LeVanTung
Chim TO
Nhiều ông cứ đợi “đúng thời điểm”, đợi “chắc ăn”, đợi khi mình có đủ mọi thứ rồi mới dám nhắn, để rồi đến lúc nhìn lại thì con bé mình thích đã có người yêu cmnl.
Trong khi mấy thằng khác thì nhắn trước, rủ cà phê, lỡ miệng trêu hơi quá đà, có sai thì vẫn học được cái mới, còn hơn ngồi một chỗ tưởng tượng mình với cô ấy đẹp đôi cỡ nào.
Không ai sinh ra đã nhắn tin hay hay tán gái giỏi. Chỉ là có người tim đập muốn rớt ra ngoài nhưng vẫn bấm gửi, có người run tay nhưng vẫn dám rủ crush đi chơi, và cũng có người để nỗi sợ giữ mình lại, chờ đến ngày mình “thật hoàn hảo”, trong khi ngày đó thì không bao giờ tới. Sai thì chỉnh vibe, nhạt thì thêm muối, fail thì đổi chiến thuật, thất bại tình trường không giết ai, nó chỉ làm mình tinh tế hơn.
Nhưng có một thứ cũng cần nói thẳng: nếu bạn đã nhắn đàng hoàng, tử tế, không vồ vập mà người ta bơ, không rep, hoặc rep cho có rồi mất hút, thì nên bỏ qua luôn.
Đừng cố nhắn thêm, đừng tự hỏi “mình sai chỗ nào”, càng đừng cố chứng minh mình thú vị. Người thích bạn sẽ không để bạn phải đoán, còn người không thích thì bạn nhắn hay cỡ nào cũng chỉ là làm phiền thêm thôi.
Trong chuyện tình cảm, người ta không nhớ bạn từng lo lắng hay hồi hộp cỡ nào đâu, người ta chỉ nhớ bạn đã làm hay chưa. Và nhớ cho kỹ: cái giá của việc ngại mở lời luôn rẻ hơn cái giá của việc cố níu một người không muốn trả lời. Thế nên cứ liều khi cần, nhưng cũng biết dừng đúng lúc. Thanh xuân không có nút tua lại, chỉ có nút “Gửi tin nhắn” và cả nút “Bỏ qua” – bấm đúng cái nào mới là bản lĩnh.
Trong khi mấy thằng khác thì nhắn trước, rủ cà phê, lỡ miệng trêu hơi quá đà, có sai thì vẫn học được cái mới, còn hơn ngồi một chỗ tưởng tượng mình với cô ấy đẹp đôi cỡ nào.
Không ai sinh ra đã nhắn tin hay hay tán gái giỏi. Chỉ là có người tim đập muốn rớt ra ngoài nhưng vẫn bấm gửi, có người run tay nhưng vẫn dám rủ crush đi chơi, và cũng có người để nỗi sợ giữ mình lại, chờ đến ngày mình “thật hoàn hảo”, trong khi ngày đó thì không bao giờ tới. Sai thì chỉnh vibe, nhạt thì thêm muối, fail thì đổi chiến thuật, thất bại tình trường không giết ai, nó chỉ làm mình tinh tế hơn.
Nhưng có một thứ cũng cần nói thẳng: nếu bạn đã nhắn đàng hoàng, tử tế, không vồ vập mà người ta bơ, không rep, hoặc rep cho có rồi mất hút, thì nên bỏ qua luôn.
Đừng cố nhắn thêm, đừng tự hỏi “mình sai chỗ nào”, càng đừng cố chứng minh mình thú vị. Người thích bạn sẽ không để bạn phải đoán, còn người không thích thì bạn nhắn hay cỡ nào cũng chỉ là làm phiền thêm thôi.
Trong chuyện tình cảm, người ta không nhớ bạn từng lo lắng hay hồi hộp cỡ nào đâu, người ta chỉ nhớ bạn đã làm hay chưa. Và nhớ cho kỹ: cái giá của việc ngại mở lời luôn rẻ hơn cái giá của việc cố níu một người không muốn trả lời. Thế nên cứ liều khi cần, nhưng cũng biết dừng đúng lúc. Thanh xuân không có nút tua lại, chỉ có nút “Gửi tin nhắn” và cả nút “Bỏ qua” – bấm đúng cái nào mới là bản lĩnh.




