Xin lỗi em chỉ là con đĩ(phiên bản Việt)

Huyboe

Yếu sinh lý
Dủ k thik thể loại này ns thẳng là cảm thấy hơi ghê tởm. Nhg mà p ns thật là nó bi kịch quá chú à. Cháu hay đọc ch của các chú nhg mà tuyệt đối k sờ đến mấy thể loại này. Nhg văn của chú hay làm ae đọc giả cảm thấy thương cảm cho cuộc đời ô chú vs cô bé kia. Oan nghiệt😔
 

Thaythichsome

Yếu sinh lý
Dủ k thik thể loại này ns thẳng là cảm thấy hơi ghê tởm. Nhg mà p ns thật là nó bi kịch quá chú à. Cháu hay đọc ch của các chú nhg mà tuyệt đối k sờ đến mấy thể loại này. Nhg văn của chú hay làm ae đọc giả cảm thấy thương cảm cho cuộc đời ô chú vs cô bé kia. Oan nghiệt😔
ĐÚng rồi con, đừng dây vào thể loại này mà mất tương lai
 

TrìnhCa

Tiến sĩ
Kết thúc được rồi Thớt ạ.

Có những mối quan hệ không cần hỏi đúng hay là sai, chỉ cần hỏi còn làm người được không.

Vô minh mở cửa tình.

Sự thật mở cửa tội.

Từ khoảnh khắc biết là cha con, mọi cảm xúc nếu còn giữ lại đều không còn là yêu, mà là phản đạo.

Nhân gian không thiếu bi kịch,
nhưng bi kịch lớn nhất
là khi con người biết sai mà vẫn muốn tiếp tục.

Dừng lại không phải hèn.
Dừng lại là để còn một lối về.

Vì người cha này đã đi tiếp, là tự tay chặt nốt phần người cuối cùng rồi.

Biết là cha con rồi mà còn gọi là tình, thì đó không phải bi kịch,
mà là tha hóa.

Có những thứ, khi vừa biết sự thật là phải chết ngay trong lòng rồi. Sao lại như vậy

Thiên địa không trách,
nhưng đạo không cho phép vượt qua huyết mạch.

Duyên có thể lầm,
nhưng dừng đúng lúc vẫn là một dạng cứu độ.
 

Dammeloli

Tao là gay
Chủ thớt
Kết thúc được rồi Thớt ạ.

Có những mối quan hệ không cần hỏi đúng hay là sai, chỉ cần hỏi còn làm người được không.

Vô minh mở cửa tình.

Sự thật mở cửa tội.

Từ khoảnh khắc biết là cha con, mọi cảm xúc nếu còn giữ lại đều không còn là yêu, mà là phản đạo.

Nhân gian không thiếu bi kịch,
nhưng bi kịch lớn nhất
là khi con người biết sai mà vẫn muốn tiếp tục.

Dừng lại không phải hèn.
Dừng lại là để còn một lối về.

Vì người cha này đã đi tiếp, là tự tay chặt nốt phần người cuối cùng rồi.

Biết là cha con rồi mà còn gọi là tình, thì đó không phải bi kịch,
mà là tha hóa.

Có những thứ, khi vừa biết sự thật là phải chết ngay trong lòng rồi. Sao lại như vậy

Thiên địa không trách,
nhưng đạo không cho phép vượt qua huyết mạch.

Duyên có thể lầm,
nhưng dừng đúng lúc vẫn là một dạng cứu độ.
Ok… fen… bạn sẽ không thất vọng đâu!
 

culacgiontanaz

Yếu sinh lý
Kết thúc được rồi Thớt ạ.

Có những mối quan hệ không cần hỏi đúng hay là sai, chỉ cần hỏi còn làm người được không.

Vô minh mở cửa tình.

Sự thật mở cửa tội.

Từ khoảnh khắc biết là cha con, mọi cảm xúc nếu còn giữ lại đều không còn là yêu, mà là phản đạo.

Nhân gian không thiếu bi kịch,
nhưng bi kịch lớn nhất
là khi con người biết sai mà vẫn muốn tiếp tục.

Dừng lại không phải hèn.
Dừng lại là để còn một lối về.

Vì người cha này đã đi tiếp, là tự tay chặt nốt phần người cuối cùng rồi.

Biết là cha con rồi mà còn gọi là tình, thì đó không phải bi kịch,
mà là tha hóa.

Có những thứ, khi vừa biết sự thật là phải chết ngay trong lòng rồi. Sao lại như vậy

Thiên địa không trách,
nhưng đạo không cho phép vượt qua huyết mạch.

Duyên có thể lầm,
nhưng dừng đúng lúc vẫn là một dạng cứu độ.
Nghe văn của thím giống đọc văn tự cổ nhỉ.

Mỗi 1 câu chuyện, mình kh phải người trong cuộc nên không thể hiểu hết trạng thái tâm lý được, vì mỗi bộ não là khác nhau.
Còn đạo tùy theo tín ngưỡng, văn hoá lại có 1 cách hiểu và mục tiêu khác nhau mà.
Gọi là bi kịch vì có khi nó mang trong câu chuyện duyên nợ và nhân quả. Nói chung là đọc để suy diễn bản thân thôi chứ kh nên nhận xét.

BIẾT LÀ CHA CON NHƯNG CÓ BAO H HIỂU ĐƯỢC TÌNH CẢM CHA CON CHƯA, TRONG KHI ĐANG QUEN VỚI TÌNH CẢM ĐÔI LỨA, VÀ HOÀN CẢNH LÀ ... Nên là đừng dùng cái nhìn chủ quan nói về vấn đề khách quan.
 

TrìnhCa

Tiến sĩ
Nghe văn của thím giống đọc văn tự cổ nhỉ.

Mỗi 1 câu chuyện, mình kh phải người trong cuộc nên không thể hiểu hết trạng thái tâm lý được, vì mỗi bộ não là khác nhau.
Còn đạo tùy theo tín ngưỡng, văn hoá lại có 1 cách hiểu và mục tiêu khác nhau mà.
Gọi là bi kịch vì có khi nó mang trong câu chuyện duyên nợ và nhân quả. Nói chung là đọc để suy diễn bản thân thôi chứ kh nên nhận xét.

BIẾT LÀ CHA CON NHƯNG CÓ BAO H HIỂU ĐƯỢC TÌNH CẢM CHA CON CHƯA, TRONG KHI ĐANG QUEN VỚI TÌNH CẢM ĐÔI LỨA, VÀ HOÀN CẢNH LÀ ... Nên là đừng dùng cái nhìn chủ quan nói về vấn đề khách quan.
Hiểu tâm lý không đồng nghĩa với xóa ranh giới bạn à.

Có những điều không cần là người trong cuộc
cũng biết là không được phép.

Khi xét nghiệm được ADN rồi nhưng mà...vẫn

Cảm xúc có thể phức tạp,
nhưng đạo làm người thì không mập mờ được bạn à.

Có những nghiệp chỉ nên dừng, không nên diễn giải nữa.

Thôi tùy thớt vậy...
 

culacgiontanaz

Yếu sinh lý
Hiểu tâm lý không đồng nghĩa với xóa ranh giới bạn à.

Có những điều không cần là người trong cuộc
cũng biết là không được phép.

Khi xét nghiệm được ADN rồi nhưng mà...vẫn

Cảm xúc có thể phức tạp,
nhưng đạo làm người thì không mập mờ được bạn à.

Có những nghiệp chỉ nên dừng, không nên diễn giải nữa.

Thôi tùy thớt vậy...
Đạo là do con người đặt ra mà. Đúng sai cũng do con người đặt ra. Đứng trên những thứ vô hình thì tôi chỉ quan tâm Boy Già đối diện với nó ntn nhma kh có kết. Bỏ giữa chừng , đọng lại cái kết mở cho người đọc và tự suy diễn kết quả . H mà lôi đc lão Boy Già lên thì tuyệt.
 

Dammeloli

Tao là gay
Chủ thớt
Hiểu tâm lý không đồng nghĩa với xóa ranh giới bạn à.

Có những điều không cần là người trong cuộc
cũng biết là không được phép.

Khi xét nghiệm được ADN rồi nhưng mà...vẫn

Cảm xúc có thể phức tạp,
nhưng đạo làm người thì không mập mờ được bạn à.

Có những nghiệp chỉ nên dừng, không nên diễn giải nữa.

Thôi tùy thớt vậy...
Tôi hoàn toàn đồng ý với ý bạn! Tôi hiểu ý bạn… nếu đúng như ý kiến chủ quan, thì tôi nên dừng câu chuyện ngay khi tờ ADN có kết quả…. Tôi hiểu.
Đây là câu chuyện tôi kể lại, nên tôi đi cho đến ngay phần tác giả dừng, sau đó tôi sẽ viết đoạn kết sao cho nhân văn nhất, đạo đức nhất có thể và phù hợp với văn hoá á đông.
Nếu cứ đơn thuần xem nó là tiểu thuyết sex nặng đi, và bài học rút ra khi kết truyện là gì??? Đó là vấn đề.
Riêng việc viết về loạn luân: @TrìnhCa cos thể xem tiểu thuyết: TRĂM NĂM CÔ ĐƠN để thấy vấn đề này khi lên sách nó như lời cảnh báo… chứ không hề vẽ đường cho hưu chạy. Thân
 

Dammeloli

Tao là gay
Chủ thớt
Đạo là do con người đặt ra mà. Đúng sai cũng do con người đặt ra. Đứng trên những thứ vô hình thì tôi chỉ quan tâm Boy Già đối diện với nó ntn nhma kh có kết. Bỏ giữa chừng , đọng lại cái kết mở cho người đọc và tự suy diễn kết quả . H mà lôi đc lão Boy Già lên thì tuyệt.
Tôi sẽ trả lời cho fen vào 12h tối nay! 😊
 

TrìnhCa

Tiến sĩ
Đạo là do con người đặt ra mà. Đúng sai cũng do con người đặt ra. Đứng trên những thứ vô hình thì tôi chỉ quan tâm Boy Già đối diện với nó ntn nhma kh có kết. Bỏ giữa chừng , đọng lại cái kết mở cho người đọc và tự suy diễn kết quả . H mà lôi đc lão Boy Già lên thì tuyệt.
Đạo có thể do con người đặt tên,
nhưng ranh giới thì không do con người tùy tiện xóa.

Nếu đúng sai chỉ là quy ước,
thì xã hội không cần luật,
gia đình không cần vai,
và chữ cha con cũng chỉ là một nhãn trống rỗng.
Văn chương có quyền kết mở.
Nhưng đời sống không phải tiểu thuyết.
Có những thứ, dù viết hay đến đâu,
cũng chỉ nên tồn tại như lời cảnh báo,
không phải như một khả năng được suy diễn.
Tôi không đọc để tò mò xem nó sẽ đi tới đâu,
mà đọc để biết đến đâu thì phải dừng.
Kết mở là quyền của tác giả.
Nhưng giữ chuẩn mực là trách nhiệm của người đọc.

Nói để hiểu chứ không phải tranh cãi. Đừng hiểu nhầm ý tôi.
 

TrìnhCa

Tiến sĩ
Tôi hoàn toàn đồng ý với ý bạn! Tôi hiểu ý bạn… nếu đúng như ý kiến chủ quan, thì tôi nên dừng câu chuyện ngay khi tờ ADN có kết quả…. Tôi hiểu.
Đây là câu chuyện tôi kể lại, nên tôi đi cho đến ngay phần tác giả dừng, sau đó tôi sẽ viết đoạn kết sao cho nhân văn nhất, đạo đức nhất có thể và phù hợp với văn hoá á đông.
Nếu cứ đơn thuần xem nó là tiểu thuyết sex nặng đi, và bài học rút ra khi kết truyện là gì??? Đó là vấn đề.
Riêng việc viết về loạn luân: @TrìnhCa cos thể xem tiểu thuyết: TRĂM NĂM CÔ ĐƠN để thấy vấn đề này khi lên sách nó như lời cảnh báo… chứ không hề vẽ đường cho hưu chạy. Thân
Nói đến “cảnh báo” và “nhân văn”. Văn chương, đúng là có quyền chạm vào vùng tối để soi sáng.

Nhưng cảnh báo khác với tái hiện kéo dài,
và soi sáng khác với làm người đọc quen dần với cái lệch.

Ngay khoảnh khắc ADN xuất hiện,
về mặt đạo lý và văn hoá Á Đông,
câu chuyện đã hoàn tất chức năng cảnh tỉnh rồi.

Đi xa hơn nữa, dù với ý định tốt, cũng rất dễ biến lời nhắc thành sự hợp thức hoá trong cảm xúc.

So sánh với Trăm năm cô đơn là một ví dụ thú vị,
nhưng thớt cần nhớ:
ở đó, loạn luân không được kể để khơi gợi,

mà để cho thấy một dòng họ tự mục ruỗng vì phá vỡ trật tự luân lý,

và kết cục là sự diệt vong, không phải cứu rỗi.

Nên điều quan trọng không chỉ là đoạn kết viết thế nào,
mà là toàn bộ hành trình có giữ được khoảng cách đạo đức hay không.

Cảnh báo chỉ còn là cảnh báo

khi người đọc không bị mời gọi đồng cảm với điều sai.

Văn chương có thể chạm vùng cấm để cảnh tỉnh,
nhưng nếu đi quá xa,
người đọc sẽ không còn học cách tránh,
mà học cách quen.

Thớt đã viết 2 chương với cách trình bày quá hay, tôi đã nổi da gà khi đọc. Đó là xúc cảm khi đọc.

Nhưng Thớt ơi,
Cảnh báo là để người ta sợ và dừng,
không phải để đi tiếp rồi tìm một cái kết đẹp.

Thân ái!
 

Dammeloli

Tao là gay
Chủ thớt
Nói đến “cảnh báo” và “nhân văn”. Văn chương, đúng là có quyền chạm vào vùng tối để soi sáng.

Nhưng cảnh báo khác với tái hiện kéo dài,
và soi sáng khác với làm người đọc quen dần với cái lệch.

Ngay khoảnh khắc ADN xuất hiện,
về mặt đạo lý và văn hoá Á Đông,
câu chuyện đã hoàn tất chức năng cảnh tỉnh rồi.

Đi xa hơn nữa, dù với ý định tốt, cũng rất dễ biến lời nhắc thành sự hợp thức hoá trong cảm xúc.

So sánh với Trăm năm cô đơn là một ví dụ thú vị,
nhưng thớt cần nhớ:
ở đó, loạn luân không được kể để khơi gợi,

mà để cho thấy một dòng họ tự mục ruỗng vì phá vỡ trật tự luân lý,

và kết cục là sự diệt vong, không phải cứu rỗi.

Nên điều quan trọng không chỉ là đoạn kết viết thế nào,
mà là toàn bộ hành trình có giữ được khoảng cách đạo đức hay không.

Cảnh báo chỉ còn là cảnh báo

khi người đọc không bị mời gọi đồng cảm với điều sai.

Văn chương có thể chạm vùng cấm để cảnh tỉnh,
nhưng nếu đi quá xa,
người đọc sẽ không còn học cách tránh,
mà học cách quen.

Thớt đã viết 2 chương với cách trình bày quá hay, tôi đã nổi da gà khi đọc. Đó là xúc cảm khi đọc.

Nhưng Thớt ơi,
Cảnh báo là để người ta sợ và dừng,
không phải để đi tiếp rồi tìm một cái kết đẹp.

Thân ái!
ok fen.
 

Dammeloli

Tao là gay
Chủ thớt
Tôi thẫn thờ, thất thần ngồi bất động ở đó. Nhìn cô bé ngủ ngoan, khuôn mặt không còn chút buồn bã.

Không gian, thời gian như lắng đọng vào giây phút đó. Nhưng qua ngày mai, sự việc sẽ như thế nào?

Tôi biết con bé cố tình ép tôi phải va chạm thể xác với cô bé. Cô bé muốn xác định tôi có thực sự quan tâm đến sống chết của mình hay không. Cô bé cố tình phớt lờ, từ chối mối quan hệ cha con với tôi.

Bình tĩnh suy nghĩ lại sự việc tôi nhận thấy mục đích cô bé rất rõ ràng: Tôi phải là người tình của cô bé, tôi vĩnh viễn phải giấu mối quan hệ phụ tử này trong lòng. Tôi phải im lặng và thoả mãn cho cô bé đến khi cô muốn dừng thì thôi.

Tuy nhiên, với bản thân tôi có thực sự muốn như vậy không? - Không hề, Tôi vẫn còn con gái nhỏ mà, tôi đã đấu tranh tư tưởng nhiều lắm rồi, tôi đã cắt đứt được dục vọng bản thân, có thể chưa hoàn toàn nhưng ít ra, tôi vẫn đang muốn hoàn thiện bản thân hơn, tất cả những gì tôi muốn hiện tại chỉ là sự quan tâm chăm sóc, bù đắp cho con bé bằng những gì tôi có thể của một người cha.

Để thoả mãn 2 điều đó không hề dễ dàng lúc này.

Mấy ngày sau đó, cô bé như vứt bỏ hết mọi thứ đã xảy ra, cô bé vui tươi hẳn lên, tôi đưa đón cô bé đến trường, cô bé vẫn vô tư hôn lên môi tôi từ biệt trước khi xuống xe, cô bé vẫn tíu tít, khi gặp tôi, vẫn vui vẻ kể chuyện trường lớp như trước lúc xảy ra chuyện.

Nhìn con gái như vậy tôi không nỡ làm gì khác, điều tôi đang không phải lo lắng đó là mấy hôm đó cô bé không hề đòi hỏi tôi phải đi khách sạn.

Tôi vẫn cố gượng ép mình như chưa có việc gì lớn, tôi không nhắc lại hay xưng hô cha con, tôi vẫn như ngày nào, vẫn như 1 “người tình” chăm sóc chiều chuộng cô bé.

10 ngày sau bữa tối định mệnh ở khách sạn đó, tôi đã có một quyết định mà có thể thay đổi cả cuộc đời tôi và cô bé.





Sài Gòn, ngày xx tháng xx năm xxxx

Tình Ca thương,

Mấy ngày qua anh đã suy nghĩ rất nhiều về chuyện giữa anh và em. Khi mở bức thư này, có lẽ anh cũng đã đi xa. Nhưng trước hết mong em cố gắng mà đọc hết những dòng anh viết dưới đây. Em đang đọc là bức thư tình đấy, không phải lá thư chia tay đâu.

Trước hết, anh mong muốn em hiểu cho anh một điều rằng: “Dù anh ở bất cứ vị trí nào, phương diện nào, anh cũng mong Tình Ca chăm chú và hoàn thành chương trình đại học. Điều thứ 2: Dù anh là gì của em đi nữa, anh cũng sẽ không để em phải dùng thân xác của chính mình để làm phương tiện kiếm tiền!”

Anh gần em đủ lâu để hiểu được tính cách của em, anh sống đủ lâu để có thể biết được quyết tâm, nghị lực của em. Anh nghĩ em có thể dễ dàng vượt qua hai điều anh nói trên.

Với bản thân em, anh biết em đã trao đi tình cảm của mình cho anh rất nhiều, em có thể không màng đến bản thân để lo lắng quan tâm cho anh.

Chính vì điều đó, anh quyết định tạm xa em trong thời gian sắp tới, em có thể xem anh như người yêu xa, cũng không vấn đề gì cả, anh chấp nhận hết.

Nếu anh còn ở lại gần em như hiện tại, anh không chắc bản thân mình có thoải mái không? Tư tưởng có tốt được không?-Chắc chắn là không rồi. Em yêu anh, nhưng anh sống trong nỗi dằn vặt đó, em có thấy vui không?

Anh nghĩ, anh đi xa 3 năm tới, có nghĩa là anh để cho em một cơ hội và cũng chính là cho bản thân mình một cơ hội.

Xa nhau, nhưng bất cứ lúc nào em cảm thấy áp lực cuộc sống, em thấy có gì bất ổn trên đường đời em đều có thể gọi cho anh, anh hứa sẽ luôn ở bên là chỗ dựa cho em lúc nào em cần đến.

Chỉ 3 năm thôi em ạ, em hãy cứ sống cho chính bản thân mình, để thử thách cho tình cảm của cả 2. Em cứ chuyên tâm học, về kinh tế anh có chuyển cho em tiền chi phí cho cả năm học. Em không phải quan tâm đến kinh tế nhiều nữa.

Nếu trong 3 năm sắp tới, sống trong cảm giác yêu xa. Vì tình yêu mà có thể giữ được tình cảm không thay đổi, không phai mờ đi. Anh nguyện, đánh đổi cả thế giới để ở bên Tình Ca đến cuối đời. Đây là một lời thề đấy.

Mong em luôn sáng suốt, nghị lực để sống tốt trong những ngày tới.

Yêu nhiều.




…………………..

Viết vội, bỏ vào bì thư kèm giấy tờ chiếc xe Vision bỏ vào cốp, xong tôi chạy đến khách sạn đã ở tuần trước gửi xe ở đó, rồi nhắn tin cho cô bé:

“EM ĐẾN KHÁCH SẠN BỮA TRƯỚC LẤY XE VỀ ĐỂ ĐI NHÉ, XE ANH DƯ ĐỂ Ở NHÀ NÊN ĐEM QUA CHO EM CÓ ĐI ĐÂU CHỦ ĐỘNG ĐI CHO TIỆN”

Tôi đang đánh cược với quyết định của chính mình, tôi đang lập nên một kế hoạch “cú lừa” của cuộc đời. Bởi sau 3 năm nữa dù tôi có như nào đi nữa, cô bé cũng sẽ không đến nỗi tự tử như lần vừa qua.

Với tuổi 19 cô bé đang sống, có lẽ vì cô bé trải qua quá nhiều biến cố nên khi gặp tôi, tựa như bám vào 1 cái phao, nơi mà em có thể thở thoải mái mà không lo bị ngộp.

Qua 3 năm nữa, khi va chạm đủ nhiều với đời, ở tuổi 22 và sự xa cách thì bản thân tôi nghĩ con bé cũng sẽ không còn mặn nồng và hụt hẫng như hiện tại.

Chỉ mong con bé đọc xong lá thư của tôi, con bé chấp nhận,”tình yêu xa” thì có lẽ cuộc đời tôi sẽ có hồi kết.

21h đêm, cô bé vẫn không trả lời tin nhắn.

Tôi chuyển số tiền lớn vào tài khoản cô bé…. Tôi hồi hộp chờ đợi..

5 phút….10 phút……20 phút….. trôi qua vẫn không có tin nhắn từ ngân hàng.

Tôi xếp đồ, chạy vội đến nhà vợ cũ thăm con gái. Tôi đã chuẩn bị để tìm một cuộc sống mới.

Sáng hôm sau, đứng từ xa chờ nhìn con bé đi học, tôi muốn nhìn biểu cảm trên khuôn mặt con bé như thế nào trước lúc rời mảnh đất Sài Gòn này.

Từ xa, tôi thấy cô bé đang sánh vai nói cười rất tươi với cô bạn đi cùng.

Thở phào, tôi nhắn tin: Cố lên em nhé!

Cô bé lấy điện thoại ra nhìn và rồi tự nhiên cười rất tươi, giơ điện thoại lên seffie với cổng trường Đại học Sài Gòn gửi cho tôi với lời nhắn: Anh giữ gìn sức khoẻ, làm việc tốt nhé. Em nhớ anh!

Tôi quay lưng đi, đạp ga xe rời khỏi mảnh đất Sài Gòn, hướng về Miền Trung-Tây Nguyên, tôi chưa biết sẽ ớ đâu nhưng tôi đã có được định hướng cho cuộc đời mình, tôi biết chắc tôi sẽ làm gì. Cuối cùng, cũng có 1 lời hứa dối mà ở đó sẽ có hạnh phúc của nhiều người.

Mỉm cười tôi thầm nghĩ trong lòng: TẠM BIỆT CON, TÌNH CA. HẸN GẶP LẠI!
 
Chỉnh sửa lần cuối:

fender

Yếu sinh lý
Tôi thẫn thờ, thất thần ngồi bất động ở đó. Nhìn cô bé ngủ ngoan, khuôn mặt không còn chút buồn bã.

Không gian, thời gian như lắng đọng vào giây phút đó. Nhưng qua ngày mai, sự việc sẽ như thế nào?

Tôi biết con bé cố tình ép tôi phải va chạm thể xác với cô bé. Cô bé muốn xác định tôi có thực sự quan tâm đến sống chết của mình hay không. Cô bé cố tình phớt lờ, từ chối mối quan hệ cha con với tôi.

Bình tĩnh suy nghĩ lại sự việc tôi nhận thấy mục đích cô bé rất rõ ràng: Tôi phải là người tình của cô bé, tôi vĩnh viễn phải giấu mối quan hệ phụ tử này trong lòng. Tôi phải im lặng và thoả mãn cho cô bé đến khi cô muốn dừng thì thôi.

Tuy nhiên, với bản thân tôi có thực sự muốn như vậy không? - Không hề, Tôi vẫn còn con gái nhỏ mà, tôi đã đấu tranh tư tưởng nhiều lắm rồi, tôi đã cắt đứt được dục vong bản thân, có thể chưa hoàn toàn nhưng ít ra, tôi vẫn đang muốn hoàn thiện bản thân hơn, tất cả những gì tôi muốn hiện tại chỉ là sự quan tâm chăm sóc, bù đắp cho con bé bằng những gì tôi có thể của một người cha.

Để thoả mãn 2 điều đó không hề dễ dàng lúc này.

Mấy ngày sau đó, cô bé như vứt bỏ hết mọi thứ đã xảy ra, cô bé vui tươi hẳn lên, tôi đưa đòn cô bé đến trường, cô bé vẫn vô tư hôn lên môi tôi từ biệt trước khi xuống xe, cô bé vẫn tíu tít, khi gặp tôi, vẫn vui vẻ kể chuyện trường lớp như trước lúc xảy ra chuyện.

Nhìn con gái như vậy tôi không nỡ làm gì khác, điều tôi đang không phải lo lắng đó là mấy hôm đó cô bé không hề đòi hỏi tôi phải đi khách sạn.

Tôi vẫn cố gượng ép mình như chưa có việc gì lớn, tôi không nhắc lại hay xưng hô cha con, tôi vẫn như ngày nào, vẫn như 1 “người tình” chăm sóc chiều chuộng cô bé.

Năm ngày sau bữa tối định mệnh ở khách sạn đó, tôi đã có một quyết định mà có thể thay đổi cả cuộc đời tôi và cô bé.





Sài Gòn, ngày xx tháng xx năm xxxx

Tình Ca thương,

Mấy ngày qua anh đã suy nghĩ rất nhiều về chuyện giữa anh và em. Khi mở bức thư này, có lẽ anh cũng đã đi xa. Nhưng trước hết mong em cố gắng mà đọc hết những dòng anh viết dưới đây. Em đang đọc là bức thư tình đấy, không phải lá thư chia tay đâu.

Trước hết, anh mong muốn em hiểu cho anh một điều rằng: “Dù anh ở bất cứ vị trí nào, phương diện nào, anh cũng mong Tình Ca chăm chú và hoàn thành chương trình đại học. Điều thứ 2: Dù anh là gì của em đi nữa, anh cũng sẽ không để em phải dùng thân xác của chính mình để làm phương tiện kiếm tiền!”

Anh gần em đủ lâu để hiểu được tính cách của em, anh sống đủ lâu để có thể biết được quyết tâm, nghị lực của em. Anh nghĩ em có thể dễ dàng vượt qua hai điều anh nói trên.

Với bản thân em, anh biết em đã trao đi tình cảm của mình cho anh rất nhiều, em có thể không màng đến bản thân để lo lắng quan tâm cho anh.

Chính vì điều đó, anh quyết định tạm xa em trong thời gian sắp tới, em có thể xem anh như người yêu xa, cũng không vấn đề gì cả, anh chấp nhận hết.

Nếu anh còn ở lại gần em như hiện tại, anh không chắc bản thân mình có thoải mái không? Tư tưởng có tốt được không?-Chắc chắn là không rồi. Em yêu anh, nhưng anh sống trong nỗi dằn vặt đó, em có thấy vui không?

Anh nghĩ, anh đi xa 3 năm tới, có nghĩa là anh để cho em một cơ hội và cũng chính là cho bản thân mình một cơ hội.

Xa nhau, nhưng bất cứ lúc nào em cảm thấy áp lực cuộc sống, em thấy có gì bất ổn trên đường đời em đều có thể gọi cho anh, anh hứa sẽ luôn ở bên là chỗ dựa cho em lúc nào em cần đến.

Chỉ 3 năm thôi em ạ, em hãy cứ sống cho chính bản thân mình, để thử thách cho tình cảm của cả 2. Em cứ chuyên tâm học, về kinh tế anh có chuyển cho em tiền chi phí cho cả năm học. Em không phải quan tâm đến kinh tế nhiều nữa.

Nếu trong 3 năm sắp tới, sống trong cảm giác yêu xa. Vì tình yêu mà có thể giữ được tình cảm không thay đổi, không phai mờ đi. Anh nguyện, đánh đổi cả thế giới để ở bên Tình Ca đến cuối đời. Đây là một lời thề đấy.

Mong em luôn sáng suốt, nghị lực để sống tốt trong những ngày tới.

Yêu nhiều.




…………………..

Viết vội, bỏ vào bì thư kèm giấy tờ chiếc xe Vision bỏ vào cốp, xong tôi chạy đến khách sạn đã ở tuần trước gửi xe ở đó, rồi nhắn tin cho cô bé:

“EM ĐẾN KHÁCH SẠN BỮA TRƯỚC LẤY XE VỀ ĐỂ ĐI NHÉ, XE ANH DƯ ĐỂ Ở NHÀ NÊN ĐEM QUA CHO EM CÓ ĐI ĐÂU CHỦ ĐỘNG ĐI CHO TIỆN”

Tôi đang đánh cược với quyết định của chính mình, tôi đang lập nên một kế hoạch “cú lừa” của cuộc đời. Bởi sau 3 năm nữa dù tôi có như nào đi nữa, cô bé cũng sẽ không đến nỗi tự tử như lần vừa qua.

Với tuổi 19 cô bé đang sống, có lẽ vì cô bé trải qua quá nhiều biến cố nên khi gặp tôi, tựa như bám vào 1 cái phao, nơi mà em có thể thở thoải mái mà không lo bị ngộp.

Qua 3 năm nữa, khi va chạm đủ nhiều với đời, ở tuổi 22 và sự xa cách thì bản thân tôi nghĩ con bé cũng sẽ không còn mặn nồng và hụt hẫng như hiện tại.

Chỉ mong con bé đọc xong lá thư của tôi, con bé chấp nhận,”tình yêu xa” thì có lẽ cuộc đời tôi sẽ có hồi kết.

21h đêm, cô bé vẫn không trả lời tin nhắn.

Tôi chuyển số tiền lớn vào tài khoản cô bé…. Tôi hồi hộp chờ đợi..

5 phút….10 phút……20 phút….. trôi qua vẫn không có tin nhắn từ ngân hàng.

Tôi xếp đồ, chạy vội đến nhà vợ cũ thăm con gái. Tôi đã chuẩn bị để tìm một cuộc sống mới.

Sáng hôm sau, đứng từ xa chờ nhìn con bé đi học, tôi muốn nhìn biểu cảm trên khuôn mặt con bé như thế nào trước lúc rời mảnh đất Sài Gòn này.

Từ xa, tôi thấy cô bé đang sánh vai nói cười rất tươi với cô bạn đi cùng.

Thở phào, tôi nhắn tin: Cố lên em nhé!

Cô bé lấy điện thoại ra nhìn và rồi tự nhiên cười rất tươi, giơ điện thoại lên seffie với cổng trường Đại học Sài Gòn gửi cho tôi với lời nhắn: Anh giữ gìn sức khoẻ, làm việc tốt nhé. Em nhớ anh!

Tôi quay lưng đi, đạp ga xe rời khỏi mảnh đất Sài Gòn, hướng về Miền Trung-Tây Nguyên, tôi chưa biết sẽ ớ đâu nhưng tôi đã có được định hướng cho cuộc đời mình, tôi biết chắc tôi sẽ làm gì. Cuối cùng, cũng có 1 lời hứa dối mà ở đó sẽ có hạnh phúc của nhiều người.

Mỉm cười tôi thầm nghĩ trong lòng: TẠM BIỆT CON, TÌNH CA. HẸN GẶP LẠI!
Ơ, thế là hết hả sếp ơi?
 

Dammeloli

Tao là gay
Chủ thớt
Nói đến “cảnh báo” và “nhân văn”. Văn chương, đúng là có quyền chạm vào vùng tối để soi sáng.

Nhưng cảnh báo khác với tái hiện kéo dài,
và soi sáng khác với làm người đọc quen dần với cái lệch.

Ngay khoảnh khắc ADN xuất hiện,
về mặt đạo lý và văn hoá Á Đông,
câu chuyện đã hoàn tất chức năng cảnh tỉnh rồi.

Đi xa hơn nữa, dù với ý định tốt, cũng rất dễ biến lời nhắc thành sự hợp thức hoá trong cảm xúc.

So sánh với Trăm năm cô đơn là một ví dụ thú vị,
nhưng thớt cần nhớ:
ở đó, loạn luân không được kể để khơi gợi,

mà để cho thấy một dòng họ tự mục ruỗng vì phá vỡ trật tự luân lý,

và kết cục là sự diệt vong, không phải cứu rỗi.

Nên điều quan trọng không chỉ là đoạn kết viết thế nào,
mà là toàn bộ hành trình có giữ được khoảng cách đạo đức hay không.

Cảnh báo chỉ còn là cảnh báo

khi người đọc không bị mời gọi đồng cảm với điều sai.

Văn chương có thể chạm vùng cấm để cảnh tỉnh,
nhưng nếu đi quá xa,
người đọc sẽ không còn học cách tránh,
mà học cách quen.

Thớt đã viết 2 chương với cách trình bày quá hay, tôi đã nổi da gà khi đọc. Đó là xúc cảm khi đọc.

Nhưng Thớt ơi,
Cảnh báo là để người ta sợ và dừng,
không phải để đi tiếp rồi tìm một cái kết đẹp.

Thân ái!
Ngẫm nghĩ thím nói cũng không sai..thôi thì tác giả bỏ đi thì mình tôn trọng câu chuyện của họ.... Tự mình làm cái kết mà mình nghĩ là tốt nhất cho nhiều người... nhìn cụt ngủn như vậy xem như tác giả cũng sẽ thoả mãn hết các điều kiện của cả 2, biết đâu mình nghĩ đúng như tác giả thì sao hhhhh
 

Thaythichsome

Yếu sinh lý
Tôi thẫn thờ, thất thần ngồi bất động ở đó. Nhìn cô bé ngủ ngoan, khuôn mặt không còn chút buồn bã.

Không gian, thời gian như lắng đọng vào giây phút đó. Nhưng qua ngày mai, sự việc sẽ như thế nào?

Tôi biết con bé cố tình ép tôi phải va chạm thể xác với cô bé. Cô bé muốn xác định tôi có thực sự quan tâm đến sống chết của mình hay không. Cô bé cố tình phớt lờ, từ chối mối quan hệ cha con với tôi.

Bình tĩnh suy nghĩ lại sự việc tôi nhận thấy mục đích cô bé rất rõ ràng: Tôi phải là người tình của cô bé, tôi vĩnh viễn phải giấu mối quan hệ phụ tử này trong lòng. Tôi phải im lặng và thoả mãn cho cô bé đến khi cô muốn dừng thì thôi.

Tuy nhiên, với bản thân tôi có thực sự muốn như vậy không? - Không hề, Tôi vẫn còn con gái nhỏ mà, tôi đã đấu tranh tư tưởng nhiều lắm rồi, tôi đã cắt đứt được dục vọng bản thân, có thể chưa hoàn toàn nhưng ít ra, tôi vẫn đang muốn hoàn thiện bản thân hơn, tất cả những gì tôi muốn hiện tại chỉ là sự quan tâm chăm sóc, bù đắp cho con bé bằng những gì tôi có thể của một người cha.

Để thoả mãn 2 điều đó không hề dễ dàng lúc này.

Mấy ngày sau đó, cô bé như vứt bỏ hết mọi thứ đã xảy ra, cô bé vui tươi hẳn lên, tôi đưa đón cô bé đến trường, cô bé vẫn vô tư hôn lên môi tôi từ biệt trước khi xuống xe, cô bé vẫn tíu tít, khi gặp tôi, vẫn vui vẻ kể chuyện trường lớp như trước lúc xảy ra chuyện.

Nhìn con gái như vậy tôi không nỡ làm gì khác, điều tôi đang không phải lo lắng đó là mấy hôm đó cô bé không hề đòi hỏi tôi phải đi khách sạn.

Tôi vẫn cố gượng ép mình như chưa có việc gì lớn, tôi không nhắc lại hay xưng hô cha con, tôi vẫn như ngày nào, vẫn như 1 “người tình” chăm sóc chiều chuộng cô bé.

10 ngày sau bữa tối định mệnh ở khách sạn đó, tôi đã có một quyết định mà có thể thay đổi cả cuộc đời tôi và cô bé.





Sài Gòn, ngày xx tháng xx năm xxxx

Tình Ca thương,

Mấy ngày qua anh đã suy nghĩ rất nhiều về chuyện giữa anh và em. Khi mở bức thư này, có lẽ anh cũng đã đi xa. Nhưng trước hết mong em cố gắng mà đọc hết những dòng anh viết dưới đây. Em đang đọc là bức thư tình đấy, không phải lá thư chia tay đâu.

Trước hết, anh mong muốn em hiểu cho anh một điều rằng: “Dù anh ở bất cứ vị trí nào, phương diện nào, anh cũng mong Tình Ca chăm chú và hoàn thành chương trình đại học. Điều thứ 2: Dù anh là gì của em đi nữa, anh cũng sẽ không để em phải dùng thân xác của chính mình để làm phương tiện kiếm tiền!”

Anh gần em đủ lâu để hiểu được tính cách của em, anh sống đủ lâu để có thể biết được quyết tâm, nghị lực của em. Anh nghĩ em có thể dễ dàng vượt qua hai điều anh nói trên.

Với bản thân em, anh biết em đã trao đi tình cảm của mình cho anh rất nhiều, em có thể không màng đến bản thân để lo lắng quan tâm cho anh.

Chính vì điều đó, anh quyết định tạm xa em trong thời gian sắp tới, em có thể xem anh như người yêu xa, cũng không vấn đề gì cả, anh chấp nhận hết.

Nếu anh còn ở lại gần em như hiện tại, anh không chắc bản thân mình có thoải mái không? Tư tưởng có tốt được không?-Chắc chắn là không rồi. Em yêu anh, nhưng anh sống trong nỗi dằn vặt đó, em có thấy vui không?

Anh nghĩ, anh đi xa 3 năm tới, có nghĩa là anh để cho em một cơ hội và cũng chính là cho bản thân mình một cơ hội.

Xa nhau, nhưng bất cứ lúc nào em cảm thấy áp lực cuộc sống, em thấy có gì bất ổn trên đường đời em đều có thể gọi cho anh, anh hứa sẽ luôn ở bên là chỗ dựa cho em lúc nào em cần đến.

Chỉ 3 năm thôi em ạ, em hãy cứ sống cho chính bản thân mình, để thử thách cho tình cảm của cả 2. Em cứ chuyên tâm học, về kinh tế anh có chuyển cho em tiền chi phí cho cả năm học. Em không phải quan tâm đến kinh tế nhiều nữa.

Nếu trong 3 năm sắp tới, sống trong cảm giác yêu xa. Vì tình yêu mà có thể giữ được tình cảm không thay đổi, không phai mờ đi. Anh nguyện, đánh đổi cả thế giới để ở bên Tình Ca đến cuối đời. Đây là một lời thề đấy.

Mong em luôn sáng suốt, nghị lực để sống tốt trong những ngày tới.

Yêu nhiều.




…………………..

Viết vội, bỏ vào bì thư kèm giấy tờ chiếc xe Vision bỏ vào cốp, xong tôi chạy đến khách sạn đã ở tuần trước gửi xe ở đó, rồi nhắn tin cho cô bé:

“EM ĐẾN KHÁCH SẠN BỮA TRƯỚC LẤY XE VỀ ĐỂ ĐI NHÉ, XE ANH DƯ ĐỂ Ở NHÀ NÊN ĐEM QUA CHO EM CÓ ĐI ĐÂU CHỦ ĐỘNG ĐI CHO TIỆN”

Tôi đang đánh cược với quyết định của chính mình, tôi đang lập nên một kế hoạch “cú lừa” của cuộc đời. Bởi sau 3 năm nữa dù tôi có như nào đi nữa, cô bé cũng sẽ không đến nỗi tự tử như lần vừa qua.

Với tuổi 19 cô bé đang sống, có lẽ vì cô bé trải qua quá nhiều biến cố nên khi gặp tôi, tựa như bám vào 1 cái phao, nơi mà em có thể thở thoải mái mà không lo bị ngộp.

Qua 3 năm nữa, khi va chạm đủ nhiều với đời, ở tuổi 22 và sự xa cách thì bản thân tôi nghĩ con bé cũng sẽ không còn mặn nồng và hụt hẫng như hiện tại.

Chỉ mong con bé đọc xong lá thư của tôi, con bé chấp nhận,”tình yêu xa” thì có lẽ cuộc đời tôi sẽ có hồi kết.

21h đêm, cô bé vẫn không trả lời tin nhắn.

Tôi chuyển số tiền lớn vào tài khoản cô bé…. Tôi hồi hộp chờ đợi..

5 phút….10 phút……20 phút….. trôi qua vẫn không có tin nhắn từ ngân hàng.

Tôi xếp đồ, chạy vội đến nhà vợ cũ thăm con gái. Tôi đã chuẩn bị để tìm một cuộc sống mới.

Sáng hôm sau, đứng từ xa chờ nhìn con bé đi học, tôi muốn nhìn biểu cảm trên khuôn mặt con bé như thế nào trước lúc rời mảnh đất Sài Gòn này.

Từ xa, tôi thấy cô bé đang sánh vai nói cười rất tươi với cô bạn đi cùng.

Thở phào, tôi nhắn tin: Cố lên em nhé!

Cô bé lấy điện thoại ra nhìn và rồi tự nhiên cười rất tươi, giơ điện thoại lên seffie với cổng trường Đại học Sài Gòn gửi cho tôi với lời nhắn: Anh giữ gìn sức khoẻ, làm việc tốt nhé. Em nhớ anh!

Tôi quay lưng đi, đạp ga xe rời khỏi mảnh đất Sài Gòn, hướng về Miền Trung-Tây Nguyên, tôi chưa biết sẽ ớ đâu nhưng tôi đã có được định hướng cho cuộc đời mình, tôi biết chắc tôi sẽ làm gì. Cuối cùng, cũng có 1 lời hứa dối mà ở đó sẽ có hạnh phúc của nhiều người.

Mỉm cười tôi thầm nghĩ trong lòng: TẠM BIỆT CON, TÌNH CA. HẸN GẶP LẠI!
Có lý! Mẹ cô bé ở Tây Nguyên...
Cô bé sinh lý mạnh, xa 3 năm...
Kinh tế cô bé ko phải lo....
Vẫn liên lạc như ''người yêu'' nhưng sẽ phai....
Tất cả điều đó sẽ thay đổi sau 3 năm, mà hiện tại tác giả sẽ vẫn phải ''anh em'' tạm gác tình phụ tử sẽ ko làm cô bé nghĩ là bị bỏ rơi.
HAY LẮM tml
 

Dammeloli

Tao là gay
Chủ thớt
Có lý! Mẹ cô bé ở Tây Nguyên...
Cô bé sinh lý mạnh, xa 3 năm...
Kinh tế cô bé ko phải lo....
Vẫn liên lạc như ''người yêu'' nhưng sẽ phai....
Tất cả điều đó sẽ thay đổi sau 3 năm, mà hiện tại tác giả sẽ vẫn phải ''anh em'' tạm gác tình phụ tử sẽ ko làm cô bé nghĩ là bị bỏ rơi.
HAY LẮM tml
Mày nói đúng ý tao kết…
 
Bên trên
Tắt Quảng Cáo