-Em không đâu!!! Hi hi… Chờ em với… Nhưng mà chị ơi! Chị trêu thế tí nữa bố lại sang gọi thì sao ạ? –Như thấy vậy cũng tắt điện rồi bật điện ngủ nhẩy lên giường nằm với chị.
-Thì kệ chứ sao… Kệ ông ấy đi, già rồi mà còn dê… Từ lúc anh Phi với Ninh đi công tác mày không thấy ông ấy hay có ý định với chị em mình à… -Uyên nằm thẳng người, hai tay đặt lên bụng và nhìn lên trần nhà.
-Vâng… Nhưng mà… Dù gì bố Lưu cũng là bố chồng chị ạ… Nếu trêu bố như vậy, em sợ bố giận vì bố đang thèm thèm lắm rồi nha! Eo ơi! Hư thật ý! Ha ha… - Hai chị em cưởi tủm tỉm với nhau…
Lúc sau hai chị em không nói gì, Như mím môi lại vì ngại. Tính nàng sợ nhất làm mất lòng người khác, và nàng cũng chưa trêu ai bao giờ nên hành động vừa rồi khiến nàng thấy hơi lo lắng. Nhưng với Uyên lại khác, nàng chẳng mảy may quan tâm đến cảm xúc của ông Lưu, đối với nàng ông ấy chỉ như một ông già dâm dê đê tiện. Người bố chồng đáng kính từ lâu đã không còn trong nàng rồi.
Uyên thở dài, nhưng nghĩ đi nghĩ lại ông ấy cũng đối xử tốt với hai chị em, sau những lần làm tình như vậy, ông ấy vẫn giữ một thái độ vừa phải chứ không vồ vập hay không cưỡng ép một chút nào. Dù gì ông ấy cũng là người biết chừng mực, những lần làm tình đó chẳng qua do nàng đồng ý chứ nếu không ông ấy cũng chẳng dám.
Còn chưa kể ông ấy đã cứu nàng một lần khi đi du lịch biển lần trước, không nói về vẻ sở khanh hay sự đê tiện khi ông ấy có ý đồ với con dâu thì ông ấy cũng là một người bố dũng cảm, biết trước biết sau, không rượu chè lè nhè nhưng những ông già khác. Với lại… Ông ấy là một người giữ bí mật rất tốt đấy chứ…
Uyên nhớ mình đã ba lần phát sinh quan hệ với ông Lưu, và lần gần nhất còn có cả con bé Như. Thực sự hôm ấy… Lâu lắm rồi nàng mới thấy sướng như vậy. Hmm… Uyên không muốn cũng phải thừa nhận bố chồng nàng làm tình rất khỏe và chim ông cũng rất to nữa…
Mặc dù đã quan hệ như vậy và với tính chất chỉ thỏa mãn tình dục nhưng nàng thấy vẫn rất ngại, và có chút suy nghĩ khi ông đòi như vậy. Cũng may lúc hai anh ở nhà, ông ấy luôn tỏ ra như chẳng có gì xảy ra, đến lúc anh Phi và Ninh đi công tác ông mới như thế này, liệu mình trêu ông ấy như vậy có tội quá không? Mà thôi cũng kệ… Kệ đi…
-Chị! Chị đang nghĩ gì đó! –Thấy Uyên trầm ngâm, Như lay vào tay chị.
-Chữ “ạ” của mày đâu rồi? –Uyên cau mày lườm Như.
-À… Chị! Chị đang nghĩ gì đó ạ? –Như mở to mắt nhìn chị, trông nàng hồn nhiên vô cùng.
-Không có gì, hình như... “Cộc! cộc!” –Uyên đang nói thì có tiếng gõ cửa làm hai chị em giật mình.
-A!!! Á!!! Chị ơi!! Bố đấy!!! –Hai chị em chùm chăn kín mít.
-Cộc! Cộc! Con ơi! Con à!! –Ông Lưu đứng ngoài ghé mồm vào khe cửa nói vì cửa nhà ông rất cách âm.
-Kệ đi kệ đi, giả vờ ngủ đi… -Uyên cười khúc khích với Như, hai chị em nắm chặt tay nhau nằm im trong chăn hồi hộp nhưng cảm giác rất thú vị. Lúc sau hai chị em lại nghe thấy tiếng gõ cửa và tiếng gọi nho nhỏ vọng từ ngoài vào. “Cộc… Cộc… Uyên ơi…”. Đến tiếng gọi thứ hai thì im bặt. Lúc này hai chị em mới yên tâm thò đầu ra ngoài chăn.
-Ha ha… Chắc bố tưởng chị sang thật đấy… -Uyên vuốt lại tóc mình và nhìn lên trần nhà há miệng ra thở.
-Eo… Như thế chắc bố sẽ giận lắm đấy chị ạ… -Như cũng vuốt lại tóc mình vì vừa rồi hai chị em chui vào chăn làm rối hết cả tóc. Nhưng lâu lắm rồi mới vui thế này.
-Không sao đâu… Cho ông ấy biết… Không ông ấy lại nghĩ chị cần ông ấy!
-Chắc bố không nghĩ thế đâu chị ạ, chắc bố thèm quá rồi ý… -Như nói xong không thấy chị nói gì nàng liền nói tiếp.
-Mà bố dê thật chị nhờ… Em thấy kiểu được một lần rồi xong đòi tiếp ý… -Như đỏ mặt nghĩ đến lần làm tình gần nhất với bố chồng là cùng với chị Uyên. Thực sự đó là điều nàng không bao giờ dám mơ tới chứ đừng nói nó là sự thật.
Một phát sinh điên rồ nhất trong cuộc đời của hai chị em, cứ ngỡ là giấc mơ nhưng điều đó là sự thật. Cảm giác lúc đó rạo rực mãnh liệt đến phát điên khiến cả hai đều không thể tự chủ khi ở trước mặt là cây dương vật to dài của bố chồng.
Và cảm giác ấy cũng rất mới lạ khi cả ba người lại đồng điệu đến vậy, nhưng nghĩ lại thì xấu hổ quá… Đến giờ cũng vậy, cả hai chị em đều đỏ hết cả mặt khi nghĩ đến đêm hôm đó. Ngại với ông Lưu và ngại với chính với em mình và chị mình.
-Ừ… Mà chuyện này các anh biết thì chết dở… Tan cửa nát nhà đấy… -Uyên suy nghĩ và có chút lo lắng.
-Bố không nói đâu, có hâm mà nói ra chị nhờ…
-Ừ… Nhưng mà… Mày có nghĩ khác về chị không? –Uyên bỗng quay sang hỏi Như.
-Em không ạ… Thực ra nghĩ tích cực một chút thì do nhu cầu thôi chị… Nếu thực sự anh Phi như vậy, chị đang tự cứu chính tâm hồn bị tổn thương của bản thân thôi mà… Hì… -Như cũng nằm quay sang nhìn Uyên.
-Ghê nha… Dạo này biết an ủi người khác thế? –Uyên mỉm cười nhìn em mình.
-Em mà hihi… Nhưng mà… Chị không giận em chứ…
-Hmm… Chỉ một lần đó thôi thì không giận, coi như không có chuyện gì xảy ra đi… Với lại chị cũng đâu nói được mày chứ… Hmm… -Uyên thở dài và nhìn lên trần nhà.
-Vì chị cũng thế mà Hi hi… Chị làm được em cũng làm được chứ… hi hi… -Như ngây thơ, qua lời nói của nàng như thể hai chị em đang chia kẹo với nhau vậy chứ không phải là chuyện động trời nào khác.
-Bậy nào… Đây là điều cấm kỵ đấy… Với lại mày với ông Ninh vẫn quan hệ mà mày còn làm thế với bố… -Uyên cau mày lại lườm Như vì nàng nghĩ đơn giản chỉ vì nàng mất tự chủ và kiềm chế khi thiếu thốn quá, còn con bé Như nó đâu như vậy mà cũng để ông ấy vật ra làm… Thật khó tin mà.
-Nhưng mà… Thấy chị như thế… Em… Em không biết lúc ấy thế nào… Nhìn chim bố to… Em cũng muốn thử… -Như ôm mặt xấu hổ.
-Trời ạ, cái con hâm này… Mày biết chuyện này rất nghiêm trọng không còn muốn thử nữa… -Uyên gõ nhẹ vào đầu Như một cái vì con bé dạo này ăn nói cũng mạnh mồm mạnh miệng gớm. Ngày trước nói về vấn đề này mặt đỏ như say rượu còn không dám nói gì. Nhưng Uyên không hề biết vì Như nhiễm tính của Ninh nên bây giờ mới hay buột miệng nói ra mấy từ tế nhị như vậy.
-Em xin lỗi mà… -Như phụng phịu.
-Hmm… Chị cũng không ngờ mình lại như vậy… Không bao giờ nghĩ cuộc sống của hai chị em mình lại như thế chứ… -Uyên thở dài. Nàng không bao giờ nghĩ mình có thể làm tình với một ai khác ngoài chồng, còn chưa kể nàng là một tiểu thư đài các, xinh đẹp hết phần của người khác... Là một hình mẫu lý tưởng cho mọi cô gái noi theo. Vậy mà… Dòng đời xô đẩy thế nào lại khiến nàng thế này. Thật không thể ngờ được, sự thật này còn đáng ngại hơn cả một cơn ác mộng.
-Quan hệ với bố chồng… là tội lớn lắm chị nhờ… -Như mím môi nhìn chị.
-Hmm… Chị cũng không biết được… Chắc thế… Nhưng mà chuyện đã rồi… giờ biết làm sao nữa… -Uyên cắn nhẹ bờ môi hồng của mình và nghĩ không thể để con bé biết nàng đã quan hệ lần thứ ba với bố chồng. Trong thâm tâm hai chị em lúc này cũng chỉ nghĩ đó là lần đầu tiên bị mất kiểm soát mà quan hệ với bố chồng chứ không hề nghĩ đến những lần khác.
-Nhưng nếu sau này… Bố đòi tiếp, mà chị cũng đang muốn thì sao… -Như nhìn chị chằm chằm.
-Đừng có mơ… Nhưng mà… Cũng không biết được, ông Phi mà cứ vậy làm sao sống cả đời được chứ…
-Thế có nghĩa là chị cũng có nghĩ đến lần nữa à… -Như nói xong câu này thì Uyên lườm.
-Mày đó… Mày muốn đúng không?
-Em không! Em… Chỉ đang hỏi chị thôi mà… Với lại quan hệ tình dục để giải tỏa căng thẳng cũng rất tốt, không phải yêu đương gì cả thì là có lỗi không chị? –Như hỏi dò ý của chị mình.
-Hmm… Nếu nghĩ theo một phương diện nào đó thì cũng không sai, vì đàn ông cũng vậy mà… Nhưng chung quy lại mày đừng để cái gì đi quá giới hạn, nếu bị bắt được thì có chui xuống đất cũng không hết xấu hổ đâu… -Uyên nói và lườm Như. Nàng thấy con bé nói đúng, quan điểm này cũng không sai, nhưng thực sự rất khó chịu vì nàng thấy nó đúng nhưng không chứng minh được là nó hợp tình hợp lý.
-Vâng… Nhưng mà chị ơi… -Như cười tủm tỉm.
-Sao nữa…
-Sướng thật chị nhờ… Cảm giác bố khỏe lắm ý… -Như đỏ hết cả mặt.
-Đấy! đấy! Chị biết ngay mà… Mày không thấy xấu hổ với ông Ninh à?
-Em… có… Nhưng… Em đã bảo rồi mà, nếu như nghĩ theo chiều hướng quan hệ tình dục vì nhu cầu thôi và không phải yêu đương gì thì cũng cũng chị nhờ… Hi hi… -Như cười tủm tỉm nhìn chị. Nàng không dám nói căn bệnh của chồng cho chị Uyên nghe được, nhưng nàng nghĩ Ninh sẽ cho phép làm với người khác còn với bố anh ấy có lẽ hoàn toàn không thể.
-Nhưng cái gì mà nhưng, trong đầu bắt đầu có tư tưởng lệch lạc rồi đấy! Đừng có đổ cho nhu cầu… –Uyên chỉ tay vào đầu Như một cái.
-Vâng ạ… Nhưng mà em cũng muốn hỏi cảm giác của chị lúc đó… -Như nói xong thì Uyên chỉ lườm một cái và nhìn lên trần nhà suy nghĩ điều gì đó.
Uyên thở dài, mặc dù chuyện ấy rất có lỗi với chồng, nhưng nghĩ đi nghĩ lại anh ấy là người có lỗi trước, với lại… Một phần bố Lưu cũng đối xử rất tốt với cả hai chị em, ông còn không màng mạng sống để lao ra biển cứu mình… Chả lẽ vì thế mà mình lại chiều ông ấy hay sao…
Ông ấy cũng rất lâu rồi chưa làm tình… Ông ấy cũng chỉ xin làm một lần thôi, chả lẽ vì lý do đó mà nàng đồng ý để ông quan hệ?… Hay do quan điểm của con bé Như đúng, làm tình vì nhu cầu để giải tỏa căng thẳng thôi cũng đâu có sao…
Cho dù là lý do gì thì có rất nhiều chuyện, rất nhiều lý do để dẫn đến việc đó… Không có gì là tự nhiên cả. Nhưng mà… Nàng cũng đã lôi con bé Như vào chuyện này… Nhưng ở cùng một nhà thế này thật khó tránh khỏi, với lại con bé cũng lớn rồi nó tự biết đúng sai, cũng không cần phải quá che chở nó làm gì, nó cũng có nhu cầu của nó, bản thân nàng cũng vậy nên nàng hiểu cảm giác trống vắng khi thiếu chồng.
-Chị hỏi thật nhé! Nếu nói như vậy là mày thấy thích đúng không? –Uyên liếc sang Như hỏi với gương mặt hơi ửng hồng.
-Thì chim bố to như thế… Không thích thì là nói dối ạ… -Như đỏ ửng mặt và nghĩ đến cây hàng của bố chồng.
-Ừ… Chim to thật, còn dài nữa… Chả bù cho ông Phi, người thì cao lớn mà chim bé tí… -Uyên ôm miệng cười khúc khích.
-Anh Ninh cũng thế chị ạ, chim bé lắm… -Hai chị em ôm miệng nhìn nhau cười.
-Bảo sao khó quên cũng đúng thôi…
-Hì… Với lại bố cũng một thân một mình ấy…
-Một thân một mình thì sao? Bố Lý cũng vậy kìa… -Uyên chợt nhắc đến bố mình thì lại thấy thương ông, vì chuyện tình cảm của bố nàng đã tham gia quá sâu, tuy nhiên lúc này nàng đã thoải mái hơn khi bố mang bệnh… Nhưng ông ấy vẫn cứng đầu không chịu tìm người khác. Mà căn bệnh kia của ông ấy không biết thế nào, lâu rồi nàng cũng chưa qua thăm bố.
-Bố ở một mình lâu như vậy, chắc bố cũng thèm lắm đấy chị nhờ… Chị không cho bố đi tìm bạn gái bố sẽ khó chịu lắm đấy… Hi hi… -Như ôm miệng cười và nghĩ đến mấy lần tắm cùng bố, ông ấy cũng nhạy cảm thật khi nhìn vào cơ thể nàng mà cứng đơ lên trông to dài phát khiếp, ngày xưa mẹ nàng cũng không cao lắm không biết mẹ chịu được cái đó của bố không nữa. Cũng may lúc đó nàng giúp ông ấy xuất ra chứ nếu không sẽ đau chết mất.
-Chị cho rồi đấy chứ, ông ấy có chịu đi tìm đâu… -Uyên thở dài.
-Thế lúc bố muốn ấy, bố sẽ làm gì chị nhờ… -Như tò mò hỏi chị.
-Chẳng làm gì đâu, thế mới sinh bệnh đó… Chán thật nhiều lần cũng nói mà bố chẳng nghe… -Uyên nhíu lông mày lại lo cho ông Lý, vì lâu rồi chưa sang, không biết ông có phải nhịn lần nào không.
-Độ tuổi này là hồi xuân đấy chị nhờ, nên chắc bố nhiều nhu cầu lắm…
-Bố Lưu còn cỡ đó thì mày nghĩ bố Lý sẽ thế nào… Chị nói ông ấy nhiều rồi mà ông ấy chẳng nghe…
-Thật… Bố Lưu còn được ấy ấy với mình, bố Lý chẳng được làm thế với ai… -Như nói điều đó ra một cách rất tự nhiên như thể khi tâm sự hai chị em hòa vào làm một vậy, mặc dù tính hai người hoàn toàn khác nhau.
-Hmm… Chị chỉ lo ông ấy cứ nhịn bệnh càng lúc càng nặng sẽ nguy hiểm lắm… -Uyên lo lắng nàng cảm thấy mình là con gái cả nhưng chẳng giúp được gì cho bố. Trong đầu đã có lần nàng nghĩ chả lẽ lại phải giúp bố như bố Lưu. Nhưng không được, chắc chắn không được…
-Nếu bố bị sao… Lựa mà giúp bố chị ạ… Như lần trước ấy… Hi hi…
-Lần trước ông ấy say rượu, lúc tỉnh còn lâu ông ấy mới chịu… Cứng đầu như gì ý… Chả lẽ lại thuê người về giúp ông ấy… -Uyên cau mày lại.
-Bố không chịu đâu chị ạ… Chị biết tính bố mà… -Hai chị em thở dài rồi nhắm mắt lại. Lúc sau thấy con bé Như thở đều, Uyên mở mắt ra thì thấy nó đã ngủ. Còn nàng vẫn có một chút chằn chọc không thể ngủ, có lẽ sắp tới nàng sẽ đi du lịch với bố, dù gì anh Phi cũng không có ở nhà. Là con gái cả nàng sẽ cần có trách nhiệm với bố nhiều hơn, vì ông ấy là một người cô đơn không còn ai để dựa vào, nàng sẽ không để ông phải khó xử với bạn bè.
…
Sáng hôm sau… Uyên lên công ty và gọi điện cho bố mình.
-Bố ơi! Lần trước bố có nói bố sẽ đi du lịch cùng với mấy bác nghỉ hưu đó, bố không đi nữa à…
-Ui dào, đi một mình buồn lắm nên bố không đi nữa… Sao vậy con?
-Con tưởng bố đi thì cho con đi cùng với… Lâu rồi con cũng chưa đi biển.
-Ô thế hay rồi! Được! Được! May mà con gọi cho bố sớm, vừa hay mấy hôm nữa tầm cuối tuần các bác ấy mới xuất phát, con đi cùng bố nhé! –Nghe thấy giọng phấn khởi của bố, Uyên cũng thấy vui lây.
-Dạ vâng ạ, để con xin phép nghỉ ở công ty… Thôi con cúp máy nha, bố cứ nói lại với mấy bác ấy nhà mình sẽ tham gia… Con chào bố! -Uyên cúp máy và cảm thấy may mắn, vừa lúc anh Phi đã sang Kenya công tác, chuyến du lịch của bố cũng bị hoãn đến tận cuối tuần này.
-Uyên à! Cậu đi đâu đó! Tớ định mang trà sữa cho cậu… -Uyên vừa bước ra cửa đã gặp Lý mập, thật ám quẻ mà ngày nào nó cũng lẽo đẽo theo nàng, cũng may nó còn chưa theo về tận nhà đấy. Thật phiền phức, nhưng nghĩ đến hắn cũng nhiệt tình giúp đỡ mình nhiều nên Uyên cũng giãn lông mày ra không còn cau có nữa.
-Tôi sang phòng ông Quang… Cậu đưa trà sữa cho mấy bạn sinh viên thực tập đi, tôi không uống… -Vừa nói Uyên vừa liếc nhìn Lý mập rồi quay mặt đi thẳng.
-Tớ mua cho cậu mà… Cậu uống đi… -Lý mập vừa đi vừa nhìn vào bộ mông cong của Uyên, hắn liếm mép nuốt nước bọt và nhìn chằm chằm vào đó như muốn lao vào bóp lắm rồi mà hắn không dám.
-Tôi không uống đâu… -Uyên cau mày lại và cảm thấy thực sự rất phiền. Nàng liền quay người lại định nói gì đó thì bất chợt thấy mắt Lý mập nhìn xuống mông mình.
-Này! Cậu đang nhìn vào đâu thế? Cậu có biết hành động của mình đang quấy rối tôi không? –Uyên cau mày đứng khoanh tay lại nói Lý mập giữa hành lang. Thằng mập đeo kính này sao nàng thấy khó chịu với nó quá, còn dám nhìn vào mông nàng nữa… Thật to gan mà.
-Tớ… Tớ xin lỗi, tớ không nghĩ mình lại làm phiền cậu như thế… -Lý mập cúi mặt khúm núm vì trông nó thấp hơn Uyên rất nhiều.
-Thôi! Cậu về phòng đi! –Uyên cau mày có chút tức giận vì cái thằng béo này mặt dày quá, nhưng nhìn nó cầm cốc trà sữa mà cũng tội, dù gì nó cũng hết lòng hết dạ với mình từ hồi cấp ba. Uyên tuy đanh đá nhưng cũng có lòng trắc ẩn, nên cảm xúc của nàng thay đổi liên tục khi nhìn thấy sự cố gắng và đáng thương của Lý mập.
-Thế cậu cầm trà sữa đi, tớ đi đây… -Lý mập bẽn lẽn đưa cốc trà sữa cho Uyên.
-Sigh! –Uyên chép miệng một cái rồi miễn cưỡng cầm cốc trà sữa cho Lý mập vui rồi nàng đi thẳng. Lý mập thở phào và cười rất tươi khi Uyên cầm cốc trà sữa của nó. Nó rất sợ Uyên nhưng cũng rất thích nàng. Không hiểu nó lấy dũng khí ở đâu mà đeo bám Uyên từ thời cấp ba đến giờ, không có lấy một chút ái ngại nào. Mặt Lý mập phải gọi dày hơn cả thớt trong khi Uyên đối xử rất lạnh nhạt với nó.
-Cộc! cộc! –Uyên đứng ngoài cửa phòng tay Quang gõ cửa. Từ cái hôm xảy ra chuyện đó, mỗi lần đi gặp hắn Uyên cảm thấy rất xấu hổ.
-Vào đi! –Giọng của tay Quang vang lên phía trong. Thấy vậy Uyên liền mở cửa và đi vào với cốc trà sữa trên tay.
-Em yêu à!!! Ôi thôi chết cái mồm! Lỗi anh! lỗi anh! –Tay Quang ngồi trong phòng thấy Uyên đi vào hắn liền nhảy cẫng khỏi ghế và đi ra chỗ Uyên.
-Ngọn gió nào đưa em đến phòng anh thế này! Thật là hiếm có! Em uống trà hay cà phê! Hay nước ngọt nhé! –Tay Quang cười tươi roi rói, hắn hồ hởi đón tiếp Uyên như khách vip. Nếu nhìn vào chẳng biết ai là giám đốc ai là nhân viên nữa.
-Anh cho tôi xin phép… -Uyên đang nói thì lão Quang ngắt lời.
-Ấy! Ai lại xưng hô thế, anh buồn lắm… Em khách sáo quá rồi! Nào! Em ngồi xuống đây! Có chuyện gì em? –Tay Quang ngồi xuống chiếc sofa và mời Uyên.
-Hmm… Mấy hôm nữa, em đi du lịch với bố, anh cho em nghỉ khoảng một tuần được không? –Uyên ngồi xuống ghế sofa và nhìn tay Quang, thật khó chịu khi hắn ta cứ đưa đẩy mình kiểu này.
-Được! Được chứ! Em nghỉ bao lâu cũng được! Mọi việc có anh lo hết! Yên tâm cứ đi chơi thoải mái nhé! –Tay Quang vỗ ngực vì chuyện đó đối với hắn quá đơn giản.
-Không phải đi ăn cơm gì chứ… -Uyên có chút mỉm cười nhìn lão Quang, sau đó nàng liền quay mặt đi chỗ khác vì không hiểu sao lại cười nữa. Bất chợt trong đầu nàng hiện lên khoảnh khắc tối hôm đó, không hiểu do say rượu hay gì nàng đã hôn nhau với tay Quang trong thang máy, đã vậy hắn ta còn bóp vú mình rồi…
-Không! Không phải ăn gì cả! Hề hề… Em vẫn giận anh chuyện đó hả? –Tay Quang cười dê và ngồi dịch lại với Uyên. Hắn dám chắc rằng những khoảnh khắc ngày hôm đấy Uyên có biết nhưng cô ấy đang cố tỏ ra như không có gì thôi. Hắn đã hôn và bóp vú Uyên hôm đó làm sao mà cô ấy quên được chứ.
-Có gì đâu mà giận… Anh ngồi dịch ra đi! –Uyên cau mày lườm tay Quang khiến hắn chỉ biết cười và ngồi dịch về chỗ cũ. Đúng là chứng nào tật nấy không bỏ được, hắn ta đúng là một tay đại dê cụ. Uyên lườm lão xong thì khoanh tay đứng dậy.
-Ơ kìa! Em ngồi đây chơi với anh đã… Đi đâu mà vội thế? –Tay Quang đứng dậy và nhìn vào cơ thể của Uyên, nhất là bộ ngực to ẩn sau lớp áo khoác công sở, chim lão lại cửng lên khi nghĩ đến hôm được bóp vú Uyên. Hắn thật không ngờ cô gái xinh đẹp này lại có một bộ ngực to cỡ đó. Hắn cứ nghĩ Uyên mặc áo độn… Nhưng không phải, những gì hắn nhìn thấy lúc này chính là kích cỡ của vú cô ấy. Thật siêu phẩm, thật tuyệt vời. Tay Quang rùng mình với suy nghĩ biến thái của mình.
-Thôi em về phòng đây! –Uyên cau mày lại và đi ra khi thấy lão Quang nhìn vào ngực mình. Ánh mắt thật thô thiển… Nhưng không hiểu sao nàng lại thấy xấu hổ nữa, bình thường đâu có vậy, bình thường ghét hắn lắm mà, nhơn nhơn đùa giỡn những ngôn từ nghe thật thô thiển.
-Hề hề… Thôi em về phòng nhé! Nào qua anh chơi! –Tay Quang cười nói như thể nàng và lão ở hai công ty khác nhau vậy, thực ra phòng Uyên ở chính giữa hành lang còn phòng tay Quang ở tận cuối hành lang cách nhau có vài bước chân, nhưng lão đã bị Uyên cấm không được bén mảng sang đó từ lâu nên hắn mới bất ngờ khi thấy Uyên ghé chơi phòng mình.
Tay Quang chạy hẳn ra cửa để nhìn theo dáng của Uyên, những bước đi uyển chuyển với bộ mông to cong lên trong chiếc váy, phía dưới là cẳng chân thon nhỏ trắng mịn cùng đôi giày búp bê tạo nên một hình ảnh vừa đáng yêu, vừa sang trọng và quyến rũ khó tả.
Cô ấy luôn toát ra một vẻ khiến trái tim người ta đập rộn ràng, hưng phấn, khiến họ phải say đắm nhìn mãi không thôi. Tay Quang nắm chim mình bóp bóp vài cái và nghĩ nếu được địt vào cái mông đấy không biết sẽ sướng thế nào… Ánh mắt hắn nheo lại như đang toan tính điều gì đó.
Uyên cau mày đi về đến phòng và đóng cửa lại thở mạnh, tại sao lại cứ nghĩ đến đêm hôm đó. Tuy nhiên nàng không thể phủ nhận cảm giác lúc đó thực sự mãnh liệt… Nếu không có anh Phi chắc nàng đã lên phòng với hắn rồi. Thật là điên rồ… Uyên đập tay vào ngực, cảm xúc này là của riêng nàng và nàng sẽ chẳng kể nó ra với ai.
Cuộc nói chuyện kết thúc chóng vánh và đọng lại trong Uyên một chút cảm giác xấu hổ, vì nàng không hiểu sao khi nhìn vào bản mặt đê tiện của lão Quang, nàng lại thấy có chút ngại và ghét lão, cảm giác thật khó tả, cứ nghĩ hắn ta sẽ gây khó dễ như lần trước nhưng không… Nó suôn sẻ hơn nàng nghĩ nhiều.
…
16h chiều…
-La la la… Bố! –Như tung tăng đi vào nhà ông Lý, thấy ông đang cắt tỉa lá hoa. Cổng nhà vẫn chẳng bao giờ đóng.
-Ơ! Như à con! Khà khà! Cái con bé này! Sao hôm nay lại sang bố chơi thế? –Ông Lý thấy Như thì ông vui lắm… Trông ông phấn khởi rộn ràng hẳn.
-Hôm nay con đi học về sớm nên qua bố chơi một chút ạ… Bố đang làm gì đó? –Như đứng chắp tay sau mông ngó vào mấy cành hoa bố đang cắt. Ngày hôm qua hai chị em nói chuyện về bố nên nàng thấy có chút lo lắng vì cũng hai tuần rồi chưa sang, nên hôm nay tiện đi học về nàng rẽ qua bố chơi xem bố thế nào.
-Bố đang tỉa hoa thôi! Cái con bé này, thằng Ninh đi công tác hai ba tuần rồi, hôm nay mới sang bố chơi… -Ông Lý nói với nhịp thở hơi nặng vì không hiểu sao ông lại rạo rực như vậy.
-Dạ, tại con đi học nhiều ý… Hì hì… Bố còn trồng hoa trên sân thượng không ạ?
-Có chứ! Giờ hoa đẹp lắm, lát lên mà xem con… Khà! Khà! Thôi vào nhà đi con! –Ông Lý bỏ cây kéo xuống và vội vàng tuột găng tay rồi đi vào nhà cùng Như.
-Cái Thư đâu bố? Nó lại đi học ạ? –Như đi trước nói. Ông Lý đi phía sau, lòng ông rộn ràng rạo rực khi nhìn vào bộ mông to của con gái. Từ lúc được tắm với con bé và làm nhiều chuyện động chạm nên lúc này ông không ngần ngại khi nhìn vào đó, thậm chí ông còn thấy rất hưng phấn là khác.
-Ừ! Con bé lại đi học rồi con, phải 10h tối nó mới về… -Ông Lý ngồi xuống ghế sofa rót chè uống, tay ông bỗng run run khi cầm cốc chè.
-Nó đi học nhiều bố nhờ, thế này khác gì bố ở một mình đâu ạ… -Như nói và nằm xuống chiếc ghế sofa đối diện ông Lý trông rất thoải mái vì đây là nhà nàng mà. Lúc này Như đang mặc một chiếc áo phông cổ chữ V màu đen, phía dưới mặc một chiếc váy dài qua đầu gối cũng màu đen. Gam màu này làm làn da trắng sáng của Như càng thêm nổi bật.
-Ui dào! Kệ nó con à, sau này tốt nghiệp bố cho nó đi du học luôn… Con bé ham học vậy cũng tốt… -Ông Lý vừa nói vừa cầm chén chè lên nhấp một cái và liếc nhìn bầu ngực to của Như ngay trước mắt mình, con bé mới 21 tuổi, chưa sinh con mà vú to quá.
-Hmm… -Như vươn vai và thở dài một cái.
-Sao vậy con? Lại nhớ chồng rồi hả? Khà! Khà! –Ông Lý cười ngại nói.
-Anh ấy đi hai tuần rồi mà bố… Cũng nhớ chứ ạ… -Như mím môi lại, tự dưng nàng thấy xấu hổ khiến gương mặt đỏ ửng lên vì nghĩ đến lời nói lúc trước của bố. Có nhớ chồng hay muốn thủ dâm thì sang đây vì bên đó đông người không tiện. Như đỏ hết cả mặt và nghĩ không hiểu sao lúc đó lại nói những chuyện đó với bố chứ.
-Khà! Khà! Đúng là con gái của bố! –Ông Lý cũng không biết nói gì vì ông cũng đang nghĩ đến câu nói đó của mình, và ông nhớ con bé lúc đó cũng đồng ý. Nếu vậy hôm nay nó sang đây có phải là… Nghĩ đến đó chim ông Lý cửng lên nhanh chóng và liếc nhìn Như.
-“Bệnh… Bệnh quá…” –Ông Lý lắc đầu vì những suy nghĩ bệnh hoạn của mình và quay mặt đi chỗ khác. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại nếu suy nghĩ tích cực hơn thì đây là gia đình giúp đỡ lẫn nhau chứ không có ý gì cả.
Vì đây là chuyện tế nhị, chắc chắn con bé cũng không nói ra với ai. Để tiến sâu và khai thác được tâm lý của con bé đến mức này, và nói với con bé những chuyện tế nhị cỡ đó thì phải biết trân trọng những giây phút này khi hai bố con đã không có nhiều khoảng cách khác giới nữa, đây là điều không phải nhà nào cũng làm được. Nên thế chuyện này cũng nên nghĩ thoáng ra, chỉ cần không đi quá xa là được.
Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, nếu con bé giúp mình vì tình thương thì mình cũng nên cảm thấy may mắn vì là người bố hạnh phúc nhất thế gian này. Với lại nếu con bé không giúp thì thực sự sẽ rất đau và khó chịu. Chết dở thật… Sao ông lại có thể lâm vào những hoàn cảnh trớ trêu thế này…
Với lại… Theo như con bé kể chuyện và với phản ứng của nhu cầu tình dục và tính cách này, con bé rất giống mẹ… Ông Lý sẽ không thể để Như đi vào vết xe đổ của mẹ nó… Vì nếu con bé với chồng xa nhau lâu ngày quá dẫn đến việc thiếu thốn tình cảm, và nếu ông không giúp con bé, nhỡ một lúc nào đó ở ngoài kia, con bé không giữ được mình mà động lòng với ai đó thì chết. Danh tiếng của hai nhà sẽ bị ảnh hưởng rất nghiêm trọng.
-Bố… Bố sao vậy, bố đang nghĩ gì đó ạ… -Như thu chân lại và nhìn bố cười.
-À! Không có gì! Vừa đi học về thì vào tắm đi con! –Ông Lý giật mình ngồi thẳng người và cười nói, mồ hôi trên trán ông toát ra vì đống suy nghĩ vừa rồi.
-Đấy! Bố chỉ thế là nhanh nha