Thời sự Tâm sự trải lòng chuyện thế gian

Xamnewbie

Yếu sinh lý
Chào các tml.

T biết ở đây ae chủ yếu tâm sự về các chuyện bụp ịt bọp gái gú. Tao cũng tự nhận tao cũng chả tốt đẹp gì. Cũng tranh thủ mút ons,fwd đều. Nên những thứ tao tâm sự dưới đây chắc chúng mày cũng chả thằng nào quan tâm đâu. Nhưng cho dù gạch đá thế nào thì cũng cám ơn mấy tml đã hiểu cho tâm trạng của tao.

Ngoài đời tao không phải là thằng yếu đuối. cũng mạnh mẽ dám nghĩ dám làm. Tự tay gây dựng, tuy ko giàu có nhưng cũng ung dung với đời.
Chỉ có điều nhiều khi ở một số hoàn cảnh tao thấy tao yếu đuối quá chúng mày ạ. Tao cũng không hiểu sao nữa.
Sáng nay khi đang làm việc. Tao có tình cờ xem mấy cái về chị Võ Thị Sáu người anh hùng dân tộc kháng chiến chống pháp. Rồi tao tìm đọc lại các tiểu sử của chị. Nghĩ đến cảnh lúc ra pháp trường, chị vẫn ung dung ngắt 1 nhành hoa cài lên mái tóc, không chịu bịt mắt mà nhìn thẳng họng súng. Ra đi mà vẫn yêu tổ quốc, hy sinh cho đồng bào, dân tộc. Tao thấy thương vcd, ứa nước mắt. Lúc ấy chị mới có 19 tuổi đầu. Cái tuổi này bọn gen Z chắc vẫn còn nhí nhảnh vô tư lắm.

Mỗi lần về quê, ngồi với ông chú lấy dì ruột tao. Xưa đi bộ đội đánh nhau chiến trường bao năm. Bị địch nó bắn viên đạn xuyên từ bàn chân lên tay. Giờ đi vẫn thọt. Mỗi lần ngồi uống rượu với ông chú nghe kể chuyện mà vui phết ae ạ. Chú bảo lúc đánh nhau. đang nc với ông bạn bên cạnh lúc quay sang đã thấy 1 lỗ đạn xuyên mặt. Lúc đấy cay lên chả còn sợ sống chết mẹ gì nữa. Chỉ biết nã đạn để trả thù và phải giết được địch nếu không thì nó cũng giết mình. Thấy lòng trĩu mẹ nặng luôn. Bao nhiêu thế hệ các cụ đã ra đi trên chiến trường.

Xem những bộ film cảm động hay những hoàn cảnh về tình thân gia đình, hy sinh cho nhau. Tao cũng rớm nước mắt. Ông bà già tao bên quân đội xưa cũng tần tảo một đời nuôi dậy anh em tao. Giờ mỗi ngày trôi qua tao già đi nhưng bố mẹ tao cũng già đi nhiều và nhanh hơn. Thiết nghĩ bố mẹ không còn nhiều tgian nữa mà tao thấy hoang mang vô cùng. Tự nhiên tao sợ cái cảm giác một ngày nào đó trong tương lai khi tao về nhà không thấy hình bóng của bố của mẹ tao. Xưa có gia đình nó hỗn láo với bố tao, tao tẩn thằng chồng nó 1 trận. Rồi vợ nó gọi con mẹ cả hơn chục thằng hổ báo qua nhà tao. Đm cuối cùng cả bọn cúp đít về. Đụng vào tao thì đc chứ đụng vào bố mẹ, ng thân gđinh tao thì chúng nó cứ xác định.

Mỗi khi đọc mấy vụ con giết bố mẹ, ông bà vì đất đai hoặc không cho tiền. Thấy sôi xục vcd. Nếu chúng mày thằng nào đã xem phim bao công. Có tập có thằng con bất hiếu trở thành quan, vì sợ danh dự nên tìm cách giết bố mẹ nông dân nuôi dưỡng mình từ bé. Lúc Bao Đại Nhân đưa cẩu đầu trảm ra trảm. Thì tự nhiên có con chó ra sủa rồi sét đánh vô cái cẩu đầu trảm không cho Bao Đại Nhân trảm thằng kia. Đại nhân còn nghĩ "hay là mình xử oan". Mà chưa dứt thì tự nhiên thấy sét đánh trúng thằng con kia. Bao Đại Nhân mới hiểu "thì ra tội bất hiếu là tội nặng nhất trong tất cả các tội. Người không xử thì trời sẽ xử". Xưa cũng thi thoảng đi nấu ăn từ thiện ở trại phong, bảo trợ trên ba vì. Có cụ con cái đầy đủ nhưng nhất định không ở cùng thằng nào. thấy cụ cứ lủi thủi thương vãi. Thế là cũng hết một đời người, có đầy đủ con cháu mà cuối đời lại cô đơn nơi xa xôi. Đời bất công vcđ thật. Gần nhà tao có cụ hơn 80t dáng người chỉ bé bằng đứa trẻ lớp 3, lưng thì gù, có vẻ không còn minh mẫn mà suốt ngày phải đi nhặt bìa, lon bia etc để nuôi thằng con bị nghiện thấy mọi người bảo thế. Thi thoảng gặp tao cũng biếu cụ 1 ít rồi bảo cụ về mà nghỉ. Nhưng cụ chỉ cười xong vẫn đi tìm rác bới tiếp. Có những hôm trên đg về cách nhà tầm gần 3km mà vẫn thấy cụ đi bộ để bới rác bên đường. Cái dáng vẻ khòm khòm kéo lê túi rác trong tội thực sự. Thực sự đéo biết phải làm sao chúng mày ạ.

Thôi đi ăn cơm đây. Đéo hiểu sao nay tự nhiên lại dở dở thế. Mong chúng mày thông cảm cho thằng gàn dở này. Tao viết ra cho nó thoải mái. Chiều còn họp hành triền miên ;))
 

Vyvy2k2

Yếu sinh lý
Chắc mày có tấm lòng yêu thương từ nhỏ , mày có căn tu đó , mạnh mẽ trong cuộc sống ko có nghĩa là ko có cảm xúc yêu thương , xúc động khi gặp những hoàn cảnh khó khăn . Mày là người tử tế đó xh cần những người như mày
 

vtbxam

Thạc sĩ
Cuộc sống mỗi người đều là mỗi vai diễn khác nhau của cuộc đời, tất cả đều là nhân vật chính của một bộ phim mang tên Cuộc Đời, do chính bản thân là đạo diễn và biên kịch nó...cứ diễn cho trọn nhân vật dù như thế nào kết thúc vẫn là cát bụi.!.
 

Trẩu Tre

Yếu sinh lý
Chào các tml.

T biết ở đây ae chủ yếu tâm sự về các chuyện bụp ịt bọp gái gú. Tao cũng tự nhận tao cũng chả tốt đẹp gì. Cũng tranh thủ mút ons,fwd đều. Nên những thứ tao tâm sự dưới đây chắc chúng mày cũng chả thằng nào quan tâm đâu. Nhưng cho dù gạch đá thế nào thì cũng cám ơn mấy tml đã hiểu cho tâm trạng của tao.

Ngoài đời tao không phải là thằng yếu đuối. cũng mạnh mẽ dám nghĩ dám làm. Tự tay gây dựng, tuy ko giàu có nhưng cũng ung dung với đời.
Chỉ có điều nhiều khi ở một số hoàn cảnh tao thấy tao yếu đuối quá chúng mày ạ. Tao cũng không hiểu sao nữa.
Sáng nay khi đang làm việc. Tao có tình cờ xem mấy cái về chị Võ Thị Sáu người anh hùng dân tộc kháng chiến chống pháp. Rồi tao tìm đọc lại các tiểu sử của chị. Nghĩ đến cảnh lúc ra pháp trường, chị vẫn ung dung ngắt 1 nhành hoa cài lên mái tóc, không chịu bịt mắt mà nhìn thẳng họng súng. Ra đi mà vẫn yêu tổ quốc, hy sinh cho đồng bào, dân tộc. Tao thấy thương vcd, ứa nước mắt. Lúc ấy chị mới có 19 tuổi đầu. Cái tuổi này bọn gen Z chắc vẫn còn nhí nhảnh vô tư lắm.

Mỗi lần về quê, ngồi với ông chú lấy dì ruột tao. Xưa đi bộ đội đánh nhau chiến trường bao năm. Bị địch nó bắn viên đạn xuyên từ bàn chân lên tay. Giờ đi vẫn thọt. Mỗi lần ngồi uống rượu với ông chú nghe kể chuyện mà vui phết ae ạ. Chú bảo lúc đánh nhau. đang nc với ông bạn bên cạnh lúc quay sang đã thấy 1 lỗ đạn xuyên mặt. Lúc đấy cay lên chả còn sợ sống chết mẹ gì nữa. Chỉ biết nã đạn để trả thù và phải giết được địch nếu không thì nó cũng giết mình. Thấy lòng trĩu mẹ nặng luôn. Bao nhiêu thế hệ các cụ đã ra đi trên chiến trường.

Xem những bộ film cảm động hay những hoàn cảnh về tình thân gia đình, hy sinh cho nhau. Tao cũng rớm nước mắt. Ông bà già tao bên quân đội xưa cũng tần tảo một đời nuôi dậy anh em tao. Giờ mỗi ngày trôi qua tao già đi nhưng bố mẹ tao cũng già đi nhiều và nhanh hơn. Thiết nghĩ bố mẹ không còn nhiều tgian nữa mà tao thấy hoang mang vô cùng. Tự nhiên tao sợ cái cảm giác một ngày nào đó trong tương lai khi tao về nhà không thấy hình bóng của bố của mẹ tao. Xưa có gia đình nó hỗn láo với bố tao, tao tẩn thằng chồng nó 1 trận. Rồi vợ nó gọi con mẹ cả hơn chục thằng hổ báo qua nhà tao. Đm cuối cùng cả bọn cúp đít về. Đụng vào tao thì đc chứ đụng vào bố mẹ, ng thân gđinh tao thì chúng nó cứ xác định.

Mỗi khi đọc mấy vụ con giết bố mẹ, ông bà vì đất đai hoặc không cho tiền. Thấy sôi xục vcd. Nếu chúng mày thằng nào đã xem phim bao công. Có tập có thằng con bất hiếu trở thành quan, vì sợ danh dự nên tìm cách giết bố mẹ nông dân nuôi dưỡng mình từ bé. Lúc Bao Đại Nhân đưa cẩu đầu trảm ra trảm. Thì tự nhiên có con chó ra sủa rồi sét đánh vô cái cẩu đầu trảm không cho Bao Đại Nhân trảm thằng kia. Đại nhân còn nghĩ "hay là mình xử oan". Mà chưa dứt thì tự nhiên thấy sét đánh trúng thằng con kia. Bao Đại Nhân mới hiểu "thì ra tội bất hiếu là tội nặng nhất trong tất cả các tội. Người không xử thì trời sẽ xử". Xưa cũng thi thoảng đi nấu ăn từ thiện ở trại phong, bảo trợ trên ba vì. Có cụ con cái đầy đủ nhưng nhất định không ở cùng thằng nào. thấy cụ cứ lủi thủi thương vãi. Thế là cũng hết một đời người, có đầy đủ con cháu mà cuối đời lại cô đơn nơi xa xôi. Đời bất công vcđ thật. Gần nhà tao có cụ hơn 80t dáng người chỉ bé bằng đứa trẻ lớp 3, lưng thì gù, có vẻ không còn minh mẫn mà suốt ngày phải đi nhặt bìa, lon bia etc để nuôi thằng con bị nghiện thấy mọi người bảo thế. Thi thoảng gặp tao cũng biếu cụ 1 ít rồi bảo cụ về mà nghỉ. Nhưng cụ chỉ cười xong vẫn đi tìm rác bới tiếp. Có những hôm trên đg về cách nhà tầm gần 3km mà vẫn thấy cụ đi bộ để bới rác bên đường. Cái dáng vẻ khòm khòm kéo lê túi rác trong tội thực sự. Thực sự đéo biết phải làm sao chúng mày ạ.

Thôi đi ăn cơm đây. Đéo hiểu sao nay tự nhiên lại dở dở thế. Mong chúng mày thông cảm cho thằng gàn dở này. Tao viết ra cho nó thoải mái. Chiều còn họp hành triền miên ;))
Mày có phải tml đạt sẽ ko? Nghe đâu bà 6 là trẻ tâm thần đã đc tác giả câu chuyện xác nhận mà :)) lại lôi ra gây tranh cãi hả
 
Bên trên
Tắt Quảng Cáo