Cay đắng ngành IT, Xây dựng, Tài xế, Nông nghiệp, Y

ThanhKnight13

Tao là gay
Giờ chỗ dạy IT thì nhan nhản ra, học xong chả biết có việc gì làm không chứ chưa nói đến lương cao hay thấp. Đặc thù công việc thì ngồi nhiều, đau lưng mỏi gối tê tay thoái hóa đốt sống trĩ lòi ra quần thay đổi giờ giấc. Nhiều khi tiền lương chả bù được tiền thuốc chữa bệnh.

Cay đắng hơn là nghề xây dựng. Trời mưa chó chạy vào nhà, mấy thằng xây dựng lao ra công trường. Cái nghề nó bạc bẽo cũng có số có má trong xã hội, chưa kể đến việc xây dựng ở các công trình cao tầng, sơ sẩy 1 cái là mất mạng như chơi. Còn gãy chân gãy tay chấn thương do vật liệu xây dựng rơi vào người thì nó vô số, không đếm được.

Trung bình 1 ngày có 17 người chết do tai nạn giao thông còn không chết thì chắc chả ai hơi đâu mà đếm. Nghề tài xế trước giờ vẫn là nghề nguy hiểm cận kề. Chả biết thế nào đi đường gặp thằng say rượu họa vô đơn chí nó đâm sầm 1 cái nhẹ thì đền tiền người nhà nó còn nặng thì nó đền tiền người nhà mình. Lái xe công trường thì khỏi nói luôn, trượt dốc lăn con mẹ nó xuống vực thì ôi thôi khỏi phải xác minh xem còn sống hay đã chết. Tài xế đi đêm gặp thằng nào ngáo đá hay đang thiếu tiền nó cứa nhẹ cổ phát là hồn lìa khỏi xác. Mà chạy ngon thì hộc mặt ra ở thành phố tháng được 10-15tr đủ ăn đủ nuôi gia đình chứ chả dư ra đâu.

Nông nghiệp thì cày cấy quanh năm chỉ đủ ăn, hên hên gặp vụ mùa đẹp thì cả năm lãi ra được vài tạ thóc còn không là lỗ còn không làm thì người nông dân chẳng biết làm cái gì khác để sống qua ngày cả. Chưa kể người dân tộc vùng cao năm nào cũng đói khổ, không biết trồng gì ăn gì. Người miền xuôi thì được mùa thì hạ giá, đổ nông sản xuống sông xuống biển rồi cứ trồng cây trend xong rồi vài năm lại chặt, cái vòng luẩn quẩn không dứt ra được.

Nghề nào thì nghề cũng đều có khó khăn riêng cả chứ chả riêng nghề nào. Cảm thấy không theo được thì bỏ nghề làm cái khác chứ đừng khóc lóc sao số tôi khổ thế. Còn sợ ngành học lâu, tốn lắm tiền thì cố mà học cho giỏi vào để ra mà cày cuốc trả lại chứ than vãn đéo gì? Bọn trẻ ngày nay rất hay khóc kiểu sao công việc nó không như ý muốn??? Học hành không đến nơi đến chốn thì chấp nhận cái mức lương nó chỉ đến thế thôi chứ còn trẻ đòi lương 100tr như toptop, ngồi mát tiền nhảy vào mồm á? có cái đb.

Xã hội mình ngoài mấy thằng con ông cháu cha thì kiếm tiền dễ hơn 1 chút còn lại như nhau hết. Giỏi thì lên trên, ngu thì xuống dưới. Những thằng suốt ngày chỉ biết ngoác mồm ra kêu ca kể khổ là mấy thằng vô công rỗi nghề thế thôi, người giỏi người ta bận làm việc hết cả rồi. Ai gạch thì gạch tùy, đọc cái thớt ngành y kêu ca kể khổ ngứa cả mắt. Mình lúc nào đi khám bệnh cũng đưa phong bì bác sĩ 100 200 500 tùy, bác sĩ không nhận thì mua thùng nước, thùng sữa chua cho ca kíp ăn trực đêm. Mình không quan tâm họ học khổ ra sao tốn tiền như nào vì đó là cái người ta chấp nhận. Người ta chấp nhận cả việc lương thấp để cứu được người từ cõi chết trở về, giúp được người đau ốm khỏe mạnh trở lại, niềm vui ấy tiền nào đong đếm được? Nên làm ơn đừng kêu ca cái gì cả, cảm thấy khổ thì out, sau này dặn con cháu đừng lao vào ngành y, chấm hết.
 

karmaisreal

Tao là gay
Giờ chỗ dạy IT thì nhan nhản ra, học xong chả biết có việc gì làm không chứ chưa nói đến lương cao hay thấp. Đặc thù công việc thì ngồi nhiều, đau lưng mỏi gối tê tay thoái hóa đốt sống trĩ lòi ra quần thay đổi giờ giấc. Nhiều khi tiền lương chả bù được tiền thuốc chữa bệnh.

Cay đắng hơn là nghề xây dựng. Trời mưa chó chạy vào nhà, mấy thằng xây dựng lao ra công trường. Cái nghề nó bạc bẽo cũng có số có má trong xã hội, chưa kể đến việc xây dựng ở các công trình cao tầng, sơ sẩy 1 cái là mất mạng như chơi. Còn gãy chân gãy tay chấn thương do vật liệu xây dựng rơi vào người thì nó vô số, không đếm được.

Trung bình 1 ngày có 17 người chết do tai nạn giao thông còn không chết thì chắc chả ai hơi đâu mà đếm. Nghề tài xế trước giờ vẫn là nghề nguy hiểm cận kề. Chả biết thế nào đi đường gặp thằng say rượu họa vô đơn chí nó đâm sầm 1 cái nhẹ thì đền tiền người nhà nó còn nặng thì nó đền tiền người nhà mình. Lái xe công trường thì khỏi nói luôn, trượt dốc lăn con mẹ nó xuống vực thì ôi thôi khỏi phải xác minh xem còn sống hay đã chết. Tài xế đi đêm gặp thằng nào ngáo đá hay đang thiếu tiền nó cứa nhẹ cổ phát là hồn lìa khỏi xác. Mà chạy ngon thì hộc mặt ra ở thành phố tháng được 10-15tr đủ ăn đủ nuôi gia đình chứ chả dư ra đâu.

Nông nghiệp thì cày cấy quanh năm chỉ đủ ăn, hên hên gặp vụ mùa đẹp thì cả năm lãi ra được vài tạ thóc còn không là lỗ còn không làm thì người nông dân chẳng biết làm cái gì khác để sống qua ngày cả. Chưa kể người dân tộc vùng cao năm nào cũng đói khổ, không biết trồng gì ăn gì. Người miền xuôi thì được mùa thì hạ giá, đổ nông sản xuống sông xuống biển rồi cứ trồng cây trend xong rồi vài năm lại chặt, cái vòng luẩn quẩn không dứt ra được.

Nghề nào thì nghề cũng đều có khó khăn riêng cả chứ chả riêng nghề nào. Cảm thấy không theo được thì bỏ nghề làm cái khác chứ đừng khóc lóc sao số tôi khổ thế. Còn sợ ngành học lâu, tốn lắm tiền thì cố mà học cho giỏi vào để ra mà cày cuốc trả lại chứ than vãn đéo gì? Bọn trẻ ngày nay rất hay khóc kiểu sao công việc nó không như ý muốn??? Học hành không đến nơi đến chốn thì chấp nhận cái mức lương nó chỉ đến thế thôi chứ còn trẻ đòi lương 100tr như toptop, ngồi mát tiền nhảy vào mồm á? có cái đb.

Xã hội mình ngoài mấy thằng con ông cháu cha thì kiếm tiền dễ hơn 1 chút còn lại như nhau hết. Giỏi thì lên trên, ngu thì xuống dưới. Những thằng suốt ngày chỉ biết ngoác mồm ra kêu ca kể khổ là mấy thằng vô công rỗi nghề thế thôi, người giỏi người ta bận làm việc hết cả rồi. Ai gạch thì gạch tùy, đọc cái thớt ngành y kêu ca kể khổ ngứa cả mắt. Mình lúc nào đi khám bệnh cũng đưa phong bì bác sĩ 100 200 500 tùy, bác sĩ không nhận thì mua thùng nước, thùng sữa chua cho ca kíp ăn trực đêm. Mình không quan tâm họ học khổ ra sao tốn tiền như nào vì đó là cái người ta chấp nhận. Người ta chấp nhận cả việc lương thấp để cứu được người từ cõi chết trở về, giúp được người đau ốm khỏe mạnh trở lại, niềm vui ấy tiền nào đong đếm được? Nên làm ơn đừng kêu ca cái gì cả, cảm thấy khổ thì out, sau này dặn con cháu đừng lao vào ngành y, chấm hết.
Đm ngu dốt, chúng tao kêu là vì bất công cho ngành. Vì ngành quá tải, nhân viên thì chịu quá nhiều trách nhiệm dư thừa, chế độ đãi ngộ thì như con cặc. Chuyện học khổ, tốn tgian, tốn tài chính bọn tao có kêu à?
Chắc bọn tao cần mày phong bì, cần thùng sữa chua của mày quá đấy. Bọn tao làm nghề vì cái tâm là trên hết, tiếp đó nữa ai đồng cảm, thấu hiểu lịch sự với bọn tao thì bọn tao quý và cố gắng giúp đỡ tận tâm hơn
Bọn tao kể khổ để lũ bần nông bọn mày biết mà tôn trọng y bác sĩ, điều dưỡng, kỹ thuật viên hơn chứ không phải thái độ bố đời mẹ ông nội với tụi tao.
Bọn tao kể khổ để lũ bần nông như mày đừng gây sự, gây áp lực lên ekip, giơ tay múa chân với ekip
Bọn tao kể khổ để chúng mày có thể nghe lời bọn tao khuyên mà kiêng cái này cái kia, mà giữ gìn sức khỏe và tính mạng
Bọn tao kể khổ để chế độ này có thể thấy được những người còng lưng ra chăm lo cho sức khỏe nhân dân lại không bằng thằng nặn bằng cứt nhũn nhiễu
Ok bọn tao cũng muốn bước ra hết rồi đấy,
nhưng mà người đi thì nhẹ nhàng người ở lại chịu n đắng cay. Tụi tao cũng là con người, tụi tao ko nỡ bỏ rơi đồng đội.
Riêng tao quá mệt mỏi, tao kệ con mẹ bọn bần nông chúng mày. Tao qua làm cho ngoại bang. Ít ra chúng nó còn biết đường tôn trọng tao hơn chút ít. Ít ra tao còn tgian để lên xàm phổ cập kiến thức cho bần nông. Dù biết là đồng đội tao phải gánh luôn cả phần của tao, tao cũng buồn và tiếc chứ. Nhưng mà tao không vì bản thân tao vì con tao thì ăn đb ăn cứt mất.

100-200-300-500 của mày to như bánh xe bò vậy, đéo có thì bọn tao cũng không chết đói được. Như mày đừng bước chân vào bv công nữa để thêm việc cho bọn tao. Đi khám tư nhân hay bọn ngoại bang đi
 

karmaisreal

Tao là gay
Phổ cập ít kiến thức cho thằng bần nông nè
Tụi tao chịu áp lực từ gia đình khi không đủ tài chính lo cho gia đình, bố mẹ ốm đau chạy tiền thuốc, mái nhà dột đành dùng tạm tấm mica, con đi học đéo đủ tiền gửi cô chăm chút, vợ thích cái đầm/cây son đéo có tiền mua.
Công việc thì chất đống, nhân lực thì không đủ, thiết bị vật tư thiếu thốn, người làm được thì quá nản với áp lực, bọn y kinh kông nguyễn tất thành thì vô dụng. 1 người phải làm bằng 5-6 người mới tạm ổn tình hình.
Mày bảo đào tạo IT tràn đầy thì chờ đó đi, thời gian nữa chúng mày sẽ được hưởng lợi từ đào tạo ngành y đại trà. Y tá lấy máu đâm nát tay, dược sĩ bốc nhầm thuốc, bác sĩ chẩn sai bệnh/mổ sai chỗ, kỹ thuật viên chụp quá liều ăn phóng xạ ngập mồm
 

karmaisreal

Tao là gay
Ngân sách thì chỉ thấy thu đéo thấy xuống, máy móc thiết bị xuống cấp hư hỏng đéo chịu sửa. Mang tiếng mua thiết bị mới nhưng lại vác rác y tế ngoại bang về với giá trên trời. Sử dụng thì lỗi với hư hỏng liên tục lại đổ thừa lên nhân viên. Nợ lương, làm việc quá giờ đéo có đc 1 cái kẹo chứ đừng nói là tiền. Nhà ăn cho nv toàn cho ăn thức ăn cho chó, thằng nào kén thì nhịn hoặc tự đặt đồ ăn. Giờ nghỉ trưa/ăn tối là 5p. Đéo kịp ráng chịu. Ngoại trừ bọn con ông cháu cha, dây mơ rễ má mới được đi làm sung sướng ở bệnh viện mà thôi. Trung bình ở bv công như chợ rẫy 1 nhân viên y tế phải cân 20-30 bệnh nhân
 

karmaisreal

Tao là gay
Đm học tài thi phận, chọn nghề theo nghiệp mà chúng nó làm như bọn tao sung sướng như tiên, ăn trên ngồi tróc không bằng ấy. Thử xem bọn tao mà bước ra hết thì 1 ngày bao nhiêu dân chết nhé. Riêng bọn công đoàn là bọn ăn đb ăn cứt vô dụng. Ở Vịt mà đình công/biểu tình như Pháp xem coi thử mấy chỗ bv còn hoạt động được.
Đúng hạng bần nông con mắt ti hí đéo thấy hết được toàn cảnh
 

killme

Yếu sinh lý
Phổ cập ít kiến thức cho thằng bần nông nè
Tụi tao chịu áp lực từ gia đình khi không đủ tài chính lo cho gia đình, bố mẹ ốm đau chạy tiền thuốc, mái nhà dột đành dùng tạm tấm mica, con đi học đéo đủ tiền gửi cô chăm chút, vợ thích cái đầm/cây son đéo có tiền mua.
Công việc thì chất đống, nhân lực thì không đủ, thiết bị vật tư thiếu thốn, người làm được thì quá nản với áp lực, bọn y kinh kông nguyễn tất thành thì vô dụng. 1 người phải làm bằng 5-6 người mới tạm ổn tình hình.
Mày bảo đào tạo IT tràn đầy thì chờ đó đi, thời gian nữa chúng mày sẽ được hưởng lợi từ đào tạo ngành y đại trà. Y tá lấy máu đâm nát tay, dược sĩ bốc nhầm thuốc, bác sĩ chẩn sai bệnh/mổ sai chỗ, kỹ thuật viên chụp quá liều ăn phóng xạ ngập mồm
mày làm nghề gì thế.
 

Minayoung

Yếu sinh lý
Giờ chỗ dạy IT thì nhan nhản ra, học xong chả biết có việc gì làm không chứ chưa nói đến lương cao hay thấp. Đặc thù công việc thì ngồi nhiều, đau lưng mỏi gối tê tay thoái hóa đốt sống trĩ lòi ra quần thay đổi giờ giấc. Nhiều khi tiền lương chả bù được tiền thuốc chữa bệnh.

Cay đắng hơn là nghề xây dựng. Trời mưa chó chạy vào nhà, mấy thằng xây dựng lao ra công trường. Cái nghề nó bạc bẽo cũng có số có má trong xã hội, chưa kể đến việc xây dựng ở các công trình cao tầng, sơ sẩy 1 cái là mất mạng như chơi. Còn gãy chân gãy tay chấn thương do vật liệu xây dựng rơi vào người thì nó vô số, không đếm được.

Trung bình 1 ngày có 17 người chết do tai nạn giao thông còn không chết thì chắc chả ai hơi đâu mà đếm. Nghề tài xế trước giờ vẫn là nghề nguy hiểm cận kề. Chả biết thế nào đi đường gặp thằng say rượu họa vô đơn chí nó đâm sầm 1 cái nhẹ thì đền tiền người nhà nó còn nặng thì nó đền tiền người nhà mình. Lái xe công trường thì khỏi nói luôn, trượt dốc lăn con mẹ nó xuống vực thì ôi thôi khỏi phải xác minh xem còn sống hay đã chết. Tài xế đi đêm gặp thằng nào ngáo đá hay đang thiếu tiền nó cứa nhẹ cổ phát là hồn lìa khỏi xác. Mà chạy ngon thì hộc mặt ra ở thành phố tháng được 10-15tr đủ ăn đủ nuôi gia đình chứ chả dư ra đâu.

Nông nghiệp thì cày cấy quanh năm chỉ đủ ăn, hên hên gặp vụ mùa đẹp thì cả năm lãi ra được vài tạ thóc còn không là lỗ còn không làm thì người nông dân chẳng biết làm cái gì khác để sống qua ngày cả. Chưa kể người dân tộc vùng cao năm nào cũng đói khổ, không biết trồng gì ăn gì. Người miền xuôi thì được mùa thì hạ giá, đổ nông sản xuống sông xuống biển rồi cứ trồng cây trend xong rồi vài năm lại chặt, cái vòng luẩn quẩn không dứt ra được.

Nghề nào thì nghề cũng đều có khó khăn riêng cả chứ chả riêng nghề nào. Cảm thấy không theo được thì bỏ nghề làm cái khác chứ đừng khóc lóc sao số tôi khổ thế. Còn sợ ngành học lâu, tốn lắm tiền thì cố mà học cho giỏi vào để ra mà cày cuốc trả lại chứ than vãn đéo gì? Bọn trẻ ngày nay rất hay khóc kiểu sao công việc nó không như ý muốn??? Học hành không đến nơi đến chốn thì chấp nhận cái mức lương nó chỉ đến thế thôi chứ còn trẻ đòi lương 100tr như toptop, ngồi mát tiền nhảy vào mồm á? có cái đb.

Xã hội mình ngoài mấy thằng con ông cháu cha thì kiếm tiền dễ hơn 1 chút còn lại như nhau hết. Giỏi thì lên trên, ngu thì xuống dưới. Những thằng suốt ngày chỉ biết ngoác mồm ra kêu ca kể khổ là mấy thằng vô công rỗi nghề thế thôi, người giỏi người ta bận làm việc hết cả rồi. Ai gạch thì gạch tùy, đọc cái thớt ngành y kêu ca kể khổ ngứa cả mắt. Mình lúc nào đi khám bệnh cũng đưa phong bì bác sĩ 100 200 500 tùy, bác sĩ không nhận thì mua thùng nước, thùng sữa chua cho ca kíp ăn trực đêm. Mình không quan tâm họ học khổ ra sao tốn tiền như nào vì đó là cái người ta chấp nhận. Người ta chấp nhận cả việc lương thấp để cứu được người từ cõi chết trở về, giúp được người đau ốm khỏe mạnh trở lại, niềm vui ấy tiền nào đong đếm được? Nên làm ơn đừng kêu ca cái gì cả, cảm thấy khổ thì out, sau này dặn con cháu đừng lao vào ngành y, chấm hết.
nói như m đéo có cái nghề lồn nào là sướng cả đâu
 

karmaisreal

Tao là gay
Giờ chỗ dạy IT thì nhan nhản ra, học xong chả biết có việc gì làm không chứ chưa nói đến lương cao hay thấp. Đặc thù công việc thì ngồi nhiều, đau lưng mỏi gối tê tay thoái hóa đốt sống trĩ lòi ra quần thay đổi giờ giấc. Nhiều khi tiền lương chả bù được tiền thuốc chữa bệnh.

Cay đắng hơn là nghề xây dựng. Trời mưa chó chạy vào nhà, mấy thằng xây dựng lao ra công trường. Cái nghề nó bạc bẽo cũng có số có má trong xã hội, chưa kể đến việc xây dựng ở các công trình cao tầng, sơ sẩy 1 cái là mất mạng như chơi. Còn gãy chân gãy tay chấn thương do vật liệu xây dựng rơi vào người thì nó vô số, không đếm được.

Trung bình 1 ngày có 17 người chết do tai nạn giao thông còn không chết thì chắc chả ai hơi đâu mà đếm. Nghề tài xế trước giờ vẫn là nghề nguy hiểm cận kề. Chả biết thế nào đi đường gặp thằng say rượu họa vô đơn chí nó đâm sầm 1 cái nhẹ thì đền tiền người nhà nó còn nặng thì nó đền tiền người nhà mình. Lái xe công trường thì khỏi nói luôn, trượt dốc lăn con mẹ nó xuống vực thì ôi thôi khỏi phải xác minh xem còn sống hay đã chết. Tài xế đi đêm gặp thằng nào ngáo đá hay đang thiếu tiền nó cứa nhẹ cổ phát là hồn lìa khỏi xác. Mà chạy ngon thì hộc mặt ra ở thành phố tháng được 10-15tr đủ ăn đủ nuôi gia đình chứ chả dư ra đâu.

Nông nghiệp thì cày cấy quanh năm chỉ đủ ăn, hên hên gặp vụ mùa đẹp thì cả năm lãi ra được vài tạ thóc còn không là lỗ còn không làm thì người nông dân chẳng biết làm cái gì khác để sống qua ngày cả. Chưa kể người dân tộc vùng cao năm nào cũng đói khổ, không biết trồng gì ăn gì. Người miền xuôi thì được mùa thì hạ giá, đổ nông sản xuống sông xuống biển rồi cứ trồng cây trend xong rồi vài năm lại chặt, cái vòng luẩn quẩn không dứt ra được.

Nghề nào thì nghề cũng đều có khó khăn riêng cả chứ chả riêng nghề nào. Cảm thấy không theo được thì bỏ nghề làm cái khác chứ đừng khóc lóc sao số tôi khổ thế. Còn sợ ngành học lâu, tốn lắm tiền thì cố mà học cho giỏi vào để ra mà cày cuốc trả lại chứ than vãn đéo gì? Bọn trẻ ngày nay rất hay khóc kiểu sao công việc nó không như ý muốn??? Học hành không đến nơi đến chốn thì chấp nhận cái mức lương nó chỉ đến thế thôi chứ còn trẻ đòi lương 100tr như toptop, ngồi mát tiền nhảy vào mồm á? có cái đb.

Xã hội mình ngoài mấy thằng con ông cháu cha thì kiếm tiền dễ hơn 1 chút còn lại như nhau hết. Giỏi thì lên trên, ngu thì xuống dưới. Những thằng suốt ngày chỉ biết ngoác mồm ra kêu ca kể khổ là mấy thằng vô công rỗi nghề thế thôi, người giỏi người ta bận làm việc hết cả rồi. Ai gạch thì gạch tùy, đọc cái thớt ngành y kêu ca kể khổ ngứa cả mắt. Mình lúc nào đi khám bệnh cũng đưa phong bì bác sĩ 100 200 500 tùy, bác sĩ không nhận thì mua thùng nước, thùng sữa chua cho ca kíp ăn trực đêm. Mình không quan tâm họ học khổ ra sao tốn tiền như nào vì đó là cái người ta chấp nhận. Người ta chấp nhận cả việc lương thấp để cứu được người từ cõi chết trở về, giúp được người đau ốm khỏe mạnh trở lại, niềm vui ấy tiền nào đong đếm được? Nên làm ơn đừng kêu ca cái gì cả, cảm thấy khổ thì out, sau này dặn con cháu đừng lao vào ngành y, chấm hết.
Tml thò cái đầu vào đây bật tiếp này, xem tao có bash tiếp ko. Đm chấp nhận lương thấp để cứu người/giúp người lấy niềm vui rồi có cc gì bỏ vô bụng? Chưa kể con bọn tao bú cái gì? Tao sợ đến nước vo gạo cũng đéo đủ cho con bọn tao bú.
Đã bọn bần nông như mày không giúp gì được cho ngành hay vote poll giúp tăng lương cho ngành y thì về bảo cả họ nhà mày đừng có bước chân vào bv công nhé, chỉ làm tăng thêm việc cho bọn tao thôi.
Thằng bần nông như mày có biết bao nhân viên y tế phải đi bán rau, chạy xe ôm, may vá/sửa đồ dạo để kiếm thêm vài đồng lẻ thu nhập không? Ngành mà chỉ béo thằng cán bụ, thằng con ông cháu cha, mà đéo phải nghiệp thì bọn tao dí buồi vào làm nhé. 2023 rồi lương tâm đéo bù được lương tháng để đưa vợ nuôi con đâu. Bọn tao không dính nghiệp thì đi phân lô bán nền cho kt phát triển công nghệ cỗt lõi cmnr
 
Bên trên
Tắt Quảng Cáo