Thời sự Truyện cuộc đời tao.

traimiennuitaybac

Tao là gay
Chủ thớt
Sau khi bộ truyện “ Cuộc đời tao " tạm kết thúc, tao lại dẫn chúng mày đến với một cuộc đời mới, cuộc đời của 1 thằng đéo quen biết gì, chỉ là nó âm thầm đọc câu truyện của tao, nó thấy hợp với tao nên đề nghị và nhờ tao kề giúp nó, kể lại câu truyện của bản thân mình theo văn phong 2 xu của tao, chúng mày rảnh thì có thể vào đọc để hiểu thêm những mảnh đời khác, cuộc sống khác, nhiều màu sắc hơn ở cái thế giới này...và bộ truyện mới, đéo biết lấy tên gì, thôi thì tao đặt tạm cái tên.. truyện

Cuộc đời nó “

Chương 1 : Những ngày ấu thơ.

Chap1 :

Tôi thì không đẹp trai hào hoa, cũng như giàu có như thằng Phong, nhưng khi đọc xong bộ truyện của nó, tôi cũng đã có lúc ước ao được như nó, hạnh phúc, có một cuộc sống với hàng tá các cô vây quanh, đặc biệt là một gia đình đầy đủ ........
...........
Tôi lớn lên ở một bản nghèo, chắc cũng chẳng xa chỗ thằng phong ở là mấy, nơi dân bản trồng ngô trên những ngọn núi, ngọn đồi cao và dốc, ánh mặt trời chiếu rọi xuống không một bóng mát, Tôi cũng chẳng nhớ đã lớn lên như nào, chỉ nhớ trận lũ lịch sử đó, đã cuốn trôi tất cả, nhất là những người tôi yêu thương nhất.... tôi thành trẻ mồ côi, lớn nên trong ngôi trường bán trú dân tộc của huyện.. cứ thình thoảng cuối tháng chú tôi lại xuống thăm, mang cho hộp ruốc, ít muối vừng, mặc dù ở đây cũng trả thiếu thốn gì cả, lại có tiền trợ cấp của nhà nước. Người đặc biệt với tôi lúc đó chỉ còn lại chú Út, chú Út tôi năm đó 38 tuổi, ngày đó ông là công nhân của nhà máy đường, cái đêm mưa lũ, ông trực dây chuyền nhà máy nên thoát được, nhà cửa vợ con thì cũng trôi theo dòng lũ . Ông xin cho tôi vào trong trường dân tộc của huyện, một phần vì tôi còn nhỏ, một phần là ông còn công việc không thể lúc nào cũng chăm chút cẩn thận cho thằng cháu mới học lớp 5 của mình được. Cứ tưởng sẽ được êm đềm những tháng ngày sau, thì một lần nữa ông trời lại lấy nốt người thần yêu cuối cùng của tôi, chú tôi gặp tai nạn trên đường đi thăm tôi vào một ngày chủ nhật, cảnh thằng bé bơ vơ cạnh chiếc quan tài khóc rống lên như đã mất tất cả, hàng xóm, bạn bè của chú tôi ai cũng xót xa, không biết thằng bé sau này như nào, vào trại trẻ mồ côi hay lại tìm kiếm một người họ hàng xa nào đó để xin ở, chỉ đến khi cái ánh sáng từ bàn tay người phụ nữ, mà cả cuộc đời này tôi mãi không quên ơn, nắm lấy bàn tay nhỏ bé của tôi, thì cuộc sống mới sang một trang mới...mẹ nuôi tôi.....mẹ nuôi tôi cũng làm ở nhà máy đường, lúc ông chú còn sống thì rất thân, biết được hoàn cảnh của tôi nên nhận xin tôi về làm con nuôi, mẹ tôi thì có một mình, chồng thì mất do ung thư, không tính chuyện đi bước nữa, nên cũng muốn có một đứa con để về già đỡ đần, thấy tôi cũng thông minh sáng sủa, cái ngày gặp ở đám ma thấy tôi khóc, bà thương quá, thấy hoàn cảnh như vậy nên xin nhận tôi làm con nuôi. Vậy là tôi lại có gia đình mới...tôi được chuyển về ngôi trường gần nhà, cũng chẳng xa nhà máy là mấy, mẹ tôi thì làm tổ hành chính, nên 2 mẹ con cũng sống thoải mái.
Cuộc sống 2 mẹ con từ đó cứ êm đềm trôi qua.... à quên chưa giới thiệu tôi là Khánh, Hoàng Bảo Khánh, năm nay cũng 3x..cũng đi được hơn 1/3 đời người rồi nhưng vẫn bấp bênh trong cuộc sống......
Cô gái đầu tiên tôi thích, mà không biết có phải là thích hay chỉ là ấn tượng, cô gái đó tên Thảo, ngày đó thì chắc nên gọi là cô bé, vì lúc đó tôi còn nhỏ, tôi gặp trong chuyến du lịch của công ty mẹ tôi vào mùa hè năm tôi lớp 7, mà cũng đéo hiểu sao cô bé Thảo của tôi cũng giống người yêu cũ thằng Phong, má núm nhưng đặc biệt hơn có thêm chiếc răng khểnh, chắc vì lí do đó tôi thấy có thiện cảm với câu truyện của thằng Phong,
Đó là một chuyến đi 3 ngày, xuống Sầm Sơn, nơi nhưng chiếc áo in hình Sâm Sơn giữa ngực, ám ảnh tuổi thơ của tôi, mỗi xe thì lại có 3 4 phụ huynh đi cùng, mẹ tôi năm đó không đi, nên gửi tôi cho bố của Thảo quản lý, vì sàn sàn nhỏ nhỏ như nhau, nên tôi với thảo cũng ngồi một hàng ghế, ở giữa là chị của Thảo, bên dưới là những anh chị lớn hơn...lúc đó thì bé để ý gì đâu, nhưng ngồi gần con gái là đã thấy ngại vkl rồi, nhưng ngta xếp chỗ nào thì ngồi chỗ đó, cả đoạn đường 2 chị em nó cười nói tíu tít, tôi thì ngồi im de vì cũng ngại mà cũng chẳng có quen ai cả, lúc đầu thì máu đi lắm, vì trẻ con mà, thấy bảo được đi biển là đã thấy thích rồi nghĩ gì đâu, thế là tôi im lặng, tựa đầu vào ghế vì buổi sáng dậy khá sớm để lên đường, cho tới lúc một bên vai cảm thấy có vật nặng gì tì vào thì mới tỉnh giấc, ngó sang là cái đầu của Thảo, chị Linh, chị của Thảo thì ngồi tiến lên dựa đầu vào hàng ghế trước ngủ từ bào giờ, nên khoảng trống ở giữa khiến cái đầu của nó gục vào vai tôi, lần đầu tiên tôi gần con gái tới thế, tuy có chút tê mỏi nhưng đéo hiểu sao tôi cứ ngồi im như tượng, không nhúc nhích, chỉ sợ con bé nó tỉnh dậy...rồi cứ thế tôi cũng thiếp đi lúc nào không hay...

  • Bố nhìn 2 đứa này hay không này...tiếng chị Linh cười nói

Trong cơn mê man tôi nghe loáng thoáng, mở mắt dậy thấy nó và tôi, 2 đứa đang tựa đầu vào nhau ngủ, tôi lấy làm ngại đưa bàn tay lên đẩy cái đầu nó ra, nó bị tác động vật lý đột ngột cũng tỉnh giấc, quay sang nhìn tôi ngáp ngắn ngáp dài.

  • Đang ngủ ngon, tựa tí có sao...nó cau có.

Sao, sao cái bố mày ê hết cả đầu cả vai, tao là là...thanh niên nghiêm túc đấy, tôi nghĩ thế trong đầu.

Đến tầm trưa thì chung tôi cũng xuống tới nơi, tôi được phân vào phòng với 5 anh lớn khác, 3 giường, 6 người một phòng.

  • Ấy thằng cu này con bố nào ý nhở, sao tao chưa thấy lên công ty ăn trung thu lần nào...tiếng một ông anh hỏi.

  • Em con mẹ Hoa, phòng tài chính anh ạ... tôi cũng lí nhí trả lời...

- À con nuôi cô Hoa hả, làm cùng phòng bố anh, thôi tối mày ngủ giường này với anh, 1 thằng to 1 thằng nhỏ là vừa đẹp...nói xong ông cười....

Loanh quanh đâu đấy đi ăn trưa, toàn hải sản cá biển mực biển, tôi dân miền núi, ở nhà mẹ nuôi tôi cũng ít mua đồ này, đối với tôi những món trên bàn lúc đó toàn cao lương mỹ vị...ăn xong thì lại về phòng nghỉ ngơi, có mấy ông anh lớn hơn thì lúc ăn cơm đi tìm được tiệm game gần đó, cái thể loại game 4 nút thế là cũng rủ nhau đi chơi đợi đến chiều mát ra tắm biển, tính tôi thì nhút nhát trẻ con miền núi mà, đã thế mất bố mất mẹ từ nhỏ đâm ra cũng trầm tính, ở nhà thì có mỗi 2 mẹ con thi thoảng lắm mới hỏi nhau được mấy câu. Tôi nằm trong phòng một mình, cố đợi cho tới lúc đi tắm, thì tiếng mở cửa làm tôi giật mình mở mắt.

  • Ơ thằng này không đi chơi à, còn nằm đây...tiếng chị Linh

  • Mấy anh đi chơi game hết rồi, em thì không biết chơi nên ở nhà.

  • Ờ chị sang xem còn thằng nào không rủ chơi đánh bài quỳ, thế chúng nó đi hết rồi à, mà mày có biết chơi tiến lên hay gì không.

Ôi dào cái bộ môn đấy thì tôi cứ phải là thuộc lòng, ngày còn ở ký túc trong trường nội trú, ít khi được ra ngoài, mấy anh lớn trong trường đều giấu một 2 bộ mang vào, cứ chiều đến là ra cái gốc cây, nhà tắm, hoặc trên cái tum nước nhà vê sinh ngồi đánh với nhau....

Thế là tôi theo bà chị sang phòng làm 1 chân , dkm nói là đánh bài quỳ, nhưng mà là quỳ trên đệm, thế thì đánh làm cái đéo gì tôi nghĩ vậy...con bé Thảo thì nó không biết chơi, chỉ có tôi, chị Linh và 2 chị nữa là ngồi trên giường đánh, con bé Thảo ở dưới tí tí lại chạy vòng quanh xem bài mọi người coi như là học cách chơi với cách xếp bài, nó thò cài đầu nhìn xuống mấy lá bài tôi cầm trên tay.

  • Nào, đánh bài ai cho nhìn...nói tôi gập bộ bài lại.

Nó thấy thế bĩu cái môi lên.

  • Đây trả thèm, bài xấu mù...rồi nó lại chạy ra chỗ khác...

Chúng tơi chơi từ trưa cho đến chiều gần đến giờ đi tắm mới giải tán, về đến phòng cũng đã thấy mấy ông anh đi chơi về đã thay sẵn mấy bộ đồ bơi, nói là đồ bơi thế thôi chứ cũng chỉ toàn quần đùi thái lan,ông nào nhìn có điều kiện lắm thì thêm phụ kiện kính bơi ống thở, tôi thì vẫn cái quần sooc đùi mặc từ lúc lên xe cởi mỗi cái áo ra là xong.

Ra đến biển mát lắm, cũng đẹp lắm, tôi cũng đéo hiểu tại sao lúc đó lại thấy đẹp, nước thì đục, rác thì đầy, nhưng trẻ con mà, lần đầu được thấy biển nó có cái cảm giác gì đó khó tả lắm, không như mấy vũng nước, con sông con suối trên tôi.

  • Chơi gần bờ thôi nhá mấy đứa, xuống tắm thì ra chỗ nông nông thôi, biết bơi thì cũng cấm được ra xa biết chưa.

Mấy bác trong đoàn bắt đầu nhắc nhở đám trẻ, cả hội gật đầu vâng dạ xong rồi cũng nhanh chân chay thật nhanh ra xem thằng nào đứa nào xuống nước trước..

Mẹ mặn thật, thử làm ngụm nước biển xem nó thế nào thì vị mặn mặn lợ lợ kiểu đéo gì, sóng đánh tụt quần là có thật, lần đầu tiên biết sóng biển nó thế nào, mấy ông anh cùng phòng chắc đi nhiều nên có nhiều trò để chơi lắm, nào là nhảy sóng, nào là đắp cát nên người....tôi cùng hòa mình vào những trò với mấy ảnh, tự nhiên giấy phút đó nó thật đặc biệt trong tâm trí tôi, ngoài khoảnh khắc mẹ nuôi tôi, đón tôi về căn nhà mới, thì giây phút bên những người bạn người anh mới này tôi mấy thấy được niềm vui của cuộc đời...
Chơi chán với đám con trai, tôi lại chạy ra chỗ nhóm bà chị Linh gần đó, vì đã chơi bài cả buổi với nhau nên cũng có cảm giác thân hơn nên ra xem mấy chị đang làm gì, đéo mẹ cầm tay nhau đi về phía biển ạ...thấy tôi đứng trên bờ, bà linh vẫy vẫy cái tay gọi tôi ra để đẩn cái phao cùng, con bé Thảo thì ngồi trong phao bà chị Linh vời chị Quyên đằng sau đẩy đi , tôi thấy cũng vui lên tiến ra gần. Ra đến nơi thì nước cũng đã ngập gần quá bụng rồi...xung quanh cũng chỉ có vài người...đang định quay về bờ thì 2 bà đột nhiên tha tay ra khỏi cái phao, tính trêu con bé Thảo, nó ngồi trên phao mà sóng đẩy khiến nó hét ầm lên thấy vậy tôi tiến lại gần, 2 bà chị thì vẫn cứ trêu nó.

  • Mày cứ kệ nó, cho nó chừa cái tội, lèo nhèo thích ngồi phao đi haha...2 bà thì cứ đứng yên cười nhìn con bé hoang mang sợ hãi...
Thế đéo nào vừa nói xong nó sợ nên không ngồi im được cựa người tí là rơi tùm mọe nó xuống nước...

Tôi thì thấy chỗ nước đấy cũng không ngập đầu nó nên chỉ hơi tiến lại một chút quan sát, nó với lấy cái phao, thế đéo nào cái phao cứ dạp dình từ từ di chuyên ra xa hơn chỗ nó đứng, nó cũng vậy cứ như là bị ai kéo đi, cứ tiến một bước sóng hết cái lại lùi 2 ba bước, càng ngày cái đầu của nó càng ngập dần xuống...mấy bà chị thì cứ tưởng nó đùa vì không thấy nó hét hò gì cũng trả có phản ứng....tự nhiên linh tính của tôi thế nào nó mách bảo con bé này sắp đuối nước mẹ rồi, cho đến khi lần cuối nó nhổm dậy sặc nước mấy cái nó hét lên.

  • CỨU EM...

Thì lúc nó nó ngập hẳn...xung quanh thì đéo có ai gần, 2 bà chị thì vẫn đứng chỗ cũ chưa kịp phản ứng, thấy vậy tôi lao người về phía nó cố bơi thật nhanh lại gần, dưới nước đục quá, lại còn nước mặn , cay xè mắt... tôi khua khoắng một hồi cũng túm được cái tay nó đang vùng vẫy, cố đẩy người nó cao lên, mẹ cái giống đéo biết bơi mà bị sặc nước kiểu này nó cuống lắm, tay chân nó khua khoắng linh tinh có yên đâu, tôi cô đẩy nó lên rồi cũng cố thò cái cầu cùng lúc hét lên..

  • Đừng giẫy nữa... rồi lại ngụp xuống, cố kéo nó bơi về phía cái phao đang trôi dạt...

Tôi thì bơi sông bơi suối nhiều rồi, nhất là sau khi bố mẹ tôi mất trong trận lũ, lúc nào cũng sợ một ngày mình chết chìm, nên cứ rảnh là đi ra suối bơi với mấy đứa trong bản. Càng cố tới chỗ cái phao thì nước càng đầy tôi ra xa bờ hơn, đây ra nhanh lắm cứ như có cái lực gì đằng sau vậy, cố mãi thì 2 đứa cũng bám vào được cái phao..

  • BÁM VÀO..tôi cố hét lớn để cho nó nghe thấy

Nó thì vẫn sặc nước, 2 mắt nhắm tịt, một tay túm cái cổ tôi, một tay khua khoắng tìm kiếm cái phao...

Lúc nó vừa sờ tay được cái phao cũng là lúc, 2 ông chú dân biển gần đấy, bơi ra túm chặt 2 đứa nhỏ.....phù thoát rồi, sợ quá, về đến bờ mà tim tôi vẫn đập bình bịch, tôi ngồi xuống bãi cát với hàng đống người vây quanh, con bé chắc uống nhiều nước bên cạnh cứ ho khù khụ, nước mắt nước mũi cứ thế là trào ra...

  • Chúng mày nghịch ngu thế, nhớ chết đuối thì sao, lớn rồi dọa em thế à...vân vân và mây mây những câu mắng chửi về phía 2 bà chị....

  • Có cắm cái biển mà bọn nó không để ý...may mà gần bờ..

  • Bọn này vào chỗ dòng chảy xa bờ rồi, may mà thằng cu kia biết bơi đấy.
...........
Tôi chỉ nhớ được có vậy.. Nhưng câu nói đó cứ ong bên tai, căn bản nước vào ù mẹ tai rồi...

Sau cái buổi chiều hôm đó, tự nhiên tôi trở thành anh hùng nhỏ của cả đoàn, dù biết là tôi có không hành động như thế, thì mấy bác gần đó cũng ra vớt nó lên kịp thôi, nhưng có cái đéo gì nó cứ tự hào thế đéo nào, một mạng người cơ mà..mấy ông anh trong phòng thì lại càng thêm quý tôi hơn, tối còn dẫn tôi khám phá bộ môn 4 nút cùng, dkm một hành động nhỏ nhưng ý nghĩa lớn.....những vẫn thiếu một thứ, đó là lời cảm ơn từ mồm con bé, mặc dù chị gái và bố nó đã nói rồi.

Và cứ thế cái lần đầu tiên đi biển cũng kết thúc sau 3 ngày, tôi trở về rồi cũng dần quên đi cái kỷ niệm đó......

( Còn Tiếp )
3284db9a0789a0d7f998.jpg
 
Chỉnh sửa lần cuối:

se7en87

Yếu sinh lý
Xin lỗI, nhưng mà truyện trước hay quá, đỉnh cao rồi nên truyện này đọc tạm chưa có điểm nhấn, xin lỗi nhé
 

Long115

Yếu sinh lý
tao về cả chục năm rồi giờ nhiêu phòng mới lắm, tìm thằng pt nào uy tín mà tập, không lên youtube tìm các bài rồi làm theo cố gắng chuẩn động tác, kèm theo ăn uống nữa nhé, tập đéo ăn là đéo dc đâu, với ít đi đóng gạch thôi ko thiếu kẽm :v
Vl đóng gạch thiều teo cơ à :))) nà nhiều là bnh tuần 2-3 nháy có nhiều ko
 

Gt2019

Tao là gay
Cuộc đời của nhân vật có thật Khánh này có vẻ cũng đặc biệt và tao thấy quan tâm. Mày nghe kể từ Khánh được bao nhiêu% những câu từ mày viết vậy? Viết kiểu này chính ra khó nha.
Mày rất biết sắp đặt và viết, nhưng đúng là ko phải nv chính tự kể nên đọc nó hơi giống kiểu truyện dài tập trên báo, và cảm nhận của tao đối với năng lượng, khí chất của nv chính chưa đc ....nói thế nào nhỉ: hiểu nhưng ko kết nối lắm.
Mày thử kết nối tinh thần mạnh hơn nữa với nv chính xem sao 😂
 

traimiennuitaybac

Tao là gay
Chủ thớt
Cuộc đời của nhân vật có thật Khánh này có vẻ cũng đặc biệt và tao thấy quan tâm. Mày nghe kể từ Khánh được bao nhiêu% những câu từ mày viết vậy? Viết kiểu này chính ra khó nha.
Mày rất biết sắp đặt và viết, nhưng đúng là ko phải nv chính tự kể nên đọc nó hơi giống kiểu truyện dài tập trên báo, và cảm nhận của tao đối với năng lượng, khí chất của nv chính chưa đc ....nói thế nào nhỉ: hiểu nhưng ko kết nối lắm.
Mày thử kết nối tinh thần mạnh hơn nữa với nv chính xem sao 😂
mới chap đầu thôi mà :v để tao hóa thân vào nó đã, còn giá như nó là con gái thì chắc kết nối mạnh hơn :v
 

Địt đê

Yếu sinh lý
Cập nhật sớm.
..................
Tỉnh dậy thấy mình nằm trên chiếc sofa ngoài phòng khách nhà Thương,trên người có tấm chăn mỏng, bên dưới nền nhà là cái chậu, đầu óc thì vẫn còn hơi quay cuồng, người như mất hết sức lực, tôi cố nhớ lại mọi chuyện hôm qua, không biết sao mình ngất đi từ lúc nào, Thương có nói gì thêm không? , rồi mãi cũng chẳng nhớ thêm gì. Vừa xoay người định dậy thì thấy cái túi đồ tôi hay để sau cốp xe, không biết được mang lên đây từ bao giờ, tôi mở ra lấy bộ quần áo, bàn chải...say thì say, cãi nhau thì cãi nhau, thôi thì tắm qua cái cho tỉnh rồi đi về, 2 hôm chưa tắm rửa gì rồi người cứ hôi rình khó chịu.
Gột người trong làn nước ấm nóng, cảm giác dễ chịu hẳn, vừa tắm vừa nhớ lại đêm qua Thương lôi tôi về đây, vừa gội xong cái đầu cũng nghe thấy tiếng leng keng các thứ ở bên ngoài, thôi kệ mẹ tí tính sau.
Ra đến ngoài thấy Thương đứng chỗ bàn bếp đang nấu cái đéo gì, thấy tôi ra cũng không quay đầu lại nhìn, tôi ôm bộ quần áo bẩn với mấy đồ cá nhân cho vào túi, tính chuồn mẹ luôn thì Thương gọi.

  • Ra ăn đi..
Tôi nhìn Thương, vẻ mặt em vẫn có cái gì căng thẳng.

  • Nhanh không nở... Thương lại nói thêm câu nữa.

Tôi thở dài một cái rồi cũng bỏ cái túi xuống, tiến lại chỗ bàn ăn
Một bát phở gà nóng hổi trên bàn, bên cạnh còn thêm cốc trà đá, tôi cũng ngồi xuống, cầm đôi đũa lên đớp cho xong rồi còn về, đang khô hết cả miệng có bát phở với cốc trà đúng là tuyệt vời, Thương thì cũng bê thêm một bát xuống ngồi đối diện, ăn thì đéo ăn tay tứ đảo lên đảo xuống, tí tí lại đưa mắt lên nhìn tôi, miêng thì cứ như có điều muốn nói, cứ hít lên thở xuống mạnh mấy cái rồi thôi.....

  • Xong, còn gì không... đá nhanh bát phở, trà đá thì cũng hốc hết rồi...tôi đứng dậy tính đi về..

  • Anh đứng lại đấy...

Tôi xoay mặt lại nhìn...

  • Em bảo không muốn thấy anh, thì anh cũng đi luôn à...

Nói thế thì chịu rồi, tôi vẫn đứng im nhìn em, nói gì nói nốt đi .
.........im lặng một lúc.......

  • Anh ở đây đi, đừng đi đâu cả, mấy hôm rồi hãy về.........tiếng nói nhí nhí trong mồm của em bật ra, là tôi đơ con mẹ nó luôn, nói xong em cũng xoay người đi lại về phòng ngủ, mặt thì vẫn căng lắm...

Tôi đứng đấy nhìn theo một lúc, rồi cũng chấn tĩnh lại bản thân, vứt cái túi vào một góc rồi cũng ngả lưng xuống cái ghế nằm dài ra, ở thì ở vướng đéo gì đâu, thằng nào léng phéng lên đây bố mày lại cắt tiết, lúc đấy đừng hối hận.
Rồi cả ngày hôm đấy, hôm sau và hôm sau nữa, tôi hết ngủ rồi lại dậy, bật tivi lên xem trên cái ghế sofa, Thương thì thình thoảng lại thấy xuống cái siêu thị gần đó ôm một đống đồ về, rồi thi thoảng lượn lờ dọn dẹp bếp với đồ đạc bên ngoài, tôi và em cứ như 2 linh hồn vất vưởng trong căn nhà, ai làm việc lấy không mở miệng nói thêm với nhau câu gì, ngoài mỗi câu ra ăn cơm.
.....
Chiến tranh lạnh đã bùng nổ diễn ra tới ngày thứ 5, không khí cũng đã dần bớt căng thẳng không như mấy hôm đầu, Thương lượn lờ ra ngoài phòng khách nhiều hơn, mà cũng chẳng thấy đi làm hôm nào hết, cứ ở nhà canh tôi xem có đi đâu không, cứ mỗi lần tôi hé cái cửa nhà thì lại vôi ra hỏi đi đâu, tôi thi đi được đâu, ngoài xuống dưới mua bao thuốc, rồi lại quay về...

Ngồi ở ban công đưa điếu thuốc lên mồm rít một hơi dài, bên cạnh cốc trà đá tôi nghĩ lại mấy ngày hôm nay ở đây, cũng đéo hiểu tình cảnh này là gì, tức thì cứ xả mẹ hết vào mặt một lần đi, yêu thằng khác rồi thì cũng nói mẹ luôn, sao cứ giữ tôi ở đâu làm gì.

  • Mày cứ bảo sếp tao xin nghỉ mấy hôm, nếu không thì cứ cho nghỉ việc đi, đang bận, mà mày đừng gọi tao nữa, không ông Phong ông ấy lại lồng lộn lên..

Đéo biết vô tình hay cố ý để nói cho tôi nghe thấy, em đi từ nhà tắm bên ngoài ra, tay cầm điện thoại, tay cầm cái sọt quần áo vừa đi vừa nói ra chỗ máy giặt....
Tôi cố vểnh tai lên nghe, á dkm lại thằng db Quân gọi đây mà, không khí đang yên bình, bố đã cố quên rồi mày lại cứ mò tới. Im lặng đã lâu cũng đến lúc phải nói chuyện đàng hoàng, tôi vứt điếu thuốc xuống rồi cùng vào lại nhà.

  • Ai gọi.

Em ngước cái mắt lên mở to ra hất cái hàm.

  • Thằng Quân.

  • Gọi làm gì.

  • Nó gọi giục làm thanh toán chứ làm gì..

  • Yêu nó à...

Em lại chừng mắt lên, 2 hàng lông mày lại nhíu lại, rút cái điện thoại ra lướt lướt cái đéo gì đó rồi nhét vào tay tôi..

  • Đây, xem đi....mà bỏ cái kiểu đấy đi nhé....rồi quay về phòng ngủ đóng rầm cái cửa lại.

Tôi nhận cái điện thoại, hóa ra là mở tin nhắn trò chuyện, toàn tin công việc, với cũng chỉ một 2 tin rủ đi chơi với mấy đứa lần trước, có cả 1 cái tin làm tôi đọc xong cũng tí bật cười.

Trích tin nhắn.

  • Gọi lúc đéo nào không gọi, đúng lúc anh Phong ở đây.

  • Ui tao biết đéo đâu.

  • Ông đấy mặt hằm hằm bỏ đi đâu rồi.

  • Chết mẹ tao rồi, mày gửi số ông Phong cho tao nhanh lên, không ông ấy tìm giết tao..

  • Chết mẹ mày đi, đã bảo mai tao gửi rồi cứ giục, giờ ông ấy điên, ông ấy sang cắt tiết mày.

  • Ui cứu tao đi thương, mày gọi giải thích đi, tao bị oan...

  • Kệ mẹ mày, thế nhá, mai tao gửi mail .
....................................
Hóa ra tôi quá nhậy cảm, chắc vì còn yêu nên ghen tuông mù quáng, tôi nghĩ lại mình bây giờ cũng chẳng khác gì em năm xưa cả, tự nhiện lại thấy mình có lỗi vkl..tôi cứ mon men đi lại trước cái cửa phòng ngủ, định mở cửa vào nhưng ngại đéo biết vào xong nói gì, vì mấy hôm cũng im lặng giờ quên mẹ cách sử dụng miệng. May quá thế đéo nào mẹ em lại gọi, thế là có cái cớ..
Mở cái cửa phòng, thấy em đang gấp quần áo.

  • Này mẹ gọi..

Mặt thì vẫn cau có nhìn về phía tôi.

  • Alo, mẹ ạ....

..........................
Phù thoát, đang ngại đéo biết nói gì, tôi xoay người lại, ra phía ban công ngồi, châm điếu thuốc, húp nốt cốc trà đá còn dở, phóng tầm mắt ra phía thành phố, tâm trang tự nhiên dịu lại, có cái gì đó vui vui thế đéo nào, khó tả lắm, chỉ là tôi thấy vui thôi...............

Chắc thấy tôi ngồi ngoài này lâu quá, đéo thấy vào dỗ gì hết chắc cũng hết chịu được, bắt đâu thấy đi ra lẩm bẩm.

  • Hút ít thôi, mồm như cái ống khói ý..mà điện thoại anh để đâu.

Tôi lại vứt mọe nó điếu thuốc xuống, tính vào rót thêm cốc nước,lấy cái điện thoại, vừa đi thấy ngứa mồm tôi lại hỏi cho có câu chuyện.
  • Mẹ gọi gì ..

  • Bảo gọi cho anh không được, hỏi xem có vào tiền mảnh đất không, với mấy việc linh tinh...

Hôm qua gọi facetime thế đéo nào, lọt tôi vào trong khung hình, mẹ Thương chắc đoán tôi vẫn còn loanh quanh ở đây nên không gọi cho tôi được, thì gọi sang cho em hỏi...

Tôi à ừ mấy câu rồi cũng đi tìm nhanh cái điện thoại để gọi lại......giải quyết hết xong công việc cũng tới giờ cơm trưa rồi...vẫn câu nói đấy..tức thì tức nhưng cơm nước vẫn phục vụ đầy đủ...

  • Vào ăn cơm.

Nhìn mân cơm trên bàn vẫn các món ngon như mọi ngày, hôm nay cái đéo gì cũng thuận nợi tốt đẹp, nên ăn thấy ngon hẳn....vừa ăn thình thoảng lại liếc lên nhìn Thương, cái gương mặt cong cơn vẫn có chút giận hờn lúc này thấy đáng yêu khó tả....không khí thì vẫn thế, ngoài tiếng đũa với tiếng tivi thì chẳng còn gì khác cả...đột nhiên...

  • Này...tôi nói

  • Cái gì....

Tôi bỏ bát xuống rồi nhìn chằm chằm vào Thương, mặt rất nghiêm túc.

  • Mình cưới nhau đi.

Đang và cơm Thương nghe xong cũng tí nghẹn, mắt chợn ngược lên nhìn tôi, người như đứng hình mất mấy giây sau câu nói.

  • Anh bị điên à...ai yêu anh, mà anh đòi cưới.

  • Anh nói thật.

  • Thật cái gì mà thật...ăn cơm đi..tí uống thuốc vào bệnh lắm rồi.

Tôi đứng dậy, kéo cái ghế đi sang chỗ Thương rồi ngồi xuống, nhìn thẳng vào mắt Thương tôi lại nói tiếp.

  • Cưới đi, để hết nghi ngờ giận hờn nhau, anh khó chịu lắm rồi.

  • Cút ra đi...liên thiên...em bỏ bát xuống cái chân thì cố đấy cái ghế tôi ra.

Tôi vẫn ngồi yên lặng mắt cứ dính chặt vào mắt em, mặt thì nghiêm túc hết mức có thể, thấy tôi như vậy, em đẩy đẩy vài cái rồi cũng lặng yên..và thế 2 cặp mắt cứ nhìn nhau thôi...dường như phút giây này mọi thứ như đóng băng vậy.........

  • Sợ à.

  • Sợ gì...

  • Không sợ thì lấy anh đi.

Thương lại như chết lặng...cứ thế nhìn tôi, không gian này, khoảnh khắc này nó như có một luồng áp lực lớn đè nặng lên tâm trí tôi, vừa hồi hộp vừa căng thẳng...

  • Ai sợ, cưới thì cưới, đừng hối hận...mặt rất nghiêm túc nhìn về phía tôi.

Rồi đó, tất cả đã kết thúc sau câu nói đó, những giận hơn bực tức, ghen tuông,trách móc, căng thẳng, áp lực.....suốt mấy ngày qua đã được giải thoát. Bỏ qua tất cả mọi chuyện đã diễn ra trước kia, cũng chẳng cần nói lời quay lại, hay yêu lại từ đầu nhảm nhí gì đó.

Lời cầu hôn................
thật lãng xẹt, thật quá nhanh chóng, đéo có ngôn tình quỳ gối các thứ, hay nói nhưng lời yêu thương lãng mạng, hứa hẹn đủ kiểu. Chúng tôi chắc bị điên rồi, một thằng giám nói, một đứa giám đồng ý, tôi cũng không biết tại sao mình có thể nói ra câu đó ,và em cũng chấp nhận được............
.thế đấy, đơn giản thế đấy......
Nhưng với tôi thế là đủ rồi.

Tôi nhìn em rồi kéo tay em dậy, nhặt luôn 2 cái điện thoại trên bàn, với chùm chìa khóa treo ngoài cửa, kéo em đi..

  • Này...anh làm gì đấy.....

  • Đi về....

  • Đi đâu điên à...

  • Đi về gặp mẹ....

...em thì ngơ nhác mắt cứ trợn tròn lên, vì hành động của tôi.

  • Nào điên à....đi đâu.

  • Đã bảo đi về nhà cơ mà, lấy gì mang theo không, mà thôi không cần..nhanh lên...

Rồi cứ thế tôi lôi đi .

  • Nào...về thì thay quần áo đã chứ....nào....dở hơi à....

Tôi mặc kệ, nhanh tay khóa nhanh cái cửa nhà lại, rồi lại nhanh kéo em về phía cầu thang máy, thấy tôi nắm chặt tay không nói gì thêm, mặt nghiêm túc vô cùng em cũng không phản ứng nữa...cứ để yên để tôi dắt đi, trên người vẫn bộ pijama.

Xuống đến xe tôi mở cửa nhét em vào ghế phụ rồi sang bên nổ máy.

  • Tay...tôi nói.

Em thì vẫn khuân mặt bàng hoàng, sau nhưng hành động của tôi, ngồi im mắt cứ dán chặt quay sang phía tôi nhìn.
Tôi vội nắm bàn tay em cầm chặt, như sợ em nhẩy mất ra khỏi xe, 1 tay lái, 1 tay giữ. Và thế đó không nói thêm gì, Hòa Bình thẳng tiến.

( Còn Tiếp )Xem nội dung: 244406
Dám chứ đ phải giám nhé tml :)) chúc mừg m cưới đc e Thương :v
 
Bên trên
Tắt Quảng Cáo