Có ai trải qua tình cảnh hiện tại như t chưa, chỉ toàn chỉ trích chứ đ bao giờ công nhận những nỗ lực của mình, loser vl

tbl1712

Yếu sinh lý
Chủ thớt
M than như thế thì m mới có suy nghĩ là tại sao đấy, gd nào mà k có nếu m k làm dc gì ra hồn...thôi bỏ đi suy nghĩ chi nhức đầu.
T thề là nay t mới dám than thở vì mình chưa dám đòi hỏi cái gì cả, t vẫn kệ mẹ nó cho tới nay t cảm thấy t thực sự cần sự giúp đỡ của người mà t gọi là người thân thì bị quay lưng mới thế.
 

Abhnvn

Cặc nhỏ
Đây là câu chuyện cuộc đời của t, toàn là lời chỉ trích thôi ạ
Sơ lược thông tin của t: mấp mé tuổi 30, chưa gia đình, mới nghỉ việc và đang đứng ở cuối đường (ae họ hàng quay lưng mặc dù t đéo làm gì sai).
Mọi chuyện bắt đầu:
Khi t vào lớp 10 cả nhà t bắt t phải học khối A một phần để sĩ một phần để thi công an (trong khi điểm xét vào cấp 3 của t thì khối C cao nhất trường và khối C cũng thi được công an) và t đã được ngạo nghễ học lớp chọn chuyên khối A theo đúng ý mọi người. T cũng đã cố gắng học tập hết sức mặc dù đ phải sở trường của t và chuyện gì đến cũng đến năm thi đại học đó t được hơn 20 điểm cụ thể là gần 22 và chắc chắn là tạch công an rồi (trong khi đó khối C năm đó t tự tin đ học t cũng được tầm 24-25 điểm)*nhận chỉ trích lần 1. Với số điểm đấy người nhà t bắt t đi làm culi bên Nhật nhưng t quyết định đi học truyền thông chúng m ạ (t có kế hoạch riêng của đời t chứ đ phải làm culi). T học đ ngu vì t là đứa duy nhất trong lớp đủ điều kiện ra trường đúng hạn nhưng đời đ như mơ(giờ t vẫn chưa lấy bằng). Đến giữa năm 4 khi mọi thứ của t cảm thấy mọi thứ viên mãn thì ông bà già t trục trặc dẫn tới ly hôn (t phải nghỉ công việc mà lộ trình thăng tiến đang khá ok để về bảo vệ mẹ vì ông già t là 1 người rất vũ phu). Mà t cũng đ hiểu sao bố mẹ t ly hôn thì t lại bị chính ae họ hàng 2 bên rèm pha, khinh bỉ chúng m ạ. Nghỉ 1 thời gian tới lúc chuẩn bị đến thời gian xét tốt nghiệp thì t quyết định lấy vợ (lấy vợ là ra trường có vốn khởi nghiệp luôn) và tiếp tục cái nhưng nữa xuất hiện. Tới ngày gần lấy bằng thì bạn ấy bị tai nạn và mất, t khủng hoảng mất 1 thời gian tầm 4-5 tháng và ở nhà (1 phần vì buồn, 1 phần vì những kế hoạch của mình bị xáo trộn vl). Trong thời gian đấy đ có 1 lời động viên chúng m ạ và tiếp tục nhận chỉ trích lần 2 (mặc dù thời gian đó t đang lập lại kế hoạch của cuộc đời t). Sau đó thì t quyết định thực hiện nốt giấc mơ của 2 đứa t đó là làm về mặt hàng đồ ăn nội địa Trung (t làm để bản thân t bận rộn đỡ suy), lần làm ăn này t xác định làm nháp thôi và t cũng đã trình bày với tất cả mọi người. T làm được 2 tháng từ số vốn 30tr thì doanh thu được 78tr (đ có tiền vì t đ biết quản lý đồng tiền) *Nhận chỉ trích lần 3 và t quyết định dừng lại vì lúc đó tâm lý t cũng ổn hơn rồi. Sau khi vực lại tinh thần thì t trình bày là t sẽ phát triển mảng Social - lúc đó nó chưa nhan nhản như bây giờ (xây thương hiệu cá nhân và chuyển đổi) và đéo được 1 ai ủng hộ. Thế là t đi làm phóng viên ở 1 cơ quan đại diện Tây Bắc của 1 tạp chí TW (kiếm vl) nhưng được gần năm t nghỉ vì cái nghề này rượu chè nhậu nhẹt suốt ngày cơ thể t đ chịu được và sinh bệnh (đi khám bác sĩ bảo nhiễm sắc thể da t bị rối loạn trông chả khác đ gì vẩy nến do rượu chè và stress) *tiếp tục nhận chỉ trích. Sau đó năm ngoái, t chuyển về thủ đô làm truyền hình thương mại (đi làm tin, phóng sự PR cho doanh nghiệp). Lương đủ ăn đủ sống ở đất HN nhưng t phải chữa cái bệnh ở da của t tính ra mỗi tháng cũng bay 5-6 triệu nên đ có tích lũy và chúng m biết gì không người nhà t (trừ mẹ t) lúc lồn nào cũng mở mồm ra bảo đi làm đéo có tiền à? (Cái này t chấp nhận vì t đi làm chỉ để sinh tồn, còn t có kế hoạch khác để gây dựng sự nghiệp, để sống) Người bệnh tật trông ghê nọ ghê kia? Thỉnh thoảng t lại thấy mẹ t lại bảo mọi người ở nhà đang nói t (bảo t bất tài, phá hoại như ông già t trong khi t chưa được cầm 1 đồng tiền lồn nào chơi bời cả). T cũng kệ cho mọi người nói đi t vẫn làm việc bình thường t vẫn xây dựng được đội ae làm media kiếm thêm vài đồng thì lại nhưng tiếp. Cuối năm ngoái thằng quay phim của t làm hỏng file quay thế là phải đền hợp đồng hết hơn 5 chục, t chỉ kể cho mọi người trong nhà nghe thôi chứ đ xin sỏ ai tự trả và thế là tết móm đéo có tiền và kết quả t lại nhận chỉ trích tiếp, lúc này t nản vl rồi vì đéo bao giờ được 1 lời động viên cả. Tới năm nay rồi đấy, mọi việc vẫn diễn ra bình thường cho tới khi cách đây vài hôm t có cầm sản phẩm của khách về để quay sản phẩm và lũ lẫn thế đ nào làm mất (giá trị hơn chục triệu). Lần này thì t dồn hết tiền vào kế hoạch xây hệ sinh thái riêng cho t rồi (giờ thì nó phá sản rồi vì t đéo còn 1 động lực nào nữa rồi) nên là đ có tiền t có nhắn hỏi vay mượn ae họ hàng thì đ m lại tiếp tục nhận lại những lời cay nghiệt vl (*nó vay tiền ăn chơi nên giờ bị bọn nó dí nên mới hỏi vay tiền đấy, kệ nó đi). Và thế là giờ t vừa được nghỉ làm, vừa được cả người thân quay lưng, vừa đéo có chỗ nương thân giữa đất thủ đô này, kế hoạch phát triển tương lai cũng bỏ xó. T vừa bán điện thoại, bán xe và xem xét có nên sang Mã Lai không chứ hiện tại t cụt đường vl rồi.
Thế đíu nào tao lại vừa nghe bài hát "đường anh đi toàn ke với đớ"
 

tbl1712

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Tao thấy mày cứ bình bình như thế mà sống.chăm chỉ làm việc và ko dây vào tệ nạn là đc.kiếm lấy con vk nữa là ok.còn người đời dèm pha là chuyện tất yếu của cs thôi.quan tâm làm gì.
Thì t đang định cắt đứt quan hệ với tất cả đây, một thân một mình t độc hành thôi
 

gaqueadhp91

Yếu sinh lý
Thì t đang định cắt đứt quan hệ với tất cả đây, một thân một mình t độc hành thôi
Đứt gì mà đứt.là người ai chẳng có nguồn cội.mày cứ sống đúng bản chất mày là đc.tao nhìn bài viết trên của mày t thấy mày là 1 thằng chăm chỉ.mày cứ như thế mà phát huy thôi.chỉ cần ko dính vào cờ bạc tệ nạn là đc.ko giàu đc ngay nhưng cs nó êm đềm.tao gặp nhiều gương đời lắm rồi.mày tin tao đi.cứ nhẹ nhàng mà sống!
 

TrienChjeu

Tao là gay
Đây là câu chuyện cuộc đời của t, toàn là lời chỉ trích thôi ạ
Sơ lược thông tin của t: mấp mé tuổi 30, chưa gia đình, mới nghỉ việc và đang đứng ở cuối đường (ae họ hàng quay lưng mặc dù t đéo làm gì sai).
Mọi chuyện bắt đầu:
Khi t vào lớp 10 cả nhà t bắt t phải học khối A một phần để sĩ một phần để thi công an (trong khi điểm xét vào cấp 3 của t thì khối C cao nhất trường và khối C cũng thi được công an) và t đã được ngạo nghễ học lớp chọn chuyên khối A theo đúng ý mọi người. T cũng đã cố gắng học tập hết sức mặc dù đ phải sở trường của t và chuyện gì đến cũng đến năm thi đại học đó t được hơn 20 điểm cụ thể là gần 22 và chắc chắn là tạch công an rồi (trong khi đó khối C năm đó t tự tin đ học t cũng được tầm 24-25 điểm)*nhận chỉ trích lần 1. Với số điểm đấy người nhà t bắt t đi làm culi bên Nhật nhưng t quyết định đi học truyền thông chúng m ạ (t có kế hoạch riêng của đời t chứ đ phải làm culi). T học đ ngu vì t là đứa duy nhất trong lớp đủ điều kiện ra trường đúng hạn nhưng đời đ như mơ(giờ t vẫn chưa lấy bằng). Đến giữa năm 4 khi mọi thứ của t cảm thấy mọi thứ viên mãn thì ông bà già t trục trặc dẫn tới ly hôn (t phải nghỉ công việc mà lộ trình thăng tiến đang khá ok để về bảo vệ mẹ vì ông già t là 1 người rất vũ phu).

Mà t cũng đ hiểu sao bố mẹ t ly hôn thì t lại bị chính ae họ hàng 2 bên rèm pha, khinh bỉ chúng m ạ. Nghỉ 1 thời gian tới lúc chuẩn bị đến thời gian xét tốt nghiệp thì t quyết định lấy vợ (lấy vợ là ra trường có vốn khởi nghiệp luôn) và tiếp tục cái nhưng nữa xuất hiện. Tới ngày gần lấy bằng thì bạn ấy bị tai nạn và mất, t khủng hoảng mất 1 thời gian tầm 4-5 tháng và ở nhà (1 phần vì buồn, 1 phần vì những kế hoạch của mình bị xáo trộn vl). Trong thời gian đấy đ có 1 lời động viên chúng m ạ và tiếp tục nhận chỉ trích lần 2 (mặc dù thời gian đó t đang lập lại kế hoạch của cuộc đời t). Sau đó thì t quyết định thực hiện nốt giấc mơ của 2 đứa t đó là làm về mặt hàng đồ ăn nội địa Trung (t làm để bản thân t bận rộn đỡ suy), lần làm ăn này t xác định làm nháp thôi và t cũng đã trình bày với tất cả mọi người. T làm được 2 tháng từ số vốn 30tr thì doanh thu được 78tr (đ có tiền vì t đ biết quản lý đồng tiền) *Nhận chỉ trích lần 3 và t quyết định dừng lại vì lúc đó tâm lý t cũng ổn hơn rồi.

Sau khi vực lại tinh thần thì t trình bày là t sẽ phát triển mảng Social - lúc đó nó chưa nhan nhản như bây giờ (xây thương hiệu cá nhân và chuyển đổi) và đéo được 1 ai ủng hộ. Thế là t đi làm phóng viên ở 1 cơ quan đại diện Tây Bắc của 1 tạp chí TW (kiếm vl) nhưng được gần năm t nghỉ vì cái nghề này rượu chè nhậu nhẹt suốt ngày cơ thể t đ chịu được và sinh bệnh (đi khám bác sĩ bảo nhiễm sắc thể da t bị rối loạn trông chả khác đ gì vẩy nến do rượu chè và stress) *tiếp tục nhận chỉ trích. Sau đó năm ngoái, t chuyển về thủ đô làm truyền hình thương mại (đi làm tin, phóng sự PR cho doanh nghiệp). Lương đủ ăn đủ sống ở đất HN nhưng t phải chữa cái bệnh ở da của t tính ra mỗi tháng cũng bay 5-6 triệu nên đ có tích lũy và chúng m biết gì không người nhà t (trừ mẹ t) lúc lồn nào cũng mở mồm ra bảo đi làm đéo có tiền à? (Cái này t chấp nhận vì t đi làm chỉ để sinh tồn, còn t có kế hoạch khác để gây dựng sự nghiệp, để sống) Người bệnh tật trông ghê nọ ghê kia? Thỉnh thoảng t lại thấy mẹ t lại bảo mọi người ở nhà đang nói t (bảo t bất tài, phá hoại như ông già t trong khi t chưa được cầm 1 đồng tiền lồn nào chơi bời cả).

T cũng kệ cho mọi người nói đi t vẫn làm việc bình thường t vẫn xây dựng được đội ae làm media kiếm thêm vài đồng thì lại nhưng tiếp. Cuối năm ngoái thằng quay phim của t làm hỏng file quay thế là phải đền hợp đồng hết hơn 5 chục, t chỉ kể cho mọi người trong nhà nghe thôi chứ đ xin sỏ ai tự trả và thế là tết móm đéo có tiền và kết quả t lại nhận chỉ trích tiếp, lúc này t nản vl rồi vì đéo bao giờ được 1 lời động viên cả. Tới năm nay rồi đấy, mọi việc vẫn diễn ra bình thường cho tới khi cách đây vài hôm t có cầm sản phẩm của khách về để quay sản phẩm và lũ lẫn thế đ nào làm mất (giá trị hơn chục triệu). Lần này thì t dồn hết tiền vào kế hoạch xây hệ sinh thái riêng cho t rồi (giờ thì nó phá sản rồi vì t đéo còn 1 động lực nào nữa rồi) nên là đ có tiền t có nhắn hỏi vay mượn ae họ hàng thì đ m lại tiếp tục nhận lại những lời cay nghiệt vl (*nó vay tiền ăn chơi nên giờ bị bọn nó dí nên mới hỏi vay tiền đấy, kệ nó đi). Và thế là giờ t vừa được nghỉ làm, vừa được cả người thân quay lưng, vừa đéo có chỗ nương thân giữa đất thủ đô này, kế hoạch phát triển tương lai cũng bỏ xó. T vừa bán điện thoại, bán xe và xem xét có nên sang Mã Lai không chứ hiện tại t cụt đường vl rồi.
đm mày viết 1 đoạn thì cách ra, đọc đau mắt vl
 

PinkS

Yếu sinh lý
Quan tâm loz j. Họ hàng, ae bạn bè, láng giềng tốt thì chơi ko thì kiếm người tốt mà chơi. Khéo m còn đéo hiểu thế nào là chỉ trích, thế nào là góp ý để phấn đấu ý. Có biết quá tam ba bận là gì không. Đi kể lể xong bị ngta coi khinh đến lần thứ 3 rooid thì lướt. Gặp họ hàng thì chỉ xã giao cười đùa thôi, đéo có tâm sự à ơi gì hết. Đút buồi vào mấy cái đó. Tuổi chưa đến 30 thì có loz j mà phải sợ. T hơn 30 mới nghỉ việc tự bay đây. Đéo có đường lùi thì chắc chắn là bước tiếp hoặc rẽ ngang thôi. Đi đâu, làm loz gì cũng được nhưng đừng làm những gì vi phạm pháp luật và trái với đạo đức lương tâm. Phấn đấu vươn lên nhé tml, m mà ngã cả làng, cả tổng nó sỉ vả m và mẹ m như con 🐕 rách tiếp. Vậy nên phải dũng cảm mà tiến.
 

Vnvn111

Chim TO
Nói chung chỉ cần m nghèo + xấu là người đời + anh em họ hàng sẽ xa lánh mày, dù mày có sống tốt đời đẹp đạo như thế nào nữa

Mà t cũng đếu hiểu m cần mẹ gì lời động viên từ đám họ hàng nữa ? Chỉ có trên phim thôi chứ ngoài đời có cái lozzzz
Thật, đm đời này có đi có lại vs nhau, ai tốt vs mh mh tốt lại, ai quan trọng mh mh quan trọng họ, mh tốt vs ai quan trong ai mà k quan tâm thì next, họ hàng chỉ để chép gia phả là chính.
 

duynguyenminh

Giáo sư
Đây là câu chuyện cuộc đời của t, toàn là lời chỉ trích thôi ạ
Sơ lược thông tin của t: mấp mé tuổi 30, chưa gia đình, mới nghỉ việc và đang đứng ở cuối đường (ae họ hàng quay lưng mặc dù t đéo làm gì sai).
Mọi chuyện bắt đầu:
Khi t vào lớp 10 cả nhà t bắt t phải học khối A một phần để sĩ một phần để thi công an (trong khi điểm xét vào cấp 3 của t thì khối C cao nhất trường và khối C cũng thi được công an) và t đã được ngạo nghễ học lớp chọn chuyên khối A theo đúng ý mọi người. T cũng đã cố gắng học tập hết sức mặc dù đ phải sở trường của t và chuyện gì đến cũng đến năm thi đại học đó t được hơn 20 điểm cụ thể là gần 22 và chắc chắn là tạch công an rồi (trong khi đó khối C năm đó t tự tin đ học t cũng được tầm 24-25 điểm)*nhận chỉ trích lần 1. Với số điểm đấy người nhà t bắt t đi làm culi bên Nhật nhưng t quyết định đi học truyền thông chúng m ạ (t có kế hoạch riêng của đời t chứ đ phải làm culi). T học đ ngu vì t là đứa duy nhất trong lớp đủ điều kiện ra trường đúng hạn nhưng đời đ như mơ(giờ t vẫn chưa lấy bằng). Đến giữa năm 4 khi mọi thứ của t cảm thấy mọi thứ viên mãn thì ông bà già t trục trặc dẫn tới ly hôn (t phải nghỉ công việc mà lộ trình thăng tiến đang khá ok để về bảo vệ mẹ vì ông già t là 1 người rất vũ phu). Mà t cũng đ hiểu sao bố mẹ t ly hôn thì t lại bị chính ae họ hàng 2 bên rèm pha, khinh bỉ chúng m ạ. Nghỉ 1 thời gian tới lúc chuẩn bị đến thời gian xét tốt nghiệp thì t quyết định lấy vợ (lấy vợ là ra trường có vốn khởi nghiệp luôn) và tiếp tục cái nhưng nữa xuất hiện. Tới ngày gần lấy bằng thì bạn ấy bị tai nạn và mất, t khủng hoảng mất 1 thời gian tầm 4-5 tháng và ở nhà (1 phần vì buồn, 1 phần vì những kế hoạch của mình bị xáo trộn vl). Trong thời gian đấy đ có 1 lời động viên chúng m ạ và tiếp tục nhận chỉ trích lần 2 (mặc dù thời gian đó t đang lập lại kế hoạch của cuộc đời t). Sau đó thì t quyết định thực hiện nốt giấc mơ của 2 đứa t đó là làm về mặt hàng đồ ăn nội địa Trung (t làm để bản thân t bận rộn đỡ suy), lần làm ăn này t xác định làm nháp thôi và t cũng đã trình bày với tất cả mọi người. T làm được 2 tháng từ số vốn 30tr thì doanh thu được 78tr (đ có tiền vì t đ biết quản lý đồng tiền) *Nhận chỉ trích lần 3 và t quyết định dừng lại vì lúc đó tâm lý t cũng ổn hơn rồi. Sau khi vực lại tinh thần thì t trình bày là t sẽ phát triển mảng Social - lúc đó nó chưa nhan nhản như bây giờ (xây thương hiệu cá nhân và chuyển đổi) và đéo được 1 ai ủng hộ. Thế là t đi làm phóng viên ở 1 cơ quan đại diện Tây Bắc của 1 tạp chí TW (kiếm vl) nhưng được gần năm t nghỉ vì cái nghề này rượu chè nhậu nhẹt suốt ngày cơ thể t đ chịu được và sinh bệnh (đi khám bác sĩ bảo nhiễm sắc thể da t bị rối loạn trông chả khác đ gì vẩy nến do rượu chè và stress) *tiếp tục nhận chỉ trích. Sau đó năm ngoái, t chuyển về thủ đô làm truyền hình thương mại (đi làm tin, phóng sự PR cho doanh nghiệp). Lương đủ ăn đủ sống ở đất HN nhưng t phải chữa cái bệnh ở da của t tính ra mỗi tháng cũng bay 5-6 triệu nên đ có tích lũy và chúng m biết gì không người nhà t (trừ mẹ t) lúc lồn nào cũng mở mồm ra bảo đi làm đéo có tiền à? (Cái này t chấp nhận vì t đi làm chỉ để sinh tồn, còn t có kế hoạch khác để gây dựng sự nghiệp, để sống) Người bệnh tật trông ghê nọ ghê kia? Thỉnh thoảng t lại thấy mẹ t lại bảo mọi người ở nhà đang nói t (bảo t bất tài, phá hoại như ông già t trong khi t chưa được cầm 1 đồng tiền lồn nào chơi bời cả). T cũng kệ cho mọi người nói đi t vẫn làm việc bình thường t vẫn xây dựng được đội ae làm media kiếm thêm vài đồng thì lại nhưng tiếp. Cuối năm ngoái thằng quay phim của t làm hỏng file quay thế là phải đền hợp đồng hết hơn 5 chục, t chỉ kể cho mọi người trong nhà nghe thôi chứ đ xin sỏ ai tự trả và thế là tết móm đéo có tiền và kết quả t lại nhận chỉ trích tiếp, lúc này t nản vl rồi vì đéo bao giờ được 1 lời động viên cả. Tới năm nay rồi đấy, mọi việc vẫn diễn ra bình thường cho tới khi cách đây vài hôm t có cầm sản phẩm của khách về để quay sản phẩm và lũ lẫn thế đ nào làm mất (giá trị hơn chục triệu). Lần này thì t dồn hết tiền vào kế hoạch xây hệ sinh thái riêng cho t rồi (giờ thì nó phá sản rồi vì t đéo còn 1 động lực nào nữa rồi) nên là đ có tiền t có nhắn hỏi vay mượn ae họ hàng thì đ m lại tiếp tục nhận lại những lời cay nghiệt vl (*nó vay tiền ăn chơi nên giờ bị bọn nó dí nên mới hỏi vay tiền đấy, kệ nó đi). Và thế là giờ t vừa được nghỉ làm, vừa được cả người thân quay lưng, vừa đéo có chỗ nương thân giữa đất thủ đô này, kế hoạch phát triển tương lai cũng bỏ xó. T vừa bán điện thoại, bán xe và xem xét có nên sang Mã Lai không chứ hiện tại t cụt đường vl rồi.
Sống ở xã hội người thân là trên hết, về già mày mới hiểu,...
Mây trời rộng mở, màu xanh
Bầu trời trọn vẹn, nghĩa tình lời ca
Dòng sông lãn mạn cứ trôi
Em, ta ngắm mãi tình đời trong veo

Ngón tay gầy gầy, thon thắt
Mắt em cười, anh lại càng ngất ngây
Gió nhẹ thổi làm run mái tóc
Tiềm thức lại có thêm một lời thơ

Hoa kia nở, lá hòa quyện sắc
Môi em cười, tựa tựa hồng nhung
Tà áo dài, tôn thêm vóc dáng
Mắt anh nhìn, dáng nhỏ phủ trời xanh
 
Bên trên
Tắt Quảng Cáo