhục tột cùng. Trong giới giang hồ, cốc đầu là sự khinh miệt lớn nhất, chỉ dành cho đại ca dạy dỗ đàn em hoặc người lớn đánh con nít.
Huy Lì muốn nổ tung. Kha Ghẻ nắm chặt nắm đấm dưới gầm bàn. Nhưng Thái Sơn vẫn ngồi im. Nó chỉ hơi cúi đầu xuống thấp hơn một chút để che đi ánh mắt đang dần chuyển sang màu đỏ ngầu.
– Nghèo thì đi chỗ khác mà học. Vô đây làm gì cho chật đất. – Hùng Chó sỉ vả.
– Thôi được rồi, hôm nay tao vui nên tao tha. Tao cho tụi bây nợ.
– Mai đi học nhớ mang tiền theo. Không có tiền nộp thì liệu hồn với tao. Tao chặn đường đánh gãy giò từng thằng. Đừng trách tao ác.
Nói rồi, Hùng Chó điên khạc một bãi nước bọt Phẹt xuống sàn nhà, ngay cạnh chân Thái Sơn. Nó huýt sáo, chỉnh lại mái tóc hai mái bóng mượt, rồi nghênh ngang bỏ đi cùng đám đàn em, ra vẻ ta đây oai phong lẫm liệt lắm giữa những ánh mắt sợ hãi của cả lớp.
Khi bóng đám Hùng Chó điên khuất sau cánh cửa lớp và tiếng cười cợt của tụi nó xa dần.
Huy Lì run lên bần bật. Không phải vì sợ, mà vì giận. Nó nắm chặt tay đến mức móng tay cắm sâu vào da thịt chảy máu.
Giọng Huy nghẹn lại, uất ức. – Sao mày cản tao? Tao bẻ cổ nó được mà! Mày có thấy nó cốc đầu mày không? Nó sỉ nhục mình! Mẹ nó, tao muốn giết nó! Tao muốn đâm lòi ruột nó!
Kha Ghẻ cũng không còn cười cợt nữa. Nó nhổ bãi nước bọt ra cửa sổ, mặt hầm hầm sát khí:
– Thằng chó đẻ. Ra đường mà gặp tao, tao cắt lưỡi nó cho nó khỏi sủa.
Trái ngược với sự kích động của hai thằng bạn, Thái Sơn lại bình tĩnh đến lạ lùng.
Nó từ từ đứng dậy. Nó lấy tay phủi nhẹ lớp bụi trên vai áo, nơi bàn tay dơ bẩn của thằng Hùng Chó vừa chạm vào. Rồi nó cúi xuống, dùng đế giày Biti's chà mạnh lên bãi nước bọt của Hùng Chó, di đi di lại cho đến khi nó tan biến vào nền gạch cũ kỹ.
Khuôn mặt sợ sệt, van xin ban nãy đã biến mất hoàn toàn như chưa từng tồn tại. Thay vào đó là một vẻ mặt lạnh lùng, già dặn và tàn nhẫn đến đáng sợ so với cái tuổi 15 của nó. Đôi mắt nó tối sầm lại, sâu hun hút như vực thẳm.
Sơn quay sang hai thằng bạn, giọng bình thản như không: –
Tụi bây nóng cái gì?
– Mày không tức hả? – Huy gắt. – Nó coi mình là rác rưởi kìa!
Thái Sơn nhếch mép cười. Một nụ cười nửa miệng đầy vẻ khinh miệt và tàn nhẫn – nụ cười mà nó đã học được từ chính Trần Đại trong những đêm đẫm máu.
– Huy à. – Sơn vỗ vai thằng bạn. – Mày đi so đo với một con chó sủa ven đường làm gì?
– Tụi nó... – Sơn chỉ tay về phía cửa lớp. – ...Chỉ là mấy thằng nít ranh tập tành làm đại ca, học đòi theo du đãng. Tụi nó trấn lột vài đồng bạc lẻ mua kẹo ăn, dọa nạt mấy đứa mọt sách để lấy le.
Sơn ghé sát tai Huy và Kha, thì thầm những lời như dao cứa:
– Còn tụi mình... tụi mình đã bước qua xác chết rồi. Tụi mình đã thấy máu chảy thành sông, thấy người chết như rạ. – Tụi mình là sói. – Sói thì không cần sủa thi với chó. Chó sủa là chó không cắn. Còn sói im lặng... là để chờ thời cơ cắn đứt họng con mồi.
Ánh mắt Sơn lóe lên một tia nhìn sắc lạnh: – Cứ để tụi nó diễn trò đi. Để coi cái "trại súc vật" này vui tới mức nào. – Khi nào cần thiết... tao sẽ cho tụi nó biết thế nào là ác mộng thực sự. Tao sẽ dạy cho nó biết: Làm đại ca không phải là cốc đầu người khác, mà là làm sao để người khác quỳ xuống chân mình mà không cần động tay.
Nói xong, Sơn lấy cuốn sách giáo khoa Toán ra, lật lật vài trang giả vờ đọc như một học sinh chăm chỉ, nhưng tâm trí nó đang vẽ ra một kế hoạch. Một kế hoạch để thâu tóm cái trường Bắc Hải này mà không cần dùng đến mã tấu.
Trong lúc đó, ở dãy bàn trên, cách tụi nó hai hàng ghế.
Một cô bé nữ sinh có mái tóc dài đen nhánh, buộc đuôi gà gọn gàng, đeo một cặp kính cận dày cộm, đang ngồi đọc sách. Cô bé tên là Thanh Trúc – lớp trưởng lớp 9A4, con ngoan trò giỏi nhưng bị xếp vào lớp cá biệt vì tính cách lầm lì, ít nói.
Vô tình, Trúc quay xuống để nhặt cây bút rơi. Và cô bắt gặp ánh mắt ấy của Thái Sơn.
Ánh mắt khi Sơn nhìn theo Hùng Chó điên . Không phải ánh mắt sợ hãi của một nạn nhân. Mà là ánh mắt của một kẻ đi săn đang nhìn con mồi. Lạnh lẽo. Tàn nhẫn. Và đầy toan tính.
Thanh Trúc rùng mình. Một luồng ớn lạnh chạy dọc sống lưng cô bé. Cô vội vàng quay lên, tim đập thình thịch. Một linh cảm mách bảo cô rằng: Ba thằng học sinh mới có vẻ ngoài "ngố tàu" và quê mùa kia... tuyệt đối không phải là người bình thường. Chúng mang theo một thứ mùi nguy hiểm mà đám học sinh ở đây chưa từng biết đến: Mùi của thú dữ.
TÙNG... TÙNG... TÙNG...
Tiếng trống vào học lại vang lên, cắt đứt dòng suy nghĩ của mọi người. Buổi học đầu tiên của "những con sói non" trôi qua trong sự kìm nén. Nhưng dưới vẻ bề ngoài cam chịu ấy, một cơn sóng ngầm đang bắt đầu cuộn trào, hứa hẹn sẽ đảo lộn trật tự của ngôi trường Bắc Hải này trong những ngày sắp tới.
Hành trình chinh phục "giang hồ học đường" và leo lên vị trí trùm trường của Thái Sơn chính thức bắt đầu, theo một cách mà không ai ngờ tới.
Sau màn "ra mắt" đầy nhục nhã trong lớp, Thái Sơn, Huy Lì và Kha Ghẻ lầm lũi đi xuống canteen. Tụi nó khát khô cổ.
Nhưng cái "hệ sinh thái" của trường Bắc Hải không đơn giản như tụi nó nghĩ. Dưới trướng của Hùng "Chó Điên" không chỉ có đám đàn em vô danh, mà còn có 3 thằng đệ tử ruột, tự xưng là "Tứ Đại Thiên Vương" (phiên bản lỗi).
Chúng nó trấn giữ ba vị trí huyết mạch của trường: Canteen, Nhà vệ sinh và Nhà xe.
- Tèo "Hí" (Quản lý Canteen): Thằng này nhỏ thó, mắt híp tịt như sợi chỉ, chuyên gia mách lẻo và soi mói ví tiền của học sinh.
- Luân "Còi" (Trấn giữ Nhà vệ sinh): Thằng này mồm to, loa phường, chuyên chặn cửa toilet thu tiền "đi đái", đứa nào không nộp thì nó nhốt trong đó.
- Tí "Mập" (Cai quản Nhà xe): Một thằng béo ục ịch, chậm chạp nhưng to xác, chuyên rạch yên xe hoặc xì lốp những đứa dám chống đối.
Khi bộ ba Thái Sơn vừa mua được ba chai nước ngọt, loại nước sâm rẻ tiền bịch nilon, thì Tèo Hí lượn lờ tới. Nó nhìn chằm chằm vào túi quần tây của Huy Lì, nơi cộm lên xấp tiền lẻ anh Đại mới cho.
– Ê, lính mới! – Tèo Hí hất hàm. – Mua nước có đóng thuế chưa?
Huy Lì đang uống nước, nghe vậy suýt sặc. Nó nhìn xuống thằng lùn tịt đang đứng tới nách mình:
– Thuế gì ba? Nước mà cũng thuế? Mày là thực dân Pháp hả?
– Thuế tiêu thụ đặc biệt của anh Hùng Chó Điên! – Tèo Mắt Hí cười hô hố, ra vẻ ta đây nguy hiểm.
– Mày uống nước trong địa bàn này là phải nộp 2 ngàn. Không nộp tao méc anh Hùng.
Kha Ghẻ đứng bên cạnh, ngứa mắt quá chịu không nổi. Nó định giơ chân đạp cho thằng lùn này một phát dính vách. Nhưng Thái Sơn đã kịp thời ho nhẹ một tiếng Khụ.
Kha Ghẻ nuốt cục tức, móc túi lấy tờ 2 ngàn nhàu nát đưa cho Tèo:
– Nè đại ca. Tha cho tụi em uống miếng nước.
Tèo Mắt Hí giật lấy tiền, bĩu môi:
– Biết điều đó. Mà nhìn mặt tụi bây ngu ngu, chắc dễ bị ăn hiếp. Mai mốt nhớ nộp sớm, đừng để tao nhắc. Tao nhắc nữa là có chuyện á
Nó bỏ đi, cái dáng đi uốn éo như con lăng quăng.
Huy Lì bóp nát cái bịch nilon trong tay, nước sâm chảy tèm lem ra tay:
– Đụ má... Tao thề, tao sẽ dìm đầu thằng lùn đó vô bồn cầu. Nhìn cái mặt nó tao muốn ói quá.
Thái Sơn bình thản lau tay, ánh mắt lạnh lẽo quét qua sân trường. Nó nhận ra Hùng Chó Điên đã xây dựng được một hệ thống trấn lột "liên trường" khá bài bản. Tụi nó liên kết với mấy thằng đầu gấu ở trường nghề bên cạnh, chia nhau trấn lột từng khu vực. Tiền thu được dùng để bao gái, chơi điện tử và... mua thuốc lá lẻ.
– Hệ thống cũng "chuyên nghiệp" quá he. – Sơn lẩm bẩm, nhếch mép cười khinh bỉ. – Tiếc là gặp phải tụi mình.
7 giờ tối. Khu phố Tôn Đản, Quận 4.
Màn đêm buông xuống, và đây mới là lúc những "con sói" được trở về với hình hài thật sự của mình.
Thái Sơn, Huy và Kha đã trút bỏ bộ đồng phục học sinh ngột ngạt. Tụi nó mặc áo thun ba lỗ, quần Jean rách, chân đi dép lào, để lộ những bắp tay rắn chắc và làn da sạm nắng.
Tụi nó đang đi tuần tra cùng với Lâm Ba Gác và Tuấn Voi.
Khác với vẻ khúm núm ban sáng, giờ đây Thái Sơn đi đứng hiên ngang, đầu ngẩng cao. Huy Lì thì nghênh mặt lên, Kha Ghẻ vừa đi vừa huýt sáo. Dân trong xóm nhìn thấy tụi nó đều gật đầu chào: "Chào mấy chú em!", "Đi làm nhiệm vụ hả con?".
Đoàn người dừng lại trước một quán nước mía vỉa hè quen thuộc.
– Cô Tư! Cho 5 chai Coca ướp lạnh! – Lâm Ba Gác gọi lớn.
Những chai Coca-Cola thủy tinh nắp thiếc, lạnh buốt, bám đầy hơi nước được mang ra. Thời năm 95, được cầm chai Coca thủy tinh uống là một cái thú "sành điệu" của dân chơi.
Cạch!
Năm thầy trò cụng chai lanh canh vui tai. Huy Lì ngửa cổ tu một hơi hết nửa chai, ợ một tiếng rõ to Ợoooo..., sảng khoái vô cùng.
– Đã quá! – Huy quệt mồm. – Sáng giờ ở trường nhịn nhục như chó, giờ mới được sống lại.
Tuấn Voi ngồi vắt chân chữ ngũ trên ghế nhựa, cái ghế cong oằn dưới sức nặng của hắn, cười khà khà:
– Sao? Ngày đầu đi học thế nào mấy ông tướng? Có bị cô giáo phạt quỳ gối không?
Cả ba thằng nhìn nhau rồi cười rũ rượi.
– Anh Tuấn đừng nhắc nữa. – Kha Ghẻ cười sặc sụa. – Anh biết không, trong trường có thằng tên là Hùng Chó Điên. Nó tự xưng là trùm. Hôm nay nó dắt theo 3 thằng đệ: Tèo Mắt Hí, Tí Mập, Luân Còi tới trấn lột tụi em. Tụi nó xưng là Tứ đại thiên vương nữa chứ!
– Trấn lột tụi bây? – Lâm Ba Gác trố mắt, suýt phun nước ra. – Nó chán sống hả?
– Tụi nó đòi thu 15 ngàn tiền bảo kê. – Thái Sơn kể, giọng tưng tửng. – Nó còn cốc đầu em nữa chứ.
Nghe đến đoạn "cốc đầu", Tuấn Voi và Lâm Ba Gác cười lăn lộn, đập bàn đập ghế bầm bầm.
– Má ơi! Cốc đầu thằng Sơn! – Tuấn Voi cười chảy cả nước mắt. – Thằng nhóc đó gan to bằng trời. Nó mà biết thằng Sơn từng đâm lòi ruột thằng sát thủ ở K13 chắc nó đái ra máu quá.
Huy Lì cầm chai Coca, lắc lắc cái chai thủy tinh dày cộm trên tay, ánh mắt mơ màng: – Em thề, lúc đó em chỉ muốn lấy cái cạnh bàn phang vô mặt nó. Nhưng nhớ lời anh Đại dặn "ẩn mình", em phải nhịn. Em diễn cái mặt sợ sệt mà trong bụng em cười muốn nội thương.
Thái Sơn nhấp một ngụm Coca, vị ga xộc lên mũi cay nồng. Nó nhìn dòng người qua lại tấp nập dưới ánh đèn vàng vọt của phố đêm Quận 4.
– Kệ tụi nó. – Sơn nói. – Coi như đi xem xiếc khỉ miễn phí. Tụi nó càng làm tàng, sau này mình lật mặt càng vui. – Mà anh Lâm nè, – Sơn chuyển chủ đề. – Tình hình khu bến xe sao rồi?
Lâm Ba Gác trở lại vẻ nghiêm túc:
– Ổn. Mấy nay tụi tàn dư của Tám Sọ im hơi lặng tiếng rồi. Nhưng tao nghe nói bên Quận 8, băng Ông Pháo đang tuyển thêm quân. Có vẻ như sắp tới sẽ có biến động lớn. Tụi bây đi học thì đi, nhưng tối về nhớ tập luyện thêm. Đừng để lục nghề.
– Yên tâm sư phụ! – Kha Ghẻ múa may tay chân. – Tụi em đang "tu tâm dưỡng tính" trong trường mà. Đợi ngày xuất sơn thôi.
Đêm Sài Gòn trôi qua êm đềm với tiếng cười nói rôm rả, tiếng chai thủy tinh va vào nhau lanh canh và những câu chuyện "trà dư tửu hậu" của những gã giang hồ - học sinh.
Trong khoảnh khắc này, họ không phải là tội phạm, cũng không phải là những kẻ bị xã hội ruồng bỏ. Họ chỉ là những người anh em, ngồi bên nhau, chia sẻ chai nước ngọt và tận hưởng sự bình yên hiếm hoi trước khi cơn bão thực sự ập đến.
Nhưng Thái Sơn biết, sự bình yên này sẽ không kéo dài lâu. Hùng Chó Điên và cái "hệ thống trấn lột" ngu xuẩn kia sớm muộn gì cũng sẽ chọc thủng giới hạn chịu đựng của nó.
Và khi con sói nhe nanh, cái chuồng cừu Bắc Hải sẽ nhuộm một màu rất khác.
(Hết chương 29)