được rồi oke đấy 8.5 điểmLike thứ 2 . Vẫn âm thầm đọc hết truyện lẫn cmt của a 2 . E lên fan mềm được chưa a2
được rồi oke đấy 8.5 điểmLike thứ 2 . Vẫn âm thầm đọc hết truyện lẫn cmt của a 2 . E lên fan mềm được chưa a2
Đệt m đi từ đêm qua mà giờ mới són ra 1 tí thếChương 5 : Nụ hộn và những giọt nước mắt.
12h đêm, Hà Nội vẫn nhộn nhịp như thế, vẫn ùn ùn dòng xe qua lại, có chút mưa lăn dài trên cửa kính, càng nghĩ đến tấm hình tâm trí tôi càng sục sôi, không nhớ mình đã chạy với vận tốc bao nhiêu nữa, chỉ biết nếu chậm hơn thì khả năng tôi mất em mãi mãi, tâm trí lúc đó tôi chỉ nghĩ vậy.
Xem nội dung: 243409
Tôi chạy một mạch về chung cư, bảo vệ cản lại dưới sảnh vì không thấy tôi có thẻ, tôi đứng loay hoay một lúc định gọi cho Thương, thì may quá cái thằng buổi sáng nó giúp tôi bê thùng hàng vào thang máy, nó thấy ồn ào nên dậy xác nhận, rồi cũng cho tôi lên.
Đứng trước cửa phòng, tim tôi đập nhanh hơn bao giờ hết, có cái gì đó lo sợ, rồi có những giả thuyết lại đặt ra trong đầu, khiến tôi chần chừ mãi không giám gọi, tôi lấy lại bình tĩnh tay bấm chiếc chuông trên cửa.
1p ...2p.....rồi 5 phút vẫn không thấy ai mở cửa, tâm trí tôi rối bời, có cái cảm giác gì lạ lắm, vừa hồi hộp, vừa lo sợ cứ luẩn quẩn trong tâm trí...rồi cũng rút chiếc điện thoại ra gọi cho em....
.
....Tút..tút...
Nhưng âm thanh nhạc chờ cứ vang lên, nhưng không bắt máy...tôi gọi nhiều, rất nhiều cuộc, nhưng bên kia vẫn im lặng...
..........................
Tôi ngồi sụp xuống dưới cánh cửa, có lẽ hết thật rồi, có cái gì đó tức tối, có cái gì đó uất hận rồi lại tiếc nuối.....
Thôi thì kết thúc, tôi nghĩ vậy tính xoay người, bỏ đi thì tiếng chuông điện thoại vang lên trong túi quần làm tôi vội nghe máy...
- Gì thế, đêm rồi......cái giọng ngái ngủ của em vang lên trong điện thoại
- Em đang đâu....tôi gắt lên..
- Bị điên à, đang ở nhà chứ đâu....em cũng gắt lên.
- Mở cửa đi...
- Mở làm gì.....
- Anh đang ngoài cửa.....
Rồi em ngắt bụp một cái không nói thêm gì...., tôi lại đứng ngoài đợi, cảm giác thời gian trôi chậm lắm, chỉ chưa đến 1 phút mà sao tôi thấy lâu thật sự, tôi muốn em nhanh nhanh ra mở cái cánh cửa đó. Tim tôi đập nhanh hơn.
- Ơ.....
Tạch....
- Này..sao lại ở đây...vừa mở cái cửa, em ngó đầu ra hỏi.
Tôi cũng không nói gì, nhìn em từ trên xuống dưới, rồi đẩy cửa đi thẳng vào, ngó nghiêng một lượt, rồi lục tìm hết các phòng, các ngóc ngách trong nhà...Thương thì cứ đi theo sau...tí tí lại..
- Này...làm gì đấy...tìm gì?.... mặt thì ngơ ngác đéo hiểu chuyển gì.
Dừng lại ở cái phòng khách, tôi cũng thở phào một cái, đéo có gì may quá, tại tôi nghĩ nhiều rồi....
- Này...anh sao đấy..điên à, đêm hôm tìm gì...
- Ờ...không...sáng rơi đồ....
- Đồ gì..
- Ờ....cái chìa khóa...
- Chìa khóa gì...
- Thì chìa khóa thôi...mà làm gì gọi mãi không nghe máy bấm chuông cũng không được.
- Giờ mấy giờ rồi, mệt ngủ, ai mà tỉnh ngay được.
- Mà mai tìm không được à, mà đêm hôm còn về đây, tưởng đang Hạ Long cơ mà.
- Thì cần thì mới tìm, mà đi chơi về lâu chưa.
- Về lúc 10h30 rồi, mà sao biết đi chơi....mắt lại tròn xoe nhìn về phía tôi cái bản mặt vẫn đầy nghi hoặc.
- Không có gì, thôi ngủ đi anh về đây....
- Này..quay mặt lại đây...
Thấy tôi định xoay người về cửa thương gọi lại.
- Xem ảnh trên FB à..
- Ờ thì....uhm...
Thương gật gật cái đầu.....
- Khó chịu à.......
- Khó chịu gì....điên à...tôi chở vờ cười cười
- Không khó chịu mà, đêm hôm từ Hạ Long về đây lục lọi, ghen à....
- Gì...ghen gì...
....................................................
- Thế..chìa khóa mất kia, dùng mở cái gì.......
Thôi bị bắt thóp mẹ nó rồi, tôi chỉ biết im lăng nghe nhưng câu hỏi của Thương..
- Ờ ghen đấy...nên phi xe về trong đêm đấy....
Thương nhếch cái miệng lên cười nhìn thẳng về phía tôi..
- Nhìn ngta chụp ảnh với em, anh không chịu được à.
- Ừ..
- Thế sao ngày xưa anh nhắn tin với gái, em nói anh, thì anh lại bảo em ghen vớ vẩn..giờ anh thấy thế nào.
Chết dở lại bắt đầu rồi, nghe xong câu tự nhiên thấy đúng là mình có tội thật.
- Ừ, thì anh sai, không để ý cảm nhận em, nhưng tất cả là bạn thôi.....
- Ừ....thì cứ cho là bạn đi, thế em với thằng Quân cũng là bạn, sao anh cũng thế.....
Tôi nhìn thẳng vào mắt em, có lẽ không nhịn được nữa rồi, tôi nói.
- Vì anh vẫn yêu em được chưa....
Thương im lặng, mắt cũng nhìn thẳng lên tôi, trên khóe mi bắt đầu đỏ lên, đôi mắt bắt đầu dần ướt.
- Anh yêu đủ người anh thích chưa, mà anh nói với em câu đấy.
- Em trả tự do cho anh bao năm, giờ anh lại nói anh yêu em, thế là sao Phong...em là trò đùa của anh à....
- Anh xin lỗi...
Nói xong tôi lại im lặng, thực sự tôi cũng không biết nói gì vào lúc này, miệng cứ định mở ra mà không hiểu tại sao cư định nói gì đó thì miệng cứng ngắt lại.
- Anh tưởng 1 câu xin lỗi của anh là xong à .
- Anh có biết bao nhiều lần em khóc, em đợi anh gọi điện, xin lỗi em không Phong....
- Anh có biết mỗi lần anh yêu người khác, em như thế nào không Phong....
.............................
- Anh yêu hết người này người khác, xong giờ anh nói yêu em, anh nghĩ sao thế Phong....
Hàng ngàn câu trách móc của em, bao nhiêu lỗi bực tức suốt năm qua kìm nén trong lòng của em, nay em xả hết ra một lượt, tôi chỉ đứng đó nghe, càng nghe tôi càng cảm nhận được em đã đau khổ như nào....
Tôi lao tới cố ôm em vào lòng, nhưng chắc cơn tức giận bao lâu nay mới được xả ra em đẩy tôi ra, những tiếc lấc cứ mãi vang lên nơi cổ họng..
- Anh xin lỗi, mình làm lại được không.
- Anh đi đi, hôm nay em không muốn thấy anh.
Thương nói to hơn rồi cố đẩy tôi ra bên ngoài, đóng rầm cái cửa lại, bên trong vẫn còn những tiếng thút thít ngân dài, tôi đứng chết lặng ngoài cửa, có cái gì đó nhói lên từ trái tim, cổ họng nó cứng nghẹn lại, dù rất muốn gọi em nhưng sao nghe những thanh âm đó, đôi môi tôi không thể mở lời. Tôi cứ đứng một hồi lâu bên ngoài cửa, toàn thân như đông cứng, cái cảm giác hối hận giờ nó dâng trào, tôi đã sai, đã để em phải chờ đợi lâu tới vậy, tôi đã sai khi đó, cái tôi bản thân lúc đó quá lớn khiến tôi để tuột mất em. Rút chiếc điện thoại ra cố bấm gọi em khi không còn thấy tiếng khóc đằng sau cánh cửa, nhưng em tắt máy...hết rồi, vậy là xong kết thúc, tôi tưởng chừng chỉ cần vài ba câu an ủi là chúng tôi có thể tái hợp, nhưng tôi thật ngu ngốc, khi nghĩ mọi chuyên dễ dàng như vậy, tôi thật tồi tệ...........
Tôi xuống đến sảnh chung cư, nhưng hạt mưa như rơi nặng hạt hơn, tôi đi trong mưa, muốn người mình dịu lại...
Hà Nội quá lạc lõng với tôi, giờ cũng chẳng biết đi đâu về đâu giữa màn đêm này.....ngồi vào trong xe tôi cố lấy lại bình tĩnh, đợi chờ hy vọng em sẽ gọi điện lại cho tôi, hoặc nhắn một cái tin gì đó, những mãi là sự chờ đợi trong vô vọng...
......................
Sau một cuộc yêu chân thành
Chia tay là điều chẳng đành
Mưa rơi thì cũng sẽ có ngày tạnh
Mùa thu của em, giờ thay áo mới
còn mùa đông của anh, có thể sẽ chẳng còn tới nơi
Rồi ai cũng phải đi qua
cơn giông của chính mình
Tổn thương nào cũng sẽ qua thôi
Cuộc đời vẫn cứ trôi Và ai cũng sẽ bước vội
Rồi đặt lên môi 1 câu xin lỗi
Đông đã qua thật rồi chấm dứt ở đây thôi.............
..............................
Tôi không muốn về nhà, nhất là lúc này, đi đâu về đâu trong đầu cũng chẳng định hướng được....tôi lái xe cứ chạy vòng vòng vô hướng....cho đến lúc cảm thấy lạnh vì người đã ngấm nước mưa mới dừng lại, tôi tạt tạm vào cái nhà nghỉ ven đường, lấy 1 phòng thay lại bộ quấn áo, chiếc điện thoại cũng cạn cả pin từ bao giờ, tôi ném vào một góc rồi lại đặt tay lên trán nghĩ lại những câu nói của em......quả thật mình đã sai rất nhiều...
( Còn Tiếp )
Clm làm mấy ae chờ nguyên 1 ngày hóng vclxin lỗi anh em tôi dầm mưa cả đêm nên mệt qua giờ mới dậy được, tí gặp bạn xong tôi lại viết tiếp up đêm nay.
chay về đến nơi bị Thương quạt, buồn quá...có viết được đâu...Đệt m đi từ đêm qua mà giờ mới són ra 1 tí thế
Chap này đọc đúng đời.Chương 5 : Nụ hộn và những giọt nước mắt.
12h đêm, Hà Nội vẫn nhộn nhịp như thế, vẫn ùn ùn dòng xe qua lại, có chút mưa lăn dài trên cửa kính, càng nghĩ đến tấm hình tâm trí tôi càng sục sôi, không nhớ mình đã chạy với vận tốc bao nhiêu nữa, chỉ biết nếu chậm hơn thì khả năng tôi mất em mãi mãi, tâm trí lúc đó tôi chỉ nghĩ vậy.
Xem nội dung: 243409
Tôi chạy một mạch về chung cư, bảo vệ cản lại dưới sảnh vì không thấy tôi có thẻ, tôi đứng loay hoay một lúc định gọi cho Thương, thì may quá cái thằng buổi sáng nó giúp tôi bê thùng hàng vào thang máy, nó thấy ồn ào nên dậy xác nhận, rồi cũng cho tôi lên.
Đứng trước cửa phòng, tim tôi đập nhanh hơn bao giờ hết, có cái gì đó lo sợ, rồi có những giả thuyết lại đặt ra trong đầu, khiến tôi chần chừ mãi không giám gọi, tôi lấy lại bình tĩnh tay bấm chiếc chuông trên cửa.
1p ...2p.....rồi 5 phút vẫn không thấy ai mở cửa, tâm trí tôi rối bời, có cái cảm giác gì lạ lắm, vừa hồi hộp, vừa lo sợ cứ luẩn quẩn trong tâm trí...rồi cũng rút chiếc điện thoại ra gọi cho em....
.
....Tút..tút...
Nhưng âm thanh nhạc chờ cứ vang lên, nhưng không bắt máy...tôi gọi nhiều, rất nhiều cuộc, nhưng bên kia vẫn im lặng...
..........................
Tôi ngồi sụp xuống dưới cánh cửa, có lẽ hết thật rồi, có cái gì đó tức tối, có cái gì đó uất hận rồi lại tiếc nuối.....
Thôi thì kết thúc, tôi nghĩ vậy tính xoay người, bỏ đi thì tiếng chuông điện thoại vang lên trong túi quần làm tôi vội nghe máy...
- Gì thế, đêm rồi......cái giọng ngái ngủ của em vang lên trong điện thoại
- Em đang đâu....tôi gắt lên..
- Bị điên à, đang ở nhà chứ đâu....em cũng gắt lên.
- Mở cửa đi...
- Mở làm gì.....
- Anh đang ngoài cửa.....
Rồi em ngắt bụp một cái không nói thêm gì...., tôi lại đứng ngoài đợi, cảm giác thời gian trôi chậm lắm, chỉ chưa đến 1 phút mà sao tôi thấy lâu thật sự, tôi muốn em nhanh nhanh ra mở cái cánh cửa đó. Tim tôi đập nhanh hơn.
- Ơ.....
Tạch....
- Này..sao lại ở đây...vừa mở cái cửa, em ngó đầu ra hỏi.
Tôi cũng không nói gì, nhìn em từ trên xuống dưới, rồi đẩy cửa đi thẳng vào, ngó nghiêng một lượt, rồi lục tìm hết các phòng, các ngóc ngách trong nhà...Thương thì cứ đi theo sau...tí tí lại..
- Này...làm gì đấy...tìm gì?.... mặt thì ngơ ngác đéo hiểu chuyển gì.
Dừng lại ở cái phòng khách, tôi cũng thở phào một cái, đéo có gì may quá, tại tôi nghĩ nhiều rồi....
- Này...anh sao đấy..điên à, đêm hôm tìm gì...
- Ờ...không...sáng rơi đồ....
- Đồ gì..
- Ờ....cái chìa khóa...
- Chìa khóa gì...
- Thì chìa khóa thôi...mà làm gì gọi mãi không nghe máy bấm chuông cũng không được.
- Giờ mấy giờ rồi, mệt ngủ, ai mà tỉnh ngay được.
- Mà mai tìm không được à, mà đêm hôm còn về đây, tưởng đang Hạ Long cơ mà.
- Thì cần thì mới tìm, mà đi chơi về lâu chưa.
- Về lúc 10h30 rồi, mà sao biết đi chơi....mắt lại tròn xoe nhìn về phía tôi cái bản mặt vẫn đầy nghi hoặc.
- Không có gì, thôi ngủ đi anh về đây....
- Này..quay mặt lại đây...
Thấy tôi định xoay người về cửa thương gọi lại.
- Xem ảnh trên FB à..
- Ờ thì....uhm...
Thương gật gật cái đầu.....
- Khó chịu à.......
- Khó chịu gì....điên à...tôi chở vờ cười cười
- Không khó chịu mà, đêm hôm từ Hạ Long về đây lục lọi, ghen à....
- Gì...ghen gì...
....................................................
- Thế..chìa khóa mất kia, dùng mở cái gì.......
Thôi bị bắt thóp mẹ nó rồi, tôi chỉ biết im lăng nghe nhưng câu hỏi của Thương..
- Ờ ghen đấy...nên phi xe về trong đêm đấy....
Thương nhếch cái miệng lên cười nhìn thẳng về phía tôi..
- Nhìn ngta chụp ảnh với em, anh không chịu được à.
- Ừ..
- Thế sao ngày xưa anh nhắn tin với gái, em nói anh, thì anh lại bảo em ghen vớ vẩn..giờ anh thấy thế nào.
Chết dở lại bắt đầu rồi, nghe xong câu tự nhiên thấy đúng là mình có tội thật.
- Ừ, thì anh sai, không để ý cảm nhận em, nhưng tất cả là bạn thôi.....
- Ừ....thì cứ cho là bạn đi, thế em với thằng Quân cũng là bạn, sao anh cũng thế.....
Tôi nhìn thẳng vào mắt em, có lẽ không nhịn được nữa rồi, tôi nói.
- Vì anh vẫn yêu em được chưa....
Thương im lặng, mắt cũng nhìn thẳng lên tôi, trên khóe mi bắt đầu đỏ lên, đôi mắt bắt đầu dần ướt.
- Anh yêu đủ người anh thích chưa, mà anh nói với em câu đấy.
- Em trả tự do cho anh bao năm, giờ anh lại nói anh yêu em, thế là sao Phong...em là trò đùa của anh à....
- Anh xin lỗi...
Nói xong tôi lại im lặng, thực sự tôi cũng không biết nói gì vào lúc này, miệng cứ định mở ra mà không hiểu tại sao cư định nói gì đó thì miệng cứng ngắt lại.
- Anh tưởng 1 câu xin lỗi của anh là xong à .
- Anh có biết bao nhiều lần em khóc, em đợi anh gọi điện, xin lỗi em không Phong....
- Anh có biết mỗi lần anh yêu người khác, em như thế nào không Phong....
.............................
- Anh yêu hết người này người khác, xong giờ anh nói yêu em, anh nghĩ sao thế Phong....
Hàng ngàn câu trách móc của em, bao nhiêu lỗi bực tức suốt năm qua kìm nén trong lòng của em, nay em xả hết ra một lượt, tôi chỉ đứng đó nghe, càng nghe tôi càng cảm nhận được em đã đau khổ như nào....
Tôi lao tới cố ôm em vào lòng, nhưng chắc cơn tức giận bao lâu nay mới được xả ra em đẩy tôi ra, những tiếc lấc cứ mãi vang lên nơi cổ họng..
- Anh xin lỗi, mình làm lại được không.
- Anh đi đi, hôm nay em không muốn thấy anh.
Thương nói to hơn rồi cố đẩy tôi ra bên ngoài, đóng rầm cái cửa lại, bên trong vẫn còn những tiếng thút thít ngân dài, tôi đứng chết lặng ngoài cửa, có cái gì đó nhói lên từ trái tim, cổ họng nó cứng nghẹn lại, dù rất muốn gọi em nhưng sao nghe những thanh âm đó, đôi môi tôi không thể mở lời. Tôi cứ đứng một hồi lâu bên ngoài cửa, toàn thân như đông cứng, cái cảm giác hối hận giờ nó dâng trào, tôi đã sai, đã để em phải chờ đợi lâu tới vậy, tôi đã sai khi đó, cái tôi bản thân lúc đó quá lớn khiến tôi để tuột mất em. Rút chiếc điện thoại ra cố bấm gọi em khi không còn thấy tiếng khóc đằng sau cánh cửa, nhưng em tắt máy...hết rồi, vậy là xong kết thúc, tôi tưởng chừng chỉ cần vài ba câu an ủi là chúng tôi có thể tái hợp, nhưng tôi thật ngu ngốc, khi nghĩ mọi chuyên dễ dàng như vậy, tôi thật tồi tệ...........
Tôi xuống đến sảnh chung cư, nhưng hạt mưa như rơi nặng hạt hơn, tôi đi trong mưa, muốn người mình dịu lại...
Hà Nội quá lạc lõng với tôi, giờ cũng chẳng biết đi đâu về đâu giữa màn đêm này.....ngồi vào trong xe tôi cố lấy lại bình tĩnh, đợi chờ hy vọng em sẽ gọi điện lại cho tôi, hoặc nhắn một cái tin gì đó, những mãi là sự chờ đợi trong vô vọng...
......................
Sau một cuộc yêu chân thành
Chia tay là điều chẳng đành
Mưa rơi thì cũng sẽ có ngày tạnh
Mùa thu của em, giờ thay áo mới
còn mùa đông của anh, có thể sẽ chẳng còn tới nơi
Rồi ai cũng phải đi qua
cơn giông của chính mình
Tổn thương nào cũng sẽ qua thôi
Cuộc đời vẫn cứ trôi Và ai cũng sẽ bước vội
Rồi đặt lên môi 1 câu xin lỗi
Đông đã qua thật rồi chấm dứt ở đây thôi.............
..............................
Tôi không muốn về nhà, nhất là lúc này, đi đâu về đâu trong đầu cũng chẳng định hướng được....tôi lái xe cứ chạy vòng vòng vô hướng....cho đến lúc cảm thấy lạnh vì người đã ngấm nước mưa mới dừng lại, tôi tạt tạm vào cái nhà nghỉ ven đường, lấy 1 phòng thay lại bộ quấn áo, chiếc điện thoại cũng cạn cả pin từ bao giờ, tôi ném vào một góc rồi lại đặt tay lên trán nghĩ lại những câu nói của em......quả thật mình đã sai rất nhiều...
( Còn Tiếp )
Vào nhà nghỉ rồi thì dm tắm rửa rồi viết tiếp đi giờ hẵn sớmchay về đến nơi bị Thương quạt, buồn quá...có viết được đâu...
Chấmhôm qua tao đi làm về muộn và theo như góp ý của 1 tml đọc bài tao, có vẻ góp ý rất tâm huyết tao sẽ cố gắng nghe góp ý của chúng mày để cải thiện hơn, giờ tao dùng danh xưng tôi cho nó đồng cảm như tml bên trên đề nghị nhé, cảm ơn chúng mày đã hóng tiếp tục.
...................................................
- em nhìn tôi ngơ ngác
T: nhìn cái gì, ăn sáng chưa?
TVH: anh xuống đây ăn sáng á.....
T: thì đói nên xuống ăn sáng thôi chiều lại đi tiếp.
rồi không nói thêm gì tôi xách balo của tôi của em đi một mạch về phía trước.
T: đi thôi, bữa này anh mời
TVH quay ra cười rồi cũng đi về phía tôi, 2 đứa đi một đoạn rồi ghé vào tiệm bánh cuốn ngay gần đó ( tôi nhớ nó nằm ở chỗ khu sân vận động của tp Sơn La)
- ngồi đợi đồ ăn TVH im lặng, không khí lúc đấy vô cùng gượng gạo cũng ko biết phải nói gì, được 1 lúc.
TVH: sao anh lại xuống xe ?
T: Anh cũng không biết, chỉ biết là lúc đấy muốn đi cùng em thêm 1 đoạn đường thôi.
TVH: anh gan thật đấy không sợ người yêu biết à
T: anh trả nghĩ gì cả, chỉ biết nếu bỏ lỡ thì chắc hẳn sẽ là tiếc nuối sau nay trong cuộc đời anh thôi
TVH: thôi đi nghe bịa quá anh ơi
.........................
rồi 2 đứa ngồi ăn, em kể sẽ đi chơi loanh quanh thành tp đợi bạn em chiều đi học về qua đón, .....................không khí sớm tây bắc thật thích cái lạnh cộng thêm lớp sương mù mờ nhẹ làm tâm hồn con người ta cũng mộng mơ theo.
T: anh cũng không có việc gì, hay để anh tháp tùng em ngày hôm nay nhé ?
TVH: thật á, thế tí mình đi lượn 1 vòng nhé em muốn ngắm TP với tiện đi mua ít quà cho con bạn.
T: thế tí mình kiếm chỗ nào gửi mấy cái balo này nhé, ko 2 đứa 2 cái balo như mấy thằng tây lông đi bụi vậy ^^.
TVH: vậy tí tìm cái nhà nghỉ nào em cũng muốn tắm qua nữa mùi xe oto trên người, em thấy khó chịu quá.
Tôi cười nhìn em
TVH : này đừng cười nhé, bỏ ngay cái đang nghĩ đi nhé...
T: ơ kìa, ai làm gì đâu..............
rồi 2 đứa cũng rời khỏi quán ăn, lẫy lúc trả tiền tôi cũng đã hỏi bà chủ mấy cái nhà nghỉ gần đây, dạo qua một con phố đứng trước mặt 2 đứa là khách sạn sao xanh.
(note: Đến đoạn mấy thằng mlz thích thú rồi )
TVH : sao tự nhiên đến đây em thấy ngại thế nhỉ.
T: có gì đâu, sao lẫy nói hào hứng lắm cơ mà.
TVH: Thì..... nhớ vào họ tưởng mình vào để ấy.....thì sao tự nhiên ngại quá.
T:Thôi.. đứng đây ngươi ta nhìn còn ngại hơn, ai biết mình là ai đâu, vào nhanh còn cất đồ đi đứng đây đến bjo.
rôi tôi kéo tay em tiến thẳng vào cửa.
NV: anh chị cho em mượn cmt ạ.
T : anh quên mang rồi.( nhìn sang TVH)
TVH tìm trong balo 1 lúc rồi đưa cmt ra cho nv làm thủ tục lấy phòng, nhân cơ hội tôi cũng ngó qua xem , Nguyễn Mai xxx - năm sinh 1994 , ra là em bằng tuổi tôi.
Lên tới phòng, tôi vứt balo lên giường cũng ngả lưng xuống nằm 1 chút,
T : giờ làm ngủ 1 giấc là thích luôn em nhỉ.
em nhăn cái mũi lại rồi đưa 1 ánh lườm về phía tôi.
TVH: này nhé đừng vớ vẩn....., em tắm qua đã, cấm bén mảng nhìn trộm.
rồi em cầm quần áo đi về phía nhà tắm
Tách...
tiếng khóa cửa phòng vọng ra, tôi lắc đầu, cô bé này cũng thật cẩn thận, rút điện thoại ra nhắn cho em ny cái tin “ chắc mai anh mới vào được, nay nhà tự nhiên có khách sang chơi”
Tiếng vòi hoa sen tắt, mùi hương thơm từ phòng tắm thoang thoảng bay ra làm cho thằng đàn ông mới trưởng thành như tôi thấy nâng nâng khó tả..
TVH: Anh mở balo lấy giúp em lọ sữa rửa mặt trong đấy với.
Tôi xoay người về phía balo,mở chiếc khóa lục tay vào tìm, trong balo là vài bộ quần áo, có 1 túi bóng nhỏ đựng bàn trải đánh răng khăn mặt và một 1 ít đồ mĩ phẩm tôi nhặt lọ sữa rửa mặt ra định khóa túi lại thì thấp thoáng trong một ngăn ngỏ của túi , cái hình vuông mà bao chịch thủ luôn mang theo lại xuất hiện...........
cái éo gì thế này....1 chiếc bcs. người con gái nhìn có vẻ ngoan hiền như em mang theo cái này đi du lịch.....
chắc hẳn đây là ý trời rồi, có thể lúc ban đầu bước xuống xe cũng chỉ vì có cảm giác lạ với em muốn tìm hiểu, hay cũng muốn không bỏ lỡ một thứ gì đó lạ....tôi không thể có từ em người yêu đó chắc đó là sự đồng điệu của 2 tâm hồn.. nhưng tới đây sự xuất hiện của vật thể lạ làm tôi có thêm nhiều suy nghĩ khác....
khẽ gõ cửa phòng nhà tắm..
Anh để ngoài cửa nhé hay mang vào luôn .........
TVH: để giúp em ngoài cửa em tự lấy .
tôi đặt lọ sữa xuống đất quay ra đứng cạnh 1 bên tường, trái tim đập dần nhanh hơn, có thể chắc hẳn tác động từ vật thể đó làm lí trí của 1 thằng đàn ông mới lớn như tôi khai mở sự to mò, cũng như mùi thơm sữa tắm của em làm đầu óc tôi thêm mụ mị, hình ảnh tưởng tượng người con gái đang trần chuồng trên mình là những bọt sữa tắm làm đầu óc tôi dần kích thích hơn bao giờ hết, trong thoáng chốc tất cả lý trí của tôi đã dần biến mất.
em khé mở cửa phòng tay với ra tìm lọ sữa rửa mặt, cái cổ tay trắng ngần qua khe cửa .......
chợt ..
cánh tay tôi đưa sang , chặn cái cửa lại rồi nhanh đẩy vào...
TVH giật mình vơ vội cái khăn tắm quấn lên người, ánh mắt hoảng sợ nhìn về phía tôi...
trong bất giác tôi lao tới , ôm lấy em rồi cố đưa môi của mình chạm tới môi em, em vùng vẫy trong vòng tay tôi, rồi thốt lên vài câu:
đừng mà anh..
bỏ em ra đi....
đừng mà............
nhưng với một người con gái nhỏ bé trong vòng tay của thằng đàn ông đang mất đi l trí thì sao có thể kháng cự lại được.
tôi đưa môi chạm tới môi em, bờ môi em mím chặt một lúc rồi từ từ cũng thả lỏng, 2 chiếc lưỡi dần quện vào nhau...em cũng đã bớt kháng cự.........và có vẻ như tôi đã là người chiến thắng.
nếu như em phản ứng mạnh hơn hét lên lớn hơn thì chắc hẳn câu truyện này sẽ là câu truyện đáng quên nhất cuộc đời tôi, nhưng sự thật trên đời làm gì có 2 từ nếu như.......
chiếc khăn tắm dần rơi xuống, nụ hôn cũng dần chậm lại ...........qua lớp áo tôi cũng cảm nhận được sự mềm mại của 2 bầu ngực em đang áp vào ngực tôi, bầu ngực em thật đẹp không quá to vừa tầm..
đôi tay tôi hơi run khé đưa lên chạm khẽ vào nó, em bất giác nắm lấy bàn tay tôi ghì lại như vẫn còn 1 chút tỉnh táo.
tôi vẫn cố đưa tay lên ôm trọn bầu ngực, nụ hôn tôi dần mãnh liệt hơn, giây phút cuối cùng đó như đã phá tan sự phòng vệ của em với tôi....
tôi vòng tay xuống bế em lên đi thẳng một mạch ra ngoài phòng, tôi đặt em lên chiếc giường ngủ rồi lại đưa đôi môi của mình tới đôi môi thơm ngọt của em.......
vừa hôn tay tôi vội cời hàng cúc áo, đôi bàn tay em đưa lên áp vào ngực tôi hơi khẽ đẩy, ném chiếc áo sang một góc phòng, tôi giờ đây đã như một con dã thú ngấu nghiến hưởng thụ chiến lợi phẩm của mình vừa dành được.
đôi tay khẽ xoa bầu ngực, khẽ di chuyên môi mình xuống cổ em chiếc cổ trắng ngần tôi thơm nhẹ, em bị sự kích thích của tôi trở lên dần hưng phấn, đôi bàn tay không còn kháng cự ôm vòng qua người tôi.........đôi môi tôi dần di chuyển xuống dưới...... chiếc núm vú hồng hào hiện ra càng làm tôi trở lên kích thích tôi ngoạm đầu vú khẽ đưa chiếc lưỡi mình đảo quanh một vòng chiếc núm xinh đẹp......em khẽ rùng mình gái ốc từ cơ thể dần hiện lên... xung quanh phòng thanh âm thật tĩnh lặng dường như chỉ còn tiếng thở của em làm tôi thêm hưng phấn...
thằng nhóc của như đang phản đối trong quần, nó gồ lên 1 cục cọ khẽ lên chiếc đùi mềm mại của em, và em chắc hẳn cũng cảm nhận được điều đó.
Đến đây thôi được không anh.............
em thều thào khẽ nói.
nhưng không, đã tới đoạn này rồi thì chỉ có những thằng ngu mới tỉnh lại, còn tôi thì không nằm trong số đó.
tôi im lặng đưa bàn tay của mình di chuyền dần xuống dưới, những sợi lông mềm mại khé chạm lấy đầu ngón tay tôi.........em khẽ co người khép chặt đôi chân của mình lại.....
ban tay tôi dừng lại không tiếp tục đưa xuống nữa, chầm chậm xoa nhẹ trên trùm lông mêm mại của em, tôi lại đưa môi lên hôn em, nụ hôn như mạnh liệt hơn ...
từ từ cơ thể em cũng không phản ứng đôi chân dần thả lỏng , đưa bàn tay di chuyển dần xuống phía dưới, xoa nhẹ từ từ lên mu của em rồi chầm chập xuống cửa mình....
chắc hẳn do kích thích phía dưới đã ẩm ướt từ bao giờ, tôi khẽ day nhẹ ngón tay, chầm chậm vuốt lên xuống nhịp nhàng dòng nước ấm ấm ngày càng ra nhiều hơn ........
tôi nhanh chóng kéo chiếc quần mình xuống, thằng em vừa được giải phóng bật ra cương cứng...
em như hiểu chuyện gì đó sẽ sảy ra, chút lý trí còn lại nói nhỏ.
Đừng anh.........
rồi một tiếng
Ớ .......
thằng em tôi đã chiến thắng khé lách qua cửa mình chập trội của em........
khít quá, cái âm đạo mới lớn của 1 cô bé 18t làm thằng em tôi không thể vào hết được, khẽ dừng lại, đưa tay xoa nhẹ má em
Hôm nay em là của anh nhé.........
câu nói đầu tiên suốt cả quá trình làm em lúng túng, trong đầu tôi tự vấn “ mày nghĩ cài loz gì vậy đã đút vào rồi còn hỏi “ , chắc hẳn đó là câu nói để tôi cảm thấy bớt đi phần tội lỗi mình .............
em im lặng rồi , từ từ gật đầu... cảm xúc tôi thật hạnh phúc........... tôi đã có được em, tôi nhấp nhẹ cố đưa thằng em của mình thám hiểm vào nơi sâu nhất của em..thật trật trội.....
âm đạo của em không ngừng co bóp nó siết chặt lấy thằng nhỏ...đôi môi dính chặt môi em, 2 tay xoa đều lên đầu vú... thầm nghĩ vua chúa cũng chỉ đến thế mà thôi....
căn phòng chỉ còn lại tiếng thở gấp..
âm thanh nhóp nhép dần dần nhanh hơn, tôi gồng hết sức bắn thẳng một luồng khí vào em ...
chỉ còn lại tiếng ú ớ .........
vì là lần đầu cũng như sự kích thích của bản thân ,thật sự tôi muốn nó lâu hơn nữa nhưng thế cũng là quá đủ rồi, vì tôi đã chiến thắng.
tôi gục xuống vẫn nằm đè lên em, đôi môi vẫn không rời ...
em quay ra với lấy chiếc khăn, lau cửa mình rồi chú mèo nhỏ chui lại trong vòng tay tôi.
TVH: sao anh liều vậy, không sợ à..., mà anh có người yêu rồi mà giám làm thế với em ?.
Tôi dần tỉnh táo lại, lý trí và cảm giác tội lỗi trong đầu bjo mới xuất hiện, đúng vậy mình đã có người yêu rồi sao mình lại như vậy, trong vòng tay đang là một người con gái khác, người con gái vừa mới quen được vài tiếng, mình thật tệ....
em chắc cũng hiểu sau câu hỏi đó,trong đầu tôi sẽ tôi nghĩ gì, khẽ lật người quay sang một bên im lặng ...............
(còn tiếp)
p/s: tao sẽ cố gắng mấy chap tới chèn thêm hình ảnh cho mấy thằng ấu dâm chúng mày tưởng tượng được phong phú hơn, cảm ơn chúng mày đã hóng, có góp ý gì thêm có thể bình luận bên dưới, văn phong của tao cũng chưa có được tốt có gì chúng mày thông cảm góp ý ủng hộ. cảm ơn
chấm đéo gì phải cả like nữa chứ, nhà văn đang thất tình.Chấm
Nhà văn hỏi cưới nó đéo đồng ý bí dí người yêu cũ thì bị nó quạt chochấm đéo gì phải cả like nữa chứ, nhà văn đang thất tình.
3x vẫn thất tình haizzchấm đéo gì phải cả like nữa chứ, nhà văn đang thất tình.
.là tôi sai, tôi đang hối hận rồi bạn à, đêm qua tôi dầm mưa đó bạnBạn tệ lăm Phong ạ.
Hay vl ông bạn ah , chưa bh comment truyện từ thiendia các kiểu mà hnay phải like cho ôngxin lỗi anh em tôi dầm mưa cả đêm nên mệt qua giờ mới dậy được, tí gặp bạn xong tôi lại viết tiếp up đêm nay.
Nội thương cmnl chứ ngoại thương j nữa.Đoạn này đọc cảm xúc như chap đầu với Trang Anh ấy nhỉ.E Thương vẫn là cái gì đó khác biệt,nói câu nào thấm câu đấy.Mà cũng phải,Ngoại Thương cơ mà.





