Bạn muốn tôi nghiên cứu gì cho bạn?nghiên cứu khoa học
Bạn muốn tôi nghiên cứu gì cho bạn?nghiên cứu khoa học
Kinh dị chưa xem chỉ tay đấy nhéBạn ngủ cùng không?
2 ly ts ??Kinh dị chưa xem chỉ tay đấy nhé![]()
Oki 2ly tà tữa thôi2 ly ts ??
9990905554545.mbOki 2ly tà tữa thôi![]()
À không phải thế. Mình trao đổi với bạn thì nhận thấy tư duy của bạn cực tốt, có thể bạn ở ngoài là tiến sĩ hoặc thạc sĩ gì đó. Mình không được như bạn nhưng mình rất thích nghiên cứu cái này cái kia, những cái ứng dụng trực tiếp vào cuộc sống. Mà mình gặp khó khăn trong quá trình công khai kết quả đó bạn. Tại mình không thuộc tổ chức nào đó, nên gửi báo chí họ không quan tâm lắm.Bạn muốn tôi nghiên cứu gì cho bạn?![]()
Trêu đấy tên kia hay thế tự nhiên đổi thành tên này vậy .9990905554545.mb
Nhận dc thì chụp gửi tay kèm ngày tháng giờ năm âm dương cho tôi
Cảm ơn bạn đã nói thẳng.À không phải thế. Mình trao đổi với bạn thì nhận thấy tư duy của bạn cực tốt, có thể bạn ở ngoài là tiến sĩ hoặc thạc sĩ gì đó. Mình không được như bạn nhưng mình rất thích nghiên cứu cái này cái kia, những cái ứng dụng trực tiếp vào cuộc sống. Mà mình gặp khó khăn trong quá trình công khai kết quả đó bạn. Tại mình không thuộc tổ chức nào đó, nên gửi báo chí họ không quan tâm lắm.
Mẹ nó chứTrêu đấy tên kia hay thế tự nhiên đổi thành tên này vậy .
Ko dc chửi bạn như thế nhaMẹ nó chứcút

Đi ngủ đi.dài quá, hk có ảnh zu lox. hk có đọc nỗi @@
Tôi nói thẳng cho bạn hiểu thế nàyBạn đang dùng AI để nói chuyện với tôi đúng không ? Việc bạn không phải TS Ths tôi không bất ngờ. Tôi tin nếu bạn có điều kiện học thì bằng cấp không phải là vấn đề. Tôi đánh giá rất cao về tư duy của bạn. Quá trình công bố tôi không sợ chậm, nhưng khó khăn là nó không thể tới tay người cần đến. Tôi có thử tạo 1 trang trên fb. Rất lâu nhưng chỉ 1 like. Vấn đề tôi nghiên cứu thì ra đường 100 người thì có 90 người đối diện nó. Nhưng vẫn không ai quan tâm. Chán không thể tả nổi. Người ta chỉ cần nhìn xa một chút thôi, sẽ thất kết quả, nhưng vẫn không ai quan tâm.
Tôi nấu ăn cái đã. Tối tám tiếp.Tôi nói thẳng cho bạn hiểu thế này
Tôi có dùng AI hay không, không làm thay đổi đúng, sai của một lập luận bạn à
Ý tưởng rỗng thì người thật nói cũng rỗng,
còn ý tưởng có giá trị thì dù qua công cụ nào nó vẫn đứng được.
Còn chuyện bạn chán vì không ai quan tâm, tôi hiểu
nhưng có một sự thật hơi phũ là
Xã hội không thờ ơ vì họ không thấy vấn đề,
mà vì họ chưa thấy lợi ích hoặc chưa thấy lối thoát.
100 người đối diện vấn đề, nhưng 90 người chọn né, vì nhìn thẳng vào nó đồng nghĩa với việc phải thay đổi,
phải trả giá, phải hành động.
Phần lớn con người không tìm giải pháp,
họ tìm cách sống chung cho đỡ đau.
Bạn bảo chỉ cần nhìn xa một chút là thấy kết quả, đúng là như thế
Nhưng nhìn xa là một năng lực hiếm,
và người có năng lực đó thường đi trước đám đông rất lâu,
đến mức lúc đầu giống như đang nói một mình.
Không ai quan tâm không có nghĩa là bạn sai.
Nó chỉ có nghĩa là bạn chưa nói đúng ngôn ngữ mà người ta sẵn sàng nghe,
hoặc bạn đang nói với số đông trong khi thứ bạn làm vốn chỉ dành cho thiểu số biết đau đủ sâu.
Còn tôi, nói cho rõ là
tôi không cần chứng minh tôi là ai,
cũng không có nhu cầu gây ảnh hưởng đại trà.
Thứ tôi quan tâm là lập luận có đứng vững hay không.
Nếu nó đứng, thời gian sẽ làm phần còn lại.
Nếu bạn thật sự tin thứ mình làm là đúng,
thì chán là cảm xúc bình thường của người đi trước.
Còn nếu bạn muốn được quan tâm ngay, thì bạn phải chấp nhận đánh đổi chiều sâu lấy sự dễ nghe.
Hai con đường đó rất khác nhau bạn à
vào đâuHãy úp mặt vào đó đi![]()
Mình cũng có tìm hiểu triết học cách đây 1 2 năm. Hiện thì đang đào sâu về tư tưởng Nietzsche vì thấy đọc ông này quá phê. Cho hỏi bạn là nam hay nữ nhỉ? Và đúng là người có đầu óc deep thì thường cô đơn trong chính xã hội này, vì thấy mn xung quanh tư duy nông với hời hợt quá
![]()
Người càng sáng, đường càng cô độc
Có người nói, đèn càng sáng, bóng càng rõ.
Câu ấy, thoạt nghe chỉ là một sự thật vật lý,
nhưng ai đã từng sống thật giữa đời, mới hiểu:
đó là bản án nhẹ nhàng nhất mà nhân gian dành cho người chân thành.
Sống thật, là một hành trình đầy sẹo.
Nó giống như việc bước qua cánh đồng sương sớm để mỗi hạt sương đều hóa thành mũi dao lạnh cắt vào da thịt.
Kẻ giả biết cách sống sót bằng lớp vỏ, còn người thật chỉ biết đi tiếp bằng trái tim trần trụi.
Có những đêm, ta ngồi trước gương và thấy khuôn mặt mình mệt đến lạ - không phải vì cuộc đời quá nặng mà vì đã phải mang chính sự thật của mình đi giữa thế giới ưa dối trá.
Người thật thường không biết cách làm vừa lòng ai, vì họ không biết cách phản bội chính mình.
Họ vụng về trong yêu, vụng về trong nói và nhiều khi vụng về trong cả cách được thương.
Nhưng nếu ta nhìn lâu, chính sự vụng về ấy lại là thứ khiến họ đáng tin nhất.
Khi ánh sáng trong ta đủ lớn, bóng tối cũng bắt đầu run rẩy.
Ánh sáng là lời thú nhận của linh hồn rằng:
ta không thể giả
vờ thêm nữa.
Và như mọi lời thú nhận, nó đánh đổi bằng cô độc.
“Ngọc không mài không sáng, người không luyện không thành." - Khổng Tử
Vì thế, những thử thách mà người thật phải chịu, chẳng phải để giết họ mà để xem ngọn đèn trong tim họ có chịu được gió hay không.
Người giả có thể nở nụ cười trong mọi bữa tiệc,
nhưng người thật thường lặng lẽ ra về khi rượu chưa cạn.
Không phải họ kiêu, mà vì họ hiểu: có những điều không cần nói, chỉ cần giữ được sự trong sạch trong lòng là đủ.
Họ không muốn thắng bằng lời vì lời là thứ dễ đổi màu nhất trong cơn gió thị phi.
Thứ họ muốn thắng là chính mình.
Lão Tử từng viết:
“Thế gian có thể làm bẩn áo của ta nhưng không thể làm đục nước trong tim."
Khi giữ được nước lòng trong, mọi lời đồn đều sẽ tự tan.
Người thật ít khi được vỗ tay vì ánh sáng của họ làm lóa mắt những kẻ thích ở trong bóng.
Nhưng họ cũng không cần được tung hô, bởi người thật biết rằng ánh sáng thật không đi tìm khán giả.
Khalil Gibran từng nói:
“Đừng quá buồn khi cô
độc, bởi chính trong cô độc, linh hồn ta mới gặp lại mình."
Người càng sáng, càng cô độc vì cô độc là giá phải trả cho sự tỉnh thức.
Người ngủ thì không biết cô đơn.
Chỉ người thức mới nghe được tiếng gió thổi qua những khoảng trống của trái tim.
Sống thật, là học cách đi giữa những người đeo mặt nạ mà không thấy ghét họ.
Là biết cười, dù trong lòng đang đầy những câu chưa kịp nói.
Là học cách lắng nghe mà không cần phản biện, vì hiểu rằng, không phải ai cũng sẵn sàng nghe ánh sáng nói chuyện.
Đôi khi, im lặng chính là cách người thật bảo vệ ánh sáng trong mình.
Không phải vì họ yếu mà vì họ biết:
không phải ai cũng xứng đáng với sự thật.
Có những người chỉ cần thấy bạn chân thành là đã khó chịu,
vì họ không chịu nổi tấm gương phản chiếu chính bản thân họ.
Nhưng đó không phải lỗi của bạn.
Đó là định luật của nhân gian: ánh sáng càng trong, bụi càng dễ lộ.
Krishnamurti từng nói:
“Ánh sáng thật không chiếu rọi người khác, nó soi lại chính mình."
Người thật không tìm cách chứng minh rằng mình sáng, họ chỉ giữ cho ngọn đèn không tắt.
Họ hiểu, có những đêm, gió sẽ rất mạnh, nhưng chỉ cần tay còn run lên vì giữ là ánh sáng vẫn còn.
Seneca viết:
“Chỉ trong đêm tối, sao mới tỏa sáng."
Và có lẽ, cũng chỉ trong khổ đau, người thật mới biết lòng mình cứng cáp đến đâu.
Người thật ít khi có đám đông vỗ tay, nhưng họ luôn có một bầu trời chứng giám.
Ánh sáng của họ không rực rỡ chỉ đủ soi đường để người khác không vấp ngã.
Họ lặng lẽ, bền bỉ và sống một đời không cần chứng minh điều gì.
Vì ánh sáng thật không nói rằng nó sáng, nó chỉ sáng thôi.
Như hoa sen, chẳng bao giờ tự hào rằng mình nở trong bùn, nó chỉ nở và làm dịu đi mùi bùn quanh nó.
Có thể, người thật sẽ thua vài trận đời.
Nhưng rồi họ sẽ thắng, ở chỗ: họ chưa từng đánh mất mình.
Và đến cuối cùng, khi mọi điều giả dối đều tan, ánh sáng thật vẫn còn, vì nó chưa từng cần ai để sáng.
"Càng sáng, càng cô độc nhưng cô độc ấy là thứ ánh sáng không ai có thể dập tắt được."
![]()
deep điếc gì cũng phải đoot ra đoot dzooMình cũng có tìm hiểu triết học cách đây 1 2 năm. Hiện thì đang đào sâu về tư tưởng Nietzsche vì thấy đọc ông này quá phê. Cho hỏi bạn là nam hay nữ nhỉ? Và đúng là người có đầu óc deep thì thường cô đơn trong chính xã hội này, vì thấy mn xung quanh tư duy nông với hời hợt quá




