taolathangngu
Yếu sinh lý
2014 Tôi và cô ấy làm cùng chỗ với nhau, chỉ khác là tôi làm bồi bàn còn cô ấy làm đào mua vui. Ngày ấy tôi là sinh viên đại học năm cuối, buổi tối tôi xin làm thêm tại một quán karaoke để kiếm thêm chút tiền tiêu xài. Lần đầu tôi gặp vợ là khi tôi đã làm tại quán được nửa tháng. Hôm cô ấy bước vào quán xin làm việc, tôi cứ ấn tượng mãi, người con gái nhìn vừa hiền lành vừa thông minh. Cô ấy hay say xỉn lắm, có hôm lên phòng dọn bàn tôi thấy cô ấy gục trong toilet khóc như đứa trẻ. Có ngày cô ấy uống nhiều quá đi đôi giầy cao gót bước chân xuống cầu thang té ngã dúi dụi, thế mà cô ấy chẳng kêu khóc câu nào cứ tập tễnh lết ra bắt xe về. Tôi thấy cô ấy vừa có chút bất cần, vừa có chút đáng thương nên tôi vô thức tò mò về cô ấy. Từ sau dạo đó tôi hay để ý, cô ấy chẳng nói chuyện với ai, cũng chẳng có người bạn nào trong quán. Cô ấy cứ lủi thủi đến quán làm rồi say khướt lủi thủi về chẳng tụ tập hay đi chơi bời với những đứa con gái cùng quán. Tôi thì hay để ý đến cô ấy còn cô ấy vẫn vậy chẳng màng bận tâm đến bất cứ điều gì cả.
Tôi làm ở quán được nửa năm thì tôi tốt nghiệp đại học. Thời điểm này tôi muốn tập trung phát triển theo ngành đã học nên quyết định nghỉ việc. Trước khi nghỉ việc tôi đã nhờ anh quản lý cho xem sổ nhân viên của quán (sổ này có lưu số điện thoại các cô đào để khi cần thuyên chuyển đi khách ngoài thì sẽ gọi). Tôi có được số cô ấy nhờ đó. Tôi cũng không nhớ rõ tại sao thời điểm đó mình lại bị thôi thúc tìm hiểu cô ấy.
Sau khi có được số điện thoại, tôi đã nhắn tin nhắn đầu tiên cho cô ấy, tôi hỏi :"Tối qua em uống nhiều không? Đừng uống nhiều thế, hại sức!". Cô ấy không trả lời, tôi đợi hết ngày cô ấy cũng không trả lời, tôi nghĩ thầm chắc mình lưu vội nên lưu nhầm số. Đến ngày hôm sau tôi lại nhắn thêm một tin. "Có phải Ánh không?" Cô ấy trả lời ngay :"Ai vậy?". Thế rồi chúng tôi kết bạn Zalo và nói chuyện với nhau mỗi ngày. Cô ấy hơn tôi 4 tuổi nhưng thời điểm đó vẫn đang học đại học năm 3. Khi nói chuyện sâu hơn tôi mới biết cô ấy rất giỏi, biết 4 ngoại ngữ, có 2 bằng cử nhân đại học, cô ấy khởi nghiệp mấy lần nhưng lần nào cũng thất bại và rơi vào nợ nần. Sau cô ấy bí bách về tài chính mà không muốn làm gánh nặng cho cha mẹ ở quê nên cô ấy đi làm công việc hiện tại. (Lúc này chúng tôi vẫn chưa nói lời yêu với nhau). Tôi luôn muốn khuyên cô ấy nghỉ việc, nhưng bản thân không giúp gì được cho cô ấy lúc này nên tôi im lặng còn cô ấy thì luôn nói trả xong nợ là cô ấy sẽ nghỉ làm.
Sau khi nói chuyện qua lại với nhau tầm 3 tháng thì buổi tối đó cô ấy gọi điện cho tôi nói rằng cô ấy đã có thai với khách. Tôi nghe thấy cô ấy nói thế thì chua xót lắm hỏi cô ấy tính như thế nào? Cô ấy im lặng rồi nói :"Đẻ thôi!". Khi ấy tôi suy nghĩ rất nhiều. Nói chuyện 3 tháng thôi nhưng cảm giác như thân nhau rất lâu rồi, bản thân tôi lại không hề phát xét chê bai cô ấy thậm chí tôi thấy nể cô ấy là đằng khác. Tôi nhắn tin cho cô ấy :"Cưới rồi đẻ nha!".
Tôi thề, đến nay là 11 năm bên nhau với cô ấy, tôi và vợ có 2 đứa con, bé trai 10 tuổi và bé gái 6 tuổi, tôi chưa bao giờ nghĩ rằng con trai cả của tôi không phải là con tôi. Tôi coi con như ruột thịt máu mủ của mình, trong lòng chưa bao giờ phân biệt điều đó. Còn vợ tôi cô ấy rất giỏi, hiện tại công việc một tháng có thể kiếm tiền tỷ là bình thường. Tôi chưa bao giờ thấy vợ mình rẻ rúng, cũng chưa bao nghĩ đến việc vợ từng làm công việc đó mà chê bai. Chuyện vợ tôi từng làm công việc gì, con trai cả của tôi có phải là ruột thịt của tôi hay không, tôi nói với vợ "sống để bụng, chết mang theo!"... và tôi tự hào là bản thân đã làm đúng như những gì mình đã hứa.
Nhưng vợ tôi luôn khách sáo với tôi, cô ấy chẳng bao giờ ghen tuông, cũng chưa bao giờ động vào điện thoại của tôi như những bà vợ khác mà xã hội hay ra rả mỗi ngày. Cô ấy tôn trọng sở thích của tôi, tôn trọng các mối quan hệ của tôi. Thậm chí làm được bao nhiêu tiền cô ấy đưa cho tôi giữ hết, tiền hiện có bao nhiêu còn lại bao nhiêu cô ấy chưa bao giờ hỏi tôi về chúng. Mọi người tin không? Lấy nhau 11 năm mà chúng tôi chưa cãi nhau bao giờ? Tôi hiểu cô ấy đang đối đãi với tôi như sự trả ơn, nhưng tôi không thoải mái với điều đó. Tôi luôn muốn vợ yêu lấy chính mình, sống thỏa sức mình, buông đi ràng buộc ơn huệ mà đừng đỗi đãi khách sáo với tôi. Nhiều lần suy nghĩ, tôi không biết phải làm gì để vợ tôi có thể là một người vợ bình thường. Thấy tôi sai thì sửa, thấy tôi hư thì chửi...
Mọi người giúp tôi, để vợ tôi ở với tôi là vì yêu tôi chứ không phải vì sự trả ơn được không? Tôi nên làm gì?
Tôi làm ở quán được nửa năm thì tôi tốt nghiệp đại học. Thời điểm này tôi muốn tập trung phát triển theo ngành đã học nên quyết định nghỉ việc. Trước khi nghỉ việc tôi đã nhờ anh quản lý cho xem sổ nhân viên của quán (sổ này có lưu số điện thoại các cô đào để khi cần thuyên chuyển đi khách ngoài thì sẽ gọi). Tôi có được số cô ấy nhờ đó. Tôi cũng không nhớ rõ tại sao thời điểm đó mình lại bị thôi thúc tìm hiểu cô ấy.
Sau khi có được số điện thoại, tôi đã nhắn tin nhắn đầu tiên cho cô ấy, tôi hỏi :"Tối qua em uống nhiều không? Đừng uống nhiều thế, hại sức!". Cô ấy không trả lời, tôi đợi hết ngày cô ấy cũng không trả lời, tôi nghĩ thầm chắc mình lưu vội nên lưu nhầm số. Đến ngày hôm sau tôi lại nhắn thêm một tin. "Có phải Ánh không?" Cô ấy trả lời ngay :"Ai vậy?". Thế rồi chúng tôi kết bạn Zalo và nói chuyện với nhau mỗi ngày. Cô ấy hơn tôi 4 tuổi nhưng thời điểm đó vẫn đang học đại học năm 3. Khi nói chuyện sâu hơn tôi mới biết cô ấy rất giỏi, biết 4 ngoại ngữ, có 2 bằng cử nhân đại học, cô ấy khởi nghiệp mấy lần nhưng lần nào cũng thất bại và rơi vào nợ nần. Sau cô ấy bí bách về tài chính mà không muốn làm gánh nặng cho cha mẹ ở quê nên cô ấy đi làm công việc hiện tại. (Lúc này chúng tôi vẫn chưa nói lời yêu với nhau). Tôi luôn muốn khuyên cô ấy nghỉ việc, nhưng bản thân không giúp gì được cho cô ấy lúc này nên tôi im lặng còn cô ấy thì luôn nói trả xong nợ là cô ấy sẽ nghỉ làm.
Sau khi nói chuyện qua lại với nhau tầm 3 tháng thì buổi tối đó cô ấy gọi điện cho tôi nói rằng cô ấy đã có thai với khách. Tôi nghe thấy cô ấy nói thế thì chua xót lắm hỏi cô ấy tính như thế nào? Cô ấy im lặng rồi nói :"Đẻ thôi!". Khi ấy tôi suy nghĩ rất nhiều. Nói chuyện 3 tháng thôi nhưng cảm giác như thân nhau rất lâu rồi, bản thân tôi lại không hề phát xét chê bai cô ấy thậm chí tôi thấy nể cô ấy là đằng khác. Tôi nhắn tin cho cô ấy :"Cưới rồi đẻ nha!".
Tôi thề, đến nay là 11 năm bên nhau với cô ấy, tôi và vợ có 2 đứa con, bé trai 10 tuổi và bé gái 6 tuổi, tôi chưa bao giờ nghĩ rằng con trai cả của tôi không phải là con tôi. Tôi coi con như ruột thịt máu mủ của mình, trong lòng chưa bao giờ phân biệt điều đó. Còn vợ tôi cô ấy rất giỏi, hiện tại công việc một tháng có thể kiếm tiền tỷ là bình thường. Tôi chưa bao giờ thấy vợ mình rẻ rúng, cũng chưa bao nghĩ đến việc vợ từng làm công việc đó mà chê bai. Chuyện vợ tôi từng làm công việc gì, con trai cả của tôi có phải là ruột thịt của tôi hay không, tôi nói với vợ "sống để bụng, chết mang theo!"... và tôi tự hào là bản thân đã làm đúng như những gì mình đã hứa.
Nhưng vợ tôi luôn khách sáo với tôi, cô ấy chẳng bao giờ ghen tuông, cũng chưa bao giờ động vào điện thoại của tôi như những bà vợ khác mà xã hội hay ra rả mỗi ngày. Cô ấy tôn trọng sở thích của tôi, tôn trọng các mối quan hệ của tôi. Thậm chí làm được bao nhiêu tiền cô ấy đưa cho tôi giữ hết, tiền hiện có bao nhiêu còn lại bao nhiêu cô ấy chưa bao giờ hỏi tôi về chúng. Mọi người tin không? Lấy nhau 11 năm mà chúng tôi chưa cãi nhau bao giờ? Tôi hiểu cô ấy đang đối đãi với tôi như sự trả ơn, nhưng tôi không thoải mái với điều đó. Tôi luôn muốn vợ yêu lấy chính mình, sống thỏa sức mình, buông đi ràng buộc ơn huệ mà đừng đỗi đãi khách sáo với tôi. Nhiều lần suy nghĩ, tôi không biết phải làm gì để vợ tôi có thể là một người vợ bình thường. Thấy tôi sai thì sửa, thấy tôi hư thì chửi...
Mọi người giúp tôi, để vợ tôi ở với tôi là vì yêu tôi chứ không phải vì sự trả ơn được không? Tôi nên làm gì?





)))))