Trở lại cuộc sống hàng ngày
Bọn tao ai vào việc nấy, học hành cuối kỳ có thoáng hơn, và tao vẫn đi làm đều đặn, tuần chở nhau đi chơi đôi lần, và không lặp lại địa điểm. Nói chung đó là những khoảng thời gian hạnh phúc của bọn tao. Cũng thi thoảng có lúc dỗi hờn vì tao nhận thêm việc đi làm kín tuần, vì tao quyết tâm mua xe máy và thay đổi phòng trọ mới tốt hơn.
Khi tao có thêm nhiều người quen, đồng nghiệp, bạn cũ, thì tin nhắn điện thoại qua lại nhiều hơn, trong đó có 2 cô bạn cùng cấp 3 học sư phạm và mấy đứa con gái cùng chỗ làm thêm với tao.
Tao biết mấy nàng ấy thích thích mình, và tao hiểu cần ntn để giữ mqh mà ko mất lòng ai. Và ko muốn tổn thương hay chị phải nghi ngờ.
Giác quan thứ 6 của con gái nó nhạy ngoài suy nghĩ của tao và bọn tao có những khúc mắc nhất định, tuy ko quá to tát nhưng nói chung nó cũng khiến cả hai có phút chạnh lòng.
Về cơ bản là tao vẫn đúng mực, ko lằng nhằng này nọ
Chính vì lẽ đó, khi sau này chia tay nhau, một trong số người kia đã yêu tao và tao đã yêu lại , cũng nghiêm túc như yêu chị bây giờ.
Tính tao vậy đấy, cứng nhắc, hơi bảo thủ và khó thay đổi quan điềm nhất là chuyện tình cảm với phụ nữ.
Tao stop việc phát tờ rơi sau 1 tháng nhận cùng lúc 4 job, đưa chị đi chơi và tao đã tặng một chiếc quần Jean Nhất Long, áo khoác cũng xịn, khiến bọn bạn ngoại tỉnh cũng ghen tị và ngưỡng mộ chị cũng như tao

Nói chung sau khi chính thức yêu nhau, tao ko để chị bị hạn chế cơ sở vật chất như trước. Tao thoải mái về chuyện đó ko phải vì sỹ diện hay thể hiện này nọ. Chị cũng hiểu tính tao và rất hay gàn khi tao tặng một thứ gì đó.
Chỉ có điều thương tao vất vả, đi làm miết và lấy cớ ít quan tâm để bắt tao ở nhà nhiều hơn, nhưng ý đồ của tao lại khác.
Tao mượn dc cái máy ảnh kts của ông anh mà hay cho hắn thuốc lá, và lên kế hoạch đi chơi trước khi nghỉ Tết.
Tao rủ chị đi Sapa đúng ôm. 23 tháng chạp, lần đầu tiên cho cả hai đứa, lạnh, ẩm và cảnh vật mới lạ. Đứng trên chõ cổng trời, ăn đồ nướng và ngả vào lưng nhau cùng nhìn ngắm mây.
- nghỉ sớm sao anh ko về quê?
- thế gọi bằng anh đã thật sự thuận mồm chưa đấy?
- kệ tôi, tôi thích thì tôi cứ gọi, lúc nào không thích thì tôi lại làm chị của anh
- tao cười, và hiểu là chị đang rất nồng nàn tỉnh cảm
- chả mấy dịp dc đi chơi như này, lại có cớ không ai để ý câu ra câu vào
Về quê sớm thì cũng thích nhưng ko chịu dc khi thiếu hơi của chị
- lại chị , tao ăn cái nhéo tím cạnh sườn
Kéo chị ngồi lên đùi, vuốt ve hai má và mái tóc mềm mỏng, bọn tao hôn nhau, thèm khát lắm nhưng chỉ hôn vậy thôi.
- Bọn mình định diễn kịch với mọi người đến bao giờ? Chị Giang biết cả rồi
Tao hơi ngạc nhiên? Em kể hết ah?
Chị gật đầu và cười mỉm khiêu khích tao
Kể ntn?
- Thì có ntn kể thế?
- Cả chuyện mình ấy ấy nhau?
- Chứ sao, ko kể chị mắng chết
Tao hơi chột dạ nhưng vẫn tỏ ra bình thản.
- Thế chị ấy nói sao về đứa em rể này?
- em rể, nghe ngọt thế, ai thèm mà dám tự nhận, xấu hổ.
- Hay hôm tới về, mình cứ gọi là anh em và anh báo cả xóm là mình yêu nhau, để em ko còn ai dám bén bảng nữa?
Chị đổi sắc mặt và lắc đầu.
- sao thế?
- em chưa sẵn sàng đâu; em sợ và ngại
Tao ko nói thêm, mà đổi sang chuyện khác
Vì ko muốn miễn cưỡng càn lý do, cho chị thoải mái trở lại. Nhưng tao đã ngầm hiểu có vấn đề gì khiên chị lấn cấn công khai.
Còn tao thì công khai dc càng tốt, vì mấy thằng hàng xóm, rồi bọn bạn cùng lớp chị cũng le ve lắm.
Tao biết nhưng mặc kệ để xem chị hành xử ntn? Tuy nhiên tao ko mảy may ghen hay nghi ngờ và ko thất vọng cho hơn 1 năm sau.