Kiến thức 🌸Trời an bài tất cả, vậy người đổi vận là nhờ đâu?🌿

TrìnhCa

Tiến sĩ


🌸Có những điều nếu không tự ngộ ra, đời sẽ dạy bạn bằng tổn thương.

Nhiều người nghĩ cuộc đời có "trời cao an bài".

Thật ra, cách nói ấy không sai, chỉ là chưa được nói hết.

Đi đủ xa rồi mới hiểu:

cái gọi là "an bài” không phải ý chí của thần thánh, mà là những quy luật âm thầm vận hành phía sau đời sống.

Quy luật không thương ai, cũng không ghét ai.

Ai thuận thì đi êm, ai nghịch thì vấp ngã.

Chỉ vậy thôi.

Khi bạn bắt đầu nhìn đời bằng con mắt này, bạn sẽ bớt trách, bớt oán, và cũng bớt chờ đợi.

Muốn hiểu xã hội, đừng chỉ nhìn xem ai giàu, ai nghèo.

Hãy nhìn sâu hơn.

Xã hội luôn vận hành cùng lúc ở ba tầng:

Tầng thứ nhất là kỹ năng: bạn làm được gì, tạo ra giá trị gì.

Tầng thứ hai là luật chơi: ai đặt luật, luật bảo vệ ai, luật giới hạn ai.

Và tầng sâu nhất là văn hóa: con người tin vào điều gì, sợ điều gì, và hy vọng điều gì.

Từ số phận của một cá nhân đến vận mệnh của một dân tộc, cuối cùng đều quay về văn hóa trong đầu họ.

Văn hóa mạnh là văn hóa tôn trọng quy luật, chấp nhận nhân quả, biết gieo rồi mới gặt.

Văn hóa yếu là văn hóa trông chờ được chờ ưu ái, hy vọng người mạnh vì "đạo đức" mà nhường phần tốt.

Cũng là văn hóa chờ một vị cứu tinh xuất hiện.

Nhưng đời này không có cứu tinh.

Chỉ có tự cứu mình.

Luật sinh tồn thật ra rất đơn giản, chỉ là ít người chịu làm:

Chịu được điều người khác không chịu được.

Làm được điều người khác không làm được.

“Chịu” là một giới hạn.

“Làm được” là một giới hạn khác.

Khoảng cách giữa hai giới hạn đó chính là khoảng trống dành
cho người đi lên.

Người ta hay hỏi:

“Làm sao để có cơ hội?"

Sự thật là:

cơ hội không đến khi bạn cầu xin,

mà đến khi bạn chịu được lâu hơn, đi xa hơn số đông.

Muốn làm việc tử tế và đi đường dài, hãy nhớ hai điều tưởng đơn giản mà rất khó:

Đừng đặt cái tôi mình quá lớn.

Nhưng cũng đừng hạ thấp người khác.

Không tự tôn quá mức thì mới học được.

Không coi thường ai thì mới giữ được nhân duyên.

Có Đạo mà chưa có kỹ năng, kỹ năng còn rèn được theo thời gian.

Có kỹ năng mà không có Đạo, sớm muộn cũng chỉ quanh quẩn trong tiểu xảo, đi nhanh nhưng không đi xa.

Có một sự thật nhiều người né tránh:

Nếu nuôi con chỉ để sau này có người chăm mình lúc già, thì đó không phải tình yêu vô điều kiện.

Nuôi dưỡng để đổi lấy an toàn, bản chất vẫn là một dạng giao dịch.

Nhận ra điều này không để trách ai, chỉ để sống thành thật hơn với chính mình.

Thế giới này

vốn không có thần thoại.

Những thứ bị gọi là “kỳ tích" chỉ là việc rất bình thường, được làm bởi những người hiểu quy luật sâu hơn số đông.

Về mặt tâm lý, có một điều rất thú vị:

Người càng đơn giản, càng cần sự ồn ào, trang trí, và tô vẽ bên ngoài.

Người càng sâu, càng thích sự gọn gàng, im lặng và tối giản.

Vì họ hiểu:

bản chất của mọi thứ luôn đơn giản,

chỉ có cái chưa hiểu mới cần làm cho phức tạp.

Và đến cuối cùng, có một câu nói nghe rất nghịch lý nhưng lại rất thật:

Khi bạn chưa hiểu mình, bạn vẫn là "bạn".

Khi bạn hiểu rồi, con người cũ ấy đã không còn nữa.

Trưởng thành không phải là thêm vào, mà là bỏ đi.

Bỏ ảo tưởng.

Bỏ chờ đợi.

Bỏ việc mong người khác sống hộ cuộc đời mình.

Từ đó, bạn bắt đầu sống nhẹ hơn, và mạnh hơn.
🌸🌸
 
Bên trên
Tắt Quảng Cáo