Day dứt dằn vặt một đời !

meomeooi

Yếu sinh lý
Nay là giỗ ô nội , lòng nặng trĩu . Chuyện này t đã giấu 20 năm chưa từng nói ra , nay ẩn danh trên đây để giãi bày
Năm đó t 9 tuổi . Một đợt bố mẹ có việc vào nam hơn tuần nên gửi t về quê cho ô nội chăm vài hôm . Bà mất từ lâu nên ô sống 1 mk bên cái ao nhỏ và mảnh vườn rau với chục gà . Từ nhỏ t là 1 đứa kén ăn và quen sống ở TP nên hơi bướng bỉnh . Dạo đó trời mưa phùn liên tục , ẩm ướt , k thể ra ngoài chơi , ở với ô trong ngôi nhà nhỏ chán ngắt , ăn uống quanh đi quẩn lại toàn rau , trứng với cua tôm ô bắt ở bờ ao . Ô nội lúc đó chân tay cũng yếu . T thì quấy t biếng ăn t bảo ô là t k thích ăn rau , k thích ăn cua nữa . Ô nội lại lọ mọ xách cần câu , cầm theo cái ô ra bờ ao câu cá định nấu cho t ăn . Ô ngồi phải gần ba tiếng mới câu đc con cá trắm . Ông lọ mọ ngồi kho cả buổi đến khi cá mềm nhừ , ô bê lên hai ô cháu ăn . Đang ăn thì t bị hóc xương , t đau t khóc , ô liền lấy tay móc xương ở họng ra , dù cẩn thận nhưng t vẫn chảy nhiều máu , đau quá t đạp đổ hết cả mâm cơm , bắn tung tóe và t hét lên bảo ô kbh t ăn cá nữa . T dỗi ông cả buổi k nói chuyện gì, ô buồn quá nên lóc cóc xe đạp xong bảo t :" bống ở nhà ô khóa cửa nhé . Ô ra đầu làng uống tí rượu ô về ô mua cho ô tô nhựa " . Ông uống say đến tối , đi về ngã đầu ngõ và mất trong đêm hôm đó . Ô đi k 1 lời từ biệt . 20 năm qua lạ thay chưa 1 lần t nằm mơ thấy ô nội. Hình ảnh về khuôn mặt ông cũng mờ nhạt dần như trên những tấm phim cũ . Ô đi r căn nhà ấy cũng chẳng ai ở . Mỗi lần về giỗ chạc , t lại nhìn vào căn bếp ấy , chiếc nồi cá kho vẫn còn đó , giờ đã đc rửa sạch treo ngay ngắn , tiếng ô thỉnh thoảng vẫn văng vẳng bên tai :" bống ơi ô xin lỗi , chiều ô bắt con gà ô rang lên cho bống ăn , đừng dỗi ô nữa " . Ông nội ơi có phải ô còn giận con phải không ? Hay ông đã tha lỗi cho con rồi ? Còn con thì chưa 1 lần tha thứ cho bản thân mình ...
 

thích lol non

Yếu sinh lý
mày sống thật tốt và trở thành đứa con hiếu thảo rồi mày hãy tạo ra những đứa con ngoan, giỏi là điều ông mày muốn ! chứ ko ai đi giận cái việc phản xạ tự nhiên của đứa trẻ con cả !
Dù sao tao cũng thấy sự việc thật đáng tiếc ! nhớ đến ông là động lực cho mày cố gắng chứ đừng nhớ suông !
 

Duykhanh8324

Yếu sinh lý
ông thế là sai rồi tôi nói thật tôi đây ông tôi cũng vừa mất đợt đầu năm nhưng từ bé đến giờ kể cả đến lúc gần nhắm mắt xuôi tay tôi chưa bao giờ để ông phải lăn tăn điều gì ông chỉ mong tôi lấy vợ mà tôi chưa làm dc thôi😌 hôm nọ mơ thấy ông về cười tươi lắm
 

muvodich1111

Yếu sinh lý
Haiz nghe cũng buồn thật nhma chắc cũng k ai giận 1 đứa trẻ con đâu ông. Khi ta lớn là khi ta bắt đầu hoài niệm mà.
 

DracuIa

Yếu sinh lý
theo tao thì m về căn nhà đó ngủ lấy 1-2 đêm. Kiểu gì cũng mơ gặp lại ô
 

anhchotimtangai

Tao là gay
Nay là giỗ ô nội , lòng nặng trĩu . Chuyện này t đã giấu 20 năm chưa từng nói ra , nay ẩn danh trên đây để giãi bày
Năm đó t 9 tuổi . Một đợt bố mẹ có việc vào nam hơn tuần nên gửi t về quê cho ô nội chăm vài hôm . Bà mất từ lâu nên ô sống 1 mk bên cái ao nhỏ và mảnh vườn rau với chục gà . Từ nhỏ t là 1 đứa kén ăn và quen sống ở TP nên hơi bướng bỉnh . Dạo đó trời mưa phùn liên tục , ẩm ướt , k thể ra ngoài chơi , ở với ô trong ngôi nhà nhỏ chán ngắt , ăn uống quanh đi quẩn lại toàn rau , trứng với cua tôm ô bắt ở bờ ao . Ô nội lúc đó chân tay cũng yếu . T thì quấy t biếng ăn t bảo ô là t k thích ăn rau , k thích ăn cua nữa . Ô nội lại lọ mọ xách cần câu , cầm theo cái ô ra bờ ao câu cá định nấu cho t ăn . Ô ngồi phải gần ba tiếng mới câu đc con cá trắm . Ông lọ mọ ngồi kho cả buổi đến khi cá mềm nhừ , ô bê lên hai ô cháu ăn . Đang ăn thì t bị hóc xương , t đau t khóc , ô liền lấy tay móc xương ở họng ra , dù cẩn thận nhưng t vẫn chảy nhiều máu , đau quá t đạp đổ hết cả mâm cơm , bắn tung tóe và t hét lên bảo ô kbh t ăn cá nữa . T dỗi ông cả buổi k nói chuyện gì, ô buồn quá nên lóc cóc xe đạp xong bảo t :" bống ở nhà ô khóa cửa nhé . Ô ra đầu làng uống tí rượu ô về ô mua cho ô tô nhựa " . Ông uống say đến tối , đi về ngã đầu ngõ và mất trong đêm hôm đó . Ô đi k 1 lời từ biệt . 20 năm qua lạ thay chưa 1 lần t nằm mơ thấy ô nội. Hình ảnh về khuôn mặt ông cũng mờ nhạt dần như trên những tấm phim cũ . Ô đi r căn nhà ấy cũng chẳng ai ở . Mỗi lần về giỗ chạc , t lại nhìn vào căn bếp ấy , chiếc nồi cá kho vẫn còn đó , giờ đã đc rửa sạch treo ngay ngắn , tiếng ô thỉnh thoảng vẫn văng vẳng bên tai :" bống ơi ô xin lỗi , chiều ô bắt con gà ô rang lên cho bống ăn , đừng dỗi ô nữa " . Ông nội ơi có phải ô còn giận con phải không ? Hay ông đã tha lỗi cho con rồi ? Còn con thì chưa 1 lần tha thứ cho bản thân mình ...
Gọi là Bống thì chắc là bé gái rồi, ông mất do tai nạn chứ không phải là lỗi của b, dù bạn có giận lẫy ông hay không thì có lẽ ông vẫn đi uống rượu thôi, còn ngã là chuyện không may.

Bạn hối tiếc về thái độ trong lần gặp cuối cùng, ai cũng vậy thôi, sẽ đều hối tiếc hơn nếu lần gặp cuối cùng là điều buồn tủi.

Sống thật tốt nhé, chăm sóc gia đình thật tốt, hãy nuôi dưỡng những đứa trẻ mạnh mẽ và hiểu chuyện.
 

loserrrr

Yếu sinh lý
t định lên đây làm quả lọ, nhưng đọc đc câu chuyện của m nên phải đăng nhập để cmt, thực sự t là ng dưng nhưng đọc đến đoạn bống ơi ông xin lỗi thì t rưng rưng mẹ nó rồi, m đừng buồn nữa, ông tha thứ cho m rồi, t cá á, thế nên ông mới k hiện về để m k dằn vặt nữa, mà tại m nghĩ nhiều nên lại nghĩ ô giận, ô thương m k hết ko lẽ đi giận m v hả, giờ m sống vui sống khoẻ đừng ám ảnh chuyện đó nữa là coi như lời xin lỗi đến ông m r, mạnh mẽ lên tmlllllllllll jvj
 

uzi

Tao là gay
Đọc văn đoán em là con gái
Đừng buồn nữa, em ko mơ thấy là ông đã siêu thoát rồi đó
 
Ông chưa bao giờ giận m cả, chỉ là chăm mày mệt vcl nên đi giải trí tí thôi ai ngờ số của ông chỉ đến vậy
 
Bên trên
Tắt Quảng Cáo