Kiến thức 🌸Người càng sáng, đường càng cô độc 🌸

TrìnhCa

Tiến sĩ


🌸Người càng sáng, đường càng cô độc

Có người nói, đèn càng sáng, bóng càng rõ.

Câu ấy, thoạt nghe chỉ là một sự thật vật lý,
nhưng ai đã từng sống thật giữa đời, mới hiểu:

đó là bản án nhẹ nhàng nhất mà nhân gian dành cho người chân thành.

Sống thật, là một hành trình đầy sẹo.

Nó giống như việc bước qua cánh đồng sương sớm để mỗi hạt sương đều hóa thành mũi dao lạnh cắt vào da thịt.

Kẻ giả biết cách sống sót bằng lớp vỏ, còn người thật chỉ biết đi tiếp bằng trái tim trần trụi.

Có những đêm, ta ngồi trước gương và thấy khuôn mặt mình mệt đến lạ - không phải vì cuộc đời quá nặng mà vì đã phải mang chính sự thật của mình đi giữa thế giới ưa dối trá.

Người thật thường không biết cách làm vừa lòng ai, vì họ không biết cách phản bội chính mình.

Họ vụng về trong yêu, vụng về trong nói và nhiều khi vụng về trong cả cách được thương.

Nhưng nếu ta nhìn lâu, chính sự vụng về ấy lại là thứ khiến họ đáng tin nhất.

Khi ánh sáng trong ta đủ lớn, bóng tối cũng bắt đầu run rẩy.

Ánh sáng là lời thú nhận của linh hồn rằng:
ta không thể giả
vờ thêm nữa.

Và như mọi lời thú nhận, nó đánh đổi bằng cô độc.

“Ngọc không mài không sáng, người không luyện không thành." - Khổng Tử

Vì thế, những thử thách mà người thật phải chịu, chẳng phải để giết họ mà để xem ngọn đèn trong tim họ có chịu được gió hay không.

Người giả có thể nở nụ cười trong mọi bữa tiệc,

nhưng người thật thường lặng lẽ ra về khi rượu chưa cạn.

Không phải họ kiêu, mà vì họ hiểu: có những điều không cần nói, chỉ cần giữ được sự trong sạch trong lòng là đủ.

Họ không muốn thắng bằng lời vì lời là thứ dễ đổi màu nhất trong cơn gió thị phi.

Thứ họ muốn thắng là chính mình.

Lão Tử từng viết:

“Thế gian có thể làm bẩn áo của ta nhưng không thể làm đục nước trong tim."

Khi giữ được nước lòng trong, mọi lời đồn đều sẽ tự tan.

Người thật ít khi được vỗ tay vì ánh sáng của họ làm lóa mắt những kẻ thích ở trong bóng.

Nhưng họ cũng không cần được tung hô, bởi người thật biết rằng ánh sáng thật không đi tìm khán giả.

Khalil Gibran từng nói:

“Đừng quá buồn khi cô
độc, bởi chính trong cô độc, linh hồn ta mới gặp lại mình."

Người càng sáng, càng cô độc vì cô độc là giá phải trả cho sự tỉnh thức.

Người ngủ thì không biết cô đơn.

Chỉ người thức mới nghe được tiếng gió thổi qua những khoảng trống của trái tim.

Sống thật, là học cách đi giữa những người đeo mặt nạ mà không thấy ghét họ.

Là biết cười, dù trong lòng đang đầy những câu chưa kịp nói.

Là học cách lắng nghe mà không cần phản biện, vì hiểu rằng, không phải ai cũng sẵn sàng nghe ánh sáng nói chuyện.

Đôi khi, im lặng chính là cách người thật bảo vệ ánh sáng trong mình.

Không phải vì họ yếu mà vì họ biết:

không phải ai cũng xứng đáng với sự thật.

Có những người chỉ cần thấy bạn chân thành là đã khó chịu,

vì họ không chịu nổi tấm gương phản chiếu chính bản thân họ.

Nhưng đó không phải lỗi của bạn.

Đó là định luật của nhân gian: ánh sáng càng trong, bụi càng dễ lộ.

Krishnamurti từng nói:

“Ánh sáng thật không chiếu rọi người khác, nó soi lại chính mình."

Người thật không tìm cách chứng minh rằng mình sáng, họ chỉ giữ cho ngọn đèn không tắt.

Họ hiểu, có những đêm, gió sẽ rất mạnh, nhưng chỉ cần tay còn run lên vì giữ là ánh sáng vẫn còn.

Seneca viết:

“Chỉ trong đêm tối, sao mới tỏa sáng."

Và có lẽ, cũng chỉ trong khổ đau, người thật mới biết lòng mình cứng cáp đến đâu.

Người thật ít khi có đám đông vỗ tay, nhưng họ luôn có một bầu trời chứng giám.

Ánh sáng của họ không rực rỡ chỉ đủ soi đường để người khác không vấp ngã.

Họ lặng lẽ, bền bỉ và sống một đời không cần chứng minh điều gì.

Vì ánh sáng thật không nói rằng nó sáng, nó chỉ sáng thôi.

Như hoa sen, chẳng bao giờ tự hào rằng mình nở trong bùn, nó chỉ nở và làm dịu đi mùi bùn quanh nó.

Có thể, người thật sẽ thua vài trận đời.

Nhưng rồi họ sẽ thắng, ở chỗ: họ chưa từng đánh mất mình.

Và đến cuối cùng, khi mọi điều giả dối đều tan, ánh sáng thật vẫn còn, vì nó chưa từng cần ai để sáng.

"Càng sáng, càng cô độc nhưng cô độc ấy là thứ ánh sáng không ai có thể dập tắt được."

🌸🌸
 

nguyenduc

Yếu sinh lý
Im lặng có thể bảo vệ lương tâm của bản thân nhưng im lặng làm sao có thể bảo vệ người thân của mình. Im lặng là vàng nhưng nói ra là kim cương đó.
 

TrìnhCa

Tiến sĩ
Chủ thớt
Im lặng có thể bảo vệ lương tâm của bản thân nhưng im lặng làm sao có thể bảo vệ người thân của mình. Im lặng là vàng nhưng nói ra là kim cương đó.
Im lặng bảo vệ lương tâm, còn trách nhiệm buộc ta phải cất tiếng.

Người khôn là người biết lúc nào nên giữ, lúc nào nên nói.

Im lặng là để giữ mình không sai. Lên tiếng là để giữ người mình thương không bị tổn hại. Hai thứ ấy không đối lập, chỉ khác lúc dùng.

Vàng hay kim cương không quan trọng, quan trọng là dùng đúng thời điểm bạn nhé
🙏🙏🙏
 

nguyenduc

Yếu sinh lý
Im lặng bảo vệ lương tâm, còn trách nhiệm buộc ta phải cất tiếng.

Người khôn là người biết lúc nào nên giữ, lúc nào nên nói.

Im lặng là để giữ mình không sai. Lên tiếng là để giữ người mình thương không bị tổn hại. Hai thứ ấy không đối lập, chỉ khác lúc dùng.

Vàng hay kim cương không quan trọng, quan trọng là dùng đúng thời điểm bạn nhé
🙏🙏🙏
T
 

nguyenduc

Yếu sinh lý
Im lặng bảo vệ lương tâm, còn trách nhiệm buộc ta phải cất tiếng.

Người khôn là người biết lúc nào nên giữ, lúc nào nên nói.

Im lặng là để giữ mình không sai. Lên tiếng là để giữ người mình thương không bị tổn hại. Hai thứ ấy không đối lập, chỉ khác lúc dùng.

Vàng hay kim cương không quan trọng, quan trọng là dùng đúng thời điểm bạn nhé
🙏🙏🙏
Tôi đồng ý. Nhưng thật sự mà nói thì ranh giới giữa nên nói và không nên nói nó rất rất mong manh. Quan chức họ tư duy rất nhiều, nhưng người làm được điều đó được bao nhiêu người.
 

TrìnhCa

Tiến sĩ
Chủ thớt
Tôi đồng ý. Nhưng thật sự mà nói thì ranh giới giữa nên nói và không nên nói nó rất rất mong manh. Quan chức họ tư duy rất nhiều, nhưng người làm được điều đó được bao nhiêu người.
Đúng vậy bạn à, ranh giới ấy rất mong manh.

Và chính vì mong manh nên nó không dành cho số đông.

Người nói đúng lúc không phải người nói nhiều, mà là người dám chịu trách nhiệm cho lời mình nói.

Quan chức hay thường dân đều vậy, nghĩ được là một chuyện, làm được lại là chuyện khác.

Giữ im lặng là bản năng sinh tồn, còn lên tiếng là lựa chọn của bản lĩnh.

Không phải ai cũng đủ tỉnh táo để phân biệt hai điều ấy, nên mới hiếm người làm được.

Chính vì ranh giới mỏng nên giá của việc lên tiếng mới cao

và nó không dành cho người chỉ muốn an toàn Bạn à
 

nguyenduc

Yếu sinh lý
Tôi đánh giá rất cao hệ thống triết lý sâu sắc mà các nhân vật lớn để lại cho nhân loại. Nhưng thật sự thôi không thích đi sâu nghiên cứu, lạm dụng những điều đó. Đơn giản vì nó không giải quyết được những vấn đề xã hội trước mắt. Lão tử, Khổng tử có từ ngàn năm trước nhưng xã hội TQ bây giờ nó cũng đầy vấn đề có giải quyết được đâu.
 

nguyenduc

Yếu sinh lý



🌸Người càng sáng, đường càng cô độc

Có người nói, đèn càng sáng, bóng càng rõ.

Câu ấy, thoạt nghe chỉ là một sự thật vật lý,
nhưng ai đã từng sống thật giữa đời, mới hiểu:

đó là bản án nhẹ nhàng nhất mà nhân gian dành cho người chân thành.

Sống thật, là một hành trình đầy sẹo.

Nó giống như việc bước qua cánh đồng sương sớm để mỗi hạt sương đều hóa thành mũi dao lạnh cắt vào da thịt.

Kẻ giả biết cách sống sót bằng lớp vỏ, còn người thật chỉ biết đi tiếp bằng trái tim trần trụi.

Có những đêm, ta ngồi trước gương và thấy khuôn mặt mình mệt đến lạ - không phải vì cuộc đời quá nặng mà vì đã phải mang chính sự thật của mình đi giữa thế giới ưa dối trá.

Người thật thường không biết cách làm vừa lòng ai, vì họ không biết cách phản bội chính mình.

Họ vụng về trong yêu, vụng về trong nói và nhiều khi vụng về trong cả cách được thương.

Nhưng nếu ta nhìn lâu, chính sự vụng về ấy lại là thứ khiến họ đáng tin nhất.

Khi ánh sáng trong ta đủ lớn, bóng tối cũng bắt đầu run rẩy.

Ánh sáng là lời thú nhận của linh hồn rằng:
ta không thể giả
vờ thêm nữa.

Và như mọi lời thú nhận, nó đánh đổi bằng cô độc.

“Ngọc không mài không sáng, người không luyện không thành." - Khổng Tử

Vì thế, những thử thách mà người thật phải chịu, chẳng phải để giết họ mà để xem ngọn đèn trong tim họ có chịu được gió hay không.

Người giả có thể nở nụ cười trong mọi bữa tiệc,

nhưng người thật thường lặng lẽ ra về khi rượu chưa cạn.

Không phải họ kiêu, mà vì họ hiểu: có những điều không cần nói, chỉ cần giữ được sự trong sạch trong lòng là đủ.

Họ không muốn thắng bằng lời vì lời là thứ dễ đổi màu nhất trong cơn gió thị phi.

Thứ họ muốn thắng là chính mình.

Lão Tử từng viết:

“Thế gian có thể làm bẩn áo của ta nhưng không thể làm đục nước trong tim."

Khi giữ được nước lòng trong, mọi lời đồn đều sẽ tự tan.

Người thật ít khi được vỗ tay vì ánh sáng của họ làm lóa mắt những kẻ thích ở trong bóng.

Nhưng họ cũng không cần được tung hô, bởi người thật biết rằng ánh sáng thật không đi tìm khán giả.

Khalil Gibran từng nói:

“Đừng quá buồn khi cô
độc, bởi chính trong cô độc, linh hồn ta mới gặp lại mình."

Người càng sáng, càng cô độc vì cô độc là giá phải trả cho sự tỉnh thức.

Người ngủ thì không biết cô đơn.

Chỉ người thức mới nghe được tiếng gió thổi qua những khoảng trống của trái tim.

Sống thật, là học cách đi giữa những người đeo mặt nạ mà không thấy ghét họ.

Là biết cười, dù trong lòng đang đầy những câu chưa kịp nói.

Là học cách lắng nghe mà không cần phản biện, vì hiểu rằng, không phải ai cũng sẵn sàng nghe ánh sáng nói chuyện.

Đôi khi, im lặng chính là cách người thật bảo vệ ánh sáng trong mình.

Không phải vì họ yếu mà vì họ biết:

không phải ai cũng xứng đáng với sự thật.

Có những người chỉ cần thấy bạn chân thành là đã khó chịu,

vì họ không chịu nổi tấm gương phản chiếu chính bản thân họ.

Nhưng đó không phải lỗi của bạn.

Đó là định luật của nhân gian: ánh sáng càng trong, bụi càng dễ lộ.

Krishnamurti từng nói:

“Ánh sáng thật không chiếu rọi người khác, nó soi lại chính mình."

Người thật không tìm cách chứng minh rằng mình sáng, họ chỉ giữ cho ngọn đèn không tắt.

Họ hiểu, có những đêm, gió sẽ rất mạnh, nhưng chỉ cần tay còn run lên vì giữ là ánh sáng vẫn còn.

Seneca viết:

“Chỉ trong đêm tối, sao mới tỏa sáng."

Và có lẽ, cũng chỉ trong khổ đau, người thật mới biết lòng mình cứng cáp đến đâu.

Người thật ít khi có đám đông vỗ tay, nhưng họ luôn có một bầu trời chứng giám.

Ánh sáng của họ không rực rỡ chỉ đủ soi đường để người khác không vấp ngã.

Họ lặng lẽ, bền bỉ và sống một đời không cần chứng minh điều gì.

Vì ánh sáng thật không nói rằng nó sáng, nó chỉ sáng thôi.

Như hoa sen, chẳng bao giờ tự hào rằng mình nở trong bùn, nó chỉ nở và làm dịu đi mùi bùn quanh nó.

Có thể, người thật sẽ thua vài trận đời.

Nhưng rồi họ sẽ thắng, ở chỗ: họ chưa từng đánh mất mình.

Và đến cuối cùng, khi mọi điều giả dối đều tan, ánh sáng thật vẫn còn, vì nó chưa từng cần ai để sáng.

"Càng sáng, càng cô độc nhưng cô độc ấy là thứ ánh sáng không ai có thể dập tắt được."

🌸🌸
Thay vì nghiên cứu cái này tôi đề nghị bạn nghiên cứu giải quyết các vấn đề đô thị hạ tầng ở các thành phố lớn VN. Tạo 5 triệu công ăn việc làm cho người dân Việt Nam. Bạn thấy sao ?
 

TrìnhCa

Tiến sĩ
Chủ thớt
Thay vì nghiên cứu cái này tôi đề nghị bạn nghiên cứu giải quyết các vấn đề đô thị hạ tầng ở các thành phố lớn VN. Tạo 5 triệu công ăn việc làm cho người dân Việt Nam. Bạn thấy sao ?
Tôi đánh giá rất cao hệ thống triết lý sâu sắc mà các nhân vật lớn để lại cho nhân loại. Nhưng thật sự thôi không thích đi sâu nghiên cứu, lạm dụng những điều đó. Đơn giản vì nó không giải quyết được những vấn đề xã hội trước mắt. Lão tử, Khổng tử có từ ngàn năm trước nhưng xã hội TQ bây giờ nó cũng đầy vấn đề có giải quyết được đâu.
Tôi hiểu ý bạn.

Triết lý không phải là cây đũa thần để giải quyết ngay các vấn đề hạ tầng hay việc làm.

Những việc đó cần chính sách, nguồn lực và bộ máy thực thi cụ thể.

Nhưng triết lý tồn tại không phải để thay thế hành động, mà để định hướng cách con người hành động.

Xã hội có vấn đề không hẳn vì thiếu giải pháp kỹ thuật,

mà nhiều khi vì thiếu nền tảng tư duy đủ sâu để dùng đúng những giải pháp ấy.

Lão Tử hay Khổng Tử không có nhiệm vụ sửa đường hay tạo việc làm.

Các tư tưởng ấy đặt câu hỏi về cách con người sử dụng quyền lực, lợi ích và trách nhiệm.

Hạ tầng có thể xây nhanh,

việc làm có thể tạo bằng chính sách,

nhưng nếu tư duy quản trị và đạo đức xã hội không theo kịp,

thì vấn đề chỉ chuyển từ chỗ này sang chỗ khác.

Tóm lại giải quyết việc làm và hạ tầng là chuyện của quản trị hiện đại.

Còn triết lý là thứ giúp con người không lặp lại cùng một sai lầm khi có trong tay quyền lực và nguồn lực.

Hai thứ không đối lập, chỉ khác tầng vai trò bạn à.
 

nguyenduc

Yếu sinh lý
Tôi hiểu ý bạn.

Triết lý không phải là cây đũa thần để giải quyết ngay các vấn đề hạ tầng hay việc làm.

Những việc đó cần chính sách, nguồn lực và bộ máy thực thi cụ thể.

Nhưng triết lý tồn tại không phải để thay thế hành động, mà để định hướng cách con người hành động.

Xã hội có vấn đề không hẳn vì thiếu giải pháp kỹ thuật,

mà nhiều khi vì thiếu nền tảng tư duy đủ sâu để dùng đúng những giải pháp ấy.

Lão Tử hay Khổng Tử không có nhiệm vụ sửa đường hay tạo việc làm.

Các tư tưởng ấy đặt câu hỏi về cách con người sử dụng quyền lực, lợi ích và trách nhiệm.

Hạ tầng có thể xây nhanh,

việc làm có thể tạo bằng chính sách,

nhưng nếu tư duy quản trị và đạo đức xã hội không theo kịp,

thì vấn đề chỉ chuyển từ chỗ này sang chỗ khác.

Tóm lại giải quyết việc làm và hạ tầng là chuyện của quản trị hiện đại.

Còn triết lý là thứ giúp con người không lặp lại cùng một sai lầm khi có trong tay quyền lực và nguồn lực.

Hai thứ không đối lập, chỉ khác tầng vai trò bạn à.
Có thể bạn đúng một phần . Nhưng bạn có nói rằng " tư duy quản trị và đạo đức xã hội không theo kịp thời đại" Theo tôi điều này không đúng. Cách đây 15 năm các khu lừa đảo ở Campuchia là không có, nhưng nay thì rất kinh khủng. Chuẩn mực đạo đức xã hội hay tư duy quản trị của bạn nói đó, tôi tin chắc nó đã cơ bản hoàn chỉnh rồi, chứ không phải là không theo kịp và những người đúng đầu nhà nước họ chắc chắn đã thấm điều đó nhưng họ vẫn không thể giải quyết được vấn đề xã hội. Rõ ràng Triết học đã hoàn thiện => giới tinh hoa cũng thấm nhuần => vấn đề xã hội vẫn còn đó. Hướng đi tốt nhất là nên kế thừa và tập trung nghiên cứu vấn đề xã hội hiện tại thay vì đào sâu chiêm nghiệm triết học nghìn năm trước. Có thể cuộc sống của bạn ổn nên bạn có thể chiêm nghiệm điều đó để giải trí, thỏa mãn bản thân, chứ nếu bạn chật vật như triệu người khác thì quan điểm cũng sẽ khác.
 

TrìnhCa

Tiến sĩ
Chủ thớt
Có thể bạn đúng một phần . Nhưng bạn có nói rằng " tư duy quản trị và đạo đức xã hội không theo kịp thời đại" Theo tôi điều này không đúng. Cách đây 15 năm các khu lừa đảo ở Campuchia là không có, nhưng nay thì rất kinh khủng. Chuẩn mực đạo đức xã hội hay tư duy quản trị của bạn nói đó, tôi tin chắc nó đã cơ bản hoàn chỉnh rồi, chứ không phải là không theo kịp và những người đúng đầu nhà nước họ chắc chắn đã thấm điều đó nhưng họ vẫn không thể giải quyết được vấn đề xã hội. Rõ ràng Triết học đã hoàn thiện => giới tinh hoa cũng thấm nhuần => vấn đề xã hội vẫn còn đó. Hướng đi tốt nhất là nên kế thừa và tập trung nghiên cứu vấn đề xã hội hiện tại thay vì đào sâu chiêm nghiệm triết học nghìn năm trước. Có thể cuộc sống của bạn ổn nên bạn có thể chiêm nghiệm điều đó để giải trí, thỏa mãn bản thân, chứ nếu bạn chật vật như triệu người khác thì quan điểm cũng sẽ khác.
Tôi hiểu góc nhìn của bạn,

và thực ra tôi không phủ nhận điều bạn nói.

Triết học có thể đã hoàn thiện từ lâu, nhiều người đứng đầu chắc chắn cũng hiểu rất rõ đúng, sai, nên, không nên.

Nhưng khoảng cách không nằm ở biết hay không biết, mà nằm ở có thể làm đến đâu trong thực tế.

Các vấn đề như khu lừa đảo, tội phạm xuyên biên giới… không phải do thiếu triết lý,

mà do xung đột giữa lợi ích, quyền lực, nguồn lực và giới hạn quản trị.

Ở điểm này, triết học không phải lời giải trực tiếp,

mà là tấm gương để nhìn rõ vì sao con người dù biết đúng vẫn chọn làm khác.

Tôi cũng đồng ý rằng, với rất nhiều người đang chật vật mưu sinh,

triết lý không giúp họ trả tiền nhà hay nuôi gia đình.

Khi cái bụng còn đói, rất khó nói chuyện chiêm nghiệm.

Nhưng điều đó không làm triết lý vô nghĩa,
mà chỉ đặt nó ở đúng vai trò là không phải để giải trí,

cũng không phải để thay thế hành động,

mà để soi lại cách con người sử dụng quyền lực và lợi ích khi họ có điều kiện hành động.

Nói ngắn gọn là nghiên cứu vấn đề xã hội hiện tại và chiêm nghiệm tư tưởng cũ không loại trừ nhau.

Một cái giải quyết làm gì,

cái kia nhắc ta vì sao lại làm như vậy.

Thiếu một trong hai, xã hội vẫn sẽ loay hoay theo cách khác bạn à.
 
Bên trên
Tắt Quảng Cáo