CHƯƠNG 24: BINH ĐOÀN XÁC SỐNG & VŨ ĐIỆU CỦA RỒNG
Bãi kho K13. 20 phút sau giờ G
Cối xay thịt đã vận hành, nhưng nếu quan sát kỹ, người ta sẽ thấy một sự khác biệt chết người trong cách ra đòn giữa hai bên chiến tuyến.
Phe Trần Đại, dù khí thế ngút trời với những dải khăn trắng quyết tử, nhưng tận sâu trong thâm tâm, họ vẫn là những con người còn giữ chút lương tri của giới giang hồ cũ. Họ là những kẻ trượng nghĩa, đánh nhau để phân định thắng thua, để giành lẽ phải, chứ không phải những tên sát nhân máu lạnh.
Hùng Boxing là ví dụ điển hình nhất.
Gã khổng lồ này sở hữu nắm đấm có thể đập vỡ sọ người ta dễ như đập trứng gà. Nhưng trong những cú ra đòn sấm sét của mình, Hùng vẫn giữ lại một phần lực. Hắn đấm vào quai hàm để gây choáng, đấm vào bụng để gây nôn mửa, hoặc đấm vào bả vai để làm tê liệt cánh tay cầm vũ khí. Hắn tránh những điểm tử huyệt như thái dương hay yết hầu.
– Nằm xuống đi con! Đừng để tao phải giết mày! – Hùng gầm lên sau khi đấm gục một tên nhóc choai choai phe Tám Sọ. Hắn thấy thằng nhóc hộc máu mồm, nằm co quắp thì quay đi, tìm mục tiêu khác. Hắn nghĩ vậy là đủ. Hắn không muốn mang án giết người, cũng không muốn tước đi mạng sống của một thằng nhóc đáng tuổi em mình.
Tương tự, James "Tóc Dài" tung những cú cước hoa mỹ nhưng có tính toán. Thay vì dùng gót giày đâm thẳng vào cổ họng để kết liễu, James chỉ đá vào ống quyển hoặc cổ tay để tước vũ khí.
– Bỏ dao xuống mà chạy đi! – James hét lên với một kẻ địch vừa bị hắn đá văng mã tấu.
Họ đánh để "Triệt Hạ" (vô hiệu hóa), không phải để "Tàn Sát".
Nhưng lòng nhân từ của phe Trần Đại đã bị đặt nhầm chỗ.
Đối thủ của họ đêm nay không phải là những tay anh chị biết điều. Đó là một đám ô hợp được dẫn dắt bởi lòng tham (vàng thưởng của Tám Sọ) và sự điên loạn (thuốc của Hiếu Nhỏ).
Đám lính Tám Sọ ra tay không chút do dự. Tụi nó nhắm thẳng vào những chỗ hiểm nhất trên cơ thể con người.
Một gã đàn em của Mạnh Cầu Muối, vừa dùng gậy đánh gãy tay một tên địch, định tha cho hắn một con đường sống. Nhưng tên địch kia, tay trái bị gãy lủng lẳng, tay phải vẫn rút con dao bấm giấu trong giày ra. PHẬP! Hắn đâm ngược một nhát thấu tim gã đàn em Cầu Muối. – Đụ má mày... tao... tha... – Gã đàn em trợn mắt, ngã xuống, chết không nhắm mắt.
Tên địch rút dao ra, máu phun xối xả, cười hô hố: – Tha cái con cặc! Đêm nay là mạng đổi mạng!
Khắp chiến trường, sự tàn độc lên ngôi. Phe Tám Sọ dùng dao chọc tiết lợn đâm vào bụng, dùng mã tấu chém vào cổ, dùng vôi bột ném vào mắt rồi xông vào cắt gân. Tụi nó không cần danh dự, tụi nó chỉ cần giết được người để lãnh thưởng.
Và rồi, cơn ác mộng thực sự bắt đầu.
Hùng Boxing đang thở dốc, quay lưng đi tìm đối thủ mới sau khi hạ gục gã tóc vàng. Hắn đinh ninh thằng nhóc đó đã gãy xương hàm, nằm đó rên rỉ chờ tàn cuộc.
Nhưng một tiếng sột soạt vang lên phía sau khiến Hùng lạnh gáy.
Hắn quay phắt lại.
Gã tóc vàng – kẻ mà Hùng vừa tha mạng – đang lồm cồm bò dậy. Cái hàm dưới của hắn lệch hẳn sang một bên, treo lủng lẳng một cách quái dị, máu chảy ròng ròng ướt đẫm ngực áo. Đáng lẽ ra, với chấn thương đó, một người bình thường phải ngất xỉu vì đau đớn.
Nhưng gã tóc vàng không rên rỉ. Hắn lắc lắc cái đầu như một con chó rũ nước, rồi từ từ đứng thẳng dậy.
Hùng Boxing sững sờ. Hắn nhìn vào mắt đối thủ. Đôi mắt gã tóc vàng mở to hết cỡ, tròng trắng dã, đồng tử giãn ra đen ngòm chiếm trọn cả con mắt. Không có sự đau đớn, không có nỗi sợ hãi, cũng chẳng có chút thần hồn nào của con người. Chỉ có sự trống rỗng vô tận và cơn đói khát bạo lực.
Và kinh khủng hơn cả, hắn... cười. – Hé... hé... hé... – Tiếng cười khùng khục phát ra từ cái cổ họng đầy máu. – Sướng quá... Bay lên nào... Máu...
– Mày... mày là cái giống gì vậy? – Hùng lùi lại một bước, lần đầu tiên trong đời hắn cảm thấy hoang mang tột độ.
Gã tóc vàng không trả lời. Hắn nhặt con dao bầu dưới đất lên, lao vào Hùng như một con thiêu thân. Hắn không thủ thế, không né tránh, cứ thế lao đầu vào.
Hùng theo phản xạ tung một cú đấm nữa vào ngực hắn. BỊCH! Tiếng xương sườn gãy vang lên rõ mồn một. Gã tóc vàng bị đấm lùi lại hai bước, nhưng hắn không ngã. Hắn bật ngược trở lại ngay lập tức như con lật đật, dao trong tay đâm túi bụi.
XOẸT! Hùng né không kịp, bị lưỡi dao rạch một đường dài trên bắp tay.
– Đụ má! Sao nó không biết đau? – Hùng gào lên.
Không chỉ riêng Hùng. Khắp chiến trường, phe Trần Đại bắt đầu hoảng loạn.
Một tên bị James Tóc Dài đá gãy ống quyển, xương chòi ra ngoài trắng hếu. Nhưng hắn vẫn đứng dậy bằng một chân, nhảy lò cò lao tới, miệng cười sằng sặc, tay cầm mã tấu chém loạn xạ vào bất cứ ai đến gần.
Một tên khác bị Mạnh Cầu Muối đập vỡ đầu, máu chảy che kín mặt, nhưng vẫn lao vào ôm chặt lấy chân Mạnh, nhe hàm răng dính máu ra cắn xé như chó dại.
– Tụi nó bị ma nhập! – Đánh không chết! Tụi nó không chết! –! Quỷ! Là quỷ!
Những tiếng la hét thất thanh vang lên. Sự "chùn tay" nhân từ ban đầu của phe Trần Đại giờ đây trở thành tử huyệt. Họ đánh ngã kẻ thù, nhưng kẻ thù cứ đứng dậy, mạnh hơn, điên cuồng hơn và không biết đau đớn là gì.
Những con "zombie" ngáo đá của Hiếu Nhỏ, kết hợp với sự tàn độc của đám lính đánh thuê, bắt đầu đẩy lùi phe Trần Đại. Những chiếc khăn trắng nhuộm máu bắt đầu ngã xuống ngày một nhiều hơn, không phải vì họ yếu, mà vì họ đang chiến đấu với những cái xác không hồn.
Giữa cơn hỗn loạn đó, Thái Sơn và nhóm bạn trẻ nhận ra: Muốn sống sót đêm nay, họ buộc phải vứt bỏ lòng trắc ẩn. Đối với quỷ dữ, chỉ có một cách duy nhất: Chặt đầu hoặc đâm xuyên tim.
3 tiếng trước giờ G. Tại mật thất biệt thự của Hiếu Nhỏ (Khu Thảo Điền).
Căn phòng này được gọi là "Hầm Rượu", nhưng thực chất nó là cái ổ quỷ. Tường được bọc nhung đỏ thẫm – màu của máu khô, vừa để cách âm tuyệt đối, vừa tạo cảm giác ngột ngạt, ma quái. Nhiệt độ trong phòng luôn được giữ ở mức 18 độ C lạnh toát, nhưng không khí lại nồng nặc mùi rượu Cognac thượng hạng pha lẫn với mùi ngai ngái, ngọt lợ của khói thuốc phiện chưa tan hết.
Dưới ánh đèn chùm pha lê vàng vọt, ba gã đàn ông đang chụm đầu vào một chiếc bàn kính cường lực. Trên mặt bàn, phản chiếu khuôn mặt của những kẻ đang toan tính vẽ lại bản đồ máu của Sài Gòn.
Hiếu "Nhỏ" ngồi trên chiếc ghế bành bọc da báo, vắt chân chữ ngũ. Hắn mặc chiếc áo lụa tơ tằm hở ngực, tay cầm ly rượu màu hổ phách xoay xoay theo nhịp điệu chậm rãi. Đôi mắt hắn lờ đờ, nửa tỉnh nửa mê, nhưng ẩn sâu trong đó là sự tàn độc của một con rắn hổ mang chúa đang rình mồi.
Đối diện hắn là Tám Sọ. Gã trùm Quận 4 với cái bụng phệ và khuôn mặt sần sùi đang ngồi im, nhưng cái chân rung bần bật tố cáo sự lo lắng tột độ của hắn. Hắn liên tục rít thuốc lá, gạt tàn vung vãi xuống tấm thảm Ba Tư đắt tiền.
Và đứng lẩn khuất trong góc tối, nơi ánh đèn không chiếu tới, là Minh "Rỗ".
Minh Rỗ – gã quân sư quạt mo của băng nhóm, kẻ có khuôn mặt rỗ chằng chịt như tổ ong bầu và đôi mắt ti hí gian xảo lúc nào cũng đảo như rang lạc. Hắn là một "dược sĩ" tay ngang, chuyên pha chế các loại "bánh kẹo" (ma túy tổng hợp) cho các vũ trường của Hiếu Nhỏ.
– Đại ca Hiếu, anh Tám... – Minh Rỗ rít giọng, âm thanh rin rít như tiếng chuột cống cào vào vách tường.
Hắn từ từ đẩy một gói nilon chứa thứ bột màu trắng ngà, lợn cợn những hạt tinh thể đỏ li ti ra giữa bàn.
– Em đã tính toán kỹ rồi. Phe Trần Đại quân số ít hơn mình, nhưng tụi nó có "chất". Thằng Hùng Boxing đấm chết trâu, thằng James đá gãy cổ người, lại thêm đám Cầu Muối lỳ lợm. Nếu đánh sòng phẳng, quân mình 5 ăn 5 thua. Mà anh Hiếu thì không thích trò may rủi.
Tám Sọ dập tắt điếu thuốc, càu nhàu, giọng ồm ồm: – Tao biết. Nên tao mới tốn cả đống vàng thuê thằng Hải Phay ngoài Bắc vô. Thằng đó là sát thủ, một mình nó có thể chọi lại được thằng Đại.
– Hải Phay chỉ tỉa được ngọn. – Minh Rỗ cười khẩy, nụ cười hở lợi thâm sì do hút thuốc lào lâu năm. – Nó giết được Trần Đại, nhưng đám Hùng Boxing, Tâm Mắt Lộ vẫn còn đó. Tụi nó sẽ liều mạng báo thù. Muốn bứng cả cái gốc, mình phải có một đàn kiến lửa.
Hiếu Nhỏ lúc này mới hơi nhướng mày. Hắn đặt ly rượu xuống, cầm gói bột lên, soi dưới ánh đèn chùm. Những hạt tinh thể đỏ lấp lánh một cách quỷ dị.
– Hàng gì đây? Nhìn lạ vậy? Không giống "hàng đá" bình thường.
– "Huyết Cuồng".
Minh Rỗ thì thầm cái tên đó như sợ ma nghe thấy, giọng đầy vẻ tự hào bệnh hoạn của một nhà khoa học điên:
– Em mới pha chế đêm qua. Công thức này em lấy được từ đám phiến quân bên Tam Giác Vàng. Thành phần chính là Hồng phiến loại nặng nhất (Methamphetamine tinh khiết), trộn với rượu đế 45 độ để dẫn thuốc nhanh vào máu, và... thành phần quan trọng nhất: 300mg Stric-nin và thuốc kích thích cơ bắp dành cho ngựa đua.
Tám Sọ trố mắt, suýt rớt cái hột quẹt: – Thuốc ngựa? Mày điên hả Minh? Cho người uống cái đó tim nó nổ cái bộp bây giờ! Mày định giết quân mình trước khi ra trận hả?
Minh Rỗ nhún vai, điềm nhiên giải thích: – Đó là cái giá phải trả, anh Tám à. Nhưng anh nghe em nói về tác dụng của nó đã.
Hắn chỉ tay vào gói bột, bắt đầu thuyết trình say sưa:
– Khi uống thứ này vào, trong vòng 15 phút, chất thuốc sẽ chạy thẳng lên não, đốt cháy Thùy Trán – nơi xử lý cảm xúc sợ hãi và đau đớn. Nói nôm na là nó "cắt cầu chì".
– Cắt cầu chì? – Hiếu Nhỏ hỏi, vẻ thích thú.
– ĐỤ MẸ MÀY NÓI TIẾNG NGƯỜI ĐI!!!
Tám Sọ đập bàn cái Rầm, cắt ngang bài thuyết trình. Hắn trừng mắt, gân cổ lên quát: – Thùy trán với thượng thận cái con cặc gì tao đéo hiểu! Mày nói tiếng Việt cho tao! Uống vô thì tụi nó bị cái gì?
– Dạ. – Minh Rỗ gật đầu.
– Thuốc ngựa làm cho tụi nó sung như trâu điên động dục. Sức mạnh tăng gấp đôi, gấp ba người thường. Tụi nó sẽ húc bừa, cắn xé bất chấp. Tụi nó sẽ không còn biết đau là gì. Dây thần kinh cảm giác bị tê liệt hoàn toàn. Anh có chặt đứt tay tụi nó, tụi nó cũng chỉ thấy hơi tê tê thôi. Nhưng ngược lại, thuốc ngựa sẽ kích thích tuyến thượng thận bơm Adrenaline liên tục.
Hắn hạ giọng xuống, đầy vẻ bí hiểm: – Đặc biệt là cái thuốc này nó khoái Máu với Đau. Tụi nó càng bị chém, càng thấy máu chảy thì thuốc càng ngấm mạnh. Đánh gãy chân vẫn lết tới, lòi ruột vẫn cười. Tụi nó sẽ thành mấy cái máy chém thịt không biết mệt.
– Rồi sau 2 tiếng? – Tám Sọ hỏi, giọng run run. Hắn là giang hồ, hắn chém người không ghê tay, nhưng cái trò biến người thành quỷ này làm hắn lạnh gáy.
Minh Rỗ nhún vai, thở dài một tiếng giả tạo:
– Thì... quy luật tự nhiên thôi anh. Máy chạy quá công suất thì cháy máy. Tim đập nhanh quá thì BÙM... bể tim chết tươi.
Hắn cười hề hề: – Thằng nào mạng lớn không chết thì cũng thành người thực vật, ngơ ngơ ngáo ngáo, chảy nước dãi cả đời. Coi như là "cảm tử quân" đi anh. Xài một lần rồi bỏ.
Căn phòng chìm vào im lặng. Tám Sọ nhìn gói bột trắng như nhìn thấy tro cốt của đàn em mình. Hắn định mở miệng can ngăn thì Hiếu Nhỏ đã ngửa cổ cười sằng sặc.
– Ha ha ha! Tuyệt! – Hiếu vỗ tay bôm bốp. – Duyệt! Kiếm cho tao 50 thằng ngu nhất, khỏe nhất. Cho tụi nó uống!
Tám Sọ rùng mình. Hắn nhìn gói bột trắng ngà kia như nhìn thấy tro cốt của đàn em mình. Hắn tuy tàn độc, tham lam, nhưng hắn vẫn coi trọng cái gọi là "huynh đệ" theo kiểu giang hồ cũ. Dùng mạng sống của lính mình làm nhiên liệu đốt lò... điều này quá sức tưởng tượng của hắn.
Nhưng Hiếu Nhỏ thì khác.
Gã với khuôn mặt trắng trẻo bỗng ngửa cổ lên cười. – Ha ha ha... Ha ha ha ha!
Tiếng cười sằng sặc, vang vọng trong căn phòng bọc nhung kín mít nghe rợn người như tiếng quạ kêu. Hắn nhìn gói bột trắng như nhìn thấy kho báu, thấy chìa khóa để mở ra cánh cửa quyền lực tuyệt đối.
– Đại ca quá khen. – Minh Rỗ cúi đầu, cười đắc ý.
– Nhưng... anh Hiếu... – Tám Sọ ngập ngừng, cố vớt vát chút lương tri. – Lỡ tụi nó chết hết... 50 thằng lận đó anh. Kiếm đâu ra người bù vào? Với lại, làm vậy thất đức quá... anh em nó oán...
Hiếu Nhỏ ngừng cười. Hắn từ từ quay sang nhìn Tám Sọ. Ánh mắt lờ đờ ban nãy biến mất, thay vào đó là cái nhìn sắc lẹm, điên dại của một kẻ tâm thần phân liệt.
Hắn trườn người tới, ghé sát mặt vào mặt Tám Sọ, phả hơi rượu nồng nặc vào mũi gã trùm già: – Anh Tám à, anh làm trùm bao nhiêu năm ở cái đất Quận 4 này mà sao vẫn ngây thơ như gái mới lớn vậy?
Hiếu đứng dậy, đi vòng quanh cái bàn, giọng hắn nhẹ nhàng nhưng đầy sự khinh miệt: – "Thất đức"? "Oán hận"? Mấy thứ đó có mài ra ăn được không? Có giúp anh giữ được cái ghế trùm bến cảng không?
Hắn chỉ tay vào gói thuốc "Huyết Cuồng": – Anh tiếc cái gì? Mạng của mấy thằng cửu vạn, mấy thằng nghiện ngập bến xe? Tụi nó sinh ra là để làm nền cho tụi mình. Tụi nó là rác rưởi của xã hội. Hôm nay tụi nó chết cho tao, là vinh dự của tụi nó.
Hiếu Nhỏ cầm gói thuốc lên, ném về phía Tám Sọ: – Nghe đây. Lựa ra 50 thằng. – Tiêu chuẩn: Ngu. Lì. Khỏe. – Lấy mấy thằng bốc xếp đầu đất, mấy thằng nghiện nặng đang vã thuốc, mấy thằng nợ nần chồng chất không có đường trả. Đừng lấy mấy thằng đệ tử ruột hay mấy thằng có đầu óc. Phí thuốc.
Hắn cười nhạt: – Vì đằng nào sau 2 tiếng, tụi nó cũng thành cái xác không hồn. Một là chết vì dao của phe Trần Đại, hai là chết vì trụy tim. Đằng nào cũng chết, thì chết cho có ích một chút.
– Anh Tám... – Hiếu Nhỏ đặt tay lên vai Tám Sọ, bóp mạnh. – Muốn mùa màng tốt tươi, thì nông dân phải biết hiến tế trâu bò cho thần linh. Máu tưới xuống càng nhiều, lúa mọc lên càng mập. Một đám trâu bò chết để đổi lấy cái bến cảng K13, đổi lấy cái đầu thằng Đại, đổi lấy vị trí độc tôn ở Sài Gòn... Cái giá đó rẻ chán!
Tám Sọ nuốt nước bọt cái ực. Hắn nhìn gói bột trước mặt, rồi nhìn vào mắt Hiếu Nhỏ. Hắn thấy trong đó không phải là ánh mắt của con người, mà là ánh mắt của một con quỷ dữ đang đói khát quyền lực. Hắn biết, nếu hắn từ chối, người uống gói thuốc này tiếp theo có thể là chính hắn.
– Dạ... em hiểu rồi đại ca. – Tám Sọ cúi đầu, cầm gói thuốc lên. Bàn tay hắn run rẩy.
– Tốt. – Hiếu Nhỏ quay trở lại ghế ngồi, rót đầy ly rượu.
Hắn nâng ly lên, nhìn chất lỏng màu hổ phách sóng sánh dưới ánh đèn, mỉm cười mãn nguyện: – Nào, uống mừng cho "Binh Đoàn Bất Tử" của chúng ta. Đêm nay, tụi nó sẽ là những dũng sĩ không biết sợ hãi. Sài Gòn sẽ phải khiếp sợ cái tên của chúng ta.
Keng!
Ba cái ly chạm vào nhau. Âm thanh trong trẻo vang lên, đánh dấu sự ra đời của một kế hoạch tàn độc nhất lịch sử giang hồ Sài Gòn thập niên 90.
Bên ngoài cửa sổ, trời bắt đầu đổ mưa. Những hạt mưa nặng hạt quất vào kính cửa sổ như những giọt nước mắt khóc thương cho 50 linh hồn sắp bị bán đứng cho quỷ dữ.
Bãi kho K13. Khán đài danh dự trên nóc container xếp chồng.
Gió sông Sài Gòn về khuya thổi phần phật, mang theo hơi nước mặn chát và cái mùi tanh tưởi của máu tươi bốc lên từ "đấu trường" bên dưới. Nhưng cái mùi ấy dường như không thể xâm nhập vào khu vực "thượng lưu" này, nơi nồng nặc mùi rượu Tây đắt tiền, mùi xì gà Cuba và mùi nước hoa đàn bà thượng hạng.
Trên độ cao hơn 5 mét so với mặt đất, một dãy ghế bành bọc nhung được kê ngay ngắn trên nóc những thùng container. Tại đây, Ngũ Đại Giang Hồ – năm thế lực đang chia nhau cai quản thế giới ngầm Sài Gòn Chợ Lớn – đang ngồi quan sát cuộc huyết chiến. Họ giống như những vị thần trên đỉnh Olympus, lạnh lùng nhìn xuống lũ người trần mắt thịt đang cắn xé nhau vì những mảnh xương thừa mà họ ném xuống.
Nhưng đêm nay, ngay cả những vị thần ấy cũng bắt đầu cảm thấy ớn lạnh.
Ngồi ở ghế ngoài cùng bên trái là Tư "Lò Heo". Gã trùm cai quản hệ thống lò mổ lợn vùng ven Bình Chánh và Quận 8.
Hắn mập thù lù như một con heo nái quá lứa, cái bụng phệ rung lên bần bật sau mỗi nhịp thở. Cổ hắn đeo một sợi dây chuyền vàng 24K to như xích chó, trên ngón tay đeo đầy nhẫn đá quý lòe loẹt. Miệng hắn nhai trầu bỏm bẻm, nước trầu đỏ lòm rỉ ra bên mép khiến khuôn mặt hắn trông càng thêm phàm phu tục tử.
Tư Lò Heo chồm người tới trước, nheo mắt nhìn xuống đám lính của Tám Sọ đang đánh nhau như lên đồng.
PHẸT!
Hắn nhổ toẹt một bãi nước trầu đỏ quạch xuống sàn container sắt, vẻ mặt nhăn nhó đầy sự ghê tởm.
– Đụ mẹ! Đánh đấm cái kiểu lồn gì lạ đời vậy cà? – Tư Lò Heo chửi đổng, giọng ồm ồm như tiếng heo rống.
Hắn chỉ tay xuống một gã đàn em Tám Sọ vừa bị chém toạc bả vai nhưng vẫn lao tới cắn xé đối thủ:
– Tụi bây coi kĩ đi. Mấy thằng lính Tám Sọ ăn trúng bả chó hay sao mà bị đấm gãy mũi, máu me be bét mà vẫn nhe răng cười? Nhìn gớm chết mẹ!
Tư rùng mình, lắc cái đầu húi cua:
– Tao làm nghề mổ heo 30 năm nay, tay tao thọc huyết cả ngàn con heo rồi. Con heo nào bị chọc tiết cũng la eng éc, cũng giãy đành đạch vì đau. Còn cái đám dưới kia... Đụ mẹ, tụi nó còn không bằng con súc sinh. Lì đòn tới mức đó là phi lý!
Với cái đầu óc đơn giản, thực dụng của Tư, bạo lực là phải có đau đớn. Thấy máu là phải sợ. Còn cái thứ bạo lực vô cảm, cười cợt trên nỗi đau xác thịt này khiến gã đồ tể già đời cũng phải nổi da gà.
Ngồi cạnh gã đồ tể thô tục là một đóa hoa rực rỡ nhưng đầy gai nhọn: Mộng Lan.
Bà trùm khu Đèn Đỏ, người nắm giữ hàng trăm tiệm hớt tóc thanh nữ, quán bia ôm và đường dây gái gọi cao cấp. Mộng Lan mặc một bộ sườn xám xẻ tà cao vút, khoe đôi chân trắng nõn nà, nhưng ánh mắt bà thì sắc lạnh như dao lam giấu trong tay áo.
Nàng cầm chiếc tẩu hút thuốc bằng ngọc bích, rít một hơi thuốc lá thơm More bạc hà, rồi nhả khói từ tốn. Làn khói xanh bay lơ lửng, che mờ một nửa khuôn mặt đẹp nhưng tàn nhẫn của bà.
– Không phải lì đòn đâu anh Tư. – Giọng Mộng Lan nhẹ nhàng, êm tai như tiếng suối, nhưng chứa đầy hàn khí.
Nàng dùng cái tẩu ngọc chỉ về phía một tên "zombie" đang cười sằng sặc dưới ánh đèn pha:
– Là "mất hồn". Anh nhìn kỹ mắt tụi nó đi. Giãn đồng tử hết rồi, đen ngòm như mắt cá chết. Cơ mặt tụi nó cứng đờ, chỉ có cái miệng là cười thôi.
Mộng Lan nhếch mép, một nụ cười khinh bỉ:
– Trong nghề của em, em lạ gì mấy con nghiện. Nhưng chơi tới mức này... Loại này chắc chắn là hàng "đá" pha rượu mạnh, thêm kích thích thần kinh. Uống vô là quên đường về. Tụi nó không phải người nữa, là mấy cái xác biết đi thôi.
Nàng lắc đầu, vuốt lại nếp áo sườn xám:
– Đàn bà tụi em bán trôn nuôi miệng cũng còn biết giữ cái mạng để xài tiền. Còn tụi này... bán mạng mà còn không biết mình bán cho ai. Tội nghiệp.
Nghe đến hai chữ "chơi dơ", Vương "Xích Thố" không kiềm chế được nữa.
Lão trùm Chợ Lớn người Hoa, đầu trọc lóc, ria mép tỉa tót gọn gàng nhưng vểnh ngược lên như râu Quan Công, mặt lúc nào cũng đỏ gay gắt như vừa uống hết hũ rượu Nữ Nhi Hồng. Lão mặc bộ đồ lụa đen thêu rồng vàng, tay đeo chuỗi tràng hạt gỗ trầm hương to tướng.
RẦM!
Lão đập bàn tay hộ pháp xuống thành ghế sắt, âm thanh vang lên chát chúa làm Tư Lò Heo giật bắn mình.
– Hừ! Cái lụ má! – Vương Xích Thố gầm lên, giọng lơ lớ đặc trưng.
– Chơi dẫy là chơi chó! Chơi dẫy là không có nể mặt mũi anh em gì!
Lão chỉ tay về phía Hiếu Nhỏ đang ngồi tít góc xa, bộ ria mép rung lên bần bật vì giận dữ:
– Giang hồ có số, có má. Đánh nhau là để so tài cao thấp, so cái dũng của thằng đàn ông, so cái mưu của người cầm đầu. Chứ ai lại đi biến anh em, biến đệ tử ruột của mình thành cái đám ma quỷ dẫy?
Vương quay sang Ông Pháo, phân trần:
– Anh Hai coi có được không? Thằng Hiếu này... tâm địa rắn rết quá. Nó coi mạng người như rác rưởi. Hôm nay nó dám "tế sống" mấy chục thằng lính của nó, ngày mai nó dám tế luôn mấy cái đầu già của tụi mình lắm à nha! Không có hậu! Tuyệt đối không có hậu!
Lão lắc đầu ngán ngẩm, cầm ly trà nóng uống một ngụm để hạ hỏa.
Rồi, ánh mắt tinh tường của lão chuyển hướng sang cánh trái của chiến trường, nơi cuộc chiến không cân sức giữa nhóm nhóc tì và bầy xác sống đang diễn ra ác liệt.
Đôi mắt lão sáng lên.
– Nhưng mà... – Giọng Vương chùng xuống, có chút ngạc nhiên. – Ngộ thấy cái đám nhóc con bên A Đại đánh hay à nha.
Lão chỉ tay vào Thái Sơn, lúc này đang cầm cây mã tấu dài, di chuyển linh hoạt trong đội hình "Bầy Sói":
– Mấy lị coi thằng nhóc cầm mã tấu đó đi. Tướng tá nhỏ con, ốm nhom ốm nhách, nhưng cái đầu nó lạnh.
Vương Xích Thố vốn xuất thân là dân võ thuật Trung Hoa, lão nhìn ra ngay cái "thần" trong cách đánh của Sơn: – Nó không ham chém giết bừa bãi như thằng Ba Thẹo. Nó biết người biết ta. Nó biết lấy nhu thắng cương, biết dùng cái thế "bầy sói" để cắn xé con cọp lớn. Tụi nó xoay lưng vào nhau, thằng này đỡ đòn cho thằng kia chém. Chiến thuật này... không phải ai cũng dạy được đâu.
Ngồi ở ghế chính giữa, vị trí cao nhất, là Ông Pháo.
Ông trùm của các ông trùm. Người già nhất, quyền lực nhất, là cán cân công lý của thế giới ngầm Sài Gòn. Ông mặc bộ bà ba trắng, tóc bạc phơ búi củ tỏi, tay vân vê chuỗi hạt bồ đề trăm năm tuổi.
Nãy giờ ông vẫn im lặng, mắt nhắm hờ như đang ngủ gật, mặc kệ những lời bàn tán xung quanh. Nhưng thực ra, không một chi tiết nào dưới bãi chiến trường lọt qua được tai mắt của ông.
Nghe Vương Xích Thố khen thằng nhóc, Ông Pháo mới từ từ mở mắt.
Đôi mắt ông già nua, đục ngầu màu nước gạo, nhưng ẩn sâu bên trong là sự tinh quái và uy lực của một con hổ già đã tu thành tinh. Ánh mắt ấy xoáy sâu xuyên qua màn đêm, xuyên qua ánh đèn pha hỗn loạn, găm chặt vào hình ảnh thằng nhóc Thái Sơn.
Ông thấy thằng bé không hề nao núng trước đám zombie điên loạn. Ông thấy nó lách người né một cú chém chí mạng trong gang tấc, bình tĩnh đến lạ lùng. Ông thấy nó dùng sống dao gạt chân đối thủ, tạo cơ hội cho thằng bạn to xác (Ba Thẹo) lao vào dứt điểm.
Gương mặt nó dính đầy máu và bùn, quần áo rách tươm, nhưng đôi mắt...
Đôi mắt ấy sâu hun hút, tĩnh lặng như mặt nước hồ thu, không có sự hoảng loạn của một thằng trẻ ranh lần đầu ra trận. Đó là đôi mắt của một kẻ sát thủ bẩm sinh, một kẻ sinh ra để sống trong bóng tối.
– Ánh mắt đó...
Ông Pháo lầm bầm, giọng khàn đặc như tiếng lá khô vỡ vụn, bàn tay vân vê chuỗi hạt bỗng dừng lại.
– Giống tao hồi trẻ quá.
Mộng Lan ngồi bên cạnh nghe thấy, quay sang hỏi nhỏ: – Giống ai cơ anh Hai?
Ông Pháo thở dài, một tiếng thở dài mang nặng mùi ký ức.
Ông nhớ về người bạn già quá cố, nhớ về cái thời tung hoành ngang dọc khu Khánh Hội trước năm 75.
– Cái kiểu nhìn đời bằng nửa con mắt. Lạnh lùng. Biết tiến biết lùi. Nhẫn nhịn chịu nhục được, nhưng khi ra tay là dứt khoát, tàn độc không nương tay. Tao ngày xưa cũng y hệt vậy. Không ồn ào, không khoe khoang, nhưng động tới nó là máu chảy thành sông.
Ông Pháo nhìn Thái Sơn, rồi nhìn sang Trần Đại đang khổ chiến với Hải Phay.
– Thằng Đại giỏi, nó giống tao ở cái "Nghĩa". Nhưng thằng nhóc này... – Ông Pháo chỉ tay run run về phía Sơn. – ...nó giống tao ở cái "Khí". Cái sát khí ngầm từ trong xương tủy.
Ông kết luận, giọng chắc nịch như đinh đóng cột: – Nếu đêm nay nó không chết... tương lai cái ghế trùm Sài Gòn có khi thuộc về nó. Thời đại mới sẽ thuộc về những kẻ có cái đầu lạnh như nó.
Ở góc bên kia khán đài, tách biệt hẳn với đám "già khú đế" đạo đức giả, Hiếu "Nhỏ" ngồi vắt vẻo trên thành ghế.
Hắn mặc bộ vest trắng tinh, nhưng tâm hồn hắn đen hơn cả mực tàu. Hắn nghe hết những lời xì xầm, dè bỉu của đám trùm già. "Chơi dơ", "Chơi chó", "Tâm địa rắn rết"... Hắn nghe rõ mồn một.
Nhưng hắn đếch quan tâm.
Hắn cười khẩy, tay lắc lắc ly rượu vang đỏ như máu. Hắn coi thường tất cả bọn họ. Trong mắt hắn, đám Vương Xích Thố, Ông Pháo chỉ là những con khủng long già nua đang chờ tuyệt chủng. Tụi nó sống bằng cái quá khứ vàng son, bằng mấy cái luật lệ giang hồ lỗi thời.
– Nghĩa khí con cặc.
Hiếu lầm bầm, nhấp một ngụm rượu: – Thời đại này, thằng nào thắng, thằng đó viết lịch sử. Thắng làm vua, thua làm giặc.
Hắn nhìn xuống bãi chiến trường, nơi đám zombie của hắn đang dần đẩy lùi phe Trần Đại. Hắn thấy sự tuyệt vọng trên khuôn mặt những kẻ "quân tử".
– Quân tử hả? – Hiếu nhổ bãi nước bọt xuống sàn. – Quân tử mà chết thì cũng thối rữa như cứt thôi. Chỉ có kẻ sống sót mới là kẻ mạnh nhất.
Hắn đứng dậy, chỉnh lại cổ áo, chuẩn bị xuống "nhận giải". Hắn tin chắc chiến thắng đã nằm trong tay.
Nhưng Hiếu Nhỏ không ngờ rằng, ngay tại cánh trái chiến trường, một biến số mà hắn không lường trước được đang bùng nổ. Một con sói con vừa bị dồn vào đường cùng, và nó sắp sửa làm một điều điên rồ để bảo vệ bầy đàn của mình.
Bãi kho K13. 30 phút sau giờ G.
Gió sông Sài Gòn vẫn thổi lồng lộng, nhưng giờ đây nó mang theo cái lạnh của tử khí. Chiến trường K13, nơi được kỳ vọng là sàn diễn của danh dự và bản lĩnh, đã biến thành một cái lò sát sinh hỗn loạn và phi lý nhất lịch sử giang hồ.
Dưới ánh đèn pha quét loang loáng, cục diện đang xoay chuyển theo chiều hướng tồi tệ nhất cho phe Trần Đại.
Những mãnh tướng như Hùng Boxing hay James "Tóc Dài" vẫn đang tả xung hữu đột. Hùng vẫn tung những cú đấm ngàn cân, James vẫn vẽ nên những đường cước tử thần. Nhưng sức người có hạn. Họ là những chiến binh bằng xương bằng thịt, biết mệt, biết đau, và biết sợ hãi trước những điều phi tự nhiên.
Họ đánh gục một tên, tên đó lại lồm cồm bò dậy với cái hàm nát bấy. Họ đánh gục mười tên, mười tên lại lao vào như sóng trào, nước dãi chảy ròng ròng, miệng cười hô hố.
Sự mệt mỏi bắt đầu xâm chiếm từng thớ cơ bắp. Hơi thở của Hùng Boxing bắt đầu dốc, mồ hôi chảy vào mắt cay xè. James Tóc Dài đã không còn giữ được những cú đá cao, hắn bắt đầu phải lùi lại, lưng dựa vào thùng container, thở hắt ra.
– Đụ má... tụi nó là quỷ... không phải người... – James chửi thề, vuốt ngược mái tóc bết máu.
Nhưng bi kịch lớn nhất đang diễn ra ở cánh trái, nơi "Bầy Sói Non" của Thái Sơn đang tử chiến.
Chiến thuật "Săn Bầy" (Pack-Hunting) – niềm tự hào của bốn đứa trẻ bụi đời – đã chính thức sụp đổ trước số lượng áp đảo và sự điên cuồng của đối thủ.
Một đám khoảng 20 tên "zombie" ngáo đá, dẫn đầu bởi những tên du côn đã bị thương be bét máu từ trước, đang vây chặt lấy bốn đứa nó. Chúng không tấn công theo bài bản, chúng lao vào cắn xé, ôm chân, húc đầu.
Cái hình vuông phòng thủ của Thái Sơn bị ép chặt lại. Bốn cái lưng dựa sát vào nhau, cảm nhận rõ nhịp tim đập loạn xạ và hơi nóng hừng hực của đồng đội.
– Cố lên tụi bây! Không được tách ra! Tách ra là chết! – Thái Sơn hét lên, giọng nó lạc đi vì khản đặc. Nó vừa vung mã tấu chém toạc mặt một tên đang định lao vào Huy "Lì".
Nhưng sức ép quá lớn.
Ba Thẹo – bức tường thành vững chãi nhất của nhóm – đang là mục tiêu tập trung của địch. Hắn đứng ở mũi nhọn, hứng chịu mọi đòn tấn công để che chắn cho ba đứa em nhỏ con hơn phía sau. Người Ba Thẹo lúc này đỏ lòm từ đầu đến chân. Áo sơ mi rách tươm, lộ ra những vết chém nông sâu trên ngực, trên vai. Nhưng thằng đại ca Lò Mổ vẫn đứng đó, mắt trợn trừng, gào thét để thị uy:
– ĐỤ MÁ TỤI BÂY! CHẾT ĐI! BỐ MÀY CÂN HẾT!
Ba Thẹo vung cây mã tấu đã mẻ lưỡi, chém một cú toàn lực vào vai tên địch gần nhất – một gã đầu trọc, xăm trổ đầy mình, mắt dãn đồng tử đen ngòm.
PHẬP!
Lưỡi mã tấu ăn sâu vào thịt, chạm tới xương vai. Máu phun ra xối xả. Theo lẽ thường, kẻ trúng đòn này phải ngã quỵ và rên la thảm thiết.
Nhưng tên đầu trọc không ngã.
Hắn đứng yên, nhìn con dao đang cắm trên vai mình. Rồi hắn từ từ ngẩng đầu lên, nhe hàm răng vàng khè dính máu ra cười với Ba Thẹo. Một nụ cười méo mó, bệnh hoạn đến tận cùng.
– Hì... hì... Mát quá...
Hắn đưa bàn tay trần lên, nắm chặt lấy lưỡi mã tấu sắc lẹm.
– Cái... cái gì?! – Ba Thẹo kinh hoàng, mắt mở to hết cỡ.
Tên đầu trọc siết tay. Máu từ lòng bàn tay hắn chảy ròng ròng qua kẽ ngón tay, hòa với máu trên vai. Nhưng hắn không hề nhăn mặt. Hắn giật mạnh cây mã tấu về phía mình.
Sức mạnh của kẻ "cắn thuốc" lớn gấp đôi người thường. Ba Thẹo đang kiệt sức, bị cú giật bất ngờ làm mất đà, lảo đảo chúi người về phía trước.
– THẸO!!! – Sơn hét lên.
Nhưng đã muộn.
Ngay lập tức, hai tên zombie khác từ hai bên sườn lao vào như hai con chó săn rình mồi. Một tên trong số đó cầm một cây tuýp sắt dài, vung lên hết tầm tay.
VÚT!
Cây tuýp sắt đập mạnh vào bả vai trái của Ba Thẹo – nơi không có sự che chắn.
RẮC!
Âm thanh xương vỡ vụn vang lên khô khốc, rợn người, át cả tiếng ồn ào xung quanh.
– ÁAAAAAAA!!!
Ba Thẹo hét lên một tiếng đau đớn xé ruột gan. Cánh tay trái của nó rũ xuống như một cọng bún gãy. Cơn đau thấu xương làm nó mất hết sức lực, ngã khuỵu xuống vũng bùn đen ngòm.
Bức tường thành đã sụp đổ.
Đội hình hình vuông vỡ tan tành. Huy "Lì" và Kha "Ghẻ" thấy đại ca gục ngã thì hoảng loạn tột độ. Tụi nó vung dao chém loạn xạ trong vô thức, nhưng sự sợ hãi làm tay chân tụi nó rã rời. Đám đông zombie ùa vào, dùng thân xác đẩy lùi hai đứa nó ra xa, tách biệt hoàn toàn với Ba Thẹo.
Ba Thẹo nằm trơ trọi giữa vòng vây. Bùn đất lấm lem khuôn mặt đầy sẹo của nó. Nó cố gắng gượng dậy bằng tay phải, nhưng cơn đau từ vai trái làm nó choáng váng, mắt nổ đom đóm.
Tên zombie đầu trọc – kẻ bị chém vai ban nãy – bước tới. Hắn rút con dao bầu (dao chọc tiết lợn) giắt sau lưng ra. Hắn đứng trên đầu Ba Thẹo, nhìn xuống với ánh mắt vô hồn của một đao phủ.
Hắn giơ cao con dao lên. Mũi dao nhọn hoắt chĩa thẳng vào cổ họng Ba Thẹo.
– Chào... nhé... – Hắn thầm thì, nước dãi chảy xuống mặt Ba Thẹo.
Ba Thẹo nhắm mắt lại. Trong đầu nó hiện lên hình ảnh nồi hủ tiếu nóng hổi, hình ảnh cái áo hiệu mới mua, và nụ cười của con nhỏ tiếp viên trong vũ trường. Má ơi, con đi đây...
– KHÔNG!!!
Một tiếng gào thét xé toạc màn đêm, xé toạc cổ họng, vang lên từ phía sau.
Là Thái Sơn.
Trong khoảnh khắc sinh tử đó, thời gian đối với Thái Sơn như ngừng trôi.
Mọi âm thanh xung quanh – tiếng kim loại va chạm, tiếng chửi thề, tiếng gió sông – bỗng nhiên tắt lịm. Thế giới trong mắt Sơn thu nhỏ lại, chỉ còn hình ảnh duy nhất: Lưỡi dao bầu đang hạ xuống cổ họng thằng bạn thân nhất của nó.
Thằng Ba Thẹo – đứa đã chia cho nó nửa ổ bánh mì mốc meo ngày đầu đi bụi. Thằng Ba Thẹo – đứa đã đánh nhau sứt đầu mẻ trán để bảo vệ nó khỏi đám du côn bến xe. Thằng Ba Thẹo – đứa vừa mới hứa sẽ cùng nó làm trùm, cùng nó nuôi bé Mèo, thằng Tí, cu Đen.
Nó không thể chết. Tuyệt đối không thể chết như một con chó hoang thế này được!
Một luồng điện chạy dọc sống lưng Sơn, kích hoạt bản năng sát thủ đang ngủ say trong dòng máu của nó – dòng máu kế thừa từ người cha vô danh nào đó, hoặc được tôi luyện từ những đêm dài cô độc dưới gầm cầu.
Sơn nhìn cây mã tấu dài trên tay mình. Nặng nề. Vướng víu. Chậm chạp. Thứ vũ khí này không cứu được Ba Thẹo kịp thời.
Keng!
Sơn vứt cây mã tấu xuống bùn.
Nó không suy nghĩ nữa. Nó hành động bằng bản năng thuần túy.
Tay phải nó đưa ra sau thắt lưng, rút phắt con dao gãy mũi. Con dao ngắn, lưỡi thép đen trũi, vật bất ly thân của nó. Người bạn trung thành nhất, nhanh nhất, hiểm nhất.
Thái Sơn không chạy. Nó dồn toàn bộ sức lực vào đôi chân gầy guộc, đạp mạnh xuống nền đất nhão.
BỊCH!
Nó phóng người đi như một viên đạn, như một con sói đầu đàn lao tới bảo vệ đồng loại. Nó bay xuyên qua khoảng không, vượt qua tầm với của hai tên zombie đang định chặn đường.
Mạng Đổi Mạng.
Sơn lao thẳng vào người tên đầu trọc đang định giết Ba Thẹo. Cú húc đầu của nó trúng vào mạn sườn hắn, đẩy hắn văng ra khỏi người Ba Thẹo.
Cả hai lăn lộn trong vũng bùn đen ngòm.
Tên đầu trọc gầm lên, quay lại định đâm Sơn. Nhưng Sơn nhanh hơn. Nó không còn là thằng nhóc 15 tuổi ngây thơ nữa. Đêm nay, nó là Quỷ.
Sơn đè lên người tên đầu trọc. Tay trái nó túm chặt lấy cổ tay cầm dao của hắn, ghì xuống bùn. Tay phải nó nắm chặt con dao gãy mũi, giơ lên cao.
Ánh đèn pha quét qua, chiếu rọi khuôn mặt Thái Sơn. Đôi mắt nó không vằn tia máu như đám ngáo đá. Đôi mắt nó lạnh băng, tĩnh lặng và sâu thẳm như vực thẳm. Một giọt nước mắt lăn dài trên má, hòa với bùn đất.
– Đụng đến anh em tao... thì CHẾT!
PHẬP!
Con dao gãy mũi cắm ngập vào hốc cổ (chỗ xương quai xanh) của tên đầu trọc.
Tên zombie trợn ngược mắt, người giật nảy lên. Nhưng thuốc kích thích khiến hắn chưa chết ngay. Hắn vẫn cố vùng vẫy, tay kia cào cấu vào mặt Sơn.
Sơn nghiến răng, rút dao ra. PHẬP! Nhát thứ hai. Vào tim.
Máu nóng hổi phun vào mặt Sơn, vào mắt, vào miệng. Mặn chát. Tanh nồng.
Tên đầu trọc co giật một cái mạnh rồi buông xuôi. Cái xác không hồn cuối cùng cũng chịu nằm im.
Sơn thở hồng hộc, lồm cồm bò dậy. Nó quệt máu trên mặt, quay sang Ba Thẹo đang nằm rên rỉ:
– Thẹo! Đứng dậy! Anh không được chết!
Ba Thẹo mở mắt, nhìn Sơn qua làn nước mắt nhòe nhoẹt. Nó cố gắng mỉm cười:
– Đụ má... tao tưởng... đi bán muối rồi...
Nhưng số phận trêu ngươi không buông tha cho những đứa trẻ khốn khổ này.
Ngay khi Sơn vừa kéo Ba Thẹo ngồi dậy, một cái bóng đen khổng lồ lù lù xuất hiện sau lưng nó, che khuất cả ánh đèn pha.
Không phải zombie. Không phải du côn tầm thường.
Đó là một gã Lính Đánh Thuê trong nhóm của Hải Phay. Hắn mặc áo đen kín mít, gương mặt lạnh tanh không cảm xúc. Hắn đã rình rập ở đó nãy giờ, chờ đợi con mồi sơ hở nhất. Hắn không quan tâm đến danh dự, hắn chỉ quan tâm đến hiệu quả: Giết gọn.
Trên tay hắn không phải là dao, mà là một cây Búa Tạ cán dài, loại dùng để đập bê tông)
Hắn không nói gì. Hắn giơ cao cây búa lên trời. Mục tiêu là cái gáy của Thái Sơn – đứa đang quay lưng lại với hắn để đỡ bạn.
Ba Thẹo, từ góc nhìn dưới đất, là người duy nhất nhìn thấy lưỡi hái tử thần đang bổ xuống.
Đồng tử Ba Thẹo co rút lại. Nỗi sợ hãi cái chết biến mất, thay vào đó là sự hoảng loạn tột độ vì thằng em mình sắp chết.
– SƠN!!! COI CHỪNG!!!
Ba Thẹo gào lên, dùng hết sức bình sinh còn lại của cánh tay phải, đẩy mạnh vào ngực Sơn.
Sơn bị đẩy ngã ngửa ra sau.
Cùng lúc đó, cây búa tạ vung xuống.
VÙ...
Tiếng gió rít lạnh người.
Màn đêm tại K13 như sụp đổ. Thời gian đóng băng. Số phận của những đứa trẻ bụi đời treo lơ lửng trên sợi tóc mỏng manh giữa cơn bão máu. Liệu cú đẩy của Ba Thẹo có kịp cứu Sơn? Hay cây búa tạ sẽ nghiền nát một trong hai đứa nó?
Chỉ có ánh đèn pha lạnh lùng quét qua, soi rõ khuôn mặt kinh hoàng của Thái Sơn khi nó ngã ngửa ra và nhìn thấy lưỡi búa đen ngòm đang lao xuống như định mệnh không thể tránh khỏi.
(Hết Chương 24)