buithanhvan2201
Chim TO
Khi tao nói hỏi về cái Chết, sự sợ hãi trước cái Chết và đối mặt với nó thì mấy thằng Ngu nói tao thần kinh, nói tao tâm thần 
Khi tao nói về đạo Phật, mấy thằng Ngu nghĩ tao sắp cạo đầu đi tu, nghĩ tao sắp ăn chay, nhịn địt
Tao là người thuộc thế hệ trẻ, hiện đại. Bọn mày đọc sách làm giàu, sách tạo động lực... hiện đại. Kiểu lồn gì chả gặp câu nói: "Hãy Sống và Làm Việc Như Hôm Nay Là Cuối Cùng". Chính là cách tạo thêm năng lượng cho chúng mày khi nghĩ ngày mai chúng mày sẽ Chết đó
Shark Phú có 1 câu mà tao khá tâm đắc: "Người Ta Tính Nước Bại Chứ Không Tính Nước Thành". Người kinh doanh phải tính trường hợp doanh nghiệp bị Phá Sản để có phương án dự phòng rủi ro. Ko đã có kế hoạch rồi, kể cả phá sản chúng mày cũng ko sợ thì còn sợ cái Lồn gì nữa? Sống ở đời mà chúng mày có kế hoạch dự phòng cho cái Chết rồi, thì ngay ngày mai chúng mày ra đường bị tai nạn Chết đột tử cũng có Lồn gì mà phải hối tiếc.
Tao đã đọc và học đc rất nhiều kiến thức của ae Xamer chia sẻ trên Xàm. Thực sự nó rất quý giá đối với tao. Tại vì ở Xàm nhiều khi ae nói thật lòng. Còn những thằng mặt Lồn bảo thủ thì kệ
Đạo Phật là tao cũng tìm hiểu từ cái diễn đàn Xàm Lồn Địt Bọp này mà ra chứ đâu xa
haha.
Tao còn nhớ Serial vô cùng Chất Lượng về chủ nghĩa Khắc Kỷ được Xamer nào đó chia sẻ trên Xàm. Trong đó có chương về: "Dự Trù Cho Cái Chết Của Bạn". Cụ thể như sau:
"Mọi thứ đều vô thường. Tận hưởng những điều bạn yêu khi còn có thể. Cho đến khi bạn ra đi.
Không có gì khiến chúng ta sợ hãi hơn cái chết của chính mình. Theo các nhà Khắc kỷ, nỗi sợ hãi này là phi lý trí, chỉ là những đồn thổi từ những người đang sống.
Vì sợ hãi nên ta không dám nghĩ đến cái chết của mình. Đúng, những người khác có thể chết, nhưng không phải chúng ta – chúng ta dường như bất tử. Nhưng không phải như vậy. Hãy coi chừng, những gì xảy ra với người khác cũng có thể xảy ra với bạn.
Chúng ta không biết trái tim mình sẽ còn đập bao lâu nữa. Ta không được quyết định điều đó. Ta chỉ có quyền quyết định cách ta muốn sống như thế nào ngay tại thời điểm này. Để tận dụng từng phút giây, các nhà Khắc kỷ khuyên chúng ta hãy sống như thể hôm nay là ngày cuối cùng.
Marcus Aurelius nói: “Hãy nghĩ đến hình ảnh ngươi đã chết, đã sống hết đời này. Giờ thì sống một cách hẳn hoi đi”. Sống như thể đó là ngày cuối cùng của chúng ta không có nghĩa là sống một lối sống phù phiếm với ma túy, blackjack hay gái gú. Nó có nghĩa là việc liên tục nhắc nhở bản thân: mình sẽ không sống mãi mãi, mình là người phàm và mình có thể không thức dậy vào sáng hôm sau. Mình có thể sẽ ra đi.
Mục đích không phải thay đổi hành động, mà thay đổi trạng thái khi đang hành động.
Dự trù cái chết của chính mình sẽ không làm bạn chán nản, không đâu, nó sẽ nâng cao khả năng tận hưởng cuộc sống của bạn. Nó sẽ có lợi cho bạn. Bạn sẽ không coi mọi thứ là điều hiển nhiên nữa và trân trọng cả những điều nhỏ nhặt. Bạn sẽ tận hưởng từng khoảnh khắc. Bởi vì bạn biết rõ rằng bạn không hưởng những điều này mãi mãi.
Nghĩ đến cái chết của chính mình giúp bạn ngừng đưa ra những lựa chọn ngẫu hứng và lãng phí thời gian vào những việc vặt vãnh. Bạn nhận thức rõ hơn về những việc bạn muốn tập trung vào. Tâm trí bạn được hướng đến điều thực sự quan trọng – vào việc bạn muốn trở thành ai trên thế giới này. Nó giúp bạn sống với areté, cho dù bạn đã từng bỏ lỡ điều gì. Cuộc sống là giây phút này và bạn muốn tận dụng nó bằng cách thể hiện phiên bản tốt nhất của bạn trong từng khoảnh khắc.
Người La Mã cổ đại có một cái tên cho điều này: Memento mori (hãy nhớ, ngươi rồi sẽ chết). Luôn khắc ghi lời này và bạn sẽ không chỉ trân trọng cuộc sống cũng như những người thân yêu hơn, mà bạn sẽ làm được nhiều điều hơn. Marcus Aurelius khuyên bạn nên nghĩ đến điều này vào mỗi buổi sáng: “Khi thức dậy mỗi sáng, hãy nghĩ về một đặc ân quý giá là được sống – được hít thở, suy nghĩ, tận hưởng và yêu thương."
Phải công nhận 1 điều: Cái Tầm Của Tao Khác Xa Nhiều Thằng
Khi tao nói về đạo Phật, mấy thằng Ngu nghĩ tao sắp cạo đầu đi tu, nghĩ tao sắp ăn chay, nhịn địt

Tao là người thuộc thế hệ trẻ, hiện đại. Bọn mày đọc sách làm giàu, sách tạo động lực... hiện đại. Kiểu lồn gì chả gặp câu nói: "Hãy Sống và Làm Việc Như Hôm Nay Là Cuối Cùng". Chính là cách tạo thêm năng lượng cho chúng mày khi nghĩ ngày mai chúng mày sẽ Chết đó
Shark Phú có 1 câu mà tao khá tâm đắc: "Người Ta Tính Nước Bại Chứ Không Tính Nước Thành". Người kinh doanh phải tính trường hợp doanh nghiệp bị Phá Sản để có phương án dự phòng rủi ro. Ko đã có kế hoạch rồi, kể cả phá sản chúng mày cũng ko sợ thì còn sợ cái Lồn gì nữa? Sống ở đời mà chúng mày có kế hoạch dự phòng cho cái Chết rồi, thì ngay ngày mai chúng mày ra đường bị tai nạn Chết đột tử cũng có Lồn gì mà phải hối tiếc.
Tao đã đọc và học đc rất nhiều kiến thức của ae Xamer chia sẻ trên Xàm. Thực sự nó rất quý giá đối với tao. Tại vì ở Xàm nhiều khi ae nói thật lòng. Còn những thằng mặt Lồn bảo thủ thì kệ
Tao còn nhớ Serial vô cùng Chất Lượng về chủ nghĩa Khắc Kỷ được Xamer nào đó chia sẻ trên Xàm. Trong đó có chương về: "Dự Trù Cho Cái Chết Của Bạn". Cụ thể như sau:
"Mọi thứ đều vô thường. Tận hưởng những điều bạn yêu khi còn có thể. Cho đến khi bạn ra đi.
Không có gì khiến chúng ta sợ hãi hơn cái chết của chính mình. Theo các nhà Khắc kỷ, nỗi sợ hãi này là phi lý trí, chỉ là những đồn thổi từ những người đang sống.
Vì sợ hãi nên ta không dám nghĩ đến cái chết của mình. Đúng, những người khác có thể chết, nhưng không phải chúng ta – chúng ta dường như bất tử. Nhưng không phải như vậy. Hãy coi chừng, những gì xảy ra với người khác cũng có thể xảy ra với bạn.
Chúng ta không biết trái tim mình sẽ còn đập bao lâu nữa. Ta không được quyết định điều đó. Ta chỉ có quyền quyết định cách ta muốn sống như thế nào ngay tại thời điểm này. Để tận dụng từng phút giây, các nhà Khắc kỷ khuyên chúng ta hãy sống như thể hôm nay là ngày cuối cùng.
Marcus Aurelius nói: “Hãy nghĩ đến hình ảnh ngươi đã chết, đã sống hết đời này. Giờ thì sống một cách hẳn hoi đi”. Sống như thể đó là ngày cuối cùng của chúng ta không có nghĩa là sống một lối sống phù phiếm với ma túy, blackjack hay gái gú. Nó có nghĩa là việc liên tục nhắc nhở bản thân: mình sẽ không sống mãi mãi, mình là người phàm và mình có thể không thức dậy vào sáng hôm sau. Mình có thể sẽ ra đi.
Mục đích không phải thay đổi hành động, mà thay đổi trạng thái khi đang hành động.
Dự trù cái chết của chính mình sẽ không làm bạn chán nản, không đâu, nó sẽ nâng cao khả năng tận hưởng cuộc sống của bạn. Nó sẽ có lợi cho bạn. Bạn sẽ không coi mọi thứ là điều hiển nhiên nữa và trân trọng cả những điều nhỏ nhặt. Bạn sẽ tận hưởng từng khoảnh khắc. Bởi vì bạn biết rõ rằng bạn không hưởng những điều này mãi mãi.
Nghĩ đến cái chết của chính mình giúp bạn ngừng đưa ra những lựa chọn ngẫu hứng và lãng phí thời gian vào những việc vặt vãnh. Bạn nhận thức rõ hơn về những việc bạn muốn tập trung vào. Tâm trí bạn được hướng đến điều thực sự quan trọng – vào việc bạn muốn trở thành ai trên thế giới này. Nó giúp bạn sống với areté, cho dù bạn đã từng bỏ lỡ điều gì. Cuộc sống là giây phút này và bạn muốn tận dụng nó bằng cách thể hiện phiên bản tốt nhất của bạn trong từng khoảnh khắc.
Người La Mã cổ đại có một cái tên cho điều này: Memento mori (hãy nhớ, ngươi rồi sẽ chết). Luôn khắc ghi lời này và bạn sẽ không chỉ trân trọng cuộc sống cũng như những người thân yêu hơn, mà bạn sẽ làm được nhiều điều hơn. Marcus Aurelius khuyên bạn nên nghĩ đến điều này vào mỗi buổi sáng: “Khi thức dậy mỗi sáng, hãy nghĩ về một đặc ân quý giá là được sống – được hít thở, suy nghĩ, tận hưởng và yêu thương."
Phải công nhận 1 điều: Cái Tầm Của Tao Khác Xa Nhiều Thằng



Giống thằng Lã Bất Vi hay thằng đéo j đi tìm thuốc trường sinh ấy