Chị lối ra mấy quả ổi và bưởi, tao ko ấn tượng lắm vì thứ này chả thiếu nhất lại về nông thôn quê tao.
- anh ăn thử xem có ngon như ở quê anh ko? Chị tủm tỉm cười.
- thế có người biếu em hay là em vi hành đấy mà hỏi thế? Anh ko phâm biệt dc cái này đâu, ra chợ Nghĩa Tân cũng đầy mà
Ngó cái túi xách thì tao giật mình, nó in tên cửa hàng của bọn trên Lạng Sơn, chỗ mẹ tao lấy hàng. Ko lẽ...
- Em lấy đâu ra cái túi hay thế?
- Em thiếu gì, sao anh có vẻ ngạc nhiên thế, không lẽ nó là của hiếm lắm
- ko hẳn vậy, ý là...
- ý tứ gì? Người ta là quý cô lá ngọc cành vàng, cái túi này bõ bèn gì mà sao ông anh lại cứ đặc biệt quan ngại , chị cười ngặt
- Cái Hương ah? Có đúng ko?
Chị gật đầu.
- vâng, Hương qua đưa em đấy, nó về cùng đứa bạn ở Cổ Nhuế
- Thà nào. Cứ úp mở mãi
- Thế Hương ko bảo gì anh thật á?
- Không, bảo gì đâu. Nó lên trước anh một hôm mà. Có điều mẹ anh bảo, đứa nào mà lễ tết nó cú gửi quà cáp như này, nó bận hay sao mà thấy mày về một mình?
- anh bảo sao?
- bảo lên xe tự nhiên có người mang túi này gói kia treo vào xe thì con chả biết từ chối kiểu gì, mẹ xem phim du kích ntn thì mẹ hình dung ra cảnh đó ngay

.
- em đạp cho cái bây giờ, ghét ngon.
- Sao anh ko về nhà em một lần, có thế em về nhà anh mới tiện chứ?
- ah mà chưa có dịp nào để rủ anh về cùng em nhỉ? Về uống rượu thi với các bậc bô lão nhà em để các cụ thử tải nhé. Yên tâm nếu say như hồi trước em sẽ cho anh nằm một mình thương thưc bãi chiến trường là được, chị cười ngặt.
Tao lôi mấy món ăn sẵn bón cho chị vài miếng rồi tính đi về nhưng chị vào lấy túi quần áo cho tao thay và chỉ vào nhà tắm