CHƯƠNG 26: HUYẾT LỆ SƯ THÚC
Gió từ sông Sài Gòn thốc vào bãi kho từng cơn lạnh buốt, mang theo mùi tanh nồng của bùn và máu. Nhưng cái lạnh ấy chẳng thấm vào đâu so với cái lạnh đang len lỏi trong tủy sống của Trần Đại.
Hắn đứng đó, chống cây mã tấu xuống nền đất nhão nhoét để giữ cho đôi chân không khuỵu xuống. Máu từ vết thương bên hông và trên ngực đã nhuộm đỏ cả chiếc áo sơ mi trắng, nhỏ tỏng... tỏng... xuống vũng nước đen ngòm dưới chân. Hơi thở của hắn rít lên khe khẽ, nặng nhọc như tiếng kéo cưa.
Trước mặt hắn, cách chừng mười mét, là một bức tường thịt.
Hàng chục tên xác sống. Những kẻ đã bị ma túy và lòng tham biến thành quỷ dữ. Có kẻ cụt tay, có kẻ lòi ruột, có kẻ mặt mũi nát bấy... nhưng tất cả đều có chung một điểm: Đôi mắt dãn đồng tử đen ngòm, vô hồn và đói khát.
– Hé... hé... hé...
Những tiếng cười man dại râm ran như tiếng ve sầu gọi hè, nhưng nghe rợn người hơn cả tiếng khóc đám ma. Chúng bắt đầu lê lết tiến tới. Một bước. Hai bước. Cả một biển người đen kịt đang chầm chậm nuốt chửng lấy con mồi đơn độc cuối cùng.
Trần Đại siết chặt cán mã tấu. Hắn biết mình đã cạn sức. Hắn có thể chém thêm mười thằng, hai mươi thằng... nhưng rồi hắn cũng sẽ bị đè bẹp, bị xé xác thành trăm mảnh như lời Hiếu Nhỏ đã hứa.
– Đến đây... – Đại thì thào, khóe môi nhếch lên một nụ cười ngạo nghễ cuối cùng. – Muốn ăn thịt tao... thì ráng mà giữ răng.
Nhưng ngay khi bàn tay bẩn thỉu của tên zombie đi đầu sắp chạm vào vai Đại...
GRÀOOOOOOO!!!... BÀNH... BÀNH... BÀNH...
Một âm thanh xé toạc màn đêm tĩnh lặng. Không phải tiếng sấm, cũng chẳng phải tiếng bom. Đó là tiếng gầm rú đầy uy lực, khô khốc và giòn tan đặc trưng của dòng xe Honda 67 đã được đôn nòng hết cỡ.
Tiếng động cơ rú lên như tiếng hổ gầm, át cả tiếng cười điên dại của đám xác sống.
Từ phía cổng sau của bãi kho, một luồng ánh sáng pha đèn vàng vọt quét qua, chọc thủng bóng tối dày đặc.
RẦM!!!
Cánh cổng tôn rỉ sét bị húc tung, bay vèo đi như một tờ giấy lộn.
Một con quái vật bằng sắt lao vào. Chiếc Honda 67 đen trũi, bình xăng thon dài như lưng ngựa, ghi-đông trần trụi. Người lái xe vít ga hết cỡ, chiếc xe chồm lên, bốc đầu đầy hung hãn, lao thẳng vào giữa biển người như một mũi tên xé gió.
Trên xe là một gã đàn ông luống tuổi. Gã mặc chiếc áo khoác Jeans bạc phếch màu cháo lòng, tay áo xắn cao để lộ cánh tay gân guốc rám nắng. Mái tóc hoa râm dài chấm vai bay ngược về phía sau. Và quái đản thay, giữa đêm khuya thanh vắng, gã vẫn đeo một cặp kính râm đen tròn kiểu thầy bói mù.
Gã không đi một mình. Theo sau gã là hai chiếc Win 100 gầm cao cũng gầm rú lao theo, chở hai gã thanh niên có nhân dạng vô cùng kỳ dị.
Một gã cao kều, gầy nhom như cây tre miếu, mặt mũi bôi vôi trắng toát, miệng ngậm chặt một cành hoa hồng đỏ chót. Đó là Gã Câm. Gã còn lại thì lùn tịt, chỉ cao chừng mét rưỡi nhưng bề ngang to như cái chum, đầu cạo trọc lóc bóng lưỡng, trên cổ đeo lủng lẳng một chuỗi nanh heo rừng. Đó là Gã Lùn.
Cả hai đều lăm lăm trên tay những thanh mã tấu lưỡi cong vút, bản rộng như đao của đao phủ.
– TRÁNH RA!!!
Gã đàn ông đeo kính đen quát lớn, giọng vang rền như chuông đồng vỡ.
Ông ta không giảm ga. Trái lại, ông ta còn nẹt pô BÀNH BÀNH đầy khiêu khích. Bánh trước chiếc 67 đầy gai xoay tít trên không trung, nhắm thẳng vào mặt hai tên zombie đang định vồ lấy Trần Đại.
BỊCH! RỐP!
Bánh xe đập mạnh vào mặt tên đi đầu. Tiếng xương mũi vỡ vụn nghe giòn tan. Tên zombie bị húc văng ngược ra sau, kéo ngã theo ba bốn tên khác như quân domino.
Chiếc xe đáp xuống bùn SẠT một cái, trượt đi một đường dài điệu nghệ, hất tung bùn đất đen ngòm vào mặt đám xác sống xung quanh.
Người đàn ông chống chân trái xuống đất làm trụ, bóp phanh trước, vẩy đuôi xe quay ngoắt 180 độ.
KÉT.....!!!
Chiếc xe dừng lại ngay sát bên cạnh Trần Đại, động cơ vẫn nổ bụp... bụp... đầy hăm dọa.
Gã đàn ông thò tay ra sau lưng, nơi có chiếc bao da cũ kỹ. Một tiếng XOẸT vang lên. Một thanh Trường Đao , loại dao phay cán dài, lưỡi cong hình trăng khuyết, sống dày, chuyên dùng để chặt xương, xuất hiện trên tay gã, ánh thép lạnh lẽo phản chiếu dưới ánh đèn pha.
Trần Đại mở to mắt nhìn người vừa xuất hiện. Hắn dụi mắt, tưởng mình hoa mắt vì mất máu.
– Ông Phong? – Đại thốt lên, giọng lạc đi vì ngỡ ngàng. – Ông... sao ông lại ở đây?
Người đàn ông tháo cặp kính râm xuống, để lộ đôi mắt xếch sắc sảo và những vết chân chim hằn sâu nơi khóe mắt. Là Phong "Lân" – Một trong "Thất Đao Sĩ" lừng lẫy của giang hồ Sài Gòn trước năm 75, và là sư thúc của Trần Đại.
Phong Lân nhếch mép cười. Nụ cười phong trần, để lộ hàm răng ám khói thuốc lào, vừa ngạo nghễ vừa bất cần đời:
– Tao nghe mùi máu tanh quá nên mò tới. Ở nhà muỗi cắn ngủ đéo được, ngứa ngáy chân tay.
Trần Đại nhăn mặt, vết thương bên hông nhói lên từng cơn. Hắn vừa mừng vừa lo: – Ông già.. Ông đâm đầu vào cái chỗ này làm gì?
Phong Lân không trả lời ngay. Ông vung thanh trường đao lên, chém một nhát ngọt xớt vào cổ một tên đang lồm cồm bò dậy gần đó.
PHẬP!
Cái đầu lâu lăn lóc dưới đất. Máu phun ra thành vòi nhưng không giọt nào bắn trúng chiếc áo khoác Jeans bạc màu của ông.
Phong Lân quay lại nhìn Đại, cười khà khà, tiếng cười sảng khoái giữa địa ngục trần gian:
– Già cái đầu mày! Gân cốt tao còn ngon lắm con. Thấy mày đánh vui quá, ông già này tới góp vui chút thôi.
Ông nheo mắt, nhìn đám đông lố nhố xung quanh, giọng trầm xuống đầy sát khí:
– Với lại... để tụi chó này ức hiếp thằng cháu tao coi sao đặng? Tao còn mặt mũi nào nhìn sư phụ mày dưới suối vàng?
Trần Đại nghe câu đó mà sống mũi cay cay. Hắn biết tính ông Phong. Đã nói là làm, đã chơi là khô máu. Cái chất "nghĩa khí" của thế hệ giang hồ già, nó nặng như núi Thái Sơn.
Hai người đàn ông, một già một trẻ, nhìn nhau giữa vòng vây trùng điệp. Ánh mắt họ chạm nhau, bật lên những tia lửa chiến ý rực rỡ.
Trần Đại gượng cười, siết chặt cây mã tấu trong tay: – Được! Nếu ông đã thích chơi lớn... thì tui cũng chiều ông! Đêm nay tắm máu cái bãi K13 này!
Phong Lân gật đầu hài lòng. Ông quay sang hai gã đệ tử quái dị đang đỗ xe chặn hai bên sườn:
– Thằng Câm! Thằng Lùn! Xuống ngựa! Dàn trận! Cho tụi nó biết thế nào là lễ độ!
Hai gã đệ tử lập tức nhảy xuống xe.
Gã Câm – tên cao kều bôi vôi trắng toát – không nói một lời. Hắn nhổ cành hoa hồng trong miệng ra, cài lên mái tóc bù xù, rồi rút cây mã tấu dài ngoằng ra, múa một đường hoa mỹ. Hắn cười, một nụ cười không phát ra tiếng nhưng đầy vẻ man dại.
Gã Lùn thì gầm gừ trong cổ họng như một con chó ngao. Hắn vỗ vỗ vào cái bụng phệ chắc nịch của mình, hai tay cầm hai cây mã tấu ngắn bản rộng, thủ thế như một con tịnh tinh.
– GIẾT!!!
Phong Lân hú lên một tiếng dài như tiếng sói gọi bầy.
Cuộc phản công bắt đầu.
Không còn là sự chống đỡ tuyệt vọng của một mình Trần Đại nữa. Giờ đây, giữa bãi chiến trường là một "Mũi Khoan Thép" được tạo thành bởi bốn con người thiện chiến và quái dị nhất.
Phong Lân đứng ở mũi nhọn. Ông tuy đã ngoài 50 tuổi, tóc điểm bạc, nhưng thân pháp của ông nhanh như điện xẹt. Ông không dùng quyền cước uyển chuyển như Đại. Ông là Đao Sĩ. Cả cuộc đời ông chỉ luyện một thứ duy nhất: Đao.
Đao pháp của Phong Lân không hoa mỹ, không múa may quay cuồng. Nó đơn giản đến mức tàn nhẫn. Chém là đứt. Bổ là vỡ.
Một đám khoảng chục tên zombie ngáo đá lao vào ông, tay cầm tuýp sắt, dao bầu. Phong Lân không lùi một bước. Ông bước tới, chân di chuyển theo bộ pháp Thất Tinh Bộ.
XOẸT!
Thanh trường đao trong tay ông vẽ một đường cong tuyệt mỹ trong không trung. Tên đi đầu chưa kịp vung dao đã thấy cổ mát lạnh. Đầu hắn rơi xuống đất cái bịch khi chân vẫn còn đang chạy thêm hai bước.
RẦM!
Phong Lân xoay người, dùng sống đao đập nát bả vai tên thứ hai. Rồi thuận đà, ông đâm ngược cán đao vào ức tên thứ ba, khiến hắn hộc máu mồm ngã ngửa.
– Đụ mẹ tụi bây! – Phong Lân vừa chém vừa chửi thề oang oang. – Cái lũ không hồn này! Chết rồi thì nằm im đi! Dậy đi long nhong làm cái gì cho chật đất!
Cách ông đánh toát lên vẻ ung dung, tự tại của một bậc thầy. Ông chém người như người ta chém chuối, nhẹ nhàng nhưng uy lực khủng khiếp.
Hai bên cánh, Gã Câm và Gã Lùn cũng bắt đầu màn trình diễn đẫm máu của mình.
Gã Câm di chuyển như một bóng ma lêu nghêu. Hắn không chém mạnh, hắn "lướt". Lưỡi mã tấu của hắn lướt qua cổ tay, lướt qua gân chân đối thủ nhẹ nhàng như gió thoảng. Hắn cứ lướt qua ai là kẻ đó ngã quỵ, máu phun thành tia. Hắn vừa đánh vừa cười toe toét, hàm răng trắng ởn trên khuôn mặt bôi vôi nhìn rợn cả tóc gáy.
Ngược lại, Gã Lùn đánh theo kiểu "xe ủi". Hắn húc cả tấm thân to bè vào đám đông, dùng hai cây mã tấu ngắn chém bổ củi liên hồi bộp bộp bộp. Sức mạnh của hắn kinh khủng đến mức chém đứt đôi cả tuýp sắt của đối phương.
Còn Trần Đại, được tiếp thêm lửa từ người sư thúc và hai gã quái nhân, hắn như hồi sinh từ cõi chết. Hắn lùi lại một chút, bọc lót phía sau lưng cho ông Phong. Một già một trẻ, một đao một kiếm, phối hợp nhịp nhàng đến kỳ lạ dù chưa từng tập luyện cùng nhau.
Khi Phong Lân cúi người né một đường xích sắt, Trần Đại lập tức lao lên, tung một cú đá tống sau (Hổ Vĩ Cước) vào ngực kẻ địch, hất văng hắn ra xa. Khi Trần Đại bị ba tên vây hãm, Phong Lân xoay người, vung trường đao quét ngang một đường Hoành Tảo, chặt đứt gân chân cả ba tên trong một nốt nhạc.
– Khá lắm con! – Phong Lân cười ha hả, máu quân thù bắn đầy mặt ông nhưng ông không thèm lau. – Đỡ này!
Sự xuất hiện của Phong Lân cùng hai quái nhân Gã Câm - Gã Lùn như một liều Adrenaline cực mạnh tiêm thẳng vào tim những chiến binh đang kiệt sức của phe Trần Đại.
Trên nóc container xếp chồng cao ngất, không khí trên khán đài danh dự bỗng chốc trở nên ngột ngạt hơn cả dưới bãi chiến trường.
Hiếu "Nhỏ" đang ngồi vắt chân chữ ngũ, tay cầm ly rượu vang đỏ, nụ cười đắc thắng trên môi hắn vụt tắt ngấm. Hắn chồm người dậy, lao ra sát lan can, đôi mắt dãn đồng tử trừng trừng nhìn xuống chiếc xe 67 đang làm cỏ đám "thú cưng" của hắn.
– Thằng già Phong Lân đó tư cách gì mà xen vô?! – Hiếu gào lên, hất tung ly rượu xuống đất. Choang! Rượu đỏ loang lổ như máu tươi trên sàn sắt.
Hắn quay phắt lại, chỉ tay vào mặt Ông Pháo: – Ông Pháo! Đây là Sinh Tử Lệnh! Là đấu tay đôi giữa hai băng nhóm! Tại sao lại có người ngoài xông vào can thiệp?
Hiếu Nhỏ gân cổ lên, mặt đỏ gay gắt: – Nó phá luật! Đây là xâm phạm địa phận thi đấu! Ông phải cho người bắn bỏ nó ngay!
Trái ngược với sự kích động của Hiếu, Ông Pháo vẫn ngồi im như tượng Phật. Ông nhắm hờ đôi mắt, tay lần tràng hạt bồ đề lách cách... lách cách... đều đều. Gió sông thổi bay chòm râu bạc của ông, nhưng không lay chuyển được sự uy nghiêm toát ra từ con người quyền lực nhất thế giới ngầm này.
– Im lặng. – Ông Pháo thốt lên hai tiếng nhẹ nhàng, nhưng nặng như chì.
Hiếu Nhỏ mất bình tĩnh, đập tay xuống bàn. – Ông già lẩm cẩm rồi hả? Tôi bỏ tiền ra tổ chức cái sân chơi này, không phải để cho thằng già đi xe máy đó vào phá đám! Loại bỏ nó! Ngay lập tức!
Vương "Xích Thố" ngồi bên cạnh cười khẩy. Lão trùm Chợ Lớn vuốt bộ ria mép vểnh ngược, giọng lơ lớ đầy vẻ châm chọc:
– A Hiếu à, lị nói chuyện nghe mắc cười quá đa. Luật lệ hả? Lị cũng biết hai chữ luật lệ sao?
Vương Xích Thố đứng dậy, chỉ tay xuống đám xác sống đang nằm la liệt bên dưới: – Lị nhìn kỹ đi. Lị dùng ma túy ép xác, biến người sống thành ma quỷ, biến anh em thành công cụ chết thay. Cái đó trong giang hồ gọi là "Tà Đạo". Lị đã ỉa lên luật lệ trước, thì bây giờ đừng có trách người ta tới dọn cứt cho lị.
– Mày... – Hiếu cứng họng.
Mộng Lan rít một hơi thuốc lá thơm, nhả khói trêu ngươi vào mặt Hiếu: – Với lại, cậu Hiếu nhìn cho kỹ. Người đó là Phong "Lân". Là sư thúc của thằng Đại. Chuyện sư môn người ta đóng cửa bảo nhau, người ngoài như tụi mình xen vào làm gì cho mang tiếng.
Tư "Lò Heo" thì phàm phu tục tử hơn, hắn nhổ toẹt bãi nước trầu xuống sàn: – Đụ mẹ, đánh thì đánh cho sòng phẳng. Chơi thuốc như mày tao khinh. Giờ có người tới trị mày, tao thấy... sướng con mắt lắm!
Hiếu Nhỏ nhìn quanh. Hắn thấy ánh mắt của cả bốn ông trùm bà trùm đều nhìn hắn như nhìn một con ghẻ lở. Sự khinh miệt trần trụi. Hắn nhận ra, dù hắn có bao nhiêu tiền, dù hắn có thế lực mạnh đến đâu, thì trong mắt những kẻ giữ gìn "đạo nghĩa giang hồ" này, hắn mãi mãi chỉ là một thằng ranh con mới lớn, một kẻ ngoại đạo.
– Được... Được lắm... – Hiếu lùi lại, nghiến răng ken két. – Tụi bây hùa nhau ép tao. Tụi bây là một lũ đạo đức giả!
Hắn quay sang Minh Rỗ – gã quân sư quạt mo đang đứng nép trong bóng tối với vẻ mặt lo âu. – Minh! Chuẩn bị xe. Gọi hết anh em lên đây.
– Anh Hiếu... định làm gì? – Minh Rỗ thì thầm.
Hiếu Nhỏ cười, nụ cười méo mó và điên loạn: – Tụi nó thích nghĩa khí hả? Tao chiều!
Khi thấy lá cờ đầu là ông Phong đã lao vào giữa biển lửa, những con hổ bị thương bỗng chốc tìm lại được móng vuốt của mình.
Ở cánh phải, Tuấn "Voi" đang quỳ một chân xuống đất, mắt sưng húp vì dính vôi bột lúc nãy, tay cầm cây búa tạ chỉ còn cán gỗ gãy dở. Hắn thở như trâu rống, máu từ vết đâm ở đùi chảy ròng ròng.
Nhưng khi nghe tiếng pô xe 67 gầm rú và thấy đám zombie bắt đầu rụng như sung, Tuấn Voi gầm lên một tiếng long trời lở đất:
– ĐỤ MÁ! ANH EM ƠI! CỨU BINH TỚI RỒI! GIẾT!!!
Hắn đứng phắt dậy, quên cả đau đớn. Tuấn lao tới tóm lấy cổ một tên zombie đang ngơ ngác, nhấc bổng nó lên trời như nhấc một bao gạo, rồi quăng mạnh vào đám đông đối diện. RẦM! Ba bốn tên địch ngã dúi dụi.
Bên cạnh hắn, Lâm "Ba Gác" cũng vùng lên. Gã khổng lồ này nhặt lại cây tuýp sắt cong queo dưới đất. Hắn nhìn thấy kẻ thù cũ: Tài "Nhớt".
Tài Nhớt lúc này mặt cắt không còn giọt máu. Hắn đang định lẩn vào đám đông để trốn. – Chạy đâu con chó! – Lâm Ba Gác hét lên, lao tới quất một gậy vào lưng Tài. Tài Nhớt ngã sấp mặt, chưa kịp bò dậy thì đã bị Lâm túm tóc, dộng mặt xuống vũng bùn. – Mày chơi vôi bột hả? Mày chơi dơ hả? – Mỗi câu chửi là một cú đấm như búa tạ giáng xuống. Tài Nhớt chỉ còn biết hộc máu mồm xin tha.
Ở trung tâm, Tâm "Mắt Lộ" đang trong cơn say máu. Hắn đã chém gãy cả hai cây mã tấu, giờ hắn cầm hai con dao phay cướp được của địch.
– Nhào vô! Nhào vô hết đây! Cha tụi mày chưa chết đâu! Tâm cười sằng sặc, mắt lồi ra sòng sọc, người đầy vết thương nhưng hắn không thấy đau. Hắn lao vào đám tàn quân của Tám Sọ, chém bổ củi loạn xạ. Sự điên loạn của Tâm khiến đám vệ sĩ của Tám Sọ – vốn đã mất tinh thần – phải khiếp sợ lùi bước.
Ngược lại với Tâm, Lý Ngọc vẫn giữ vẻ lạnh lùng chết chóc. Chiếc áo sơ mi của "sát thủ thư sinh" đã rách tươm, kính cận vỡ một tròng. Ngọc không hét. Hắn di chuyển nhẹ nhàng, xử lý những tên địch đang định đánh lén anh em.
Một tên Hòa "Chó Điên" – gã du côn chuyên cắn trộm – đang lén lút cầm dao định đâm vào lưng Hùng Boxing. Lý Ngọc lướt tới. CỐP! Một cú đá tống ngang (Yoko Geri) trúng ngay yết hầu Hòa Chó Điên. Gã này buông dao, ôm cổ ho sặc sụa. Ngọc bồi thêm một cú chặt cạnh tay (Shuto) vào gáy. Hòa Chó Điên gục tại chỗ, không kịp kêu một tiếng.
Ngọc chỉnh lại gọng kính gãy, nhổ một bãi nước bọt lẫn máu: – Đồ dơ bẩn.
Ở góc container, Hùng Boxing đang dựa lưng vào vách sắt, tay trái buông thõng vì trật khớp vai. Hắn nhìn James "Tóc Dài" đang ngồi bệt dưới đất, cái chân gãy sưng vù tím ngắt.
– Sao rồi bê đê? Còn thở không? – Hùng hỏi, giọng khàn đặc.
James vuốt mái tóc bết bát bùn đất, nhếch mép cười chua chát: – Thở mạnh là đằng khác. Mày thấy ông Phong múa đao không? Đẹp như tao múa đầm Chacha vậy.
– Đứng dậy nổi không? – Hùng đưa cánh tay lành lặn ra.
– Được. Tao còn cái chân kia mà. James nắm tay Hùng, gượng đứng dậy. Hai gã tàn binh, một gãy tay, một gãy chân, dìu nhau bước tới.
– Đi! Ra đập nốt mấy thằng chó kia. Đêm nay không say không về!
Dữ dội nhất phải kể đến Mạnh "Cầu Muối". Đội quân cửu vạn của Mạnh đã chết gần một nửa. Những người anh em cùng khổ, ngày ngày bốc vác chung một bến, giờ nằm lạnh lẽo dưới bùn.
Mạnh cầm cây đòn gánh bị gãy một đầu, mắt đỏ ngầu lệ máu. Hắn không đánh đám zombie nữa vì đám đó đã có nhóm Phong Lân lo, hắn nhắm vào đám vệ sĩ mặc vest đen của Hiếu Nhỏ.
– Trả mạng cho anh em tao!
Mạnh lao vào, vụt cây đòn gánh như vụt lúa. Mỗi cú vụt là tiếng xương vỡ, tiếng la hét. Một tên vệ sĩ rút dao găm định đâm, Mạnh dùng cánh tay trần đỡ luôn, chấp nhận bị đâm, rồi dùng đầu húc thẳng vào mặt tên đó. Sự liều mạng của Mạnh Cầu Muối khiến đám vệ sĩ được đào tạo bài bản cũng phải vỡ trận.
Trong khi phe Trần Đại đang khí thế ngút trời, thì ở góc tối tăm nhất của bãi chiến trường, một bi kịch đang diễn ra.
Bi Lớn tay bó bột đang quỳ rạp xuống bùn, ôm lấy thằng em trai Bi Nhỏ trong lòng. Bi Nhỏ – thằng nhóc hăng máu nhất đầu trận – giờ đây mặt trắng bệch như tờ giấy. Máu từ vết đâm ở đùi (do Thái Sơn gây ra) đã chảy gần cạn. Cộng thêm tác dụng phụ của thuốc "Huyết Cuồng" khiến tim nó đập loạn nhịp, bọt mép trào ra.
– Anh hai... lạnh... lạnh quá... – Bi Nhỏ thều thào, đôi mắt dại đi.
– Ráng lên em! Đừng ngủ! Anh đưa em đi nhà thương! – Bi Lớn gào lên, nước mắt chảy ròng ròng. Hắn cố xốc thằng em lên vai nhưng cánh tay gãy khiến hắn bất lực ngã dụi xuống.
Xung quanh tụi nó, đám đàn em bỏ chạy tán loạn. Không ai thèm đoái hoài đến hai anh em từng hét ra lửa ở khu Xóm Chiếu này nữa.
– Anh Tám! Cứu thằng em tui! – Bi Lớn nhìn thấy Tám Sọ đang chạy về phía xe hơi, gào lên cầu cứu.
Cả bãi chiến trường bây giờ là một bức tranh hỗn mang đầy máu và bùn, nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết, giữa vinh quang và nhục nhã được phân định rõ ràng hơn bao giờ hết.
Cơn bão máu đã đi qua, để lại một bãi chiến trường hoang tàn và im lìm đến rợn người.
Tiếng gào thét man dại của "Binh đoàn Bất Tử" đã tắt lịm. Thay vào đó là tiếng rên rỉ ư ử của những kẻ hấp hối, tiếng gió sông rít qua những khe hở của container, và tiếng bước chân lép nhép trên nền bùn trộn lẫn máu tươi.
Phong Lân đứng chống cây trường đao xuống đất, rút chiếc khăn rằn trong túi quần ra lau mồ hôi trên trán. Ông nhìn quanh "tác phẩm" của mình và hai gã đệ tử quái đản. Hàng trăm cái xác nằm la liệt, chồng chất lên nhau thành từng đống thịt bầy nhầy. Mùi tử khí bốc lên nồng nặc, quyện với mùi thuốc súng và mùi khói xe khét lẹt tạo thành một thứ hương vị đặc trưng của địa ngục.
Gã Câm đang ngồi xổm trên một thùng phuy, dùng vạt áo lau sạch vết máu trên thanh mã tấu dài ngoằng, miệng vẫn cười tủm tỉm một cách vô hồn. Gã Lùn thì đang đi "kiểm hàng", dùng mũi giày đá vào những cái xác để chắc chắn rằng không còn tên nào giả chết.
Trần Đại đứng giữa trung tâm của sự hủy diệt đó. Hắn không cười, cũng không tỏ ra đắc thắng. Gương mặt hắn bê bết máu và bùn, đôi mắt sâu hun hút ánh lên vẻ mệt mỏi nhưng kiên định. Hắn biết, con thú đầu đàn vẫn chưa bị hạ.
– Đi thôi. – Đại nói khẽ, giọng khàn đặc nhưng đủ để xé toạc sự im lặng. – Tới lúc tính sổ rồi.
Phía sau hắn, những người anh em còn đứng vững bắt đầu tập hợp lại. Hùng Boxing tay trái ôm vai bị thương, tay phải nắm chặt. James Tóc Dài được Tâm Mắt Lộ dìu đi, cái chân gãy lết trên đất nhưng đầu vẫn ngẩng cao ngạo nghễ. Lý Ngọc chỉnh lại gọng kính vỡ, mặt lạnh như tiền. Nhóm Thái Sơn, Mạnh Cầu Muối, Tuấn Voi, Lâm Ba Gác... tất cả tạo thành một bức tường người, lầm lừ tiến về phía góc bãi kho sát bờ sông.
Ở góc cùng đường đó, sát mép nước sông Sài Gòn đen ngòm, tàn quân của phe Liên Minh Tám Sọ - Hiếu Nhỏ đang co cụm lại như một bầy chuột cống gặp nước lũ.
Hải Phay – niềm hy vọng lớn nhất – đã nằm bất động như một đống thịt vụn cách đó không xa. Đám lính đánh thuê thiện chiến đã chết sạch hoặc bỏ chạy. Giờ đây, chỉ còn lại Tám Sọ, Hiếu Nhỏ, Minh Rỗ và khoảng chục tên vệ sĩ thân tín trong bộ vest đen xộc xệch.
Tám Sọ – ông trùm khét tiếng Quận 4, kẻ từng vỗ ngực xưng tên "Vua Bến Cảng" – giờ đây trông thảm hại hơn một con chó ghẻ. Bộ đồ lụa đắt tiền rách tả tơi, khuôn mặt phệ chảy xệ xuống vì sợ hãi, mồ hôi vã ra như tắm làm trôi đi lớp dầu bóng loáng trên cái đầu trọc.
– Đụ mẹ... Đụ mẹ... Chết hết rồi...
Tám Sọ lẩm bẩm, hàm răng va vào nhau cầm cập. Hắn ngồi bệt xuống bùn, lưng dựa vào vách thùng container lạnh ngắt. Bộ đồ lụa trắng đắt tiền giờ đây rách bươm, nhuộm màu cháo lòng của bùn đất và máu. Hắn nhìn quanh. Đàn em chết sạch. Hải Phay nằm bất động. Binh đoàn zombie bị tàn sát không còn một mống.
Tám Sọ bị dồn vào chân tường. Hắn đứng dựa lưng vào thùng container, tay cầm con dao găm run lẩy bẩy, mặt cắt không còn giọt máu. Xung quanh hắn là xác chết của đàn em. Hắn quay sang Hiếu Nhỏ, giọng run rẩy pha lẫn sự trách móc tuyệt vọng:
– Anh Hiếu... Thuốc của anh đâu? Quân của anh đâu? Sao giờ... sao giờ chết sạch vậy? Anh hại chết tôi rồi!
Nhưng Hiếu Nhỏ không trả lời. Gã công tử bột đứng dựa vào cửa xe Mercedes, mắt lờ đờ nhìn vào hư không, miệng lẩm bẩm những câu vô nghĩa.
Tám Sọ biết mình đã hết đường lui. Hắn nhìn thấy Trần Đại đang bước tới.
Mỗi bước chân của Đại in sâu xuống bùn, chậm rãi, chắc chắn như tiếng gõ cửa của tử thần. Máu me đầy người, áo quần tả tơi, nhưng cái khí thế toát ra từ Đại lúc này lẫm liệt như một vị thần chiến tranh vừa bước ra từ biển lửa.
Bên cạnh hắn, Phong Lân vác thanh trường đao lên vai, miệng ngậm điếu thuốc lá cháy dở, vẻ mặt bất cần đời. Hai gã quái nhân Gã Câm và Gã Lùn đi hai bên, mặt đằng đằng sát khí.
– Hết đường rồi Tám. – Đại nói,
Tám Sọ hoảng loạn nhìn quanh tìm đường thoát. Hắn nhìn ra bờ sông, chiếc cano cứu sinh đã chìm nghỉm. Hắn nhìn lên khán đài cầu cứu Hiếu Nhỏ lần nữa. Nhưng Hiếu đang bận cãi nhau với Ngũ Đại Giang Hồ, chẳng thèm đoái hoài gì đến con tốt thí bên dưới.
Bản năng sinh tồn hèn hạ trỗi dậy. Tám Sọ buông con dao găm trên tay xuống. Coong.
– Đại... Đại ca... – Tám Sọ quỳ sụp xuống, hai tay chắp lại vái như tế sao. – Tha cho em... Em bị anh Hiếu dụ... Em không muốn đánh đâu... Em còn vợ, còn con nhỏ... Tha mạng chó cho em...
Đám đàn em của Đại: Hùng Boxing (tay ôm vai máu chảy), James Tóc Dài (được Tâm Mắt Lộ dìu), cùng nhóm Thái Sơn vây quanh. Họ nhìn tên trùm Quận 4 – kẻ từng hét ra lửa, từng dọa cắt gân họ – giờ đây đang hèn hạ cầu xin sự sống bằng ánh mắt khinh bỉ tột độ.
Trần Đại bước tới, chĩa mũi mã tấu lạnh ngắt vào yết hầu Tám Sọ. Mùi thép tanh nồng xộc vào mũi khiến Tám Sọ suýt nôn.
– Theo luật Sinh Tử Lệnh: – Đại dõng dạc tuyên án. – Mày thua. Mày mất hết. – Bàn giao toàn bộ địa bàn, bến bãi, sòng bạc Quận 4. – Để lại một ngón tay út tạ tội. – Và cút khỏi Sài Gòn vĩnh viễn. Đừng bao giờ để tao thấy cái mặt mày ở đất này nữa.
Nghe được tha chết, Tám Sọ mừng như vớ được vàng. Hắn gật đầu lia lịa, nước mắt nước mũi giàn giụa hòa với bùn đất trên mặt: – Dạ... Dạ... Em đi liền... Em cắt ngón tay liền... Cảm ơn anh Đại... Cảm ơn anh tha mạng...
Hắn rút con dao găm dưới đất lên, nghiến răng kê ngón út lên tảng đá, định tự xử để giữ mạng.
Trần Đại quay sang anh em, giơ cao cây mã tấu lên trời, hô lớn: – ANH EM! CHÚNG TA THẮNG RỒI!
Tiếng hô của Đại như phá vỡ sự căng thẳng nãy giờ. – RỒNG SÀI GÒN VÔ ĐỊCH! – ANH ĐẠI MUÔN NĂM!
Tiếng hò reo vang dội cả bến cảng, át cả tiếng sóng vỗ. Những người anh em ôm chầm lấy nhau. Hùng Boxing đấm nhẹ vào ngực James. Thái Sơn ôm chầm lấy Ba Thẹo đang bị thương. Nước mắt tuôn rơi trên những khuôn mặt lấm lem bùn đất. Họ đã sống sót qua đêm nay. Họ đã bảo vệ được danh dự và mạng sống của mình.
Nhưng họ đã mừng quá sớm.
Trên khán đài cao, Hiếu "Nhỏ" nhìn xuống cảnh tượng ăn mừng bên dưới. Đôi mắt dãn đồng tử của hắn co lại thành một điểm đen sắc lạnh như mắt rắn độc.
– Thắng? – Hắn lẩm bẩm, khóe môi giật giật. – Tụi mày mơ đẹp lắm. Tao chưa cho phép thắng, đứa nào dám thắng?
Cơn điên loạn do ma túy và sự nhục nhã khi bị các ông trùm coi thường đã đẩy Hiếu đến giới hạn cuối cùng. Hắn không cần luật lệ. Hắn không cần danh dự. Hắn chỉ cần hủy diệt.
Hắn quay sang Minh Rỗ. Gã quân sư đang đứng nép sau lưng chủ, tay thò vào trong vạt áo vest.
– Đưa đây! – Hiếu quát.
Hắn giật phắt khẩu súng ngắn K54 từ tay Minh Rỗ. Khẩu súng đen ngòm, lạnh lẽo, nặng trịch trên tay gã công tử bột.
– TẤT CẢ TỤI MÀY... CHẾT HẾT ĐI!!!
Không nói không rằng, Hiếu chĩa nòng súng xuống đám đông đang reo hò bên dưới. Ngón tay hắn siết cò liên tục.
ĐOÀNG! ĐOÀNG! ĐOÀNG!
Ba tiếng nổ chát chúa, khô khốc vang lên, xé toạc bầu không khí hân hoan, vọng lại từ những vách container nghe rợn người.
Viên đạn đầu tiên cày xuống đất ngay chân Hùng Boxing làm bùn bắn tung tóe. Viên thứ hai trúng vào vai một gã đàn em của Phong Lân, khiến gã ngã ngửa ra sau. Viên thứ ba sượt qua đầu Thái Sơn, găm vào thùng phuy CANG một tiếng chói tai.
Đám đông chết lặng trong một giây, rồi vỡ òa trong hỗn loạn.
– SÚNG! NÓ CÓ SÚNG! – NẰM XUỐNG! TẤT CẢ NẰM XUỐNG!
Phong Lân hét lên. Kinh nghiệm chiến trường năm xưa giúp ông phản ứng cực nhanh. Ông đạp ngã Trần Đại xuống sau một đống vỏ xe cũ để tránh đạn.
Trên khán đài, Vương Xích Thố và Ông Pháo sững sờ. Họ không tin vào mắt mình.
– THẰNG CHÓ ĐẺ! NÓ DÁM PHÁ LUẬT! – Vương gầm lên, mặt đỏ gay gắt, lật tung cái bàn gỗ để che chắn cho Mộng Lan. – Nó dám dùng chó lửa bắn người giữa Sài Gòn!
Hiếu Nhỏ cười man dại. Tiếng súng nổ kích thích thần kinh hắn tột độ. Hắn vừa bắn vừa ra lệnh cho đám vệ sĩ:
– Bắn! Bắn chết mẹ tụi nó! Bắn cả mấy thằng già trên này luôn! Giết hết cho tao!
Đám vệ sĩ của Hiếu, gồm những tay súng đánh thuê chuyên nghiệp, đồng loạt rút súng Col, rulo ra. Tụi nó xả đạn loạn xạ xuống bãi chiến trường và bắn cả về phía các ông trùm.
Một cuộc thảm sát thực sự bắt đầu. Không còn là giang hồ so găng nữa, đây là khủng bố. Những con người cầm dao, cầm mã tấu trở nên bất lực trước những viên đạn đồng vô tình.
Dưới bãi chiến trường, sự hỗn loạn lên đến đỉnh điểm. Tiếng đạn rít chíu... chíu..., tiếng la hét thất thanh, tiếng kim loại va chạm.
Tám Sọ đang quỳ dưới đất, thấy tình thế đảo lộn, hắn mừng rỡ như chết đi sống lại. Hắn nhìn thấy một khẩu súng lục (có thể do phe Hiếu ném xuống hoặc rơi vãi từ xác một tên vệ sĩ).
Hắn nhặt khẩu súng lên. Đôi mắt híp ti hí của hắn long lên sòng sọc sự hận thù. Hắn nhìn thấy Trần Đại.
Đại đang lồm cồm bò dậy, không lo chạy trốn mà đang cố kéo Tâm Mắt Lộ và Lý Ngọc vào sau khối bê tông ẩn nấp. Cái lưng rộng của Đại phơi ra trước mặt Tám Sọ.
– Thằng chó Đại! Mày làm tao mất tất cả! Mày ép tao vào đường cùng! – Tám Sọ nghiến răng, nước bọt chảy ra mép. – Tao chết thì mày cũng phải chết!
Tám Sọ giơ súng lên. Hai tay hắn run rẩy nhưng khoảng cách chỉ chừng mười mét. Ở cự ly này, bắn trượt còn khó hơn bắn trúng.
Hắn nhắm thẳng vào tim Trần Đại.
Phong Lân – đang nấp sau chiếc xe Honda 67 – liếc mắt thấy ánh thép lạnh lẽo từ nòng súng của Tám Sọ. Ông nhìn thấy ngón tay Tám Sọ bắt đầu siết cò. Ông nhìn thấy Trần Đại vẫn đang quay lưng lại, hoàn toàn không hay biết tử thần đang gọi tên.
– ĐẠI!!! COI CHỪNG!!!
Ông không kịp suy nghĩ. Không có thời gian để tính toán. Cái bản năng của một người anh, một người sư thúc, một người "hiệp sĩ" trỗi dậy mạnh mẽ hơn cả bản năng sinh tồn.
Ông lao ra khỏi chỗ nấp. Ông lao mình vào khoảng không giữa họng súng và tấm lưng của đứa cháu.
ĐOÀNG!
Tiếng súng khô khốc vang lên, nghe như tiếng nắp quan tài đóng sập lại.
Trần Đại quay phắt lại theo tiếng hét.
Hắn thấy Phong Lân đứng sững đó, chắn ngay trước mặt hắn. Hai tay ông dang rộng như đôi cánh đại bàng che chở cho con non trước cơn bão tố.
Thời gian như đóng băng. Trần Đại nhìn thấy chiếc áo khoác Jeans bạc màu của ông Phong rung lên bần bật. Một bông hoa máu đỏ thẫm, rực rỡ và đau đớn, nở rộ ngay trên ngực trái của ông.
Phong Lân từ từ khuỵu xuống. Cây trường đao trên tay ông rơi coong xuống nền xi măng.
– ÔNG PHONG!!!
Đại gào lên, âm thanh xé rách cổ họng, át cả tiếng súng đạn xung quanh. Hắn lao tới đỡ lấy thân hình đang đổ gục của người sư thúc.
Trần Đại kéo lê Phong Lân vào sau một khối bê tông lớn. Gã Câm và Gã Lùn cũng lao tới, dùng thân mình che chắn làn đạn cho chủ nhân. Gã Câm ú ớ gào khóc, Gã Lùn đấm tay xuống đất thùm thụp.
Đại điên cuồng xé áo sơ mi của mình, ấn mạnh vào lỗ thủng trên ngực ông Phong.
– Cầm máu! Cầm máu đi! Tại sao máu không ngừng chảy? – Đại hoảng loạn, tay run rẩy. Máu nóng hổi cứ trào ra qua kẽ tay hắn, ướt đẫm cả vạt áo, tanh nồng và mặn chát.
Phong Lân nằm trong tay Đại. Hơi thở ông khò khè, nặng nhọc như tiếng bễ lò rèn bị thủng. Bọt máu hồng trào ra mép miệng ông sau mỗi nhịp thở.
Đại cúi xuống huôn mặt già nua, đầy nếp nhăn của Phong Lân.
– Tại sao... Tại sao ông làm vậy? – Đại nói. – Ông nói ông chỉ tới góp vui thôi mà! Đừng chết ông già!
Phong Lân mở mắt. Đôi mắt xếch sắc sảo ngày thường giờ đã mờ đục đi vì cái chết đang đến gần. Nhưng miệng ông vẫn cố nhếch lên, tạo thành nụ cười phong trần quen thuộc.
– Thằng... thằng khờ... – Phong thều thào, giọng yếu ớt như ngọn đèn trước gió. – Tao làm vậy... không phải trả ơn mày vì tha mạng cho tao...
Ông đưa bàn tay run rẩy, dính đầy máu và bùn, nắm chặt lấy bàn tay đang đẫm máu của Đại. Ông siết nhẹ, truyền chút hơi ấm cuối cùng.
– ...Mà là để... chuộc lỗi.
– Chuộc lỗi? Ông có lỗi gì đâu? – Đại lắc đầu quầy quậy, nước mắt làm nhòe đi hình ảnh người chú.
– Có... – Phong ho sặc sụa, máu trào ra ướt đẫm cằm. – Hai mươi năm trước... tao vì ham cái hư danh "Thất Đao Sĩ"... ham tiền tài... mà bỏ sư môn... bỏ sư huynh Long Thánh của tao lúc huynh ấy bị vây đánh...
Nước mắt chảy dài trên gò má người đàn ông cả đời ngang tàng. Nỗi ân hận, nỗi nhục nhã giấu kín tận đáy lòng suốt hai mươi năm, giờ mới được thổ lộ trong hơi thở cuối cùng.
– Tao là thằng hèn.. Sư huynh chết mà tao không dám về thắp nhang... tao sợ đối diện với vong linh ổng... Tao sống chui nhủi, làm thằng giang hồ vặt... là để trốn chạy quá khứ...
Ông nhìn Đại, ánh mắt chan chứa tình thương và sự hối hận: – Tao nợ sư huynh... tao nợ Mai Hoa Long Quyền một mạng... Đêm nay... tao trả hết cho mày... Coi như tao trả cho sư huynh...
Ông rướn người lên, nhìn thẳng vào mắt Trần Đại. Đôi mắt ông bỗng sáng lên lần cuối, một luồng sinh khí mạnh mẽ bùng cháy trước khi tắt lịm.
– Đại... Mày. là niềm tự hào của sư huynh... Mày phải sống...
Bàn tay ông bóp chặt tay Đại đau điếng:
– Mày hãy đem Mai Hoa Long Quyền đứng đầu giang hồ... rực rỡ như năm xưa nghen con! Đừng để nó thất truyền... Đừng để người ta quên cái tên Long Thánh...
Trần Đại gật đầu lia lịa, cắn môi đến bật máu để kìm tiếng nấc:
– Tui hứa! Tui thề với ông! Tui sẽ làm rạng danh sư môn! Ông đừng chết! Mở mắt ra đi!!!!
Phong Lân mỉm cười. Nụ cười thanh thản như đứa trẻ vừa được tha thứ lỗi lầm. Ông ngước mắt nhìn lên bầu trời đêm đầy khói súng, nơi có những vì sao đang lấp lánh. Ông thấy hình bóng một người đàn ông mặc áo bà ba trắng đang đứng đợi mình ở đó.
– Đại ca... em tới đây...
Lời thì thầm tan vào gió. Cánh tay ông buông thõng xuống. Đầu ông nghẹo sang một bên. Trái tim của Kỵ Sĩ Bóng Đêm đã ngừng đập. Thất Đao Sĩ cuối cùng đã ra đi, dùng chính mạng sống của mình để bảo vệ truyền nhân duy nhất, bảo vệ niềm hy vọng của sư môn.
Lợi dụng lúc Trần Đại đang ôm xác Phong Lân và cả phe Nghĩa Khí đang bàng hoàng, Hiếu Nhỏ và Minh Rỗ dìu nhau chạy xuống cầu thang sắt phía sau khán đài. Tám Sọ cũng lồm cồm bò dậy, vứt súng, chạy theo bọn chúng.
Chiếc Mercedes đen bóng đỗ sẵn ở cổng sau, nổ máy chờ.
– Lên xe! Nhanh! – Hiếu Nhỏ hét lên.
Cả đám chui tọt vào xe. Tám Sọ vừa leo lên kịp thì chiếc xe rồ ga, tông vỡ cổng rào, lao vút vào màn đêm Sài Gòn.
Hiếu Nhỏ thò đầu ra cửa kính xe. Hắn chĩa súng bắn thêm vài phát đạn Đoàng! Đoàng! về phía khán đài Ngũ Đại Giang Hồ như một lời thách thức cuối cùng.
– TỤI BÂY CHỜ ĐÓ! TAO SẼ QUAY LẠI GIẾT HẾT! CÁI SÀI GÒN NÀY LÀ CỦA TAO!
Tiếng cười man dại của hắn vọng lại, nhỏ dần rồi tắt hẳn trong đêm tối.
Trên khán đài, Vương Xích Thố nhìn thấy Phong Lân chết, lại bị đạn bắn sượt qua tai, lão điên tiết đập nát cái lan can sắt bằng tay không.
– CÁI LỤ MÁ NÓ! – Vương gầm lên, mặt đỏ gay gắt như Quan Công, râu tóc dựng ngược. – Nó dám bắn tao! Nó dám giết Phong Lân trước mặt tao! Thằng chó đẻ Hiếu Nhỏ! Tao thề sẽ lột da mày! Tao sẽ băm vằm mày ra làm trăm mảnh!
Ông Pháo đứng dậy giữa làn khói súng lờ mờ. Ông phủi bụi trên áo, gương mặt già nua đanh lại, những nếp nhăn hằn sâu chứa đựng cơn thịnh nộ của một ngọn núi lửa. Ông nhìn xuống cái xác bất động của Phong Lân, nhìn Trần Đại đang ôm xác chú mình, rồi nhìn theo hướng chiếc xe vừa tẩu thoát.
– Tụi nó vừa tuyên chiến với cả cái giang hồ Sài Gòn này. – Giọng ông Pháo lạnh băng, vang vọng khắp bến cảng. – Tụi nó đã phá vỡ cái "Đạo" cuối cùng của chúng ta.
Ông quay sang các ông trùm còn lại, giơ cao cây gậy đầu rồng lên trời, ra lệnh đanh thép:
– Nghe lệnh tao! Phát lệnh "Truy Sát Hoàn" toàn thành phố! – Thằng nào chứa chấp băng Hiếu Nhỏ và Tám Sọ, GIẾT KHÔNG THA! – Huy động toàn bộ anh em Chợ Lớn, Quận 4, Quận 8, khu Đèn Đỏ. Lật tung cái Sài Gòn này lên! Chặn mọi nẻo đường, mọi bến xe, sân bay!
Ông Pháo dậm gậy xuống sàn sắt cái Rầm: – Tao muốn cái đầu thằng nghiện ngập đó đặt trước bàn thờ Quan Nhị ca trước khi trời sáng!
Dưới bãi chiến trường, Trần Đại từ từ đứng dậy. Hắn đặt tay Phong Lân lên ngực, vuốt mắt cho ông. Gã Câm và Gã Lùn quỳ xuống, dập đầu lạy chủ nhân lần cuối, tiếng khóc ú ớ thảm thiết.
Trần Đại đứng thẳng người. Hắn không khóc nữa. Nước mắt đã cạn rồi. Đôi mắt hắn giờ đây tối sầm lại, sâu thẳm như địa ngục. Hắn nhặt cây mã tấu của mình lên, nắm chặt đến mức tay trắng bệch.
Hắn nhìn về hướng chiếc xe chạy mất. Trong đầu hắn bây giờ chỉ còn một ý niệm duy nhất: TRẢ THÙ.
Gió sông Sài Gòn thổi thốc vào bãi kho, mang theo hơi nước lạnh lẽo, nhưng không tài nào xua tan được cái mùi tanh nồng đặc quánh đang bao trùm lấy không gian. Đó là một thứ mùi hỗn tạp kinh tởm: Mùi của bùn sình thối rữa, mùi thuốc súng khét lẹt, mùi khói xe và trên hết là mùi rỉ sét của Máu.
Bãi kho K13 giờ đây trông không khác gì một lò mổ gia súc sau giờ làm việc.
Dưới ánh đèn pha vàng vọt quét qua từ chiếc xe 67 của Phong Lân, hiện lên những đống "thịt" bầy nhầy nằm la liệt. Hàng trăm cái xác của "Binh đoàn Zombie" nằm chồng chất lên nhau, tạo thành những gò đống gồ ghề trên nền đất phẳng.
Không cái xác nào còn nguyên vẹn hình hài.
Có kẻ nằm vắt ngang qua thùng phuy sắt, tay chân buông thõng, đung đưa theo chiều gió, máu từ cổ họng chảy xuống tạo thành một vệt dài đen ngòm trên thân thùng rỉ sét.
Có kẻ nằm úp mặt xuống vũng bùn, lưng cắm đầy những mảnh thủy tinh vỡ và vết chém sâu hoắm. Bùn và máu trộn vào nhau thành một thứ hồ dán sền sệt, dính chặt lấy tóc tai, quần áo.
Kinh khủng nhất là những khuôn mặt. Những đôi mắt vẫn mở trừng trừng, dãn đồng tử hết cỡ vì tác dụng của thuốc "Huyết Cuồng", nhìn lên bầu trời đêm vô định. Những cái miệng méo xệch, sùi bọt mép trắng xóa, hàm răng cắn chặt vào lưỡi hoặc môi đến bật máu. Sự đau đớn, điên loạn và đói khát vẫn còn in hằn nguyên vẹn trên những nét mặt tử thi ấy.
Ở một góc trũng nhất của bãi kho, nơi nước triều sông Sài Gòn bắt đầu dâng lên xâm xấp, là nơi nằm lại của Hải "Phay".
Gã sát thủ lừng danh đất Cảng, kẻ từng coi mạng người như cỏ rác, giờ đây nằm đó, cô độc và thảm hại như một con cá ươn bị vứt bỏ.
Cái xác của Hải Phay nằm ngửa, nửa thân dưới chìm trong nước bùn. Khuôn mặt hắn – niềm tự hào về sự lạnh lùng – giờ đã bị biến dạng hoàn toàn. Vết chém của Trần Đại xẻ dọc từ gò má trái qua sống mũi, khiến khuôn mặt hắn như bị tách làm đôi, lộ ra cả xương trắng hếu và hàm răng nghiến chặt.
Nhưng đáng sợ hơn cả là vết thương chí mạng ở bả vai phải. Nhát chém bằng sống dao đầy nội lực của Trần Đại đã nghiền nát xương đòn và lún sâu vào phổi, tạo thành một hố sâu hoắm trên ngực hắn. Máu từ đó vẫn rỉ ra, không còn phun thành tia nữa mà chảy ri rỉ, đậm đặc như nhựa đường, loang ra hòa vào vũng nước xung quanh, biến cả một khoảnh đất thành cái ao máu đỏ lòm.
Cánh tay phải – cánh tay cầm dao kiếm cơm của hắn – nằm cách thân người một đoạn, ngón tay vẫn còn co quắp như muốn nắm lấy một thứ gì đó vô hình. Cây dao bầu chọc tiết lợn rơi cạnh đó, lưỡi dao cắm phập xuống bùn, chỉ trơ lại cái cán gỗ dính đầy máu và tóc.
Một con chuột cống bò ngang qua, trèo lên khuôn mặt nát bấy của gã đồ tể, rồi thản nhiên bò đi tiếp.
Không ai đoái hoài đến hắn. Không đàn em, không người thân. Sự uy danh, tiền bạc, sự tàn độc... tất cả đã tan biến theo dòng máu chảy xuống cống rãnh.
Cả bãi chiến trường chìm trong sự im lặng chết chóc, chỉ còn tiếng lép bép của những vũng máu đang đông lại và tiếng gió rít qua những khe hở container như tiếng than khóc cho những kiếp người đã chọn sai con đường "Giang Hồ".
Cuộc chiến K13 đã kết thúc bằng máu và nước mắt. Nhưng cuộc chiến đẫm máu nhất, tàn khốc nhất lịch sử giang hồ Sài Gòn bây giờ mới thực sự bắt đầu.
(Hết Chương 26)