DEHYDRATION
Tao là gay
Thời học sinh: Thời này là tao thấy khó thở nhất
Vì tao lười học, học dở, môn nào tao thấy cũng lạ lạ, kì kì, mỗi buổi học là tao thấy áp lực, sợ hãi, vì đầu buổi có cái tiết mục Dò Bài, tao ngồi tao run, trường lạ, lớp lạ, thầy cô lạ, tự nhiên bọn nó gọi tao lên bục, tao bị quê, xấu hổ, tao đéo biết phải nói gì lúc bị Dò Bài, ko hẳn vì tao lười, mà lúc ở nhà tao mở sách ra tao chả biết học ở chỗ nào cả, vì cái buổi học hôm trước tao ko nghe rõ bà cô dặn là về nhà phải học cái đoạn nào, mà tao ko thể học hết 1 chương trong sách, nó dài lắm
Thành ra tao cố liều nhắm mắt ko học chữ nào, chỉ cần cô không gọi tên dò bài là xong....nhưng mọi sự ko suông sẻ như vậy, cô gọi đúng tên tao..... 5 phút địa ngục trôi qua, cô troll tao, bắt tao đứng tới 10 phút, tao bắt đầu thấy nóng mặt, đầu hơi choáng, khó thở, tim đập nhanh, bọn học sinh bên dưới thì tủm tỉm cười
siêu nhục, max nhục, rất nhục, đối với 1 đứa trẻ chưa biết ngoài xã hội có cái gì, thì trong cái lớp học ấy, đó chính là xã hội của tao, và tao đã bị nhục với xã hội như vậy 
Tao còn nhớ như in cái cảm giác ông già tao chở tao đi học, thả tao tại cổng trường, cảm giác sợ hãi của tao giống 1 người lính đc 1 chiến trực thăng thả xuống căn cứ địch, và bây giờ tao phải sống sót tới tận chiều tối.
Thời trung học cơ sở: Tao đã thấy dễ thở hơn 1 chút vì tao đã nắm đc là nên làm gì vào cuối buổi học, đó là lắng nghe thầy cô dặn về học cái gì, thật ra việc đi học là 1 cái mẹo vặt, chỉ cần về học 1 đoạn ngắn nào đấy thôi, đéo phải hết sách vở
và tao đã bị kêu lên dò bài, và tao đã chống đỡ đc các pha nhục....của năm xưa 
Nhưng...đối với các môn tự nhiên như toán lý hoá anh văn thì ko dễ như vậy, ko chỉ thuộc, mà còn cần tư duy, và tao chỉ luôn lẹt đẹt 5 điểm, 4 điểm, thậm chí là 3... Tao thấy lúc cô giảng rất dễ, nhưng về nhà mở sách ra, tao thấy khó vl, và tao học dốt từ đó....
Tao đã thi học kì ko đủ 3.5 điểm và cuối cùng là thi lại, cảm giác buổi họp tổng kết cuối năm ấm áp, nhưng lạnh lẽo nhất là trong tim tao
Vì ai cũng lên lớp, ăn bánh kẹo, còn tao thi lại, tao cảm thấy nhục, ko dám ăn bánh kẹo, làm sao vui được, làm sao cười nổi, thi lại nghĩa là có thể rớt, và có thể ở lại lớp, mà cái thời còn hoang sơ, hiền hoà ấy, có cái gì xịn xịn khác ngoài việc học hành đâu
cái thời mà mái trường nó quá thân quen với từng người dân lao động, nào là hoa phượng, nào là mái ngói đỏ....đụ má, nếu đi học mà ở lại lớp thì đéo khác gì 1 thằng mắc HIV hoặc bị tội chung thân cả, rất nhục 
Rồi tao cố gắng học nghiêm túc trong 3 tháng hè vàng đẹp đẽ hiền hoà của thời kỳ ko có internet đó
lực học tao khá lên 1 cách tạm thời, và tao đã thi đậu....kỳ thi lại lên lớp
...nhưng sau đó ko lâu, tao lại dốt y cũ
...
Bây giờ: Tao đã lớn, tao đã trở thành 1 cái ông, tao có râu, tao mặc áo sơ mi rộng hơn cho già, ra đường người ta gọi Anh, người già, thầy cô cũng gọi tao là Em, chứ đéo dám gọi con, mày, cháu chắt như ngày xưa nữa
đi đâu tao cũng cảm thấy mình được tôn trọng hơn do tao đã có vẻ lớn, nhìn như có tài sản
Và rất may là cái văn hoá VN hay kính trọng người lớn nên giờ tao bắt đầu được hưởng cái lộc đó. Tao cũng đã hết bị gọi NVQS, hết bị kêu ra phường họp hành thanh niên, hết tất cả...... chỉ còn lại vài cái lá khô xào xạc cô đơn với tao 
Nghĩ lại cái thời đi học, áp lực đi học chỉ là những trò đùa của tuổi thơ, nhà trường họ chỉ sợ lứa học sinh trở thành những con Quỷ phá phách, nên mới bày ra cái gọi là Giáo Dục, chứ còn 1 kẻ vô dụng, loser nhưng ko phá hoại như tao, thì thật sự đéo cần phải đi học
Tao còn nhớ như in cái cảm giác ông già tao chở tao đi học, thả tao tại cổng trường, cảm giác sợ hãi của tao giống 1 người lính đc 1 chiến trực thăng thả xuống căn cứ địch, và bây giờ tao phải sống sót tới tận chiều tối.
Thời trung học cơ sở: Tao đã thấy dễ thở hơn 1 chút vì tao đã nắm đc là nên làm gì vào cuối buổi học, đó là lắng nghe thầy cô dặn về học cái gì, thật ra việc đi học là 1 cái mẹo vặt, chỉ cần về học 1 đoạn ngắn nào đấy thôi, đéo phải hết sách vở
Nhưng...đối với các môn tự nhiên như toán lý hoá anh văn thì ko dễ như vậy, ko chỉ thuộc, mà còn cần tư duy, và tao chỉ luôn lẹt đẹt 5 điểm, 4 điểm, thậm chí là 3... Tao thấy lúc cô giảng rất dễ, nhưng về nhà mở sách ra, tao thấy khó vl, và tao học dốt từ đó....
Tao đã thi học kì ko đủ 3.5 điểm và cuối cùng là thi lại, cảm giác buổi họp tổng kết cuối năm ấm áp, nhưng lạnh lẽo nhất là trong tim tao
Rồi tao cố gắng học nghiêm túc trong 3 tháng hè vàng đẹp đẽ hiền hoà của thời kỳ ko có internet đó
Bây giờ: Tao đã lớn, tao đã trở thành 1 cái ông, tao có râu, tao mặc áo sơ mi rộng hơn cho già, ra đường người ta gọi Anh, người già, thầy cô cũng gọi tao là Em, chứ đéo dám gọi con, mày, cháu chắt như ngày xưa nữa
Nghĩ lại cái thời đi học, áp lực đi học chỉ là những trò đùa của tuổi thơ, nhà trường họ chỉ sợ lứa học sinh trở thành những con Quỷ phá phách, nên mới bày ra cái gọi là Giáo Dục, chứ còn 1 kẻ vô dụng, loser nhưng ko phá hoại như tao, thì thật sự đéo cần phải đi học


