ThanhKnight13
Tao là gay
Giờ chỗ dạy IT thì nhan nhản ra, học xong chả biết có việc gì làm không chứ chưa nói đến lương cao hay thấp. Đặc thù công việc thì ngồi nhiều, đau lưng mỏi gối tê tay thoái hóa đốt sống trĩ lòi ra quần thay đổi giờ giấc. Nhiều khi tiền lương chả bù được tiền thuốc chữa bệnh.
Cay đắng hơn là nghề xây dựng. Trời mưa chó chạy vào nhà, mấy thằng xây dựng lao ra công trường. Cái nghề nó bạc bẽo cũng có số có má trong xã hội, chưa kể đến việc xây dựng ở các công trình cao tầng, sơ sẩy 1 cái là mất mạng như chơi. Còn gãy chân gãy tay chấn thương do vật liệu xây dựng rơi vào người thì nó vô số, không đếm được.
Trung bình 1 ngày có 17 người chết do tai nạn giao thông còn không chết thì chắc chả ai hơi đâu mà đếm. Nghề tài xế trước giờ vẫn là nghề nguy hiểm cận kề. Chả biết thế nào đi đường gặp thằng say rượu họa vô đơn chí nó đâm sầm 1 cái nhẹ thì đền tiền người nhà nó còn nặng thì nó đền tiền người nhà mình. Lái xe công trường thì khỏi nói luôn, trượt dốc lăn con mẹ nó xuống vực thì ôi thôi khỏi phải xác minh xem còn sống hay đã chết. Tài xế đi đêm gặp thằng nào ngáo đá hay đang thiếu tiền nó cứa nhẹ cổ phát là hồn lìa khỏi xác. Mà chạy ngon thì hộc mặt ra ở thành phố tháng được 10-15tr đủ ăn đủ nuôi gia đình chứ chả dư ra đâu.
Nông nghiệp thì cày cấy quanh năm chỉ đủ ăn, hên hên gặp vụ mùa đẹp thì cả năm lãi ra được vài tạ thóc còn không là lỗ còn không làm thì người nông dân chẳng biết làm cái gì khác để sống qua ngày cả. Chưa kể người dân tộc vùng cao năm nào cũng đói khổ, không biết trồng gì ăn gì. Người miền xuôi thì được mùa thì hạ giá, đổ nông sản xuống sông xuống biển rồi cứ trồng cây trend xong rồi vài năm lại chặt, cái vòng luẩn quẩn không dứt ra được.
Nghề nào thì nghề cũng đều có khó khăn riêng cả chứ chả riêng nghề nào. Cảm thấy không theo được thì bỏ nghề làm cái khác chứ đừng khóc lóc sao số tôi khổ thế. Còn sợ ngành học lâu, tốn lắm tiền thì cố mà học cho giỏi vào để ra mà cày cuốc trả lại chứ than vãn đéo gì? Bọn trẻ ngày nay rất hay khóc kiểu sao công việc nó không như ý muốn??? Học hành không đến nơi đến chốn thì chấp nhận cái mức lương nó chỉ đến thế thôi chứ còn trẻ đòi lương 100tr như toptop, ngồi mát tiền nhảy vào mồm á? có cái đb.
Xã hội mình ngoài mấy thằng con ông cháu cha thì kiếm tiền dễ hơn 1 chút còn lại như nhau hết. Giỏi thì lên trên, ngu thì xuống dưới. Những thằng suốt ngày chỉ biết ngoác mồm ra kêu ca kể khổ là mấy thằng vô công rỗi nghề thế thôi, người giỏi người ta bận làm việc hết cả rồi. Ai gạch thì gạch tùy, đọc cái thớt ngành y kêu ca kể khổ ngứa cả mắt. Mình lúc nào đi khám bệnh cũng đưa phong bì bác sĩ 100 200 500 tùy, bác sĩ không nhận thì mua thùng nước, thùng sữa chua cho ca kíp ăn trực đêm. Mình không quan tâm họ học khổ ra sao tốn tiền như nào vì đó là cái người ta chấp nhận. Người ta chấp nhận cả việc lương thấp để cứu được người từ cõi chết trở về, giúp được người đau ốm khỏe mạnh trở lại, niềm vui ấy tiền nào đong đếm được? Nên làm ơn đừng kêu ca cái gì cả, cảm thấy khổ thì out, sau này dặn con cháu đừng lao vào ngành y, chấm hết.
Cay đắng hơn là nghề xây dựng. Trời mưa chó chạy vào nhà, mấy thằng xây dựng lao ra công trường. Cái nghề nó bạc bẽo cũng có số có má trong xã hội, chưa kể đến việc xây dựng ở các công trình cao tầng, sơ sẩy 1 cái là mất mạng như chơi. Còn gãy chân gãy tay chấn thương do vật liệu xây dựng rơi vào người thì nó vô số, không đếm được.
Trung bình 1 ngày có 17 người chết do tai nạn giao thông còn không chết thì chắc chả ai hơi đâu mà đếm. Nghề tài xế trước giờ vẫn là nghề nguy hiểm cận kề. Chả biết thế nào đi đường gặp thằng say rượu họa vô đơn chí nó đâm sầm 1 cái nhẹ thì đền tiền người nhà nó còn nặng thì nó đền tiền người nhà mình. Lái xe công trường thì khỏi nói luôn, trượt dốc lăn con mẹ nó xuống vực thì ôi thôi khỏi phải xác minh xem còn sống hay đã chết. Tài xế đi đêm gặp thằng nào ngáo đá hay đang thiếu tiền nó cứa nhẹ cổ phát là hồn lìa khỏi xác. Mà chạy ngon thì hộc mặt ra ở thành phố tháng được 10-15tr đủ ăn đủ nuôi gia đình chứ chả dư ra đâu.
Nông nghiệp thì cày cấy quanh năm chỉ đủ ăn, hên hên gặp vụ mùa đẹp thì cả năm lãi ra được vài tạ thóc còn không là lỗ còn không làm thì người nông dân chẳng biết làm cái gì khác để sống qua ngày cả. Chưa kể người dân tộc vùng cao năm nào cũng đói khổ, không biết trồng gì ăn gì. Người miền xuôi thì được mùa thì hạ giá, đổ nông sản xuống sông xuống biển rồi cứ trồng cây trend xong rồi vài năm lại chặt, cái vòng luẩn quẩn không dứt ra được.
Nghề nào thì nghề cũng đều có khó khăn riêng cả chứ chả riêng nghề nào. Cảm thấy không theo được thì bỏ nghề làm cái khác chứ đừng khóc lóc sao số tôi khổ thế. Còn sợ ngành học lâu, tốn lắm tiền thì cố mà học cho giỏi vào để ra mà cày cuốc trả lại chứ than vãn đéo gì? Bọn trẻ ngày nay rất hay khóc kiểu sao công việc nó không như ý muốn??? Học hành không đến nơi đến chốn thì chấp nhận cái mức lương nó chỉ đến thế thôi chứ còn trẻ đòi lương 100tr như toptop, ngồi mát tiền nhảy vào mồm á? có cái đb.
Xã hội mình ngoài mấy thằng con ông cháu cha thì kiếm tiền dễ hơn 1 chút còn lại như nhau hết. Giỏi thì lên trên, ngu thì xuống dưới. Những thằng suốt ngày chỉ biết ngoác mồm ra kêu ca kể khổ là mấy thằng vô công rỗi nghề thế thôi, người giỏi người ta bận làm việc hết cả rồi. Ai gạch thì gạch tùy, đọc cái thớt ngành y kêu ca kể khổ ngứa cả mắt. Mình lúc nào đi khám bệnh cũng đưa phong bì bác sĩ 100 200 500 tùy, bác sĩ không nhận thì mua thùng nước, thùng sữa chua cho ca kíp ăn trực đêm. Mình không quan tâm họ học khổ ra sao tốn tiền như nào vì đó là cái người ta chấp nhận. Người ta chấp nhận cả việc lương thấp để cứu được người từ cõi chết trở về, giúp được người đau ốm khỏe mạnh trở lại, niềm vui ấy tiền nào đong đếm được? Nên làm ơn đừng kêu ca cái gì cả, cảm thấy khổ thì out, sau này dặn con cháu đừng lao vào ngành y, chấm hết.




