NHỮNG CHUYỆN TÌNH CỦA TAO TỪ KHI CẤP 3 ĐẾN LÚC TRƯỞNG THÀNH CÓ GIA ĐÌNH RIÊNG

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Tròn 19 năm xong cái nhà của ông bà già, cũng tròn 8 năm đập nhà đó sau 11 năm cải tạo.
Cái nền nhà cũ ngày xưa bây giờ chính là cái sân trước cái nhà xây lại đối diện
Nghĩ lại công sức và nỗ lực của các cụ thời khó khăn nó kinh khủng ntn.
Ông già tao xây cái nhà cũ mất 4 lần mới xong dc phần mái bằng, từ năm 85 đến năm 89. Dù còn rất bé khi đo nhưng tao vẫn nhớ những lần đi xin đất sét ở ngoài đồng, mùa cuốc đất ải, lật đất màu lên để lấy lóp đất sét bên dưới về lấp và tôn cao nền vườn và sân rồi chân móng nhà.
Lắm khi về quê ngồi ngoài sân, tao lôi đám trẻ ra chỉ từng chỗ và tả lại hồi tao bằng chúng nó thì ở chỗ đó nó là cái gì 😂
 

littlekevin

Yếu sinh lý
Chị nói.
Tại sao hồi ấy bọn mình lại yêu nhau nhỉ? Để rồi giờ đây lúc này ở cái tuổi ngoài 40 lại ngồi nhìn nhau trong hoàn cảnh này?
Nếu cuộc sống mà lúc nào cái gì cũng nhìn lại và hỏi trả lời dc lý do tại sao thì nó trở nên đơn giản và mất hết thú vị.
Đôi khi ai cũng có lúc nào cũng muốn nhìn lại, hoài niệm, tưởng nhớ rồi trăn trở oán trách mình, nuối tiếc về sự nhanh hay chậm, hoặc tự làm tươi mới tinh thần đang nặng nề bé tắc.
Nhưng cứ như thế lại đánh mất định hướng thực tại mình đang đi, rồi lại làm khổ mình hơn mà thôi
Nên là việc cần hơn hết là phải luôn đảm bảo cuộc sống và sức khoẻ lãn tinh thần đủ tốt. Còn nhiều thứ tốt đẹp cũng như biến cố đang đón chờ lắm.
Em thấy anh vẫn ko thay đổi, thậm chí ngày một lạnh lùng và quả quyết hơn xưa
Về nhà anh có ngược lại với khi ở ngoài đời ko? Là phụ nữ em thấy cái cần nhất là đóng cánh cửa lại thì mọi thứ bên ngoài ko nên mang về nhà.
Thì tuổi này rồi, còn tâm trí nào bay bổng theo đuổi với bên ngoài nữa, lắm khi ngồi ôm mấy cái màn hình từ sáng đến tối muộn, thậm chí còn quên mất ở nhà có người ở quê lên chơi.
Trong sách ngôn tình hay các bài đăng trên mạng thì đầy rẫy các câu tương tự thế mà, cái chính là cần thì nói còn ko hoặc chưa cần thì để lúc khác thôi.
thế là chị NB ko phải vợ thớt thật à?
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Tạm gác chuyện học hành qua một bên, vì kỳ này tao còn mỗi môn kinh tế quốc tế phần 2 và mấy bài chủ đề nộp slide là xong kỳ 7. Ra Tết còn bài khoá luận với thi tốt nghiệp là xong cái thời sinh viên.

Gặp thầy Lạng và thầy Bình ở năm thứ 4, đúng tầm vóc những con người lão làng và uyên thâm, thêm thầy Tạ Lợi ở môn nghiệp vụ ngoại thương nữa, khi đi làm tao mới thấy hồi sinh viên mình tròn vai với mấy môn của các thầy cô này đúng vẫn là thiếu xót kinh khủng. Nên học kỳ 2 liên thông của chị Ninh Bình cùng Hương, tao cũng góp ý kha khá về việc này

Dù tố chất học hành của hai người có điểm như tao và có điểm kém hơn, xong cái này tao ko đánh giá nhiều, tuy nhiên khi tao tiếp xúc với anh Khiêm và mấy ông khách hàng điện thoại thì mới vỡ lẽ, cái lý luận hay học thuật nó định hình phong cách làm việc sau này kha khá, còn môi trường nó tự điều chỉnh hoặc đi ngang nhàm chán hoặc có cơ hội trưởng thành hơn.

Khi ấy, tao đang có một mong muốn là dc làm cho một cty xnk, có thể là dịch vụ forwarding hay một công ty kinh doanh tự nhập tự bán. Để xem dân xnk họ kiếm tiền ntn và những thứ liên quan đến ngoại tệ thanh toán ra sao. Bởi có lúc cty ông bạn tao lại giao dịch tiền mặt chuyển ngoài với bọn trên phố Hà Trung
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Trước khi mang 2 đôi loa karaoke mua ông bà kia về quê Tao ra Lê Thanh Nghị mua 2 bộ Microlad 4.1
Cho chị NB và mang về phòng tao
Nghe CD hay nghe máy tính cũng ok
Hồ ấy ai mua loa vi tính 2.1 là ok rồi cơ mà tao xúc luôn 4.1, mãi đến tận 2012 tao mới mang đi cho đứa cháu họ

- Dưới nhà anh xong cả rồi, anh về quê hai hôm cuối tuần, em về nhà anh chơi nhé
Về ăn tân gia ấy hả? Chị tủm tỉm cười
- Uh, thì giờ cũng sửa chữa xong, đỡ sơ sài thì tiện dịp anh mời em về nhà anh chơi. Mấy tháng trước nếu có bảo em về thì cũng bất tiện vì phải nằm ở cái gian cạnh bếp 😂, như thế khéo em lại tự ái.
- Sao lại cái gian cạnh bếp , ý anh là chuồng gà á hay chuồng lợn nhà anh? Chị cười sặc cả miếng ngô đang nhai nhồm nhoàm.
Lại nói chuyện ăn uống, tao chúa ghét thói vừa nhai vừa nói hoặc nhai mà không ngậm mồm phát ra tiếng chóp chép.
Hồi đầu tao ko nhắc ko thái độ, xong từ khi bắt đầu gần gũi nhau hơn từ đợt tao nghỉ hè thì từ một ánh mắt nhìn và ngừng đũa, chị liếc tao và thay đổi dần từ ấy 😅
- Thế nếu thật là chuồng lợn hay chuồng gà, thì em có dám ở ko hay em phật ý lý do đi HN luôn?
- Nếu là anh về nhà em với tình trạng đó thì anh ntn?
- vậy em biết chắc anh ko vì vấn đề đó mà tự ái rồi, đúng ko? Cái chính là em sẽ suy nghĩ ntn thôi, nhỉ.
- thì đúng
- về nhà em mà nếu phải chịu tuềnh toàng tạm bợ thì em cũng ngại ngại chứ. Dù sao anh cũng là khách nhà em cơ mà. Dù biết anh là con trai thì chỗ ăn chỗ ngủ tạm một hai bữa ko thành vấn đề nhưng đời nào em lại để thế, cơ mà chắc chắn anh không được ngủ cùng em thôi, chị cười.
- nhưng nếu mà em về phải ngủ ở cái gian mà anh nói, thì anh ko nằm cùng là em ngồi thức đến sáng chứ chả dám ngủ thế, chuột nó cắn chân em thì sao?
- uhm, vậy biết thế anh rủ em về hồi đó xem thế nào?
- thôi em trêu vậy, nhà nào cũng thế thôi, ở quê mà, em cũng dân nông thôn, dù bố mẹ em thoát ly nhưng mặt bằng chung thì không khác nhau là mấy, anh biết nghĩ thế là dc rồi, cơ mà.., cầu toàn quá với em vậy nhỉ? Dân NB tao hay trêu là Ninh vầy, ninh vậy 😂.

Nên đến đây thì anh em cũng hiểu phần nào nữa về chị đối với tao, dù các cụ nói yêu nhau rồi thì nước đái cũng thành bia là vậy😅
 
Chỉnh sửa lần cuối:

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Bà già tao thì ko biết đi xe máy, nên đi đâu cũng cần có người chở, đấy cũng là bất lợi hạn chế xong cũng đỡ lo, già rồi mới tập toẹ đi xe là nguy hiểm tiềm ẩn.
Nên khi ông bà đi buôn đồ Lạng Sơn, ban đầu cũng chỉ lặt vặt kiếm vài trăm mỗi ngày, xong tùe khi tao hướng dẫn ông già đi làm phụ kiện di động, còn bà già bán máy cố định, đồ điện tử thì đến cuối năm, kết quả cũng khác biệt hẳn. Nên đó cũng là cơ sở để tao làm chung một phận tàu cùng người ta. Vay mượn thêm cũng ok, trước nay làm cò con tí thuyền bé, chỉ đủ nuôi anh em tao ăn học, trang trải gia đình và cuộc sống ko có cơ sở gì bứt phá, nên từ thời điểm này tao phải định hướng và tham vọng hơn
Tàu đi làm tự thân nó phải cõng được khoản nợ, ở nhà vẫn làm ăn để có tích luỹ cho việc khác sau này. Đến 2007, mọi thứ sốt lên và tao lại cổ phần thêm một con khác nhưng to hơn, mua lại đắt tí nhưng khai thác luôn thay vì nằm trên đà đóng mới mất gần năm mới xong. Con này nó đang chạy TQ hàng hai chiều, than đi, lân đạm kali chở về; lúc đó tao đã phải tính có mảnh đất cắm dùi, ở quê trên Tp cũngndc hoặc hn thì ven đô cũng dc. Đến 2008 tao mua mảnh đầu tiên và bây giờ nó đang là cái nhà 4 tầng tao cho công nhân ở thuê 5 phòng.
Lại nói về lần đó, chị cũng không về nhà tao mà gàn Tết mới về được, cũng nhiều lý do xong cái chính là chị cũng muốn giữ ý cho cả hai đứa mà thôi.
Tuy nhiên khi tao về, thì lại lỉnh kỉnh đồ đạc quà cáp chị mua gói gém cẩn thận cho tao mang về, tất nhiên không dặn thì chị cũng tự hiểu tao về sẽ nói chuyênh với người nhà ntn.
Ngay hôm tao rủ chị về, đang ngồi nói chuyện thì cái Hương nó cũng chủ động nhắn rủ về, việc này anh em tao không hề bàn kề hoạch, và tao cứ mặc câu chuyện của hai chị em. Như thế thoải mái hơn cho tất cả .
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Anh về mải cỗ bàn rượu chè mà quên cả em trên này thật đấy ah?

Ko lẽ lúc ngồi nhà vệ sinh cũng ko tranh thủ nhắn dc cái tin hỏi han nhau sao? Sau này đi làm thì không biết sẽ ntn nhỉ?

Chị nhắn như trách móc nũng nịu, mà đúng ra tao cũng vô tâm, ăn uống quan trọng mẹ gì đâu, ở nhà vài hôm, tao loay hoay với đống loa đài mất toi một buổi, rồi đi với ông già bà già vài chỗ xem các cụ làm ăn bán buôn như nào, thế là mất toi một ngày nữa. Rồi tao lại đi xuống khu xưởng đóng tàu, xem mặt mũi nó ra làm sao, dù chung có tí tẹo nhưng ngó ngàng là chính còn chở ông già đi là phụ. Vì chắc chắn tao mù tịt về khoản này, xong lần đầu làm chuyện đó cũng thấy sốt ruột và háo hức.

Có đến đây mới thấy vỡ lẽ ra nhiều thứ hay ho mà trước nay tao chưa từng nghe hay dc nhìn tận mắt.

Đứng bên một đống sắt thép vô tri và nhìn sang những cái bên cạnh nó đang hoàn chỉnh, khi đó tao mới định hình dc việc sau này nó ntn, và chuyện mua đi bán lại người ta ngoài hình thức hiện trạng thì phần nội tạng bên trong cần xem thăm ngó những cái gì để định giá và mặc cả với nhau. Cái cụ tỉ này tao không kể sâu dc vì mất thời gian và có khi anh em cũng chả bận tâm lắm. Tuy nhiên nó lại là thứ khiến cuộc sống của tao đi lên đi xuống đủ trò, rồi nó cũng góp phần thay đổi bản thân và gia đình tao chừng ấy năm cho đến bây giờ khi tao ngồi ở hn nhưng khi hỏi đến từng việc từng chi tiết thì tao định hình và căn chỉnh dc theo ý tao muốn. Đó mới là thứ tao cần.

Ngồi buôn với chị một hồi đẫy đà, cái mùi khói que hàn lẫn trong gió bấc khô hanh khiến tao chảy nước mũi, lần đó lên hn tao sập nguồn luôn dc.

Từ khi đó mỗi lần tao về là loanh quanh ở nhà, chạy mỗi chỗ một tí chả mấy khi gặp dc đứa bạn nào ở quê, đám con gái cùng lớp thì lấy chồng cũng kha khá, đứa nào đang học mà ít dịp dc gặp thì yahoo hay sms là rõ mọi chuyện. Chủ yếu tao hay chơi với đám con trai nhiều hơn, chỉ có Minh Hà học sư phạm thi thoảng tao có gặp qua, một hay hai lần gì đó rủ đi uống nước ở Trần Quốc Hoàn. Lúc này không có khái niệm gì yêu đương gì sất, dù thời cấp 3 thì lúc nào gặp thì hay nhìn nhau vài giây rồi lượn, duy chỉ ngày lễ thì tao tặng quà nho nhỏ hay bông hoa 😆, nhưng cũng đủ để bọn cùng lớp đó ghi danh đánh dấu tao.

Hương lên trươc, tao ở lại thêm một ngày vì tầm đó tao thoáng thời gian. Bài luận tao cũng nhờ con bạn Dung lớp phó in ấn nộp giúp, nó còn chỉnh sửa hộ tao một ít và tao dc 9d , khép lại học kỳ 7 ngon lành với 8,5d trung bình môn. Nếu nói về cô này thì cũng xứng xếp vào giai thoại đó chúng mày, giờ bạn ấy và gia đình đã định cư bên Đức cũng ngót chục năm.

Trước khi lên hn, sàng lọc hàng và giá cả, Tao để lại cho ông già đống phụ kiện và ít máy tàu, ở quê nó vẫn kiếm dc vì thanh niên choai choai rất chuộng, rẻ, to lại nghe nhạc dc lâu, đáp ưng đúng tiêu chí. Món này ông già tao làm đc đến năm 2010 thì bắt đầu nhàm, thị trường khi đó đã chuyển mình mạnh mẽ, tăng trưởng nhanh như nhịp tắc đường ở Ngã Tư Sở, công nghệ khi đó đã định hình chỗ đứng riêng và tự nó sàng lọc đối tượng khách hàng. Lúc ấy Iphone 3-4 và macbook đã bắt đầu hot và dẫn dắt thị trường.

Tao cũng tha lôi lỉnh kỉnh các thứ lên hn, lên đến nới bắt xe ôm về Nghĩa Tân với chị vì đống đồ không phải cho anh em tao, Hương nó đi trước với bạn đã tha lôi đi rồi, tao đã sắm dc cái tủ lạnh cũ của cửa hàng ông anh, làm cái bình nóng lạnh nữa, thành ra cái xóm tao khi ấy nó xôm hẳn nhất là khi tao đăng ký internet. Lúc ấy ADSL đã dần đi vào dĩ vãng
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Nay ngồi xem mấy bản tin, lướt qua mấy bài báo nghĩ lại thì
Trận 2008, nó khiến cho cả thiên hạ mất mát, thạm chí uống cốc nước cũng phải tính toán
Khi đó ai ở lại vỗ vào lưng mình hay ai bỏ mặc khi mình tay trắng, cuộc sống nó thật thú vị
Ý tao ko hẳn chuyện cơm áo gạo tiền khi đó nữa,mà là có đi qua những cơn bĩ cực của thị trường của xã hội thì mới tỉnh giấc thay vì mơ mộng hão huyền.
Và tao cũng như ông bà già tao nếm cú đó một cách thấm đẫm
 

Đính kèm

  • IMG_0538.jpeg
    IMG_0538.jpeg
    233.8 KB · Xem: 15
Bên trên
Tắt Quảng Cáo