dạo này t stress vcl nên lên đây than thở tí.
T với ny bằng tuổi, yêu gần 5 năm, dạm ngõ xong hết rồi, xác định cưới chứ ko phải yêu chơi. Nghe thì ổn nhưng sống chung mới thấy mệt. Ny t kiểu truyền thống cực đoan, quanh năm áo phông quần cộc, da ngăm người gầy, chả biết ăn diện, lúc nào cũng tỏ vẻ thanh cao, suốt ngày chê mấy em trên mạng ăn mặc hở hang là loại này loại kia rồi tỏ ra khinh thường kinh tởm. Bù lại thì nó chăm, cơm nước dọn dẹp đầy đủ, ko bao giờ cho t ăn ngoài, nhưng kiểm soát quá mức, soi điện thoại liên tục, hỏi đi đâu làm gì với ai, nhiều khi t đi cf hay nhậu với bạn bè là nó đi theo ngồi sát bên.
Mỗi lần ra ngoài nhậu với ae, nói chuyện vui vui tụi nó toàn bảo ny t nhìn ko xứng với t, t cũng gạt đi vì nghĩ yêu nhau lâu rồi, ko lẽ vì mấy câu đó mà bỏ, nhưng càng sống chung càng thấy đúng. Ny t yêu t kiểu chỉ có mỗi mình t trên đời, đi đâu cũng dính lấy, ra đường lúc nào cũng nắm tay ôm ấp, soi mxh t vcl, còn t thì càng ngày càng thấy kì kì, ngại ngại, né dần mà ko biết nói sao.
Chuyện chăn gối thì nói thật là rất chán, chỉ nằm đơ, ko cảm xúc, ko chủ động, mấy thứ cơ bản của đàn bà cũng ko biết, chưa bao giờ xem sex, t muốn xem thì phải trốn vào nhà wc xem lén, hở ra là nó khó chịu bảo tanh bảo kinh tởm. Ở cạnh nhau mà nhiều lúc t thấy cô đơn vcl. T biết nói ra thì nghe như thằng khốn nạn...
Mỗi tháng t đưa tiền cho vài chục để chi tiêu chung, mà hễ t mua gì cho bản thân hay mua quà cho nó là lại nhăn nhó, bảo phung phí, sống ko biết nghĩ, trong khi t cũng ko phải loại k có tiền. Chuyện tình cảm thì nguội từ lâu rồi, đi làm về chỉ thấy ngột ngạt. T nhiều lần nghĩ hay dừng lại nhưng cứ mở mồm ra là nó khóc lóc, đòi tự tử, bảo ct là hết đời, rồi tự làm đau bản thân, thành ra t vừa sợ vừa mệt.
Gần đây t ngu ngu lưu ảnh 1 em gái trên mạng về xem, bị phát hiện cái là nó quậy tung nhà lên, khóc lóc, tự trách rồi tự hành hạ mình, thậm chí còn cào cấu người t. Dạo này tan làm t chả muốn về nhà. Chia tay thì nó lôi thanh xuân 5năm ra kể công, giờ t bỏ là t giết đời nó. Tiếp tục thì t thấy mình ngày càng bí bách, sống đéo khác gì tù treo, lúc nào cũng phải dè chừng. T cũng biết t ko phải thằng tử tế gì, nhưng thú thật là càng ngày càng chán, càng sợ về nhà. Ae ở đây ai từng dính case kiểu này cho t xin lời khuyên, chứ h t thật sự rối, đi tiếp thì mệt mà dừng lại thì cũng đéo yên.