Tổng tư lệnh XamVN
Yếu sinh lý
Hay đấy tml
)
ơ ông này viết hộ à? Thấy văn phong khác hẳn, chính tả, câu cú, xuống dòng, viết hoa chuẩn chỉ. Nhưng ko có sự tự nhiên trong đó. Như kiểu AI viết.Tiếp ...
Sáng hôm sau tao dậy sớm hơn thường lệ, đầu óc vẫn còn quay cuồng cái cảnh tối qua. Tay tao như còn dính mùi của chị, mùi mồ hôi pha lẫn nước hoa rẻ tiền mà chị hay xịt, mùi đàn bà thật sự chứ không phải mùi nước hoa xịt lên quần lót như mấy con cave. Tao tắm rửa, cạo râu sạch sẽ, mặc cái áo sơ mi trắng mới mua Tết, kiểu muốn “đẹp trai” một tí cho nó có cớ.
Nhắn tin trước:
Tao: “Chị ơi dậy chưa, em lên kéo dàn bóng nháy nha”
Mãi 20 phút sau mới có rep:
Bà: “Lên đi. Cổng mở sẵn rồi”
Không chửi, không block, không “mày đừng có lên nữa”. Tao biết là chị đang để cửa cho tao vào.
Lên đến nơi, cổng mở he hé, tao đẩy xe vô, thấy chị đang đứng ngoài hiên, mặc cái áo thun rộng thùng thình với quần short ngủ, tóc buộc cao, tay cầm cái chổi lông gà quét sân. Thằng cu con thì đang ngồi chơi lego ở phòng khách, mắt dán vô màn hình tivi.
Chị liếc tao một cái, không cười, cũng không cau có, kiểu mặt lạnh tanh:
“Vô đi. Chậu cây hôm qua em bê là ổn rồi. Giờ treo dàn bóng nháy cho chị, cái dây dài kia để sẵn trên bàn rồi.”
Tao gật đầu, không nhây nhiều, lẳng lặng đi làm. Kéo dây, móc bóng, kiểm tra xem có cháy bóng nào không. Chị đứng nhìn một lúc rồi vô bếp pha nước chanh muối mang ra.
“Uống đi. Trưa nắng.”
Tao nhận ly, cố tình chạm tay chị lâu hơn bình thường một chút. Chị không rút tay lại ngay, nhưng cũng không nhìn tao. Chỉ nói nhỏ:
“Hôm qua… mày đừng có làm thế nữa.”
Tao giả vờ ngây thơ:
“Làm gì đâu mà.”
Chị lườm:
“Mày biết thừa.”
Tao cười khẩy:
“Thì em xin lỗi rồi còn gì. Chị cũng đâu đuổi em đi.”
Chị im lặng, quay mặt đi chỗ khác. Tao biết lúc này mà ép quá là chị sẽ khóa cửa thật. Nên tao chuyển chủ đề:
“Chị tính để cây quất ở đây luôn hả? Hay mai mốt đem ra trước nhà cho đẹp?”
Bà trả lời cụt lủn:
“Để trong này. Đem ra ngoài hàng xóm thấy lại nói này nói nọ.”
Tao gật gù:
“Ừ, ở trong cho yên tâm. Ai vào nhà mới thấy.”
Chị nghe ra ý tứ, quay lại lườm cháy mặt:
“Mày nói cái gì đấy?”
Tao cười hề hề:
“Em nói cây quất chứ gì nữa.”
Xong tao leo lên ghế, tiếp tục treo nốt mấy bóng còn lại. Chị đứng dưới nhìn, tay khoanh lại, im lặng. Tao cố tình làm chậm, để chị phải đứng đó lâu hơn.
Xong xuôi, tao xuống, phủi tay:
“Xong rồi chị ơi. Bật thử không?”
Chị gật đầu. Tao cắm điện, cả dàn bóng nháy lung linh lên. Thằng cu con thấy vậy chạy ra reo:
“Mẹ ơi đẹp quá!”
Chị cười với con, xoa đầu nó, giọng dịu hẳn:
“Ừ đẹp, chú giúp mẹ treo đó con.”
Tao nghe mà sướng lỗ tai. Chị vừa gọi tao là “chú” trước mặt con, vừa khen. Dù biết là nói cho con nghe, nhưng tao vẫn thấy có cửa.
Tao ngồi xuống ghế, uống nốt ly chanh muối. Chị vào bếp lấy thêm cái đĩa bánh mì pate với dưa leo, đặt trước mặt tao:
“Ăn đi. Sáng em chưa ăn gì đúng không?”
Tao nhìn chị:
“Chị quan tâm em ghê ha.”
Bà hừ nhẹ:
“Quan tâm cái đầu mày. Tao sợ mày đói rồi lại đòi mượn tiền nữa.”
Tao cười lớn:
“Chị nói vậy mà em nghe vẫn thấy thương thương sao á.”
Chị không đáp, ngồi xuống ghế đối diện, tay chống cằm nhìn dàn bóng nháy. Không khí im lặng một lúc lâu.
Rồi chị đột nhiên lên tiếng, giọng nhỏ:
“Mày… có thật là không đi cave không?”
Tao ngẩng lên, nhìn thẳng vào mắt chị:
“Thật. Mấy hôm nay em chỉ đi câu cá với nhậu thôi.”
Chị cười nhạt:
“Mày mà không đi cave thì tao… tao cũng không tin đâu.”
Tao nhún vai:
“Thì chị cứ kiểm tra.”
Chị lườm:
“Kiểm tra kiểu gì?”
Tao cúi xuống, nói nhỏ đủ để chị nghe:
“Kiểu như tối qua ấy. Chị sờ thử xem em có ‘dính’ ai không.”
Mặt chị đỏ lên, chị quay đi chỗ khác:
“Mày bệnh thật rồi.”
Nhưng tao thấy rõ chị không đứng dậy bỏ đi. Chị vẫn ngồi đó, hai tay đan vào nhau, ngón tay bấm chặt như đang cố kiềm chế gì đó.
Tao quyết định đánh liều thêm một nước nữa:
“Chị này…”
“Hửm?”
“Nếu chị chán đàn ông thật… thì để em giúp chị kiểm tra xem chị có còn… cảm giác không.”
Chị quay phắt lại, mắt trợn tròn:
“Mày nói cái gì?”
Tao không né tránh:
“Em nói thật. Chị bảo chán, bảo mất cảm giác, bảo nhìn anh ấy là không muốn. Vậy để em thử xem có phải chị hết thuốc chữa thật không, hay chỉ là… chưa gặp đúng người.”
Chị im lặng rất lâu. Tao tưởng chị sẽ chửi hoặc đứng dậy đuổi. Nhưng chị chỉ thở dài, giọng mệt mỏi:
“Mày biết không… tao sợ lắm. Không phải sợ mày. Tao sợ chính tao.”
Tao không nói gì, chỉ nhìn chị.
Chị tiếp tục, giọng run run:
“Tao có con nhỏ. Tao còn chồng. Dù tao ghét nó đến mấy thì nó vẫn là bố thằng bé. Nếu chuyện này lộ ra… tao xong đời luôn.”
Tao gật đầu:
“Em biết.”
Chị nhìn tao, mắt long lanh:
“Vậy mày còn muốn tiếp tục không?”
Tao đáp ngay:
“Muốn. Nhưng chỉ khi nào chị muốn.”
Chị cười nhạt, kiểu cười cay đắng:
“Mày nói hay lắm. Nhưng tao biết… một khi bắt đầu thì khó dừng lại.”
Tao không chối:
“Ừ. Khó thật.”
Chị đứng dậy, đi về phía cửa bếp, rồi quay lại nhìn tao:
“Hôm nay… mày về đi. Tao cần suy nghĩ.”
Tao đứng lên, không ép:
“Ừ. Em về. Khi nào chị cần thì nhắn.”
Chị gật nhẹ.
Tao bước ra sân, mở cổng. Trước khi đi, tao quay lại:
“Chị ơi.”
“Hử?”
“Dàn bóng nháy đẹp thật. Nhưng em thấy… chị còn đẹp hơn.”
Chị không đáp, chỉ khẽ cười, rồi đóng cổng lại.
Tao về nhà, nằm vật ra giường, đầu óc quay mòng mòng. Biết là đang đi trên dây, biết là nguy hiểm vãi đái, nhưng con người ta đôi khi cứ thích chơi trò chơi mà mình biết chắc sẽ thua.
Tối đó, khoảng 11h, điện thoại rung.
Tin nhắn từ chị:
“Ngày mai anh mày gọi về. Bảo sắp về Tết luôn.”
Tao đọc mà tim đập thình thịch.
Chị nhắn tiếp:
“Mày… đừng lên nhà tao mấy hôm nữa nhé.”
Tao rep:
“Ừ. Em biết rồi.”
Rồi chị nhắn thêm một câu cuối, làm tao nằm bật dậy:
“Nhưng… nếu mày không lên, tao lại thấy thiếu thiếu.”
Tao nhìn màn hình, cười một mình.
Chuyện này… coi như mới bắt đầu thật sự.


