Chương 4 – Những buổi chiều sau giờ học
Biệt thự ven sông giờ đã trở thành địa ngục riêng của Đoan Hạnh. Mỗi chiều tan trường, cô lái chiếc xe máy cũ kỹ đến đây, tim đập thình thịch dưới lớp áo dài trắng tinh mà trường bắt buộc mặc thứ Hai. Que tránh thai vẫn nằm yên trong người cô, như một lời nhắc nhở rằng cô không còn quyền quyết định gì nữa – kể cả cơ thể mình.
Hôm ấy là thứ Sáu. Bảo nhắn tin từ trưa: “Chiều nay cô đến sớm nhé. Con mời bạn.”
Đoan Hạnh biết “mời bạn” nghĩa là gì. Đã có vài lần trước, Bảo kéo theo hai thằng bạn thân nhất lớp – thằng Tèo béo ú và thằng Kiên cao gầy – đến biệt thự. Chúng nó cười hí hửng khi thấy cô giáo chủ nhiệm quỳ dưới sàn, miệng ngậm cặc thằng Bảo, trong khi ông Dũng ngồi ghế sofa xem tivi như không có chuyện gì.
Lần này, Bảo mời hẳn năm thằng. Chúng là những học trò cá biệt trong lớp 12A1: thằng Tèo béo ú với thân hình đồ sộ, thằng Kiên cao gầy lêu nghêu, thằng Hoàng lực lưỡng thích thể thao, thằng Minh nhỏ con nhưng miệng lưỡi dẻo quẹo, và thằng Việt mắt hí đầy gian xảo. Tất cả đều 19 tuổi, từng bị cô kỷ luật vì đủ trò quậy phá, nhưng giờ đây chúng nhìn cô như một món đồ chơi.
Khi Đoan Hạnh bước vào phòng khách rộng thênh thang, Bảo đang ngồi trên ghế da, chân gác lên bàn, xung quanh là năm thằng bạn cùng lớp. Chúng nó mặc đồng phục học sinh, áo sơ mi trắng mở vài nút, mắt đỏ ngầu vì vừa hút cần sa ở sân sau. Mùi khói thuốc quyện lẫn với không khí ẩm mốc của căn phòng khiến cô choáng ngợp.
“Cô đến rồi à?” Bảo cười đểu, đứng dậy kéo tay cô vào giữa vòng tròn. “Hôm nay con muốn dạy cô một bài học mới. Để cô nhớ rõ thân phận mình.”
Nó đẩy nhẹ vai cô, ra hiệu quỳ xuống. Đoan Hạnh run rẩy tuân theo, đầu gối chạm sàn lạnh. Nước mắt bắt đầu lăn dài trên má cô, cơ thể run lên vì sợ hãi và nhục nhã. Cô nhìn lên những gương mặt quen thuộc – những học trò mà cô từng dạy dỗ, từng hy vọng sẽ trở thành người tốt – giờ đây đang nhìn cô với ánh mắt hau háu, đầy dục vọng.
Bảo cúi xuống, thì thầm vào tai cô đủ để cả đám nghe thấy:
“Từ nay, mỗi lần tụi con vô phòng – dù là một mình hay cả đám – cô phải tự cởi hết đồ, nằm ngửa ra giường hoặc sàn, hai chân banh rộng ra hết cỡ. Rồi cô phải tự dùng tay kéo lồn mình ra, nhìn tụi con mà nói rõ ràng: ‘Mời anh thưởng thức lồn em’.”
Đoan Hạnh nghe xong, toàn thân như bị dội nước đá. Mặt cô đỏ bừng, nước mắt lập tức trào ra. Nhục nhã đến mức cô không thở nổi. Cô – một giáo viên dạy Văn, từng đứng trên bục giảng dạy các em về nhân phẩm, về đạo đức – giờ phải tự mở háng mình ra mời đám học trò cũ địch thủ. Cô quỳ đó, khóc nức nở, hai tay bấu chặt vào váy áo dài.
“Không… tôi không thể… Các em… xin tha cho cô… Cô là cô giáo của các em mà… Xin đừng bắt cô làm thế này… Hãy thương cô đi…” Cô van xin, giọng vỡ òa, nước mắt giàn giụa, nhìn từng thằng một với hy vọng mong manh. Thằng Tèo cười khẩy, thằng Kiên lắc đầu, thằng Hoàng huýt sáo trêu chọc. Chúng không động lòng, chỉ càng hứng thú hơn.
Bảo tát nhẹ vào má cô – không mạnh, nhưng đủ làm cô giật mình.
“Không thể? Cô quên rồi à? Lồn cô giờ là của tụi con. Nợ tám tỷ chưa trả xong đâu. Xin tha? Tha sao được, cô giáo. Giờ thì làm đi, nếu không tụi con quay clip đăng lên nhóm lớp cho cả trường xem luôn.”
Nó quay sang đám bạn, cười lớn: “Thấy chưa, cô giáo vẫn còn sĩ diện kìa. Để tao dạy lại.”
Bảo cởi thắt lưng, kéo quần xuống, con cặc đã cương cứng bật ra. Nó ngồi xuống ghế, ra hiệu.
“Đi, làm thử đi con đĩ. Hai chân banh ra đi.”
Đoan Hạnh khóc nức nở. Nước mắt rơi lã chã xuống sàn. Nhưng cô biết không thể chống lại. Tay run run, cô cởi nút áo dài, kéo khóa váy, để lộ thân hình trắng muốt chỉ còn mảnh quần lót ren mà ông Dũng bắt cô mặc hàng ngày. Cô cởi nốt chiếc quần lót, để lộ âm hộ đã sưng mọng vì những lần trước.
Cô nằm ngửa ra sàn nhà lạnh ngắt, hai chân từ từ dang rộng thành hình chữ V. Đầu gối run lẩy bẩy. Hai tay run run đưa xuống, ngón tay kéo hai mép âm hộ ra hai bên, lộ rõ cửa mình hồng hào, ẩm ướt bên trong. Mùi âm hộ của cô lan tỏa, khiến đám học trò nuốt nước bọt.
Mọi ánh mắt của sáu thằng con trai đổ dồn vào chỗ ấy. Có thằng huýt sáo, có thằng cười khoái trá. Thằng Minh còn thò tay sờ thử, ngón tay trượt trên mép lồn cô, khiến cô giật nảy, khóc to hơn.
Đoan Hạnh nhắm nghiền mắt, nước mắt tuôn như mưa, giọng run rẩy nghẹn ngào:
“Mời… mời anh… thưởng thức… lồn em…”
Cả đám cười ầm lên. Bảo vỗ tay.
“Ngoan lắm cô giáo. Giọng nhỏ quá, nói to lên!”
Cô khóc to hơn, nhưng vẫn phải lặp lại, giọng vỡ vụn vì nhục nhã:
“MỜI ANH THƯỞNG THỨC LỒN EM!”
Bảo đứng dậy đầu tiên, quỳ xuống giữa hai chân cô. Trước khi đâm vào, nó cúi xuống, dùng tay sờ lồn cô kỹ càng. Ngón tay trượt dọc khe, xoa hạt le, khiến cơ thể cô phản bội, bắt đầu tiết dịch. “Lồn cô ướt rồi kìa, cô giáo. Thích hả?” Nó cười đểu, rồi cúi đầu bú lồn cô, lưỡi liếm mạnh mẽ, hút mạnh hạt le, khiến Đoan Hạnh rên lên bất lực, xen lẫn tiếng khóc: “A… a… đừng… xin em… tha cho cô… ưm… aaaa…” Giọng rên của cô dần trở nên dâm đãng hơn dù cô cố kìm nén, cơ thể run rẩy vì kích thích không mong muốn.
Sau đó, Bảo mới đâm thẳng một phát vào tận cùng. Tiếng “phạch” vang lên cùng tiếng khóc nức nở của Đoan Hạnh. Nó dập liên hồi, tay bóp vú cô, cúi xuống bú vú, mút mạnh núm vú đến đỏ ửng. “Vú cô to thật, cô giáo. Bú sướng mồm quá!” Đoan Hạnh khóc lóc van xin: “Bảo ơi… xin con… tha cho cô… cô đau lắm… đừng bú nữa… a… ưm… aaa…” Nhưng tiếng rên dâm đãng thoát ra từ miệng cô, hòa lẫn với tiếng khóc, khiến đám học trò càng hứng.
Rồi lần lượt từng thằng.
Thằng Tèo béo ú đè lên, thở hổn hển. Trước khi địt, nó sờ lồn cô, ngón tay thô kệch chọc vào trong, khuấy đảo. “Lồn cô chặt quá, cô giáo. Để em sờ cho ướt thêm.” Rồi nó cúi bú lồn, lưỡi liếm ồn ào, khiến cô rên rỉ dâm đãng: “A… không… Tèo ơi… xin em… đừng liếm… ưm… aaa… sướng quá… không…” Cô khóc lóc, van xin tha, nhưng cơ thể lại ưỡn lên phản bội. Sau đó nó dập như máy, tay bóp vú, bú vú cô mạnh mẽ.
Thằng Kiên cao gầy bắt cô quỳ doggy, sờ lồn từ sau, ngón tay xoa hạt le, rồi bú lồn từ tư thế đó, lưỡi chọc sâu. Đoan Hạnh khóc: “Kiên ơi… tha cho cô… đừng bú lồn cô nữa… xin em… a… ưm… aaa…” Tiếng rên dâm đãng vang lên, cô cắn môi cố kìm nhưng vô ích. Rồi nó vừa địt vừa kéo tóc, tay sờ vú từ sau.
Thằng Hoàng lực lưỡng bắt cô ngồi lên, tự nhún. Trước đó, nó bú vú cô say sưa, mút núm vú như trẻ con, tay sờ lồn liên hồi. “Vú cô ngon quá, cô giáo. Lồn cũng ướt nhẹp rồi.” Cô van xin: “Hoàng ơi… xin con… tha đi… cô không chịu nổi… a… sướng… không…” Rên dâm đãng xen khóc lóc.
Thằng Minh nhỏ con nằm ngửa, bắt cô liếm hậu môn nó trong khi thằng Việt địt từ sau. Nhưng trước đó, thằng Minh sờ lồn cô, bú lồn kỹ càng, khiến cô rên: “A… Minh ơi… đừng… xin tha… ưm… aaa… lồn cô sướng quá…” Khóc lóc van xin, nhưng tiếng rên càng dâm đãng.
Thằng Việt mắt hí thì bú vú cô mạnh mẽ, sờ lồn rồi bú lồn, trước khi đâm vào. Tất cả đều khiến Đoan Hạnh liên tục xin tha, khóc lóc thảm thiết, nhưng cơ thể phản bội với những tiếng rên dâm đãng không kiểm soát.
Suốt ba tiếng đồng hồ, năm thằng học trò thay phiên nhau địt cô liên tục. Không nghỉ. Không bao cao su. Mỗi thằng bắn vào trong ít nhất hai lần, xen kẽ với sờ lồn, bú lồn, bú vú để kích thích cô thêm. Tinh trùng trắng đục chảy thành dòng từ âm hộ cô xuống sàn, tạo thành vũng lớn. Mỗi lần rút ra là một tiếng “bộp” ướt át kèm theo tiếng rên đau đớn, dâm đãng và nhục nhã của cô.
Cuối cùng, khi thằng cuối cùng gầm lên bắn đợt tinh cuối cùng vào tử cung cô, Đoan Hạnh nằm bất động trên sàn, hai chân vẫn banh rộng theo tư thế bị ép, nước mắt khô cạn trên má. Cô vẫn khóc lóc van xin yếu ớt: “Xin các em… tha cho cô… cô không chịu nổi nữa…”
Bảo ngồi xuống bên cạnh, vuốt tóc cô như vuốt một con vật cưng.
“Từ mai nhớ kỹ nhé cô. Mỗi lần tụi con vô phòng, tự banh ra và mời như hôm nay. Không thì… tụi con quay clip đăng lên nhóm lớp cho cả trường xem.”
Đoan Hạnh không trả lời. Cô chỉ nằm đó, cơ thể run rẩy trong nhục nhã không lời nào tả xiết.
Ngoài kia, hoàng hôn bu
ông xuống sông Sài Gòn, đỏ rực như máu.