Tiểu Tử Đa Tình
Yếu sinh lý
CHƯƠNG 1: VŨNG LẦY XÓM "CHUỒNG CỌP"
Sài Gòn, 1995. Khu trọ hẻm Xóm Chiếu, Quận 4.Không khí trong căn phòng trọ rộng chưa đầy mười mét vuông đặc quánh như hồ dán. Cái nóng hầm hập của những ngày cuối tháng Tư Sài Gòn cộng hưởng với mùi cống rãnh bốc lên từ con kênh Tàu Hủ đen ngòm gần đó tạo thành một thứ mùi đặc trưng: mùi của sự đói nghèo và tệ nạn.
Trên chiếc giường sắt cũ kỹ, lớp sơn bong tróc lòi cả rỉ sét, tiếng lò xo kêu cót két... cót két rên rỉ theo từng nhịp vận động thô bạo.
"Ưm... ahhh... nhẹ... nhẹ chút anh Năm ơi..."
"Nhẹ cái con mẹ gì... Đụ má, tiền tao trả đủ thì tao phải xài cho đáng chứ... Hít hà... Lồn em vẫn còn khít như hồi con gái Phượng ơi... Sướng... sướng tê cu anh..."
Gã đàn ông tên Năm Gà đang hùng hục trên người bà Phượng như một con trâu đầm mình trong vũng sình lầy. Thân hình gã to bè, da thịt bóng nhẫy mồ hôi dầu nhễ nhại, trên bắp tay xăm trổ hình một con rết bò ngoằn ngoèo xấu xí – dấu ấn của những tay giang hồ vặt chuyên đòi nợ thuê khu Cầu Ông Lãnh.
Bà Phượng nằm dưới, phấn son rẻ tiền bị mồ hôi làm cho nhòe nhoẹt, loang lổ như mặt hề. Bà rên rỉ theo thói quen nghề nghiệp, nhưng đôi mắt vô hồn nhìn chằm chằm lên trần nhà ám khói đen, nơi con thạch sùng đang đớp muỗi. Trong đầu bà lúc này chỉ hiện lên những con bài tây, những tờ tiền phấp phới ở sòng xập xám chướng khí mà bà vừa thua sạch ban chiều.
"Nhanh... nhanh đi anh... thằng nhỏ sắp về..." Bà Phượng hổn hển giục.
"Về thì kệ mẹ nó! Mày làm đĩ chứ có phải làm ma sơ đâu mà sợ con nó thấy... Hừ... hừ... Tao ra đây... hứng lấy này con đĩ..."
Gã gầm gừ trong cổ họng, rồi đổ gục xuống người bà Phượng, thở dốc như ống bễ lò rèn. Mùi rượu đế rẻ tiền nồng nặc phả vào mặt người đàn bà.
Đúng lúc đó, ánh đèn vàng vọt từ cột điện ngoài hẻm hắt vào khi bàn tay một thằng nhỏ đẩy cánh cửa gỗ mục nát bước vào, rọi thẳng lên cái cảnh tượng trần trụi, nhơ nhớp ấy.
Thái Sơn đứng chết trân ở cửa. Thằng nhóc 14 tuổi, gầy gò như con mắm, tay xách bọc hủ tiếu gõ nóng hổi. Nó vừa đi bán vé số về, định bụng mua cho mẹ ăn lót dạ.
"Ơ... mẹ?"
Tiếng gọi của nó tắc nghẹn trong cổ họng.
Năm Gà lồm cồm bò dậy, chẳng thèm che đậy cái thân thể trần truồng béo tốt của mình. Gã vớ lấy cái khăn lông lau mồ hôi, nhếch mép cười hô hố khi thấy thằng nhóc:
"Về rồi hả con trai? Đứng đó coi phim miễn phí phê không? Hắc hắc hắc..."
Bà Phượng giật bắn mình, vơ vội cái mền mỏng che ngang ngực. Sự xấu hổ trong tích tắc biến thành cơn giận dữ điên cuồng – cái phản xạ tự vệ của những kẻ sống dưới đáy xã hội khi bị lột trần nhân phẩm.
"Đụ má mày! Tao đã bảo mày đi đâu thì đi cho khuất mắt, đừng có vác xác về giờ này mà!"
Bà vớ lấy cái gạt tàn thuốc bằng sành trên đầu giường, ném thẳng về phía Sơn.
Xoảng!
Cái gạt tàn vỡ tan tành ngay dưới chân nó. Sơn lùi lại, mặt cúi gằm, hai tay siết chặt cái bọc hủ tiếu đến mức nước lèo nóng rỉ ra, làm bỏng rát tay nó mà nó không hề hay biết.
"Con... con xin lỗi... con đi ra ngoài liền..."
Năm Gà lúc này đã tròng xong cái quần đùi, thong thả châm điếu Jet. Gã là ai? Cả cái khu Quận 4 này ai mà không biết tiếng Năm Gà – tay sai đắc lực của ông trùm Pháo, chuyên đi thu tiền góp, tiền bảo kê các sạp cá, sạp rau. Cái danh "Năm Gà" không phải vì gã nhát gan, mà vì gã có cái thói thích "đá gà" và chơi "gà móng đỏ". Gã coi đàn bà như món hàng, và bà Phượng là mối quen "giá rẻ" của gã mỗi khi gã thua độ hay buồn tình.
Gã bước tới, phả khói thuốc vào mặt Thái Sơn, rồi rút trong túi quần ra ba tờ giấy bạc và một tờ 5 ngàn, ném toẹt xuống giường.
"Tiền 'cơm' hôm nay đây. Còn tờ 5 ngàn này tao cho thằng nhỏ ăn vặt."
Gã nhặt tờ 5 ngàn lên, dúi mạnh vào túi áo ngực của Sơn, vỗ bép bép vào má thằng nhỏ:
"Nhìn kỹ cái mặt mày, tao thấy có tương lai lắm con trai. Da trắng, môi đỏ, mắt ướt. Lớn lên không làm giang hồ đâm thuê chém mướn được thì đi làm 'trai bao' cho mấy bà nạ dòng cũng kiếm khối tiền. Giống mẹ mày, làm nghề nằm ngửa ăn tiền, sướng thấy mẹ... Hắc hắc hắc..."
Câu nói của Năm Gà như mũi dao ngoáy vào vết thương lòng của Sơn. Nó run lên bần bật. Không phải vì sợ, mà vì nhục. Cái nhục của một thằng con trai mới lớn phải nhìn mẹ mình bán thân, rồi lại bị chính thằng khách làng chơi sỉ nhục ngay trong nhà mình.
Bà Phượng thấy con đứng trân trân, sợ Năm Gà phật ý thì lại mất mối ngon, bà gào lên:
"Cảm ơn chú Năm đi! Đứng đó làm cái mặt đưa đám cho ai coi? Cầm tiền rồi biến đi mua rượu cho tao!"
"Cảm... cảm ơn... chú..." Sơn lí nhí, nước mắt chực trào nhưng nó nuốt ngược vào trong.
Năm Gà cười khoái trá, xoa đầu Sơn một cái thô bạo làm tóc tai nó rối bù: "Ngoan! Lần sau chú tới chú dạy cho vài chiêu dắt gái, kiếm ăn ngon hơn đi bán vé số nhiều."
Gã bỏ đi, tiếng dép lào loẹt quẹt vang vọng trong con hẻm sâu hút.
Trong phòng, bà Phượng vội vàng vơ lấy mấy tờ tiền trên giường, mắt sáng rực lên. Bà đếm đi đếm lại, rồi nhét tọt vào áo ngực. Lúc này bà mới quay sang nhìn đứa con trai đang đứng co ro ở góc phòng.
"Nhìn cái gì? Mày khinh tao hả?" Bà rít lên, châm một điếu thuốc, tay run run.
Sơn đặt bọc hủ tiếu lên bàn, giọng nghẹn ngào: "Mẹ... con đi bán được tiền, con lo được cơm cho mẹ mà. Mẹ đừng... đừng làm nữa được không? Người ta... người ta nói ra nói vô..."
"Nói cái con cặc!" Bà Phượng cắt ngang, rít một hơi thuốc dài, "Không làm đĩ thì cạp đất mà ăn hay sao? Tiền mày bán vé số đủ đóng tiền hụi chết, tiền nhà, tiền điện, hay đủ cho tao gỡ gạc bên sòng bài cô Tư?"
"Con sẽ nghỉ học, con đi bốc vác, con làm thêm... Mẹ đừng tiếp ông Năm Gà nữa, ông đó... ông đó nhìn mẹ con mình như chó vậy đó..."
Bà Phượng cười chua chát, nụ cười méo xệch trên khuôn mặt hốc hác vì đêm trắng và rượu chè. Bà tiến lại gần, dí ngón tay trỏ vàng khè khói thuốc vào trán Sơn:
"Mày tưởng tao muốn hả? Nhưng mày nhìn lại mày đi Sơn! Mày là cái giống gì? Mày là cái cục nợ đời tao! Mặt mày... cái mặt mày y hệt mấy thằng khốn nạn đêm đó..."
Bà Phượng bỗng ôm mặt khóc tu tu, tiếng khóc khàn đặc, không có nước mắt. Bà nhớ lại đêm mưa gió 15 năm trước, khi bà – một cô gái quê mới lớn đi lên Sài Gòn tìm cơ hội – bị cả đám côn đồ bến xe lôi vào bụi rậm ven đường. Thái Sơn là kết quả của đêm kinh hoàng đó. Bà hận nó, nhưng bà cũng chỉ có mình nó. Bà nuôi nó bằng tiền bán thân, rồi lại trút hận thù lên đầu nó mỗi khi say xỉn hay thua bài.
"Tao đẻ mày ra là tao đã mang tội với dòng họ rồi. Giờ tao phải bán cái thân tàn này nuôi mày, mày còn dám dạy khôn tao hả thằng chó đẻ?"
Sơn im lặng. Nó quá quen với bài ca này rồi. Nó biết mình là đứa con hoang, là "tạp chủng" như lời hàng xóm vẫn rỉ tai nhau. Nhưng nhìn mẹ tiều tụy, lòng nó đau như cắt.
"Cạch!"
Cánh cửa lại mở ra. Năm Gà quay lại.
Gã đứng dựa cửa, tay mân mê sợi dây chuyền vàng giả, ánh mắt hau háu nhìn vào phần ngực hở hang của bà Phượng.
"Quên cái hộp quẹt. Mà nè Phượng, nãy tao đi ngang sòng, nghe nói mày còn thiếu con mẹ Tư mấy chỉ vàng hả?"
Bà Phượng tái mặt: "Dạ... em đang gom... anh Năm thư thư cho em..."
Năm Gà bước vào, đóng cửa lại. Không khí trong phòng bỗng chốc trở nên ngột ngạt, sát khí đè nặng. Gã tiến lại gần, không thèm để ý đến sự hiện diện của Sơn.
"Thư thư cái lồn. Ông Pháo nói rồi, mày không trả, ổng cho người qua xiết cái 'máy kiếm cơm' của mày đó nghe. Hay là..."
Gã cười dâm đãng, đưa bàn tay thô kệch bóp mạnh vào mông bà Phượng: "Tối nay mày chiều tao thêm tăng nữa, tao nói đỡ cho một tiếng. Mà lần này tao thích đổi gió... Cho thằng con mày ngồi đây coi, tao mới có hứng... Hắc hắc..."
"Anh Năm... nó là con nít..." Bà Phượng hoảng hốt đẩy tay gã ra.
"Con nít cái đéo gì! Cho nó học nghề từ từ là vừa. Mày không chịu thì mai tao cho mấy thằng đệ qua đốt cái ổ chuột này!"
Gã vừa nói vừa đè ngửa bà Phượng xuống bàn, ngay cạnh bọc hủ tiếu đang nguội dần.
"Đừng... anh Năm... ưm..."
"Ngồi yên đó mà coi mẹ mày tiếp khách VIP nè con trai!" Năm Gà quay sang nạt Sơn, rồi xé toạc cái áo mỏng manh của bà Phượng.
Một tiếng ong vang lên trong đầu Thái Sơn. Mọi âm thanh xung quanh như tắt lịm, chỉ còn tiếng tim đập thình thịch như tiếng trống trận dồn dập.
Nó nhìn thấy sự bất lực trong mắt mẹ. Nó nhìn thấy cái cười khả ố, coi trời bằng vung của Năm Gà – kẻ đại diện cho quyền lực đen tối của cái khu ổ chuột này. Nó thấy chính mình – một thằng hèn, một thằng con hoang vô dụng.
Không! Tao không phải thằng hèn!
Sơn lùi lại phía sau, tay chạm vào con dao Thái Lan cán vàng dùng để gọt trái cây trên kệ bếp. Lưỡi dao lạnh toát truyền vào tay nó một luồng điện chạy dọc sống lưng.
"Buông mẹ tao ra!!!"
Sơn gầm lên, tiếng gầm của một con thú non bị dồn vào đường cùng.
Năm Gà quay lại, chưa kịp hiểu chuyện gì thì bóng đen gầy gò đã lao tới.
PHẬP!
Con dao cắm ngập vào hông thằng Năm Gà.
Gã giang hồ trố mắt nhìn thằng nhóc con, miệng há hốc: "Mày... mày dám..."
Gã vung tay định tát, nhưng Sơn đã rút dao ra. Máu tươi bắn thành tia lên mặt nó, nóng hổi, tanh nồng. Mùi máu kích thích cái phần "con" đang trỗi dậy mạnh mẽ trong người Sơn.
"Chết đi! Chết mẹ mày đi thằng chó đẻ!!!"
Sơn lao vào, đâm túi bụi. Không bài bản, không kỹ thuật, chỉ có sự điên cuồng của hận thù dồn nén suốt 14 năm.
Phập! Phập! Phập!
Năm Gà ngã vật xuống sàn nhà ẩm thấp, máu tuôn ra lênh láng, hòa với nước lèo hủ tiếu đổ vương vãi. Gã co giật vài cái, mắt trợn ngược, rồi nằm im bất động.
Căn phòng chìm vào im lặng chết chóc. Chỉ còn tiếng thở hồng hộc của Thái Sơn. Nó đứng đó, tay cầm con dao nhuốm máu, cả người run lên bần bật.
Bà Phượng ngồi bệt xuống đất, mặt cắt không còn giọt máu, hai tay ôm miệng để không hét lên. Bà nhìn cái xác Năm Gà – tay anh chị khét tiếng khu này, rồi nhìn đứa con trai hiền lành nhu nhược hàng ngày giờ đang đứng như một hung thần.
"Trời ơi... Mày... mày giết người rồi Sơn ơi!!!"
Bà Phượng bò tới, lay mạnh chân Sơn: "Mày giết Năm Gà rồi! Thằng này là em ruột kết nghĩa của ông Pháo! Mày giết nó là mày giết cả tao rồi con ơi!"
Sơn buông con dao rơi xuống đất keng một tiếng khô khốc. Nó nhìn bàn tay dính đầy máu của mình, cơn điên qua đi, nhường chỗ cho nỗi sợ hãi tột độ.
"Con... con không cố ý... tại ổng ép mẹ..."
"Ép cái con mẹ mày! Ở cái xứ này nắm đắm là luật, mày giết người của ông Pháo thì trốn lên trời!"
Bà Phượng vùng dậy, bản năng sinh tồn của một con buôn trỗi dậy. Bà vơ vội mấy bộ quần áo cũ nhét vào cái túi nilon.
"Đi! Mày đi ngay! Trốn biệt tích đi! Đừng bao giờ vác mặt về cái Quận 4 này nữa!"
"Còn... còn mẹ? Còn cái xác thì sao?" Sơn lắp bắp.
"Tao tự lo! Tao sẽ nói là tao tự vệ! Tao ăn cơm tù còn hơn là cả hai mẹ con cùng chết! Mày biến đi! Đi cho khuất mắt tao! Đừng để tao thấy cái bản mặt sát nhân của mày nữa!"
Bà đẩy mạnh Sơn ra cửa, dúi vào tay nó nắm tiền nhàu nát vừa lấy từ túi áo của Năm Gà.
"Chạy đi Sơn! Chạy đi con!"
Cánh cửa đóng sầm lại trước mặt Thái Sơn.
Ngoài trời, một cơn mưa giông bất chợt ập xuống, sấm chớp rạch ngang bầu trời Sài Gòn đen kịt. Thái Sơn đứng trơ trọi giữa cơn mưa, nước mưa hòa với máu trên người nó chảy xuống đất, đỏ lòm.
Nó quay lưng, cắm đầu chạy vào bóng tối. Đêm nay, thằng nhóc bán vé số hiền lành đã chết. Thay vào đó là một thằng Thái Sơn mang tội giết người, bắt đầu bước chân vào con đường gió tanh mưa máu của giang hồ Sài Gòn năm 1995.




