cangiupdomoinguoi
Yếu sinh lý
//Dù có can đảm và mạnh mẽ đi nữa nhưng cần kề nỗi đau sự khó chịu thì kho vượt qua lắm. Em ko còn sức nữa rôi
Chào mọi người em xin kể câu chuyện của em
Vâng tính năm là 2 nhưng tính tháng cũng gần 3 rồi. Em lại lên đây tâm sự cái buồn cái khổ của mình, vì những gì yêu thương hạnh phúc em để lại hết cho cuộc sống hiện tại cho vợ con cha mẹ già rồi, đem lên đây toàn những tâm sự buồn thôi. Ai không thích chuyện buồn hay nghe em lải nhải thì rất xin lỗi nhé, anh em nên dừng ở đây thôi.:byebye:
Em cũng chả hiểu vì sao mình muốn lên đây kể nữa, có thể là em muốn nghe những lời động viên, an ủi hay cho đỡ buồn tủi những ngày cận kề cái chết muốn kể chuyện để san sẻ đi nỗi buồn chán trong em lúc này. Em thực sự không biết nữa không lối thoát.
Đầu năm 2020 em phát hiện ra bệnh thật sự em không nghĩ mình bị bệnh đâu, trước nay nghe thấy bệnh nhiều lắm nhưng cứ nghĩ ông nào già hay thể trang yếu mới bị cơ không ngờ là mình. Ở cái tuổi 29 thì em khoẻ lắm ( khoẻ chứ không phải mạnh kiểu nhấc tạ 100kg nhé ). Chưa bao giờ ốm đến mức phải uống thuốc, sổ mũi nhức đầu uể oải có nhưng cứ nghỉ 1 đêm là hôm sau lại bình thường mà chả cần thuốc thang gì. Lao động chân tay đi bốc gạch đá môi trường không độc hại nhiều chỉ mệt nắng hơi vất vả không có 1 tý bệnh nền nào ấy thế mà bệnh là bệnh ngay được. Triệu chứng cũng chả có gì em chỉ thấy đau nhức vai gáy rồi sổ mũi không khỏi. Đi khám viện tỉnh viện trung ương nửa năm không biết bệnh gì bác sĩ chỉ bảo là thoát vị đĩa đệm rồi cho thuốc uống thì đỡ chứ không khỏi. Không biết là trình độ Việt Nam mình không tìm ra được bệnh sớm hay bệnh của em khó phát hiện nữa chứ lúc biết bệnh của em là muộn rồi:
Lúc này vợ chồng em mới có 2 con1 trai 1 gái sau này khi tìm hiểu thêm em vẫn có con được tỉ lệ di truyền bệnh là có nhưng rất thấp nên vợ em quyết định đẻ thêm cho đỡ cô quạnh khi biết trước số phận em sẽ kết thúc sớm. May mắn thay em có thêm 1 bé trai
. Lên facebook nhìn bạn bè khoe vợ con khoe đi du lịch em ghen tị lắm chứ giá mà mình không bệnh có thể đưa vợ con đi đây đó, báo hiếu chăm sóc bố mẹ lúc già yếu
. Nhiều lúc em tự hỏi tại sao lại là mình, tại sao lại là thời điểm này giá như nó đến sớm lúc chưa vợ hay khi con cái trưởng thành rồi thì nó nhẹ nhàng biết bao. Em biết than trách cũng chả được gì ai chẳng có chuyện buồn nhưng nỗi buồn nó cứ đến muốn không nghĩ cũng không được.
Trở về tình hình bệnh thì đã được 3 năm từ ngày chữa đến giờ. Bao nhiêu tiền bạc ra đi. Nếu biết trước thế này em sẽ không đi chưa bệnh để tiền đó cho con Năm đầu sức khoẻ suy giảm khó chịu thôi đến nay thì em thấy cơ thể mệt lắm rồi cái lạc quan chỉ giữ được khi còn khoẻ mạnh thôi chứ ngày càng đau càng yếu thì lạc quan bao nhiêu cũng cạn kiệt. Hiện tại ngay cả việc đi bộ vài trăm mét với em cũng rất khó khăn lúc nào cũng mất thăng bằng đi loạng choạng, vận động nhẹ thôi là cơ thể muốn quỵ xuống:beated:. Tay yếu cầm bát cháo lên ăn còn thấy mỏi. Đau đầu, đau vai gáy, đau hàm họng mặt, đau răng... Lúc trước em nghĩ đến lúc này là em reset này. Nhưng quả thật đứng trước sự lựa chọn, đứng trước lan can mới thấy nó khó khăn thế nào,không thể làm bằng cách đó được nghĩ thì đơn giản thả tay ra là xong nhưng lúc làm mới khó. Bệnh quái ác thật thà rằng nó đau mấy hôm rồi cho đi luôn chứ cứ giữ lại hành hạ. Giờ thì em liệt từ ngự xuông rồi cơ thể teo tóp. Cố ngồi dậy cần bát cơm lên ăn màckhoong nổi. Sớm thôi em sẽ phải đi.
Đi viện ngày 4.9
Mấy hôm nay đau đầu chóng mặt quá lên viện khám BS bảo cũng chẳng biết thế nào. Em thực sự không muốn đi viện 1 tý nào nữa kim tiêm đam chích mệt mõi lắm mà đau quá lại phải lết đi. Đường từ viện về nhà hôm nay lại xa hơn 1 đoạn
Tuy nhiên không nói không phát âm được nữa. Ăn uống rất khó khăn uống nước cũng bị sặc.ko biết sắp tới có hồi phục không hay cấm khẩu luôn.
Tình hình là liệt nửa người dưới rồi mọi người ạ. Không đi lại được nữa. Nay đi khám xem bs có chữa được không thì bs chỉ cho thử máu và hẹn 3 tháng sau khám lại. Em đủ thông minh để hiểu "bệnh viện trả về rồi". Không chữa đc nữa đau quá thì lên viện xin morphin thôi. Cuộc sống của em hiện tại phải có người chăm sóc ăn uống tắm rửa nên rất khó chịu. Nên nếu em chết nó không hẳn là chuyện buồn với em trong hoàn cảnh hiện tại.
Với tình hình sức khoẻ này khó mà qua được tết này nhiều lúc nghĩ về lúc mình còn khỏe còn đi làm được nước mắt cứ tuôn trào.
Nỗi đau khổ đó chắc chỉ những người trong cuộc cùng hoàn cảnh mới hiểu và biết rõ hơn ai hết.
Chào mọi người em xin kể câu chuyện của em
Vâng tính năm là 2 nhưng tính tháng cũng gần 3 rồi. Em lại lên đây tâm sự cái buồn cái khổ của mình, vì những gì yêu thương hạnh phúc em để lại hết cho cuộc sống hiện tại cho vợ con cha mẹ già rồi, đem lên đây toàn những tâm sự buồn thôi. Ai không thích chuyện buồn hay nghe em lải nhải thì rất xin lỗi nhé, anh em nên dừng ở đây thôi.:byebye:
Em cũng chả hiểu vì sao mình muốn lên đây kể nữa, có thể là em muốn nghe những lời động viên, an ủi hay cho đỡ buồn tủi những ngày cận kề cái chết muốn kể chuyện để san sẻ đi nỗi buồn chán trong em lúc này. Em thực sự không biết nữa không lối thoát.
Đầu năm 2020 em phát hiện ra bệnh thật sự em không nghĩ mình bị bệnh đâu, trước nay nghe thấy bệnh nhiều lắm nhưng cứ nghĩ ông nào già hay thể trang yếu mới bị cơ không ngờ là mình. Ở cái tuổi 29 thì em khoẻ lắm ( khoẻ chứ không phải mạnh kiểu nhấc tạ 100kg nhé ). Chưa bao giờ ốm đến mức phải uống thuốc, sổ mũi nhức đầu uể oải có nhưng cứ nghỉ 1 đêm là hôm sau lại bình thường mà chả cần thuốc thang gì. Lao động chân tay đi bốc gạch đá môi trường không độc hại nhiều chỉ mệt nắng hơi vất vả không có 1 tý bệnh nền nào ấy thế mà bệnh là bệnh ngay được. Triệu chứng cũng chả có gì em chỉ thấy đau nhức vai gáy rồi sổ mũi không khỏi. Đi khám viện tỉnh viện trung ương nửa năm không biết bệnh gì bác sĩ chỉ bảo là thoát vị đĩa đệm rồi cho thuốc uống thì đỡ chứ không khỏi. Không biết là trình độ Việt Nam mình không tìm ra được bệnh sớm hay bệnh của em khó phát hiện nữa chứ lúc biết bệnh của em là muộn rồi:
Lúc này vợ chồng em mới có 2 con1 trai 1 gái sau này khi tìm hiểu thêm em vẫn có con được tỉ lệ di truyền bệnh là có nhưng rất thấp nên vợ em quyết định đẻ thêm cho đỡ cô quạnh khi biết trước số phận em sẽ kết thúc sớm. May mắn thay em có thêm 1 bé trai
Trở về tình hình bệnh thì đã được 3 năm từ ngày chữa đến giờ. Bao nhiêu tiền bạc ra đi. Nếu biết trước thế này em sẽ không đi chưa bệnh để tiền đó cho con Năm đầu sức khoẻ suy giảm khó chịu thôi đến nay thì em thấy cơ thể mệt lắm rồi cái lạc quan chỉ giữ được khi còn khoẻ mạnh thôi chứ ngày càng đau càng yếu thì lạc quan bao nhiêu cũng cạn kiệt. Hiện tại ngay cả việc đi bộ vài trăm mét với em cũng rất khó khăn lúc nào cũng mất thăng bằng đi loạng choạng, vận động nhẹ thôi là cơ thể muốn quỵ xuống:beated:. Tay yếu cầm bát cháo lên ăn còn thấy mỏi. Đau đầu, đau vai gáy, đau hàm họng mặt, đau răng... Lúc trước em nghĩ đến lúc này là em reset này. Nhưng quả thật đứng trước sự lựa chọn, đứng trước lan can mới thấy nó khó khăn thế nào,không thể làm bằng cách đó được nghĩ thì đơn giản thả tay ra là xong nhưng lúc làm mới khó. Bệnh quái ác thật thà rằng nó đau mấy hôm rồi cho đi luôn chứ cứ giữ lại hành hạ. Giờ thì em liệt từ ngự xuông rồi cơ thể teo tóp. Cố ngồi dậy cần bát cơm lên ăn màckhoong nổi. Sớm thôi em sẽ phải đi.
Đi viện ngày 4.9
Mấy hôm nay đau đầu chóng mặt quá lên viện khám BS bảo cũng chẳng biết thế nào. Em thực sự không muốn đi viện 1 tý nào nữa kim tiêm đam chích mệt mõi lắm mà đau quá lại phải lết đi. Đường từ viện về nhà hôm nay lại xa hơn 1 đoạn
Tuy nhiên không nói không phát âm được nữa. Ăn uống rất khó khăn uống nước cũng bị sặc.ko biết sắp tới có hồi phục không hay cấm khẩu luôn.
Tình hình là liệt nửa người dưới rồi mọi người ạ. Không đi lại được nữa. Nay đi khám xem bs có chữa được không thì bs chỉ cho thử máu và hẹn 3 tháng sau khám lại. Em đủ thông minh để hiểu "bệnh viện trả về rồi". Không chữa đc nữa đau quá thì lên viện xin morphin thôi. Cuộc sống của em hiện tại phải có người chăm sóc ăn uống tắm rửa nên rất khó chịu. Nên nếu em chết nó không hẳn là chuyện buồn với em trong hoàn cảnh hiện tại.
Với tình hình sức khoẻ này khó mà qua được tết này nhiều lúc nghĩ về lúc mình còn khỏe còn đi làm được nước mắt cứ tuôn trào.
Nỗi đau khổ đó chắc chỉ những người trong cuộc cùng hoàn cảnh mới hiểu và biết rõ hơn ai hết.


