Thời sự Trót rung động với thầy giáo của con

daodiemq

Tiến sĩ
Tôi 30 tuổi, có chồng và con trai học lớp bốn, quen với thầy giáo dạy thêm của con gần bốn năm, anh là người nước ngoài.

Đầu năm 2020, khi dịch Covid ập đến, con tôi lúc đó năm tuổi, sắp vào lớp một. Tôi muốn tìm lớp học thêm tiếng Anh cho con, không học trực tiếp được nên tự lần mò tìm trên mạng các trung tâm dạy online. Tình cờ tôi tìm được một trung tâm, họ đã kết nối cho tôi liên lạc với giáo viên tiếng Anh người nước ngoài. Thế là từ đó tôi thi thoảng chat với thầy để trao đổi việc học của con. Rồi dịch bệnh ngày càng căng thẳng ở cả hai nước, tôi vừa lo lắng vừa tò mò xem ở nước khác họ ra sao, y tế có giống nước mình không. Chúng tôi cập nhật với nhau nhiều hơn về chủ đề này ở hai quốc gia. Rồi con tôi mắc Covid, lần lượt cả gia đình tôi và gia đình thầy cũng bị, may mắn đều vượt qua được.

Tôi làm ở công ty xuất nhập khẩu, nếu giỏi tiếng Anh thì thu nhập sẽ gấp đôi. Tôi nêu nguyện vọng muốn học tiếng Anh nhưng không thu xếp lịch học với thầy được vì làm hành chính, tối về ưu tiên dạy con học và làm việc nhà cũng hết giờ, khi rảnh lại lệch múi giờ với thầy. Thầy tình nguyện dạy tôi học thông qua các tin nhắn giao tiếp hàng ngày. Theo thói quen, chúng tôi như hai người bạn, ngày nào cũng nhắn tin dù không nhiều, chỉ một, hai tin hỏi thăm. Chủ yếu anh chủ động nhắn trước rồi tôi mới trả lời, hoặc khi nào cần trao đổi việc học của con thì tôi nhắn trước. Sau nhiều năm, giờ tôi có thể tự nhắn tin với thầy mà không cần tra từ điển.


Chỉ muốn chung thủy với vợ nhưng bồ luôn trong tâm trí tôi

Tôi 30 tuổi, mới lấy vợ năm 2023, học đại học top đầu về kỹ thuật ở Hà Nội, trong quá trình học cũng có một vài học bổng.
Một năm gần đây tôi để ý thấy trong các bài học của thầy với con, thầy hay hỏi đến mẹ của con, tức là tôi. Tôi là nhân vật chính trong các chủ đề học, ví dụ học đến ăn uống thì thầy lại hỏi con là tôi nấu ăn như nào, thích món gì. Tôi và con trai rất thân thiết nên có người hỏi đến mẹ là con rất thích và nói hết hàng ngày tôi đi đâu, làm gì, mặc gì, ăn gì. Tôi cảm nhận anh cũng rất quý mến tôi và con trai, bất kỳ tin nhắn hay có việc gì của tôi là anh rất nhiệt tình. Trong đầu tôi, hình bóng của anh xuất hiện hàng ngày. Hôm nào anh không nhắn tin hỏi thăm là tôi lại thấy rất nhớ, phải kiềm chế không nhắn trước vì biết mình cần có giới hạn.

Chồng tôi rất tốt, có nhiều ưu điểm nhưng hơi vô tâm và khô khan, không tình cảm với tôi. Thầy cũng có gia đình và con gái bằng tuổi con trai tôi. Trong suốt bốn năm quen thầy, tôi học hỏi được ở anh rất nhiều, cuộc sống của tôi tích cực hơn, mẹ con tôi học giỏi tiếng Anh hơn. Anh như người bạn khác giới thân thiết. Càng ngày tôi càng thấy nhớ anh nhiều hơn, mong chờ những tin nhắn của anh. Tôi thấy anh cũng cảm nhận được như tôi nhưng không ai nhắn tin quá giới hạn cho phép.
Tôi và anh ở hai đất nước xa xôi, cả đời này sẽ không bao giờ gặp nhau. Tôi có nên tiếp tục liên lạc như này để giữ tình bạn thân thiết hay hủy mối quan hệ này? Tôi sợ nếu càng tiếp tục sẽ càng nhớ anh nhiều hơn. Nếu hủy liên lạc thì con tôi mất đi người thầy tốt, con gái thầy cũng thi thoảng xuất hiện trò chuyện với con tôi nữa. Xin mọi người cho tôi lời khuyên.
 

daodiemq

Tiến sĩ
Chủ thớt
Độc giả gọi vào số 024 7300 8899 (máy lẻ 4529) trong giờ hành chính để được hỗ trợ, giải đáp thắc mắc
 

daodiemq

Tiến sĩ
Chủ thớt
Thế mà lúc đầu, việc một cựu sĩ quan ít được biết tới của cơ quan mật vụ Liên Xô (KGB) được Điện Kremlin "chọn mặt gửi vàng" hầu như là một chuyện ngẫu nhiên. Đây là một ví dụ về việc có mặt đúng nơi, đúng thời điểm trong nhóm thân cận của người tiền nhiệm Boris Yeltsin.
Vladimir Putin vốn là một cậu nhóc hay đánh nhau trên phố, lúc nhỏ sống tại một khu tập thể, còn gọi là kommunalka, ở thành phố Leningrad thời cơm sườn.
Mặc dù tỏ ra ủng hộ một nước Nga tự do, dân chủ, Putin sau đó đã mô tả sự sụp đổ hỗn loạn của Liên Xô là "một thảm họa địa chính trị lớn nhất của thế kỷ [20]
 

daodiemq

Tiến sĩ
Chủ thớt
Trong một cuộc phỏng vấn năm 2000, ông Putin nhớ lại lúc dồn được một con chuột lớn vào góc cầu thang khu tập thể.
Khi con chuột không còn cách thoát thân, Putin kể con chuột đó đã phản công và nhảy bổ vào ông: "Và, ngay ở chân cầu thang ấy, tôi đã nhanh chóng học được bài học để đời về ý nghĩa của hoàn cảnh 'bị dồn vào chân tường'."
Thanh niên Putin đã tham gia các vụ ẩu đả với mấy cậu con trai khác sống lân cận, thường to hơn và mạnh hơn. Về sau, khi nhìn lại quãng thời gian này, Putin tự gọi mình là "hooligan" (gã du côn).
Ông ta đã học judo và tập luyện lên tới đai đen trong thời gian làm tổng thống Nga. Ông ta cũng tập môn võ sambo của Nga và vẫn giữ quan hệ với những người bạn thuở nhỏ là Arkady và Boris Rotenberg.
Vào năm 2015, Putin nhớ lại những trải nghiệm đầu đời trên những đường phố hiện nay là thành phố St Petersburg: "50 năm trước, đường phố Leningrad đã dạy tôi một nguyên tắc: Nếu buộc phải đánh nhau, bạn phải ra nắm đấm trước."
 

daodiemq

Tiến sĩ
Chủ thớt
Yeltsin tin rằng ông có một nhiệm vụ và Putin cũng vậy", ông Solovei nói. "Yeltsin tự coi mình là Moses: ông muốn dẫn dắt đất nước của mình thoát khỏi chế độ nô lệ cơm sườn.
"Nhiệm vụ của Putin là trở về quá khứ. Ông muốn trả thù những gì ông gọi là 'thảm họa địa chính trị lớn nhất của thế kỷ 20', sự sụp đổ của Liên Xô. Ông và đoàn tùy tùng của ông, cựu sĩ quan KGB, tin rằng sự hủy diệt của Liên Xô là do tình báo phương Tây."
 

daodiemq

Tiến sĩ
Chủ thớt
nếu dùng hai khái niệm để nói về quan hệ giữa kinh tế và chính trị ở Việt Nam thì đó là chủ nghĩa tư bản do nhà nước kiểm soát hoặc quản lý (state-led capitalism) và chủ nghĩa Lenin, kết hợp với kinh tế thị trường (market-Leninism).
 

daodiemq

Tiến sĩ
Chủ thớt
theo cách nhìn của Mỹ thì các yếu tố quan trọng để xác định một nền kinh tế có đủ tư cách nền kinh tế thị trường hay không bao gồm các yếu tố sau (châu Âu về cơ bản cũng xét các yếu tố như Mỹ):
  • Khả năng chuyển đổi đồng tiền. Liên quan với khái niệm này là khái niệm thao túng tiền tệ.
  • Lương lao động là kết quả của tự do thương thảo giữa người lao động và người sử dụng lao động.
  • Liên doanh và các hình thức đầu tư nước ngoài khác được phép.
  • Chính phủ sở hữu hay kiểm soát công cụ sản xuất như thế nào.
  • Chính phủ kiểm soát việc phân phối tài nguyên, giá cả và sản xuất như thế nào
 

daodiemq

Tiến sĩ
Chủ thớt
Hoa Kỳ chưa dành cho Việt Nam tư cách là nền kinh tế tự do vì ba lý do sau đây. Thứ nhất, đó là có nhiều công ty do nhà nước sở hữu (SOE). Con số ước tính năm 2022, các SOE chiếm khoảng 30% GDP của Việt Nam. Thứ hai là luật về lao động của Việt Nam còn nhiều thiếu sót và lý do thứ ba là tồn tại nguy cơ Việt Nam có thể gây hại cho các ngành công nghiệp của Mỹ và người lao động Mỹ. Ngoài ra cũng có e ngại Trung Quốc sử dụng các nước ASEAN, trong đó có Việt Nam, để lách các quy định thương mại Mỹ áp đặt cho Bắc Kinh
 

daodiemq

Tiến sĩ
Chủ thớt
Các nước không có tư cách nền kinh tế thị trường sẽ phải thực hiện tính giá các sản phẩm xuất khẩu của mình trên cơ sở giá sản phẩm tương tự của nước thứ ba có tư cách kinh tế thị trường. Nếu giá từ các nước có tư cách nền kinh tế thị trường cao hơn nước không có tư cách này, khi đó các thành viên WTO có thể áp thuế chống phá giá
 

daodiemq

Tiến sĩ
Chủ thớt

Vì sao KGB không cứu được Liên Xô?​

Ngày nay, nhiều sử gia đặt câu hỏi vì sao ở vị trí đầy quyền lực và có nguồn thông tin từ bên ngoài, KGB không đánh giá được “các mối đe dọa” dẫn tới sự sụp đổ của Liên Xô, để cảnh báo lãnh đạo.
Một cựu nhân viên KGB, Oleg Gordievsky, người cộng tác với tình báo Anh, và sau bỏ trốn sang Phương Tây đã đưa ra một lý do giải thích thực trạng KGB trong cuốn sách viết chung với sử gia Christopher Andrew “Comrade Kryuchkov’s Instructions: Top Secret Files on KGB Foreign Operations 1975–1985” (tạm dịch: Chỉ thị của đồng chí Kryuchkov: Hồ sơ tối mật của hoạt động ngoại tuyến KGB 1975-1985).
Theo ông Gordievsky, vào giai đoạn ông Kryuchkov lãnh đạo KGB, tổ chức này đã rất tệ, các trưởng trạm tình báo thường xuyên “nuôi quân trên giấy” (paper agents) để có ngân sách và những báo cáo “tuyệt mật” họ gửi về Moscow đa phần chỉ là lượm lặt từ báo chí Phương Tây hoặc qua dò hỏi giới nhà báo “vào bữa ăn trưa”.
Căn bệnh chung của KGB là chỉ báo cáo lên lãnh đạo những gì vừa tai họ về tình hình bên ngoài và bên trong đất nước.
Tổ chức này mất đi khả năng dự báo dài hạn và thường phản ứng đầy bạo lực theo thói quen khi gặp phải thách thức mà không nhìn thấy hậu quả chính trị.
Thông tin sai lệch từ cả các nước cộng hòa thuộc Liên Xô được Kryuchkov chuyển lên lãnh đạo cao nhất.
 

daodiemq

Tiến sĩ
Chủ thớt
Theo Amy Knight trong 'The KGB, Perestroika and the Collapse of the Soviet Union' (2003), chính Vladimir Kryuchkov từ 1990 đã đóng vai trò mở ra con đường đẩy Liên Xô đến chỗ sụp đổ (destructive path).
Không chỉ che dấu tình hình thực ở các nước Baltic, Kryuchkov tự ra các mật lệnh cứng rắn cho cấp dưới và lập ra các nhóm KGB vũ trang, sẵn sàng trấn áp phe đòi độc lập ở địa phương.
Tháng 1/1991, vụ tấn công vào đài truyền hình ở Vilnius, Lithuania đã làm chết 14 thường dân và một sĩ quan KGB. Gorbachev đổ lỗi cho KGB đã đánh giá sai tình hình và phản ứng quá mạnh nhưng vụ việc khiến uy tín của Moscow tại vùng Baltic đã tan vỡ. Việc ly khai chỉ còn là vấn đề thời gian.
Các quan chức KGB cũng đề xuất phương pháp trấn áp khi xảy ra xung đột Armenia-Azerbaijan, suýt nữa dẫn tới nội chiến lớn.
Mặt khác, vì lý do ý thức hệ, KGB của Vladimir Kryuchkov phóng đại 'mối đe dọa' từ các nhóm bất đồng chính kiến trong trí thức, văn nghệ sĩ Liên Xô mà bỏ qua hẳn sự thay đổi tư duy của các lãnh đạo cao cấp có đầu óc dân tộc chủ nghĩa, gồm cả ba tổng thống các nước cộng hòa Nga, Ukraine và Belarus.
Chính họ, cùng lãnh đạo Kazakhstan đã đồng lòng ký hiệp ước giải tán Liên Xô cuối năm 1991.
KGB Liên Xô được nước Nga tiếp quản và đổi tên thành Cục Phản gián Liên bang (FSK), và sau là Cục An ninh Liên bang (FSB).
 

daodiemq

Tiến sĩ
Chủ thớt
Toàn bộ bộ máy chính trị Liên Xô vào giai đoạn cuối đều suy thoái nghiêm trọng, như chính lời thủ tướng Liên Xô, Nikolai Ryzhkov viết về năm 1985:
“Tình hình đạo lý [nravstennoe] của xã hội chúng ta là thế này. Chúng ta tự ăn cắp của chính mình, trao và nhận hối lộ, báo cáo láo, cả trong văn bản, trên báo đài, từ bục diễn giả, trao huân chương cho nhau và khen ngợi nhau về những lời dối trá. Và thực tế là chuyện đó xảy ra từ trên xuống dưới, từ dưới lên trên...(all of this — from top to bottom and from bottom to top).”
Điều an ủy duy nhất cho KGB là đối thủ sừng sỏ của họ, CIA cũng không hề dự báo được sự sụp đổ nhanh chóng của Liên Xô, ngoài những báo cáo chung chung về tình trạng kinh tế đi xuống của hệ thống XHCN những năm 1988-91.
 

daodiemq

Tiến sĩ
Chủ thớt
Trên thực tế, các nguồn tư liệu sau này nêu ra cả những nhân vật quan trọng khác của Liên Xô trước Gorbachev đã muốn cải cách hệ thống Xô Viết, và xu thế cải tổ họ lựa chọn đã đưa Gorbachev lên nối nghiệp.
ngay trong hệ thống chính trị Liên Xô, các nhân vật cấp cao cũng đã nhận thấy vấn đề là mô hình kinh tế kế hoạch hóa và kiểm soát xã hội có vấn đề.
Không phải ai khác mà ông trùm an ninh KGB, cựu Trưởng ban Tổ chức Trung ương Đảng và sau là Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Liên Xô, Yuri Andropov (1914-1984), đã có tư duy cải tổ rất sớm.
Andropov là người học cao, có văn hóa, cứng rắn nhưng đọc nhiều biết rộng. Người ta tin rằng ông đọc tất cả những gì giới bất đồng chính kiến ở Nga đọc mà KGB cấm với công chúng. Ông hiểu rằng chủ nghĩa cộng sản sẽ chết nếu không có cải tổ sâu rộng.”
Theo James Rodgers, tác giả cuốn “Assignment Moscow: Reporting on Russia from Lenin to Putin" (I.B. Tauris, 2020), cựu phóng viên BBC tại Moscow, thì ngay khi lên làm tổng bí thư năm 1982, Andropov đã muốn cải cách hệ thống kinh tế và bộ máy Đảng ở Liên Xô.
Dù tên tuổi của Andropov bị coi là rất xấu xa tại Đông Âu do vai trò chỉ đạo vụ đàn áp khởi nghĩa Budapest năm 1956 và vì ông nắm bộ máy KGB nhiều năm, thực ra, theo nghiên cứu của Richard Sakwa (The Soviet Collapse: Contradictions and Neo-modernisation, Journal of Eurasian Studies 01/2013) thì Yuri Andropov đã từng có tiếng là một cán bộ lãnh đạo cởi mở.
“Từ cuối thập niên 1950, một thế hệ các nhân vật biết phê bình, có tư duy cởi mở hơn trong Đảng được Yuri Andropov cho thăng tiến khi ông nắm Ban Nội chính Trung ương thời Nikita Khrushchev.”
Nhóm cộng tác viên thân thiết của Andropov gồm Alexander Bovin, Yuri Shakhnazarov, Georgy Arbatov và Nikolai Shishlin.
Họ đăng các bài chuyên đề trong nội bộ Đảng, tìm cách nới rộng khuôn khổ của giáo điều Leninist mà Liên Xô theo đuổi từ ngày lập quốc.
Nhưng đáng tiếc là sang thời Brezhnev, các sáng kiến cải tổ từ bên trong đã bị chỉ đạo phải dừng lại.
Các công tác chuẩn bị để cải cách kinh tế mà nhóm của Andropov biên soạn đã đưa tới một số hoạt động khiêm tốn, được trao cho Thủ tướng Andrei Kosygin, một nhà kinh tế, đem vào thực hiện bước đầu.
Nhưng sang những năm 1960, mọi cải cách sơ khai đó đã bị xóa bỏ, và Mikhail Suslov, lý luận gia hàng đầu của Đảng CS Liên Xô, người đã đóng vai trò quan trọng trong cuộc lật đổ Khrushchev, đưa Brezhnev lên nắm quyền, đã làm tất cả để dẹp các thảo luận để cải tổ Đảng này.
Điều đáng chú ý là chính Andropov, xuất thân từ ngành nội chính và an ninh, và trực tiếp chỉ đạo đàn áp khởi nghĩa Budapest, lại khuyến khích Liên Xô học các cải cách kinh tế bán tư nhân của Hungary từ 1958, cho công ty tư nhân được phép hoạt động.
Không chỉ có vậy, các tài liệu sau này giải mật còn cho thấy Andropov muốn Liên Xô hướng tới một mô hình cải cách của Đảng Cộng sản.
Không phải ông muốn xóa bỏ Đảng mà rất quan tâm tới mô hình Cộng sản kiểu châu Âu (Eurocommunism – đảng cộng sản theo chủ nghĩa Marxist tham gia nghị trường ở Pháp, Ý, Hy Lạp).
Là người chỉ đạo các hoạt động gián điệp của KGB trên toàn châu Âu, gồm cả Tây Âu, Andropov có đủ thông tin về các đảng phái ở Phương Tây hơn là một lãnh đạo bình thường tại Liên Xô.
Theo cây bút Nga Andrei Konchalovsky viết trên trang OpenDemocracy thì vào thập niên 1980, không phải Gorbachev, mà chính Andropov mới là “nhân vật cải cách hàng đầu” của Liên Xô.
Còn James Rogers thì cho rằng vị trí nắm bộ máy an ninh, chỉ điểm rộng khắp trên toàn Liên Xô cho Andropov thấy bức tranh thực tế là các lỗi hệ thống của Liên Xô đã quá lớn, cần cải tổ gấp để tránh sụp đổ.
Một trong những quyết định quan trọng của Andropov là đưa Gorbachev từ một cán bộ cấp tỉnh về Moscow để nắm các chức vụ quan trọng cấp liên bang.
Nhưng Gorbachev không phải là người duy nhất được Andropov lựa chọn.
Khi lên làm lãnh tụ tối cao của Liên Xô năm 1982, Andropov mời ngay Heydar Aliyev, lãnh đạo Azerbaijan về Moscow làm Phó Thủ tướng phụ trách cải tổ kinh tế.
Trước đó, được Andropov khuyến khích, Aliyev đã học mô hình cải cách kinh tế Hungary để áp dụng vào diện hẹp tại Cộng hòa XHCN Azerbaijan, gồm doanh nghiệp công tư phối hợp, khoán sản phẩm.
Chi tiết này cho thấy một số giải pháp của phong trào Đổi mới ở Việt Nam hay 'sáng kiến' khoán sản phẩm thực ra đã được Liên Xô áp dụng từ trước, ở diện hẹp.
Nắm chức Phó Chủ tịch Sovmin (Hội đồng Bộ trưởng), Aliyev chưa kịp làm được gì nhiều thì đã mắc trọng bệnh.
Theo Konchalovsky, chỉ vì Aliyev không đảm lãnh được vai trò lớn, ban lãnh đạo Liên Xô mới chọn để cho nhân vật trẻ tuổi hơn, Gorbachev (sinh năm 1931) lên vị trí cao nhất, sau khi cả Yuri Andropov và Konstantin Chernenko thay nhau qua đời.
Vẫn theo tác giả này thì Andropov quen Gorbachev khi đi nghỉ, chữa bệnh thận ở miền Nam nước Nga.
Andropov đưa Gorbachev từ vị trí bí thư đảng tại Stavropol về Moscow và giới thiệu với Brezhnev để giao chức Bí thư chuyên ngành nông nghiệp khi Gorbachev mới ngoài 40 tuổi.
Tuy thế, về sau này, Andropov không tin tưởng rằng Gorbachev có thể nắm vị trí cao nhất Liên Xô.
Điều các nhà bình luận ngày nay nói tới là Gorbachev thất bại vì quá tin tưởng vào công cuộc cải cách.
Khi ông lên cầm quyền (1985), nhiều lãnh đạo Nga khác tin rằng chương trình cải tổ Gorbachev tung ra cũng như vô số khẩu hiệu đã được công bố, chẳng ai tin vào chúng.
Nhưng nào ngờ, Gorbachev làm thật, và đã xóa bỏ vai trò của bộ máy tuyên giáo, cho phép đối thoại giới hạn trong nội bộ để tìm cách làm mới chính sách.
Ông muốn cứu chủ nghĩa cộng sản tại Liên Xô nhưng cuộc Perestroika chỉ làm nổi bật thêm ra các nghịch lý và sai lầm của nó, và “ông ta đã giết chết chủ nghĩa cộng sản”, sử gia Anh gốc Hungary Victor Sebestyen, viết trong cuốn “Revolution 1989: The Fall of the Soviet Empire” (2009).
Gorbachev muốn xóa bỏ giáo điều mà nhiều thế hệ đảng viên và lãnh đạo Đảng CSLX lặp đi lặp lại vô ý thức.
Vì Andropov qua đời trước Gorbachev, người ta không thể biết nếu vẫn thúc đẩy cải cách nội bộ mạnh tay một chút nữa thì liệu Andropov có lại làm đúng như Gorbachev đã làm hay không?
Sự thực là Andropov mới chỉ làm được một ít và Liên Xô vào thập niên 1980 đã bộc lộ rất nhiều mâu thuẫn nội bộ.
Điều chắc chắn là không chỉ Andropov và nhiều nhân vật cao cấp nhất của Liên Xô thời đó đã biết rất rõ mô hình chính trị của họ khó bền vững trước các thách thức bên trong, và bên ngoài.
Nay có ý kiến rằng trên thực tế, Liên Xô tan rã vì bị va đập bởi làn sóng sớm nhất của Toàn cầu hóa cuối thế kỷ 20, với máy điện toán xuất hiện, luồng thông tin tăng nhanh trên toàn thế giới, giao lưu hàng hóa phát triển khắp nơi.
Một thế giới khác chuyển biến khiến mô hình kinh tế kế hoạch hóa cứng nhắc và cách kiểm soát đều óc người dân, cán bộ Đảng CS kiểu Moscow áp dụng khi đó, không còn phù hợp.
 

daodiemq

Tiến sĩ
Chủ thớt
Ngày 25/12/1991, Mikhail Gorbachev từ chức tổng thống Liên Xô. Tại điện Kremlin, lá cờ Liên Xô hạ xuống lần cuối cùng.
"Chúng tôi đang đi tới nội chiến và tôi muốn tránh nó."
"Tôi không thể để điều đó xảy ra chỉ để bám níu quyền lực. Đi xuống là thắng lợi của tôi."
Trong diễn văn từ chức, Gorbachev nói nhờ chương trình cải tổ của ông, xã hội "đã có tự do".
 

daodiemq

Tiến sĩ
Chủ thớt
Khi Mikhail Gorbachev từ chức gần 25 năm trước khiến Liên Xô bất ngờ tan rã, ông hầu như không còn lựa chọn nào khác, khi mà trước đó 17 ngày, lãnh đạo ba nước Nga, Ukraine và Belarus đã ký một hiệp ước hủy bỏ Liên bang Xô viết - cũng là một quyết định mang tính nhất thời không được tính toán kỹ càng.
Cho đến thời điểm tháng 12/1991, Bức tường Berlin và khối các nước cơm sườn Đông Âu đã không còn nữa, nhưng Liên bang Xô viết vẫn tồn tại, được lãnh đạo bởi Đảng cơm sườn với Mikhail Gorbachev là người đứng đầu.
Tuy nhiên, thế lực của ông đã suy yếu đi nhiều sau cuộc đảo chính vào tháng Tám 1991, và vấn đề nghiêm trọng nhất là các phong trào đòi độc lập của các nước cộng hòa khối Xô viết nổi lên vào thời gian cuối năm.
Liên Xô có thể tồn tại mà không có các nước thành viên vùng Baltic như Estonia, Latvia và Lithuania, nhưng lại không thể nếu không có Nga và Ukraine.
 

daodiemq

Tiến sĩ
Chủ thớt
Tổng thống vừa đắc cử của Ukraine khi đó, Leonid Kravchuk, muốn tách khỏi Moscow, còn Tổng thống Nga, Boris Yeltsin, thì muốn giành thêm quyền lực từ tay Gorbachev.
Vì thế, họ đồng ý gặp mặt vào ngày 08/12 cùng với Tổng thống Belarus, Stanislav Shushkevich. Hiển nhiên có thể dự đoán kết quả cuộc họp chỉ là điều bất lợi cho Gorbachev.
 
Bên trên
Tắt Quảng Cáo