Thời sự Truyện cuộc đời tao.

thiendao442

Yếu sinh lý
Az cứ viết dài dài r đăng một thể cũng được. Qua với nay đăng ngắn đọc hơi tụt cảm xúc. Th nào giục kệ mịe nó đi az. Cứ viết dài dài đọc cho nó hay
Không đăng thì có thằng lại vào nói là sao không thấy, đăng thì lại nói thế này, chiều sao hết được tất cả. Muốn đọc dài thì nghỉ một tuần vào đọc cho nó đỡ tụt cảm xúc
 

Tui102

Yếu sinh lý
fan như loz, đoạn sơ múi lúc xuống hà nội rồi còn gì, thằng này bỏ chap à
Mấy hôm hóng mày bia rượu nhiều quá bỏ qua mất 2 chap mày múc em Thương với mày quen em Thuỷ vếu to.
Nếu mà là tao thì đoạn múc em thương tao vần kỹ hơn tí. Mà 3 cái tết chắc cũng miên man nhưng vẫn tiếc cho em thương và sự kỳ vọng của 2 gia đình.
Tặng mày bát phở lấy sức viết tiếp
 

Đính kèm

  • IMG_4090.jpeg
    IMG_4090.jpeg
    451.6 KB · Xem: 98

Zealous

Yếu sinh lý
Thằng thớt cứ viết tự nhiên theo cảm xúc đi. Nhanh chậm ngắn dài cái gì, đéo phải chiều mấy tml kia đâu. Được đằng chân lân đằng đầu. Cảm giác hụt hẫng hồi hộp mong ngóng nó mới thú vị.
 

Yahoo!

Yếu sinh lý
Cập nhật tiếp đoạn hôm qua cho đỡ bị dở, mai ngày kia tập chung viết mấy chap dài hơn, cho anh em đọc cho thoải mái cảm ơn anh em, nhớ like và để lại bình luận, ủng hộ cho nhà văn mới nhú .
..........................

Cảm giác có cái gì đó mát lạnh chạm vào cơ thể khiến tôi mở mắt. Một bàn tay nhỏ nhắn đang đặt lên chán.
  • Đầu nóng quá, nhà có kẹp nhiệt độ không

Thủy nghiêng đầu hơi cúi xuống 1 tay đặt lên trán mình, tay còn lại đặt lên trán tôi, thấy tôi mở mắt cũng mỉm cười

  • Úi sang từ lúc nào đấy, mà cũng tìm được phòng à.

  • Vừa xong, gọi điện không thấy nghe máy, đứng ngoài cửa, may có cái chị gì vừa về mở cửa thế là vào luôn, mà ở trọ kiểu gì đi ngủ không đóng cửa phòng trộm nó khuân hết đi thì sao.

Tôi khẽ mỉm cười.

  • Lẫy thấy bí quá tỉnh dậy mở ra cho thoáng, ai ngờ ngủ quên mất .

  • Thế kẹp nhiệt độ để đâu, xem bao nhiêu độ nào, còn xem uống thuốc hay đi viện.

  • Không có mấy khi dùng đâu, thôi uống thuốc là khỏi chứ đi viên làm gì mấy cái này.

Thủy nhìn tôi lắc lắc cái đầu, rồi ra ngoài một lúc quay lại với cái kẹp nhiệt độ trong tay.

  • Này thử xem .

  • Lấy đâu ra đấy.

  • Của cái chị Phòng đầu, lẫy mở cửa cho ý.

Tôi đoán chắc bà Linh, nhận cái kẹp từ tay Thủy tôi cũng cho vào người thử, Thủy thì lấy trong cái túi nilong nhỏ ra mấy vỉ thuốc, rồi quay ra chỗ bàn bếp rót cốc nước

  • Uống cái này vào, ăn rồi phải không, đưa người ta xem nào.

  • Úi giời... hơn 39 độ này, sốt cao thế uống cái hạ sốt trước đã....rồi đưa tôi cốc nước đã pha sẵn thuốc.
Chị Linh vợ anh B lúc đấy cũng vừa sang, đến cửa đã cao giọng.

  • Sao kẹp chưa, nó sao rồi...

  • Hơn 39 độ một tí chị ạ..

  • Đấy tao đã bảo anh em nhà mày rồi, đi đâu thì mũ nón vào, cứ phơi cái đầu ra nắng cơ...mà sốt thế cũng không gọi bảo chị mày.

Tôi nhìn sang phía chị linh, cười 1 cái .

  • Sao em tưởng tối chị mới về cơ mà.

  • Tao về quầy lấy ít giấy tờ cho anh mày, tiện về nhà lấy cái nồi lẩu mang xuống bà ngoại, đang định rủ mày tối xuống đấy ăn, mà ôm đau thế này thì ăn cái gì, thôi có bé này ở đây rồi thì tao đi đã, có gì alo nhé............nói xong bà nháy nháy cái mắt nhìn về phía tôi rồi liếc sang Thủy cười.

Tôi nhìn lại cười rồi xua xua cái tay. Thủy vừa dán miếng gì mát lạnh vào đầu tôi xong cũng quay lại chào, rồi cầm cái túi cất vào trong tủ lạnh.

Tôi đưa mắt nhìn Thủy, cảm giác này tôi thấy Thủy gần gũi đến kỳ lạ, dù mới gặp nhau có hôm chụp ảnh, mà sao những hành động vừa rồi khiến tôi cữ ngỡ, đã quen Thủy lâu nắm rồi.

  • Sáng ra cửa hàng lấy ảnh không thấy đâu, nghe chị trang điểm bảo ốm, tưởng đùa ai ngờ ốm thật.

  • Nhà Thủy gần đây không, mà vừa nhắn cái đã sang rồi.

  • Vừa cái gì.... ông ngủ được gần 40p rồi ý chứ, người ta ở dưới Công Nghiệp.

Tôi vơ cái điện thoại, cũng đã gần 5h30 chiều rồi, trong máy có gần 5 cuộc gọi nhớ số lạ chắc của Thủy.
Thủy vừa rửa xong cái bát mỳ với mấy cốc nước tôi vừa uống thuốc xong, đầu lại ngó nghiêng 1 vòng quanh phòng, rồi ngoài hành lang.

  • Ở 1 mình mà cũng gọn gàng phết nhỉ, mà thợ ảnh sao còn có cả sách vở thế này.

  • Chụp ảnh là làm thêm thôi, người ta sinh viên năm cuối Nông Lâm mà.


Thủy Gật gật cái đầu, rồi tiếng điện thoại vang lên, đầu bên kia chắc giục cái gì đó chỉ thấy Thủy gắt giọng
  • Rồi biết rồi, đang về rồi đợi tí..

  • Có việc thì về đi, ngta cũng thấy đỡ rồi

  • Thế tí có ăn gì không, ngta đi mua cho xong về luôn có tí việc.

  • Thôi tí đói ra đầu ngõ làm bát phở được rồi, cứ về đi.

Thủy sờ tay lên chán tôi, rồi cũng gật đầu rặn dò mấy cái loại thuốc trong túi bóng.

  • Người ta về nhé, có gì thì nhắn tin....Thủy lấy cái túi sách nhỏ với cái mũ bảo hiểm đội lên đầu quay ra nhìn tôi cười

Tôi gật cái đầu rồi đi ra cùng mở cái cửa cổng, nhìn bóng Thủy khuất xa tôi mới quay lại phòng. Cảm giác có 1 chút gì ấp áp trong lòng, tình cảm của những người xa lạ nơi đất khách, vậy là tôi lại có thêm 1 người bạn.

  • Anh ny đang làm gì đấy, cả ngày nay em chuẩn bị lễ tổng kết trên trường giờ mới về nè.

  • Anh đang ở nhà thôi, em về nhà rồi à có mệt không.

  • Có mệt chết đi được, tập múa cho mấy đứa trẻ con không biết mai lên biểu diện chúng nó có khóc không :v, mà tối nay đi ăn ốc với bọn em không.

  • Chắc thôi, anh đang ốm mệt quá chỉ muốn ở nhà.
  • @@ any ốm á, thế uống thuốc ăn uống gì chưa.

  • Uống rồi, tí tối ra làm bát phở là xong thôi.


  • Ùi, any nhắn em cái địa chỉ đi, xong em qua .

  • Thôi qua làm gì, cảm cúm tí thôi mà .

  • Nào nhanh.

Thấy em nhắn lại thế tôi cũng phân vân 1 chút rồi cũng nhắn cho cái địa chỉ.


Tôi vào lại nhà vệ sinh, lau qua cái người đang nhớp nháp, nhìn vào gương, cảm giác cái mặt bơ phờ đến kỳ lạ, ngoài cửa đã có mấy đứa trong xóm về bắt đầu về...

  • Em đang đầu đê này đoạn nào thế.

  • Đi vào trong một chút đi, anh thấy em rồi....nhìn thấy bóng Thanh Thanh từ xa tôi vẫy vẫy cái tay .

  • Úi nhà trọ này rộng thế...Thanh Thanh dắt cái xe vào, đầu cũng hơi ngó nghiêng quan sát dẫy trọ.

  • Em ăn cơm chưa mà đã sang đây luôn rồi.

  • Em chưa, anh bảo cái thế là em đi chợ luôn rồi qua đây, anh xách hộ em mấy cái đồ này vào........ nói rồi Thanh Thanh cởi cái mũ bảo hiểm, tay lấy mấy cái tui nhỏ đang móc ở đầu xe đưa về phía tôi.

  • Sao mua gì nhiều thế, toàn đồ tươi định nấu thật à.

  • Thì đã bảo lúc nào rảnh em qua nấu cho anh thử tay nghề mà, quên không hỏi anh thích ăn gì không, nên em mua mấy đồ này.

Vào đến phòng, Thanh Thanh quay sang nhìn tôi cười.

  • con trai ở một mình mà cũng gọn gàng phết nhỉ .

Hình như trong đầu các cô gái bọn con trai chúng tôi bựa bộn lắm hay sao, thấy phòng gọn gàng đều tỏ vẻ ngạc nhiên như nhau vậy .


  • Mà anh bị cảm à.

Nhìn xuống mấy vị thuốc còn trên bàn Thanh Thanh quay sang nhìn tôi hỏi.

  • Uhm sáng đi làm về tự nhiên mệt quá, giờ cũng đợ hơn rồi.

  • bếp biếc đủ đồ nấu ăn phết nhỉ, thế anh ngồi nghỉ đi, em tần cho anh con gà, với làm mấy món cho anh dễ nuốt.

Nói xong em với cái tạp dề trên tường, buộc gọn cái tóc lại bắt đầu nấu nướng, tôi có vào để giúp mà em bảo không, để im đấy rồi bắt tôi ra ngoài cho đỡ vướng víu, tôi quay lại bàn làm việc mở cái laptop ra, thi thoảng lại quay về phía Thanh Thanh nhìn, tự nhiên có chút gì đó cảm giác quen thuộc đến lạ kỳ cứ thế..cứ thế nó nhen nhóm.

  • Úi ngon thế...tôi đưa miếng thịt hầm lên miệng, cảm giác mềm thơm ngon ngập tràn trong miệng, dù vừa xong nó vẫn còn hơi đăng ngắt.

  • Sao dễ ăn không, em nghĩ anh đang ốm lên cho hơi đậm hơn 1 chút.

  • Ngon, em nấu ăn ngon thật .

Em cười tít cả mắt sau câu nói đó, bữa cơm 2 người nhưng đầy đủ món, có 1 đĩa trứng cuộn, 1 bát canh xương bí đỏ, 1 bát gà tần thuốc bắc, với 1 đĩa rau xào. Có vè Thanh Thanh khá giỏi nấu ăn nên món nào tôi cũng thấy vừa miệng.
Đã lâu rồi ngoài vợ chồng anh B với mấy lần liên hoan, thì đây là lần đâu sau khi chia tay Thương tôi mới ngồi ăn với một người con gái, trong chính căn phòng của mình, hai người, cảm giác này vừa quen mà vừa lạ, tôi đưa ánh mắt nhìn về phía Thanh Thanh, thật xinh đẹp, đã xinh lại còn nấu ăn ngon, chắc hẳn thằng đàn ông nào có được sẽ cảm thấy hạnh phúc lắm....tôi nghĩ vậy.

  • 2 đứa mày cơm nước gì chưa...

Tiếng chị Trang vừa nói vừa tiến về phía phòng tôi, bà vừa vào đến cửa tự nhiên anh mắt trở lên ngạc nhiên một chút rồi đinh thần gấp lại, bà lại cười cười.

Thằng Dũng về rồi à, tao tưởng xe thằng Dũng còn để ngoài cửa.......nói xong bà đưa ánh mắt xuống nhìn Thanh Thanh rồi lại nhìn về phía tôi, miệng mím cái môi lại hơi nhếch lên cười.

Tí thì lộ, may bà này nhanh trí nhận ra, cô gái này khác với cô gái lúc chiều, nên đầu lẩy số .

  • Anh Dũng về rồi......tôi cũng nhanh chóng phụ họa theo.

  • Em chào chị ạ, chị vào ăn cơm với bọn em.... Thanh Thanh đưa ánh mắt lên nhìn chị Linh rồi cười

  • À...ờ...chị ăn rồi, chị sang xem thằng em chị ăn uống gì chưa thôi, mà em là....

  • Em là người yêu anh Phong, anh Phong không kể với chị ạ....

  • À...ờ....

Sau câu đó bà lại đảo mắt nhìn sang tôi, mắt cứ trố ra, có về ngạc nhiên lắm, tôi cũng vậy sau câu nói đó tôi cũng choáng, tự nhiên 2 tai nóng bừng lên...


  • Hihi em đùa thôi.....nói xong Thanh Thanh cười khúc khích quay sang nhìn tôi.

Dường như sợ ở lại sẽ nỡ miệng phọt ra câu nào tiếp, thấy vậy bà Linh nói thêm 1 2 câu nữa rồi cũng chuồn về.

  • Ơ... thôi ăn khỏe thế này thì chắc không sao rồi, chị về xem thằng cu đã, 2 đứa ăn đi nhé....nói xong bà cười nhìn tôi nháy nháy cặp mắt rồi cũng quay người chạy về phòng.

  • Chị gái anh à.

  • Uhm chị dâu, vợ anh trai kết nghĩa, cũng ở ngay phòng đầu khu trọ .
...........................tối đó chúng tôi nói chuyện với nhau rất nhiều, nhiều hơn hàng ngày nói chuyện, tôi và em cũng có thêm hiểu biết về đối phương.

Cơm nước rửa bát xong đâu đấy, Thanh Thanh cũng về để chuẩn bị cho buổi tổng kết vào sáng mai.

Ngồi lại một mình trong căn phòng, tôi lại nghĩ lại ngày hôm nay.............thật tuyệt vời, trong một ngày 2 người phụ nữ quan tâm chăm sóc, vua chúa cũng chỉ đến thế mà thôi.................

( Còn Tiếp )
Sao font chữ thế lồn nào nhỉ hay mày bỏ cái gạch đầu dòng đi
 

ngobin96

Yếu sinh lý
Cập nhật một chút cho các anh em bớt ngóng, nay dảnh dự là tối nay tôi sẽ dành cả tối để viết tiếp, mai lại ra sớm cho các bẹn, chúc các bẹn đọc chuyện vui vẻ.

Sáng hôm đó tôi dậy khá muộn, xuống dưới nhà thì mẹ và con em gái đã đị chợ về, nấu nướng chuẩn bị xong các đồ lễ thắp hương.
  • Tí hóa vàng xong 2 đứa đi thả cá cho mẹ nhé.

  • Vâng ạ

Tôi trả lời mẹ xong cũng bê mâm, sắp xếp lại các đồ mã , thay bộ quần áo dài vào để gia đình cùng nhau làm lễ, thời tiết từ hôm qua cũng đã ấm hơn, dương như sắp qua mùa đông, còn gần tuần nữa là đến tết rồi.

  • Anh chụp cho em mấy cái ảnh.

Con em tôi cầm cái bát đựng cá , uốn éo tạo dáng, nó thấy tôi hôm về có cái máy ảnh, thế là nó bắt mang đi bằng được để lúc thả cá chụp cho nó đăng fb.

  • Được rồi, được rồi...xinh lắm rồi, thả đi không ông táo không kịp về trời.

Nó bĩu cái môi, rồi cũng giải thoát cho mấy con cá đáng thương, đang muốn tái hòa nhập với cộng đồng dưới nước.

  • Cơm xong cái là anh phải đưa em đi làm tóc luôn đấy, để lâu bố đổi ý thì tất cả là tại anh.
  • Rồi...không phải nhắc, mà dưới này không nhuộm được hay sao mà lên tận T.P

  • Phải cắt lại xong mới nhuộm chứ, mấy quán dưới này cắt xấu mù...thôi anh đi nhanh lên ăn cơm sớm không đi làm tóc tới tối mất.

Căng cơ bụng lại trùng cơ mắt, sau bữa cơm tôi chỉ muốn lên giường làm 1 giấc ,nhưng với sự háo hức của con em, thì làm sao tôi thoát khỏi nó được, nó ăn thật nhanh rồi lên phòng lấy cái túi sách nhỏ, đựng mấy lon nước với mấy gói đồ ăn vặt cho vào, đứng đợi luôn ngoài xe.....

Tôi chở nó lên thành phố, vào một tiệm cũng gần ngay khu trường nó, nó chọn quả combo gì mà nhân viên quán báo 3 , 4 tiếng mới xong...nằm dài trên cái sofa của quán, bật vài bài nhạc rồi cắm tai nghe, tính làm một giấc .

“ Hôm qua anh đi với hội cái Thương à “
Tin nhắn đến của Huyền làm tôi tỉnh dậy.

  • Uhm sao thế

  • Anh thích nó à...

  • Sao hỏi thế.

  • Anh cứ trả lời em đi, anh đang tán nó phải không.

  • Không tán gì, ai bảo em thế ?.

  • Không tán mà đánh nhau vì nó.

Vãi thật như tôi đã kể với các bạn, cái thị trấn này chỉ cần 1 người biết là cả thế giới đều biết.

  • Bạn thôi, mà sao cứ phải hỏi anh như vậy.

  • Bạn......ừ thì bạn, vậy em với nó anh chọn ai , em nói thật em ghét nó, anh còn chơi với nó thì đừng bao giờ liên lạc với em nữa.

Đọc đến đây tôi cũng chẳng biết lên nhắn lại gì với Huyền, nó vẫn như vậy rất thẳng thắn, lại còn nóng tính, thâm tâm tôi vẫn chỉ nghĩ coi nó là đứa em gái.
tôi im lặng phân vân một lúc thì
Ting.... lại tiếng tin nhắn vang lên trong điện thoại.

-Cái Huyền đang tán anh à............. tin nhắn của Thương

  • Sao em hỏi vậy...

  • Em với nó vừa gọi điện chửi nhau đấy....nó bảo em tránh xa anh ra.

  • Thế cơ á, thế ai thắng ai thua 😀

  • Em không đùa, câu hỏi tối qua em hỏi, anh trả lời em được chưa, anh có thích em không.

Nghe có vẻ có tính nghiêm trọng, lên tôi im lặng 1 lúc, nghĩ lại mọi thứ...
Giữa Thương và Huyền cũng không quá khó để lựa chọn, Thương rất xinh, được thêm cái ngoan hơn Huyền, gia đình cũng thuộc diện giàu có, bố em lại còn là bạn làm ăn với bố tôi... và hơn hết tôi hơi sợ cách chủ động của Huyền.... nên tôi quyết định ......từ trối Huyền bằng cách im lặng,.

  • Lúc này anh cũng chưa xác định được, anh vẫn chưa quên được người cũ.
  • Em không quan tâm anh có quên người cũ hay chưa, chỉ cần anh trả lời em, có phút giây nào anh cảm thấy thích em không, em chỉ cần anh trả lời có hay không thôi.
...........
Thực ra ai cũng vậy thôi nói chuyện lâu ngày cũng sinh ra cảm tình, chỉ là sau khi chia tay khánh Linh ,những người con gái đến bên tôi, đều cho tôi một cảm giác bất an. Dường như tôi vẫn chưa quên được cái việc yêu xa bị cắm sừng, tôi vẫn chưa sẵn sàng cho 1 mối quan hệ mới mới....nhưng tôi vẫn phải cho em một câu trả lời.

  • Cũng có.

  • Vậy mình cứ yêu nhau thử 1 tháng đi, nếu anh cảm thấy bên em mà vẫn chưa quên được người cũ thì không sao cả, còn nếu sau 1 tháng anh vẫn không yêu em thì mình làm bạn, được không anh.......

Dường như em rất thích tôi, lời đề nghị của em cũng khiến tôi suy nghĩ...tôi có lên mở lòng mình không, có nên đón nhận tình yêu của em.......tôi sợ tôi sẽ làm em thất vọng.....nhưng ....tôi sợ cô đơn hơn...tôi sợ 1 ngày sẽ không có ai nói chuyện sẽ lại thui thủi 1 mình, lại nghĩ về những điều đã sảy ra trong quá khứ.......
Tôi im lặng 1 lúc suy nghĩ lại..rồi

  • Vậy được, 1 tháng, nhưng anh không chắc anh sẽ là một một người yêu hoàn hảo..

  • Chỉ cần anh đồng ý là được rồi. vậy từ hôm nay anh làm người yêu em nhé.

Cuối cùng tôi cũng cho bản thân mình 1 cơ hội, có lẽ lần này sẽ khác tôi hy vọng là thế.

Vài phút sau, thông báo fb tôi đã ngập tràn những lời chúc mừng, tag tên, em lấy tấm ảnh của tôi thay vào avata kèm thêm 1 trái tim đỏ, tôi lắc đầu chỉ biết cười....chắc hẳn em muốn dằn mặt Huyền hay cũng như đánh dấu chủ quyền, lúc này tôi cũng có chút áy láy với Huyền, nhưng thôi kệ đây cũng đâu phải lần đầu tiên tôi làm vậy.

- Á à, được đấy...

Con em gái tôi đang ngồi dưới cái máy hấp tóc cũng quay đầu lại nhìn tôi cười khúc khích
  • Được cái gì mà được..........tôi chắc hẳn nó cũng thấy hình ảnh được cập nhật lên của Thương.

  • Chắc tối nay bố với chú Minh mổ lợn ăn mừng ý nhỉ :v

  • Vớ vẩn có gì mà ăn mừng...luyên thuyên cái con này.

  • Sắp thành thông gia thì trả ăn mừng, mà chị Thương cũng đang trên tp thì phải, tối qua còn rủ em đi mua quần áo, để em gọi.

Nói xong nó rút cái điện thoại ra alo cho Thương luôn mà tôi không kịp cản, mới nhận lời yêu được có vài phút, tự nhiên tôi cảm thấy hơi ngai khi gặp ngay lúc này..

- Chị còn trên TP không, ra quán..... em với anh Phong đang đây, tí chị em mình đi mua quần áo nhé, em làm tóc sắp xong rồi.
..................................
Tả qua 1 chút về Thương cho các bạn dễ hình dung, Thương bằng tuổi tôi khá cao tầm 1m67, đôi mắt to tròn hai mí, da trắng, khá xinh, thân hình khá cân đối, đặc biệt vòng eo rất nhỏ, lên mỗi lần diện những bộ đồ bó sát đều khiến tôi không thể dời mắt khỏi thân hình, mái tóc nhuộm màu nâu trầm dài, điều đặc biệt Thương hay dùng một mùi nước hoa rất thơm cảm giác rất ngọt dịu, khiến tôi rất ấn tượng về sau nay, khi mỗi lần có ai đó phảng phất hương thơm như vậy, tôi đều nghĩ tới em, bố Thương Cũng làm về nông sản nhưng chủ yêu kinh doanh trên Mộc Châu, tôi cũng biết Thương từ nhỏ, vì hồi bé tôi cao hơn Thương, lên lúc nào cũng xưng anh, nên em cũng quen miệng gọi theo, đến hết cấp 2 thì em chuyển về trường Trí Đức dưới Hà Nội học, từ đó cũng ít liên hệ, mãi sau đợt chia tay Khánh Linh, tôi mới kết bạn trên FB với Thương và nói chuyện nhiều............
.......
mà sau này khi tôi nhớ lại, các cô gái đi qua đời tôi, từ vóc dáng thân hình, đều khá giống nhau chỉ hơi khác một chút về chiều cao, chắc hẳn gu tôi nó vậy.

gần 10 phút sau, Thương cũng bắt taxi qua, trên tay cầm mấy bịch đồ, miệng cười tươi đi vào quán, tôi và em cũng chỉ nhìn nhau cười, có một chút gì đó hơi ngại ngùng, có vẻ như cả hai vẫn chưa quen được ngay, may có con em gái nó giúp phá vỡ cái bầu không khí này.

  • Chị dâu chờ em chút, em sắp xong rồi.

  • Ơ này con kia... tôi hơi giật mình sau câu nói của nó

  • Thế không đúng à......nó nháy đôi mắt như trêu ngươi về phía tôi, rồi quay sang nhìn Thương cười.

  • Chắc không đúng, anh Phong chắc còn nhiều em lắm... rồi em quay sang lườm tôi 1 cái

  • Nào vớ vẩn, thôi sắp xong chưa ngồi lâu khát nước quá rồi.

  • Mà chị Thương đổi avata rồi anh không đổi cùng à...nó thè cái lưỡi nhỏ nhìn về phía tôi.

Em cũng quay lại nhìn như đang đợi 1 điều gì đó..

  • Mạng yếu chưa tải lên được.

  • Xí ....

Rồi 2 chị em nó lại ngồi tùm tỉm cười nói chuyện, tí đi đâu, ăn gì, mua gì.... đúng là phụ nữ chủ đề này thì nhanh lắm.
Làm tóc xong tôi ghé qua một tiệm nước mua 3 cốc trà sữa lót tạm cái bụng trống rỗng, rồi tiếp tục làm vài vong quanh thành phố đưa 2 nàng công chúa đi mua sắm. vì hôm qua tôi cũng đã mua cho nó 1 đồng quần áo rồi, nên nó chỉ mua thêm 1 bộ, rồi quyết định dùng số tiền bố cho cùng với tiền tiết kiệm sắm luôn con samsung s3 đang hot lúc đó, Thương cũng mua thêm vài bộ quần áo, rồi cũng chọn thêm 2 cặp áo cùng tone màu nhau cho tôi với em, tôi tranh trả tiền tất cả, nhưng em cố dành trả tiền 2 cái áo của tôi, em nói muốn tặng để làm kỷ niệm của cả 2 nên tôi cũng đành cười đồng ý. Trong lúc thử cả 2 cũng ghé vào nhau chụp tấm ảnh, và tôi cũng dùng tấm ảnh đó làm avata sau này, cuối cùng tôi lại có người yêu rồi các bạn à...............
Về đến nhà con em phi thẳng vào phòng khách nó tung tăng xoay một vòng cho mẹ chiêm ngưỡng quả đầu của nó

  • Mẹ thấy con xinh không....xong tay nó lắc lắc chiếc điện thoại mới.

  • Con gái mẹ thì trả xinh..lại còn cái gì kia? điện thoại mới à.

bố tôi cũng hóng hớt vừa ra khỏi phòng tắm..

  • Đâu xem nào, đang định đổi điện thoại cho cả nhà, thế này thì cái Na mất phần rồi :v

  • Ơ kìa bố ai làm thế, con không biết đầu....nó bắt đầu xị cái mặt ra mè nheo, được một lúc nó chợt nhớ ra điều gì đó nó định phun ra...

  • Bố mẹ biết tin gì chưa.

Tôi vội vàng chạy tới bịt cái mồm nó lại..

  • Nhanh lên phòng, tắm rửa đi còn ăn cơm, anh mày đói lắm rồi.....rồi cứ thế tôi lôi nó đi

Đằng sau bố mẹ hoang mang gặng hỏi....sao kể đi vụ gì......tôi cười ngoảnh đầu lại, con này nó luyên thuyên đấy mẹ tin nó làm gì ......rồi lại kéo nó nhanh lên tầng....

Sáng hôm sau,mẹ tôi với đưa em gái dậy sớm đi kiểm tra mấy kho hàng chuẩn bị cho nhân viên về quê ăn tết, bố với tôi xuống Mộc Châu ktra nốt công trình trại lợn đang xây dở để qua tết triển khai chăn nuôi, trên đường bố tôi bắt đầu tư vấn định hướng cho con đường sau này của tôi, hay mục đích ông xây thêm trang trại.....thấm nhuần tư tưởng kinh doanh của bố từ nhỏ tôi cũng vỡ ra thêm được nhiều điều.

  • Đội thợ xây chiều nay về phải không Sinh.

  • Vâng anh hai....

  • Chú chuẩn bị ít quà cáp cho anh em thợ về chưa thế.

  • Em bảo mấy thằng nó mua sẵn mấy két bia với túi bánh kẹo rồi, anh yên tâm, có mấy thằng nó ở trông em cũng mua luôn rồi, để mấy hôm nữa đỡ phải lên.
...chiếc xe cũng lăn bánh qua cánh cổng, xung quanh xây tường cao như lô cốt.
  • Rộng thế bố nhỉ.

  • Uhm sau nay gạ thêm mấy nhà kia xem có bán không, mua thêm được thì nghiên cứu trồng dâu tây, bố thấy dưới này cũng đang trồng mạnh lắm...

Vào đến nơi cũng thấy thợ thuyền đang dọn dẹp lại, các phần cứng đã xong hết rồi, còn cửa đường điện, với mấy cái hệ thống làm mát, qua tết đội thợ khác hoàn thiện nữa là xong.
  • Anh xuống rồi à, em cho thợ thuyền dọn dẹp lại nốt bữa nay là xong.

  • Uhm oke đấy sạch sẽ thế là quá ổn rồi, đợi ổn anh lại liên lạc với chỗ chú lên làm thêm công trình cho anh, chỗ thằng Minh nó cũng tính qua tết có mấy dự án đấy.

  • Vầng có gì anh cứ giới thiệu cho em, anh em mình làm với nhau bao năm rồi anh cứ yên tâm.

  • Anh có chuẩn bị ít quà, chiều chú bố trí cho anh em nghỉ ăn tết thì tặng cho mấy đứa nó phấn khởi, tiền thì chiều gọi cho kế toán, nó kiểm kê các thứ rồi tất toán cho chú anh dặn nó mấy hôm rồi.

Cả sáng đó, tôi với bố sau khi đi xem trang trại, lại đi biếu quà tết cho một số bạn làm ăn với bố tôi với một số họ hàng ở Mộc Châu.

  • Lâu lắm không gặp thằng Phong, giờ lớn quá rồi.

Tiếng ông chú Minh bố của Thương, vì cùng gần tới giờ cơm ngại về nhà vì biết mẹ tôi chắc ở nhà cũng bận, nên bố tôi gọi điện cho một số bạn bè ra quán làm bữa.

  • Dạ... con cũng sắp năm 2 đại học rồi mà chú .
Ông chú cười rồi vỗ vỗ vào vai tôi.

  • Lớn rồi chuẩn bị về giúp bố mày được rồi, chứ ông đấy tham việc quá thời gian đâu đi uống rượu với các chú.

Tan gẫu thêm 1 hồi, chúng tôi lại ngồi vào bàn ăn, vì bố với ông chú Sinh uống rượu nên tí nữa tôi nhận nhiệm vụ lái xe, mấy ông chú cứ gạ tôi uống, bảo ở đây chơi tối hẵn về, nhưng công việc của bố tôi rất bận những ngày cuối năm nên đành khất hôm khác.

  • Anh về chưa, đang làm gì đấy
Tin nhắn của Thương, sáng tôi cũng thông báo cho em là mình xuống Mộc Châu đi đương lên cũng trả nhắn nhiều.

  • Anh chưa đang ngồi uống rượu với bố em này.

  • Bố em cũng ra đấy á, hehe cố gắng tiếp bố vợ nhé .

  • Đùa thôi tí anh lái xe về nên không uống, em ăn cơm chưa.

  • Em chuẩn bị, chiều mà về sớm thì nghỉ ngơi xong tối đi ăn cơm với em nhé.

  • Vụ gì đấy, chắc cơm xong anh về thôi.

  • Đi ăn với mấy đứa chơi thân thôi, chúng nó bảo em dẫn anh đi theo .

  • Oke, thế có gì về anh nhắn nhé....

Bố tôi với các ông chú ngồi rất lâu từ 11h đến tận 1h chiều vẫn chưa tan cuộc. Tôi chuồn ra ngoài cửa nhà hàng, nằm đung đưa trên chiếc võng nhỏ, tôi mở điện thoại ra chọn 1 tấm đẹp nhất với Thương để đổi avata fb, chắc hẳn điều này làm em rất vui tôi nghĩ vậy, nhìn lại tấm ảnh được thay tôi lại suy nghĩ....đã là lần thứ 3 tôi công khai người yêu trên cái mạng xã hội này...mong đừng như 2 lần trước rồi lại phải xóa...
Ghé qua tiệm bánh Hoa Hồng tôi mua vài thùng sữa chua với ít bánh ngọt, cửa hàng này đồ khá ngon, nhất là món sữa chua lần nào đi lên Mộc Châu bố tôi cũng mua về cất tủ nhà ăn dần, tiện đường mua thêm ít dâu tây cho Thương với đứa em gái, về tới nhà cũng đã gần 3h30 tôi tranh thủ về phòng làm một giấc ngủ sau chặng đường dài khá mỏi. Chỉ tỉnh dậy sao tiếng gọi của mẹ tôi.
  • Phong ơi tối nay ăn cơm ở nhà không con....vì lúc về tôi cũng báo cắt cơm tối nhưng mẹ tôi vẫn hỏi lại thêm lần nữa để còn đi chợ.

  • Không mẹ ạ, tối con đi ăn với bạn.
Tôi tỉnh dậy đi vào nhà tắm, làm gì thì làm thì cũng phải sạch sẽ thơm tho gái nó mới thích, lúc nào tôi cũng nghĩ vậy, đứng trước cái gương nhà tôi vuốt vuốt lại mái tóc của mình, mẹ tôi lại đi ra đứng nhìn tôi một lúc rồi cười cười nói.

  • Đang yêu cái Thương nhà chú Minh à..
Tôi biết ngay cái việc con em tôi cái mồm nó không bao giờ giữ được cái gì.

  • Mới thôi mẹ....

  • Mẹ là mẹ cũng chấm nó lâu rồi đấy, anh làm gì thì làm, lại chỗ bạn của bố , đừng làm gì để 2 nhà mất tình cảm đấy nhé.

  • Ơ kia...còn biết rồi mẹ không phải lo.

  • Thế là tết này có người rửa bát cùng con Na rồi....nói xong mẹ tôi cười khúc khích

  • Ai...ai rửa bát cho con thế mẹ.....con em gái tôi cũng từ bếp đi lên nó hóng hớt..

  • Ơ kìa biết gì hóng hớt....nói xong tôi đưa tay lên vò cái đầu của nó

  • Chị Thương à mẹ, hay tí con gọi chị sang ăn cơm nhé.

  • Gớm tí chúng nó chắc lại đi với nhau rồi, thôi 2 đứa đi đâu thì đi cẩn thận tết nhất rồi nhớ về sớm.
Tôi quay ra nhìn mẹ cười rồi gật gật cái đầu, mẹ tôi khá thoáng trong việc suy nghĩ về yêu đương giới trẻ, có thể nói là người phụ nữ khá hiện đại và chiều con.

  • Anh ở ngoài cổng rồi em xuống chưa.

  • Anh đợi em chút, em em thay nốt quần áo là xong rồi.

  • Có cần anh lên hộ không.

  • Lại đấm cho, đợi tí em sắp xong rồi....

Cất điện thoại lại túi quần, tôi đảo mắt nhìn quanh khu vườn trước cổng, xa xa là 1 căn nhà 2 tầng nhìn xuống bên dưới một khu vườn rộng trồng toàn hồng Sơn La cổ thụ trên nền thảm có xanh mướt, khu vườn được cắt tia bài trí rất đẹp có vài tượng đá điêu khác nhìn rất nghệ thuật, ở giữa trung tâm lối vào có một con đường được lát đá, cảm giác như là 1 homestay nghỉ dưỡng , chắc hẳn gia đinh Thương cũng như gia đình tôi, xây nhà trong này với mục đích là nơi nghi ngơi thư giãn của gia đình tách biệt với cuộc sống ồn ào ngoài kia.
Xa xa tôi cũng thấy em xuất hiện, từ trên nhà xuống theo con dốc , nay nhìn kỹ mới thấy em cũng rất xinh đẹp, bên trong 1 chiếc áo somi trắng dài ngang đùi, được khoác bên ngoài một chiếc cardigan len mỏng chân đi boots đen, tôi khá ấn tượng cách phối đồ của Thương, phải nói trong các cô gái đi qua đời tôi, Thương có gu ăn mặc đẹp nhất và luôn làm mới mình trong những lần gặp gỡ.

  • Sao đi thôi.......khẽ hơi đỏ mặt Thương khẽ cười nhìn về phía tôi.

  • Không lạnh à...tôi đưa mắt mình xuống cặp đùi trắng muốt được che lại có chút bởi vạt áo, cảm giác như em mặc mỗi chiếc áo mà không mặc quần.

  • Làm gì lạnh, nhìn ít thôi lòi mắt ra bây giờ...........khẽ véo tay vào cánh tay tôi, mặt em vẫn hơi đỏ một chút chắc tại cặp mắt của tôi vẫn chưa thoát ra khỏi đôi chân của nàng, phải nói tôi cũng thật là may mắn, nếu không đồng ý chắc hẳn tôi đã bỏ lỡ một tuyệt phẩm, tôi thầm nghĩ vậy.

Chúng tôi di chuyển từ thị trấn nhỏ của mình lên Thành Phố, bạn của Thương hầu hết trên này, cấp 3 Thương học Trí Đức nên có mấy đưa cùng quê xuống học ở cùng nhau nên cũng thân hơn.
Tôi loay hoay 1 lúc cũng tìm được chỗ đậu xe .

  • Bạn em đến hết chưa.

  • Chúng nó bảo đến hết rồi thôi mình vào đi anh.

Tôi quay ra nhìn Thương cười rồi nhìn xuống phía dưới....

  • Tay đâu...
Em khé quay sang tôi mìn cười rồi chìa bàn tay nhỏ nhắn lên, tôi không nói thêm gì nắm bàn tay em đi thẳng về phía nhà hàng.

  • Tay anh ấm nhé

  • Tay ấm thì sao?

  • Em nghe bảo tay ấm đào hoa đa tình..

  • Ai nói vậy, anh rất chung tình nhé...

  • Ai biết được, anh lắm mối lắm, mà bây giờ anh làm người yêu em rồi cấm anh được lăng nhăng.

Tôi nhìn em khẽ cười, lăng nhăng ư, thực ra sau biến cố với TVH là ngoài ý muốn, chứ trong tất cả các mỗi quan hệ tự trước đến nay tôi luôn rõ dàng, công khai, và ít khi tôi nhắn tin với người con gái khác trong khi đang yêu một cô gái nào đó.

  • Vớ đâu được anh đẹp trai thế Thương....đứa bạn của em khi thấy chúng tôi bước vào phòng vừa cười vừa nói.

  • Mới bắt được ngoài chỗ để xe....

  • Chỗ nào chỉ bọn tao với....cả đám con gái bắt đầu hùa theo.

  • Chào mọi người mình là Phong bạn của Thương.

  • Bọn em thấy anh từ hôm qua rồi, trên avata con Thương, anh nhà ở đâu thế.

  • Mình bằng tuổi các bạn thôi, nhà ngay gần nhà Thương.

  • Ohm hóa ra quyết tâm cua đổ thành công anh hàng xóm trong truyền thuyết.

Tôi ngơ ngác không hiểu gì thì Thương quay ra lườm mấy đứa, rồi quay lại nhìn tôi cười dắt tôi vào một chỗ trên bàn ngồi. Sau đó nghe được kể lại, Thương từng khoe mấy đứa bạn về tôi, có anh hàng xóm, đẹp trai con nhà giàu chơi với nhau từ bé. Sau màn chào hỏi chúng tôi bắt đầu dùng cơm, bạn của thương có cả trai cả gái, lúc đầu tôi cứ nghĩ Trí Đức thì con gái riêng con trai riêng thì quen nhau sao được, thì ra tôi đã nhầm, tôi từ trối mọi lời mời rượu vì giáp tết đường khá đông kèm theo chạy xe không tiện uống. Chúng tôi dùng bữa xong trước khi về còn tạt qua thêm quán nước ngồi buôn thêm chút nữa rồi mới về.
Về tới nhà cũng đã gần 10h30 tôi chầm chậm dừng xe tại ngoài cửa cổng.
  • Em về nhé
Tôi khẽ gật đầu nhìn lại cô người yêu của tôi mìm cười, bất giác em quay người sang thơm nhẹ lên má tôi một cái
  • Thưởng cho anh.
rồi mở cửa chạy tót lên nhà, nhìn theo bóng lưng của Thương, tôi lại thấy có cái gì đó ấm áp khó tả, đã lâu rồi tôi chưa có được.
Trên đoạn đường về và cả tối hôm đó tôi suy nghĩ mãi về mối quan hệ này, có thể tôi sẽ mở lòng hơn với thương, tôi sẽ thử nghiêm túc về mỗi tình này.
Nhưng ngày sau đó chúng tôi nói chuyện gọi điện với nhau nhiều hơn, những vẫn chỉ dừng lại ở việc nắm tay . Cho đến hết ngày cuối cùng của năm âm lịch.

Tiếng pháo hoa bắn rộn ràng của thời điểm sắp giao thừa, hình như chỉ là đợt bắn thử của các thanh niên xóm, tôi cùng mẹ bầy biện lại ban thờ để chuẩn bị thắp hương, bố tôi dưới nhà cùng ông chú Sinh tìm chỗ để đặt trộm giàn pháo canh lúc giao thừa bắn. Cuối cùng cũng hết 1 năm, nghĩ lại mọi việc sảy ra trong năm qua tôi lại nở nụ cười, nhìn lên bầu trời từ phía ban công, không biết Trang Anh giờ này đang làm gì, bên kia có tổ trức ăn tết như Việt Nam không, không biết em có nhớ tôi không. Tôi quay lại phòng rút tấm ảnh trong ví ra ngắm nghía lại một chút rồi lại cho vào cái ngăn tủ có khóa, bên trong có chiếc kẹp tóc nhỏ của TVH , tấm ảnh tôi chụp chung với Trang Anh trước ngày thi đại học 2 hôm, tôi cũng thấy bản thân mình nhẹ nhõm hơn, gác lại những kỷ niệm đã qua, giờ đây bên tôi đã có một người con gái khác tôi mong tình yêu nay sẽ bình yên không trắc trở như những lần trước.

  • Mẹ nó với mấy đứa đâu ra đây xếp hàng nào.

Sau tiếng nô đùng đoàng của tiếng pháo giao thừa như mọi năm gia đình tôi lại quây quần bên một bàn tiệc nhỏ chỗ khu vườn.

  • Chúc vợ yêu càng ngày càng xinh đẹp....nói xong bố tôi lại chiếc lixi trong tay đưa cho mẹ

  • Chúc chú Sinh năm nay lấy được vợ, chứ tuổi này rồi không nhanh là ế mất.

  • Đúng rồi đấy, chú Sinh năm nay tìm cô nào đi, không nhanh là anh Phong lấy vợ trước cả chú đấy......

  • Nào cái con này..

  • Em xin anh Hai, em ở với anh chị cả đời luôn, lấy vợ làm gì cho tốn cơm ra kaka..

  • Không được, chị nhắm mấy đứa rồi, năm nay chú chọn lấy 1 đứa, rồi anh chị xây nhà xây cửa cho, lập gia đình chứ không mai sau xuống dưới kia ông bà lại trách anh chị.

Ông chú cười cười gãi gãi cái đầu rồi tảng lờ sang chuyện khác.
..........................
  • Phong năm nay sang năm 2 rồi, mấy nữa bố xuống xem, có cái nhà nào không mua cho ở thoải mái, đỡ phải ở trọ.

  • Thôi con thích ở trọ hơn, trải nghiệm cuộc sống sinh viên bố ạ, chứ 1 mình 1 nhà buồn lắm.... tôi khẽ từ trối tay thì nhanh lấy cái lixi bố đưa ra
Gia đình tôi cũng thuộc diện dư giả thật, nhưng khi mới bắt đầu xuống Thái Nguyên ở trọ, trải nghiệm cuộc sống sinh viên rồi đi làm thêm, thì tôi muốn tự mình thử bươn trải, không phụ thuộc quá vào gia đình, đơn giản hơn tôi muốn tự lập.

Sau nhưng cái nâng chén chúc mừng nhau, và những điều được đặt ra để hoàn thành vào năm mới, tôi rút chiếc điện thoại ra gọi điên cho Thương.

  • Chúc em năm mới ngày càng xinh đẹp, mọi việc đều thuận lợi nhé

  • Vâng anh cũng vậy, chúc anh ngày càng yêu em hơn.

Tôi khẽ cười mấy ngày bên Thương, tôi cũng thấy có cảm tình hơn với em, có thể nói là vượt qua chữ thích, nhưng nói yêu thì chưa chắc hẳn.

  • Tí anh có đi hái lộc không.

  • Chắc có, tí sang nhà bà ngoại chúc tết, rồi về sông đất luôn.

  • Thế tí anh qua nhà em nhé... nói giọng hơi khe khẽ

Tôi cũng mỉm cười đồng ý.

Gia đình tôi là thế cứ qua giao thừa, là các cậu cùng gia đình sang nhà bà chúc tết, bà ở với cậu Long cậu út trong nhà, cũng cách nhà tôi có mấy trăm mét . Sau khi chúc tết xong tôi xin về trước để sang nhà Thương, thấy tôi hơi vội mẹ tôi bắt đầu trêu.

  • Vôi đi đâu thế, sang trúc tết bố vợ mà đi tay không thế à.

  • Đâu .....mẹ này con đi hái lộc với bọn thằng Hùng.

  • Ơ thế cho em theo với......

  • Đi cái gì trẻ con ở nhà.....

Nói xong cả nhà cũng biết tỏng tôi đi đâu, nên chào cả nhà xong tôi cũng chuồn thật nhanh ra cửa, phóng nhanh con dream sang nhà Thương.
......Dưới ánh đèn mờ mờ dọc con đường giữa khu vườn, thoạt nhìn Thương như cô công chúa bước ra trong truyện cổ tích, em mặc trên người chiếc váy trắng bồng, trên đâu với kẹp tóc nơ xinh xắn, chắc hẳn em cũng vừa đi chúc tết cùng với gia đình về.

  • Anh qua nhanh thế, vừa mới nhắn cho em mà đã tới đây rồi.

  • Ngươi yêu anh xinh thế này, ko sang nhanh thằng khác đơm mất 😀

  • Xí thế mà người ta hỏi có yêu không thì lại còn suy nghĩ...em bĩu cái môi nhỏ lên đưa ánh mắt nhìn về phía tôi.

Em rút trong túi nhỏ ra chiếc lixi đỏ có hình trái tim ở giữa đã chuẩn bị từ trước đưa về phía tôi.

  • Lixi anh này, chúc anh năm mới mọi thứ thuận lời, ngày cang quan tâm em hơn..............em biết anh chưa thực sự yêu em.............. nhưng em tin rồi có một ngày anh chính thức thuộc về em.

Sau câu nói đó tự nhiên tôi cảm thấy, có chút gì đó hơi áy láy hơi khó diễn tả, tôi thấy em rất hiểu chuyện, tôi nghĩ tại sao em có thể thích tôi, một người chưa sẵn sàng cho một mối tình mới, Trong phút giấy ấy tự nhiên tôi thấy hơi có lỗi với em..........
....tôi khẽ kéo em lại ôm thật chặt....đây là lần đầu tiên tôi ôm em, tự nhiên có chút gì đó ấm áp bắt đầu bùng lên trong trái tim mình, chắc hẳn em cũng như tôi tim em đập nhanh hơn, tôi cảm nhận được vì không gian nơi đây rất yên tĩnh.

  • Mình sẽ yêu nhau anh nhé....tiếng em lí nhí trong miệng

Tôi khẽ gật đầu, dường như phút giây này tôi đã đặt trọn niềm tin vào em, tin có cái kết đẹp của cuộc tình này.

  • Thế có cần thử thách 1 tháng nữa không anh... em khé ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt tôi..
Trong phút giây ấy em thật đẹp, hình ảnh của cô gái đang nép vào người, hẳn lúc này tôi muốn sẽ là người che chở cho em đến mãi sau này ...tôi không nói gì....chầm chầm cúi mặt xuống, đặt lên môi em một nụ hôn ấm áp....tôi chính thức xác nhận mối tình này qua nụ hôn.....trước đó còn e dè nhưng giây phút đó tôi như đã tháo hết ra lớp phòng bị của mình, sẵn sàng đón nhất tất cả dù có ra sao đi nữa.

( Còn Tiếp )
Cảm giác đón được quê ông anh ở đâu r
 
Bên trên
Tắt Quảng Cáo