Đường Huyền Trang
Chim TO
Có lần tao ngồi nhâm nhi ly cà phê với ông anh cùng công ty. Ổng vừa từ quê lên lại, mặt mày hơi xanh xao, mắt thâm quầng. Tao hỏi vu vơ:
• Anh về quê mấy hôm vậy? Có việc gì gấp hả?
Ổng cười nhạt, ban đầu chỉ ậm ừ “có chút việc nhà”. Tao thấy lạ, gặng hỏi thêm vài câu, cuối cùng ổng thở dài, kể thật.
Hóa ra con gái ổng năm nay mới mười lăm tuổi đầu. Ở quê, ở nhà với bà ngoại, ít được kiềm kẹp. Nó quen một thằng con trai hơn nó có một tuổi. Yêu đương kiểu trẻ trâu, nóng vội, rồi cãi nhau um sùm. Mà lần này không phải cãi vặt bình thường đâu. Thằng nhỏ dọa chém, dọa giết. Ổng hoảng, phải xin nghỉ phép bay về ngay trong đêm.
Rồi ổng kể tiếp, giọng trầm hẳn xuống:
• Nó dắt thằng đó về nhà hoài. Nhà không có ai, bà ngoại đi làm đồng cả ngày. Hai đứa… ở với nhau như người lớn. Địt nhau thường xuyên. Tao nghe mà muốn rụng tim.
Tao ngồi im, không dám chen ngang. Ổng kể tiếp:
• Rồi thằng đó đòi con bé chụp ảnh… vú với lồn gửi cho nó. Con bé không chịu. Nó bảo “tao không gửi đâu, sợ”. Thế là thằng kia nổi khùng, chửi bới, dọa đủ thứ. Từ “yêu” chuyển sang “ghét”, rồi thành “phải chết”. Tao nghe mà lạnh cả người.
Tao hỏi nhỏ:
• Giờ anh tính sao?
Ổng lắc đầu, mắt đỏ hoe:
• Tao cũng không biết nữa. Đưa nó lên đây ở chung thì sợ nó không chịu, ở quê thì sợ thằng kia quay lại làm thật. Mà con bé… nó cũng chẳng còn coi chuyện đó là gì to tát. Lòng tao như bị ai bóp nghẹt.
Rồi ổng cười khổ, kiểu cười không ra hơi:
• Thằng nhỏ đó chắc cũng xàm thôi. Địt xong rồi chán, đòi thêm cái gì nữa không biết. Còn con bé nhà tao… lồn cũng để ngoài quần rồi. Tao là cha mà nghe con mình nói vậy, tao chỉ muốn khóc.
Tao ngồi đó, không biết nói gì. Chỉ biết vỗ vai ổng một cái. Đêm đó, ly cà phê nguội tanh mà chẳng ai buồn uống tiếp
• Anh về quê mấy hôm vậy? Có việc gì gấp hả?
Ổng cười nhạt, ban đầu chỉ ậm ừ “có chút việc nhà”. Tao thấy lạ, gặng hỏi thêm vài câu, cuối cùng ổng thở dài, kể thật.
Hóa ra con gái ổng năm nay mới mười lăm tuổi đầu. Ở quê, ở nhà với bà ngoại, ít được kiềm kẹp. Nó quen một thằng con trai hơn nó có một tuổi. Yêu đương kiểu trẻ trâu, nóng vội, rồi cãi nhau um sùm. Mà lần này không phải cãi vặt bình thường đâu. Thằng nhỏ dọa chém, dọa giết. Ổng hoảng, phải xin nghỉ phép bay về ngay trong đêm.
Rồi ổng kể tiếp, giọng trầm hẳn xuống:
• Nó dắt thằng đó về nhà hoài. Nhà không có ai, bà ngoại đi làm đồng cả ngày. Hai đứa… ở với nhau như người lớn. Địt nhau thường xuyên. Tao nghe mà muốn rụng tim.
Tao ngồi im, không dám chen ngang. Ổng kể tiếp:
• Rồi thằng đó đòi con bé chụp ảnh… vú với lồn gửi cho nó. Con bé không chịu. Nó bảo “tao không gửi đâu, sợ”. Thế là thằng kia nổi khùng, chửi bới, dọa đủ thứ. Từ “yêu” chuyển sang “ghét”, rồi thành “phải chết”. Tao nghe mà lạnh cả người.
Tao hỏi nhỏ:
• Giờ anh tính sao?
Ổng lắc đầu, mắt đỏ hoe:
• Tao cũng không biết nữa. Đưa nó lên đây ở chung thì sợ nó không chịu, ở quê thì sợ thằng kia quay lại làm thật. Mà con bé… nó cũng chẳng còn coi chuyện đó là gì to tát. Lòng tao như bị ai bóp nghẹt.
Rồi ổng cười khổ, kiểu cười không ra hơi:
• Thằng nhỏ đó chắc cũng xàm thôi. Địt xong rồi chán, đòi thêm cái gì nữa không biết. Còn con bé nhà tao… lồn cũng để ngoài quần rồi. Tao là cha mà nghe con mình nói vậy, tao chỉ muốn khóc.
Tao ngồi đó, không biết nói gì. Chỉ biết vỗ vai ổng một cái. Đêm đó, ly cà phê nguội tanh mà chẳng ai buồn uống tiếp





) ít bữa nó về biết chắc cũng dell có gì xảy ra, kiểu gì chẳng nói ngọt vài câu rồi lại hẹn nhau đỵt bọp