meomeooi
Yếu sinh lý
Nay là giỗ ô nội , lòng nặng trĩu . Chuyện này t đã giấu 20 năm chưa từng nói ra , nay ẩn danh trên đây để giãi bày
Năm đó t 9 tuổi . Một đợt bố mẹ có việc vào nam hơn tuần nên gửi t về quê cho ô nội chăm vài hôm . Bà mất từ lâu nên ô sống 1 mk bên cái ao nhỏ và mảnh vườn rau với chục gà . Từ nhỏ t là 1 đứa kén ăn và quen sống ở TP nên hơi bướng bỉnh . Dạo đó trời mưa phùn liên tục , ẩm ướt , k thể ra ngoài chơi , ở với ô trong ngôi nhà nhỏ chán ngắt , ăn uống quanh đi quẩn lại toàn rau , trứng với cua tôm ô bắt ở bờ ao . Ô nội lúc đó chân tay cũng yếu . T thì quấy t biếng ăn t bảo ô là t k thích ăn rau , k thích ăn cua nữa . Ô nội lại lọ mọ xách cần câu , cầm theo cái ô ra bờ ao câu cá định nấu cho t ăn . Ô ngồi phải gần ba tiếng mới câu đc con cá trắm . Ông lọ mọ ngồi kho cả buổi đến khi cá mềm nhừ , ô bê lên hai ô cháu ăn . Đang ăn thì t bị hóc xương , t đau t khóc , ô liền lấy tay móc xương ở họng ra , dù cẩn thận nhưng t vẫn chảy nhiều máu , đau quá t đạp đổ hết cả mâm cơm , bắn tung tóe và t hét lên bảo ô kbh t ăn cá nữa . T dỗi ông cả buổi k nói chuyện gì, ô buồn quá nên lóc cóc xe đạp xong bảo t :" bống ở nhà ô khóa cửa nhé . Ô ra đầu làng uống tí rượu ô về ô mua cho ô tô nhựa " . Ông uống say đến tối , đi về ngã đầu ngõ và mất trong đêm hôm đó . Ô đi k 1 lời từ biệt . 20 năm qua lạ thay chưa 1 lần t nằm mơ thấy ô nội. Hình ảnh về khuôn mặt ông cũng mờ nhạt dần như trên những tấm phim cũ . Ô đi r căn nhà ấy cũng chẳng ai ở . Mỗi lần về giỗ chạc , t lại nhìn vào căn bếp ấy , chiếc nồi cá kho vẫn còn đó , giờ đã đc rửa sạch treo ngay ngắn , tiếng ô thỉnh thoảng vẫn văng vẳng bên tai :" bống ơi ô xin lỗi , chiều ô bắt con gà ô rang lên cho bống ăn , đừng dỗi ô nữa " . Ông nội ơi có phải ô còn giận con phải không ? Hay ông đã tha lỗi cho con rồi ? Còn con thì chưa 1 lần tha thứ cho bản thân mình ...
Năm đó t 9 tuổi . Một đợt bố mẹ có việc vào nam hơn tuần nên gửi t về quê cho ô nội chăm vài hôm . Bà mất từ lâu nên ô sống 1 mk bên cái ao nhỏ và mảnh vườn rau với chục gà . Từ nhỏ t là 1 đứa kén ăn và quen sống ở TP nên hơi bướng bỉnh . Dạo đó trời mưa phùn liên tục , ẩm ướt , k thể ra ngoài chơi , ở với ô trong ngôi nhà nhỏ chán ngắt , ăn uống quanh đi quẩn lại toàn rau , trứng với cua tôm ô bắt ở bờ ao . Ô nội lúc đó chân tay cũng yếu . T thì quấy t biếng ăn t bảo ô là t k thích ăn rau , k thích ăn cua nữa . Ô nội lại lọ mọ xách cần câu , cầm theo cái ô ra bờ ao câu cá định nấu cho t ăn . Ô ngồi phải gần ba tiếng mới câu đc con cá trắm . Ông lọ mọ ngồi kho cả buổi đến khi cá mềm nhừ , ô bê lên hai ô cháu ăn . Đang ăn thì t bị hóc xương , t đau t khóc , ô liền lấy tay móc xương ở họng ra , dù cẩn thận nhưng t vẫn chảy nhiều máu , đau quá t đạp đổ hết cả mâm cơm , bắn tung tóe và t hét lên bảo ô kbh t ăn cá nữa . T dỗi ông cả buổi k nói chuyện gì, ô buồn quá nên lóc cóc xe đạp xong bảo t :" bống ở nhà ô khóa cửa nhé . Ô ra đầu làng uống tí rượu ô về ô mua cho ô tô nhựa " . Ông uống say đến tối , đi về ngã đầu ngõ và mất trong đêm hôm đó . Ô đi k 1 lời từ biệt . 20 năm qua lạ thay chưa 1 lần t nằm mơ thấy ô nội. Hình ảnh về khuôn mặt ông cũng mờ nhạt dần như trên những tấm phim cũ . Ô đi r căn nhà ấy cũng chẳng ai ở . Mỗi lần về giỗ chạc , t lại nhìn vào căn bếp ấy , chiếc nồi cá kho vẫn còn đó , giờ đã đc rửa sạch treo ngay ngắn , tiếng ô thỉnh thoảng vẫn văng vẳng bên tai :" bống ơi ô xin lỗi , chiều ô bắt con gà ô rang lên cho bống ăn , đừng dỗi ô nữa " . Ông nội ơi có phải ô còn giận con phải không ? Hay ông đã tha lỗi cho con rồi ? Còn con thì chưa 1 lần tha thứ cho bản thân mình ...




