Tao từng coi coi một bộ phim cũng nói về những người như này, bị hội chứng kiểm soát quá mức. Mày khổ rồi, có một chút lệch lạc self ham (tự hại, tự làm đau chính bản thân). Ai bảo mày khi không thấy hợp nhu thì chia tay sớm ai bảo giờ này lên đây kể chuyện này thì anh em cũng không giải quyết được đâu. Giờ chả thấy tình yêu thoái mái gì mấy nhỉ?
Cưới về nó càng kiểm soát mày gắt hơn, ngột ngạt khó thở. Dù gì đi nửa mày vẫn phải khéo léo, nói em nó hiểu, hay mày lên chatGPt gửi cái case của mày lên đó xem nó tư vấn mày nên làm gì, nói sao cho vợ mày hiểu, rằng những thứ nó đang làm với mày nó không mang lại hạnh phúc cho cả hai đứa. Còn chuyện 5 năm thanh xuân nó mất đòi tự tử cái này mày cũng nên khoé léo nói nó hiểu, yêu nhau là cảm xúc không phải là thời gian. Nếu không hạnh phúc ở bên nhau mà đang là lúc tìm hiểu chưa phải vợ chồng, mày nghĩ có nên sống phần đời còn lại với bạn ấy được không. Tao không khuyên mày chia tay nhưng chuyện mày khó chịu với cách sống cách ràng buộc kiểm soát như thế mày phải khéo léo nói cho đối phương hiểu, nếu yêu mày thì đối phương phải tìm hiểu làm sao để mày thoải mái, muốn gắng bó hơn với nó.
Còn chuyện mày không thể tiếp tục thì cũng thẳng thắng nói với nó. đổ vở một mối quan hệ không phải là xấu đối với cả hai. Để sau gặp được đối tượng hợp hơn. Chuyện doạ tử tử thì chuyện này thiếu gì cách sử lý mà sợ. Nếu mày muốn chia tay thì dứt khoát thôi. Hoạt mày thoả thuận với bạn ấy giản ra một thời gian để mày có không gian để suy nghỉ. Nên thẳng thắng nói ra suy nghỉ của nhau. Chưa cưới mà, đừng ngại, đừng áy náy. Nếu mày đang có tâm trạng như vậy, cuộc sống sau hôn nhân nhiều vấn đề lắm cả hai đồng điệu còn khó sống sau hôn nhân huống chi là mày đã thấy sợ sợ đối phương. Đừng ngại, cùng nhau chia sẽ để cùng giải quyết. chia tay không phải là vấn đề gì lớn lao lắm.
Goodluck