Chào mấy tml. Tết càng gần càng thấy aebb về quê nhiều, càng chạnh lòng nhiều. Mọi người về thì túi lớn túi bé quà cáp, còn mình thì ở nhà làm ăn cả năm chỉ thấy mất. Nhìn ae bb về cho ông bà già cái này cái kia mà thấy tủi vl, cảm giác mình kém vl. Sơ qua về t chút thì t học đhoc được vài tháng r bỏ, đi học nghề, ra nghề đi làm đc hơn năm thì đi lính, lính về thì đi làm lại nghề cũ, được hơn năm thì được ace giúp đỡ nên mở đc cái quán nho nhỏ gọi là theo đuổi đam mê, xác định năm đầu với năm t2 là kiếm tiền trả nợ( nợ ngoài, gia đình k giúp đồng nào vì cũng k có, ông già mất lâu r còn mỗi bà già), vì từ nhỏ lớn lên ở cái sự nghèo nên t vẫn cố chấp kinh doanh mong sẽ ổn hơn. Qua được năm đầu bình yên chút thì năm thứ 2 dính ngay quả yagi, gần như mất hết, lại vay mượn thêm sửa sang lại , đến hè năm thứ 3( năm2025) thì lại dính quả tai nạn( mất 1 chân) nhưng trước đó t đã dạy lại nghề được cho 1 th em để n mở và để quán hdong như bthg, nhưng được 1-2 tháng hè thì lại ăn quả đắm tàu ( t ở HLong) lượng khách gần như = 0 mà mọi chi phí vẫn đội lên đầu, từ đón đến h t cứ sống như người mất hồn, nợ vẫn đội lên( nhất là nợ lãi, ae nghe t khuyên nếu vay làm ăn đừng bh vay lãi) đến h cận tết rồi nhìn mng gia đình sum vầy, nhìn lại mình trong túi còn 30k, mua bao thuốc hút cho nhẹ đầu cũng phải đắn đo mà chán bản thân thật sự. May mà mua sẵn thùng mì rồi nên chắc là trụ được qua tết. Hahahaha. Mong là ae đọc xong sẽ k chửi vì học văn hơi ngu. T chỉ là muốn trải lòng một chút thôi... ( cũng đừng ai hỏi sao k vay ae bb hay gì gì đó vì những ai vay được t đã vay hết rồi)
Thôi thì. Chúc ae và gia đình năm mới sức khoẻ dồi dào, bình an hạnh phúc. Tự chúc cả bản thân t nữa
