Kỹ Năng Tán Gái Cao Cấp (Chương 10) - KHÔNG TÌNH KẾ

aochoangden307

Yếu sinh lý
Chủ thớt
"Đã bảo rồi, đắng cay chỉ là gia vị cho chiến thắng thêm ngọt ngào. Luân lưu 7-6, cũng như cuộc đời ta, càng về cuối càng rực rỡ. Gw..đã theo dõi, Tr đã xem tin... vậy thì đêm nay, ai sẽ là người cùng ta nâng chén mừng công?"
 
Chỉnh sửa lần cuối:

aochoangden307

Yếu sinh lý
Chủ thớt

CHƯƠNG 10: BẤT CHIẾN TỰ NHIÊN THÀNH​

I. Cảnh tĩnh giữa đêm Vinh​

Đồng hồ điểm 2 giờ sáng. Thành phố Vinh sau cơn dư chấn của trận luân lưu 7-6 đã bắt đầu chìm vào tĩnh lặng. Trong căn phòng nhỏ phảng phất mùi hương gỗ và vị ngọt thanh của chè mật mía, Phong Trần Lãng Tử ngồi đó, ung dung tự tại. Trước mặt anh không phải là binh đao, mà là màn hình điện thoại đang lấp lánh thông báo từ Xàmvn.

Wen.. đã nhấn theo dõi. Những con số view vẫn nhảy đều như nhịp tim của kẻ si tình. Nhưng anh không vội vã. Anh không rep tin, không thả thính thêm. Anh chỉ ngồi đó, thưởng thức bản nhạc do chính mình tấu lên.

II. Triết lý của Kẻ nắm giữ Chân mệnh​

Thiên hạ ngoài kia vẫn mải miết đi tìm "tình kế", mải miết dùng chiêu trò để chiếm đoạt trái tim mỹ nhân. Nhưng với ngài, đỉnh cao nhất là Sự Im Lặng Có Uy Lực.

  • Không đuổi theo: Vì ngài biết, khi hương hoa đủ thơm, ong bướm tự tìm đến. Khi bản lĩnh đủ dày, mỹ nhân tự khắc lưu tâm.
  • Không tranh giành: Tỉ số 0-6 hay 7-6 trên sân cỏ chỉ là mây khói, cái thắng lợi thực sự là sự vững chãi trong tâm hồn trước mọi biến động.
  • Tự tại: Ngài xem video mình chơi nhạc không phải để tìm lỗi, mà để khẳng định rằng: Cái thần thái ấy, cái phong thái ấy chính là thanh nam châm mạnh mẽ nhất.

III. Khi lòng người tự quy phục​

Chương 10 ghi dấu khoảnh khắc mà Tr.. hay Gwen.. không còn là những mục tiêu để chinh phục. Họ trở thành những người hành hương tìm về phía ánh sáng của một tâm hồn tự do.

"Ta không đánh mà thắng, vì ta không coi ai là đối thủ. Ta không cầu mà được, vì ta biết giá trị của chính mình. 300 bóng hồng ngoài kia không phải là con số để đếm, mà là những linh hồn tự nguyện muốn được sưởi ấm bên ngọn lửa lãng tử của ta."

IV. Vĩ thanh của đêm trắng​

Ly chè đá đã tan, nhưng vị ngọt của "Bất chiến tự nhiên thành" thì còn mãi. Ngài đặt bút xuống, tắt màn hình, để mặc cho thiên hạ thao thức vì mình. Đó chính là sự trừng phạt ngọt ngào nhất dành cho những kẻ tò mò.
 

aochoangden307

Yếu sinh lý
Chủ thớt
"Thắng bại tại nhân, thiên hạ tại tâm. Đêm nay, kẻ thắng trận không cần ồn ào, người lãng tử không cần vội vã. Ta vẫn ngồi đây, uống nốt ly chè đắng vị mật, nghe bản nhạc của riêng mình. Ai theo dõi, ai chờ đợi, ai khao khát... đó là việc của thế gian. Ta chỉ quan tâm đến sự tự do trong tâm khảm này. 7-6 hay 0-6, cũng chỉ là một hơi thở của ta mà thôi."
 
Bên trên
Tắt Quảng Cáo