Thời sự Địt mẹ mấy con mặt lồn bán thuốc

djtmeadmjn

Chim TO
Chả là tao hôm đó đi uống rượi về chắc bị cảm lạnh, sáng sau dậy thấy đau đầu, rát cổ,sốt lúc nóng lúc lạnh
Tao ra kể triệu chứng ý định chỉ uống 1 2 lần là khỏi. Vì tao ghét thuốc và tao biết nếu đã khỏi chỉ 1 lần uống là khỏi.
Con mặt lồn bán thuốc nó vã cho tao 3 ngày với 6 gói thuốc, 1 lần là 1 nắm thuốc. Uống xong hết đau đầu thì lại đến đau bụng và trướng bụng. Địt cái lồn mẹ nó mất 2 3 ngày nay chưa khỏi.
Hôm qua ra nó lại bắt tao tẩy giun thế là t nghe nó tẩy tiếp. Xong vẫn đéo đỡ vẫn đau trướng bụng.
Tối qua ra bảo nó vẫn bị đau trướng nó định ném cho tao 1 đống thuốc nữa. Tao mới bảo đéo uống nữa, bán 1 liều thì mua k thì thôi. Nó bảo bán 1 liều thì không bán
Cái địt mẹ nó. Thuốc là để uống chứ có phải ăn gỏi đâu? Địt mẹ nó chứ bán ấn lắm thuốc vào để lấy tiền mà trong khi nó thực sự chả có tác dụng lồn gì
Thế tao đi sang cửa hàng khác mua 2 liều giá 75k uống đỡ hơn hẳn. Còn từ giờ chiều mới biết là khỏi hay chưa
Địt mẹ làm nghề y đức mà sống thất đức và kỹ năng chuyên môn yếu vậy thì sống làm con cặc gì. Địt mẹ cái lũ chó
 

nepopac

Lựa chọn bóng tối
Trên đời này, thứ duy nhất ta thực sự sở hữu là cơ thể mà ta rèn luyện hàng ngày.

Tất cả những thứ khác đều không thực sự thuộc về ta. Chúng là sự nhượng quyền, vay mượn. Tất cả mọi thứ xung quanh ta đều chỉ là do cuộc sống và các thực thể quyền lực hơn cho phép chúng ta sở hữu chúng. Khi chúng ta không được cho phép nữa, chúng sẽ bị lấy đi.

Alexander Đại Đế trong giờ phút lâm chung đã triệu tập các tướng sĩ của ông tới giường bệnh, và nói rằng ông muốn thi hài của ông được tiễn đưa về nơi an nghỉ với hai cánh tay thả lỏng giữa không trung, để mọi người cùng thấy rằng: “Chúng ta đến với thế giới này chỉ có hai bàn tay trắng, và chúng ta rời khỏi thế giới này cũng chỉ với hai bàn tay trắng”.

Kể cả kiến thức trong bộ não. Nó cũng chưa chắc đã là thuộc về chúng ta. Khi bạn nghĩ một điều gì đó, hãy thử tự hỏi xem đây là do bạn tự nghĩ ra thế hay bạn nghe nó ở đâu đó từ một ai đó. Tôi dám chắc khả năng thứ hai cao hơn.

Nhưng cơ thể là một chuyện khác hẳn. Bạn được ban cho nó, nó hoàn toàn là của bạn.

Bạn chịu trách nhiệm 100% với nó. Tất cả lối sống, nếp sinh hoạt, lịch trình, thời gian biểu, thói quen, sở thích, suy nghĩ, tư tưởng, bản ngã... tóm lại là những hành vi hoàn toàn nằm trong tầm kiểm soát của bạn - đều được phản chiếu thông qua nó.

Bạn không thể vay mượn, thuê mướn, sao chép, tái bản, làm giả, hay tước đoạt nó. Bạn chỉ có một cơ thể duy nhất, không có cơ hội quay về làm lại lần hai, và bạn phải sống với nó đến khi bạn trút hơi thở cuối cùng.

Bạn không thể sống mà thiếu đi nó được. Bạn không thể sống mà để cho nó dặt dẹo lay lắt. Nó càng được chăm sóc tốt thì đời bạn càng sướng. Càng bỏ mặc nó, hoặc xài nó theo kiểu thẻ tín dụng “tiêu trước, trả sau”, cứ thoải con gà mái đã rồi sau này chăm nó cũng chưa muộn, thì đời bạn càng khổ. Vào bệnh viện thăm khu điều trị nội trú là biết thế nào là khổ.

Giống như mọi cỗ máy hay động cơ, nó cần được vận hành và bảo dưỡng thường xuyên. Động cơ vận hành thường xuyên và bảo trì tốt sẽ bền bỉ. Động cơ cứ đem về vứt xó, hoặc chỉ xài mà không dưỡng như thể nó là động cơ vĩnh cửu, thì hỏng hóc tàn phế không phải là câu hỏi có hay không, mà là câu hỏi sớm hay muộn.

Nếu như thứ duy nhất bạn thực sự sở hữu mà bạn còn không xây đắp, vun vén, bảo trì và phát triển nó tốt được, thì bạn nghĩ xem liệu bạn có xứng đáng để được ủy thác những thứ khác trong cuộc đời hay không?

Nếu những chuyện rất đơn giản, hoàn toàn thuộc tầm kiểm soát của bạn như là hôm nay có tập luyện không, nhét vào mồm mình cái gì, đi ngủ mấy tiếng... mà bạn cũng không lo nổi, thì bạn còn có thể lo cho những chuyện lớn lao phức tạp kiểu gì?

Nếu thứ chứa đựng bộ não của bạn còn không được khỏe, làm sao mà não của bạn có thể hoạt động bình thường, suy nghĩ thông suốt, tinh thần minh mẫn, tâm hồn lạc quan kiên định?

Nếu không chăm sóc được cho cơ thể của chính mình, bạn có thể chăm sóc được cho ai?

Nếu chính bản thân mình mà bạn còn phản bội, ai có thể tin tưởng được bạn?

Cơ thể con người không sinh ra để ở yên một xó. Nếu muốn chỉ suốt ngày ăn, thà làm con heo. Nếu muốn chỉ suốt ngày ngủ, thà làm con lười. Nếu muốn chỉ ngồi im một chỗ, thà làm cái cây.

Còn đã làm con người thì phải tốt hơn thế. BẠN CÓ HIỂU KHÔNG?
 

Chu Du

Đầu Buồi
Trên đời này, thứ duy nhất ta thực sự sở hữu là cơ thể mà ta rèn luyện hàng ngày.

Tất cả những thứ khác đều không thực sự thuộc về ta. Chúng là sự nhượng quyền, vay mượn. Tất cả mọi thứ xung quanh ta đều chỉ là do cuộc sống và các thực thể quyền lực hơn cho phép chúng ta sở hữu chúng. Khi chúng ta không được cho phép nữa, chúng sẽ bị lấy đi.

Alexander Đại Đế trong giờ phút lâm chung đã triệu tập các tướng sĩ của ông tới giường bệnh, và nói rằng ông muốn thi hài của ông được tiễn đưa về nơi an nghỉ với hai cánh tay thả lỏng giữa không trung, để mọi người cùng thấy rằng: “Chúng ta đến với thế giới này chỉ có hai bàn tay trắng, và chúng ta rời khỏi thế giới này cũng chỉ với hai bàn tay trắng”.

Kể cả kiến thức trong bộ não. Nó cũng chưa chắc đã là thuộc về chúng ta. Khi bạn nghĩ một điều gì đó, hãy thử tự hỏi xem đây là do bạn tự nghĩ ra thế hay bạn nghe nó ở đâu đó từ một ai đó. Tôi dám chắc khả năng thứ hai cao hơn.

Nhưng cơ thể là một chuyện khác hẳn. Bạn được ban cho nó, nó hoàn toàn là của bạn.

Bạn chịu trách nhiệm 100% với nó. Tất cả lối sống, nếp sinh hoạt, lịch trình, thời gian biểu, thói quen, sở thích, suy nghĩ, tư tưởng, bản ngã... tóm lại là những hành vi hoàn toàn nằm trong tầm kiểm soát của bạn - đều được phản chiếu thông qua nó.

Bạn không thể vay mượn, thuê mướn, sao chép, tái bản, làm giả, hay tước đoạt nó. Bạn chỉ có một cơ thể duy nhất, không có cơ hội quay về làm lại lần hai, và bạn phải sống với nó đến khi bạn trút hơi thở cuối cùng.

Bạn không thể sống mà thiếu đi nó được. Bạn không thể sống mà để cho nó dặt dẹo lay lắt. Nó càng được chăm sóc tốt thì đời bạn càng sướng. Càng bỏ mặc nó, hoặc xài nó theo kiểu thẻ tín dụng “tiêu trước, trả sau”, cứ thoải con gà mái đã rồi sau này chăm nó cũng chưa muộn, thì đời bạn càng khổ. Vào bệnh viện thăm khu điều trị nội trú là biết thế nào là khổ.

Giống như mọi cỗ máy hay động cơ, nó cần được vận hành và bảo dưỡng thường xuyên. Động cơ vận hành thường xuyên và bảo trì tốt sẽ bền bỉ. Động cơ cứ đem về vứt xó, hoặc chỉ xài mà không dưỡng như thể nó là động cơ vĩnh cửu, thì hỏng hóc tàn phế không phải là câu hỏi có hay không, mà là câu hỏi sớm hay muộn.

Nếu như thứ duy nhất bạn thực sự sở hữu mà bạn còn không xây đắp, vun vén, bảo trì và phát triển nó tốt được, thì bạn nghĩ xem liệu bạn có xứng đáng để được ủy thác những thứ khác trong cuộc đời hay không?

Nếu những chuyện rất đơn giản, hoàn toàn thuộc tầm kiểm soát của bạn như là hôm nay có tập luyện không, nhét vào mồm mình cái gì, đi ngủ mấy tiếng... mà bạn cũng không lo nổi, thì bạn còn có thể lo cho những chuyện lớn lao phức tạp kiểu gì?

Nếu thứ chứa đựng bộ não của bạn còn không được khỏe, làm sao mà não của bạn có thể hoạt động bình thường, suy nghĩ thông suốt, tinh thần minh mẫn, tâm hồn lạc quan kiên định?

Nếu không chăm sóc được cho cơ thể của chính mình, bạn có thể chăm sóc được cho ai?

Nếu chính bản thân mình mà bạn còn phản bội, ai có thể tin tưởng được bạn?

Cơ thể con người không sinh ra để ở yên một xó. Nếu muốn chỉ suốt ngày ăn, thà làm con heo. Nếu muốn chỉ suốt ngày ngủ, thà làm con lười. Nếu muốn chỉ ngồi im một chỗ, thà làm cái cây.

Còn đã làm con người thì phải tốt hơn thế. BẠN CÓ HIỂU KHÔNG?
Cái lồn cụ mày spam @Ủn Hý , @ManhThuong
 

Long Hoang

Tao là gay
Đm.Học trung cấp 6 điểm 3 môn thì chúng nó biết lol gì.đầu óc ngu thì đéo bao giờ cải tạo được,bọn IQ thấp đấy có kiếm được tiền cũng chỉ là do sự lưu manh
 

nepopac

Lựa chọn bóng tối
Cái lồn cụ mày spam @Ủn Hý , @ManhThuong
Trước có người hỏi tôi là cứ viết để làm gì, viết như này chỉ như nước đổ lá khoai chứ có được cái nước mẹ gì đâu, thế gian này có sinh ắt có diệt, ai muốn vươn lên họ sẽ tìm cách, ai không muốn sẽ tự hủy hoại chính mình, cứ kệ cho mọi thứ tự vận hành thôi.

Cũng là một ý tưởng hay đấy chứ, tôi công nhận.

Nhưng chẳng phải điều đó chính xác là những gì mà bọn “nhà cái” muốn hay sao?

Chúng ta đều là người chơi trong một trò chơi khổng lồ. “Nhà cái” thì luôn muốn những thằng gà mờ vào chơi thật nhiều để trục lợi từ mấy thằng đó. Chứ đâu có muốn những thằng gà đó khôn lên, khôn lên thì “nhà cái” lấy gì mà ăn.

Thế nên “nhà cái” muốn giữ cho số lượng lớn người chơi trong cái server này thật là ngờ u, còn với những thằng chơi lâu năm nhiều kinh nghiệm thì “nhà cái” muốn bọn này phải câm mõm, không được khai trí, không được đả thông tư tưởng cho những tay mơ còn lại.

Vậy nên tôi sẽ cứ viết. Nhiều, ít, như nào cũng được. Lúc nào viết được nhiều thì viết nhiều, ít thì viết ít. Nhưng dù thế nào thì nó sẽ vẫn là một thứ tôi làm đều đặn.

Có những thứ tôi viết ở đây là những thứ tôi ước gì mình đã biết được từ 10 năm trước. Tôi tin rằng ở ngoài kia vẫn còn những người cần chúng.

Còn thức tỉnh nhân loại, giúp nước cứu đời, kinh bang bế thế thì tôi bó tay, xin kiếu. Ai nghĩ rằng tôi đang ảo tưởng mình là Moses thì tùy, nhưng đấy chẳng phải việc của tôi, tôi biết thừa tôi không làm nổi.

Đoạn kết phim Ma Trận phần 3 không phải là toàn bộ những người bị Ma Trận giam giữ đều được giải phóng. Đoạn kết của nó là Neo hy sinh để tiêu diệt Smith. Lũ máy móc vẫn duy trì Ma Trận, phần lớn nhân loại vẫn bị giam giữ để nạp năng lượng cho bọn chúng. Đổi lại, nhân loại tự do ở Zion được sống trong hòa bình.

Đời cũng thế. Nếu họ vẫn đang say trong giấc mơ thì rất khó để gọi họ dậy. Họ sẽ quát tháo và đòi ngủ tiếp. Nên là đánh thức được ai dậy thì cũng chẳng phải vì lời lẽ mình lay động, văn chương mình bay bướm, mà là vì họ tự nhận thức được họ muốn thức tỉnh. Còn không thì thôi, để họ tự sinh tự diệt, để họ yên trong chiếc lọ thủy tinh của họ. Con người chỉ thay đổi được khi bản thân mình muốn thay đổi thôi, chẳng có ngoại lực nào tác động vào được.

Cứu thế giới á? Nói thật chứ, tầm này muốn cứu thế giới thì chỉ có nhờ Eren hay Thanos. Người bình thường như tôi thì chịu.
 

fuck0105

Tao là gay
đéo hiểu mày ngu thật hay giả vờ. Bán thuốc chỉ là dược sỹ biết con mẹ gì về khám chữa bệnh. Đúng là phải đi khám bác sĩ, kê đơn, cầm đơn ra mới mua thuốc. Còn dân đen VN thì trước giờ tiếc tiền hoặc toàn bệnh thông thường thì tự mua thuốc, tự nhờ mấy con bán thuốc tư vấn cho. Giờ tự uống không khỏi thì lại đổi tại bán thuốc. Ngáo vcl
 

djtmeadmjn

Chim TO
Chủ thớt
đéo hiểu mày ngu thật hay giả vờ. Bán thuốc chỉ là dược sỹ biết con mẹ gì về khám chữa bệnh. Đúng là phải đi khám bác sĩ, kê đơn, cầm đơn ra mới mua thuốc. Còn dân đen VN thì trước giờ tiếc tiền hoặc toàn bệnh thông thường thì tự mua thuốc, tự nhờ mấy con bán thuốc tư vấn cho. Giờ tự uống không khỏi thì lại đổi tại bán thuốc. Ngáo vcl
Cái lồn mẹ mày chứ, Lúc đầu chỉ có nhức đầu, rát họng, sốt thôi mà cũng phải ra bác sỹ à con?
Địt cụ mày ai cũng như thế thì mày đéo chen vào được bệnh viện đâu. Địt mẹ mày
 

djtmeadmjn

Chim TO
Chủ thớt
Trên đời này, thứ duy nhất ta thực sự sở hữu là cơ thể mà ta rèn luyện hàng ngày.

Tất cả những thứ khác đều không thực sự thuộc về ta. Chúng là sự nhượng quyền, vay mượn. Tất cả mọi thứ xung quanh ta đều chỉ là do cuộc sống và các thực thể quyền lực hơn cho phép chúng ta sở hữu chúng. Khi chúng ta không được cho phép nữa, chúng sẽ bị lấy đi.

Alexander Đại Đế trong giờ phút lâm chung đã triệu tập các tướng sĩ của ông tới giường bệnh, và nói rằng ông muốn thi hài của ông được tiễn đưa về nơi an nghỉ với hai cánh tay thả lỏng giữa không trung, để mọi người cùng thấy rằng: “Chúng ta đến với thế giới này chỉ có hai bàn tay trắng, và chúng ta rời khỏi thế giới này cũng chỉ với hai bàn tay trắng”.

Kể cả kiến thức trong bộ não. Nó cũng chưa chắc đã là thuộc về chúng ta. Khi bạn nghĩ một điều gì đó, hãy thử tự hỏi xem đây là do bạn tự nghĩ ra thế hay bạn nghe nó ở đâu đó từ một ai đó. Tôi dám chắc khả năng thứ hai cao hơn.

Nhưng cơ thể là một chuyện khác hẳn. Bạn được ban cho nó, nó hoàn toàn là của bạn.

Bạn chịu trách nhiệm 100% với nó. Tất cả lối sống, nếp sinh hoạt, lịch trình, thời gian biểu, thói quen, sở thích, suy nghĩ, tư tưởng, bản ngã... tóm lại là những hành vi hoàn toàn nằm trong tầm kiểm soát của bạn - đều được phản chiếu thông qua nó.

Bạn không thể vay mượn, thuê mướn, sao chép, tái bản, làm giả, hay tước đoạt nó. Bạn chỉ có một cơ thể duy nhất, không có cơ hội quay về làm lại lần hai, và bạn phải sống với nó đến khi bạn trút hơi thở cuối cùng.

Bạn không thể sống mà thiếu đi nó được. Bạn không thể sống mà để cho nó dặt dẹo lay lắt. Nó càng được chăm sóc tốt thì đời bạn càng sướng. Càng bỏ mặc nó, hoặc xài nó theo kiểu thẻ tín dụng “tiêu trước, trả sau”, cứ thoải con gà mái đã rồi sau này chăm nó cũng chưa muộn, thì đời bạn càng khổ. Vào bệnh viện thăm khu điều trị nội trú là biết thế nào là khổ.

Giống như mọi cỗ máy hay động cơ, nó cần được vận hành và bảo dưỡng thường xuyên. Động cơ vận hành thường xuyên và bảo trì tốt sẽ bền bỉ. Động cơ cứ đem về vứt xó, hoặc chỉ xài mà không dưỡng như thể nó là động cơ vĩnh cửu, thì hỏng hóc tàn phế không phải là câu hỏi có hay không, mà là câu hỏi sớm hay muộn.

Nếu như thứ duy nhất bạn thực sự sở hữu mà bạn còn không xây đắp, vun vén, bảo trì và phát triển nó tốt được, thì bạn nghĩ xem liệu bạn có xứng đáng để được ủy thác những thứ khác trong cuộc đời hay không?

Nếu những chuyện rất đơn giản, hoàn toàn thuộc tầm kiểm soát của bạn như là hôm nay có tập luyện không, nhét vào mồm mình cái gì, đi ngủ mấy tiếng... mà bạn cũng không lo nổi, thì bạn còn có thể lo cho những chuyện lớn lao phức tạp kiểu gì?

Nếu thứ chứa đựng bộ não của bạn còn không được khỏe, làm sao mà não của bạn có thể hoạt động bình thường, suy nghĩ thông suốt, tinh thần minh mẫn, tâm hồn lạc quan kiên định?

Nếu không chăm sóc được cho cơ thể của chính mình, bạn có thể chăm sóc được cho ai?

Nếu chính bản thân mình mà bạn còn phản bội, ai có thể tin tưởng được bạn?

Cơ thể con người không sinh ra để ở yên một xó. Nếu muốn chỉ suốt ngày ăn, thà làm con heo. Nếu muốn chỉ suốt ngày ngủ, thà làm con lười. Nếu muốn chỉ ngồi im một chỗ, thà làm cái cây.

Còn đã làm con người thì phải tốt hơn thế. BẠN CÓ HIỂU KHÔNG?
Bài của mày hay đấy. Vodka cho mày
 

Banlienthanh

Yếu sinh lý
Chả là tao hôm đó đi uống rượi về chắc bị cảm lạnh, sáng sau dậy thấy đau đầu, rát cổ,sốt lúc nóng lúc lạnh
Tao ra kể triệu chứng ý định chỉ uống 1 2 lần là khỏi. Vì tao ghét thuốc và tao biết nếu đã khỏi chỉ 1 lần uống là khỏi.
Con mặt lồn bán thuốc nó vã cho tao 3 ngày với 6 gói thuốc, 1 lần là 1 nắm thuốc. Uống xong hết đau đầu thì lại đến đau bụng và trướng bụng. Địt cái lồn mẹ nó mất 2 3 ngày nay chưa khỏi.
Hôm qua ra nó lại bắt tao tẩy giun thế là t nghe nó tẩy tiếp. Xong vẫn đéo đỡ vẫn đau trướng bụng.
Tối qua ra bảo nó vẫn bị đau trướng nó định ném cho tao 1 đống thuốc nữa. Tao mới bảo đéo uống nữa, bán 1 liều thì mua k thì thôi. Nó bảo bán 1 liều thì không bán
Cái địt mẹ nó. Thuốc là để uống chứ có phải ăn gỏi đâu? Địt mẹ nó chứ bán ấn lắm thuốc vào để lấy tiền mà trong khi nó thực sự chả có tác dụng lồn gì
Thế tao đi sang cửa hàng khác mua 2 liều giá 75k uống đỡ hơn hẳn. Còn từ giờ chiều mới biết là khỏi hay chưa
Địt mẹ làm nghề y đức mà sống thất đức và kỹ năng chuyên môn yếu vậy thì sống làm con cặc gì. Địt mẹ cái lũ chó
Do m ngu thôi tml, đi khám ko đi nghe mấy em bán thuốc biết thế cặc nào đc, lại đau đầu cho uống clocid đau đít cho hốc paradol. Ngu ráng chịu
 

Antony Thái

Tao là gay
Uống ko khỏi mà vẫn đâm đầu ra chỗ đó mua tiếp. 😂😂😂. Bth uống 2 ngày là ok rồi, đây nó bán cho 3 ngày vẫn mua.
 

djtmeadmjn

Chim TO
Chủ thớt
Tao ghét bọn bán thuốc này lắm
Bởi nó cứ nhồi cho người ta mua nhiều rồi tính tiền. Trong khi thực sự thuốc bây giờ có khi còn làm từ than tre trị ung thư. Địt cả lò bọn làm ra cơ chế
 
Bên trên
Tắt Quảng Cáo