mie ai độc mồm thế. T thấy nó kể đợt trước ốm cũng k nặng lắm mà, đợt bị ngã xong nhiễm trùng j đấy.Ko biết thật ko thấy bảo nó qua đời rồi
M lấy thông tin ở đâu ra thế?Nó mới tử vong sau ca phẫu thuật ko thành công rồi nhé.
mie ai độc mồm thế. T thấy nó kể đợt trước ốm cũng k nặng lắm mà, đợt bị ngã xong nhiễm trùng j đấy.Ko biết thật ko thấy bảo nó qua đời rồi
M lấy thông tin ở đâu ra thế?Nó mới tử vong sau ca phẫu thuật ko thành công rồi nhé.
Tao lạy mầy ra thêm 1p nữa đc kgChương 111: Hình phạt dành cho Tài
Bằng cách nghĩ đến chồng, nghĩ đến ông Danh và gia đình này nên Chi đã chọn không nhắc thêm về buổi chiều tủi nhục đó. Hằng ngày em vẫn đi làm đều đặn, chăm sóc chồng con kỹ càng chẳng khác gì trước kia, kể cả những lần bố chồng có gặng hỏi em vẫn tỏ ra rất bình thường để trả lời ông.
Chuyện đấy chỉ là anh ta đùa quá trớn thôi, con quên rồi, bố đừng nhắc thêm, và cũng đừng để chồng con biết, rồi anh ấy lại thêm lo.
Chỉ nghe cách nói của cô, Danh cũng hiểu chuyện kia vẫn để lại trong em nhiều khúc mắc, và với trách nhiệm của mình ông phải có nghĩa vụ bù đắp lại cho cô. Buổi sáng của vài ngày sau, trên xe ông Danh hôm nay không chỉ có Chi mà còn có thêm Tài xách theo một túi đồ khá lớn. Xe cũng không đi về phía trụ sở công ty như mọi ngày mà hướng về phía nhà máy ở ngoại ô.
Trên chuyến xe dài đến gần một tiếng, chỉ có tiếng nói của Danh và Chi bàn về công việc, trong khi Tài vẫn chỉ gượng gạo ngồi đằng sau.
Đến nhà máy, nhìn sự rộng lớn và bề thế của nơi đây Tài mới hiểu được cha mình đã tạo ra cả một đế chế chứ không phải là dạng trọc phú mới nổi như hắn vẫn tưởng tượng trước kia. Nhìn những nhà xưởng khang trang với máy móc nhịp nhàng và từng hàng công nhân làm việc hối hả, hình tượng ông Danh trong trong lòng hắn bỗng chốc cũng lớn hơn. Không hiểu xuất phát từ kính phục hay là vì toan tính, mà lúc này khi hướng về ông hắn tự động biết cúi thấp đầu. Ông Danh thấy thái độ này thì phần nào ưng ý, ông dắt hắn lên phòng giám đốc rồi gọi riêng Ngọc và Hạ lên cùng.
Đến lúc biết được ông muốn sắp xếp Tài đi theo để học hỏi, cả hai nàng đều hồ nghi đôi chút, chỉ đến khi ông nói rằng đây là con trai mình thì họ mới vỡ lẽ ra. Sau một thoáng đánh giá hắn ta từ đầu đến cuối, thì Ngọc mới cất tiếng để chủ động làm quen.
Trước đây cậu từng học qua lớp quản lý nào chưa.
Tài có chút hơi khựng lại và ấp úng, vì hắn chưa từng làm gì ra hồn trong suốt hơn ba mươi năm. Người mẹ đã mất kia cùng người cha bất đắc dĩ đã nuông chiều để hắn chẳng phải làm gì ngoài tiêu tiền và ăn chơi. Tuy vậy, để tránh mất mặt, hắn vờ khẽ hắng giọng, nói như thể chuyện đó chẳng đáng kể gì.
À, trước ở bên Mỹ, tôi có học một lớp, cao đẳng thôi… sau đó cũng từng phụ việc quản lý nhân viên ở chuỗi tiệm nail của nhà.
Ngọc gật đầu không hỏi tiếp, cô ghi lại vài dòng trên cuốn sổ nhỏ rồi nói gọn.
Vậy cũng coi như có chút kinh nghiệm quản lý Nhân sự, tôi sẽ sắp xếp cho cậu về phòng nhân sự để học hỏi thêm. Khi nào nắm hết được cơ bản thì sẽ chuyển sang bộ phận khác. Anh Danh thấy vậy có được không.
Tốt, anh để cho em toàn quyền quyết định, nếu cần nghiêm khắc thì đừng nương tay.
Với hai người trợ thủ này ông tin tưởng gần như tuyệt đối, đặc biệt với bản lĩnh và sự tinh tường của Ngọc ông lại càng yên tâm. Ông muốn Tài ở đây không chỉ học quản lý mà còn rèn giũa bản thân cho bớt cái vẻ nghênh ngang bất cần của hắn đi. Ngoài ra, đây cũng xem như một hình phạt cho những việc quá đáng mà hắn đã từng làm, vì vậy không nên để cho hắn ta quá thoải mái.
Vâng em hiểu.
Cả Ngọc và Hạ lúc này cùng đồng thanh đáp, với họ chỉ cần ông Danh nói, nhất định họ sẽ răm rắp nghe theo.
Sắp xếp xong xuôi, ông Danh và Chi không tiếp tục ở lại, mà cùng rời đi trong sự lưu luyến của 2 người. Bước lên xe ông quay sang và bắt gặp ánh mắt nàng thoáng chút bâng khuâng, nhưng rõ ràng đã bớt trĩu nặng hơn buổi sáng.
Chi, bố nương tay với thằng Tài như vậy, Chi có giận bố không.
Bố, con hiểu được hết mà, cảm ơn bố đã để anh ta tránh xa khỏi cuộc sống của con, như vậy là con đã thấy dễ chịu hơn nhiều. Chắc dần dà rồi con cũng sẽ quên thôi, bố đừng lo ạ.
Bố biết Chi vẫn còn đang ấm ức, nhưng thôi coi như lần này Chi vì bố mà rộng lượng, bố hứa nó sẽ không bao giờ dám vô lễ với Chi thêm một lần nào nữa đâu.
Chi mỉm cười nhìn sang ông, em biết việc Danh ném Tài về đây đa phần vì thay em mà trút giận, ông cũng cho thấy với ông em quan trọng hơn kẻ thất lạc kia rất nhiều. Chỉ cần thái độ đó của ông đã đủ làm Chi thêm vui vẻ, trong lòng em lúc này thật hạnh phúc biết bao.
Nghe mấy lời này của bố, Chi thật sự không còn thấy tủi thân thêm nữa, cảm ơn bố đã luôn bảo vệ Chi.
Nhìn Chi cười rạng rỡ như này bố thực sự vui lắm. Khà khà, bố quyết định rồi hôm nay bố sẽ dành cho Chi một ngày trọn vẹn.
Ý bố là hôm nay nghỉ làm sao ạ, vậy có làm công việc trên văn phòng bị trễ nải hay không?
Trễ nải một chút cũng không sao, lâu nay chuyện công việc đã làm em gần như kiệt sức, giờ lại thêm cái vụ bị ức hiếp, chắc hẳn em đang bức xúc lắm phải không. Vậy hôm nay bố sẽ cho em thực sự thư giãn để cho em được giải tỏa hoàn toàn .
Cứ mỗi khi cách xưng hô mập mờ này vang lên thì y rằng mối quan hệ của họ lại trở nên hương diễm, bao hình ảnh hấp dẫn kéo tới khiến vành tai Chi đỏ hẳn lên. Nhưng em không có ý định phản đối, thay vào đó lại có chút rạo rực trông mong.
Vậy …giờ mình sẽ đi đâu.
Hà hà, cứ chờ đấy, hôm nay bố sẽ dành cho em một bất ngờ.
Chiếc xe lao vút đi mà không hề báo trước cho nàng điểm đến, gần một giờ sau nó dừng lại ở một khu nghỉ dưỡng hạng sang. Danh bước vào quầy lễ tân nhận thẻ phòng rồi cùng Chi bước nhanh về phía cuối hành lang.
Cánh cửa phòng mở ra, một luồng hương thơm dìu dịu lan tỏa, hòa quyện giữa mùi gỗ thông cháy trong lò sưởi và hương hoa hồng tươi được bố trí tinh tế khắp căn phòng.
Bước vào, Chi không khỏi trầm trồ vì căn phòng rộng rãi, sang trọng mà ấm cúng đến mê ly. Chính giữa là một chiếc giường king-size với ga lụa trắng muốt, một đôi gối thêu hoa văn tinh xảo toát lên vẻ êm ái, như mời gọi người ta chìm vào. Lò sưởi bằng đá cẩm thạch đang bập bùng cháy, ngọn lửa tí tách nhảy múa, tỏa ra thứ ánh sáng vàng cam khiến cả căn phòng cũng trở nên ấm áp hơn. Trước lò sưởi là một tấm thảm lông mềm mại, khiến mỗi bước chân đặt lên đó như có cảm giác được nâng niu. Trên bàn gỗ mun bóng loáng là bình hoa hồng nhiều màu sắc, cánh hoa vẫn còn đọng những giọt nước li ti. Bên cạnh là chai rượu vang đỏ và hai chiếc ly pha lê lấp lánh kèm theo cả những ánh nến lung linh.
Sự lãng mạn ở nơi đây đã làm trái tim em như ấm lại, mọi buồn phiền gần như tan biến, chỉ còn đôi chút rạo rực đang dâng cao.
Chi thích không, bố dành tặng cả không gian này cho Chi đấy.
“Cạch” tiếng đóng cửa để cả căn phòng trở thành một khoảnh khắc riêng tư. Và rồi Danh bước lại từ đằng sau, vòng tay nhẹ nhàng siết lên vòng eo bé nhỏ, hơi thở nóng rực của ông phả trên gáy, còn giọng nói ngọt ngào như mật rót bên tai.
Ấm áp và lãng mạn quá bố à, Chi thích lắm.
Chi khẽ run lên dưới vòng tay ấy, không phải vì lạnh, mà vì cơn sóng cảm xúc đang dâng trào. Nàng quay lại, đối diện với Danh, đôi mắt long lanh như muốn nói điều gì đó nhưng còn ngần ngại. Ánh lửa từ lò sưởi phản chiếu lên gương mặt nàng, làm nổi bật đường nét mềm mại và đôi môi đỏ mọng đang khẽ run. Không gian như thu hẹp, chỉ còn tiếng lửa cháy, tiếng tim đập, và hơi thở hòa quyện của hai người.
Nâng ly con yêu nhé, cùng hết mình để hòa vào say mê.
Hai ly vang đầy được nâng lên rồi uống cạn, men rượu trợ hứng cho men tình nhanh chóng bốc cao thêm.
Con đi tắm trước đi, bố chờ.
Chi ngoan ngoãn làm theo mà trong lòng bùng lên cơn háo hức, chỉ một chút nữa thôi là em lại được lên tiên. Dòng nước ấm chảy rào rào như gột sạch đi hết bao nhiêu mỏi mệt và gánh nặng, chỉ còn lại một khối nhiệt huyết đang hừng hực bốc cháy. Không mất bao lâu em lại bước ra từ phòng tắm, không còn váy áo thừa thãi, mà chỉ còn một tấm khăn bao bọc lại cơ thể mỹ miều của em.
Nghe tiếng, Danh quay ra và nhìn em mê đắm, cúc áo sơ mi cởi ra gần hết, để lộ làn da bánh mật cùng khuôn ngực rộng rãi đón chờ em. Rồi hắn đứng lên, cho em nép vào vòng tay rộng mở và lại cùng em cạn sạch liên tiếp những ly vang đầy. Hơi men làm cả người em nhiều thêm những rạng mây đỏ, chúng khiến em đẹp và gợi dục đến vô biên. Danh rất nhanh đã bị sự quyến rũ của em lôi cuốn, bờ môi hắn tham lam chiếm lấy đôi môi mọng đỏ, còn những ngón tay đã bắt đầu du tẩu trên khuôn ngực đẫy đà của Chi.
Ôi bố…bố làm em nhột quá… cứ tiếp tục nhé bố ơi…
Nàng nấc lên và hoàn toàn đón nhận, thêm nữa em còn uốn éo nhẹ nhàng cho cơ thể mình chà sát trong lồng ngực của ông. Danh thích thú với sự chủ động ấy, lưỡi ông nhanh chóng tiến vào khoang miệng rồi khuấy đảo, còn bàn tay cũng vần vò trên bầu ngực mạnh mẽ hơn. Ông đã làm cho cô tình nhân của mình không nhịn thêm được nữa, bàn tay nhỏ nhắn cũng trườn xuống thấp và tìm đến khúc dương vật mà vuốt ve.
Chậm thôi con yêu…vẫn còn bất ngờ đang dành cho con đấy…
Danh rời môi Chi, cùng uống thêm một ly vang rồi dìu em nằm dài xuống thảm, để toàn thân em tỏa ra sự quyến rũ vô hạn dưới ánh lửa bập bùng. Chi chẳng ngại ngùng mà cắn môi và nhìn ông đầy thách thức, hai chân em cố tình chống cao cố ý mời chào ông. Vào đúng lúc em định cởi bỏ tấm khăn để phơi bày cơ thể, thì từ ngoài, tiếng gõ cửa vang lên.
Oái…bố ơi, ai vậy…
Không sao đâu con, cứ nằm yên, mọi chuyện để bố lo.
Danh đứng lên mở cửa còn nàng thì nằm yên tại chỗ, cũng chẳng mất bao lâu Chi đã lại nghe thấy bước chân ông. Nhưng lúc này ông dắt vào thêm một người nữa, một gã đàn ông cao lớn có đeo thêm một cặp kính đen. Chi chỉ kịp dùng hai tay của mình che đi những vùng nhạy cảm, sau đó em gần như đã hét lên.
Bố…bố làm gì thế sao lại cho anh ta vào trong phòng… đuổi anh ta ra ngay…
Khà khà… em nghe lời bố nào, rồi em sẽ được thoải mái gấp đôi… ngoan, nằm im nhé…chút nữa sẽ tuyệt vời lắm đấy… ha ha ha…
t up 1 lúc 2 chap giống th chí còn jTao lạy mầy ra thêm 1p nữa đc kg
Uh giống lắm tới cái khúc gây cấn nhất lại ngưng ngang, chuẩn bị bỏ tay vào quần thì lại hếtt up 1 lúc 2 chap giống th chí còn j
Up thêm đit up 1 lúc 2 chap giống th chí còn j
chém kinh vậy. Chi bị Tài thịt là đúng, sau còn bị gangrape cơ mà sau Chi kiện ngược bọn kia tội hiếp dâm. Sau này việc Chi với Danh ngoại tình bị lộ, Chi rời bỏ Danh để ở bên chồng để chăm sóc.Chi cuối cùng bị Tài thịt và làm vợ Tài
Phúc bị bệnhchém kinh vậy. Chi bị Tài thịt là đúng, sau còn bị gangrape cơ mà sau Chi kiện ngược bọn kia tội hiếp dâm. Sau này việc Chi với Danh ngoại tình bị lộ, Chi rời bỏ Danh để ở bên chồng để chăm sóc.
Ôi bạn ơi bạn lại giết ae ko bằng dao rồi thế này có chết ko kia chứChương 111: Hình phạt dành cho Tài
Bằng cách nghĩ đến chồng, nghĩ đến ông Danh và gia đình này nên Chi đã chọn không nhắc thêm về buổi chiều tủi nhục đó. Hằng ngày em vẫn đi làm đều đặn, chăm sóc chồng con kỹ càng chẳng khác gì trước kia, kể cả những lần bố chồng có gặng hỏi em vẫn tỏ ra rất bình thường để trả lời ông.
Chuyện đấy chỉ là anh ta đùa quá trớn thôi, con quên rồi, bố đừng nhắc thêm, và cũng đừng để chồng con biết, rồi anh ấy lại thêm lo.
Chỉ nghe cách nói của cô, Danh cũng hiểu chuyện kia vẫn để lại trong em nhiều khúc mắc, và với trách nhiệm của mình ông phải có nghĩa vụ bù đắp lại cho cô. Buổi sáng của vài ngày sau, trên xe ông Danh hôm nay không chỉ có Chi mà còn có thêm Tài xách theo một túi đồ khá lớn. Xe cũng không đi về phía trụ sở công ty như mọi ngày mà hướng về phía nhà máy ở ngoại ô.
Trên chuyến xe dài đến gần một tiếng, chỉ có tiếng nói của Danh và Chi bàn về công việc, trong khi Tài vẫn chỉ gượng gạo ngồi đằng sau.
Đến nhà máy, nhìn sự rộng lớn và bề thế của nơi đây Tài mới hiểu được cha mình đã tạo ra cả một đế chế chứ không phải là dạng trọc phú mới nổi như hắn vẫn tưởng tượng trước kia. Nhìn những nhà xưởng khang trang với máy móc nhịp nhàng và từng hàng công nhân làm việc hối hả, hình tượng ông Danh trong trong lòng hắn bỗng chốc cũng lớn hơn. Không hiểu xuất phát từ kính phục hay là vì toan tính, mà lúc này khi hướng về ông hắn tự động biết cúi thấp đầu. Ông Danh thấy thái độ này thì phần nào ưng ý, ông dắt hắn lên phòng giám đốc rồi gọi riêng Ngọc và Hạ lên cùng.
Đến lúc biết được ông muốn sắp xếp Tài đi theo để học hỏi, cả hai nàng đều hồ nghi đôi chút, chỉ đến khi ông nói rằng đây là con trai mình thì họ mới vỡ lẽ ra. Sau một thoáng đánh giá hắn ta từ đầu đến cuối, thì Ngọc mới cất tiếng để chủ động làm quen.
Trước đây cậu từng học qua lớp quản lý nào chưa.
Tài có chút hơi khựng lại và ấp úng, vì hắn chưa từng làm gì ra hồn trong suốt hơn ba mươi năm. Người mẹ đã mất kia cùng người cha bất đắc dĩ đã nuông chiều để hắn chẳng phải làm gì ngoài tiêu tiền và ăn chơi. Tuy vậy, để tránh mất mặt, hắn vờ khẽ hắng giọng, nói như thể chuyện đó chẳng đáng kể gì.
À, trước ở bên Mỹ, tôi có học một lớp, cao đẳng thôi… sau đó cũng từng phụ việc quản lý nhân viên ở chuỗi tiệm nail của nhà.
Ngọc gật đầu không hỏi tiếp, cô ghi lại vài dòng trên cuốn sổ nhỏ rồi nói gọn.
Vậy cũng coi như có chút kinh nghiệm quản lý Nhân sự, tôi sẽ sắp xếp cho cậu về phòng nhân sự để học hỏi thêm. Khi nào nắm hết được cơ bản thì sẽ chuyển sang bộ phận khác. Anh Danh thấy vậy có được không.
Tốt, anh để cho em toàn quyền quyết định, nếu cần nghiêm khắc thì đừng nương tay.
Với hai người trợ thủ này ông tin tưởng gần như tuyệt đối, đặc biệt với bản lĩnh và sự tinh tường của Ngọc ông lại càng yên tâm. Ông muốn Tài ở đây không chỉ học quản lý mà còn rèn giũa bản thân cho bớt cái vẻ nghênh ngang bất cần của hắn đi. Ngoài ra, đây cũng xem như một hình phạt cho những việc quá đáng mà hắn đã từng làm, vì vậy không nên để cho hắn ta quá thoải mái.
Vâng em hiểu.
Cả Ngọc và Hạ lúc này cùng đồng thanh đáp, với họ chỉ cần ông Danh nói, nhất định họ sẽ răm rắp nghe theo.
Sắp xếp xong xuôi, ông Danh và Chi không tiếp tục ở lại, mà cùng rời đi trong sự lưu luyến của 2 người. Bước lên xe ông quay sang và bắt gặp ánh mắt nàng thoáng chút bâng khuâng, nhưng rõ ràng đã bớt trĩu nặng hơn buổi sáng.
Chi, bố nương tay với thằng Tài như vậy, Chi có giận bố không.
Bố, con hiểu được hết mà, cảm ơn bố đã để anh ta tránh xa khỏi cuộc sống của con, như vậy là con đã thấy dễ chịu hơn nhiều. Chắc dần dà rồi con cũng sẽ quên thôi, bố đừng lo ạ.
Bố biết Chi vẫn còn đang ấm ức, nhưng thôi coi như lần này Chi vì bố mà rộng lượng, bố hứa nó sẽ không bao giờ dám vô lễ với Chi thêm một lần nào nữa đâu.
Chi mỉm cười nhìn sang ông, em biết việc Danh ném Tài về đây đa phần vì thay em mà trút giận, ông cũng cho thấy với ông em quan trọng hơn kẻ thất lạc kia rất nhiều. Chỉ cần thái độ đó của ông đã đủ làm Chi thêm vui vẻ, trong lòng em lúc này thật hạnh phúc biết bao.
Nghe mấy lời này của bố, Chi thật sự không còn thấy tủi thân thêm nữa, cảm ơn bố đã luôn bảo vệ Chi.
Nhìn Chi cười rạng rỡ như này bố thực sự vui lắm. Khà khà, bố quyết định rồi hôm nay bố sẽ dành cho Chi một ngày trọn vẹn.
Ý bố là hôm nay nghỉ làm sao ạ, vậy có làm công việc trên văn phòng bị trễ nải hay không?
Trễ nải một chút cũng không sao, lâu nay chuyện công việc đã làm em gần như kiệt sức, giờ lại thêm cái vụ bị ức hiếp, chắc hẳn em đang bức xúc lắm phải không. Vậy hôm nay bố sẽ cho em thực sự thư giãn để cho em được giải tỏa hoàn toàn .
Cứ mỗi khi cách xưng hô mập mờ này vang lên thì y rằng mối quan hệ của họ lại trở nên hương diễm, bao hình ảnh hấp dẫn kéo tới khiến vành tai Chi đỏ hẳn lên. Nhưng em không có ý định phản đối, thay vào đó lại có chút rạo rực trông mong.
Vậy …giờ mình sẽ đi đâu.
Hà hà, cứ chờ đấy, hôm nay bố sẽ dành cho em một bất ngờ.
Chiếc xe lao vút đi mà không hề báo trước cho nàng điểm đến, gần một giờ sau nó dừng lại ở một khu nghỉ dưỡng hạng sang. Danh bước vào quầy lễ tân nhận thẻ phòng rồi cùng Chi bước nhanh về phía cuối hành lang.
Cánh cửa phòng mở ra, một luồng hương thơm dìu dịu lan tỏa, hòa quyện giữa mùi gỗ thông cháy trong lò sưởi và hương hoa hồng tươi được bố trí tinh tế khắp căn phòng.
Bước vào, Chi không khỏi trầm trồ vì căn phòng rộng rãi, sang trọng mà ấm cúng đến mê ly. Chính giữa là một chiếc giường king-size với ga lụa trắng muốt, một đôi gối thêu hoa văn tinh xảo toát lên vẻ êm ái, như mời gọi người ta chìm vào. Lò sưởi bằng đá cẩm thạch đang bập bùng cháy, ngọn lửa tí tách nhảy múa, tỏa ra thứ ánh sáng vàng cam khiến cả căn phòng cũng trở nên ấm áp hơn. Trước lò sưởi là một tấm thảm lông mềm mại, khiến mỗi bước chân đặt lên đó như có cảm giác được nâng niu. Trên bàn gỗ mun bóng loáng là bình hoa hồng nhiều màu sắc, cánh hoa vẫn còn đọng những giọt nước li ti. Bên cạnh là chai rượu vang đỏ và hai chiếc ly pha lê lấp lánh kèm theo cả những ánh nến lung linh.
Sự lãng mạn ở nơi đây đã làm trái tim em như ấm lại, mọi buồn phiền gần như tan biến, chỉ còn đôi chút rạo rực đang dâng cao.
Chi thích không, bố dành tặng cả không gian này cho Chi đấy.
“Cạch” tiếng đóng cửa để cả căn phòng trở thành một khoảnh khắc riêng tư. Và rồi Danh bước lại từ đằng sau, vòng tay nhẹ nhàng siết lên vòng eo bé nhỏ, hơi thở nóng rực của ông phả trên gáy, còn giọng nói ngọt ngào như mật rót bên tai.
Ấm áp và lãng mạn quá bố à, Chi thích lắm.
Chi khẽ run lên dưới vòng tay ấy, không phải vì lạnh, mà vì cơn sóng cảm xúc đang dâng trào. Nàng quay lại, đối diện với Danh, đôi mắt long lanh như muốn nói điều gì đó nhưng còn ngần ngại. Ánh lửa từ lò sưởi phản chiếu lên gương mặt nàng, làm nổi bật đường nét mềm mại và đôi môi đỏ mọng đang khẽ run. Không gian như thu hẹp, chỉ còn tiếng lửa cháy, tiếng tim đập, và hơi thở hòa quyện của hai người.
Nâng ly con yêu nhé, cùng hết mình để hòa vào say mê.
Hai ly vang đầy được nâng lên rồi uống cạn, men rượu trợ hứng cho men tình nhanh chóng bốc cao thêm.
Con đi tắm trước đi, bố chờ.
Chi ngoan ngoãn làm theo mà trong lòng bùng lên cơn háo hức, chỉ một chút nữa thôi là em lại được lên tiên. Dòng nước ấm chảy rào rào như gột sạch đi hết bao nhiêu mỏi mệt và gánh nặng, chỉ còn lại một khối nhiệt huyết đang hừng hực bốc cháy. Không mất bao lâu em lại bước ra từ phòng tắm, không còn váy áo thừa thãi, mà chỉ còn một tấm khăn bao bọc lại cơ thể mỹ miều của em.
Nghe tiếng, Danh quay ra và nhìn em mê đắm, cúc áo sơ mi cởi ra gần hết, để lộ làn da bánh mật cùng khuôn ngực rộng rãi đón chờ em. Rồi hắn đứng lên, cho em nép vào vòng tay rộng mở và lại cùng em cạn sạch liên tiếp những ly vang đầy. Hơi men làm cả người em nhiều thêm những rạng mây đỏ, chúng khiến em đẹp và gợi dục đến vô biên. Danh rất nhanh đã bị sự quyến rũ của em lôi cuốn, bờ môi hắn tham lam chiếm lấy đôi môi mọng đỏ, còn những ngón tay đã bắt đầu du tẩu trên khuôn ngực đẫy đà của Chi.
Ôi bố…bố làm em nhột quá… cứ tiếp tục nhé bố ơi…
Nàng nấc lên và hoàn toàn đón nhận, thêm nữa em còn uốn éo nhẹ nhàng cho cơ thể mình chà sát trong lồng ngực của ông. Danh thích thú với sự chủ động ấy, lưỡi ông nhanh chóng tiến vào khoang miệng rồi khuấy đảo, còn bàn tay cũng vần vò trên bầu ngực mạnh mẽ hơn. Ông đã làm cho cô tình nhân của mình không nhịn thêm được nữa, bàn tay nhỏ nhắn cũng trườn xuống thấp và tìm đến khúc dương vật mà vuốt ve.
Chậm thôi con yêu…vẫn còn bất ngờ đang dành cho con đấy…
Danh rời môi Chi, cùng uống thêm một ly vang rồi dìu em nằm dài xuống thảm, để toàn thân em tỏa ra sự quyến rũ vô hạn dưới ánh lửa bập bùng. Chi chẳng ngại ngùng mà cắn môi và nhìn ông đầy thách thức, hai chân em cố tình chống cao cố ý mời chào ông. Vào đúng lúc em định cởi bỏ tấm khăn để phơi bày cơ thể, thì từ ngoài, tiếng gõ cửa vang lên.
Oái…bố ơi, ai vậy…
Không sao đâu con, cứ nằm yên, mọi chuyện để bố lo.
Danh đứng lên mở cửa còn nàng thì nằm yên tại chỗ, cũng chẳng mất bao lâu Chi đã lại nghe thấy bước chân ông. Nhưng lúc này ông dắt vào thêm một người nữa, một gã đàn ông cao lớn có đeo thêm một cặp kính đen. Chi chỉ kịp dùng hai tay của mình che đi những vùng nhạy cảm, sau đó em gần như đã hét lên.
Bố…bố làm gì thế sao lại cho anh ta vào trong phòng… đuổi anh ta ra ngay…
Khà khà… em nghe lời bố nào, rồi em sẽ được thoải mái gấp đôi… ngoan, nằm im nhé…chút nữa sẽ tuyệt vời lắm đấy… ha ha ha…
Danh thấy thằng Tài mới đúng là con trai của hắn rồiChương 111: Hình phạt dành cho Tài
Bằng cách nghĩ đến chồng, nghĩ đến ông Danh và gia đình này nên Chi đã chọn không nhắc thêm về buổi chiều tủi nhục đó. Hằng ngày em vẫn đi làm đều đặn, chăm sóc chồng con kỹ càng chẳng khác gì trước kia, kể cả những lần bố chồng có gặng hỏi em vẫn tỏ ra rất bình thường để trả lời ông.
Chuyện đấy chỉ là anh ta đùa quá trớn thôi, con quên rồi, bố đừng nhắc thêm, và cũng đừng để chồng con biết, rồi anh ấy lại thêm lo.
Chỉ nghe cách nói của cô, Danh cũng hiểu chuyện kia vẫn để lại trong em nhiều khúc mắc, và với trách nhiệm của mình ông phải có nghĩa vụ bù đắp lại cho cô. Buổi sáng của vài ngày sau, trên xe ông Danh hôm nay không chỉ có Chi mà còn có thêm Tài xách theo một túi đồ khá lớn. Xe cũng không đi về phía trụ sở công ty như mọi ngày mà hướng về phía nhà máy ở ngoại ô.
Trên chuyến xe dài đến gần một tiếng, chỉ có tiếng nói của Danh và Chi bàn về công việc, trong khi Tài vẫn chỉ gượng gạo ngồi đằng sau.
Đến nhà máy, nhìn sự rộng lớn và bề thế của nơi đây Tài mới hiểu được cha mình đã tạo ra cả một đế chế chứ không phải là dạng trọc phú mới nổi như hắn vẫn tưởng tượng trước kia. Nhìn những nhà xưởng khang trang với máy móc nhịp nhàng và từng hàng công nhân làm việc hối hả, hình tượng ông Danh trong trong lòng hắn bỗng chốc cũng lớn hơn. Không hiểu xuất phát từ kính phục hay là vì toan tính, mà lúc này khi hướng về ông hắn tự động biết cúi thấp đầu. Ông Danh thấy thái độ này thì phần nào ưng ý, ông dắt hắn lên phòng giám đốc rồi gọi riêng Ngọc và Hạ lên cùng.
Đến lúc biết được ông muốn sắp xếp Tài đi theo để học hỏi, cả hai nàng đều hồ nghi đôi chút, chỉ đến khi ông nói rằng đây là con trai mình thì họ mới vỡ lẽ ra. Sau một thoáng đánh giá hắn ta từ đầu đến cuối, thì Ngọc mới cất tiếng để chủ động làm quen.
Trước đây cậu từng học qua lớp quản lý nào chưa.
Tài có chút hơi khựng lại và ấp úng, vì hắn chưa từng làm gì ra hồn trong suốt hơn ba mươi năm. Người mẹ đã mất kia cùng người cha bất đắc dĩ đã nuông chiều để hắn chẳng phải làm gì ngoài tiêu tiền và ăn chơi. Tuy vậy, để tránh mất mặt, hắn vờ khẽ hắng giọng, nói như thể chuyện đó chẳng đáng kể gì.
À, trước ở bên Mỹ, tôi có học một lớp, cao đẳng thôi… sau đó cũng từng phụ việc quản lý nhân viên ở chuỗi tiệm nail của nhà.
Ngọc gật đầu không hỏi tiếp, cô ghi lại vài dòng trên cuốn sổ nhỏ rồi nói gọn.
Vậy cũng coi như có chút kinh nghiệm quản lý Nhân sự, tôi sẽ sắp xếp cho cậu về phòng nhân sự để học hỏi thêm. Khi nào nắm hết được cơ bản thì sẽ chuyển sang bộ phận khác. Anh Danh thấy vậy có được không.
Tốt, anh để cho em toàn quyền quyết định, nếu cần nghiêm khắc thì đừng nương tay.
Với hai người trợ thủ này ông tin tưởng gần như tuyệt đối, đặc biệt với bản lĩnh và sự tinh tường của Ngọc ông lại càng yên tâm. Ông muốn Tài ở đây không chỉ học quản lý mà còn rèn giũa bản thân cho bớt cái vẻ nghênh ngang bất cần của hắn đi. Ngoài ra, đây cũng xem như một hình phạt cho những việc quá đáng mà hắn đã từng làm, vì vậy không nên để cho hắn ta quá thoải mái.
Vâng em hiểu.
Cả Ngọc và Hạ lúc này cùng đồng thanh đáp, với họ chỉ cần ông Danh nói, nhất định họ sẽ răm rắp nghe theo.
Sắp xếp xong xuôi, ông Danh và Chi không tiếp tục ở lại, mà cùng rời đi trong sự lưu luyến của 2 người. Bước lên xe ông quay sang và bắt gặp ánh mắt nàng thoáng chút bâng khuâng, nhưng rõ ràng đã bớt trĩu nặng hơn buổi sáng.
Chi, bố nương tay với thằng Tài như vậy, Chi có giận bố không.
Bố, con hiểu được hết mà, cảm ơn bố đã để anh ta tránh xa khỏi cuộc sống của con, như vậy là con đã thấy dễ chịu hơn nhiều. Chắc dần dà rồi con cũng sẽ quên thôi, bố đừng lo ạ.
Bố biết Chi vẫn còn đang ấm ức, nhưng thôi coi như lần này Chi vì bố mà rộng lượng, bố hứa nó sẽ không bao giờ dám vô lễ với Chi thêm một lần nào nữa đâu.
Chi mỉm cười nhìn sang ông, em biết việc Danh ném Tài về đây đa phần vì thay em mà trút giận, ông cũng cho thấy với ông em quan trọng hơn kẻ thất lạc kia rất nhiều. Chỉ cần thái độ đó của ông đã đủ làm Chi thêm vui vẻ, trong lòng em lúc này thật hạnh phúc biết bao.
Nghe mấy lời này của bố, Chi thật sự không còn thấy tủi thân thêm nữa, cảm ơn bố đã luôn bảo vệ Chi.
Nhìn Chi cười rạng rỡ như này bố thực sự vui lắm. Khà khà, bố quyết định rồi hôm nay bố sẽ dành cho Chi một ngày trọn vẹn.
Ý bố là hôm nay nghỉ làm sao ạ, vậy có làm công việc trên văn phòng bị trễ nải hay không?
Trễ nải một chút cũng không sao, lâu nay chuyện công việc đã làm em gần như kiệt sức, giờ lại thêm cái vụ bị ức hiếp, chắc hẳn em đang bức xúc lắm phải không. Vậy hôm nay bố sẽ cho em thực sự thư giãn để cho em được giải tỏa hoàn toàn .
Cứ mỗi khi cách xưng hô mập mờ này vang lên thì y rằng mối quan hệ của họ lại trở nên hương diễm, bao hình ảnh hấp dẫn kéo tới khiến vành tai Chi đỏ hẳn lên. Nhưng em không có ý định phản đối, thay vào đó lại có chút rạo rực trông mong.
Vậy …giờ mình sẽ đi đâu.
Hà hà, cứ chờ đấy, hôm nay bố sẽ dành cho em một bất ngờ.
Chiếc xe lao vút đi mà không hề báo trước cho nàng điểm đến, gần một giờ sau nó dừng lại ở một khu nghỉ dưỡng hạng sang. Danh bước vào quầy lễ tân nhận thẻ phòng rồi cùng Chi bước nhanh về phía cuối hành lang.
Cánh cửa phòng mở ra, một luồng hương thơm dìu dịu lan tỏa, hòa quyện giữa mùi gỗ thông cháy trong lò sưởi và hương hoa hồng tươi được bố trí tinh tế khắp căn phòng.
Bước vào, Chi không khỏi trầm trồ vì căn phòng rộng rãi, sang trọng mà ấm cúng đến mê ly. Chính giữa là một chiếc giường king-size với ga lụa trắng muốt, một đôi gối thêu hoa văn tinh xảo toát lên vẻ êm ái, như mời gọi người ta chìm vào. Lò sưởi bằng đá cẩm thạch đang bập bùng cháy, ngọn lửa tí tách nhảy múa, tỏa ra thứ ánh sáng vàng cam khiến cả căn phòng cũng trở nên ấm áp hơn. Trước lò sưởi là một tấm thảm lông mềm mại, khiến mỗi bước chân đặt lên đó như có cảm giác được nâng niu. Trên bàn gỗ mun bóng loáng là bình hoa hồng nhiều màu sắc, cánh hoa vẫn còn đọng những giọt nước li ti. Bên cạnh là chai rượu vang đỏ và hai chiếc ly pha lê lấp lánh kèm theo cả những ánh nến lung linh.
Sự lãng mạn ở nơi đây đã làm trái tim em như ấm lại, mọi buồn phiền gần như tan biến, chỉ còn đôi chút rạo rực đang dâng cao.
Chi thích không, bố dành tặng cả không gian này cho Chi đấy.
“Cạch” tiếng đóng cửa để cả căn phòng trở thành một khoảnh khắc riêng tư. Và rồi Danh bước lại từ đằng sau, vòng tay nhẹ nhàng siết lên vòng eo bé nhỏ, hơi thở nóng rực của ông phả trên gáy, còn giọng nói ngọt ngào như mật rót bên tai.
Ấm áp và lãng mạn quá bố à, Chi thích lắm.
Chi khẽ run lên dưới vòng tay ấy, không phải vì lạnh, mà vì cơn sóng cảm xúc đang dâng trào. Nàng quay lại, đối diện với Danh, đôi mắt long lanh như muốn nói điều gì đó nhưng còn ngần ngại. Ánh lửa từ lò sưởi phản chiếu lên gương mặt nàng, làm nổi bật đường nét mềm mại và đôi môi đỏ mọng đang khẽ run. Không gian như thu hẹp, chỉ còn tiếng lửa cháy, tiếng tim đập, và hơi thở hòa quyện của hai người.
Nâng ly con yêu nhé, cùng hết mình để hòa vào say mê.
Hai ly vang đầy được nâng lên rồi uống cạn, men rượu trợ hứng cho men tình nhanh chóng bốc cao thêm.
Con đi tắm trước đi, bố chờ.
Chi ngoan ngoãn làm theo mà trong lòng bùng lên cơn háo hức, chỉ một chút nữa thôi là em lại được lên tiên. Dòng nước ấm chảy rào rào như gột sạch đi hết bao nhiêu mỏi mệt và gánh nặng, chỉ còn lại một khối nhiệt huyết đang hừng hực bốc cháy. Không mất bao lâu em lại bước ra từ phòng tắm, không còn váy áo thừa thãi, mà chỉ còn một tấm khăn bao bọc lại cơ thể mỹ miều của em.
Nghe tiếng, Danh quay ra và nhìn em mê đắm, cúc áo sơ mi cởi ra gần hết, để lộ làn da bánh mật cùng khuôn ngực rộng rãi đón chờ em. Rồi hắn đứng lên, cho em nép vào vòng tay rộng mở và lại cùng em cạn sạch liên tiếp những ly vang đầy. Hơi men làm cả người em nhiều thêm những rạng mây đỏ, chúng khiến em đẹp và gợi dục đến vô biên. Danh rất nhanh đã bị sự quyến rũ của em lôi cuốn, bờ môi hắn tham lam chiếm lấy đôi môi mọng đỏ, còn những ngón tay đã bắt đầu du tẩu trên khuôn ngực đẫy đà của Chi.
Ôi bố…bố làm em nhột quá… cứ tiếp tục nhé bố ơi…
Nàng nấc lên và hoàn toàn đón nhận, thêm nữa em còn uốn éo nhẹ nhàng cho cơ thể mình chà sát trong lồng ngực của ông. Danh thích thú với sự chủ động ấy, lưỡi ông nhanh chóng tiến vào khoang miệng rồi khuấy đảo, còn bàn tay cũng vần vò trên bầu ngực mạnh mẽ hơn. Ông đã làm cho cô tình nhân của mình không nhịn thêm được nữa, bàn tay nhỏ nhắn cũng trườn xuống thấp và tìm đến khúc dương vật mà vuốt ve.
Chậm thôi con yêu…vẫn còn bất ngờ đang dành cho con đấy…
Danh rời môi Chi, cùng uống thêm một ly vang rồi dìu em nằm dài xuống thảm, để toàn thân em tỏa ra sự quyến rũ vô hạn dưới ánh lửa bập bùng. Chi chẳng ngại ngùng mà cắn môi và nhìn ông đầy thách thức, hai chân em cố tình chống cao cố ý mời chào ông. Vào đúng lúc em định cởi bỏ tấm khăn để phơi bày cơ thể, thì từ ngoài, tiếng gõ cửa vang lên.
Oái…bố ơi, ai vậy…
Không sao đâu con, cứ nằm yên, mọi chuyện để bố lo.
Danh đứng lên mở cửa còn nàng thì nằm yên tại chỗ, cũng chẳng mất bao lâu Chi đã lại nghe thấy bước chân ông. Nhưng lúc này ông dắt vào thêm một người nữa, một gã đàn ông cao lớn có đeo thêm một cặp kính đen. Chi chỉ kịp dùng hai tay của mình che đi những vùng nhạy cảm, sau đó em gần như đã hét lên.
Bố…bố làm gì thế sao lại cho anh ta vào trong phòng… đuổi anh ta ra ngay…
Khà khà… em nghe lời bố nào, rồi em sẽ được thoải mái gấp đôi… ngoan, nằm im nhé…chút nữa sẽ tuyệt vời lắm đấy… ha ha ha…

Ra tiếp đi bạn ơi vkl thậtChương 113: Massage Yoni 2
Khi những động tác hẩy mông của Chi diễn ra không ngừng nghỉ, và hai đùi em đã hết mức mở rộng ra. Gã mù biết rằng Chi đã hoàn toàn chìm trong dục vọng, nếu muốn được chạm vào con bướm nhỏ của em thì chẳng còn cơ hội nào tốt hơn.
Vừa nghĩ, một tay hắn đã dần di chuyển xuống thấp, đến khi úp trọn lên cả bờ mu múp míp thì mới chịu dừng lại mà vuốt ve rồi e dè nói với em rất nhỏ.
Cô…cô hãy để tôi kích thích ở dưới này cho cô nữa nhé…sẽ rất tốt cho sức khỏe và cả…cảm xúc của cô…
Chi chợt khựng lại trong giây lát, muốn đưa bàn tay lên để cản lại gã ta, thế nhưng lúc này Danh níu lấy, rồi thủ thỉ bên tai để thuyết phục em.
Con yêu… con đang sung sướng vậy mà, đừng ngại, hãy tiếp tục đi… có bố ở đây cùng em rồi.
Lời ông nói cùng với cỗ dục vọng đang bùng nổ rất nhanh đã đánh gục hoàn toàn đi lý trí của Chi. Em chấp nhận để gã mù tách dùi mình ra thật rộng, đến khi hai tay gã gãi nhẹ ở bẹn, nàng cũng chỉ rùng mình một chút rồi lại nằm yên.
Gã vẫn dùng hai bàn tay to ướt đầy dầu ấm, lướt chậm chạm từ mép trong của đùi nàng lên đến tận háng của em. Rồi hai ngón tay cái ấn vào hai bên bẹn, xoáy tròn như thể đang gảy lên những nốt đầu tiên của khúc nhạc dâm hoan. Chi gần như ngay lập tức giật bắn, bướm hẩy liên tục còn miệng cũng rên rỉ không ngừng.
Ứ…ôi…gì vậy…ứ…nhột quá… ứ ứ ứ… ngứa quá… ư ư ư…không chịu được mất thôi.
Gã không vội, giống như đã biết trước phản ứng của Chi. Tiếp theo, hai ngón trỏ không cần nhìn cũng gãi trúng vào hai mép cửa mình sưng mọng, từ trên xuống dưới, rồi lại từ dưới lên trên. Nhẹ thôi, nhưng mỗi lần chạm là một lần mép bướm Chi rung nhẹ, hé mở, để lộ cái lỗ hồng hồng ướt át ở bên trong. Gã mù cảm nhận được sự mềm mại, nóng hổi và cả sự trơn ướt khi nước nhờn của Chi đã dính đầy ngón tay. Hắn gần như không thể ngừng được việc nuốt nước bọt, khúc thịt trong quần căng tức đến phát đau.
Trời ơi… lồn nó… đẹp quá… mép lồn mọng nước thế này… chắc khít lắm đây… ôi thèm được chơi nó quá… ước gì, nó cho mình một lần thôi…
Đến mức này Chi cũng đã gần như mê muội, nàng cong người, hông nhấp nhổm, hai tay bấu chặt xuống thảm lông.
A… ư ư ư…bố ơi khó chịu quá…em thích…ứ ứ ứ…em muốn lắm rồi bố ơi…ư ư ư ư…
Nàng với tay siết chặt lấy cây dương vật của Danh thêm lần nữa, rồi không chút ngại mà xóc như điên. Danh cũng không thể nằm yên mà vừa gầm lên vừa quằn quại, hông nhấp nhấp theo nhịp tay Chi không ngừng.
Hừ hừ… con yêu… mạnh nữa lên con… cho bố sướng cùng con với nào… hừ hừ…
Những từ ngữ dâm ô này lọt vào tai, càng làm cho gã mù trở nên sôi sục, gã dùng hai ngón tay tách nhẹ hai mép bướm, để lộ hột le cương cứng lồi hẳn ra. Rồi hắn lại dùng ngón tay khác đặt lên cái hột hồng hồng ấy, xoay tròn một cách nhẹ nhàng, chậm rãi, khiến Chi không kìm nổi mà nấc lên.
Hức…ôi …A a… gì thế…trời ơi tôi không chịu nổi …ư…chết mất…ư ư ư.
Hắn chẳng những không dừng lại mà càng thêm tăng nhịp. Sau đó để cho ngón giữa trượt xuống lỗ bướm, khều từng cái nhè nhẹ như thể thăm dò. Mỗi lần chạm là một lần thành âm đạo của Chi co bóp, mọi nếp thịt bên trong như đang chờ để hút lấy những ngón tay. Gã mù cảm nhận được sự khít rịt, nóng hổi ấy thì dồn dập thở như trâu nước, trong quần con cu cũng giật lia lịa suýt bắn tinh.
Lồn nó… khít quá… nóng quá… chắc nhét cặc vào sẽ sướng lắm đây…
Đến lúc này, mọi lý trí của Chi bị lấp đầy bằng cơn khát dục, nàng không e ngại mà hẩy bướm, chỉ mong ngón tay kia sẽ vào sâu trong cái lỗ thèm khát của mình. Gã mù lúc này lại hiểu ý em đến lạ, cái ngón tay sần sùi to như đũa cả nhanh chóng đâm ngập vào trong cái khe ướt nhẹp của Chi. Trơn mềm, nhầy nhụa, nhưng lại khít rịt và ấm nóng, gã mù như bị cái lỗ nhỏ bé ấy thôi miên. Gã lấy hết kinh nghiệm bao năm để chiều chuộng nơi đó, mỗi cử chỉ đều nắn nót nhưng cũng cuồng nhiệt vô cùng. Mỗi lần đâm là một lần điểm G của em bị khuấy đảo, hắn đã thành công khiến cho cả người em đỏ ửng, miệng liên tục hét lên.
Ối…ôi…chết tôi…ư ư ư…sâu quá… sướng quá bố ơi …con sắp không chịu nổi nữa rồi…ư ư ư…
Càng hưng phấn, bàn tay em nắm dương vật của Danh càng xóc mạnh, đến nỗi lão cũng thi thoảng phải gào lên.
Hừ hừ… con yêu… con làm bố sướng quá… bố sắp phát điên rồi đấy, Chi biết không…
Nghe thấy Danh kêu sướng mà lão mù chỉ còn biết thầm ghen tỵ, gã cũng ao ước biết bao nếu lúc này có người an ủi cho cây dương vật của mình. Và sau rất nhiều lần ngần ngại, gã đánh liều, kề dương vật của mình lên bàn chân nõn nà của Chi.
Chi đang lúc hăng say hưởng thụ nên lơ là để ý, đến một lúc sau mới nhận thấy có một vật to như quả chuối liên tục cọ lên những ngón chân của mình. Nó thật cứng, thật nóng và đôi khi hơi giật nhẹ, mới đầu em định tránh né nhưng vì thương hại hoặc cũng có thể do thấy mới lạ nên lại để yên.
Trong căn phòng hạng sang lúc này không chỉ đơn thuần là lộng lẫy, mà nó còn toát lên vẻ dâm loạn vô cùng. Từng hành động cuồng nhiệt cho đến từng tiếng thở đều cho thấy đã có những người không còn kiểm soát được bản thân. Đó không phải ai khác ngoài gã mù tội nghiệp, chắc vì lần đầu tiên được chạm đến tuyệt phẩm như thế đã làm gã phát điên.
Chỉ thấy lúc này những ngón tay trong bướm Chi cứ ra vào với tốc độ nhanh kinh khủng, ngoài ra, gã cũng liên tục dập hông giống như đang giao hợp với bàn chân nhỏ của Chi. Nhìn gương mặt đờ đẫn với cái miệng há ra và đôi mắt trợn lên chỉ còn lòng trắng, rất dễ nhận ra gã đã chạm đến cao trào.
Có lẽ cỗ lửa nóng trong lòng đã làm hắn thấy quần áo trên người mình thật thừa thãi, vì vậy hắn liên tục cởi ra mà vứt đi. Thế nhưng khi những chiếc cúc quần đầu tiên bị bật mở, tự nhiên trong lòng gã cảm thấy một luồng áp lực vô hình.
Đúng rồi, nãy giờ vì dục vọng dâng cao mà gã chỉ chăm chăm cùng cô gái kia đi tìm khoái cảm, quên mất rằng luôn có một người để ý đến mọi hành động của gã ta. Và với những gì đã từng nói, thì hình như lúc này gã sắp vi phạm thỏa thuận đôi bên. Gã thoáng hiểu ra và dừng lại không tiếp tục cởi, thay vào đó gã dồn mọi sức lực để chiều chuộng con bướm nhỏ của em.
Một thoáng ý nghĩ trôi qua, lão thử cúi thấp đầu của mình xuống, cho đến khi mùi bướm em xộc đầy vào trong mũi, chóp mũi chạm đến lông mu mà không có ai cản trở gì. Hắn biết hành động này của mình được cho phép, thì từ từ le lưỡi liếm thật nhẹ lên cái khe ướt nhẹp của cô.
Hức…ư hư hư… không được…
Sự nhớp nháp nóng hầm hập do chiếc lưỡi tạo ra cùng hơi thở của gã đã làm Chi thoáng tỉnh táo. Tuy rất sướng nhưng em vẫn thấy như vậy có vẻ đi xa quá, em khép chân lại và lấy tay mình định đẩy lên đầu gã, thì vẫn là Danh kéo tay em lại rồi rót mật vào tai.
Con yêu… không sao đâu mà, con không nhớ là anh ta bị mù hả, đâu thể nào nhìn được thấy con…hãy tha hồ mà hưởng thụ sự thăng hoa của gã ta đem tới… cho gã chiều chuộng con, cũng coi như một chút phần thưởng dành cho một kẻ si mê…
Phải nói, gã mù là một bậc thầy kích dục, chỉ với đôi bàn tay điêu luyện, gã đã cho Chi điên đảo biết bao lần, thế nên em cũng có phần háo hức xem công phu dùng miệng của gã sẽ ra sao. Vì vậy sự phản kháng của Chi vốn đã không nhiều mạnh mẽ, nay lại thêm cả lời Danh nói thì em cũng dần buông xuôi.
Lần đầu tiên trong đời, gã mù thấy đôi mắt không nhìn được của mình là một lợi thế. Tất nhiên gã sẽ không để tuột mất cơ hội tuyệt hảo nà. Gã chỉ cần ngửi là đã có thể kề miệng mình sát ngay con bướm nhỏ, và rồi chỉ cần một động tác lè lưỡi, gã đã nếm được hương vị nước nhờn của em.
Uhm…thơm, ngọt…trời ơi… ngon quá mình có thể bú cái lồn này cả đời không biết chán…
Bướm Chi ướt nhầy nhụa, thứ nước đang rỉ rả từ trong cơ thể của nàng có hương thơm như cỏ sữa, cùng với vị mằn mặn không quá ngon mà lại lôi cuốn đến phát điên. Chẳng thế mà gã mù chúi đầu vào trong đó, rồi say mê đến nỗi chẳng thể ngẩng mặt lên nổi.
Hức…trời ơi… ngứa…sướng… ư hư hư… nữa đi… ư ư ư…
Những lời này chẳng khác nào mệnh lệnh dành cho gã, lập tức cái miệng của gã há ra thật rộng, ngậm trọn lấy hai mép thịt sưng mọng của em. Lưỡi hắn vừa dài lại nhám nhúa, liên tục liếm dọc theo khe bướm rồi không ngừng gảy thật mạnh vào hột le.
Sướng, sướng đến phát điên khiến Chi không thể nào tự chủ, em dùng một tay nắm chặt vào tóc gã rồi ghì đầu của gã sát vào bướm mình hơn. Cùng lúc đó hai chân em gác lên trên vai gã rồi quặp chặt, trong khi hông em thì hẩy không ngừng.
Danh ngồi bên, mặt đỏ gay và thở vội vã, khúc dương vật của lão đang trong tay Chi được nàng sục đến mức sắp nổ tung. Lão không ngờ khi chứng kiến đứa con dâu yêu dấu được bú bướm, lại làm cho mình hưng phấn đến thế này. Bản thân lão lúc này cũng sắp không kìm chế nổi, miệng gầm gừ còn tay thì nhéo mạnh lên hai núm vú của Chi.
Ư hừ hừ… sướng… xóc nhanh nữa đi em…bố thích lắm… hừ hừ…
Phía dưới, gã mù càng trở nên cuồng loạn, lưỡi gã quét lia lịa trên hai mép bướm rồi thọc sâu vào giữa lỗ và ngoáy loạn ở bên trong. Nước bướm của Chi cũng vì thế mà trào ra không kiểm soát, nhưng gã đã tham lam nuốt sạch mà chẳng để rơi bất cứ giọt nào. Đến một lúc sau, để cho cuộc yêu càng thêm phần cuồng nhiệt gã dùng thêm hai ngón tay chọc vào trong lỗ bướm trong khi miệng ngậm chặt lấy hột le.
Ối ôi…trời ơi… gì thế này…ư ư ư ư… em sắp không chịu nổi… ư ư ư… bố ơi… em chuẩn bị ra…a a a…
Mặt em đỏ bừng, từng sợi gân xanh trên cổ nổi lên dày đặc, còn bướm em cũng bắt đầu xuất hiện những đợt co bóp đầu tiên. Càng như thế bàn tay nắm lấy cu Danh càng xóc mạnh, cũng kéo theo ông đạt đến cao trào.
Đúng lúc này gã mù lại dừng mọi thứ một cách đột ngột, miệng gã thở trong ngắt quãng, cố rặn ra từng chữ nói với hai người.
Nếu hai người muốn quan hệ tình dục, thì tôi nghĩ không có lúc nào tuyệt vời hơn lúc này… nhưng xin hãy cho tôi ở lại để nghe những âm thanh hấp dẫn ấy… tôi sẽ không lấy tiền của buổi phục vụ hôm nay.
từ từ rồi t up dầnRa tiếp đi bạn ơi vkl thật




