(Truyện Giang hồ 18+) THIẾU NIÊN RA GIANG HỒ

Đức89hn

Yếu sinh lý
Tiếp đi mày cuốn phết t góp ý th sáng tác chắc miền Bắc nên ngôn từ vẫn có nét Bắc
 

Tiểu Tử Đa Tình

Yếu sinh lý
Chủ thớt
CHƯƠNG 11: HUYẾT CHIẾN MI NHON - BẢN TÌNH CA CỦA SÁT THỦ

Trên lầu VIP.


Trần Đại ngồi trơ trọi một mình ở bàn tiệc trung tâm, lưng quay về phía cầu thang. Hắn ngự trên chiếc ghế xoay bọc nhung đỏ, tay lắc lư ly Cognac, đầu gật gù theo điệu nhạc như một kẻ đã say mèm trong men tình.

Xung quanh vắng lặng như tờ. Lý Ngọc biến mất. Đám đàn em bặt vô âm tín. Chỉ còn trơ lại mình ông trùm trẻ tuổi giữa cái bẫy tử thần vô hình.

Phong Lân bước tới. Khoảng cách thu hẹp dần từng tấc một. Mười bước. Năm bước. Ba bước.

Lão già sát thủ áp sát ngay sau lưng ghế. Hơi lạnh từ người lão toát ra, lấn át cả cái nóng hầm hập của vũ trường. Một thứ sát khí của kẻ đã tắm máu giang hồ nửa đời người.

Ngón tay cái chai sạn của Phong Lân ấn nhẹ vào nút lẫy trên cán dù.

Tách!

Đầu dù bật mở. Một lưỡi dao hình lá lúa dài chừng hai tấc, mỏng dính như lá lúa nhưng sắc lẹm, từ từ trồi ra, ánh lên tia sáng lạnh lẽo, vô tình.

Phong Lân hít một hơi sâu. Không chần chừ. Không cảnh báo. Lão vung tay, đâm lưỡi dao xuống một đường thẳng tắp, nhắm ngay gáy Trần Đại – nơi tủy sống mong manh nhất.

Một nhát đoạt mạng. Gọn lẹ.

Nhưng...

KENG!

Tiếng kim khí va chạm chát chúa vang lên, xé toạc tiếng kèn Saxophone đang rên rỉ.

Ngay khoảnh khắc mũi dao chỉ còn cách da thịt một đường tơ kẽ tóc, chiếc ghế xoay của Trần Đại bật ngược lại cực mạnh.

Trần Đại không hề say. Đôi mắt hắn tỉnh táo, sắc lạnh như dao mổ. Trên tay hắn không cầm ly rượu, mà là một chiếc gạt tàn thủy tinh dày cộm. Chính khối thủy tinh đó đã chặn đứng lưỡi hái tử thần.

CHOANG!

Trần Đại ném cái gạt tàn xuống sàn vỡ tan tành.

Nhạc tắt ngấm. Đèn pha công suất lớn vụt sáng trưng, xua tan mọi bóng tối lãng mạn.

Lực phản chấn khiến Phong Lân lùi lại một bước, ánh mắt thoáng chút ngạc nhiên nhưng nhanh chóng trở lại vẻ chai sạn của một con sói già.

CHOANG!

Trần Đại ném cái gạt tàn xuống sàn vỡ tan tành. Đó là lệnh xuất quân.

Nhạc tắt ngấm. Đèn pha công suất lớn vụt sáng trưng, xua tan mọi bóng tối lãng mạn, phơi bày trần trụi bộ mặt thật của đêm nay.

"CÓ BIẾN! LỤI CHẾT MẸ TỤI NÓ!"

Từ sau quầy bar, từ trong các rèm cửa nhung đỏ, tiếng thét xung trận vang lên như sấm rền.

Hùng "Boxing" lao ra đầu tiên như một con bò mộng sổng chuồng, theo sau là Tâm "Mắt Lộ" lăm lăm chai rượu vỡ trên tay. Và từ một góc khuất khác, một bóng người cao lớn lừng lững bước ra, mang theo luồng sát khí cô độc. Đó là James "Tóc Dài".

James đứng đó, sừng sững và lạc lõng giữa đám giang hồ An Nam.

Hắn sở hữu cái vóc dáng cao kều của một gã Tây phương lạc loài giữa đất Sài Gòn. Mái tóc nâu hạt dẻ dài bồng bềnh buộc túm sau gáy, hốc mắt sâu hun hút chứa đựng nỗi buồn màu hổ phách. Hắn là "di sản" buồn bã của năm 1975, đứa con lai bị bỏ rơi, lớn lên với những cái nhìn dè bỉu và tiếng chửi "đồ tạp chủng".

Tuổi thơ của James không có sữa, chỉ có nước cống và đòn roi. Hắn lớn lên mà không biết một câu tiếng Mỹ, chỉ rành rọt luật rừng của vỉa hè, nơi nắm đấm là chân lý, là lẽ phải. Hắn lầm lì như một con chó hoang bị đánh đập quá nhiều, chỉ biết nhe răng khi bị dồn vào chân tường.

Chính Trần Đại là người đã nhặt hắn về từ gầm cầu Ông Lãnh, chia cho hắn nửa ổ bánh mì mốc thếch và dạy hắn thế nào là hai chữ "anh em". Kể từ đó, James thề bán mạng cho Đại.

Đêm nay, đôi chân dài miên man của hắn – thứ vũ khí chết người được tôi luyện qua những trận thư hùng đẫm máu giành miếng ăn – đã sẵn sàng nghiền nát bất cứ kẻ nào dám đụng đến ân nhân.

James không cầm vũ khí. Hắn khởi động khớp cổ rắc rắc, đôi chân dài miên man thủ thế Kickboxing, ánh mắt lạnh lùng khóa chặt vào mục tiêu.

"Giết!" Phong Lân quát gọn lỏn, lạnh tanh như nước đá.

Gã Câm lao vút lên như mũi tên đen, nhắm thẳng Hùng Boxing.

"Thằng khuyết tật này để tao!" Hùng gầm lên, vung nắm đấm thép vào mặt đối thủ.

Gã Câm không né, giơ cánh tay cụt lên đỡ. BỐP! Hùng cảm giác như đấm vào đá tảng. Ngay lập tức, cái móc sắt từ tay áo Gã Câm vung ra, móc ngược vào bắp tay Hùng.

PHẬP!

Máu tươi phun xối xả. Hùng nghiến răng, cơn đau chỉ làm hắn thêm điên tiết. Hắn túm áo Gã Câm, húc đầu một cú trời giáng. CỐP! Gã Câm lảo đảo, mũi dập nát, nhưng tay vẫn không buông cái móc đang găm sâu trong thịt.

Phía bên kia, Gã Lùn từ gầm bàn lao ra, hai tay hai dao bướm múa tít, nhắm vào chân James Tóc Dài. Hắn biết James mạnh về cước pháp, nên quyết triệt hạ bộ hạ bàn.

Gã Lùn di chuyển thấp, thoắt ẩn thoắt hiện như quỷ. Hắn lộn vòng tránh cú đá tầm cao của James, rồi chém một nhát vào bắp chân chàng con lai.

Xoẹt!

James nhăn mặt, nhưng không rụt lại. Hắn lợi dụng sải chân dài, tung cú đá tống sau (Back kick) cực mạnh khi Gã Lùn vừa ngóc đầu.

BỊCH!

Gã Lùn văng ra xa, đập vào quầy rượu, chai lọ đổ vỡ loảng xoảng.

"Đụ má, mày ngon!" Tâm Mắt Lộ lao tới bồi thêm, ném chai rượu vỡ về phía Gã Lùn. Gã Lùn né được, phóng dao bướm sượt qua má Tâm, để lại vệt máu dài.

Sàn nhảy biến thành lò mổ. Tiếng kim loại va chạm vào nhau, tiếng xương gãy, tiếng gầm rú của những con thú bị thương vang vọng. Đám bảo vệ vòng ngoài cũng đã ùa vào, cô lập hoàn toàn ba thầy trò sát thủ giữa trùng vây.

Nhưng ở tâm bão, nơi Trần Đại và Phong Lân đứng, mọi thứ tĩnh lặng đến rợn người. Trần Đại và Phong Lân đứng đối diện nhau. Máu từ vết xước trên vai Trần Đại nhỏ tong tong xuống sàn, hòa vào ánh đèn màu chớp tắt.

Phong Lân gầm lên một tiếng khan đục, cây dù trong tay lão múa tít thò lò, biến ảo thành một vệt sáng lạnh lẽo như ma trơi. Lão hổng đánh theo bài bản đẹp mắt, lão đánh cái kiểu "cá lớn nuốt cá bé" của dân chuyên lấy mạng người: Nhanh, Hiểm và Độc địa. Mũi dao lá lúa cứ nhắm ngay yết hầu, tim phổi mà mổ xuống nhưng mỏ diều hâu đói mồi.

Vút! Vút! Xoẹt!

Trần Đại lùi lại, mồ hôi mẹ mồ hôi con vã ra như tắm. Hắn bước lảo đảo theo bộ pháp hình ngũ giác, chân nọ đá chân kia nhưng ráng giữ cái thế trụ cho vững.

"Mầy tính dọt đi đâu!" Phong Lân quát, xấn tới lụi một nhát chí mạng vô ngực trái Đại.

Trần Đại hổng chạy nữa. Hắn đứng sựng lại, hít một hơi dài, cái lồng ngực phồng lên như ức gà chọi. Hắn lách người một cái ót, để mũi dao trượt qua nách chỉ trong đường tơ kẽ tóc. Tức thì, Đại kẹp cứng cánh tay cầm dù của lão vô nách mình, đồng thời xoay hông, tung một cú chỏ lật ngược vô mặt Phong Lân.

CỐP!

Phong Lân tối tăm mặt mũi, sống mũi tê rần, máu cam trào ra đen ngòm. Lão ớn lạnh nhận ra, thằng nhóc này hổng chỉ biết né, mà còn biết mượn lực đâm của lão để trả đòn.

"Thứ võ công quái quỷ này..." Phong Lân lùi lại, quệt dòng máu mũi chảy ròng ròng xuống mép.

Chưa để lão dứt lời, Trần Đại đã nhào vô. Lần này, khí thế của hắn đổi khác. Hắn gạt phăng cây dù đang chém tới. Hắn hổng gạt vô cán, mà gạt thẳng vô cổ tay Phong Lân. Năm ngón tay Đại cứng như thép nguội, quắp chặt lấy cổ tay lão như móng vuốt đại bàng.

"Bẻ Cốt!"

Đại gầm lên, vận hết bình sinh vặn mạnh.

Nhưng Phong Lân là ai? Là con cáo già thành tinh ở cái đất Sài Gòn này. Lão hổng cưỡng lại lực bẻ, mà thuận thế xoay cổ tay, truyền một luồng kình lực xoắn ốc ngược lại.

Cánh tay Trần Đại tê dại như bị điện giật, buộc phải buông ra. Phong Lân cười gằn, xoay người tung một cú đá sấm sét vô ngay chấn thủy Đại.

BÙM!

Trần Đại văng xa ba thước, đập lưng vô cột nhà, phun ra một ngụm máu tươi. Hắn ráng gượng dậy, nhưng cặp giò run lẩy bẩy hổng nghe lời. Phổi hắn như bị lửa đốt, hơi thở đứt quãng.

Con Rồng non chưa mọc đủ vảy làm sao đấu lại con Cọp già lõi đời?

Ở phía bên kia, đám đàn em của Đại cũng đang "lên bờ xuống ruộng".

Hùng "Boxing" thở hồng hộc như trâu rống, máu từ vết móc trên vai chảy ướt đẫm mảng áo thun trắng, loang lổ như bản đồ máu. Hắn tung ra cả chục cú đấm, nhưng Gã Câm cứ lướt qua như bóng ma.

"Đứng lại cho tao đấm, thằng chó!" Hùng gào lên trong tuyệt vọng, tung cú móc hàm toàn lực.

Gã Câm hổng né. Gã lách vô sát nách Hùng, dùng cái cùi chỏ cứng như sắt nguội đập mạnh vô mạng sườn.

RẮC!

Tiếng xương sườn gãy nghe rợn người. Hùng khuỵu xuống. Gã Câm lạnh tanh vung cái móc sắt lên, móc phập vô bả vai Hùng, giật ngược ra sau. Hùng Boxing – bức tường thép của Quận 4 – ngã ngửa, mắt trợn trừng bất lực nhìn kẻ thù giơ chân định đạp nát yết hầu mình.

Cách đó không xa, James "Tóc Dài" và Tâm "Mắt Lộ" cũng đang giãy chết trong cái bẫy của Gã Lùn.

Gã Lùn quá quỷ quyệt. Hắn ném một nắm vôi bột giấu trong túi vô mặt Tâm. Tâm hét lên, ôm mắt lăn lộn. Gã Lùn nhảy phóc lên lưng Tâm, dùng cán dao gõ cái cốp vô huyệt gáy làm Tâm xụi lơ.

Chỉ còn lại James. Chàng con lai tung những cú đá tuyệt vọng để giữ khoảng cách. Nhưng Gã Lùn cười khè khè, lăn xả vô, chấp nhận ăn một cú đá vô vai để tiếp cận chân trụ của James.

Xoẹt!

Con dao bướm cắt sâu vô gân kheo (phía sau đầu gối) của James. James ngã quỵ, mái tóc dài lãng tử bết bát mồ hôi và máu quét lê trên sàn nhà. Hắn cắn môi đến bật máu để hổng rên lên một tiếng hèn yếu nào.

Phe Trần Đại coi như bể trận.

Trần Đại lồm cồm bò dậy, tay ôm ngực. Máu từ trán chảy xuống che mờ một bên mắt.

Phong Lân bước tới, mũi dao chĩa thẳng vô mặt Đại. Lão dòm hắn, cái dòm vừa thương hại vừa khinh miệt của kẻ bề trên.

"Mầy lì đòn lắm. Nhưng lì lợm hổng cứu được cái mạng mầy đâu." Phong Lân gằn giọng “Thôi, nhắm mắt lại đi, tao cho mày chết êm ái."

Phong Lân giơ cao lưỡi dao. Bóng tử thần bao trùm lên khuôn mặt bầm tím của Trần Đại.

"Ai dạy mầy?" Phong Lân hỏi câu chót, lưỡi dao kề sát cổ họng Đại.

Trần Đại nhổ toẹt bãi máu vô mặt lão: "Về âm phủ mà hỏi!"

"Được! Tao cho mầy toại nguyện!"

Phong Lân vung dao chém xuống.

ĐOÀNGGGGG!!!

Tiếng nổ chát chúa xé toạc không gian, át cả tiếng rên rỉ của đám người bị thương.

Cây dù trên tay Phong Lân chưa kịp chạm vô da thịt Trần Đại thì lão đã rú lên một tiếng đau đớn, khuỵu gối xuống. Bắp đùi phải của lão trổ ra một bông hoa máu đỏ lòm. Viên đạn đã xuyên thủng cơ đùi, làm lão xụi lơ tại chỗ.

Tất cả mọi người chết điếng, quay lại nhìn về phía quầy bar.

Lý Ngọc đứng đó.

Gã quân sư thường ngày mặt búng ra sữa, nho nhã thư sinh, giờ đây trông tàn tạ hổng kém gì anh em. Bộ vest xám xộc xệch, cà vạt lệch sang một bên, gọng kính vỡ một tròng. Nhưng đôi tay gã thì vững như đá tảng, đang lăm lăm khẩu ru-lô nòng xoay bốc khói nghi ngút.

Phong Lân ôm đùi, ngước mắt dòm gã trí thức đeo kính, cười sằng sặc trong cơn đau:

"Há há há! Giỏi! Súng đạn vô tình! Tao thua rồi! Bắn đi! Bắn nát sọ tao đi!"

Lão ngửa cổ lên trời, phơi cái cuống họng già nua ra, chờ đợi phát ân huệ. Lão chấp nhận cái chết như một kẻ bại trận kiêu hãnh, đúng chất giang hồ xưa.

Lý Ngọc hổng nói một lời. Gã bước tới, họng súng đen ngòm vẫn khóa chặt vô đầu Phong Lân. Gã siết cò lần nữa.

ĐOÀNG!

Viên đạn thứ hai nổ.

Nó xé gió bay qua, sượt đứt một mảng vành tai của Phong Lân, làm cháy sém mấy sợi tóc bạc. Máu từ tai lão rỉ xuống cổ áo.

Phong Lân mở trừng mắt, sờ lên tai mình, rồi dòm Lý Ngọc. Lão hổng hiểu.

Lý Ngọc hạ súng xuống, giọng lạnh tanh như tiền:

"Viên đầu là cho cái chân của ông, để ông nhớ rằng thời thế đổi thay rồi, võ công của ông hổng đỡ được kẹo đồng đâu. Viên sau là cho cái mạng của ông."

Gã quay sang Trần Đại, lúc này đã được Hùng Boxing (vừa tỉnh lại) dìu đứng dậy.

"Đại ca, Phong Lân chết rồi. Kẻ đang quỳ ở đây chỉ là một lão già què tên là Nguyễn Chí Phong thôi."

Trần Đại gật đầu, lê bước chân tập tễnh tới trước mặt Phong Lân. Hắn hổng đá, hổng đạp, hổng sỉ nhục. Hắn đưa bàn tay đầy máu ra, nắm lấy cổ áo lão, xốc lão ngồi dựa lưng vô quầy bar nát bươm.

Trần Đại ngồi bệt xuống đối diện, thở hắt ra một hơi dài sườn sượt. Hắn móc trong túi quần ra gói thuốc lá dẹp lép, rút hai điếu cong queo, châm lửa, rít một hơi sâu làm đốm lửa đỏ rực lên, rồi nhét một điếu vô miệng Phong Lân.

"Hút đi, sư thúc." Đại nói, giọng khàn đặc nhưng rành rọt từng chữ. "Lần đầu cũng là lần cuối tôi gọi ông hai tiếng này."

Phong Lân ngậm điếu thuốc, đôi môi già nua run bần bật. Lão rít một hơi, khói thuốc làm dịu đi cơn đau thấu trời ở cái chân nát. Lão ngước mắt dòm Đại, ánh mắt dại đi:

"Mầy... mầy thiệt sự là đệ tử của ổng? Của Long Thánh?"

Trần Đại gật đầu, nhả khói mù mịt:

"Phải. Năm 88, tao xộ khám Chí Hòa vì tội chém lộn. Tôi bị tống vô buồng biệt giam khu C, cái buồng dành cho mấy thằng tử tù hoặc mấy thằng điên. Ở trỏng, tôi gặp một ông già què, ốm nhom như bộ xương cách trí, ho lao sù sụ suốt ngày."

Đám đàn em xung quanh - Hùng, Tâm, James - nín thở lắng nghe. Họ chưa bao giờ nghe Đại kể về sư phụ mình.

"Ông già đó..." Đại cười buồn. "...chính là Thanh Long, con rồng xanh của đất Chợ Lớn một thời, sư huynh ruột của ông. Tao cứ tưởng ổng là lão điên, ai dè ổng là cao thủ. Ổng dạy tôi rằng nắm đấm hổng phải để giết người, mà để bảo vệ cái mạng mình và anh em mình."

Phong Lân nghe tới đó, nước mắt ứa ra giàn giụa:

"Ảnh... ảnh còn sống chứ?"

"Chết rồi." Giọng Đại lạnh tanh, nhưng nghe kỹ có tiếng nấc. "Chết trong tù năm ngoái. Trước khi nhắm mắt, ổng trăng trối lại hết cho tôi nghe về cái môn phái Mai Hoa Long Quyền này."

Đại chồm người tới, dòm thẳng vô mắt Phong Lân:

"Ông biết tại sao ông thua tôi hông? Hổng phải do ông yếu, mà vì võ công của ông nó 'chết' rồi. Ông luyện Xích Long thiên về tàn độc, giết chóc. Ông bán mạng cho tiền, làm chó săn cho tụi nhà giàu, thì cái tâm ông nó loạn. Mai Hoa Long Quyền cần cái tĩnh như hoa mai trong gió xuân mới phát được cái uy của rồng. Ông mất cái gốc đó rồi."

Phong Lân cúi gầm mặt, vai run lên từng chặp.

Trần Đại nói tiếp, giọng trầm xuống như tiếng vọng từ âm ty:

"Sư phụ nói với tôi: 'Hồi đó, tao với thằng Phong cùng học thầy. Nó giỏi hơn tao, sáng dạ hơn tao. Nhưng nó tham vọng quá. Nó muốn làm bá chủ, muốn tiền muôn bạc vạn nên nó sa ngã, đi làm sát thủ. Tao cản hổng được, tao buồn lắm'."

"Buồn... ổng buồn tao..." Phong Lân lẩm bẩm, nấc lên.

"Ừ, ổng buồn chứ hổng hận." Đại vỗ vai lão già. "Đêm mưa gió ở Chí Hòa, ổng nằm co ro trên sàn xi-măng lạnh ngắt, máu trào ra mép, ổng nắm tay tôi dặn dò câu chót: 'Thằng Phong nó cầm dao vì đời xô đẩy, nhưng tao tin trong thâm tâm nó vẫn còn chút lương tri. Mầy là đệ tử tao, mai mốt lỡ có đụng độ nó, nhớ thay tao tha cho nó một con đường sống. Nói với nó là sư huynh Long Thánh tha lỗi cho nó rồi. Biểu nó về quê mà tu tâm dưỡng tánh'."

Câu nói ấy như nhát dao cuối cùng đâm thấu tim gan Phong Lân, phá vỡ lớp vỏ bọc sát thủ lạnh lùng bao năm nay. Cái danh vọng, tiền tài, cái uy dũng của một đời chém giết bỗng chốc tan thành mây khói trước lời tha thứ của người anh quá cố.

Lão già nhả điếu thuốc rơi xuống đất, gục đầu vô đôi bàn tay đầy máu, khóc tu tu như một đứa trẻ lạc mẹ. Tiếng khóc ai oán, hối hận vang vọng giữa cái vũ trường tan hoang, nghe não nùng thê thiết đến mức đám giang hồ sắt đá xung quanh cũng phải chạnh lòng. Tiếng khóc của một gã sát thủ giết người không ghê tay giờ nghe ai oán, thê lương đến lạ. Bao nhiêu cái oai phong, cái lì lợm của "cọp già" tan biến sạch, chỉ còn lại nỗi hối hận muộn màng của đứa em trai lầm lạc.

Đêm nay, một huyền thoại giang hồ tên Phong Lân đã chết theo viên đạn của Lý Ngọc, nhưng một con người tên Nguyễn Chí Phong đã được tái sinh từ vũng máu và nước mắt.

Trần Đại đợi cho lão khóc đã đời, rồi mới hất hàm về phía Lý Ngọc.

Gã quân sư hiểu ý, xách cái va-li nhỏ đã chuẩn bị sẵn, ném cái bịch xuống trước mặt Phong Lân.

"Trong này là mớ tiền mặt đủ để ông mua vài mẫu ruộng dưới quê, với ba cái vé xe đò về miền Tây." Lý Ngọc nói, giọng lạnh tanh nhưng hổng còn sát khí. "Mẹ già của ông đang nằm Chợ Rẫy, tụi tui đã đóng viện phí và thuê xe cứu thương đưa bả về quê ông rồi."

Phong Lân ngẩng mặt lên, nước mắt nước mũi tèm lem, nhìn Trần Đại như nhìn thấy phật sống:

"Đại .. cậu cứu mẹ tui?"

"Tôi hổng cứu ông." Trần Đại đứng dậy, phủi đít quần. "Tôi cứu cái chút 'thiện lương' mà sư phụ tôi nói. Với lại, tôi hổng muốn mang tiếng giết người già."

Đại cúi xuống, ghé sát tai Phong Lân, giọng đanh lại:

"Nhưng nghe cho kỹ đây. Bước ra khỏi cái cửa này, cái tên Phong Lân coi như đã chết. Ngày mai, cả cái Sài Gòn này sẽ đồn ầm lên là tôi đã chém chết ông, xác quăng xuống sông Sài Gòn cho cá rỉa. Ông liệu hồn mà sống ẩn dật, nuôi mẹ già cho trọn đạo hiếu. Để tôi nghe ông còn cầm dao đi làm bậy, tôi sẽ lụi ông thiệt đó."

Phong Lân quỳ rạp xuống lạy Trần Đại ba cái:

"Phong Lân chết rồi. Từ nay chỉ còn thằng Phong què nuôi vịt thôi. Mạng này của tui, ngày nào đại ca cần, cứ nhắn một tiếng, tui bò cũng bò lên trả nợ."

Trần Đại đỡ ông ta đứng lên.

“Tôi không đáng để ông gọi là đại ca đâu. Ông đi đi”

Cửa sau vũ trường.

Một chiếc xe tải chở nước đá đỗ xịch ở con hẻm tối thui.

Hùng Boxing và đám đàn em khiêng ba cái "xác" quăng lên thùng xe.

"Đi cho khuất mắt tao." Hùng Boxing vỗ cái bốp vô thùng xe, ra hiệu cho tài xế.

Chiếc xe nổ máy, phụt khói đen ngòm, rồi lăn bánh biến mất vô màn đêm mịt mùng của Sài Gòn, mang theo một huyền thoại cũ kỹ về nơi chôn rau cắt rốn.

Trong bóng tối của hiên nhà đối diện, Thái Sơn đứng nép mình sau trụ điện, chứng kiến từ đầu tới cuối.

Nó dòm theo chiếc xe tải, rồi dòm lại cái bóng dáng sừng sững của Trần Đại đang đứng dưới ánh đèn vàng vọt, châm một điếu thuốc mới.

Trong cái đầu non nớt của thằng nhóc bụi đời, một cái gì đó vừa vỡ ra. Nó hiểu rằng, làm đại ca hổng phải cứ nhe nanh múa vuốt, chém giết lung tung là ngon. Làm đại ca thứ thiệt là phải có cái uy, cái đức, biết lúc nào nên cương, lúc nào nên nhu. Phải biết dùng cái đầu lạnh để thắng cái nóng của nắm đấm, và dùng cái tình để thu phục nhân tâm.

Đêm nay, máu đã đổ, nước mắt đã rơi, nhưng một trật tự mới của giang hồ Sài Gòn đã bắt đầu được thiết lập.
(Hết chương 11)
Chúc mừng năm mới mấy tml nhé!
 

Tiểu Tử Đa Tình

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Sorry mấy tml nhiều nha. Bổ sung chương 10, đăng vội quá bị nhảy chap!

CHƯƠNG 10: DẠ TIỆC TỬ THẦN & NHỮNG VỊ KHÁCH KHÔNG MỜI​

7 giờ tối. Vũ trường Mi Nhon.

Sài Gòn về đêm là một con thú hoang khoác lên mình bộ cánh lấp lánh. Và vũ trường Mi Nhon chính là trái tim đang đập mạnh nhất của con thú ấy.

Tiếng nhạc Disco dập xình xịch tức ngực vọng ra tận ngoài đường, khiến mấy bà bán thuốc lá dạo cũng phải nhún nhảy theo. Ánh đèn neon màu tím xanh quét loang loáng, vẽ lên bầu trời đêm những vệt sáng ảo diệu, mời gọi những con thiêu thân lao vào cuộc vui quên ngày tháng.

Bên trong, không khí đặc quánh mùi khói thuốc lá thơm, mùi rượu ngoại đắt tiền và mùi nước hoa nồng nàn của những cô đào chân dài miên man.

Trên khu vực VIP lầu lửng, nơi có thể bao quát toàn bộ sàn nhảy, Trần Đại ngồi ngả người trên chiếc ghế bọc nhung đỏ như một ông vua trên ngai vàng. Hắn mặc chiếc áo sơ mi lụa tơ tằm màu mận chín, phanh hai cúc ngực, tay lắc nhẹ ly Cognac sóng sánh màu hổ phách.

"Anh Đại, lô hàng điện tử đợt này về trót lọt. Bên hải quan đã ngậm tiền, im re rồi."

Người đang thì thầm vào tai Đại là Lý Ngọc. Gã đeo cặp mắt kính gọng vàng, khuôn mặt trắng trẻo, thư sinh nhưng toát lên vẻ lạnh lùng, tàn nhẫn của một con cáo già. Gã không uống rượu, trước mặt chỉ có ly nước suối. Trên tay gã luôn là cuốn sổ tay nhỏ xíu, ghi chép tỉ mỉ từng khoản thu chi. Nếu Trần Đại là trái tim của băng nhóm, thì Lý Ngọc chính là bộ não, kẻ vạch ra đường đi nước bước để mở rộng địa bàn sang khu Chợ Gạo béo bở.

Ở phía dưới quầy bar, Tâm "Mắt Lộ" đang một tay ôm eo cô tiếp viên ngực tấn công mông phòng thủ, một tay cầm chai bia Heineken ướp lạnh.

"Đụ má, em Lan hôm nay nhìn ngon cơm dữ hen! Tối nay đi với anh, anh bo đậm!" Tâm cười hô hố, bàn tay thô bỉ vỗ cái bép vào mông cô gái.

Hắn là tướng tiên phong của Đại, xuất thân từ dân bốc vác chợ cá nên tính tình cục súc, ăn nói bạt mạng. Thấy một gã khách say rượu định đập ly gây sự, Tâm chỉ cần liếc đôi mắt lồi vằn tia máu, gõ nhẹ đít chai bia xuống bàn cái cốp, gã khách kia lập tức tỉnh rượu, lí nhí xin lỗi rồi lặn mất tăm. Với anh em, Tâm sống chết có nhau, nhưng với người ngoài, hắn là một gã đồ tể không biết nói lý lẽ.

Trấn giữ ngay cửa chính là Hùng "Boxing". Hắn đứng khoanh tay, im lìm như một bức tượng đồng đen. Chiếc áo thun bó sát không che giấu nổi những thớ cơ bắp cuồn cuộn như đá tảng. Hắn không rượu chè, không gái gú, đôi mắt sắc lạnh quét qua từng khuôn mặt khách khứa. Bất cứ ai mang theo "hàng nóng" hay có ý đồ xấu đều không qua nổi đôi mắt của hắn.Đứng lặng lẽ bên cạnh Hùng Boxing như một cái bóng, James toát lên vẻ cô độc và lãng tử, khác biệt hoàn toàn với đám giang hồ bặm trợn xung quanh.

James sở hữu ngoại hình của một gã Tây phương lạc loài giữa đất Sài Gòn: vóc dáng cao kều, sống mũi thẳng tắp, hốc mắt sâu hun hút chứa đựng nỗi buồn u uất màu hổ phách. Điểm nhấn đặc biệt nhất chính là mái tóc nâu hạt dẻ dài bồng bềnh ngang lưng, thường được hắn buộc túm lại một cách cẩu thả hoặc để xõa che bớt khuôn mặt, tạo nên biệt danh James "Tóc Dài".

Hắn là "di sản" buồn bã của Sài Gòn năm 1975. Là con lai của một lính Mỹ không rõ mặt và một cô gái làng chơi, James sinh ra đúng vào lúc tiếng súng vừa dứt, để rồi bị ném ra lề đường như một "tàn dư" đáng quên của chế độ cũ. Tuổi thơ của James không có sữa và hoa, chỉ có những ngày tháng lang thang đầu đường xó chợ, bị người đời dè bỉu gọi là "thằng con lai 12 lỗ đít", bị lũ trẻ con xóm liều ném đá đuổi đánh vì cái giao diện "kẻ thù" của mình. Hắn lớn lên mà không biết một câu tiếng Mỹ, chỉ rành rọt tiếng chửi thề và luật rừng của vỉa hè Sài Gòn.

Ngoài cửa Vũ trường.

Sự sang trọng hào nhoáng bên trong đối lập hoàn toàn với cảnh tượng nhếch nhác vừa xuất hiện bên ngoài.

Một đám nhóc rách rưới, quần áo lấm lem bùn đất, hôi hám như vừa chui từ cống lên, đang đứng lố nhố trước cổng chính. Đó là nhóm của Thái Sơn.

"Tụi bây nhớ kỹ kịch bản chưa?" Sơn thì thào, tim đập thình thịch. "Phải làm cho thật, đánh cho đau thì tụi nó mới tin."

"Rồi đại ca!" Huy Lì và Cu Đen gật đầu, tay nắm chặt mấy cục gạch ống.

"Hành động!"

Vừa dứt lời, Huy Lì và Cu Đen lao vào nhau, la hét om sòm:

"Đụ má mày! Mày giựt tiền tao hả!" "Tao đánh chết mẹ mày!"

Hai thằng nhóc lăn xả vào nhau, đấm đá túi bụi (nhưng toàn lựa chỗ thịt mềm mà đánh). Kha Ghẻ đứng ngoài ném gạch đá loạn xạ vào chốt bảo vệ, làm bể cái bóng đèn neon nổ cái bộp.

Đám bảo vệ vũ trường đang đứng tán dóc giật mình, túa ra như ong vỡ tổ.

"Đụ má mấy thằng ranh con này ở đâu tới phá đám vậy?" "Bắt tụi nó lại! Đập gãy chân tụi nó cho tao!"

Khung cảnh hỗn loạn. Khách khứa đang xếp hàng vào cửa hét lên hoảng sợ, dạt sang hai bên.

Lợi dụng thời cơ, Thái Sơn và Ba Thẹo cúi thấp người, lao thẳng vào cửa chính như hai mũi tên.

Nhưng tụi nó chưa kịp chạy được ba bước thì đã đụng phải một bức tường thịt.

Hùng "Boxing" đã đứng chắn ngay lối đi từ lúc nào.

Hắn không nói không rằng, vươn cánh tay hộ pháp ra, túm gọn cổ áo Thái Sơn nhấc bổng lên như nhấc một con gà con.

"Ặc..." Sơn bị siết cổ, chân đạp loạn xạ trên không trung.

"Mày chán sống rồi hả nhóc?" Hùng gằn giọng, giơ nắm đấm to như cái búa tạ lên.

Tiếng nhạc Modern Talking dập quá lớn, át đi tiếng la hét của Sơn. Ba Thẹo lao vào định cứu Sơn thì bị hai gã bảo vệ khác đạp ngã lăn quay ra đất.

Sơn biết mình không còn nhiều thời gian. Nó dồn hết hơi tàn vào buồng phổi, hét vào mặt Hùng Boxing những từ khóa quan trọng nhất mà nó nghe được đêm qua.

Hùng Boxing khựng lại. Nắm đấm đang giơ lên bỗng dừng giữa không trung. Cái tên "Phong Lân" như một luồng điện chạy dọc sống lưng hắn.

Nhưng hắn không buông Sơn ra ngay. Với kinh nghiệm của một tay giang hồ lão luyện, hắn biết tai mắt của Tám Sọ đang rình rập khắp nơi.

Hùng nháy mắt với đám đàn em, rồi quát lớn, cố tình để cả thiên hạ nghe thấy:

"Đụ má mày dám trù ẻo đại ca tao hả? Lôi tụi nó ra hẻm sau! Đánh cho tụi nó bò về không nổi cho tao!"

Thế là Sơn và Ba Thẹo bị lôi xềnh xệch ra con hẻm tối om bên hông vũ trường. Huy Lì, Cu Đen, Kha Ghẻ thấy đại ca bị bắt thì hoảng hồn bỏ chạy tán loạn.

Trong mắt những người đi đường và đám đàn em của Tám Sọ đang rình mò gần đó, nhóm bụi đời đã thất bại thảm hại. Một kết cục bi thảm đã được báo trước cho những kẻ dám vuốt râu hùm.

8 giờ 30 tối.

Một chiếc taxi màu vàng cũ kỹ dừng lại trước cửa Mi Nhon.

Bước xuống xe không phải là những tay chơi sành điệu hay những cô nàng bốc lửa, mà là ba người đàn ông có vẻ ngoài kỳ lạ.

Đi đầu là một người đàn ông trung niên, mặc bộ vest màu xám tro cũ kỹ nhưng được ủi phẳng phiu, kiểu dáng thịnh hành ở Sài Gòn những năm trước 75. Mái tóc bạc được chải keo bóng mượt vuốt ngược ra sau. Ông ta đeo mắt kính đen tròn, tay cầm một cây dù cán gỗ mun, dáng đi thong dong, đĩnh đạc như một thầy giáo già đi nghe nhạc.

Đó chính là Phong Lân.

Đi theo sau lão là hai gã tùy tùng cũng quái đản không kém. Một gã Lùn tịt, mặc bộ đồ vest đuôi tôm rộng thùng thình như chú hề trong rạp xiếc, tay xách chiếc cặp táp da sờn. Gã còn lại cao lêu nghêu, mặc chiếc áo măng-tô dài quá gối, đội mũ phớt sụp xuống che đi nửa khuôn mặt, tay phải luôn giấu trong túi áo. Đó là gã Câm với bàn tay móc sắt.

Đám bảo vệ vũ trường vừa mới dẹp xong vụ lộn xộn, đang quạu quọ. Thấy ba người này thì định chặn lại.

"Ê, mấy cha nội này đi đâu? Ở đây không bán vé số nha." Một tên bảo vệ hất hàm.

Phong Lân không nói gì, chỉ mỉm cười hiền hậu. Lão rút trong túi áo ngực ra một tờ 50 đô la Mỹ, nhét nhẹ vào túi áo tên bảo vệ, rồi vỗ vỗ vai hắn như người lớn vỗ về trẻ con.

Tên bảo vệ trố mắt nhìn tờ tiền xanh lè. Thái độ hắn thay đổi 180 độ.

"Dạ... dạ mời mấy chú vô chơi."

Phong Lân gật đầu, bước qua cửa kiểm soát an ninh một cách nhẹ nhàng. Không ai khám xét cây dù cán gỗ, cũng không ai nghi ngờ cái cặp táp của gã lùn hay cái áo măng-tô dày cộm của gã cao kều.

Sát thủ đã vào chuồng.

Góc khuất trong Vũ trường.

Phong Lân chọn một cái bàn tròn nằm trong góc tối, nơi ánh đèn quét không tới nhưng lại có tầm nhìn trực diện lên khu vực VIP lầu lửng.

Người bồi bàn bước tới, nhìn bộ dạng "nhà quê lên tỉnh" của ba người khách với ánh mắt coi thường:

"Mấy chú uống gì? Bia hay nước ngọt?"

Phong Lân tháo mắt kính đen xuống, để lộ đôi mắt sắc như dao cau, nhìn chằm chằm vào người bồi bàn. Lão nói, giọng trầm, chậm rãi và sành điệu:

"Cho một ly Old Fashioned. Rượu Bourbon, vỏ cam nướng. Ít đường, nhiều đắng."

Gã bồi bàn giật mình. Old Fashioned? Loại cocktail cổ điển này chỉ có dân sành rượu thứ thiệt, dân chơi từ thời Mỹ mới biết uống. Gã vội vàng gật đầu lia lịa rồi chạy biến.

Ly rượu màu hổ phách được mang ra. Phong Lân lắc nhẹ ly, tiếng đá va vào thành ly leng keng vui tai. Lão nhấp một ngụm, vị đắng của rượu hòa với hương cam nồng nàn lan tỏa trong khoang miệng.

Hai gã đệ tử ngồi im như tượng hai bên, không uống gì. Tay tụi nó luồn vào trong áo, mắt dán chặt vào mục tiêu trên lầu.

Ở đó, Trần Đại vẫn đang cười nói vui vẻ, nâng ly chúc tụng với đối tác, hoàn toàn không hay biết tử thần đang ngồi cách mình chỉ mười mét đường chim bay. Hùng Boxing đã rời vị trí cửa, không thấy đâu. Tâm Mắt Lộ thì đang say sưa với gái.

Phong Lân khẽ nhếch mép. Quá sơ hở.

Thời khắc định mệnh.

Đèn Strobe tắt ngấm. Tiếng nhạc Disco ầm ĩ, xập xình như tiếng búa máy đóng vào đầu cũng im bặt.

Thay vào đó, không gian chìm nghỉm vào thứ ánh sáng tím nhạt nhòa, ma mị như khói thuốc phiện. Tiếng kèn Saxophone cất lên, rên rỉ, nức nở, giai điệu Careless Whisper len lỏi vào từng thớ thịt, từng ngóc ngách tâm hồn của những kẻ đang tìm chỗ dựa trong men rượu. Cái thứ nhạc "sến" chảy nước ấy làm mềm lòng cả những gã du đãng sắt đá nhất.

Không khí đặc quánh lại, lả lơi và đầy mùi tục lụy. Đám đàn ông, đàn bà bắt đầu dìu nhau ra sàn. Họ ôm ấp, đung đưa, mồ hôi quyện vào nước hoa rẻ tiền tạo nên cái mùi vị nồng nặc đặc trưng của những đêm Sài Gòn không ngủ.

Trong góc tối của quầy bar, Phong Lân đặt ly Old Fashioned xuống mặt gỗ. Tiếng cạch khô khốc, lọt thỏm giữa tiếng nhạc dập dìu.

Lão khẽ gật đầu. Giờ "G" đã điểm.

Hai cái bóng ngồi cạnh lão lập tức tách ra như hai giọt thủy ngân độc địa. Gã Lùn luồn xuống gầm bàn, di chuyển bằng tứ chi nhanh như một con chuột cống thành tinh, hướng thẳng về cửa thoát hiểm để bịt đường "dọt". Gã Câm đứng dậy, kéo sụp cái mũ phớt che đi khuôn mặt cháy sém nham nhở. Bàn tay phải giấu trong túi áo măng-tô siết chặt lấy cái móc sắt lạnh toát. Gã lừ đừ tiến về phía cầu thang dẫn lên lầu VIP.

Một tên bảo vệ đứng gác chân cầu thang thấy gã lạ mặt liền giơ tay chặn lại: "Ê, khu vực VIP, cấm cửa..."

Bụp!

Tên bảo vệ chưa kịp dứt câu đã trợn trắng mắt, người mềm nhũn như cọng bún thiu. Gã Câm đã dùng cái móc sắt ấn mạnh vào huyệt phong phủ sau gáy. Một cú ra đòn gọn gàng, tàn độc, đủ để tê liệt hệ thần kinh mà không gây chết người ngay tức khắc. Gã đỡ lấy cái xác, nhẹ nhàng đặt dựa vào tường như một gã say rượu ngủ gật.

Đường lên trời đã mở toang.

Phong Lân chỉnh lại cổ áo vest xám tro, cầm cây dù cán gỗ mun lên. Lão bước đi thong dong, len lỏi qua những đôi nam nữ đang say sưa hôn hít mà không chạm vào vạt áo bất kỳ ai. Bóng lão đổ dài trên sàn, trườn đi êm ru như một con rắn hổ mang chúa đi săn mồi.
 

Tiểu Tử Đa Tình

Yếu sinh lý
Chủ thớt

CHƯƠNG 12: MƯU SÂU CỦA CÁO & MẮT SÓI ĐÊM MƯA​

Vũ trường Mi Nhon. 10 giờ đêm.

Cơn mưa đêm Sài Gòn ập xuống bất chợt, gõ rào rào lên mái tôn, hòa với cái không khí đặc quánh mùi thuốc sát trùng, mùi cồn và mùi máu tanh tưởi bốc lên từ sàn gạch.

Một góc vũ trường giờ biến thành cái trạm xá dã chiến.

Lão Mộc – biệt danh "Hoa Đà chợ lớn" – ngồi chồm hổm trên cái ghế đẩu, miệng nhai trầu bỏm bẻm, tay cầm kim chỉ may sống vết thương cho Hùng Boxing. Lão già này tính nết quái gở, chuyên trị thương cho dân giang hồ, sống bằng cái luật "ba không": Không hỏi, không biết, không run tay.

"Đụ mẹ, nhẹ tay chút cha nội!" Hùng Boxing rên hừ hừ, mồ hôi vã ra như tắm.

"La cái gì mà la! Da thịt mầy dày như da trâu, kim châm vào còn muốn gãy mà còn la!" Lão Mộc nạt lại, tay vẫn thoăn thoắt đan chỉ trên bắp tay nát bươm của Hùng. Lão phun toẹt bãi nước trầu đỏ lòm vô cái ống nhổ, rồi quay sang James Tóc Dài đang ngồi cắn chặt môi đến bật máu để lão nắn lại cái gân chân.

"Thằng Tây lai này coi bộ ngon." Lão Mộc gật gù. "Nó lì đòn hơn đám An Nam tụi bây. Cái chân này dưỡng vài tuần là đi lại được, nhưng muốn đá cao như xưa thì phải tập lại kĩ."

Cách đó vài bước chân, Trần Đại ngồi tựa lưng vô quầy bar, một tay cầm chai rượu mạnh đổ thẳng lên vết chém dài trên vai, mặt lạnh tanh không đổi sắc. Hắn đưa chai rượu lên tu một hơi dài, rồi đưa cho Lý Ngọc.

Gã quân sư mặt mày bầm tím, mắt kính vỡ một tròng, đón lấy chai rượu, uống một ngụm rồi trầm ngâm:

"Đại ca, nước cờ hôm nay xém chút nữa là 'chiếu bí' tụi mình. Thằng chả mạnh quá. Em tính dùng số đông đè bẹp để bắt sống, ai dè suýt nữa nướng sạch cả dàn tướng."

Trần Đại cười khẩy, châm điếu thuốc:

"Mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên. Nhưng nhờ tính sai, ta mới thu phục được nhân tâm của ổng. Mà nói đi cũng phải nói lại, nếu hổng nhờ bà chị Mộng Lan bắn tin, thì đêm nay anh em mình thành heo quay cúng tế cho thằng Tám Sọ hết rồi."




BA NGÀY TRƯỚC. Đám tang Bảy Sấm.

Trời Sài Gòn mưa thúi đất thúi cát. Cả cái nghĩa trang chìm nghỉm trong màn nước trắng xóa, u ám và lạnh lẽo như lòng người. Giới giang hồ tề tựu đông đủ như nấm mọc sau mưa, đen nghịt cả một góc trời để tiễn đưa Bảy Sấm về cõi vĩnh hằng.

Trần Đại quỳ gối trước huyệt mộ đang lấp dở. Nước mưa hòa với bùn sình vấy bẩn bộ vest đen, hòa với nước mắt mặn chát chảy ròng ròng trên gò má góc cạnh. Hắn nắm chặt nắm đất trong tay, nghiến răng thề độc sẽ lấy đầu Tám Sọ tế vong linh ân nhân.

Giữa cái không khí tang tóc ấy, một chiếc xế hộp màu đen bóng lộn lừ đừ trườn tới, xé toạc màn mưa. Cửa xe bật mở. Một người đàn bà bước xuống.

Bà mặc áo dài nhung đen, đeo kính râm che kín nửa khuôn mặt, tay cầm cây dù đen cán bạc. Dáng đi uyển chuyển nhưng toát lên cái vẻ sang trọng, lạnh lùng chết chóc khiến đám đàn ông xung quanh phải dạt ra nhường đường.

Đó là Mộng Lan – hay còn gọi là Chị Hai Lan, người đàn bà nắm giữ cái ghế "Tam Sát" đầy quyền lực trong "Ngũ đại giang hồ Sài Gòn".

Bà đi lướt qua hàng người, tiếng giày cao gót gõ lộc cộc trên nền đá nghe khô khốc. Bà dừng lại bên cạnh Trần Đại, nghiêng cây dù che cho hắn một khoảng trời khô ráo. Mùi nước hoa Chanel nồng nàn từ người bà tỏa ra, lấn át cả mùi nhang khói và mùi tử khí.

Bà cúi xuống, ghé sát đôi môi đỏ chót vào tai Đại, thì thầm. Giọng bà nhẹ hều, êm ái như ru, nhưng nội dung thì sắc lẹm như dao lam cứa vào da thịt:

"Thằng Tám Sọ nó cạn tàu ráo máng rồi cưng. Nó rước 'Cọp' về rừng. Phong Lân. Tối mốt. Tại Mi Nhon. Cẩn thận cái đầu, chị hổng muốn đi viếng cưng sớm đâu."

Trần Đại ngẩng phắt lên, bàng hoàng. Cái tên Phong Lân là nỗi ám ảnh của cả một thế hệ giang hồ đi trước.

Nhưng Mộng Lan đã đứng thẳng dậy. Bà quay lưng bước đi, tà áo dài bay phấp phới trong gió mưa, bỏ lại một câu nói lửng lơ, lạnh tanh như tiền:

"Chị ghét cái thói chơi dơ của tụi nó. Cưng ráng mà sống. Cái Sài Gòn này loạn lắm rồi, cần người biết chơi đẹp như cưng để lập lại trật tự."

12 TIẾNG TRƯỚC. Văn phòng Trần Đại.

Khói thuốc mù mịt như sương mù mùa mưa Đà Lạt

"Đóng cửa vũ trường đi đại ca. Lánh mặt vài bữa cho êm." Tâm Mắt Lộ lo sốt vó đề xuất.

"Trốn chui trốn nhủi thì còn mặt mũi nào xưng hùng xưng bá?" Lý Ngọc gạt phăng. Gã đẩy gọng kính, ánh mắt lóe lên tia toan tính. "Tụi mình chơi chiêu 'Mời ông xơi'. Cứ mở cửa đón khách, tạo cái vỏ bọc lỏng lẻo để dụ Phong Lân vô sâu trong hang. Hắn vô tới lầu VIP là cá nằm trên thớt, lúc đó tứ tướng ùa ra bắt sống."

Kế hoạch hoàn hảo trên giấy, nhưng thực tế tàn khốc đã chứng minh: Đừng bao giờ đùa với những con cọp già, dù nó đã ngủ đông hai mươi năm.

Dòng hồi ức bị cắt ngang bởi một giọng nói lí nhí:

"Dạ... thưa đại ca..."

Trần Đại quay lại. Là Thái Sơn. Thằng nhóc bụi đời nãy giờ đứng nép trong góc tối, tay chân lấm lem, dòm dác xung quanh với đôi mắt sáng rực như mắt mèo hoang.

"Gì đó nhóc?" Lý Ngọc hỏi.

"Dạ... nãy giờ lộn xộn, mấy anh hổng để ý. Nhưng em thấy... bên kia đường... có người đang rình."

Lý Ngọc nhíu mày: "Ai?"

"Một cha nội đội nón cối, chạy chiếc Honda 67 màu đen. Lúc mấy anh đánh nhau ầm ầm, ai cũng lo chạy, chả cứ ngồi trên xe hút thuốc dòm vô. Tới giờ chả vẫn chưa đi."

Lý Ngọc và Trần Đại dòm nhau. Một kẻ bình thản quan sát giữa lúc dầu sôi lửa bỏng chỉ có thể là tai mắt của Tám Sọ chờ tin xác nhận cái chết của Trần Đại.

Lý Ngọc nhếch mép cười, cái cười thâm thúy của con cáo:

"Mầy lanh mắt lắm con trai. Nhưng tao hổng muốn đứt dây động rừng. Tao muốn bắt sống nó để gửi quà cho chủ nó."

Gã rút trong túi ra một con dao bấm nhỏ xíu, ném cho Sơn:

"Mầy dám chơi hông? Ra lấy cái chìa khóa xe của nó đem vô đây cho tao. Làm êm, tao thưởng."

Thái Sơn chụp lấy con dao, gật đầu cái rụp: "Chuyện nhỏ!"

Nó quay người, đưa hai ngón tay lên miệng huýt sáo một tiếng tuýt sắc lẻm. Từ trong con hẻm nhỏ kế bên, ba cái đầu lô nhô chui ra: Ba Thẹo với vết sẹo dài trên má, Huy Lé mắt nổ mắt xịt, và Kha Ghẻ ốm tong teo.

Đây là "băng đảng tí hon" của Sơn, đám bạn nối khố cùng chia nhau từng củ khoai nướng dưới gầm cầu.






Bên kia đường. Gốc cây bàng.

Gã nón cối, tay chân thân tín của Tám Sọ, rít điếu thuốc cuối cùng, mắt dán chặt vô cửa vũ trường. Hắn thấy xe tải chở "xác" đi rồi, nhưng chưa chắc chắn là xác ai nên nán lại ráng chờ thêm chút nữa.

Bỗng nhiên...

"Đụ mẹ mầy! Trả tiền tao!"

Một đám nhóc bụi đời từ đâu lao ra, rượt đuổi nhau la hét um sùm. Thằng Ba Thẹo rượt thằng Huy Lé, thằng Kha Ghẻ chạy loăng quăng chen ngang.

RẦM!

Thằng Huy Lé tông sầm vô chiếc xe 67 của gã nón cối, làm gã loạng choạng suýt té.

"Đui hả mầy! Biến đi lũ cô hồn!" Gã nón cối chửi đổng, giơ tay định tát.

Trong cái khoảnh khắc hỗn loạn đó, một bóng nhỏ thó lách nhẹ qua người gã như một con lươn. Là Thái Sơn. Bàn tay nhỏ xíu nhưng nhanh như chớp của nó lướt qua ổ khóa xe.

Một giây sau, Sơn đã lùi ra xa, trên tay lủng lẳng chùm chìa khóa, nhe răng cười:

"Cảm ơn chú Hai nha!"

"Ơ... cái đụ..."

Gã nón cối sờ xuống ổ khóa trống hoác, mặt biến sắc. Hắn định nhảy xuống xe rượt theo thì...

"Đi đâu đó người anh em?"

Từ trong bóng tối của mái hiên vũ trường, Hùng Boxing lừng lững bước ra dù một tay đang băng bó, theo sau là hai gã bảo vệ to như hộ pháp.

Gã nón cối mặt cắt không còn hột máu. Hắn biết mình tiêu đời rồi.

Năm phút sau.

Gã nón cối bị lôi xềnh xệch vô giữa sàn nhảy, quỳ mọp trước mặt Trần Đại. Mặt mũi hắn sưng húp vì "màn chào hỏi" của đám đàn em.

Trần Đại ngồi trên ghế, tay xoay xoay chùm chìa khóa mà Thái Sơn vừa đem về.

"Về nhắn với thằng Tám..." Đại nói, giọng nhẹ hều nhưng lạnh thấu xương. "...là con Cọp nó thuê chết ngắc rồi. Tao hổng giết mầy, để mầy đem cái lưỡi về mà báo tin. Nói với nó, món quà kế tiếp tao gửi qua, sẽ là cái hòm vừa khít với size của nó."

Gã nón cối gật đầu lạy như tế sao, rồi ba chân bốn cẳng chạy biến ra khỏi cửa như ma đuổi.

Huyết thệ ngây ngô.

Xử xong việc, Trần Đại quay sang nhìn bốn thằng nhóc bụi đời đang đứng co cụm một chỗ. Thái Sơn đứng đầu, ngực phập phồng, mắt sáng rỡ chờ đợi.

"Mấy đứa làm tốt lắm." Đại gật đầu.

Thình lình, Thái Sơn quỳ cái bịch xuống sàn gạch.

"Đại ca! Cho tụi em theo anh! Tụi em muốn làm đàn em của anh!"

Ba thằng kia thấy đại ca mình quỳ cũng lật đật quỳ theo: "Xin đại ca thu nhận tụi em!"

Trần Đại nhíu mày. Hắn đứng dậy, bước tới trước mặt Sơn. Thay vì đỡ nó dậy, hắn giơ tay tát nhẹ vô má nó một cái.

"Tỉnh chưa con?"

Đại chỉ tay vô vũng máu đỏ lòm chưa kịp lau dưới sàn, chỉ vô cái tay nát bươm của Hùng Boxing, cái chân quấn băng trắng toát của James.

"Mầy mở mắt to ra mà dòm! Đây hổng phải phim chưởng Hồng Kông. Đây là cửa tử. Bước vô đây là xác định có ngày phơi thây ngoài đường, má mầy ở nhà ai nuôi? Mầy muốn nát bấy giống tụi tao hông?"

Sơn dòm vũng máu. Nó hổng run, cũng hổng sợ.

Nó đưa bàn tay nhỏ xíu quệt mạnh xuống vũng máu tươi còn nóng hổi trên sàn, rồi bôi nhem nhuốc lên khuôn mặt non choẹt của mình. Máu đỏ lòe loẹt trên má, trên trán, biến nó thành một con quỷ nhỏ đầy vẻ ương ngạnh.

Nó ngước đôi mắt rực lửa lên dòm Trần Đại:

"Em hổng sợ! Em cũng có máu liều nè! Em muốn mạnh như đại ca để bảo vệ má, bảo vệ anh em! Đứa nào đụng tới tụi em, em chơi khô máu với nó!"

Cả vũ trường lặng đi một giây, rồi tiếng cười rần rần phá lên.

"Há há há! Thằng nhóc này được!" Hùng Boxing ôm bụng cười, quên cả đau. "Cái nết y chang đại ca hồi trẻ! Lì lợm thấy ớn!"

Tâm Mắt Lộ vỗ đùi đen đét: "Duyệt! Cho nó theo xách dép cũng vui!"

Trần Đại dòm khuôn mặt đầy máu và sự quyết tâm ngây ngô của Sơn, lòng chợt chùng xuống. Hắn thấy bóng dáng mình ngày xưa trong đó. Vừa buồn cười, vừa thương hại.

Hắn thở dài, ra hiệu cho Lý Ngọc.

Gã quân sư lấy một cọc tiền thưởng (cho vụ lấy chìa khóa) nhét vô tay Sơn.

"Cất cái máu liều đó đi, nhóc con. Chưa tới lúc đâu." Đại nói, giọng nghiêm lại. "Cầm tiền này về đưa cho má mầy. Mua đồ ăn ngon, mua quần áo lành lặn mà mặc. Tụi bây còn nhỏ, sức đâu mà cầm dao chém lộn? Muốn theo tao thì ráng mà sống cho lớn cái đã."

Sơn cầm cọc tiền, môi mím chặt. Nó biết Đại từ chối, nhưng hổng phải ghét bỏ, mà là chưa tới lúc.

"Dạ... em hiểu rồi."

Sơn đứng dậy, quệt ngang vệt máu trên mặt, cúi đầu chào Đại một cái thật sâu rồi dẫn đám bạn lầm lũi bước ra cửa.

Ngoài trời mưa vẫn rơi tầm tã. Thái Sơn nắm chặt cọc tiền trong tay, lòng đầy hỗn độn. Nhưng trong ánh mắt con sói con ấy, một ngọn lửa tham vọng đã bắt đầu nhen nhóm. Nó sẽ lớn, nó sẽ mạnh, và một ngày nào đó, nó sẽ quay lại đây, hổng phải để xin xỏ, mà để đứng ngang hàng với những gã đàn ông này.

(Hết Chương 12)
 

Tiểu Tử Đa Tình

Yếu sinh lý
Chủ thớt

CHƯƠNG 13: MƯU HÈN CỦA QUỶ & BÀI HỌC CỦA "ANH HAI" MẮT LỘ​

59.4 (3).png

Biệt thự Dakao. 9 giờ sáng.

Khu biệt thự kín cổng cao tường nằm im lìm dưới tán cây xà cừ cổ thụ, tách biệt hẳn với cái ồn ào bụi bặm của Sài Gòn. Nhưng bên trong cái vẻ tĩnh mịch đó là một lò lửa đang chực chờ bùng nổ.

Trong phòng khách rộng thênh thang, mùi thuốc phiện thượng hạng phảng phất, quyện với mùi trầm hương tạo nên một không khí ma quái, ngột ngạt.

XOẢNG!

Một chiếc bình gốm Chu Đậu quý giá bị ném vỡ tan tành xuống nền gạch bông.

Tám Sọ điên tiết đá văng cái ghế đẩu, mặt đỏ gay như gà chọi uống rượu:

"Đụ mẹ thằng Đại! Nó dám đòi gửi hòm cho tao! Tao phải qua đó lụi nát cái ổ Mi Nhon của nó! Tao phải treo cổ nó lên cột đèn!"

Gã trùm giang hồ khét tiếng tàn bạo đang lồng lộn như một con thú bị thương. Tin Phong Lân thất bại, thậm chí còn bị "cảm hóa" như một cú tát trời giáng vào mặt mũi của phe cánh Tám Sọ.

"Ngồi xuống."

Một giọng nói nhẹ hều, êm ái nhưng lạnh buốt vang lên từ chiếc sập gụ khảm xà cừ ở góc phòng.

Trên sập, Hiếu "Nhỏ" – Đệ nhị nhân trong "Ngũ Đại Giang Hồ" – đang nằm nghiêng người, tay mân mê cái tẩu hút thuốc phiện bằng ngà voi. Hắn ốm nhom, da trắng bệch như sáp, nhìn qua tưởng một thầy giáo làng nho nhã, nhưng đôi mắt hẹp dài của hắn chứa đựng sự thâm độc của loài rắn lục.

Chỉ hai từ "Ngồi xuống", nhưng Tám Sọ đang hăng máu cũng phải khựng lại. Hắn hậm hực, thở phì phò rồi ngồi phịch xuống ghế sa-lông.

"Anh Hai, anh coi được hông? Nó vuốt mặt hổng nể mũi. Nó thả con Cọp về rừng, lại còn hăm dọa em. Mình hổng làm cỏ nó, giang hồ nó cười thúi đầu."

Hiếu Nhỏ rít một hơi thuốc, nhả khói từ từ thành vòng tròn, giọng ráo hoảnh:

"Mầy ngu lắm Tám ơi. Hữu dũng vô mưu."

Hắn ngồi dậy, đặt cái tẩu xuống khay bạc:

"Thằng Đại nó dám thả Phong Lân đi, chứng tỏ nó đã thu phục được lão già đó, hoặc nó có gan lớn bằng trời. Giờ bên đó đang phòng bị kỹ như hũ nút. Mầy xách súng qua đó là mầy chui đầu vô rọ. Cảnh sát đang chờ mầy nổ súng để có cớ hốt trọn ổ mầy đó. Lúc đó tao hổng có dư tiền mà chạy án cho mầy đâu.”

Tám Sọ nghiến răng: "Vậy mình nhịn nó sao anh?"

"Ai biểu mầy nhịn?" Hiếu Nhỏ cười khẩy, nụ cười nhạt thếch. "Đánh rắn phải đánh dập đầu. Nhưng đánh hổng lại bằng tay chân thì mình đánh bằng cái đầu, đánh bằng tiền."

Hắn ngoắc tay gọi một tên đàn em mặc sơ mi trắng đứng khúm núm gần đó:

"Mầy cầm cái va-li này, đi gặp thằng Trưởng đồn khu Chợ Lớn với mấy thằng đội trưởng đội kiểm tra văn hóa. Nói với tụi nó, tao muốn quán bar của thằng Đại bị kiểm tra hành chính mỗi đêm ba lần. Bắt bớ khách khứa, kiếm cớ phạt vi phạm, đuổi hết mấy con đào của nó đi."

Hiếu Nhỏ quay sang Tám Sọ, ánh mắt sắc lẹm:

"Còn mầy, cho đàn em xuống mấy cái chợ, mấy bến bãi mà thằng Đại đang bảo kê. Quậy nát bấy cho tao. Đập phá hàng hóa, dọa nạt tiểu thương. Tao muốn coi khi cái nồi cơm bị đập bể, cái danh 'nghĩa khí' của thằng Trần Đại nuôi được bao nhiêu cái miệng ăn. Cắt đường tiền, cắt đường gạo, tự khắc tụi nó sẽ rã đám như bầy chuột đói."

Chợ Lớn. 10 giờ sáng.

Trái ngược với cái không khí âm u ở Dakao, khu Chợ Lớn buổi sáng ồn ào, náo nhiệt và tràn trề sức sống.

Tâm "Mắt Lộ" hôm nay diện bộ cánh "hết nước chấm": Áo sơ mi hoa cò rực rỡ, quần ống loe, đầu vuốt keo láng coóng, cổ đeo sợi dây chuyền vàng to bằng ngón tay cái. Cái mặt hắn vốn đã hài, nay thêm cặp kính râm Ray-Ban gọng vàng trễ xuống mũi làm lộ ra đôi mắt lồi thao láo, trông vừa đểu cáng vừa tiếu lâm.

Đi sau hắn là "băng đảng tí hon": Thái Sơn, Ba Thẹo, Huy Lì, Kha Ghẻ. Tụi nhỏ được phát cho mấy bộ đồ mới (tuy hơi rộng khổ) nhưng mặt đứa nào cũng hếch lên tận trời, vẻ mặt đầy tự hào khi được đi chung với một "đại ca" sành điệu như Tâm.

"Mấy ông con đi lẹ cái chân lên coi! Đi dạo phố mà làm như đi đưa đám vậy!" Tâm quay lại nạt yêu, tay phì phèo điếu More thơm phức.

"Anh Tâm, mình đi đâu dợ?" Ba Thẹo hỏi, mắt dán vô sợi dây chuyền vàng của Tâm.

"Đi rửa mắt. Để tao cho tụi bây thấy giang hồ làm ăn ra sao. Chớ hổng phải tối ngày chui rúc gầm cầu móc túi vặt."

Cả đám dừng lại trước một sạp trái cây lớn đầu chợ. Bà chủ sạp đang mếu máo vì một đám côn đồ lạ mặt vừa tới hất đổ mấy rổ cam sành, dọa nạt đòi tiền bảo kê mới.

"Đụ mẹ bà già! Đóng tiền hụi chết chưa mà bày đặt buôn bán? Muốn tụi tao đốt sạp hông?" Một thằng du côn tóc đỏ gào lên, tay lăm lăm cây mã tấu.

Thái Sơn định lao lên thì Tâm Mắt Lộ giơ tay chặn lại. Hắn nhếch mép cười, chỉnh lại cái kiếng râm, rồi bước tới với cái dáng đi "hai hàng" dẹo dọ đặt trưng.

"Ê mấy cưng!" Tâm gọi, giọng nhão nhoẹt. "Làm gì mà nóng tánh dữ vậy? Trái cây để ăn cho mát ruột, sao lại đem đổ cho heo ăn uổng vậy?"

Thằng tóc đỏ quay lại, thấy Tâm ốm nhom ốm nhách thì khinh khỉnh: "Mầy là thằng nào? Muốn lo chuyện bao đồng hả? Biến đi cho nước nó trong!"

Tâm Mắt Lộ hổng giận. Hắn tháo kiếng mát ra, trợn trừng đôi mắt lồi như hai hòn bi ve dòm thẳng mặt thằng tóc đỏ, rồi bất thình lình... hắn làm mặt xấu, le lưỡi:

"Hù! Sợ chưa con?"

Thằng tóc đỏ ngớ người. Cả chợ ngớ người. Cái đéo gì vậy?

Lợi dụng một giây ngỡ ngàng đó, Tâm Mắt Lộ tung chân... hổng phải đá, mà là đạp mạnh vô hạ bộ thằng tóc đỏ.

BỤP!

"Á Á Á!" Thằng tóc đỏ ôm háng ngã lăn quay, mặt xanh như đít nhái.

"Đánh chết mẹ tụi nó!" Tâm hô lớn, nhưng hắn hổng thèm đánh tiếp mà nhảy lùi lại phía sau, nhường sân khấu cho... đám đàn em đô con của Trần Đại đang mai phục sẵn trong quán cà phê cóc gần đó ùa ra.

Một trận đòn hội đồng chớp nhoáng diễn ra. Đám du côn lạ mặt bị đánh cho bờm đầu, phải bỏ chạy trối chết.

Tâm Mắt Lộ lúc này mới đủng đỉnh bước tới, đỡ bà bán trái cây dậy, rồi sai lính lượm lại từng trái cam cho bà.

Hắn quay sang đám Thái Sơn đang mắt tròn mắt dẹt, vỗ ngực cái bộp:

"Thấy chưa mấy con? Giang hồ là phải xài cái não. Địch mạnh thì mình chơi chiêu. Mà quan trọng nhất..." Tâm chỉ tay vô bà bán cam đang rưng rưng cảm ơn. "...Bảo kê hổng phải là trấn lột. Mình là cái khiên. Mình ăn cơm của bá tánh, mình phải giữ cái nồi cơm cho bá tánh yên ổn. Đó mới là Luật của anh Đại. Hiểu chưa?"

Thái Sơn gật đầu lia lịa. Nó học được bài học đầu tiên: Giang hồ hổng phải chỉ biết chém giết, mà còn phải biết bảo vệ kẻ yếu.


Nhà hàng Tây & Bar Mi Nhon. 11 giờ trưa.

Tâm dẫn cả đám về đại bản doanh. Vừa bước vô cửa nhà hàng Tây (nằm kế bên vũ trường), tụi nhỏ đã choáng ngợp trước cái vẻ sang trọng, máy lạnh chạy phà phà, khách Tây ngồi ăn uống lịch sự.

Tâm dắt tụi nó đi luồn qua khu vực cánh gà của Vũ trường Mi Nhon (ban ngày chưa hoạt động, chỉ có nhân viên dọn dẹp và mấy cô đào đang tập múa).

"Trời đất ơi... Tiên nữ..." Huy Lé chảy nước miếng ròng ròng khi thấy mấy cô vũ nữ chân dài miên man, mặc đồ tập bó sát, đang uốn éo trên sân khấu.

Một cô đào thấy đám nhóc lấm lem liền cười khúc khích, vẫy tay: "Chào anh Tâm, nay dắt mấy em trai ở đâu dễ thương vậy?"

Tâm cười hê hế, nháy mắt dâm dê nhưng hổng có ý sàm sỡ: "Đệ tử mới của anh Đại đó em. Cưng nhớ chăm sóc tụi nó nghen."

Hắn quay sang đám nhóc, mặt vênh lên:

"Tụi bây thấy ngon hông? Ở cái đất Sài Gòn này, động nào cũng ép gái bán thân, thu tiền phấn son cắt cổ. Riêng chỗ anh Đại là hổng có. Mấy chị này tự nguyện tới đây làm, tiền ai nấy xài, anh Đại chỉ thu tiền vé cửa của khách thôi. Bởi vậy..." Tâm ghé sát tai Thái Sơn thì thầm. "...đào ở đây toàn hàng tuyển, sạch sẽ, thơm tho, hổng có bệnh hoạn."

Thái Sơn đỏ mặt tía tai. Tâm vỗ vai nó cái bốp, cười hô hố:

"Mắc cỡ cái gì! Ráng ăn mau chóng lớn đi. Chừng nào mày đủ lông đủ cánh, trổ mã đàn ông, anh Tâm dắt mày đi 'rửa phèn'. Bảo đảm phê tới nóc, quên đường về với má luôn!"

Cả đám Ba Thẹo, Kha Ghẻ nghe vậy thì rú lên cười khoái chí, còn Thái Sơn thì cúi gầm mặt nhưng trong bụng cũng... rạo rực lạ thường.

Chung cư Hào Sĩ Phường. 12 giờ trưa.

Sau khi dắt đi "thị uy" và mở mang tầm mắt, Tâm đưa cả đám về một căn hộ cũ nằm lọt thỏm trong khu chung cư người Hoa cổ kính.

Căn phòng tuy tường vôi tróc lở, nhưng rộng rãi, có sẵn nệm chiếu mới tinh, bao gạo đầy ắp và mấy thùng mì gói. So với cái gầm cầu tối thui hôi hám tụi nó từng ở, đây chẳng khác nào thiên đường.

Tâm quăng chùm chìa khóa cho Thái Sơn chụp lấy.

"Ổ của tụi bây đó. Từ nay hổng sợ mưa nắng, hổng sợ công an bố ráp nữa."

Đám nhóc hò reo, nhảy tưng tưng trên nệm êm. Nhưng niềm vui chưa tày gang thì giọng Tâm vang lên, đanh lại, khác hẳn vẻ cợt nhả lúc nãy:

"Ê! Trật tự! Nghe anh Tâm phổ biến quân lệnh!"

Tâm kéo cái ghế đẩu, ngồi xuống, gác chân chữ ngũ, mặt nghiêm nghị (dù cái kiếng râm vẫn trễ xuống mũi):

"Anh Đại nuôi tụi bây, cho tụi bây chỗ chui ra chui vô, là ảnh thương tụi bây. Nhưng ở đây có luật. Nghe cho thủng lỗ tai nè."

Hắn giơ một ngón tay lên:

"Thứ nhất: Cấm tuyệt đối đứa nào ra đường vỗ ngực xưng tên 'Tao là đệ tử Trần Đại' để lấy le, ăn quỵt hay ăn hiếp người ta. Tụi bây chưa đủ tuổi, chưa đủ mạnh. Thằng nào làm xấu mặt anh Đại, tao cắt gân chân thằng đó."

Hắn giơ ngón thứ hai:

"Thứ hai: Sáng phải đi học. Thằng nào biết chữ rồi thì đi học tiếp, thằng nào dốt đặc cán mai thì tao kiếm thầy cho học. Hoặc đi học nghề sửa xe, thợ mộc. Chiều tối về đây muốn làm gì làm. Tao sẽ cho người kiểm tra. Trốn học đi ăn cắp vặt là tao đuổi cổ thẳng ra đường."

Ba Thẹo nhăn nhó: "Trời ơi, làm giang hồ mà phải đi học hả anh Tâm?"

Tâm cốc đầu nó một cái cóc:

"Ngu! Giang hồ bây giờ là giang hồ có chữ. Mầy hổng thấy anh Đại nói tiếng Tây như gió, tính toán sổ sách nhoay nhoáy hả? Mầy muốn cả đời làm thằng sai vặt hay muốn làm ông trùm? Làm ông trùm thì phải cái đầu có sạn, chớ hổng phải cái đầu chứa cứt!"

Lời giải thích thô thiển nhưng thấm thía của Tâm khiến đám nhóc im re. Thái Sơn nắm chặt chùm chìa khóa, gật đầu chắc nịch:

"Tụi em nhớ rồi. Tụi em sẽ ráng đi học."

Nhà hàng Tây. 1 giờ chiều.

Một bàn tiệc nhỏ được bày ra trong góc riêng tư của nhà hàng. Món chính là Bò bít-tết khoai tây chiên – món ăn xa xỉ mà tụi nhỏ chỉ thấy trong phim coi ké mấy quán cà phê mỗi lần đi bán dạo hàng rong.

Trần Đại, tay vẫn còn băng bó, ngồi đầu bàn dòm đám nhóc ăn ngấu nghiến như tằm ăn rỗi. Hắn hổng ăn, chỉ uống ly rượu vang đỏ, ánh mắt đăm chiêu.

Lý Ngọc đứng bên cạnh, ghé tai Đại thắc mắc:

"Đại ca, tốn công tốn của nuôi đám 'cô hồn' này chi vậy? Lại còn hổng cho tụi nó nhập băng, bắt đi học tốn kém?"

Trần Đại nhấp một ngụm rượu, nhìn Thái Sơn đang cẩn thận cắt miếng thịt bò chia cho thằng Kha Ghẻ ốm yếu, rồi lại chia phần khoai tây nhiều hơn cho thằng Huy Lé háu ăn. Hắn mỉm cười, nụ cười hiếm hoi trong những ngày căng thẳng.

"Ngọc, mầy dòm kỹ thằng Sơn đi." Đại nói nhỏ. "Cái gan lì của nó, cái cách nó lo cho đàn em... Nó hổng phải cô hồn đâu."

Hắn đặt ly rượu xuống, ánh mắt sáng rực lên niềm tin:

"Tụi nó là tương lai của giang hồ đó. Cái thế hệ của tao với mầy, tay đã nhúng chàm quá sâu rồi, muốn rửa cũng khó. Nhưng tụi nó còn sạch. Tao muốn tụi nó lớn lên có cái chữ, có cái đầu, rồi sau này tụi nó sẽ làm trùm cái đất Sài Gòn này theo cách mà tao hổng làm được. Tao chỉ đang tưới nước cho mấy cái hạt giống tốt thôi. Tin tao đi, mười năm nữa, mầy sẽ thấy tao đúng."

Bữa ăn hôm đó, trong tiếng cười đùa của đám trẻ và mùi thơm của thịt bò nướng, một hạt giống của lòng trung thành và tham vọng đã được gieo xuống, chờ ngày nảy mầm thành một cây đại thụ che trời.

(Hết Chương 13)
 

sugarbo1

Yếu sinh lý
quả này bác thớt phải ra 10 mấy chap liền vào bác thớt ơi đọc ngày chủ nhật cho nó đã
 
Bên trên
Tắt Quảng Cáo