full truyện siêu phẩm của tml Fafamimi

Conheocon12

Yếu sinh lý
Chap 99: Ngày biệt ly

Ba ngày sau, cuối cùng thì cũng đến ngày Ninh và Phi phải sang Kenya công tác. Trong ba ngày vừa qua sau chuyện Ninh đưa vợ đi massage người mù. Anh và Phi vẫn phải tất bật chuẩn bị những khâu cuối cùng trong chuyến công tác cực kỳ quan trọng lần này. Như đi học, Uyên đi làm, mọi thứ vẫn diễn ra bình thường cho đến ngày chia tay.
Lúc này, tại sân bay nội bài gia đình ông Lưu đang đứng ở cổng bay quốc tế chờ chuyến bay của Ninh và Phi khởi hành. Vì thời tiết xấu nên chuyến bay bị delay đã được một tiếng rồi. Đây cũng là cơ hội để mọi người có thêm thời gian bên cạnh nhau trước thời khắc ly biệt.
Trong không gian rộng lớn ở phòng chờ sân bay, tiếng loa liên tục vang lên bằng nhiều ngôn ngữ khác nhau báo hiệu cho những chuyến bay chuẩn bị cất cánh.
Ông Lưu và ông Lý đứng nói chuyện với nhau ở một góc, còn Phi và Uyên ngồi một góc, Ninh Như cũng vậy, hai vợ chồng đứng một góc thủ thỉ cười nói với nhau. Sự xuất hiện của hai nàng khiến một khoảng không ở sân bay như sáng bừng lên vì vẻ đẹp cả hai.
Như thường lệ Như và Uyên luôn chiếm lấy mọi ánh nhìn của người đi qua, ai nấy đều phải vô thức liếc qua một lần kể cả trai gái hay già trẻ lớn bé. Hai nàng luôn luôn nổi bật mỗi khi đi tới đâu đó vì vẻ bề ngoài xinh đẹp và chiều cao lẫn cơ thể cực phẩm của mình.
Lúc này, Như mặc trên mình một chiếc quần jean đơn giản và một chiếc áo thun ôm sát vào cơ thể, phía dưới nàng đi một đôi giày búp bê dễ thương. Mặc dù gu ăn mặc đơn giản nhưng nhìn Như vẫn cực kỳ nổi bật với chiều cao của mình, bộ ngực to tròn ưỡn lên trong chiếc áo thun mỏng, bộ mông cong ưỡn ra sau, phía dưới là đôi chân dài thẳng tắp, nàng còn rất thu hút với làn da trắng không tì vết và gương mặt xinh xắn trẻ trung của tuổi 21.
Về phía Uyên, nàng mặc một bộ váy dài qua đầu gối, trông nhã nhặn và khá kín đáo vì Phi thích như vậy. Nhưng Uyên vẫn không thể dấu được đường cong của cơ thể mình với bộ ngực to phía trên bị chiếc áo váy ôm sát lại trông như mặc áo lót độn vậy nhưng không hề vì Uyên chỉ mặc mỗi một chiếc áo lót mỏng, sẽ chẳng ai ngờ kích cỡ nhìn thấy ở phía ngoài chính là kích cỡ của vú Uyên.
Nhiều lúc đi sau Uyên sẽ khiến nhiều chàng trai hay ông già đỏ mặt vì bộ mông cong của nàng ưỡn lên trong chiếc váy. Lớp vải mỏng manh của chiếc váy uốn mình theo dáng mông tròn trịa của Uyên và từng xếp váy bị đánh qua đánh lại theo dáng đi uyển chuyển của nàng. Nếu trong mắt kẻ dâm đãng thì Uyên mặc chiếc váy này còn sexy hơn cả mặc những chiếc quần bó nhất.
Vẻ đẹp của hai chị em được ví như tiên nữ giáng trần, họ khiến không gian xung quanh dường như chậm lại… Họ thậm chí có thể gây thương nhớ cho tất cả những người nhìn thấy mình. Bất kể ai liếc phải đều bị lặng người và choáng ngợp mất vài giây vì họ không thể tin được ngoài đời lại có người đẹp đến vậy.

-Lần này anh đi có lâu lắm không? –Như nhíu lông mày nhìn Ninh và nắm chặt tay chồng.
-Không lâu lắm đâu, phụ thuộc vào công việc em à… Yên tâm anh sẽ gọi điện về mỗi ngày… -Ninh cố trấn an Như nhưng trong lòng anh cũng nặng trĩu.
-Anh đi rồi, em ở nhà chán lắm ý… -Như đung đưa tay Ninh qua lại, ánh mắt đỏ hoe như sắp khóc.
-Chờ anh, anh sẽ về sớm thôi… -Ninh mỉm cười và hôn nhẹ vào trán Như.
-Với lại anh đi lâu thế này… Em ở nhà… Nhớ giữ mình đó, đừng để ai có cơ hội lại gần… Nhớ chưa… -Ninh cau mày nhưng nở một nụ cười đầy ẩn ý với Như. Như liếc lên nhìn Ninh với hàng mi ngấn nước và bĩu môi nhẹ một cái với đôi mắt có chút dỗi hờn.
-Em chỉ có anh thôi… Hâm này… Nghi ngờ nữa… Có mà anh ở xa… Có nhiều người lạ, em mới phải lo đó… -Như cau mày phụng phịu nói.
-Hâm này… Bên đó là Châu Phi em lo gì chứ… Ha ha… Em yên tâm… Dù anh ở đâu, trái tim của anh cũng chỉ hướng về em… Em nhớ nhé… Đừng để bất cứ ai chen vào khoảng trống của chúng ta… Anh sợ nhất… là khi về… Sẽ không còn thấy em đứng đợi nữa… -Ninh ôm má Như và dí trán mình vào trán vợ nói với chất giọng nói trầm ấm nhẹ nhàng.
-Đồ hâm này… Chẳng qua lúc đó em chiều anh thôi nha… Còn chuyện phản bội anh thì không bao giờ đâu… -Như xấu hổ đỏ cả mặt khi nghĩ đến những giây phút của mấy ngày trước, nàng đã cố quên mà Ninh cứ khơi lại.
-Đừng để người khác chen vào lấp đầy khoảng trống của anh… Nhớ chứ… -Ninh cười rung cả người và nhìn vợ với ánh mắt dâm đãng trêu chọc.
-Đồ hâm này! Sao cứ nói bóng gió thế nha… Nhỡ ai nghe thấy thì sao anh? -Như đánh mạnh vào người Ninh một cái rồi liếc nhìn về phía mọi người.
-Ai da! Anh đùa! Ha ha… Yên tâm không ai nghe thấy đâu! Ha ha… -Ninh cười và dơ tay lên tránh né như bản năng.
-Anh ý, ra ngoài thì anh đừng nói đến chuyện đó… -Như cau mày lại giận dỗi.
-Thế anh hỏi có sướng không? –Ninh cúi xuống nói thầm vào tai Như.
-Không sướng! –Như xị mặt và đánh thêm một cái vào vai Ninh.
-Điêu! Thế lúc ở nhà nhớ anh em định làm gì? Lại ra đó à? –Ninh tiếp tục nói vào tai Như và tiêm nhiễm vào đầu vợ.
-Hâm à! Không có anh, em không đến đó đâu… -Như đẩy nhẹ người Ninh và quay người đi chỗ khác giận.
-Anh hỏi trêu thôi… Thế có chờ anh về được không? Hay nhớ anh quá thì mua tạm cái sextoy về… Lần này anh đi sẽ lâu đấy… -Ninh mỉm cười và tiến tới vòng tay qua eo Như rồi ôm nàng từ đằng sau.
-Em không cần… Em chỉ cần anh giữ sức khỏe và phải nhớ đến em thôi… -Như thở dài và quay lại đặt tay lên vai Ninh, trông nàng cũng không thấp hơn Ninh là mấy, mặc dù Ninh cao tận 1m85.
-Rồi! Anh biết rồi! Chụt! –Ninh hôn nhẹ vào trán Như. Anh cười và ôm chặt vợ… Hai vợ chồng ôm nhau và lắc lư qua lại.. Sau giây phút đùa giỡn đó mặt Ninh lại trầm xuống vì lo lắng. Đây có phải là quả báo cho những trò đùa dại và tính cách bệnh hoạn của anh không. Tại sao lại lo lắng và nặng lòng thế này chứ… Nhưng… dù thế nào anh vẫn phải tin tưởng và đặt lòng tin vào vợ mình khi ở xa, nếu không tình cảm sẽ rất dễ bị sứt mẻ.

Ở phía bên kia, Phi và Uyên thì nhẹ nhàng hơn, cả hai chỉ đứng nhìn nhau bằng những ánh mắt đầy cảm xúc, những cử chỉ nhẹ nhàng nhưng chất chứa đầy tình cảm. Uyên đưa tay vòng qua eo của Phi và ôm chặt chồng mình.
-Anh nhớ giữ gìn sức khỏe, ăn uống đầy đủ nghe chưa… -Uyên dụi đầu vào vai Phi. Mặc dù Phi rất cao nhưng Uyên cũng cao gần bằng chồng khi nàng đang đi một đôi guốc 5cm dưới chân.
-Yên tâm, anh vẫn giữ “cẩm nang” của mình bên người đây! –Phi mỉm cười và rút trong túi ra một tời giấy note do Uyên đã lên cho Phi một đống danh sách cần ghi nhớ khi anh sang Châu Phi từ đợt trước. Trong đó ghi những thói quen mà Phi cần phải bỏ, rồi cái gì nên ăn cái gì không nên ăn, đồ uống nào tốt cho sức khỏe… Đủ mọi thứ trên đời mà Uyên lo lắng cho chồng, bởi vì nàng là người rất hiểu tính chồng mình.
-Nhưng em vẫn phải nhắc anh… Không được thức khuya đâu đó… -Uyên nhìn tờ giấy note và nhìn lên gương mặt điển trai có chút khó tính của Phi tầm hai giây rồi nàng lại dụi đầu vào ôm chặt Phi hơn vì anh ấy vẫn ngọt ngào lắm… Chứ không hẳn khô khan khó tính như trước. Hóa ra anh ấy vẫn luôn giữ tờ giấy đó bên mình. Bỗng Uyên cảm thấy rất vui và hạnh phúc vì những món đồ tưởng chừng như rất nhỏ nhưng anh ấy vẫn rất trân trọng.
-Em yên tâm… Em ở nhà cũng nhớ giữ gìn sức khỏe… Để ý bố giúp anh nhé, ông già rồi, tuổi cao nhiều cái ông khó tính em đừng trách ông nhé! –Phi dặn dò Uyên những cũng không quên nhắc về người bố già của mình. Thấy nhắc đến ông Lưu Uyên khẽ đẩy Phi ra và nhìn chồng.
-Vâng ạ… Anh đừng lo, anh hãy công tác thật tốt… và phải hứa dù có mệt mỏi thế nào cũng đừng quá sức và đừng để trái tim lạc lối nghe chưa… -Uyên vừa nói vừa chỉ tay vào ngực Phi.
-Ha ha… Cái này thì em yên tâm, ngoài em ra mọi phụ nữ trên đời này đối với anh chỉ là hạt cát thôi Ha ha ha –Phi cười lớn và ôm chặt Uyên, anh thấy thật vui khi lần đầu cô ấy nhắc nhở anh về chuyện tình cảm. Vì từ trước đến nay nàng đâu như vậy, Uyên rất hiểu tính Phi và hoàn toàn yên tâm. Nhưng lần này cô ấy lại lo lắng… Phi cũng không hiểu sao nhưng đàn ông thì đơn giản lắm. Chỉ cần như vậy là vui rồi vì đôi lúc phải ghen một chút cuộc sống mới có gia vị được.
-Anh nhớ đấy… -Uyên mím môi lại và nhìn vào khoảng không vô định vì cảm xúc khó tả này, tại sao lần này nàng lại có chút lo lắng về Phi, hay do nàng đang cảm thấy áy náy với chồng vì những gì đã làm sau lưng anh ấy, và nàng nghĩ có thể anh ấy cũng sẽ như vậy mà nàng không hề biết?
Mặc dù rất hối hận về những gì đã xảy ra nhưng cuộc sống vẫn phải tiếp diễn vì vậy nàng luôn gạt cảm xúc đó sang một bên và tiếp tục giữ những bí mật đó một mình. Đó chỉ là một tai nạn, một phát sinh nàng không lường trước được bởi cảm xúc không thể kiềm chế.
Nhưng tình yêu dành cho chồng không bao giờ thay đổi. Mặc dù nàng đã quan hệ với bố chồng hay lão ăn mày… Và nàng chỉ coi đó là thỏa mãn tình dục chứ không có chút tình cảm, tình yêu nào với họ. Đó là hai ranh giới hoàn toàn khác biệt cần phải nhớ.
Hai vợ chồng đang ôm nhau thì bỗng tiếng loa sân bay vang lên, đây là chuyến bay sang Kenya của Ninh và Phi. Thấy vậy Phi buộc lòng phải lới lỏng cánh tay của mình, hai người lặng lẽ rời ra nhưng ánh mắt vẫn đang nhìn nhau đắm đuối. Sau đó Phi cuối xuống hôn vợ một cái để tạm biệt, đôi môi đỏ của Uyên há ra và trao cho chồng những nụ hôn đầy tình cảm. Sau vài giây Phi dứt môi Uyên ra và nhìn nàng mỉm cười rồi cúi xuống với lấy chiếc túi xách.
-Ninh ơi! Chuẩn bị đi! –Phi cầm chiếc túi xách và ngó sang Ninh gọi.
Phía bên này Như đã khóc khi nghe thấy tiếng loa của sân bay vang vọng, chuyến bay của Ninh sắp cất cánh. Không gian xung quanh bỗng trở nên vội vã hơn. Như bật khóc, nàng ôm trầm lấy Ninh và vòng tay ôm chặt anh như muốn níu giữ thêm từng giây phút cuối.
-Thôi nào! Nín đi, anh sẽ về sớm thôi… -Ninh ôm vợ vuốt nhẹ mái tóc mềm mượt của vợ với đôi mắt đỏ hoe vì anh cũng rất xúc động.
-Thôi mấy đứa đi đi kẻo trễ giờ… -Ông Lưu đi tới cùng ông Lý và nói.
-Vâng! Con chào bố, con chào bố! Bố Lý và bố ở lại mạnh khỏe! Con và em sẽ cố gắng hết mình. –Phi mỉm cười chào tạm biệt hai ông bố và khoác chiếc túi xách lên vai. Trong khi đó Uyên vẫn đang ôm anh rất chặt. Nàng dụi đầu vào ngực Phi và cố nuốt cảm xúc mình vào trong vì nàng cũng đang rất nhịn, cổ họng nàng ngẹn ứ nếu không nàng sẽ òa khóc mất.
-Hai con nhớ giữ gìn sức khỏe nhé! Chúc hai con thành công! –Ông Lý mỉm cười nói.
-Vâng! Con cảm ơn bố! Thôi con xin phép đi đây ạ… Con chào bố! –Phi và Ninh vẫy tay chào hai ông bố già và cùng Uyên Như đi thêm một đoạn nữa.
-Đi em… Đi với anh một đoạn nữa… -Phi vuốt nhẹ mái tóc mềm của Uyên và kéo nàng đi cùng. Hai đôi vợ chồng dắt tay nhau đi từng bước một, những bước chân nặng trĩu đến cổng riêng của hạng thương gia.
-Anh Ninh… Anh cầm lấy lên máy bay ngủ cho đỡ chói… -Như nói và đưa cho Ninh một chiếc bịt mắt mà nàng vừa mua ở sân bay lúc nãy, tiếng loạt xoạt của túi bóng khiến Ninh ứ nghẹn ở cổ, đôi mắt đỏ hoe nhìn vợ. Mặc dù là một món quà nhỏ nhưng đối với anh là cả một tình yêu, cả một sự quan tâm ngọt ngào của vợ.
-Chờ anh nhé! –Ninh ôm chặt Như và đứng lại ở cửa phòng soát vé. Tiếng loa lại vang lên lần nữa như thúc dục vậy, điều này càng khiến Như khóc nhiều hơn.
-Đợi anh về nhé! Em là nguồn động lực lớn nhất của anh! –Phía bên này, Phi cũng hôn nhẹ vào trán Uyên rồi hai vợ chồng quay sang nhìn Ninh và Như.
Phi Uyên và Ninh Như là hai cặp vợ chồng có tính cách khác biệt với nhau. Trong khi Ninh Như mang trong mình sự hồn nhiên, tươi trẻ, hay cười nói cởi mở phóng khoáng trong từng câu chuyện và sở thích, ánh mắt họ luôn tràn ngập niềm vui, sự khao khát và năng lượng nên lúc chia tay cũng sướt mướt như phim điện ảnh vậy.
Còn về vợ chồng Phi Uyên lại mang một dáng vẻ khác hẳn. Họ toát lên sự chín chắn trưởng thành nhưng cũng rất nhẹ nhàng trầm ấm. Họ không ồn ào nên trông bình yên đến lạ.
Chính vì vậy, sự cởi mở của Ninh và Như đã đưa họ đến với một thế giới tình dục hoàn toàn khác, nên khi chia tay Ninh mới cảm thấy có chút lo lắng nhưng nó vẫn không là gì so với tình yêu mà Ninh sẵn sàng hy sinh để vợ mình được vui và thoải mái.
Còn về phía Phi, anh là một người hoàn toàn khác em trai mình, trong anh có đủ mọi tính cách của một chàng trai gia trưởng nhưng rất thương yêu vợ. Anh hay ghen và rất khó tính nhưng vẫn luôn tin tưởng vợ. Vì thế tình cảm và tình yêu của Phi và Uyên vẫn cổ điển và kiên trinh như vậy.
Mặc dù Phi yếu sinh lý và không thỏa mãn vợ được một thời gian quá dài nhưng trong anh vẫn luôn một mực tin tưởng vợ mình, bởi vì những người gia trưởng luôn mang trong mình dòng máu ích kỷ, anh sẽ không bao giờ muốn chia sẻ những thứ thuộc về mình cho bất kể một ai.
Và điều quan trọng hơn cả người ích kỷ như anh không quan tâm đến cảm nhận của vợ mình. Anh cũng không cần biết vợ mình bị thiếu thốn thế nào hay nhu cầu của vợ ra sao. Anh chỉ cần biết đã là vợ anh là phải chung thủy một lòng một dạ.
Vì thế Uyên biết tính chồng nên nàng luôn nghiêm túc và không có nhiều thời gian để suy nghĩ đến chuyện trai gái linh tinh. Nhưng sự thật trong sâu thẳm trái tim nàng luôn thiếu thốn tình cảm của chồng, thiếu cả nhu cầu sinh lý và luôn muốn được yêu thương và nhận được sự ngọt ngào như bao người khác.
Là người luôn một lòng một dạ với chồng nên Phi chỉ nhìn thấy bề nổi cảm xúc của vợ mình… Vì thế lúc này khi nhìn Uyên Phi luôn cảm thấy yên tâm vì vợ mình cũng là một người rất nghiêm túc và có chút khó tính, cô ấy chỉ dịu dàng với mỗi bản thân anh. Đúng là như vậy, đây là một đặc quyền duy nhất mà Uyên trao cho Phi khi Uyên đã dành mọi tình yêu cho anh.
Phi như một khắc chế của Uyên vậy. Nàng có thể đanh đá với cả thế giới, kể cả bố đẻ mình nhưng với Phi nàng lại hoàn toàn khác khi hóa thân thành một người vợ hết sức dịu dàng, tuy nhiên nàng cũng rất kiên định với tính cách mạnh mẽ. Nên thế nắm bắt được tính cách của vợ Phi hoàn toàn yên tâm khi sang Kenya công tác. Và anh nghĩ mình đã hoàn toàn hiểu vợ mình… Liệu đây có phải là một sự tự phụ quá lớn của một người có tính gia trưởng?
Tiếng loa trong sân bay lại vang lên một lần nữa. Nó làm đôi bàn tay của Phi Uyên và Ninh Như rời ra. Trong ánh đèn vàng ấm ở cửa soát vé hạng thương gia cả thế giới như lùi lại phía sau. Ninh và Phi khoác túi đi về phía xa mà lòng nặng trĩu. Phi thì đi thẳng vì anh không dám quay lại nhìn, còn Ninh thì quay lại vẫy tay chào vợ và Uyên.
Lông mày Ninh nhíu lại khi anh dán mắt vào gương mặt còn quá trẻ của vợ mình, anh không khỏi lo lắng sợ rằng vợ mình quá trong sáng, hiền lương thục nữ… Cô ấy quá tốt bụng, cô ấy sẽ bị người ta lợi dụng, điều này càng khiến anh lo lắng hơn. Nhưng khi nhìn sang Uyên. Gương mặt xinh đẹp cá tính của cô chị lại khiến anh yên tâm phần nào vì anh biết tính Uyên, cô ấy sẽ không để ai chạm vào em gái mình. Ninh khẽ mỉm cười và nghĩ có lẽ mình đã lo quá xa rồi.
Uyên và Như đứng nhìn Phi và Ninh đi khuất với đôi mắt đỏ hoe, hai nàng đứng lặng người giữa đám đông một lúc rồi mới quay người đi về phía ông Lý và ông Lưu. Sau khi chia tay, bốn người đi ra cửa sảnh sân bay thì đứng lại nói chuyện.
-Ông Lý về nhà tôi ăn cơm! –Ông Lưu cười nói với ông thông gia, bắt tay bắt chân để tiễn biệt.
-Hôm nay tôi có hẹn với mấy ông bạn già bên Gia Lâm, hẹn ông khi khác nhé Khà Khà! –Ông Lý cười ngửa cả người ra sau.
-Ừ thế thôi tôi về trước nhé! Hôm nào nhớ sang nhà tôi đánh chén tưng bừng đấy Khà! Khà! –Ông Lưu vui vẻ nói và tiễn ông Lý ra xe.
-Bố về cần thận nha, bọn con về đây ạ, hôm nào con sang chơi… -Như vẫy tay chào ông Lý.
-Con chào bố! –Uyên cũng mỉm cười chào ông Lý.
-Ừ! Bố về đây, hôm nào qua chơi nhé! Con bé Thư dạo này đi học nhiều nên bố ở nhà một mình suốt ấy mà! Tôi về trước ông nhé! –Ông Lý nói rồi nhìn mọi người và bước lên xe mình. Thấy ông thông gia đã lên xe, ông Lưu cũng lên xe riêng và đi trước.
Uyên và Như đứng vẫy tay chào ông Lý rồi hai chị em lên chiếc Rolls royce cullinan của Ninh và phóng thẳng để lại hàng trăm ánh mắt trợn tròn vì kinh ngạc khi hai cô gái trẻ hết sức xinh đẹp lại có thể sở hữu chiếc siêu xe đắt đỏ như vậy. Nếu bình thường với những cô gái khác họ sẽ thêu dệt đủ loại câu chuyện. Nhưng với vẻ xinh đẹp của hai chị em và Visual tiểu thư hàng xịn thì họ chỉ biết choáng ngợp và tò mò không biết hai cô gái này là ai.
….
Khoảng một tuần sau, sau khi mọi việc đã quay trở lại với guồng quay vốn có, ai nấy cũng đều mải miết với công việc thường nhật. Uyên đi làm, Như đi học, đến tối về hai nàng mỗi nàng một góc để gọi video call với chồng. Những việc đó chỉ duy trì được một tuần nay vì nỗi nhớ nhung khi mới xa nhau.
Nhưng đến tuần tiếp theo, những cuộc gọi đã giảm dần vì khối lượng công việc của Ninh và Phi đang tăng lên. Uyên và Như cũng vậy, hai nàng cũng đã dần quen với cảnh không có chồng bên cạnh. Như lần trước, từ khi hai anh đi công tác Như vác gối sang phòng Uyên để ngủ cùng chị nên ông Lưu chưa hề có cơ hội tiếp cận hai chị em.

Thêm một tuần nữa trôi qua là hai tuần kể từ khi Ninh và Phi đi công tác. Hôm nay Uyên mặc một bộ quần áo công sở màu đen, bên trong mặc áo sơ mi trắng, bên ngoài khoác một chiếc áo vest nữ màu đen, phía dưới là chiếc quần vải ống loe bó sát vào mông và đùi khiến đôi chân dài của nàng trông rất nổi bật.
Lúc này là 7h30 sáng, ông Lưu đang ngồi uống cà phê dưới phòng khách, ông liếc lên thấy Uyên đang khoác túi đi xuống, ông liếc nhìn vào cặp đùi và mu bướm đang hằn nhẹ lên chiếc quần vải bó sát, ông nhìn từ lúc nàng đi từ cầu thang đi xuống không chớp mắt.
-Bố nhìn gì ghê thế bố? Bộ quần áo con chưa cắt mác ạ? –Uyên đứng lại chỗ ông Lưu và hỏi với gương mặt hơi cau có.
-Khà! Khà! Đi làm hả con? Quần bó thế con? –Ông Lưu cười rồi nhìn thẳng vào mu bướm Uyên.
Từ lúc hai thằng con đi công tác, ông cảm thấy thoải mái hẳn khi nói chuyện và ngắm nhìn cơ thể con dâu mình. Lần cuối ông được làm tình là cái hôm ông bị ốm, là một đêm đầy sung sướng mà ông không bao giờ quên. Việc ấy xảy ra cũng khá lâu rồi nên ông cảm thấy thèm vô cùng, nhất là lúc hai thằng con vắng nhà thế này.
Hai tuần vừa rồi, ông đi ra đi vào, ông đi lên đi xuống, trong người ngứa ngáy khó chịu nhưng hai cô con dâu ông đứa đi làm đứa đi học, tối về chúng nó dính với nhau như sam nên ông không có một cơ hội nhỏ nào. Chỉ duy nhất hôm nay khi con bé Như đi học sớm ông mới được ở nhà với Uyên.
-Con… -Thấy Uyên không nói gì chỉ đứng đó nghịch điện thoại, ông Lưu ngồi dịch lại phía đầu ghế sofa.
-Này bố! Đây là địa chỉ thuốc bố nhờ con tìm, bố muốn con đặt hàng về hay để con mua cho bố? –Uyên đưa điện thoại cho ông Lưu để ông xem địa chỉ trên đó. Ông Lưu cầm điện thoại nheo mắt lại nhìn một lúc rồi thôi.
-Cảm ơn con! Để bố tự mua cũng được! –Ông Lưu đưa lại điện thoại cho Uyên rồi cố tình vuốt tay nàng khiến Uyên rụt tay lại và bặm môi lườm ông Lưu.
Ông Lưu không nói gì chỉ cười hề hề rồi nhìn xuống phần đùi của Uyên, ông đưa tay định sờ thì Uyên đánh nhẹ mông sang một bên để tránh né rồi đi thẳng vào trong bếp. Ông Lưu nuốt nước bọt nhìn theo bộ mông to của con bé mà người ông nóng ran. Bình thường mông con bé đã to, nay mặc bộ này nhìn tôn dáng quá, mông vừa to vừa cong, cứ thế này ai chịu nổi chứ.
-Con đi làm đây! –Uyên gặm một mẩu bánh mì nhỏ và đi qua chỗ ông Lưu, lại thêm lần nữa ông Lưu thò tay ra định sờ mông Uyên thì nàng nghiêng người di chuyển mông để tránh né.
Sau đó Uyên quay đầu lại và lườm ông Lưu. Nàng ngậm bánh mì trong miệng “um um” hai tiếng rồi đưa một ngón tay lên lắc qua lắc lại như muốn trêu ngươi ông vậy vì nàng biết khi hai anh đi công tác chắc chắn ông ta sẽ tìm cách dở trò.
Ông Lưu thấy vậy liền thở dài và quay lại xem ti vi, trong lòng ông gợn sóng liên tục, ông biết tính con bé Uyên rất khó để tiếp cận nhưng chính vì thế càng khiến ông thấy sướng và muốn chinh phục. Mặc dù ông đã làm tình với con bé ít nhất một hai lần rồi nhưng ông vẫn không thể tiếp cận Uyên một cách thoải mái được, giữa ông và nàng vẫn tồn tại một khoảng cách bố chồng và con dâu rõ rệt.
Bởi vì ông Lưu đang lầm tưởng rằng được làm tình một lần với con bé, thì con bé sẽ chịu ông lần hai, lần ba vì ông rất tự tin với cây hàng của mình, bởi bất kể cô gái nào thử qua cũng không thể quên.
Và ông không hề biết một điều đơn giản rằng đối với Uyên khi làm tình với ông, là lúc đó nàng chỉ đang thỏa mãn tình dục chứ không hề có chút tình cảm trai gái nào với ông, đặc biệt ông còn là bố chồng. Nàng khác hoàn toàn với những cô gái trước đây ông Lưu từng gặp.
Nên nếu muốn tình dục thoải mái chỉ có thể chiếm chọn trái tim và tình yêu của Uyên. Nhưng đó là điều không bao giờ xảy ra vì Uyên chỉ yêu duy nhất mình Phi. Phi là người duy nhất có thể làm tình một cách thoải mái với Uyên nhưng không… Anh ta không làm.
Vì thế nhiều lúc thiếu thốn thật khó cho Uyên. Chắc cô ấy sẽ rất khó chịu vì con người mà, ai nhịn được mãi nên phải tự thỏa mãn chứ, còn tình yêu vẫn một lòng với chồng không bao giờ đổi. Đây là một điều mà ông Lưu không bao giờ biết và đoán được, vì thế để gạ gẫm con bé đanh đá này thật khó hơn lên trời.

Tối đến, sau khi ăn cơm xong Như và Uyên lại chui vào trong phòng để học và làm việc. Còn ông Lưu ngứa ngáy đi qua đi lại phòng của Uyên khá lâu rồi, ông đang không biết lấy lý do gì để gạ gẫm chúng nó đây. Dù gì trước đó ông cũng đã làm tình với Uyên ba lần, và con bé Như ba lần khi chồng chúng nó đi công tác.
Trong tư duy của ông, ông biết chỉ cần xé toạc lớp vỏ ngăn cách mỏng manh lúc này, ông sẽ đạt được ý định của mình. Tuy nhiên cũng lâu quá rồi chưa tiếp xúc nói chuyện với chúng nó, cảm giác lấn cấn ngại ngại sao. Biết sẽ rất khó để kết nối nhưng ông vẫn luôn muốn thử mọi cách mà ông nghĩ ra.
-Này Như… -Uyên ngồi trên giường làm việc gọi Như và nhìn ra ngoài cửa, nơi bố chồng nàng đi qua đi lại cũng cỡ hai chục lần rồi.
-Bố à chị… Để em ra xem bố cần gì nha! –Như định đứng dậy thì Uyên ngăn.
-Đừng! Kệ đi! Đang đến thời kỳ động đực ấy mà… -Uyên cười tủm tỉm rồi ôm miệng vì không thể nhịn được cười.
-Eo chị ý… Nói bố thế… Hi hi… -Như cũng ôm miệng cười vì lúc này nàng mới để ý bố thi thoảng cũng liếc vào trong này, chắc chị Uyên nói đúng rồi.
-Chả thế à… Mấy hôm nay dê lắm, đi qua đi lại từ nãy đến giờ… -Uyên ngó ra ngoài mỉm cười không biết nàng đang nghĩ gì.
-Trông bố tội chị nhờ, chắc thèm lắm rồi đấy… Hi hi… -Như cũng nghiêng ghế ngó ra ngoài.
-Mà này! Hay trêu bố tí không… -Uyên bước đôi chân dài xuống giường và đi ra chỗ Như. Lúc này nàng đang mặc một bộ váy ngủ dài đến giữa đùi, phía trên là áo hai dây với bộ ngực to tròn căng lên, hai đầu ti nổi lên thấy rõ.
-Trêu bố á? Hi hi… Trêu thế nào chị… -Như hào hứng quay sang nhìn chị vì nàng rất thích những trò chơi thế này.
-Nhìn chị nhé! –Uyên cười và đi ra cửa.
-Bố! Bố đang tìm gì đó mà cứ đi qua đi lại vậy ạ? –Uyên đứng ở cửa với bộ váy ngủ sexy, tóc nàng búi cao để lộ ra phần cổ gầy trắng mịn. Phía dưới là bộ ngực to vun cao lên trong chiếc áo hai dây.
-À bố… Bố thấy hơi đau lưng… Nên là… -Ông Lưu cười và nhìn xuống bộ ngực to của Uyên, nơi hai đầu ti nổi nhẹ quyến rũ. Uyên nhìn ông Lưu với ánh mắt hơi trùng xuống vì nàng biết ngay ông ấy sẽ nói như vậy.
-Bố có cần con đấm lưng cho không? –Uyên mỉm cười và cấu nhẹ vào người cái Như đang nấp sau cánh cửa vì con bé cứ cười khúc khích từ nãy.
-Có… Có chứ… Nếu được ta phiền con một lát được không? –Ông Lưu phấn khởi hơn tết, mặt ông rạng rỡ vừa cười vừa nói với lỗ mũi nở to.
-Vâng ạ… Bố về phòng đi lát nữa con sang… -Uyên cũng hơi đỏ mặt khi nhìn xuống đũng quần bố mình đang lồi lên hẳn một cục, chả lẽ ông ấy lại hứng nhanh thế sao?
-Ừ ừ nhờ con nhé! Bố về phòng trước đây… -Ông Lưu vội vội vàng vàng đi về phòng mình với một tâm trạng cực kỳ hưng phấn.
Ngay lúc đó Uyên đóng lại cửa và chốt trong rồi cười phá lên với Như. “Ha ha ha… Thấy chưa chị bảo mà… Ha ha ha…” Uyên ôm bụng cười khi nghĩ đến vẻ mặt đần thối của bố chồng. Cho chết ai bảo lúc nào cũng nhăm nhe có ý đồ xấu với con dâu.
-Eo ơi! Nhìn bố thèm lắm rồi ấy nhờ… Chị ý, chị nói thế bố tưởng thật bố về chờ chị đó… Cẩn thận bố giận nha! –Như nhíu lông mày lại cười với chị, với tính cách của Như chắc chắn nàng sẽ không bao giờ dám trêu ông Lưu như vậy.
-Mày ngại à, thế sang đấm lưng cho bố đi, chị đi ngủ đây! –Uyên cười và chạy lên giường đắp chăn.
 

Conheocon12

Yếu sinh lý
-Em không đâu!!! Hi hi… Chờ em với… Nhưng mà chị ơi! Chị trêu thế tí nữa bố lại sang gọi thì sao ạ? –Như thấy vậy cũng tắt điện rồi bật điện ngủ nhẩy lên giường nằm với chị.
-Thì kệ chứ sao… Kệ ông ấy đi, già rồi mà còn dê… Từ lúc anh Phi với Ninh đi công tác mày không thấy ông ấy hay có ý định với chị em mình à… -Uyên nằm thẳng người, hai tay đặt lên bụng và nhìn lên trần nhà.
-Vâng… Nhưng mà… Dù gì bố Lưu cũng là bố chồng chị ạ… Nếu trêu bố như vậy, em sợ bố giận vì bố đang thèm thèm lắm rồi nha! Eo ơi! Hư thật ý! Ha ha… - Hai chị em cưởi tủm tỉm với nhau…
Lúc sau hai chị em không nói gì, Như mím môi lại vì ngại. Tính nàng sợ nhất làm mất lòng người khác, và nàng cũng chưa trêu ai bao giờ nên hành động vừa rồi khiến nàng thấy hơi lo lắng. Nhưng với Uyên lại khác, nàng chẳng mảy may quan tâm đến cảm xúc của ông Lưu, đối với nàng ông ấy chỉ như một ông già dâm dê đê tiện. Người bố chồng đáng kính từ lâu đã không còn trong nàng rồi.
Uyên thở dài, nhưng nghĩ đi nghĩ lại ông ấy cũng đối xử tốt với hai chị em, sau những lần làm tình như vậy, ông ấy vẫn giữ một thái độ vừa phải chứ không vồ vập hay không cưỡng ép một chút nào. Dù gì ông ấy cũng là người biết chừng mực, những lần làm tình đó chẳng qua do nàng đồng ý chứ nếu không ông ấy cũng chẳng dám.
Còn chưa kể ông ấy đã cứu nàng một lần khi đi du lịch biển lần trước, không nói về vẻ sở khanh hay sự đê tiện khi ông ấy có ý đồ với con dâu thì ông ấy cũng là một người bố dũng cảm, biết trước biết sau, không rượu chè lè nhè nhưng những ông già khác. Với lại… Ông ấy là một người giữ bí mật rất tốt đấy chứ…
Uyên nhớ mình đã ba lần phát sinh quan hệ với ông Lưu, và lần gần nhất còn có cả con bé Như. Thực sự hôm ấy… Lâu lắm rồi nàng mới thấy sướng như vậy. Hmm… Uyên không muốn cũng phải thừa nhận bố chồng nàng làm tình rất khỏe và chim ông cũng rất to nữa…
Mặc dù đã quan hệ như vậy và với tính chất chỉ thỏa mãn tình dục nhưng nàng thấy vẫn rất ngại, và có chút suy nghĩ khi ông đòi như vậy. Cũng may lúc hai anh ở nhà, ông ấy luôn tỏ ra như chẳng có gì xảy ra, đến lúc anh Phi và Ninh đi công tác ông mới như thế này, liệu mình trêu ông ấy như vậy có tội quá không? Mà thôi cũng kệ… Kệ đi…
-Chị! Chị đang nghĩ gì đó! –Thấy Uyên trầm ngâm, Như lay vào tay chị.
-Chữ “ạ” của mày đâu rồi? –Uyên cau mày lườm Như.
-À… Chị! Chị đang nghĩ gì đó ạ? –Như mở to mắt nhìn chị, trông nàng hồn nhiên vô cùng.
-Không có gì, hình như... “Cộc! cộc!” –Uyên đang nói thì có tiếng gõ cửa làm hai chị em giật mình.
-A!!! Á!!! Chị ơi!! Bố đấy!!! –Hai chị em chùm chăn kín mít.
-Cộc! Cộc! Con ơi! Con à!! –Ông Lưu đứng ngoài ghé mồm vào khe cửa nói vì cửa nhà ông rất cách âm.
-Kệ đi kệ đi, giả vờ ngủ đi… -Uyên cười khúc khích với Như, hai chị em nắm chặt tay nhau nằm im trong chăn hồi hộp nhưng cảm giác rất thú vị. Lúc sau hai chị em lại nghe thấy tiếng gõ cửa và tiếng gọi nho nhỏ vọng từ ngoài vào. “Cộc… Cộc… Uyên ơi…”. Đến tiếng gọi thứ hai thì im bặt. Lúc này hai chị em mới yên tâm thò đầu ra ngoài chăn.
-Ha ha… Chắc bố tưởng chị sang thật đấy… -Uyên vuốt lại tóc mình và nhìn lên trần nhà há miệng ra thở.
-Eo… Như thế chắc bố sẽ giận lắm đấy chị ạ… -Như cũng vuốt lại tóc mình vì vừa rồi hai chị em chui vào chăn làm rối hết cả tóc. Nhưng lâu lắm rồi mới vui thế này.
-Không sao đâu… Cho ông ấy biết… Không ông ấy lại nghĩ chị cần ông ấy!
-Chắc bố không nghĩ thế đâu chị ạ, chắc bố thèm quá rồi ý… -Như nói xong không thấy chị nói gì nàng liền nói tiếp.
-Mà bố dê thật chị nhờ… Em thấy kiểu được một lần rồi xong đòi tiếp ý… -Như đỏ mặt nghĩ đến lần làm tình gần nhất với bố chồng là cùng với chị Uyên. Thực sự đó là điều nàng không bao giờ dám mơ tới chứ đừng nói nó là sự thật.
Một phát sinh điên rồ nhất trong cuộc đời của hai chị em, cứ ngỡ là giấc mơ nhưng điều đó là sự thật. Cảm giác lúc đó rạo rực mãnh liệt đến phát điên khiến cả hai đều không thể tự chủ khi ở trước mặt là cây dương vật to dài của bố chồng.
Và cảm giác ấy cũng rất mới lạ khi cả ba người lại đồng điệu đến vậy, nhưng nghĩ lại thì xấu hổ quá… Đến giờ cũng vậy, cả hai chị em đều đỏ hết cả mặt khi nghĩ đến đêm hôm đó. Ngại với ông Lưu và ngại với chính với em mình và chị mình.
-Ừ… Mà chuyện này các anh biết thì chết dở… Tan cửa nát nhà đấy… -Uyên suy nghĩ và có chút lo lắng.
-Bố không nói đâu, có hâm mà nói ra chị nhờ…
-Ừ… Nhưng mà… Mày có nghĩ khác về chị không? –Uyên bỗng quay sang hỏi Như.
-Em không ạ… Thực ra nghĩ tích cực một chút thì do nhu cầu thôi chị… Nếu thực sự anh Phi như vậy, chị đang tự cứu chính tâm hồn bị tổn thương của bản thân thôi mà… Hì… -Như cũng nằm quay sang nhìn Uyên.
-Ghê nha… Dạo này biết an ủi người khác thế? –Uyên mỉm cười nhìn em mình.
-Em mà hihi… Nhưng mà… Chị không giận em chứ…
-Hmm… Chỉ một lần đó thôi thì không giận, coi như không có chuyện gì xảy ra đi… Với lại chị cũng đâu nói được mày chứ… Hmm… -Uyên thở dài và nhìn lên trần nhà.
-Vì chị cũng thế mà Hi hi… Chị làm được em cũng làm được chứ… hi hi… -Như ngây thơ, qua lời nói của nàng như thể hai chị em đang chia kẹo với nhau vậy chứ không phải là chuyện động trời nào khác.
-Bậy nào… Đây là điều cấm kỵ đấy… Với lại mày với ông Ninh vẫn quan hệ mà mày còn làm thế với bố… -Uyên cau mày lại lườm Như vì nàng nghĩ đơn giản chỉ vì nàng mất tự chủ và kiềm chế khi thiếu thốn quá, còn con bé Như nó đâu như vậy mà cũng để ông ấy vật ra làm… Thật khó tin mà.
-Nhưng mà… Thấy chị như thế… Em… Em không biết lúc ấy thế nào… Nhìn chim bố to… Em cũng muốn thử… -Như ôm mặt xấu hổ.
-Trời ạ, cái con hâm này… Mày biết chuyện này rất nghiêm trọng không còn muốn thử nữa… -Uyên gõ nhẹ vào đầu Như một cái vì con bé dạo này ăn nói cũng mạnh mồm mạnh miệng gớm. Ngày trước nói về vấn đề này mặt đỏ như say rượu còn không dám nói gì. Nhưng Uyên không hề biết vì Như nhiễm tính của Ninh nên bây giờ mới hay buột miệng nói ra mấy từ tế nhị như vậy.
-Em xin lỗi mà… -Như phụng phịu.
-Hmm… Chị cũng không ngờ mình lại như vậy… Không bao giờ nghĩ cuộc sống của hai chị em mình lại như thế chứ… -Uyên thở dài. Nàng không bao giờ nghĩ mình có thể làm tình với một ai khác ngoài chồng, còn chưa kể nàng là một tiểu thư đài các, xinh đẹp hết phần của người khác... Là một hình mẫu lý tưởng cho mọi cô gái noi theo. Vậy mà… Dòng đời xô đẩy thế nào lại khiến nàng thế này. Thật không thể ngờ được, sự thật này còn đáng ngại hơn cả một cơn ác mộng.
-Quan hệ với bố chồng… là tội lớn lắm chị nhờ… -Như mím môi nhìn chị.
-Hmm… Chị cũng không biết được… Chắc thế… Nhưng mà chuyện đã rồi… giờ biết làm sao nữa… -Uyên cắn nhẹ bờ môi hồng của mình và nghĩ không thể để con bé biết nàng đã quan hệ lần thứ ba với bố chồng. Trong thâm tâm hai chị em lúc này cũng chỉ nghĩ đó là lần đầu tiên bị mất kiểm soát mà quan hệ với bố chồng chứ không hề nghĩ đến những lần khác.
-Nhưng nếu sau này… Bố đòi tiếp, mà chị cũng đang muốn thì sao… -Như nhìn chị chằm chằm.
-Đừng có mơ… Nhưng mà… Cũng không biết được, ông Phi mà cứ vậy làm sao sống cả đời được chứ…
-Thế có nghĩa là chị cũng có nghĩ đến lần nữa à… -Như nói xong câu này thì Uyên lườm.
-Mày đó… Mày muốn đúng không?
-Em không! Em… Chỉ đang hỏi chị thôi mà… Với lại quan hệ tình dục để giải tỏa căng thẳng cũng rất tốt, không phải yêu đương gì cả thì là có lỗi không chị? –Như hỏi dò ý của chị mình.
-Hmm… Nếu nghĩ theo một phương diện nào đó thì cũng không sai, vì đàn ông cũng vậy mà… Nhưng chung quy lại mày đừng để cái gì đi quá giới hạn, nếu bị bắt được thì có chui xuống đất cũng không hết xấu hổ đâu… -Uyên nói và lườm Như. Nàng thấy con bé nói đúng, quan điểm này cũng không sai, nhưng thực sự rất khó chịu vì nàng thấy nó đúng nhưng không chứng minh được là nó hợp tình hợp lý.
-Vâng… Nhưng mà chị ơi… -Như cười tủm tỉm.
-Sao nữa…
-Sướng thật chị nhờ… Cảm giác bố khỏe lắm ý… -Như đỏ hết cả mặt.
-Đấy! đấy! Chị biết ngay mà… Mày không thấy xấu hổ với ông Ninh à?
-Em… có… Nhưng… Em đã bảo rồi mà, nếu như nghĩ theo chiều hướng quan hệ tình dục vì nhu cầu thôi và không phải yêu đương gì thì cũng cũng chị nhờ… Hi hi… -Như cười tủm tỉm nhìn chị. Nàng không dám nói căn bệnh của chồng cho chị Uyên nghe được, nhưng nàng nghĩ Ninh sẽ cho phép làm với người khác còn với bố anh ấy có lẽ hoàn toàn không thể.
-Nhưng cái gì mà nhưng, trong đầu bắt đầu có tư tưởng lệch lạc rồi đấy! Đừng có đổ cho nhu cầu… –Uyên chỉ tay vào đầu Như một cái.
-Vâng ạ… Nhưng mà em cũng muốn hỏi cảm giác của chị lúc đó… -Như nói xong thì Uyên chỉ lườm một cái và nhìn lên trần nhà suy nghĩ điều gì đó.
Uyên thở dài, mặc dù chuyện ấy rất có lỗi với chồng, nhưng nghĩ đi nghĩ lại anh ấy là người có lỗi trước, với lại… Một phần bố Lưu cũng đối xử rất tốt với cả hai chị em, ông còn không màng mạng sống để lao ra biển cứu mình… Chả lẽ vì thế mà mình lại chiều ông ấy hay sao…
Ông ấy cũng rất lâu rồi chưa làm tình… Ông ấy cũng chỉ xin làm một lần thôi, chả lẽ vì lý do đó mà nàng đồng ý để ông quan hệ?… Hay do quan điểm của con bé Như đúng, làm tình vì nhu cầu để giải tỏa căng thẳng thôi cũng đâu có sao…
Cho dù là lý do gì thì có rất nhiều chuyện, rất nhiều lý do để dẫn đến việc đó… Không có gì là tự nhiên cả. Nhưng mà… Nàng cũng đã lôi con bé Như vào chuyện này… Nhưng ở cùng một nhà thế này thật khó tránh khỏi, với lại con bé cũng lớn rồi nó tự biết đúng sai, cũng không cần phải quá che chở nó làm gì, nó cũng có nhu cầu của nó, bản thân nàng cũng vậy nên nàng hiểu cảm giác trống vắng khi thiếu chồng.
-Chị hỏi thật nhé! Nếu nói như vậy là mày thấy thích đúng không? –Uyên liếc sang Như hỏi với gương mặt hơi ửng hồng.
-Thì chim bố to như thế… Không thích thì là nói dối ạ… -Như đỏ ửng mặt và nghĩ đến cây hàng của bố chồng.
-Ừ… Chim to thật, còn dài nữa… Chả bù cho ông Phi, người thì cao lớn mà chim bé tí… -Uyên ôm miệng cười khúc khích.
-Anh Ninh cũng thế chị ạ, chim bé lắm… -Hai chị em ôm miệng nhìn nhau cười.
-Bảo sao khó quên cũng đúng thôi…
-Hì… Với lại bố cũng một thân một mình ấy…
-Một thân một mình thì sao? Bố Lý cũng vậy kìa… -Uyên chợt nhắc đến bố mình thì lại thấy thương ông, vì chuyện tình cảm của bố nàng đã tham gia quá sâu, tuy nhiên lúc này nàng đã thoải mái hơn khi bố mang bệnh… Nhưng ông ấy vẫn cứng đầu không chịu tìm người khác. Mà căn bệnh kia của ông ấy không biết thế nào, lâu rồi nàng cũng chưa qua thăm bố.
-Bố ở một mình lâu như vậy, chắc bố cũng thèm lắm đấy chị nhờ… Chị không cho bố đi tìm bạn gái bố sẽ khó chịu lắm đấy… Hi hi… -Như ôm miệng cười và nghĩ đến mấy lần tắm cùng bố, ông ấy cũng nhạy cảm thật khi nhìn vào cơ thể nàng mà cứng đơ lên trông to dài phát khiếp, ngày xưa mẹ nàng cũng không cao lắm không biết mẹ chịu được cái đó của bố không nữa. Cũng may lúc đó nàng giúp ông ấy xuất ra chứ nếu không sẽ đau chết mất.
-Chị cho rồi đấy chứ, ông ấy có chịu đi tìm đâu… -Uyên thở dài.
-Thế lúc bố muốn ấy, bố sẽ làm gì chị nhờ… -Như tò mò hỏi chị.
-Chẳng làm gì đâu, thế mới sinh bệnh đó… Chán thật nhiều lần cũng nói mà bố chẳng nghe… -Uyên nhíu lông mày lại lo cho ông Lý, vì lâu rồi chưa sang, không biết ông có phải nhịn lần nào không.
-Độ tuổi này là hồi xuân đấy chị nhờ, nên chắc bố nhiều nhu cầu lắm…
-Bố Lưu còn cỡ đó thì mày nghĩ bố Lý sẽ thế nào… Chị nói ông ấy nhiều rồi mà ông ấy chẳng nghe…
-Thật… Bố Lưu còn được ấy ấy với mình, bố Lý chẳng được làm thế với ai… -Như nói điều đó ra một cách rất tự nhiên như thể khi tâm sự hai chị em hòa vào làm một vậy, mặc dù tính hai người hoàn toàn khác nhau.
-Hmm… Chị chỉ lo ông ấy cứ nhịn bệnh càng lúc càng nặng sẽ nguy hiểm lắm… -Uyên lo lắng nàng cảm thấy mình là con gái cả nhưng chẳng giúp được gì cho bố. Trong đầu đã có lần nàng nghĩ chả lẽ lại phải giúp bố như bố Lưu. Nhưng không được, chắc chắn không được…
-Nếu bố bị sao… Lựa mà giúp bố chị ạ… Như lần trước ấy… Hi hi…
-Lần trước ông ấy say rượu, lúc tỉnh còn lâu ông ấy mới chịu… Cứng đầu như gì ý… Chả lẽ lại thuê người về giúp ông ấy… -Uyên cau mày lại.
-Bố không chịu đâu chị ạ… Chị biết tính bố mà… -Hai chị em thở dài rồi nhắm mắt lại. Lúc sau thấy con bé Như thở đều, Uyên mở mắt ra thì thấy nó đã ngủ. Còn nàng vẫn có một chút chằn chọc không thể ngủ, có lẽ sắp tới nàng sẽ đi du lịch với bố, dù gì anh Phi cũng không có ở nhà. Là con gái cả nàng sẽ cần có trách nhiệm với bố nhiều hơn, vì ông ấy là một người cô đơn không còn ai để dựa vào, nàng sẽ không để ông phải khó xử với bạn bè.

Sáng hôm sau… Uyên lên công ty và gọi điện cho bố mình.
-Bố ơi! Lần trước bố có nói bố sẽ đi du lịch cùng với mấy bác nghỉ hưu đó, bố không đi nữa à…
-Ui dào, đi một mình buồn lắm nên bố không đi nữa… Sao vậy con?
-Con tưởng bố đi thì cho con đi cùng với… Lâu rồi con cũng chưa đi biển.
-Ô thế hay rồi! Được! Được! May mà con gọi cho bố sớm, vừa hay mấy hôm nữa tầm cuối tuần các bác ấy mới xuất phát, con đi cùng bố nhé! –Nghe thấy giọng phấn khởi của bố, Uyên cũng thấy vui lây.
-Dạ vâng ạ, để con xin phép nghỉ ở công ty… Thôi con cúp máy nha, bố cứ nói lại với mấy bác ấy nhà mình sẽ tham gia… Con chào bố! -Uyên cúp máy và cảm thấy may mắn, vừa lúc anh Phi đã sang Kenya công tác, chuyến du lịch của bố cũng bị hoãn đến tận cuối tuần này.
-Uyên à! Cậu đi đâu đó! Tớ định mang trà sữa cho cậu… -Uyên vừa bước ra cửa đã gặp Lý mập, thật ám quẻ mà ngày nào nó cũng lẽo đẽo theo nàng, cũng may nó còn chưa theo về tận nhà đấy. Thật phiền phức, nhưng nghĩ đến hắn cũng nhiệt tình giúp đỡ mình nhiều nên Uyên cũng giãn lông mày ra không còn cau có nữa.
-Tôi sang phòng ông Quang… Cậu đưa trà sữa cho mấy bạn sinh viên thực tập đi, tôi không uống… -Vừa nói Uyên vừa liếc nhìn Lý mập rồi quay mặt đi thẳng.
-Tớ mua cho cậu mà… Cậu uống đi… -Lý mập vừa đi vừa nhìn vào bộ mông cong của Uyên, hắn liếm mép nuốt nước bọt và nhìn chằm chằm vào đó như muốn lao vào bóp lắm rồi mà hắn không dám.
-Tôi không uống đâu… -Uyên cau mày lại và cảm thấy thực sự rất phiền. Nàng liền quay người lại định nói gì đó thì bất chợt thấy mắt Lý mập nhìn xuống mông mình.
-Này! Cậu đang nhìn vào đâu thế? Cậu có biết hành động của mình đang quấy rối tôi không? –Uyên cau mày đứng khoanh tay lại nói Lý mập giữa hành lang. Thằng mập đeo kính này sao nàng thấy khó chịu với nó quá, còn dám nhìn vào mông nàng nữa… Thật to gan mà.
-Tớ… Tớ xin lỗi, tớ không nghĩ mình lại làm phiền cậu như thế… -Lý mập cúi mặt khúm núm vì trông nó thấp hơn Uyên rất nhiều.
-Thôi! Cậu về phòng đi! –Uyên cau mày có chút tức giận vì cái thằng béo này mặt dày quá, nhưng nhìn nó cầm cốc trà sữa mà cũng tội, dù gì nó cũng hết lòng hết dạ với mình từ hồi cấp ba. Uyên tuy đanh đá nhưng cũng có lòng trắc ẩn, nên cảm xúc của nàng thay đổi liên tục khi nhìn thấy sự cố gắng và đáng thương của Lý mập.
-Thế cậu cầm trà sữa đi, tớ đi đây… -Lý mập bẽn lẽn đưa cốc trà sữa cho Uyên.
-Sigh! –Uyên chép miệng một cái rồi miễn cưỡng cầm cốc trà sữa cho Lý mập vui rồi nàng đi thẳng. Lý mập thở phào và cười rất tươi khi Uyên cầm cốc trà sữa của nó. Nó rất sợ Uyên nhưng cũng rất thích nàng. Không hiểu nó lấy dũng khí ở đâu mà đeo bám Uyên từ thời cấp ba đến giờ, không có lấy một chút ái ngại nào. Mặt Lý mập phải gọi dày hơn cả thớt trong khi Uyên đối xử rất lạnh nhạt với nó.
-Cộc! cộc! –Uyên đứng ngoài cửa phòng tay Quang gõ cửa. Từ cái hôm xảy ra chuyện đó, mỗi lần đi gặp hắn Uyên cảm thấy rất xấu hổ.
-Vào đi! –Giọng của tay Quang vang lên phía trong. Thấy vậy Uyên liền mở cửa và đi vào với cốc trà sữa trên tay.
-Em yêu à!!! Ôi thôi chết cái mồm! Lỗi anh! lỗi anh! –Tay Quang ngồi trong phòng thấy Uyên đi vào hắn liền nhảy cẫng khỏi ghế và đi ra chỗ Uyên.
-Ngọn gió nào đưa em đến phòng anh thế này! Thật là hiếm có! Em uống trà hay cà phê! Hay nước ngọt nhé! –Tay Quang cười tươi roi rói, hắn hồ hởi đón tiếp Uyên như khách vip. Nếu nhìn vào chẳng biết ai là giám đốc ai là nhân viên nữa.
-Anh cho tôi xin phép… -Uyên đang nói thì lão Quang ngắt lời.
-Ấy! Ai lại xưng hô thế, anh buồn lắm… Em khách sáo quá rồi! Nào! Em ngồi xuống đây! Có chuyện gì em? –Tay Quang ngồi xuống chiếc sofa và mời Uyên.
-Hmm… Mấy hôm nữa, em đi du lịch với bố, anh cho em nghỉ khoảng một tuần được không? –Uyên ngồi xuống ghế sofa và nhìn tay Quang, thật khó chịu khi hắn ta cứ đưa đẩy mình kiểu này.
-Được! Được chứ! Em nghỉ bao lâu cũng được! Mọi việc có anh lo hết! Yên tâm cứ đi chơi thoải mái nhé! –Tay Quang vỗ ngực vì chuyện đó đối với hắn quá đơn giản.
-Không phải đi ăn cơm gì chứ… -Uyên có chút mỉm cười nhìn lão Quang, sau đó nàng liền quay mặt đi chỗ khác vì không hiểu sao lại cười nữa. Bất chợt trong đầu nàng hiện lên khoảnh khắc tối hôm đó, không hiểu do say rượu hay gì nàng đã hôn nhau với tay Quang trong thang máy, đã vậy hắn ta còn bóp vú mình rồi…
-Không! Không phải ăn gì cả! Hề hề… Em vẫn giận anh chuyện đó hả? –Tay Quang cười dê và ngồi dịch lại với Uyên. Hắn dám chắc rằng những khoảnh khắc ngày hôm đấy Uyên có biết nhưng cô ấy đang cố tỏ ra như không có gì thôi. Hắn đã hôn và bóp vú Uyên hôm đó làm sao mà cô ấy quên được chứ.
-Có gì đâu mà giận… Anh ngồi dịch ra đi! –Uyên cau mày lườm tay Quang khiến hắn chỉ biết cười và ngồi dịch về chỗ cũ. Đúng là chứng nào tật nấy không bỏ được, hắn ta đúng là một tay đại dê cụ. Uyên lườm lão xong thì khoanh tay đứng dậy.
-Ơ kìa! Em ngồi đây chơi với anh đã… Đi đâu mà vội thế? –Tay Quang đứng dậy và nhìn vào cơ thể của Uyên, nhất là bộ ngực to ẩn sau lớp áo khoác công sở, chim lão lại cửng lên khi nghĩ đến hôm được bóp vú Uyên. Hắn thật không ngờ cô gái xinh đẹp này lại có một bộ ngực to cỡ đó. Hắn cứ nghĩ Uyên mặc áo độn… Nhưng không phải, những gì hắn nhìn thấy lúc này chính là kích cỡ của vú cô ấy. Thật siêu phẩm, thật tuyệt vời. Tay Quang rùng mình với suy nghĩ biến thái của mình.
-Thôi em về phòng đây! –Uyên cau mày lại và đi ra khi thấy lão Quang nhìn vào ngực mình. Ánh mắt thật thô thiển… Nhưng không hiểu sao nàng lại thấy xấu hổ nữa, bình thường đâu có vậy, bình thường ghét hắn lắm mà, nhơn nhơn đùa giỡn những ngôn từ nghe thật thô thiển.
-Hề hề… Thôi em về phòng nhé! Nào qua anh chơi! –Tay Quang cười nói như thể nàng và lão ở hai công ty khác nhau vậy, thực ra phòng Uyên ở chính giữa hành lang còn phòng tay Quang ở tận cuối hành lang cách nhau có vài bước chân, nhưng lão đã bị Uyên cấm không được bén mảng sang đó từ lâu nên hắn mới bất ngờ khi thấy Uyên ghé chơi phòng mình.
Tay Quang chạy hẳn ra cửa để nhìn theo dáng của Uyên, những bước đi uyển chuyển với bộ mông to cong lên trong chiếc váy, phía dưới là cẳng chân thon nhỏ trắng mịn cùng đôi giày búp bê tạo nên một hình ảnh vừa đáng yêu, vừa sang trọng và quyến rũ khó tả.
Cô ấy luôn toát ra một vẻ khiến trái tim người ta đập rộn ràng, hưng phấn, khiến họ phải say đắm nhìn mãi không thôi. Tay Quang nắm chim mình bóp bóp vài cái và nghĩ nếu được địt vào cái mông đấy không biết sẽ sướng thế nào… Ánh mắt hắn nheo lại như đang toan tính điều gì đó.
Uyên cau mày đi về đến phòng và đóng cửa lại thở mạnh, tại sao lại cứ nghĩ đến đêm hôm đó. Tuy nhiên nàng không thể phủ nhận cảm giác lúc đó thực sự mãnh liệt… Nếu không có anh Phi chắc nàng đã lên phòng với hắn rồi. Thật là điên rồ… Uyên đập tay vào ngực, cảm xúc này là của riêng nàng và nàng sẽ chẳng kể nó ra với ai.
Cuộc nói chuyện kết thúc chóng vánh và đọng lại trong Uyên một chút cảm giác xấu hổ, vì nàng không hiểu sao khi nhìn vào bản mặt đê tiện của lão Quang, nàng lại thấy có chút ngại và ghét lão, cảm giác thật khó tả, cứ nghĩ hắn ta sẽ gây khó dễ như lần trước nhưng không… Nó suôn sẻ hơn nàng nghĩ nhiều.

16h chiều…
-La la la… Bố! –Như tung tăng đi vào nhà ông Lý, thấy ông đang cắt tỉa lá hoa. Cổng nhà vẫn chẳng bao giờ đóng.
-Ơ! Như à con! Khà khà! Cái con bé này! Sao hôm nay lại sang bố chơi thế? –Ông Lý thấy Như thì ông vui lắm… Trông ông phấn khởi rộn ràng hẳn.
-Hôm nay con đi học về sớm nên qua bố chơi một chút ạ… Bố đang làm gì đó? –Như đứng chắp tay sau mông ngó vào mấy cành hoa bố đang cắt. Ngày hôm qua hai chị em nói chuyện về bố nên nàng thấy có chút lo lắng vì cũng hai tuần rồi chưa sang, nên hôm nay tiện đi học về nàng rẽ qua bố chơi xem bố thế nào.
-Bố đang tỉa hoa thôi! Cái con bé này, thằng Ninh đi công tác hai ba tuần rồi, hôm nay mới sang bố chơi… -Ông Lý nói với nhịp thở hơi nặng vì không hiểu sao ông lại rạo rực như vậy.
-Dạ, tại con đi học nhiều ý… Hì hì… Bố còn trồng hoa trên sân thượng không ạ?
-Có chứ! Giờ hoa đẹp lắm, lát lên mà xem con… Khà! Khà! Thôi vào nhà đi con! –Ông Lý bỏ cây kéo xuống và vội vàng tuột găng tay rồi đi vào nhà cùng Như.
-Cái Thư đâu bố? Nó lại đi học ạ? –Như đi trước nói. Ông Lý đi phía sau, lòng ông rộn ràng rạo rực khi nhìn vào bộ mông to của con gái. Từ lúc được tắm với con bé và làm nhiều chuyện động chạm nên lúc này ông không ngần ngại khi nhìn vào đó, thậm chí ông còn thấy rất hưng phấn là khác.
-Ừ! Con bé lại đi học rồi con, phải 10h tối nó mới về… -Ông Lý ngồi xuống ghế sofa rót chè uống, tay ông bỗng run run khi cầm cốc chè.
-Nó đi học nhiều bố nhờ, thế này khác gì bố ở một mình đâu ạ… -Như nói và nằm xuống chiếc ghế sofa đối diện ông Lý trông rất thoải mái vì đây là nhà nàng mà. Lúc này Như đang mặc một chiếc áo phông cổ chữ V màu đen, phía dưới mặc một chiếc váy dài qua đầu gối cũng màu đen. Gam màu này làm làn da trắng sáng của Như càng thêm nổi bật.
-Ui dào! Kệ nó con à, sau này tốt nghiệp bố cho nó đi du học luôn… Con bé ham học vậy cũng tốt… -Ông Lý vừa nói vừa cầm chén chè lên nhấp một cái và liếc nhìn bầu ngực to của Như ngay trước mắt mình, con bé mới 21 tuổi, chưa sinh con mà vú to quá.
-Hmm… -Như vươn vai và thở dài một cái.
-Sao vậy con? Lại nhớ chồng rồi hả? Khà! Khà! –Ông Lý cười ngại nói.
-Anh ấy đi hai tuần rồi mà bố… Cũng nhớ chứ ạ… -Như mím môi lại, tự dưng nàng thấy xấu hổ khiến gương mặt đỏ ửng lên vì nghĩ đến lời nói lúc trước của bố. Có nhớ chồng hay muốn thủ dâm thì sang đây vì bên đó đông người không tiện. Như đỏ hết cả mặt và nghĩ không hiểu sao lúc đó lại nói những chuyện đó với bố chứ.
-Khà! Khà! Đúng là con gái của bố! –Ông Lý cũng không biết nói gì vì ông cũng đang nghĩ đến câu nói đó của mình, và ông nhớ con bé lúc đó cũng đồng ý. Nếu vậy hôm nay nó sang đây có phải là… Nghĩ đến đó chim ông Lý cửng lên nhanh chóng và liếc nhìn Như.
-“Bệnh… Bệnh quá…” –Ông Lý lắc đầu vì những suy nghĩ bệnh hoạn của mình và quay mặt đi chỗ khác. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại nếu suy nghĩ tích cực hơn thì đây là gia đình giúp đỡ lẫn nhau chứ không có ý gì cả.
Vì đây là chuyện tế nhị, chắc chắn con bé cũng không nói ra với ai. Để tiến sâu và khai thác được tâm lý của con bé đến mức này, và nói với con bé những chuyện tế nhị cỡ đó thì phải biết trân trọng những giây phút này khi hai bố con đã không có nhiều khoảng cách khác giới nữa, đây là điều không phải nhà nào cũng làm được. Nên thế chuyện này cũng nên nghĩ thoáng ra, chỉ cần không đi quá xa là được.
Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, nếu con bé giúp mình vì tình thương thì mình cũng nên cảm thấy may mắn vì là người bố hạnh phúc nhất thế gian này. Với lại nếu con bé không giúp thì thực sự sẽ rất đau và khó chịu. Chết dở thật… Sao ông lại có thể lâm vào những hoàn cảnh trớ trêu thế này…
Với lại… Theo như con bé kể chuyện và với phản ứng của nhu cầu tình dục và tính cách này, con bé rất giống mẹ… Ông Lý sẽ không thể để Như đi vào vết xe đổ của mẹ nó… Vì nếu con bé với chồng xa nhau lâu ngày quá dẫn đến việc thiếu thốn tình cảm, và nếu ông không giúp con bé, nhỡ một lúc nào đó ở ngoài kia, con bé không giữ được mình mà động lòng với ai đó thì chết. Danh tiếng của hai nhà sẽ bị ảnh hưởng rất nghiêm trọng.
-Bố… Bố sao vậy, bố đang nghĩ gì đó ạ… -Như thu chân lại và nhìn bố cười.
-À! Không có gì! Vừa đi học về thì vào tắm đi con! –Ông Lý giật mình ngồi thẳng người và cười nói, mồ hôi trên trán ông toát ra vì đống suy nghĩ vừa rồi.
-Đấy! Bố chỉ thế là nhanh nha
 

kemeno

Yếu sinh lý
-Em không đâu!!! Hi hi… Chờ em với… Nhưng mà chị ơi! Chị trêu thế tí nữa bố lại sang gọi thì sao ạ? –Như thấy vậy cũng tắt điện rồi bật điện ngủ nhẩy lên giường nằm với chị.
-Thì kệ chứ sao… Kệ ông ấy đi, già rồi mà còn dê… Từ lúc anh Phi với Ninh đi công tác mày không thấy ông ấy hay có ý định với chị em mình à… -Uyên nằm thẳng người, hai tay đặt lên bụng và nhìn lên trần nhà.
-Vâng… Nhưng mà… Dù gì bố Lưu cũng là bố chồng chị ạ… Nếu trêu bố như vậy, em sợ bố giận vì bố đang thèm thèm lắm rồi nha! Eo ơi! Hư thật ý! Ha ha… - Hai chị em cưởi tủm tỉm với nhau…
Lúc sau hai chị em không nói gì, Như mím môi lại vì ngại. Tính nàng sợ nhất làm mất lòng người khác, và nàng cũng chưa trêu ai bao giờ nên hành động vừa rồi khiến nàng thấy hơi lo lắng. Nhưng với Uyên lại khác, nàng chẳng mảy may quan tâm đến cảm xúc của ông Lưu, đối với nàng ông ấy chỉ như một ông già dâm dê đê tiện. Người bố chồng đáng kính từ lâu đã không còn trong nàng rồi.
Uyên thở dài, nhưng nghĩ đi nghĩ lại ông ấy cũng đối xử tốt với hai chị em, sau những lần làm tình như vậy, ông ấy vẫn giữ một thái độ vừa phải chứ không vồ vập hay không cưỡng ép một chút nào. Dù gì ông ấy cũng là người biết chừng mực, những lần làm tình đó chẳng qua do nàng đồng ý chứ nếu không ông ấy cũng chẳng dám.
Còn chưa kể ông ấy đã cứu nàng một lần khi đi du lịch biển lần trước, không nói về vẻ sở khanh hay sự đê tiện khi ông ấy có ý đồ với con dâu thì ông ấy cũng là một người bố dũng cảm, biết trước biết sau, không rượu chè lè nhè nhưng những ông già khác. Với lại… Ông ấy là một người giữ bí mật rất tốt đấy chứ…
Uyên nhớ mình đã ba lần phát sinh quan hệ với ông Lưu, và lần gần nhất còn có cả con bé Như. Thực sự hôm ấy… Lâu lắm rồi nàng mới thấy sướng như vậy. Hmm… Uyên không muốn cũng phải thừa nhận bố chồng nàng làm tình rất khỏe và chim ông cũng rất to nữa…
Mặc dù đã quan hệ như vậy và với tính chất chỉ thỏa mãn tình dục nhưng nàng thấy vẫn rất ngại, và có chút suy nghĩ khi ông đòi như vậy. Cũng may lúc hai anh ở nhà, ông ấy luôn tỏ ra như chẳng có gì xảy ra, đến lúc anh Phi và Ninh đi công tác ông mới như thế này, liệu mình trêu ông ấy như vậy có tội quá không? Mà thôi cũng kệ… Kệ đi…
-Chị! Chị đang nghĩ gì đó! –Thấy Uyên trầm ngâm, Như lay vào tay chị.
-Chữ “ạ” của mày đâu rồi? –Uyên cau mày lườm Như.
-À… Chị! Chị đang nghĩ gì đó ạ? –Như mở to mắt nhìn chị, trông nàng hồn nhiên vô cùng.
-Không có gì, hình như... “Cộc! cộc!” –Uyên đang nói thì có tiếng gõ cửa làm hai chị em giật mình.
-A!!! Á!!! Chị ơi!! Bố đấy!!! –Hai chị em chùm chăn kín mít.
-Cộc! Cộc! Con ơi! Con à!! –Ông Lưu đứng ngoài ghé mồm vào khe cửa nói vì cửa nhà ông rất cách âm.
-Kệ đi kệ đi, giả vờ ngủ đi… -Uyên cười khúc khích với Như, hai chị em nắm chặt tay nhau nằm im trong chăn hồi hộp nhưng cảm giác rất thú vị. Lúc sau hai chị em lại nghe thấy tiếng gõ cửa và tiếng gọi nho nhỏ vọng từ ngoài vào. “Cộc… Cộc… Uyên ơi…”. Đến tiếng gọi thứ hai thì im bặt. Lúc này hai chị em mới yên tâm thò đầu ra ngoài chăn.
-Ha ha… Chắc bố tưởng chị sang thật đấy… -Uyên vuốt lại tóc mình và nhìn lên trần nhà há miệng ra thở.
-Eo… Như thế chắc bố sẽ giận lắm đấy chị ạ… -Như cũng vuốt lại tóc mình vì vừa rồi hai chị em chui vào chăn làm rối hết cả tóc. Nhưng lâu lắm rồi mới vui thế này.
-Không sao đâu… Cho ông ấy biết… Không ông ấy lại nghĩ chị cần ông ấy!
-Chắc bố không nghĩ thế đâu chị ạ, chắc bố thèm quá rồi ý… -Như nói xong không thấy chị nói gì nàng liền nói tiếp.
-Mà bố dê thật chị nhờ… Em thấy kiểu được một lần rồi xong đòi tiếp ý… -Như đỏ mặt nghĩ đến lần làm tình gần nhất với bố chồng là cùng với chị Uyên. Thực sự đó là điều nàng không bao giờ dám mơ tới chứ đừng nói nó là sự thật.
Một phát sinh điên rồ nhất trong cuộc đời của hai chị em, cứ ngỡ là giấc mơ nhưng điều đó là sự thật. Cảm giác lúc đó rạo rực mãnh liệt đến phát điên khiến cả hai đều không thể tự chủ khi ở trước mặt là cây dương vật to dài của bố chồng.
Và cảm giác ấy cũng rất mới lạ khi cả ba người lại đồng điệu đến vậy, nhưng nghĩ lại thì xấu hổ quá… Đến giờ cũng vậy, cả hai chị em đều đỏ hết cả mặt khi nghĩ đến đêm hôm đó. Ngại với ông Lưu và ngại với chính với em mình và chị mình.
-Ừ… Mà chuyện này các anh biết thì chết dở… Tan cửa nát nhà đấy… -Uyên suy nghĩ và có chút lo lắng.
-Bố không nói đâu, có hâm mà nói ra chị nhờ…
-Ừ… Nhưng mà… Mày có nghĩ khác về chị không? –Uyên bỗng quay sang hỏi Như.
-Em không ạ… Thực ra nghĩ tích cực một chút thì do nhu cầu thôi chị… Nếu thực sự anh Phi như vậy, chị đang tự cứu chính tâm hồn bị tổn thương của bản thân thôi mà… Hì… -Như cũng nằm quay sang nhìn Uyên.
-Ghê nha… Dạo này biết an ủi người khác thế? –Uyên mỉm cười nhìn em mình.
-Em mà hihi… Nhưng mà… Chị không giận em chứ…
-Hmm… Chỉ một lần đó thôi thì không giận, coi như không có chuyện gì xảy ra đi… Với lại chị cũng đâu nói được mày chứ… Hmm… -Uyên thở dài và nhìn lên trần nhà.
-Vì chị cũng thế mà Hi hi… Chị làm được em cũng làm được chứ… hi hi… -Như ngây thơ, qua lời nói của nàng như thể hai chị em đang chia kẹo với nhau vậy chứ không phải là chuyện động trời nào khác.
-Bậy nào… Đây là điều cấm kỵ đấy… Với lại mày với ông Ninh vẫn quan hệ mà mày còn làm thế với bố… -Uyên cau mày lại lườm Như vì nàng nghĩ đơn giản chỉ vì nàng mất tự chủ và kiềm chế khi thiếu thốn quá, còn con bé Như nó đâu như vậy mà cũng để ông ấy vật ra làm… Thật khó tin mà.
-Nhưng mà… Thấy chị như thế… Em… Em không biết lúc ấy thế nào… Nhìn chim bố to… Em cũng muốn thử… -Như ôm mặt xấu hổ.
-Trời ạ, cái con hâm này… Mày biết chuyện này rất nghiêm trọng không còn muốn thử nữa… -Uyên gõ nhẹ vào đầu Như một cái vì con bé dạo này ăn nói cũng mạnh mồm mạnh miệng gớm. Ngày trước nói về vấn đề này mặt đỏ như say rượu còn không dám nói gì. Nhưng Uyên không hề biết vì Như nhiễm tính của Ninh nên bây giờ mới hay buột miệng nói ra mấy từ tế nhị như vậy.
-Em xin lỗi mà… -Như phụng phịu.
-Hmm… Chị cũng không ngờ mình lại như vậy… Không bao giờ nghĩ cuộc sống của hai chị em mình lại như thế chứ… -Uyên thở dài. Nàng không bao giờ nghĩ mình có thể làm tình với một ai khác ngoài chồng, còn chưa kể nàng là một tiểu thư đài các, xinh đẹp hết phần của người khác... Là một hình mẫu lý tưởng cho mọi cô gái noi theo. Vậy mà… Dòng đời xô đẩy thế nào lại khiến nàng thế này. Thật không thể ngờ được, sự thật này còn đáng ngại hơn cả một cơn ác mộng.
-Quan hệ với bố chồng… là tội lớn lắm chị nhờ… -Như mím môi nhìn chị.
-Hmm… Chị cũng không biết được… Chắc thế… Nhưng mà chuyện đã rồi… giờ biết làm sao nữa… -Uyên cắn nhẹ bờ môi hồng của mình và nghĩ không thể để con bé biết nàng đã quan hệ lần thứ ba với bố chồng. Trong thâm tâm hai chị em lúc này cũng chỉ nghĩ đó là lần đầu tiên bị mất kiểm soát mà quan hệ với bố chồng chứ không hề nghĩ đến những lần khác.
-Nhưng nếu sau này… Bố đòi tiếp, mà chị cũng đang muốn thì sao… -Như nhìn chị chằm chằm.
-Đừng có mơ… Nhưng mà… Cũng không biết được, ông Phi mà cứ vậy làm sao sống cả đời được chứ…
-Thế có nghĩa là chị cũng có nghĩ đến lần nữa à… -Như nói xong câu này thì Uyên lườm.
-Mày đó… Mày muốn đúng không?
-Em không! Em… Chỉ đang hỏi chị thôi mà… Với lại quan hệ tình dục để giải tỏa căng thẳng cũng rất tốt, không phải yêu đương gì cả thì là có lỗi không chị? –Như hỏi dò ý của chị mình.
-Hmm… Nếu nghĩ theo một phương diện nào đó thì cũng không sai, vì đàn ông cũng vậy mà… Nhưng chung quy lại mày đừng để cái gì đi quá giới hạn, nếu bị bắt được thì có chui xuống đất cũng không hết xấu hổ đâu… -Uyên nói và lườm Như. Nàng thấy con bé nói đúng, quan điểm này cũng không sai, nhưng thực sự rất khó chịu vì nàng thấy nó đúng nhưng không chứng minh được là nó hợp tình hợp lý.
-Vâng… Nhưng mà chị ơi… -Như cười tủm tỉm.
-Sao nữa…
-Sướng thật chị nhờ… Cảm giác bố khỏe lắm ý… -Như đỏ hết cả mặt.
-Đấy! đấy! Chị biết ngay mà… Mày không thấy xấu hổ với ông Ninh à?
-Em… có… Nhưng… Em đã bảo rồi mà, nếu như nghĩ theo chiều hướng quan hệ tình dục vì nhu cầu thôi và không phải yêu đương gì thì cũng cũng chị nhờ… Hi hi… -Như cười tủm tỉm nhìn chị. Nàng không dám nói căn bệnh của chồng cho chị Uyên nghe được, nhưng nàng nghĩ Ninh sẽ cho phép làm với người khác còn với bố anh ấy có lẽ hoàn toàn không thể.
-Nhưng cái gì mà nhưng, trong đầu bắt đầu có tư tưởng lệch lạc rồi đấy! Đừng có đổ cho nhu cầu… –Uyên chỉ tay vào đầu Như một cái.
-Vâng ạ… Nhưng mà em cũng muốn hỏi cảm giác của chị lúc đó… -Như nói xong thì Uyên chỉ lườm một cái và nhìn lên trần nhà suy nghĩ điều gì đó.
Uyên thở dài, mặc dù chuyện ấy rất có lỗi với chồng, nhưng nghĩ đi nghĩ lại anh ấy là người có lỗi trước, với lại… Một phần bố Lưu cũng đối xử rất tốt với cả hai chị em, ông còn không màng mạng sống để lao ra biển cứu mình… Chả lẽ vì thế mà mình lại chiều ông ấy hay sao…
Ông ấy cũng rất lâu rồi chưa làm tình… Ông ấy cũng chỉ xin làm một lần thôi, chả lẽ vì lý do đó mà nàng đồng ý để ông quan hệ?… Hay do quan điểm của con bé Như đúng, làm tình vì nhu cầu để giải tỏa căng thẳng thôi cũng đâu có sao…
Cho dù là lý do gì thì có rất nhiều chuyện, rất nhiều lý do để dẫn đến việc đó… Không có gì là tự nhiên cả. Nhưng mà… Nàng cũng đã lôi con bé Như vào chuyện này… Nhưng ở cùng một nhà thế này thật khó tránh khỏi, với lại con bé cũng lớn rồi nó tự biết đúng sai, cũng không cần phải quá che chở nó làm gì, nó cũng có nhu cầu của nó, bản thân nàng cũng vậy nên nàng hiểu cảm giác trống vắng khi thiếu chồng.
-Chị hỏi thật nhé! Nếu nói như vậy là mày thấy thích đúng không? –Uyên liếc sang Như hỏi với gương mặt hơi ửng hồng.
-Thì chim bố to như thế… Không thích thì là nói dối ạ… -Như đỏ ửng mặt và nghĩ đến cây hàng của bố chồng.
-Ừ… Chim to thật, còn dài nữa… Chả bù cho ông Phi, người thì cao lớn mà chim bé tí… -Uyên ôm miệng cười khúc khích.
-Anh Ninh cũng thế chị ạ, chim bé lắm… -Hai chị em ôm miệng nhìn nhau cười.
-Bảo sao khó quên cũng đúng thôi…
-Hì… Với lại bố cũng một thân một mình ấy…
-Một thân một mình thì sao? Bố Lý cũng vậy kìa… -Uyên chợt nhắc đến bố mình thì lại thấy thương ông, vì chuyện tình cảm của bố nàng đã tham gia quá sâu, tuy nhiên lúc này nàng đã thoải mái hơn khi bố mang bệnh… Nhưng ông ấy vẫn cứng đầu không chịu tìm người khác. Mà căn bệnh kia của ông ấy không biết thế nào, lâu rồi nàng cũng chưa qua thăm bố.
-Bố ở một mình lâu như vậy, chắc bố cũng thèm lắm đấy chị nhờ… Chị không cho bố đi tìm bạn gái bố sẽ khó chịu lắm đấy… Hi hi… -Như ôm miệng cười và nghĩ đến mấy lần tắm cùng bố, ông ấy cũng nhạy cảm thật khi nhìn vào cơ thể nàng mà cứng đơ lên trông to dài phát khiếp, ngày xưa mẹ nàng cũng không cao lắm không biết mẹ chịu được cái đó của bố không nữa. Cũng may lúc đó nàng giúp ông ấy xuất ra chứ nếu không sẽ đau chết mất.
-Chị cho rồi đấy chứ, ông ấy có chịu đi tìm đâu… -Uyên thở dài.
-Thế lúc bố muốn ấy, bố sẽ làm gì chị nhờ… -Như tò mò hỏi chị.
-Chẳng làm gì đâu, thế mới sinh bệnh đó… Chán thật nhiều lần cũng nói mà bố chẳng nghe… -Uyên nhíu lông mày lại lo cho ông Lý, vì lâu rồi chưa sang, không biết ông có phải nhịn lần nào không.
-Độ tuổi này là hồi xuân đấy chị nhờ, nên chắc bố nhiều nhu cầu lắm…
-Bố Lưu còn cỡ đó thì mày nghĩ bố Lý sẽ thế nào… Chị nói ông ấy nhiều rồi mà ông ấy chẳng nghe…
-Thật… Bố Lưu còn được ấy ấy với mình, bố Lý chẳng được làm thế với ai… -Như nói điều đó ra một cách rất tự nhiên như thể khi tâm sự hai chị em hòa vào làm một vậy, mặc dù tính hai người hoàn toàn khác nhau.
-Hmm… Chị chỉ lo ông ấy cứ nhịn bệnh càng lúc càng nặng sẽ nguy hiểm lắm… -Uyên lo lắng nàng cảm thấy mình là con gái cả nhưng chẳng giúp được gì cho bố. Trong đầu đã có lần nàng nghĩ chả lẽ lại phải giúp bố như bố Lưu. Nhưng không được, chắc chắn không được…
-Nếu bố bị sao… Lựa mà giúp bố chị ạ… Như lần trước ấy… Hi hi…
-Lần trước ông ấy say rượu, lúc tỉnh còn lâu ông ấy mới chịu… Cứng đầu như gì ý… Chả lẽ lại thuê người về giúp ông ấy… -Uyên cau mày lại.
-Bố không chịu đâu chị ạ… Chị biết tính bố mà… -Hai chị em thở dài rồi nhắm mắt lại. Lúc sau thấy con bé Như thở đều, Uyên mở mắt ra thì thấy nó đã ngủ. Còn nàng vẫn có một chút chằn chọc không thể ngủ, có lẽ sắp tới nàng sẽ đi du lịch với bố, dù gì anh Phi cũng không có ở nhà. Là con gái cả nàng sẽ cần có trách nhiệm với bố nhiều hơn, vì ông ấy là một người cô đơn không còn ai để dựa vào, nàng sẽ không để ông phải khó xử với bạn bè.

Sáng hôm sau… Uyên lên công ty và gọi điện cho bố mình.
-Bố ơi! Lần trước bố có nói bố sẽ đi du lịch cùng với mấy bác nghỉ hưu đó, bố không đi nữa à…
-Ui dào, đi một mình buồn lắm nên bố không đi nữa… Sao vậy con?
-Con tưởng bố đi thì cho con đi cùng với… Lâu rồi con cũng chưa đi biển.
-Ô thế hay rồi! Được! Được! May mà con gọi cho bố sớm, vừa hay mấy hôm nữa tầm cuối tuần các bác ấy mới xuất phát, con đi cùng bố nhé! –Nghe thấy giọng phấn khởi của bố, Uyên cũng thấy vui lây.
-Dạ vâng ạ, để con xin phép nghỉ ở công ty… Thôi con cúp máy nha, bố cứ nói lại với mấy bác ấy nhà mình sẽ tham gia… Con chào bố! -Uyên cúp máy và cảm thấy may mắn, vừa lúc anh Phi đã sang Kenya công tác, chuyến du lịch của bố cũng bị hoãn đến tận cuối tuần này.
-Uyên à! Cậu đi đâu đó! Tớ định mang trà sữa cho cậu… -Uyên vừa bước ra cửa đã gặp Lý mập, thật ám quẻ mà ngày nào nó cũng lẽo đẽo theo nàng, cũng may nó còn chưa theo về tận nhà đấy. Thật phiền phức, nhưng nghĩ đến hắn cũng nhiệt tình giúp đỡ mình nhiều nên Uyên cũng giãn lông mày ra không còn cau có nữa.
-Tôi sang phòng ông Quang… Cậu đưa trà sữa cho mấy bạn sinh viên thực tập đi, tôi không uống… -Vừa nói Uyên vừa liếc nhìn Lý mập rồi quay mặt đi thẳng.
-Tớ mua cho cậu mà… Cậu uống đi… -Lý mập vừa đi vừa nhìn vào bộ mông cong của Uyên, hắn liếm mép nuốt nước bọt và nhìn chằm chằm vào đó như muốn lao vào bóp lắm rồi mà hắn không dám.
-Tôi không uống đâu… -Uyên cau mày lại và cảm thấy thực sự rất phiền. Nàng liền quay người lại định nói gì đó thì bất chợt thấy mắt Lý mập nhìn xuống mông mình.
-Này! Cậu đang nhìn vào đâu thế? Cậu có biết hành động của mình đang quấy rối tôi không? –Uyên cau mày đứng khoanh tay lại nói Lý mập giữa hành lang. Thằng mập đeo kính này sao nàng thấy khó chịu với nó quá, còn dám nhìn vào mông nàng nữa… Thật to gan mà.
-Tớ… Tớ xin lỗi, tớ không nghĩ mình lại làm phiền cậu như thế… -Lý mập cúi mặt khúm núm vì trông nó thấp hơn Uyên rất nhiều.
-Thôi! Cậu về phòng đi! –Uyên cau mày có chút tức giận vì cái thằng béo này mặt dày quá, nhưng nhìn nó cầm cốc trà sữa mà cũng tội, dù gì nó cũng hết lòng hết dạ với mình từ hồi cấp ba. Uyên tuy đanh đá nhưng cũng có lòng trắc ẩn, nên cảm xúc của nàng thay đổi liên tục khi nhìn thấy sự cố gắng và đáng thương của Lý mập.
-Thế cậu cầm trà sữa đi, tớ đi đây… -Lý mập bẽn lẽn đưa cốc trà sữa cho Uyên.
-Sigh! –Uyên chép miệng một cái rồi miễn cưỡng cầm cốc trà sữa cho Lý mập vui rồi nàng đi thẳng. Lý mập thở phào và cười rất tươi khi Uyên cầm cốc trà sữa của nó. Nó rất sợ Uyên nhưng cũng rất thích nàng. Không hiểu nó lấy dũng khí ở đâu mà đeo bám Uyên từ thời cấp ba đến giờ, không có lấy một chút ái ngại nào. Mặt Lý mập phải gọi dày hơn cả thớt trong khi Uyên đối xử rất lạnh nhạt với nó.
-Cộc! cộc! –Uyên đứng ngoài cửa phòng tay Quang gõ cửa. Từ cái hôm xảy ra chuyện đó, mỗi lần đi gặp hắn Uyên cảm thấy rất xấu hổ.
-Vào đi! –Giọng của tay Quang vang lên phía trong. Thấy vậy Uyên liền mở cửa và đi vào với cốc trà sữa trên tay.
-Em yêu à!!! Ôi thôi chết cái mồm! Lỗi anh! lỗi anh! –Tay Quang ngồi trong phòng thấy Uyên đi vào hắn liền nhảy cẫng khỏi ghế và đi ra chỗ Uyên.
-Ngọn gió nào đưa em đến phòng anh thế này! Thật là hiếm có! Em uống trà hay cà phê! Hay nước ngọt nhé! –Tay Quang cười tươi roi rói, hắn hồ hởi đón tiếp Uyên như khách vip. Nếu nhìn vào chẳng biết ai là giám đốc ai là nhân viên nữa.
-Anh cho tôi xin phép… -Uyên đang nói thì lão Quang ngắt lời.
-Ấy! Ai lại xưng hô thế, anh buồn lắm… Em khách sáo quá rồi! Nào! Em ngồi xuống đây! Có chuyện gì em? –Tay Quang ngồi xuống chiếc sofa và mời Uyên.
-Hmm… Mấy hôm nữa, em đi du lịch với bố, anh cho em nghỉ khoảng một tuần được không? –Uyên ngồi xuống ghế sofa và nhìn tay Quang, thật khó chịu khi hắn ta cứ đưa đẩy mình kiểu này.
-Được! Được chứ! Em nghỉ bao lâu cũng được! Mọi việc có anh lo hết! Yên tâm cứ đi chơi thoải mái nhé! –Tay Quang vỗ ngực vì chuyện đó đối với hắn quá đơn giản.
-Không phải đi ăn cơm gì chứ… -Uyên có chút mỉm cười nhìn lão Quang, sau đó nàng liền quay mặt đi chỗ khác vì không hiểu sao lại cười nữa. Bất chợt trong đầu nàng hiện lên khoảnh khắc tối hôm đó, không hiểu do say rượu hay gì nàng đã hôn nhau với tay Quang trong thang máy, đã vậy hắn ta còn bóp vú mình rồi…
-Không! Không phải ăn gì cả! Hề hề… Em vẫn giận anh chuyện đó hả? –Tay Quang cười dê và ngồi dịch lại với Uyên. Hắn dám chắc rằng những khoảnh khắc ngày hôm đấy Uyên có biết nhưng cô ấy đang cố tỏ ra như không có gì thôi. Hắn đã hôn và bóp vú Uyên hôm đó làm sao mà cô ấy quên được chứ.
-Có gì đâu mà giận… Anh ngồi dịch ra đi! –Uyên cau mày lườm tay Quang khiến hắn chỉ biết cười và ngồi dịch về chỗ cũ. Đúng là chứng nào tật nấy không bỏ được, hắn ta đúng là một tay đại dê cụ. Uyên lườm lão xong thì khoanh tay đứng dậy.
-Ơ kìa! Em ngồi đây chơi với anh đã… Đi đâu mà vội thế? –Tay Quang đứng dậy và nhìn vào cơ thể của Uyên, nhất là bộ ngực to ẩn sau lớp áo khoác công sở, chim lão lại cửng lên khi nghĩ đến hôm được bóp vú Uyên. Hắn thật không ngờ cô gái xinh đẹp này lại có một bộ ngực to cỡ đó. Hắn cứ nghĩ Uyên mặc áo độn… Nhưng không phải, những gì hắn nhìn thấy lúc này chính là kích cỡ của vú cô ấy. Thật siêu phẩm, thật tuyệt vời. Tay Quang rùng mình với suy nghĩ biến thái của mình.
-Thôi em về phòng đây! –Uyên cau mày lại và đi ra khi thấy lão Quang nhìn vào ngực mình. Ánh mắt thật thô thiển… Nhưng không hiểu sao nàng lại thấy xấu hổ nữa, bình thường đâu có vậy, bình thường ghét hắn lắm mà, nhơn nhơn đùa giỡn những ngôn từ nghe thật thô thiển.
-Hề hề… Thôi em về phòng nhé! Nào qua anh chơi! –Tay Quang cười nói như thể nàng và lão ở hai công ty khác nhau vậy, thực ra phòng Uyên ở chính giữa hành lang còn phòng tay Quang ở tận cuối hành lang cách nhau có vài bước chân, nhưng lão đã bị Uyên cấm không được bén mảng sang đó từ lâu nên hắn mới bất ngờ khi thấy Uyên ghé chơi phòng mình.
Tay Quang chạy hẳn ra cửa để nhìn theo dáng của Uyên, những bước đi uyển chuyển với bộ mông to cong lên trong chiếc váy, phía dưới là cẳng chân thon nhỏ trắng mịn cùng đôi giày búp bê tạo nên một hình ảnh vừa đáng yêu, vừa sang trọng và quyến rũ khó tả.
Cô ấy luôn toát ra một vẻ khiến trái tim người ta đập rộn ràng, hưng phấn, khiến họ phải say đắm nhìn mãi không thôi. Tay Quang nắm chim mình bóp bóp vài cái và nghĩ nếu được địt vào cái mông đấy không biết sẽ sướng thế nào… Ánh mắt hắn nheo lại như đang toan tính điều gì đó.
Uyên cau mày đi về đến phòng và đóng cửa lại thở mạnh, tại sao lại cứ nghĩ đến đêm hôm đó. Tuy nhiên nàng không thể phủ nhận cảm giác lúc đó thực sự mãnh liệt… Nếu không có anh Phi chắc nàng đã lên phòng với hắn rồi. Thật là điên rồ… Uyên đập tay vào ngực, cảm xúc này là của riêng nàng và nàng sẽ chẳng kể nó ra với ai.
Cuộc nói chuyện kết thúc chóng vánh và đọng lại trong Uyên một chút cảm giác xấu hổ, vì nàng không hiểu sao khi nhìn vào bản mặt đê tiện của lão Quang, nàng lại thấy có chút ngại và ghét lão, cảm giác thật khó tả, cứ nghĩ hắn ta sẽ gây khó dễ như lần trước nhưng không… Nó suôn sẻ hơn nàng nghĩ nhiều.

16h chiều…
-La la la… Bố! –Như tung tăng đi vào nhà ông Lý, thấy ông đang cắt tỉa lá hoa. Cổng nhà vẫn chẳng bao giờ đóng.
-Ơ! Như à con! Khà khà! Cái con bé này! Sao hôm nay lại sang bố chơi thế? –Ông Lý thấy Như thì ông vui lắm… Trông ông phấn khởi rộn ràng hẳn.
-Hôm nay con đi học về sớm nên qua bố chơi một chút ạ… Bố đang làm gì đó? –Như đứng chắp tay sau mông ngó vào mấy cành hoa bố đang cắt. Ngày hôm qua hai chị em nói chuyện về bố nên nàng thấy có chút lo lắng vì cũng hai tuần rồi chưa sang, nên hôm nay tiện đi học về nàng rẽ qua bố chơi xem bố thế nào.
-Bố đang tỉa hoa thôi! Cái con bé này, thằng Ninh đi công tác hai ba tuần rồi, hôm nay mới sang bố chơi… -Ông Lý nói với nhịp thở hơi nặng vì không hiểu sao ông lại rạo rực như vậy.
-Dạ, tại con đi học nhiều ý… Hì hì… Bố còn trồng hoa trên sân thượng không ạ?
-Có chứ! Giờ hoa đẹp lắm, lát lên mà xem con… Khà! Khà! Thôi vào nhà đi con! –Ông Lý bỏ cây kéo xuống và vội vàng tuột găng tay rồi đi vào nhà cùng Như.
-Cái Thư đâu bố? Nó lại đi học ạ? –Như đi trước nói. Ông Lý đi phía sau, lòng ông rộn ràng rạo rực khi nhìn vào bộ mông to của con gái. Từ lúc được tắm với con bé và làm nhiều chuyện động chạm nên lúc này ông không ngần ngại khi nhìn vào đó, thậm chí ông còn thấy rất hưng phấn là khác.
-Ừ! Con bé lại đi học rồi con, phải 10h tối nó mới về… -Ông Lý ngồi xuống ghế sofa rót chè uống, tay ông bỗng run run khi cầm cốc chè.
-Nó đi học nhiều bố nhờ, thế này khác gì bố ở một mình đâu ạ… -Như nói và nằm xuống chiếc ghế sofa đối diện ông Lý trông rất thoải mái vì đây là nhà nàng mà. Lúc này Như đang mặc một chiếc áo phông cổ chữ V màu đen, phía dưới mặc một chiếc váy dài qua đầu gối cũng màu đen. Gam màu này làm làn da trắng sáng của Như càng thêm nổi bật.
-Ui dào! Kệ nó con à, sau này tốt nghiệp bố cho nó đi du học luôn… Con bé ham học vậy cũng tốt… -Ông Lý vừa nói vừa cầm chén chè lên nhấp một cái và liếc nhìn bầu ngực to của Như ngay trước mắt mình, con bé mới 21 tuổi, chưa sinh con mà vú to quá.
-Hmm… -Như vươn vai và thở dài một cái.
-Sao vậy con? Lại nhớ chồng rồi hả? Khà! Khà! –Ông Lý cười ngại nói.
-Anh ấy đi hai tuần rồi mà bố… Cũng nhớ chứ ạ… -Như mím môi lại, tự dưng nàng thấy xấu hổ khiến gương mặt đỏ ửng lên vì nghĩ đến lời nói lúc trước của bố. Có nhớ chồng hay muốn thủ dâm thì sang đây vì bên đó đông người không tiện. Như đỏ hết cả mặt và nghĩ không hiểu sao lúc đó lại nói những chuyện đó với bố chứ.
-Khà! Khà! Đúng là con gái của bố! –Ông Lý cũng không biết nói gì vì ông cũng đang nghĩ đến câu nói đó của mình, và ông nhớ con bé lúc đó cũng đồng ý. Nếu vậy hôm nay nó sang đây có phải là… Nghĩ đến đó chim ông Lý cửng lên nhanh chóng và liếc nhìn Như.
-“Bệnh… Bệnh quá…” –Ông Lý lắc đầu vì những suy nghĩ bệnh hoạn của mình và quay mặt đi chỗ khác. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại nếu suy nghĩ tích cực hơn thì đây là gia đình giúp đỡ lẫn nhau chứ không có ý gì cả.
Vì đây là chuyện tế nhị, chắc chắn con bé cũng không nói ra với ai. Để tiến sâu và khai thác được tâm lý của con bé đến mức này, và nói với con bé những chuyện tế nhị cỡ đó thì phải biết trân trọng những giây phút này khi hai bố con đã không có nhiều khoảng cách khác giới nữa, đây là điều không phải nhà nào cũng làm được. Nên thế chuyện này cũng nên nghĩ thoáng ra, chỉ cần không đi quá xa là được.
Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, nếu con bé giúp mình vì tình thương thì mình cũng nên cảm thấy may mắn vì là người bố hạnh phúc nhất thế gian này. Với lại nếu con bé không giúp thì thực sự sẽ rất đau và khó chịu. Chết dở thật… Sao ông lại có thể lâm vào những hoàn cảnh trớ trêu thế này…
Với lại… Theo như con bé kể chuyện và với phản ứng của nhu cầu tình dục và tính cách này, con bé rất giống mẹ… Ông Lý sẽ không thể để Như đi vào vết xe đổ của mẹ nó… Vì nếu con bé với chồng xa nhau lâu ngày quá dẫn đến việc thiếu thốn tình cảm, và nếu ông không giúp con bé, nhỡ một lúc nào đó ở ngoài kia, con bé không giữ được mình mà động lòng với ai đó thì chết. Danh tiếng của hai nhà sẽ bị ảnh hưởng rất nghiêm trọng.
-Bố… Bố sao vậy, bố đang nghĩ gì đó ạ… -Như thu chân lại và nhìn bố cười.
-À! Không có gì! Vừa đi học về thì vào tắm đi con! –Ông Lý giật mình ngồi thẳng người và cười nói, mồ hôi trên trán ông toát ra vì đống suy nghĩ vừa rồi.
-Đấy! Bố chỉ thế là nhanh nha
dc đấy bro. tiếp tục đi xem 69 giữa Như với ô Lý
 
Bên trên
Tắt Quảng Cáo