TrìnhCa
Tiến sĩ
Có những mối duyên, dù không kịp nở hoa,
vẫn khiến người ta mang trong lòng một mùi hương suốt cả đời.
Người ta nói,
“Gặp đúng người, sai thời điểm - là bi kịch dịu dàng nhất mà tạo hóa từng viết ra."
Tuổi trẻ, ta yêu bằng tất cả sự bồng bột, muốn nắm giữ cả thế giới chỉ bằng một cái nắm tay.
Nhưng đời, vốn không chờ đợi những người chưa đủ bình tĩnh để yêu.
Ta gặp người phù hợp - khi bản thân còn đầy góc cạnh.
Ta gặp người khiến lòng an yên - khi đã chẳng còn trẻ để yêu dại khờ.
Thế là, người đến rồi đi như một vệt nắng tắt cuối chiều, để lại trong lòng ta một khoảng sáng không bao giờ quên được.
Bạn thân mến,
khi bạn lỡ một chuyến bay, bạn vẫn có thể về nhà - dù rất trễ.
Nhưng có những chuyến tàu của định mệnh, một khi đã đi qua, thì không có “chuyến sau", không có “cơ hội khác".
Chỉ còn lại ta, với ký ức rưng rưng của một mùa chưa kịp gọi tên.
Có người từng viết:
“Trên đời này, có hai thứ không thể níu giữ – là thời gian và người đã không còn muốn ở lại."
Chúng ta mất rất nhiều năm để hiểu, rằng tình yêu không chỉ cần cảm xúc, mà cần đúng thời điểm.
Ngày trẻ, ta đánh mất nhau vì thiếu kiên nhẫn.
Khi trưởng thành, ta đánh mất nhau vì đã hiểu quá rõ.
Một bên là trái tim rực cháy, một bên là lý trí lạnh lùng mà ở giữa là khoảng lặng của những điều không thể.
Và rồi ta học cách mỉm cười với những gì đã qua, bởi hiểu rằng:
không phải ai bỏ lỡ cũng là mất mãi.
Có những người phải đi một vòng rất lớn, để rồi gặp lại nhau,
không còn là để yêu như cũ, mà là để biết ơn những tổn thương từng khiến ta trưởng thành.
Người xưa có câu:
“Người có duyên, đi ngược chiều gió cũng sẽ gặp lại.”
Có thể,
giữa cuộc đời dài rộng này, sau bao mùa mưa nắng, ta lại gặp nhau 1 khi chẳng còn vội vàng nữa.
Khi trái tim đã đủ tĩnh, ánh mắt đã thôi tìm kiếm, và lòng đã biết ơn những nngày cũ.
Khi ấy, không cần phải nói lời “bắt đầu lại từ đầu”.
Chỉ cần một ánh nhìn, một nụ cười chậm, cũng đủ để hiểu rằng:
mọi thứ đau đớn từng trải qua... đều là để chuẩn bị cho giây phút này.
Nếu có thể, hãy tin rằng:
Không lấy được nhau mùa hạ, ta sẽ lấy nhau mùa đông.
Không lấy được nhau thời trẻ, ta sẽ lấy nhau khi tóc đã pha sương.
Vì những linh hồn từng thật lòng thương nhau - dù đi xa thế nào - cũng sẽ tìm thấy nhau, một lần nữa, ở phiên bản bình yên nhất của mình.
" Có người đến để dạy ta cách yêu. Có người đến để dạy ta cách buông.
Và có người – đến chỉ để cho ta biết, rằng tình yêu thật ra, không hề mất đi, nó chỉ hóa thành ánh sáng, soi những năm tháng về sau.”
Hy vọng, những ai từng bỏ lỡ nhau giữa đời này,
khi đủ tĩnh lặng, đủ chín muồi, đủ nhân duyên, sẽ lại tìm thấy nhau - không phải để bắt đầu, mà để mỉm cười và nói:
“Thì ra, ta vẫn còn nợ nhau một kiếp dịu dàng.”




