Ác chếtLàm quả kết chơi cả mẹ lẫn con là đẹp, vẫn yêu thương nhau, phù sa không chảy ruộng ngoài
Lên tiếp phần cuối đi mÁc chết![]()
Đang viếtLên tiếp phần cuối đi m
Haizza ! mày có thể viết 1 lúc khi nào kết thúc thì up lên 1 thể ko . Đang đọc thì lại phải hóng tiếp mtlKể từ cuộc điện thoại định mệnh đó, cô bé hoàn toàn không nghe điện thoại của tôi, tin nhắn tôi gửi thì đều “đã xem” nhưng không hề rep.
Điều này làm tôi lo lắng nhưng không hề “sợ” vì cứ cách 1 ngày, tôi đều gửi tin nhắn, tôi hỏi thăm, tôi an ủi..v..v.. Cô bé luôn xem tin nhắn, thì ít ra em vẫn đang an toàn, Ở nhà thì có mẹ cô bé ở bên, chắc không đến nỗi nào.
Tôi sốt sắn, ngày trường chuẩn bị đi học lại, tôi nhắn cô bé:
-Khi nào con lên???
Bất ngờ có tin nhắn rep lại tức thì:
-Tôi không cần ông quan tâm, ai là con ông??
Nó như cái tát vào mặt tôi, tuy nhiên tôi vẫn có thể hiểu lý do cô bé phản kháng như vậy.
Suốt 3 ngày liên tục, tôi luôn đến bến xe miền đông lúc 2h sáng chờ đến 7h sáng, chờ đến khi các chuyến xe từ Gia Lai và Đăk Lăk đi Sài Gòn hết chuyến, tuyệt nhiên không thấy bóng dáng cô bé.
Tôi liên tục điện thoại, nhắn tin để động viên để biết cô bé như thế nào, tôi bắt đầu lo sợ đến điều xấu nhất có thể xảy ra.
Lo sợ là thế, nhưng giờ có làm được gì khác, sai lầm thời trẻ khi không có sự quan tâm đến người chung chăn gối, không để ý đến người mình thầm yêu để cuộc sống cô ấy đi sang một hướng rất rất bi đát.
Giờ đây, sau gần 20 năm, tôi vẫn vậy, khi không liên lạc được với cô bé tôi cũng không hề biết được chính xác cô bé ở huyện nào, xã nào của tỉnh Đăk Lăk.
Sinh viên vô học được 1 tuần, tôi vẫn không thể nào biết được tin tức từ cô bé, tôi đã không còn đủ bình tĩnh nữa, tôi tìm gặp lên đến trường cô bé học, tìm gặp giáo viên phụ trách lớp em học nhằm tìm kiếm địa chỉ chính xác nhà cô bé, tôi muốn đi tìm cô bé, muốn biết cô bé như nào dù thâm tâm tôi vẫn chưa biết sẽ đối mặt với mẹ cô bé ra sao.
Hiện tại tôi không nghĩ nhiều được như vậy, tôi chỉ muốn biết con gái tôi có được an toàn hay không, tại sao lại bỏ học khi tương lai chỉ vừa hé mở…
Tuy nhiên, lo sợ của tôi đã được giải toả phần nào, ngày tôi đến trường tìm kiếm thông tin gia đình cô bé thì tôi mới nhận được tin: cô bé đã đi học lại vào ngay sáng hôm đó. Ơn trời!
Suốt buổi sáng, tôi luôn quanh quẩn trước cổng trường, tôi đứng ngồi không yên, tôi chờ cô bé tan trường, tôi chờ chỉ để nhìn thấy cô bé 1 chút thôi, tôi nhớ cô bé!
Tôi không diễn tả được là nỗi nhớ trong tôi là nỗi nhớ của tình thân hay nỗi nhớ của tình yêu. Nhưng nỗi nhớ cồn cào, da diết rất khó chịu, tôi luôn cảm thấy như thiêu thiếu điều gì đó, luôn cảm thấy mất mát điều gì đó mà chính bản thân mình cũng không lý giải được.
Tan trường, nhìn thấy bóng dáng nhỏ bé từ xa, tôi muốn chạy đến ôm chầm lấy cô bé, ôm siết chặt trong tay cho thoả nỗi nhớ…Nhưng tôi không dám, và cũng chưa dám đối mặt với cô bé.
Nhìn khuôn mặt tiều tuỵ, ánh mắt thất thần lê từng bước chân chậm chạp vô định, cô bé lê bước chân nặng nhọc đến ngay bờ tường của trường Đại Học Sài Gòn đó rồi ngồi thụp xuống.
Tôi đứng quan sát từ xa, thấy em như vậy không biết làm sao, chỉ lấy điện thoại chuyển tiền cho em, với nội dung: AN UONG DAY DU VAO, EM HOC HAC LAM ROI DAY(Tôi không dám xưng con nữa, tôi sợ cô bé chưa chịu chấp nhận sẽ không nhắn lại)
Lấp ló từ xa thấy cô bé lấy điện thoại ra xem xong, hí hoắc viết gì đó.
Tin nhắn từ ngân hàng: +15,000,000 với nội dung: TIEN THUE DI ONG CON XAI CHUA HET, SO LAN CHOI TOI CHUA TRU HET TIEN. (tiền thuê đĩ ông xài chưa hết, số lần chơi tôi chưa trừ hết tiền).
Tôi bị choáng váng khi cô bé thẳng thừng như vậy, cô không nhắc gì quan hệ cha con, cô không nhận cha, mà chỉ tự nhận mình là đĩ mà tôi thuê để thoả mãn tình dục, cô bé không nhận tiền khi không thoả mãn đủ cho khách hàng…Cô bé tự sỉ nhục mình hay đang sỉ nhục tôi?!?
Thấy cô bé chuyển trả xong, bất chợt úp mặt xuống gối khóc, cô bé chắc uất ức lắm, nhìn đôi vai gầy run lên mà tôi như dao cắt trong lòng vậy, nhưng thật, tôi không đủ can đảm bước đến ôm lấy con gái mình mà vỗ về, chỉ lẳng lặng nhìn từ xa rồi bất chợt nước mắt cũng tuôn ra.
Khi cơn uất ức bớt đi theo nước mắt, cô bé đứng dậy lê chân chậm chạp đi chầm chậm từng bước trong cái nắng buổi trưa oi ả của Sài Gòn.
Tôi chờ cô bé đi xa, tôi cũng đi theo.
Cô bé cứ vậy đi miết đi miết cả tiếng đồng hồ, khi mệt cô lại quay ngược về đường cũ. Tôi tìm chỗ nấp đi để cô bé không thấy rồi cũng theo cô bé, đến trường cô đi vô cổng mà không hề ăn uống gì cả.
Suốt mấy ngày tiếp theo, ngày nào cũng thế, tôi cũng không thấy cô bé ăn gì, cứ hết buổi học lại đi trong vô vọng như vậy, rồi lại đi về trường.
Đến ngày thứ 4, tôi không còn đủ bình tĩnh để nhìn con bé như vậy nữa, cô bé vừa ra khỏi cổng tôi đã vội vàng chạy đến kêu: TÌNH CA…
Con bé có lẽ nhận ra tiếng tôi nên không quay lại, cũng không có chút phản ứng gì tỏ vẻ nghe tiếng gọi, cô vẫn cứ rảo bước đi, cô bé đi nhanh hơn. Tôi không biết làm gì nên chỉ chạy nhanh lên rồi đi bên cô bé mà cũng không nói gì, tôi muốn đồng hành cùng con, cứ như vậy, tôi sánh bước đi bên cô bé đến khi cô quay lại trường, tôi mới đi về.
Đêm đó, 11h30 tôi nhận được tin nhắn: Phòng 7002, Khách sạn X, đường Y. Tôi ở đây.
Đến nơi, tôi gõ cửa nhưng không thấy động tỉnh gì, đưa tay vặn khoá cửa thì thấy không khoá, vô nhìn không thấy ai, tôi lật đạt chạy vô toilet.
Cô bé nằm đó bất động với mùi rượu nồng nặc, cô bé ói dính đầy quần áo.
Nhìn thân thể bé nhỏ, dường như ốm đi rất nhiều tôi không cầm được nước mắt.
Lẳng lặng cởi đồ cô bé ra, bế lên giường. Tôi nhúng khăn rồi tỉ mỉ lau thân thể cho cô bé. Đây là lần đầu tiên, tôi cởi truồng cô bé ra, tôi lau khắp thân thể, từ ngực đến vùng kín cho con bé mà tôi không hề nghĩ đến 1 chút tà tâm nào, và cơ thể tôi cũng chẳng có 1 chút phản ứng gì về tình dục.
Cô bé nằm như vậy được chứng 30p rồi cô bung mền đi vô toilet lại ói, tôi như sợ cô bé ngã nên cũng đi theo rồi lau mặt bế cô lại vô giường.
Lúc này cô bé như nhận ra tôi đã có mặt, cô bé bắt đầu khóc, cô khóc rất to, tay thì đánh tôi nói:
-Ông đến đây làm gì? Ông không giết tôi luôn đi ……h..u..h…u….uuuuuu
-Tại sao xưa ông không đi tìm mẹ tôi để có thể thương tôi từ nhỏ, ông không biết tôi có mặt trên đời này mà…
-Tai sao giờ ông nhận tôi làm gì…ông ác lắm..
-Ông biết không? Ngày xưa, vô tình ông tạo ra tôi, rồi ông không hề biết sự có mặt của tôi trên cõi đời này, tôi cũng đã chết đi 1 lần.
-Rồi bất ngờ ông lại đến bên tôi, ông như tái sinh tôi thêm lần nữa… để rồi đến hôm nay ông lại như giết tôi thêm 1 lần…
-Ông không thể giả vờ như không biết tôi không được sao? Ông chăm sóc tôi làm gì, ông bên tôi làm chi để rồi giờ ông ngầm bảo ông là cha tôi……hu…uuuu..h…uuuuu
Tôi như chịu trận, chỉ biết nhắm mắt lại, nước mắt cứ tuôn ra không dứt được, tôi chỉ có thể làm được lúc này là ôm chầm lấy cô bé, mặc cho nước mắt cứ tuôn rơi ướt đãm tấm lưng trần của con bé.
(Còn tiếp.....)
Rảnh khi nào viết được đoạn nào post lên trước, khi rãnh viết tiếp mà tmlHaizza ! mày có thể viết 1 lúc khi nào kết thúc thì up lên 1 thể ko . Đang đọc thì lại phải hóng tiếp mtl
Mẹ nó, thảm vlKể từ cuộc điện thoại định mệnh đó, cô bé hoàn toàn không nghe điện thoại của tôi, tin nhắn tôi gửi thì đều “đã xem” nhưng không hề rep.
Điều này làm tôi lo lắng nhưng không hề “sợ” vì cứ cách 1 ngày, tôi đều gửi tin nhắn, tôi hỏi thăm, tôi an ủi..v..v.. Cô bé luôn xem tin nhắn, thì ít ra em vẫn đang an toàn, Ở nhà thì có mẹ cô bé ở bên, chắc không đến nỗi nào.
Tôi sốt sắn, ngày trường chuẩn bị đi học lại, tôi nhắn cô bé:
-Khi nào con lên???
Bất ngờ có tin nhắn rep lại tức thì:
-Tôi không cần ông quan tâm, ai là con ông??
Nó như cái tát vào mặt tôi, tuy nhiên tôi vẫn có thể hiểu lý do cô bé phản kháng như vậy.
Suốt 3 ngày liên tục, tôi luôn đến bến xe miền đông lúc 2h sáng chờ đến 7h sáng, chờ đến khi các chuyến xe từ Gia Lai và Đăk Lăk đi Sài Gòn hết chuyến, tuyệt nhiên không thấy bóng dáng cô bé.
Tôi liên tục điện thoại, nhắn tin để động viên để biết cô bé như thế nào, tôi bắt đầu lo sợ đến điều xấu nhất có thể xảy ra.
Lo sợ là thế, nhưng giờ có làm được gì khác, sai lầm thời trẻ khi không có sự quan tâm đến người chung chăn gối, không để ý đến người mình thầm yêu để cuộc sống cô ấy đi sang một hướng rất rất bi đát.
Giờ đây, sau gần 20 năm, tôi vẫn vậy, khi không liên lạc được với cô bé tôi cũng không hề biết được chính xác cô bé ở huyện nào, xã nào của tỉnh Đăk Lăk.
Sinh viên vô học được 1 tuần, tôi vẫn không thể nào biết được tin tức từ cô bé, tôi đã không còn đủ bình tĩnh nữa, tôi tìm gặp lên đến trường cô bé học, tìm gặp giáo viên phụ trách lớp em học nhằm tìm kiếm địa chỉ chính xác nhà cô bé, tôi muốn đi tìm cô bé, muốn biết cô bé như nào dù thâm tâm tôi vẫn chưa biết sẽ đối mặt với mẹ cô bé ra sao.
Hiện tại tôi không nghĩ nhiều được như vậy, tôi chỉ muốn biết con gái tôi có được an toàn hay không, tại sao lại bỏ học khi tương lai chỉ vừa hé mở…
Tuy nhiên, lo sợ của tôi đã được giải toả phần nào, ngày tôi đến trường tìm kiếm thông tin gia đình cô bé thì tôi mới nhận được tin: cô bé đã đi học lại vào ngay sáng hôm đó. Ơn trời!
Suốt buổi sáng, tôi luôn quanh quẩn trước cổng trường, tôi đứng ngồi không yên, tôi chờ cô bé tan trường, tôi chờ chỉ để nhìn thấy cô bé 1 chút thôi, tôi nhớ cô bé!
Tôi không diễn tả được là nỗi nhớ trong tôi là nỗi nhớ của tình thân hay nỗi nhớ của tình yêu. Nhưng nỗi nhớ cồn cào, da diết rất khó chịu, tôi luôn cảm thấy như thiêu thiếu điều gì đó, luôn cảm thấy mất mát điều gì đó mà chính bản thân mình cũng không lý giải được.
Tan trường, nhìn thấy bóng dáng nhỏ bé từ xa, tôi muốn chạy đến ôm chầm lấy cô bé, ôm siết chặt trong tay cho thoả nỗi nhớ…Nhưng tôi không dám, và cũng chưa dám đối mặt với cô bé.
Nhìn khuôn mặt tiều tuỵ, ánh mắt thất thần lê từng bước chân chậm chạp vô định, cô bé lê bước chân nặng nhọc đến ngay bờ tường của trường Đại Học Sài Gòn đó rồi ngồi thụp xuống.
Tôi đứng quan sát từ xa, thấy em như vậy không biết làm sao, chỉ lấy điện thoại chuyển tiền cho em, với nội dung: AN UONG DAY DU VAO, EM HOC HAC LAM ROI DAY(Tôi không dám xưng con nữa, tôi sợ cô bé chưa chịu chấp nhận sẽ không nhắn lại)
Lấp ló từ xa thấy cô bé lấy điện thoại ra xem xong, hí hoắc viết gì đó.
Tin nhắn từ ngân hàng: +15,000,000 với nội dung: TIEN THUE DI ONG CON XAI CHUA HET, SO LAN CHOI TOI CHUA TRU HET TIEN. (tiền thuê đĩ ông xài chưa hết, số lần chơi tôi chưa trừ hết tiền).
Tôi bị choáng váng khi cô bé thẳng thừng như vậy, cô không nhắc gì quan hệ cha con, cô không nhận cha, mà chỉ tự nhận mình là đĩ mà tôi thuê để thoả mãn tình dục, cô bé không nhận tiền khi không thoả mãn đủ cho khách hàng…Cô bé tự sỉ nhục mình hay đang sỉ nhục tôi?!?
Thấy cô bé chuyển trả xong, bất chợt úp mặt xuống gối khóc, cô bé chắc uất ức lắm, nhìn đôi vai gầy run lên mà tôi như dao cắt trong lòng vậy, nhưng thật, tôi không đủ can đảm bước đến ôm lấy con gái mình mà vỗ về, chỉ lẳng lặng nhìn từ xa rồi bất chợt nước mắt cũng tuôn ra.
Khi cơn uất ức bớt đi theo nước mắt, cô bé đứng dậy lê chân chậm chạp đi chầm chậm từng bước trong cái nắng buổi trưa oi ả của Sài Gòn.
Tôi chờ cô bé đi xa, tôi cũng đi theo.
Cô bé cứ vậy đi miết đi miết cả tiếng đồng hồ, khi mệt cô lại quay ngược về đường cũ. Tôi tìm chỗ nấp đi để cô bé không thấy rồi cũng theo cô bé, đến trường cô đi vô cổng mà không hề ăn uống gì cả.
Suốt mấy ngày tiếp theo, ngày nào cũng thế, tôi cũng không thấy cô bé ăn gì, cứ hết buổi học lại đi trong vô vọng như vậy, rồi lại đi về trường.
Đến ngày thứ 4, tôi không còn đủ bình tĩnh để nhìn con bé như vậy nữa, cô bé vừa ra khỏi cổng tôi đã vội vàng chạy đến kêu: TÌNH CA…
Con bé có lẽ nhận ra tiếng tôi nên không quay lại, cũng không có chút phản ứng gì tỏ vẻ nghe tiếng gọi, cô vẫn cứ rảo bước đi, cô bé đi nhanh hơn. Tôi không biết làm gì nên chỉ chạy nhanh lên rồi đi bên cô bé mà cũng không nói gì, tôi muốn đồng hành cùng con, cứ như vậy, tôi sánh bước đi bên cô bé đến khi cô quay lại trường, tôi mới đi về.
Đêm đó, 11h30 tôi nhận được tin nhắn: Phòng 7002, Khách sạn X, đường Y. Tôi ở đây.
Đến nơi, tôi gõ cửa nhưng không thấy động tỉnh gì, đưa tay vặn khoá cửa thì thấy không khoá, vô nhìn không thấy ai, tôi lật đạt chạy vô toilet.
Cô bé nằm đó bất động với mùi rượu nồng nặc, cô bé ói dính đầy quần áo.
Nhìn thân thể bé nhỏ, dường như ốm đi rất nhiều tôi không cầm được nước mắt.
Lẳng lặng cởi đồ cô bé ra, bế lên giường. Tôi nhúng khăn rồi tỉ mỉ lau thân thể cho cô bé. Đây là lần đầu tiên, tôi cởi truồng cô bé ra, tôi lau khắp thân thể, từ ngực đến vùng kín cho con bé mà tôi không hề nghĩ đến 1 chút tà tâm nào, và cơ thể tôi cũng chẳng có 1 chút phản ứng gì về tình dục.
Cô bé nằm như vậy được chứng 30p rồi cô bung mền đi vô toilet lại ói, tôi như sợ cô bé ngã nên cũng đi theo rồi lau mặt bế cô lại vô giường.
Lúc này cô bé như nhận ra tôi đã có mặt, cô bé bắt đầu khóc, cô khóc rất to, tay thì đánh tôi nói:
-Ông đến đây làm gì? Ông không giết tôi luôn đi ……h..u..h…u….uuuuuu
-Tại sao xưa ông không đi tìm mẹ tôi để có thể thương tôi từ nhỏ, ông không biết tôi có mặt trên đời này mà…
-Tai sao giờ ông nhận tôi làm gì…ông ác lắm..
-Ông biết không? Ngày xưa, vô tình ông tạo ra tôi, rồi ông không hề biết sự có mặt của tôi trên cõi đời này, tôi cũng đã chết đi 1 lần.
-Rồi bất ngờ ông lại đến bên tôi, ông như tái sinh tôi thêm lần nữa… để rồi đến hôm nay ông lại như giết tôi thêm 1 lần…
-Ông không thể giả vờ như không biết tôi không được sao? Ông chăm sóc tôi làm gì, ông bên tôi làm chi để rồi giờ ông ngầm bảo ông là cha tôi……hu…uuuu..h…uuuuu
Tôi như chịu trận, chỉ biết nhắm mắt lại, nước mắt cứ tuôn ra không dứt được, tôi chỉ có thể làm được lúc này là ôm chầm lấy cô bé, mặc cho nước mắt cứ tuôn rơi ướt đẫm tấm lưng trần của con bé.
(Còn tiếp.....)
Chương này hay vì lời văn đã thấm lòng người.Kể từ cuộc điện thoại định mệnh đó, cô bé hoàn toàn không nghe điện thoại của tôi, tin nhắn tôi gửi thì đều “đã xem” nhưng không hề rep.
Điều này làm tôi lo lắng nhưng không hề “sợ” vì cứ cách 1 ngày, tôi đều gửi tin nhắn, tôi hỏi thăm, tôi an ủi..v..v.. Cô bé luôn xem tin nhắn, thì ít ra em vẫn đang an toàn, Ở nhà thì có mẹ cô bé ở bên, chắc không đến nỗi nào.
Tôi sốt sắn, ngày trường chuẩn bị đi học lại, tôi nhắn cô bé:
-Khi nào con lên???
Bất ngờ có tin nhắn rep lại tức thì:
-Tôi không cần ông quan tâm, ai là con ông??
Nó như cái tát vào mặt tôi, tuy nhiên tôi vẫn có thể hiểu lý do cô bé phản kháng như vậy.
Suốt 3 ngày liên tục, tôi luôn đến bến xe miền đông lúc 2h sáng chờ đến 7h sáng, chờ đến khi các chuyến xe từ Gia Lai và Đăk Lăk đi Sài Gòn hết chuyến, tuyệt nhiên không thấy bóng dáng cô bé.
Tôi liên tục điện thoại, nhắn tin để động viên để biết cô bé như thế nào, tôi bắt đầu lo sợ đến điều xấu nhất có thể xảy ra.
Lo sợ là thế, nhưng giờ có làm được gì khác, sai lầm thời trẻ khi không có sự quan tâm đến người chung chăn gối, không để ý đến người mình thầm yêu để cuộc sống cô ấy đi sang một hướng rất rất bi đát.
Giờ đây, sau gần 20 năm, tôi vẫn vậy, khi không liên lạc được với cô bé tôi cũng không hề biết được chính xác cô bé ở huyện nào, xã nào của tỉnh Đăk Lăk.
Sinh viên vô học được 1 tuần, tôi vẫn không thể nào biết được tin tức từ cô bé, tôi đã không còn đủ bình tĩnh nữa, tôi tìm gặp lên đến trường cô bé học, tìm gặp giáo viên phụ trách lớp em học nhằm tìm kiếm địa chỉ chính xác nhà cô bé, tôi muốn đi tìm cô bé, muốn biết cô bé như nào dù thâm tâm tôi vẫn chưa biết sẽ đối mặt với mẹ cô bé ra sao.
Hiện tại tôi không nghĩ nhiều được như vậy, tôi chỉ muốn biết con gái tôi có được an toàn hay không, tại sao lại bỏ học khi tương lai chỉ vừa hé mở…
Tuy nhiên, lo sợ của tôi đã được giải toả phần nào, ngày tôi đến trường tìm kiếm thông tin gia đình cô bé thì tôi mới nhận được tin: cô bé đã đi học lại vào ngay sáng hôm đó. Ơn trời!
Suốt buổi sáng, tôi luôn quanh quẩn trước cổng trường, tôi đứng ngồi không yên, tôi chờ cô bé tan trường, tôi chờ chỉ để nhìn thấy cô bé 1 chút thôi, tôi nhớ cô bé!
Tôi không diễn tả được là nỗi nhớ trong tôi là nỗi nhớ của tình thân hay nỗi nhớ của tình yêu. Nhưng nỗi nhớ cồn cào, da diết rất khó chịu, tôi luôn cảm thấy như thiêu thiếu điều gì đó, luôn cảm thấy mất mát điều gì đó mà chính bản thân mình cũng không lý giải được.
Tan trường, nhìn thấy bóng dáng nhỏ bé từ xa, tôi muốn chạy đến ôm chầm lấy cô bé, ôm siết chặt trong tay cho thoả nỗi nhớ…Nhưng tôi không dám, và cũng chưa dám đối mặt với cô bé.
Nhìn khuôn mặt tiều tuỵ, ánh mắt thất thần lê từng bước chân chậm chạp vô định, cô bé lê bước chân nặng nhọc đến ngay bờ tường của trường Đại Học Sài Gòn đó rồi ngồi thụp xuống.
Tôi đứng quan sát từ xa, thấy em như vậy không biết làm sao, chỉ lấy điện thoại chuyển tiền cho em, với nội dung: AN UONG DAY DU VAO, EM HOC HAC LAM ROI DAY(Tôi không dám xưng con nữa, tôi sợ cô bé chưa chịu chấp nhận sẽ không nhắn lại)
Lấp ló từ xa thấy cô bé lấy điện thoại ra xem xong, hí hoắc viết gì đó.
Tin nhắn từ ngân hàng: +15,000,000 với nội dung: TIEN THUE DI ONG CON XAI CHUA HET, SO LAN CHOI TOI CHUA TRU HET TIEN. (tiền thuê đĩ ông xài chưa hết, số lần chơi tôi chưa trừ hết tiền).
Tôi bị choáng váng khi cô bé thẳng thừng như vậy, cô không nhắc gì quan hệ cha con, cô không nhận cha, mà chỉ tự nhận mình là đĩ mà tôi thuê để thoả mãn tình dục, cô bé không nhận tiền khi không thoả mãn đủ cho khách hàng…Cô bé tự sỉ nhục mình hay đang sỉ nhục tôi?!?
Thấy cô bé chuyển trả xong, bất chợt úp mặt xuống gối khóc, cô bé chắc uất ức lắm, nhìn đôi vai gầy run lên mà tôi như dao cắt trong lòng vậy, nhưng thật, tôi không đủ can đảm bước đến ôm lấy con gái mình mà vỗ về, chỉ lẳng lặng nhìn từ xa rồi bất chợt nước mắt cũng tuôn ra.
Khi cơn uất ức bớt đi theo nước mắt, cô bé đứng dậy lê chân chậm chạp đi chầm chậm từng bước trong cái nắng buổi trưa oi ả của Sài Gòn.
Tôi chờ cô bé đi xa, tôi cũng đi theo.
Cô bé cứ vậy đi miết đi miết cả tiếng đồng hồ, khi mệt cô lại quay ngược về đường cũ. Tôi tìm chỗ nấp đi để cô bé không thấy rồi cũng theo cô bé, đến trường cô đi vô cổng mà không hề ăn uống gì cả.
Suốt mấy ngày tiếp theo, ngày nào cũng thế, tôi cũng không thấy cô bé ăn gì, cứ hết buổi học lại đi trong vô vọng như vậy, rồi lại đi về trường.
Đến ngày thứ 4, tôi không còn đủ bình tĩnh để nhìn con bé như vậy nữa, cô bé vừa ra khỏi cổng tôi đã vội vàng chạy đến kêu: TÌNH CA…
Con bé có lẽ nhận ra tiếng tôi nên không quay lại, cũng không có chút phản ứng gì tỏ vẻ nghe tiếng gọi, cô vẫn cứ rảo bước đi, cô bé đi nhanh hơn. Tôi không biết làm gì nên chỉ chạy nhanh lên rồi đi bên cô bé mà cũng không nói gì, tôi muốn đồng hành cùng con, cứ như vậy, tôi sánh bước đi bên cô bé đến khi cô quay lại trường, tôi mới đi về.
Đêm đó, 11h30 tôi nhận được tin nhắn: Phòng 7002, Khách sạn X, đường Y. Tôi ở đây.
Đến nơi, tôi gõ cửa nhưng không thấy động tỉnh gì, đưa tay vặn khoá cửa thì thấy không khoá, vô nhìn không thấy ai, tôi lật đạt chạy vô toilet.
Cô bé nằm đó bất động với mùi rượu nồng nặc, cô bé ói dính đầy quần áo.
Nhìn thân thể bé nhỏ, dường như ốm đi rất nhiều tôi không cầm được nước mắt.
Lẳng lặng cởi đồ cô bé ra, bế lên giường. Tôi nhúng khăn rồi tỉ mỉ lau thân thể cho cô bé. Đây là lần đầu tiên, tôi cởi truồng cô bé ra, tôi lau khắp thân thể, từ ngực đến vùng kín cho con bé mà tôi không hề nghĩ đến 1 chút tà tâm nào, và cơ thể tôi cũng chẳng có 1 chút phản ứng gì về tình dục.
Cô bé nằm như vậy được chứng 30p rồi cô bung mền đi vô toilet lại ói, tôi như sợ cô bé ngã nên cũng đi theo rồi lau mặt bế cô lại vô giường.
Lúc này cô bé như nhận ra tôi đã có mặt, cô bé bắt đầu khóc, cô khóc rất to, tay thì đánh tôi nói:
-Ông đến đây làm gì? Ông không giết tôi luôn đi ……h..u..h…u….uuuuuu
-Tại sao xưa ông không đi tìm mẹ tôi để có thể thương tôi từ nhỏ, ông không biết tôi có mặt trên đời này mà…
-Tai sao giờ ông nhận tôi làm gì…ông ác lắm..
-Ông biết không? Ngày xưa, vô tình ông tạo ra tôi, rồi ông không hề biết sự có mặt của tôi trên cõi đời này, tôi cũng đã chết đi 1 lần.
-Rồi bất ngờ ông lại đến bên tôi, ông như tái sinh tôi thêm lần nữa… để rồi đến hôm nay ông lại như giết tôi thêm 1 lần…
-Ông không thể giả vờ như không biết tôi không được sao? Ông chăm sóc tôi làm gì, ông bên tôi làm chi để rồi giờ ông ngầm bảo ông là cha tôi……hu…uuuu..h…uuuuu
Tôi như chịu trận, chỉ biết nhắm mắt lại, nước mắt cứ tuôn ra không dứt được, tôi chỉ có thể làm được lúc này là ôm chầm lấy cô bé, mặc cho nước mắt cứ tuôn rơi ướt đẫm tấm lưng trần của con bé.
(Còn tiếp.....)
Tks, chương này đến đoạn đó ko dùng từ như mấy chương kiaChương này hay vì lời văn đã thấm lòng người.
Tôi nghỉ chương này hay nhất từ đầu truyện.
Không phải là cứ nhấn mạnh đĩ điếm là sẽ xúc cảm lời văn.
Hay lắm 🩷
Hic, tự nhiên nghĩ đến quãng đời nhân vật đó tao cũng thấy đúng là thảm thậtMẹ nó, thảm vl
Vốn dĩ nó là câu chuyện buồn màBuồn rười rượi
Mé đọc đến đây thảm quá, nhưng mà thương cho cả cha và con
Tiếp đi tml
Tao sẽ viết tiếp, mấy năm rồi mà cứ nghĩ đến chuyện này tao ko nén đc cảm xúcTiếp đi tml




